Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

CHƯƠNG 21: CHƯƠNG 21

21
Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Là một nam giới trưởng thành hai mươi tuổi, Lục Cẩm Diên có thể xác tinh thần khỏe mạnh, thậm chí còn cường tráng hơn đàn ông bình thường, nên việc anh có nhu cầu nhất định là chuyện không thể bình thường hơn.
Nhưng bởi vì gu thẩm mỹ quá khắt khe, trong lòng anh cho đến nay vẫn chưa có một hình tượng cụ thể nào để làm đối tượng tưởng tượng, lần nào cũng là tự giải quyết qua loa, hoặc đơn giản là thông qua vận động để xả năng lượng.
Vì thế dù có vắt óc suy nghĩ, anh cũng không hiểu nổi tại sao đêm nay mình lại với một người cùng giới trong mơ….
Đêm khuya thanh vắng, Lục Cẩm Diên tựa vào thành bồn rửa mặt, nhắm đôi mắt có chút đỏ lại, cưỡng ép bản thân nghĩ đến những chuyện không mấy vui vẻ để làm dịu đi sự nôn nóng đang trào dâng trong cơ thể.
Không biết bao lâu sau, anh mở mắt ra, đáy mắt u trầm cuối cùng đã khôi phục lại sự tỉnh táo.
Trước khi ra khỏi phòng tắm, anh liếc nhìn chiếc quần lót vắt trên giỏ đồ bẩn, lén lút như kẻ trộm cúi xuống nhặt lên. Anh muốn tranh thủ giặt sạch ngay lúc này, nhưng lại sợ tiếng nước sẽ làm thức giấc các bạn cùng phòng khác, cuối cùng chỉ đành vo thành một cục ném vào thùng rác, rồi rút túi rác ra đặt sang một bên, lồng túi rác mới vào.
Dù sao cũng không thiếu một chiếc quần lót này.
Làm xong tất cả, anh rửa sạch tay, lúc này mới mở cửa phòng tắm, rón rén bước ra ngoài.
Kết quả vừa đi tới trước giường, đã nghe thấy trên giường trên vang lên tiếng sột soạt rất nhẹ.
Anh tức khắc đứng hình tại chỗ, không dám nhúc nhích.
Xuyên qua ánh trăng rọi vào từ ban công, anh thấy một bóng hình gầy gò đang bò về phía cuối giường. Rõ ràng chỉ là một cái bóng mờ nhạt, nhưng trong mắt anh lại dường như có thể phác họa chính xác từng đường cong.
Khương Duật Bạch ngủ mơ màng, nửa mở mắt mò mẫm xuống thang, hoàn toàn không ngờ dưới giường còn có một người đang đứng. Khi bước xuống bậc thang cuối cùng, cậu quay đầu lại, phát hiện trong bóng tối có một cái bóng đen to lớn cao sừng sững, lập tức giật thót mình, chân cũng vô tình bước hụt.
Sau một tiếng kêu kinh ngạc, bóng đen đó với tốc độ sét đánh đã ôm chầm lấy cậu.
Ôm trọn một vòng tay ấm áp mềm mại, tầm nhìn không rõ ràng, khứu giác và xúc giác ngược lại trở nên cực kỳ nhạy bén, Lục Cẩm Diên vô thức nhớ lại sự hoang đường trong giấc mơ lúc nãy. Từng khung hình như đang chiếu phim vô cùng rõ nét, kết hợp với các giác quan lúc này, trở nên vô cùng chân thực, anh gần như lập tức có phản ứng không nên có.
“Chuyện gì thế…” Thẩm Chiếu dường như bị đánh thức, thốt ra một câu lẩm bẩm nghi vấn.
Khương Duật Bạch vẫn chưa hoàn hồn, vòm ngực áp sát sau lưng nóng hôi hổi, bàn tay đang bám trên eo cậu càng mang lại cảm giác tồn tại rõ rệt, cậu buộc phải đưa tay nắm lấy thang để đứng vững, nhân tiện thoát khỏi vòng tay phía sau.
Website TruyenLau.com Vòng tay trống không, Lục Cẩm Diên lùi lại một bước, trong lòng không nói rõ được là may mắn hay hụt hẫng.
“Cảm ơn…” Khương Duật Bạch nhỏ giọng cảm ơn anh.
Âm cuối mềm mại như một chiếc lông vũ lướt qua tim, Lục Cẩm Diên lúng túng quay mặt đi, thậm chí không lên tiếng đáp lại. May mà bóng tối đã che giấu mọi phản ứng của anh, nếu không Tiểu Bạch chắc chắn sẽ bị anh làm cho hoảng sợ…
Không nhận được phản hồi, Khương Duật Bạch lẳng lặng cất bước đi về phía nhà vệ sinh. Vừa bước vào phòng tắm, cậu đã ngửi thấy trong không khí phảng phất mùi quýt và bạc hà, hòa trộn với một mùi tanh nhàn nhạt, càng lúc càng giống nước biển mặn chát.
Cậu nhíu mày, cũng không nghĩ gì nhiều, chỉ coi như khứu giác của mình lại trở nên nhạy bén hơn mà thôi.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Đến khi cậu đi vệ sinh xong, mò mẫm quay lại giường, Lục Cẩm Diên đã nằm bất động trên giường rồi. Cậu không nhịn được liếc nhìn cái bóng đang gồ lên, rồi cẩn thận leo lên cầu thang, sợ mình sơ sẩy lại ngã xuống lần nữa.
Nhưng sau một hồi nhốn nháo như vậy, cơn buồn ngủ của cậu đã hoàn toàn tan biến, chỉ đành nhắm mắt tĩnh tâm.
Một lúc sau, giường dưới vang lên tiếng trở mình.
Lục Cẩm Diên cũng không ngủ được.
Khương Duật Bạch mở mắt, mò lấy điện thoại đầu giường, mở khung chat WeChat. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Khương Duật Bạch: [Không ngủ được à?]
Vài giây sau, khung chat hiện ra câu trả lời.
Lục Cẩm Diên: [Ừm, cậu cũng không ngủ được à?]
Khương Duật Bạch: [Tôi hơi tò mò, nửa đêm nửa hôm cậu đứng bên cạnh giường làm gì thế?]
Không lẽ là cố tình dọa mình chứ?
Sau khi câu này được gửi đi, phía trên khung chat liên tục hiển thị “đối phương đang nhập…”.
Khương Duật Bạch đợi một hồi lâu mới thấy đối phương trả lời: [Tôi vừa đi vệ sinh ra, sợ làm cậu giật mình nên đứng yên không dám nhúc nhích.]
Khương Duật Bạch: [Cậu không thấy đứng như vậy còn đáng sợ hơn ư…]
Lục Cẩm Diên: [Xin lỗi nhé.]
Lục Cẩm Diên: [Lần sau sẽ không thế nữa.]
Khương Duật Bạch: [Không sao, ngủ sớm đi.]
Lục Cẩm Diên: [Chúc ngủ ngon.]
Khương Duật Bạch tắt màn hình điện thoại, bắt đầu dỗ giấc ngủ lần nữa.
Cậu không biết rằng người ở giường dưới sau khi gửi chữ “ngủ ngon” xong, vẫn mở trừng trừng mắt chẳng có chút buồn ngủ nào.
Suốt cả đêm đó, Lục Cẩm Diên không dám ngủ tiếp, cũng không dám trở mình, cứ nằm thẳng đơ trên giường, gồng mình thức đến tận sáng mới mơ màng chợp mắt được một lúc.
Sáng sớm hôm sau, Khương Duật Bạch mở cửa phòng tắm, vừa vặn gặp Lục Cẩm Diên đang đi tới, cậu theo phản xạ chào một tiếng: “Sớm.”
Chẳng ngờ khoảnh khắc tầm mắt đối phương chạm vào cậu, anh liền dời mắt nhanh như chớp, đồng thời nghiêng người nhường đường một bước dài sang bên phải.
Cậu khẽ nhướng mày, định nói gì đó, đột nhiên phát hiện sắc mặt Lục Cẩm Diên trông không được tốt lắm, dưới quầng mắt có hai vết thâm đen rõ rệt.
Rõ ràng là triệu chứng thiếu ngủ.
Khương Duật Bạch lo lắng, hạ thấp giọng hỏi: “Đêm qua cậu vẫn bị mất ngủ à?”
Lục Cẩm Diên ngẩn ngơ, ậm ừ đáp một tiếng: “Ừm…”
Cho qua chuyện xong, anh bước vào phòng tắm đóng cửa lại, nhìn chằm chằm vào khuôn mặt phờ phạc trong gương, đôi chân mày cương nghị nhíu chặt đầy phiền muộn.
Suy ngẫm một lát, anh vặn vòi nước dùng nước lạnh rửa mặt, cạo sạch lớp râu ria mọc ra sau một đêm, rồi cẩn thận chỉnh lại kiểu tóc, xác định trông không đến nỗi quá tệ mới bước ra khỏi phòng tắm.
“Anh Lục, sao dậy sớm thế?” Thẩm Chiếu ngáp một cái, để mái tóc tổ quạ ngồi thẫn thờ bên mép giường.
“Hôm nay có việc.” Lục Cẩm Diên thản nhiên đảo mắt một vòng, không thấy bóng dáng quen thuộc đâu, “Tiểu Bạch đâu?”
“Tiểu Bạch vừa mới ra ngoài rồi.” Thẩm Chiếu tiếp tục ngáp, “Kỳ nghỉ tươi đẹp thế này mà hai người hai đứa bọn mày đứa nào cũng dậy sớm hơn đứa nấy.”
Giây phút này, ánh mắt Lục Cẩm Diên nhìn hắn thế mà lại mang theo một tia ngưỡng mộ.
“Anh Lục, sao mày lại nhìn tao kiểu đó?” Thẩm Chiếu giật mình, mặt dày hỏi: “Cuối cùng mày cũng nhận ra vẻ đẹp trai của tao rồi à?”
“Vào phòng tắm soi gương đi.” Lục Cẩm Diên bỏ lại một câu đầy ẩn ý, rồi quay người rời khỏi ký túc xá.
Hôm nay là ngày thứ ba trong đợt tập huấn Quốc khánh của đội bóng, cũng là ngày áp chót, các thành viên đều đang hừng hực khí thế, chờ tập xong là xõa hết mình.
Chỉ có Lục Cẩm Diên chơi bóng rất không tập trung, thậm chí lần đầu tiên để đồng đội cướp mất một quả bóng từ tay mình.
Trình Mạnh Khang cướp được bóng cũng ngẩn người, không dám tin vào quả bóng trong tay mình, phấn khích hét lớn: “Bóng! Tao cướp được bóng từ tay anh Lục rồi chúng mày ơi!”
Sắc mặt Lục Cẩm Diên sa sầm xuống, áp suất không khí quanh người đột ngột giảm mạnh.
“Chuyền bóng đi Khang!” Một đồng đội khác sực tỉnh trước, “Nhanh! Chuyền cho tao!”
Trình Mạnh Khang nghe vậy xoay người chạy, vừa nhồi bóng vừa căn thời gian chuyền bóng cho đồng đội.
Người nhận được bóng lập tức chạy đến dưới vành rổ, chuẩn bị bật nhảy ném rổ, kết quả bóng vừa rời tay đã bị một cú block hung mãnh.
Những người khác cũng ngơ ngác, thậm chí còn không nhìn rõ Lục Cẩm Diên đã chạy qua nửa sân từ lúc nào.
Lục Cẩm Diên cười lạnh một tiếng, nhanh chóng rút về sân đối phương, chuẩn xác nhận lấy quả bóng đồng đội chuyền tới, sau đó là một cú ném ba điểm cực kỳ đẹp mắt rơi vào rổ.
Các thành viên ngây người: Thế này cũng được sao?
Lúc nghỉ giữa hiệp, Triệu Bằng không nhịn được quan tâm hỏi: “Anh Lục, hôm nay mày không được khỏe à?”
Lục Cẩm Diên uống một ngụm nước, thần sắc bình tĩnh: “Không sao, chỉ là đêm qua ngủ không ngon thôi.”
Triệu Bằng bừng tỉnh: “Thế hay là mày vào phòng nghỉ ngủ một lát đi?”
Lúc này Trình Mạnh Khang đi tới: “Anh Lục, hôm qua sau đó anh có dạy Khương Duật Bạch chơi bóng rổ không?”
Đúng là hết chuyện để nói, Lục Cẩm Diên nhíu mày, ngước mắt nhìn hắn: “Khương Duật Bạch? Mày với cậu ấy thân lắm à?”
“Hả?” Trình Mạnh Khang không hiểu ý anh, đưa tay gãi gãi sau gáy, “Cũng không thân lắm, chỉ là lần trước em làm mẫu cho cậu ấy thôi.”
Lục Cẩm Diên đính chính: “Làm mẫu cho lớp của cậu ấy.”
“Vâng vâng…” Trình Mạnh Khang vội vàng gật đầu, “Là làm mẫu cho lớp sơn dầu của họ, nhưng sau đó em có liếc qua một cái, vẫn thấy Khương Duật Bạch vẽ là đẹp nhất.”
Lục Cẩm Diên lạnh lùng nhìn hắn: “Vậy thì sao?”
Trình Mạnh Khang nào dám nói thêm gì nữa, nhỏ giọng đáp: “Không có gì đâu, em qua bên kia trước đây anh Lục…”
Nhờ công lao của đối phương mà buổi tập tiếp theo Lục Cẩm Diên càng thêm xao nhãng.
Anh bắt đầu chơi bóng rổ từ cấp hai, dù không coi bóng rổ là nghề nghiệp nhưng chơi bóng đã sớm trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống, anh chưa bao giờ gặp phải tình trạng hoàn toàn không thể tập trung thế này.
Lục Cẩm Diên cuối cùng cũng nhận ra, anh phải giải quyết vấn đề đó trước, nếu không anh sẽ phát điên mất.
Sau bữa trưa, Khương Duật Bạch một mình đến tiệm xăm.
“Anh Duật Bạch, anh đến rồi!” Lê Thanh vừa thấy cậu là mừng rỡ, tì lên quầy cười mãi với cậu: “Sao lễ Quốc hánh mà anh cũng không về nhà thế?”
“Trường có việc nên không về.” Khương Duật Bạch đặt balo xuống đi vào trong.
“Chuyên ngành của các anh bận thế cơ à?” Lê Thanh đi theo sau lưng cậu, không nhịn được cảm thán: “May mà em không học đại học, cảm giác mệt mỏi ghê!”
Lê Tư từ phòng bước ra, gõ vào đầu em gái một cái: “Mày còn có mặt mũi mà nói à, không đỗ đại học mà tự hào gớm nhỉ?”
Lê Thanh ôm đầu nhỏ giọng cãi lại: “Hừ, anh chẳng phải cũng không đỗ đại học còn gì!”
Nghe vậy, Khương Duật Bạch ngạc nhiên quay đầu lại: “Anh Lê cũng là sinh viên khoa Mỹ thuật đại học A, em không biết à?”
Lê Thanh ngẩn người: “Cái gì cơ?”
“Học chưa đầy hai năm thì thôi học rồi, không tính là sinh viên đại học A, cũng không dám lấy danh nghĩa khoa Mỹ thuật đại học A ra để loè thiên hạ.” Lê Tư ngậm một điếu thuốc, giọng điệu bất cần: “Bằng tốt nghiệp cấp ba dùng cũng tốt chán.”
Nhận thức vốn có bao năm qua của Lê Thanh bỗng chốc bị sụp đổ, cái cằm suýt rơi xuống đất, bắt đầu cuồng nhiệt bám lấy anh trai hỏi chi tiết.
Lê Tư bị bám đến mức thực sự mất kiên nhẫn, liền đẩy em gái cho Khương Duật Bạch: “Cậu khơi ra, cậu tự mà giải quyết nó đi.”
Khương Duật Bạch: “…”
May mà lúc này tiệm có ba vị khách, hai nam một nữ, coi như tạm thời giải vây cho hai người.
“Tôi muốn xăm ở bụng.” Chàng trai ngồi giữa lên tiếng, “Để che sẹo.”
Lê Tư liếc nhìn hắn: “Để tôi xem trước đã.”
“Được.” Chàng trai đứng dậy, đi theo họ vào phòng thao tác.
Khương Duật Bạch vặn đèn sợi đốt trên bàn thao tác, nhạt giọng nói: “Có thể vén áo lên được rồi.”
Chàng trai cũng không ngần ngại, giơ tay vén chiếc áo sơ mi trên người lên, lại tụt quần xuống một chút, lộ ra vết sẹo ở bụng.
Khương Duật Bạch sững người, nhìn Lê Tư một cái.
Có không ít khách đến xăm là để che sẹo, họ đã thấy đủ loại vết sẹo trên người khách hàng, nhưng chưa bao giờ thấy vết sẹo diện tích lớn như thế này.
Nhưng tố chất nghề nghiệp tốt khiến họ không để lộ bất kỳ thần sắc bất thường nào, Lê Tư lên tiếng: “Nằm xuống đi, để tôi xem tình trạng tăng sinh của sẹo.”
Chàng trai vâng lời nằm xuống bàn thao tác, để ông chủ Lê quan sát kỹ vết sẹo của mình.
Hồi lâu sau, Lê Tư hỏi Khương Duật Bạch: “Tiểu Bạch, cậu thấy có thể làm xăm che sẹo không?”
Chàng trai lập tức nhìn Khương Duật Bạch với ánh mắt đầy hy vọng.
Khương Duật Bạch im lặng vài giây, giọng điệu vẫn bình thản như mọi khi: “Làm được, nhưng sẽ rất đau đấy.”
Chàng trai cười: “Tôi không sợ đau, chỉ cần che được những vết sẹo xấu xí này là được.”
“Vậy được.” Lê Tư gật đầu, “Trước tiên hãy chọn phong cách thiết kế đi.”
Cả bức tường trong phòng tiếp khách đều là bản thảo thiết kế của các thợ xăm, ánh mắt chàng trai ngay lập tức dừng lại ở một bức hình. Đó là một họa tiết cực kỳ có tính thẩm mỹ, thoạt nhìn giống như một con bướm đang vỗ cánh, nhìn kỹ hơn nữa, cánh bướm được kết thành từ từng đóa hoa, màu sắc nhã nhặn nhưng lại toát ra một sự rực rỡ khó tả, nhìn một cái là thấy kinh ngạc.
“Tôi muốn bản thảo này.” Chàng trai chỉ vào hình xăm con bướm nói.
Khương Duật Bạch liếc nhìn: “Họa tiết đó đã được làm cho khách hàng khác rồi.”
Chàng trai lộ vẻ thất vọng: “Ra là vậy, không được xăm lặp lại à?”
“Cậu thích phong cách này, tôi có thể thiết kế cho cậu một bản khác.” Khương Duật Bạch nghiêm túc đưa ra lời khuyên, “Tuy nhiên tôi không làm được xăm che phủ diện tích lớn như vậy, hình xăm vẫn sẽ do ông chủ làm cho cậu.”
Lê Tư chẳng mảy may để ý: “Được thôi.”
Sau khi ba vị khách rời đi, ông chủ Lê gác lỏng cánh tay lên vai nhân viên, cố tình trêu chọc: “Được lắm Tiểu Bạch, sắp cướp hết hào quang của ông chủ cậu rồi đấy.”
“Bất kể ai nổi bật thì cũng là đang kiếm tiền cho anh mà thôi.” Khương Duật Bạch lách mình tránh cánh tay của hắn, “Tôi chịu trách nhiệm thiết kế họa tiết khiến khách hàng hài lòng, ông chủ chịu trách nhiệm xăm hình.”
Có lẽ một ý nghĩa khác của xăm mình chính là có thể biến những vết sẹo xấu xí thành những dấu ấn xinh đẹp.
“Khó lắm mới có kỳ nghỉ, tối nay đi ăn bữa cơm chung không?” Lê Tư lại lôi một điếu thuốc từ trong túi ra.
“Thôi ạ, tối nay có việc rồi.” Khương Duật Bạch lắc đầu từ chối, “Dạo này đang học chơi bóng rổ.”
Nhưng cậu không ngờ rằng, vì tâm lý trốn tránh, người dạy cậu chơi bóng tối đó căn bản không về ký túc xá.
Lục Cẩm Diên tìm một quán cafe gần trường, sau khi gọi một tách cafe, anh ngồi trước bàn liên tục lướt điện thoại.
[Mơ thấy thân mật với người cùng giới là chuyện gì?]
[Mơ thấy ở bên người cùng giới là chuyện gì?]
[Mơ thấy có hành vi thân mật với bạn thân cùng giới có bình thường không?]

Anh liên tục đổi câu hỏi để tìm kiếm, kết quả giao diện đáp án không phải là giải mã giấc mơ kiểu Chu Công thì cũng là bác sĩ online khuyên nhủ chủ thớt một cách khổ tâm là nên xả năng lượng hợp lý để chuyển dời sự chú ý, cố gắng giao lưu với người khác giới nhiều hơn, không thể dựa vào đó để phán định thuộc về đồng tính luyến ái theo đúng nghĩa.
Trái tim đang treo ngược của Lục Cẩm Diên hơi hạ xuống một chút.
Đúng vậy, chắc chắn là vì anh ngày ngày ở cùng Tiểu Bạch, đã quá lâu không tiếp xúc với người khác giới, nên mới vô tình nảy sinh những ý nghĩ hoang đường này.
Chỉ cần tiếp xúc nhiều với con gái là được…
“Chào anh, xin hỏi chỗ này có người ngồi chưa ạ?” Một giọng nữ ngọt ngào vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của anh.
Lục Cẩm Diên ngước mắt, một cô gái tóc dài trang điểm tinh xảo đập vào mắt.
Cô gái tóc dài nở nụ cười ngượng ngùng: “Em có thể ngồi đây được không?”
“Được.” Lục Cẩm Diên rất phong độ khẽ gật đầu, “Không có ai khác đâu.”
Nụ cười trên mặt cô gái càng rạng rỡ hơn, kết quả vừa mới ngồi xuống đã thấy Lục Cẩm Diên đứng dậy.
“Ơ?” Cô gái ngẩn người, thốt ra, “Anh đi đâu thế?”
Lục Cẩm Diên lịch sự nói: “Tôi phải đi rồi, bạn cứ tự nhiên.”
Nói xong, anh liền đẩy cửa quán cafe bước ra ngoài.
Làn gió hơi lạnh thổi vào mặt, Lục Cẩm Diên đi được vài bước mới phản ứng lại hành động vừa rồi của mình có chút không hợp lý.
Chẳng phải anh nên nghe lời bác sĩ mạng, tiếp xúc nhiều với người khác giới sao?
Suy nghĩ một lát, Lục Cẩm Diên vẫn quyết định tiếp tục đi thẳng.
Bảo anh quay trở lại, anh không làm nổi chuyện đó.
Anh vừa đi vừa lôi điện thoại ra, mở giao diện tìm kiếm lúc nãy lướt xuống dưới. Lướt mãi, một kết quả hơi khác lạ thu hút sự chú ý của anh.
Nhấp vào đường link, trông có vẻ như là một diễn đàn mạng, câu hỏi của chủ thớt là: [Mơ thấy ngủ với bạn thân nhất, chuyện này có bình thường không?]
Lục Cẩm Diên khựng lại, bắt đầu nghiêm túc đọc các bình luận phản hồi.
Lầu 2: [Chủ thớt nam hay nữ?]
Lầu 3: [Chủ thớt là trai thẳng, bạn thân cũng là nam.]
Lầu 4: [Bình thường hay không chủ thớt tự biết rõ trong lòng chứ?]
Tim Lục Cẩm Diên thắt lại một cái, anh đành bấm bụng đọc tiếp.
Lầu 5: [Tôi không hiểu nổi, dân thành phố các người quen gọi kiểu này là trai thẳng à?]
Lầu 6: [Chủ thớt ơi ông nguy to rồi!!!]
Lục Cẩm Diên thấy da đầu tê rần, không dám đọc tiếp nữa, nghiên cứu hồi lâu mới tìm được chức năng nhắn tin riêng cho chủ thớt, gửi một tin nhắn qua: [Chào bạn, xin hỏi vấn đề rắc rối của bạn đã được giải quyết chưa?]
Không ngờ chủ thớt đó trả lời ngay lập tức: [Bạn cũng gặp vấn đề tương tự à?]
Lục Cẩm Diên: [Đúng vậy.]
Chủ thớt: [Add WeChat tôi đi, nói chuyện kỹ hơn.]
Tin nhắn tiếp theo quăng luôn một phương thức liên lạc.
Bình thường với tính cách của Lục Cẩm Diên, anh tuyệt đối sẽ không dễ dàng kết bạn với một người lạ như vậy, nhưng lần này anh thực sự là có bệnh thì vái tứ phương, có được phương thức liên lạc là kết bạn ngay lập tức.
Đối phương đồng ý rất nhanh, sau khi kết bạn liền nhiệt tình chào hỏi anh.
Tiểu gaygay không phải Tiểu guyguy: [Hế lô người anh em, bạn chính là người nhắn tin riêng cho tôi trong bài đăng đó đúng không?]
. : [Là tôi.]
. : [Bạn với người bạn thân đó giờ sao rồi?]
Tiểu gaygay không phải Tiểu guyguy: [Nhìn cái ID của tôi đi, bạn còn không hiểu sao?]
Lục Cẩm Diên nhìn kỹ chuỗi ID dài dằng dặc đó, sắc mặt biến đổi.
Tiểu gaygay không phải Tiểu guyguy: [Đừng giãy giụa nữa người anh em, hãy thành thật đối diện với trái tim mình đi!]
. : [Tôi không phải gay.]
Tiểu gaygay không phải Tiểu guyguy: [Vậy tại sao bạn lại mơ thấy làm chuyện đó với người cùng giới?]
Lục Cẩm Diên gõ chữ cực nhanh: [Đây chính là điều tôi muốn hỏi bạn.]
Tiểu gaygay không phải Tiểu guyguy: [Để tôi phân tích cho bạn nhé, có hai khả năng.]
. : [Nói đi.]
Tiểu gaygay không phải Tiểu guyguy: [Thứ nhất, bạn là gay, bạn đã đem lòng yêu người bạn thân của mình rồi.]
Khi hai chữ “yêu thích” lọt vào đồng tử, hơi thở của Lục Cẩm Diên bỗng chốc đình trệ trong chốc lát, ngón tay cầm điện thoại run lên không kiểm soát được.
Tiểu gaygay không phải Tiểu guyguy: [Thứ hai, bạn không phải gay, nhưng bạn thèm khát cơ thể người ta, bạn thật đê tiện!]
Lục Cẩm Diên hít sâu một hơi, ngón tay run rẩy dữ dội hơn, đang định trấn tĩnh lại để gõ chữ phản bác thì điện thoại đột nhiên rung lên.
Nhìn kỹ lại, điện thoại suýt nữa bị anh quăng ra xa tại chỗ.
Tên hiển thị người gọi: Tiểu Bạch.
Hết chương 21

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu