Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

CHƯƠNG 59: CHƯƠNG 59

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
“Không phải…” Đối mặt với sự thù hận lộ liễu của con trai, Khương Minh Việt giải thích một cách tái nhợt và yếu ớt: “Ba không cố ý giấu món quà của mẹ con…”
Mọi chuyện rốt cuộc đã bắt đầu không thể cứu vãn từ bước nào?
Năm đó, Khương Minh Việt và Bạch Thư Nhiễm vừa mới kết hôn, ngay trong tuần trăng mật người vợ trẻ đã mang thai. Đối với đứa trẻ chưa chào đời này, Khương Minh Việt tràn đầy niềm vui và mong đợi, gần như không rời vợ nửa bước.
Thế nhưng, tin dữ như sét đánh ngang tai ập xuống, Bạch Thư Nhiễm bị chẩn đoán ung thư giai đoạn cuối. Bác sĩ khuyên nên chấm dứt thai kỳ ngay lập tức để tiến hành phẫu thuật.
Tuy nhiên, đứa bé trong bụng đã thành hình, đến cả lông mày và lông mi cũng có thể nhìn thấy rõ ràng, là một người mẹ, cô không cách nào nhẫn tâm sát hại sinh linh bé nhỏ này. Huống chi Bạch Thư Nhiễm tự hiểu rõ, dù là trong tình huống lạc quan nhất, sau phẫu thuật cô cũng chỉ có thể sống thêm vài năm nữa là cùng. Đã vậy, thà để lại hy vọng sống cho con.
Cuối cùng, Khương Minh Việt không lay chuyển được quyết định của vợ, chỉ có thể trơ mắt nhìn cô gầy mòn đi từng ngày vì bệnh tật hành hạ, hình hài tiều tụy, cho đến khi hoàn toàn rời xa mình.
Bạch Thư Nhiễm mất vào năm thứ hai sau khi kết hôn, cũng là năm mà Khương Minh Việt yêu cô nhất.
Sau khi vợ ra đi, cả cơ thể Khương Minh Việt như bị rút mất linh hồn, suốt ngày mụ mị dùng rượu để gây tê bản thân. Hắn vô cùng căm ghét bản thân bất lực, cũng ghét bỏ đứa trẻ đã tước đi mạng sống của người mình yêu. Suốt một năm trời, hắn không hề bế con lấy một lần.
Năm thứ hai sau khi vợ mất, hắn bắt đầu dùng khối lượng công việc khổng lồ để làm tê liệt chính mình, làm việc điên cuồng bất kể ngày đêm, mệt đến mức phải nhập viện vẫn nằm trên giường bệnh xử lý công việc, cứ như thể cuộc đời hắn ngoài công việc ra không còn mong đợi nào khác.
Năm thứ ba, thứ tư, thứ năm…
Đứa trẻ càng lớn càng giống mẹ, mỗi lần Khương Minh Việt nhìn thấy con trai đều không thể kiềm chế được mà nhớ về người vợ đã khuất, hắn chỉ có thể nhốt con trai ở căn phòng trên lầu, cố gắng giảm bớt số lần hai cha con gặp mặt. Về sau, Khương Minh Việt cuối cùng cũng bước ra khỏi nỗi đau dài đằng đẵng vì mất đi người thương, nhưng mối quan hệ cha con cũng đã đóng băng đến mức cực điểm.
Khương Duật Bạch đã lớn rồi, cậu đã không còn cần đến tình phụ tử đến muộn mười mấy năm này nữa.
Khương Minh Việt gượng dậy, vẫn cố gắng giải thích: “Những năm qua, mỗi năm vào sinh nhật con, ba đều muốn nói với con về chuyện quà cáp, nhưng mà—”
Mỗi lần chủ đề sinh nhật đều kết thúc bằng những trận cãi vã. Khương Minh Việt tự vấn bao nhiêu năm qua tuy không làm được việc hỏi han ân cần, nhưng ông đã cho con trai một cuộc sống vật chất tốt nhất. Ông cũng từng nghĩ đến việc hàn gắn mối quan hệ cha con, nhưng con trai đã lớn lên thành một con nhím đầy gai nhọn lạnh lẽo, ông căn bản không thể đến gần dù chỉ một chút, ngược lại còn thường xuyên bị chọc giận đến mức lỡ lời, khiến mối quan hệ giữa hai cha con ngày càng tồi tệ hơn. Website TruyenLau.com
Khương Duật Bạch giơ tay dùng sức lau sạch nước mắt, rời khỏi vòng tay Lục Cẩm Diên xuống đất, bước trở lại căn phòng chứa quà: “Tôi sẽ lấy những món quà này đi, từ nay về sau, chúng ta đoạn tuyệt quan hệ.”
Khương Minh Việt còn muốn nói gì đó, nhưng lại bị một giọng nói lạnh lùng cắt ngang.
“Khương tiên sinh, ông đổ lỗi cho cái chết của vợ mình lên đầu một đứa trẻ sơ sinh, chẳng qua là muốn mượn cớ đó để giảm bớt cảm giác tội lỗi của chính mình mà thôi.” Ánh mắt Lục Cẩm Diên lạnh lẽo như dao, từng chữ đâm thấu tim can, “Người làm bà ấy mang thai là ông, người không kịp thời phát hiện bà ấy bị bệnh là ông, người không thể cứu vãn mạng sống của vợ cũng là ông, và người không có can đảm sống chết có nhau với vợ vẫn là ông. Nếu ông thực sự yêu bà ấy đến thế, tại sao lúc đó không đi theo bà ấy luôn đi?” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Tại sao không cùng chết đi?
Khương Minh Việt loạng choạng tiến về phía trước vài bước, như không chịu nổi gánh nặng mà ngã quỵ xuống đất.
“Nếu vợ ông biết bao nhiêu năm qua ông đã đối xử với đứa con mà bà ấy đã liều mạng sinh ra như thế nào, bà ấy chắc chắn sẽ không tha thứ cho ông.” Lục Cẩm Diên hạ thấp giọng, tung ra đòn cuối cùng, “Dù có đến thế giới bên kia, e rằng bà ấy cũng sẽ không gặp lại ông nữa đâu.”
TruyenLau Vào những giây phút cuối cùng của cuộc đời, Bạch Thư Nhiễm đã tự tay chọn mười tám món quà sinh nhật cho con của mình, muốn nhắn nhủ với cậu vào mỗi dịp sinh nhật rằng, mẹ vẫn luôn ở bên cạnh con theo một cách khác. Dù những món quà này đã đến muộn mười chín năm, nhưng khi Khương Duật Bạch nhận lấy chúng, cậu vẫn cảm nhận rõ ràng tình mẫu tử lặng lẽ mà dạt dào như sóng vỗ.
Lục Cẩm Diên giúp cậu chuyển tất cả những món quà có thể mang đi lên xe, còn món đồ lớn như cây đàn piano thì chỉ có thể tìm thợ chuyên nghiệp đến chuyển sau. Hai người cùng quay về căn hộ ở hồ trong vườn, Khương Duật Bạch mở món quà sinh nhật năm mười tám tuổi ra, bên trong là một cuốn băng ghi hình và một chiếc thẻ ngân hàng.
Khi quay video này, tóc của Bạch Thư Nhiễm đã rụng hết vì hóa trị, nhưng cô đã đội một bộ tóc giả xinh đẹp, trang điểm thật tươi tắn để ghi lại lời chúc sinh nhật mười tám tuổi cho con trai. Khương Duật Bạch bó gối ngồi trên thảm, mắt không rời khỏi màn hình lớn nhìn mẹ, muốn khắc ghi hình bóng và tiếng cười của cô vào sâu trong tâm trí.
Cuối video, mắt Bạch Thư Nhiễm đẫm lệ, cô nói xin con hãy tha thứ cho mẹ vì đã mang con đến thế giới này nhưng không thể ở bên chăm sóc con khôn lớn, cô nói con là món quà tuyệt vời nhất mà mày trời ban tặng cho mẹ, cô nói mẹ thực sự rất yêu, rất yêu con, cô nói mẹ sẽ mãi mãi nhìn theo con từ trên mặt trăng…
Khi Lục Cẩm Diên đẩy cửa bước vào, màn hình lớn đang dừng lại ở cảnh cuối cùng, Khương Duật Bạch cuộn tròn trên thảm, không biết đã ngủ thiếp đi từ lúc nào. Anh nhẹ nhàng bước vào, quỳ một chân xuống đất, cẩn thận bế cậu ra khỏi phòng xem phim.
Khi Khương Duật Bạch tỉnh dậy, ngoài cửa sổ ráng chiều đã buông xuống đậm nét. Cậu ngủ đến mức đầu óc choáng váng, nhất thời có chút ngơ ngác, hồi lâu sau mới nhận ra đây là căn hộ của Lục Cẩm Diên.
Vừa ngồi dậy, cửa phòng truyền đến một tiếng “cạch” khe khẽ, sau đó mở ra một khe nhỏ.
“Lục Cẩm Diên?” Khương Duật Bạch cất tiếng gọi, nhận ra giọng mình vừa khàn vừa nghẹt, không khỏi giật mình.
“Tiểu Bạch, em tỉnh rồi à.” Lục Cẩm Diên mở rộng cửa bước vào, đi đến bên giường cúi người hôn lên trán cậu một cái, “Ổn chứ?”
“Vâng…” Khương Duật Bạch nhắm mắt lại, “Không sao rồi.”
Lục Cẩm Diên vén lọn tóc mái hơi rối của cậu ra, lại hôn thêm một cái, giọng điệu dịu dàng: “Đói rồi phải không? Bữa tối đã làm xong rồi.”
Có lẽ vì thực sự đói, hoặc có lẽ vì đã tháo gỡ được nút thắt trong lòng suốt mười mấy năm qua, bữa cơm này Khương Duật Bạch ăn thấy đặc biệt ngon.
Ăn hết một bát, cậu vô thức liếm môi, đưa mắt nhìn Lục Cẩm Diên đầy mong đợi, nhỏ giọng hỏi: “Còn cơm không anh?”
Hiếm khi thấy cậu ăn ngon miệng như vậy, Lục Cẩm Diên mãn nguyện mỉm cười: “Còn, để anh lấy thêm cho em.”
Khương Duật Bạch ăn thêm một bát cơm nữa, còn uống thêm nửa bát canh, đặt thìa xuống mới nhận ra tối nay mình đã ăn quá nhiều. Nhưng bên ngoài vẫn đang mưa, đi dạo cũng không tiện, cậu chỉ có thể xỏ dép lê đi tới đi lui trong phòng khách.
Lục Cẩm Diên dọn dẹp nhà bếp xong, thấy cậu cứ đi lại quanh phòng khách liền lên tiếng hỏi: “Tiểu Bạch, em đang tìm gì thế?”
Khương Duật Bạch hơi ngượng ngùng: “Ăn nhiều quá, bụng hơi bị chướng.”
Lục Cẩm Diên nhướng mày, ngồi xuống sofa, vẫy vẫy tay với cậu: “Lại đây, anh xoa bụng cho.”
Khương Duật Bạch ngoan ngoãn đi tới, nép vào vòng tay quen thuộc. Lục Cẩm Diên một tay ôm lấy cậu, lòng bàn tay ấm áp khô ráo cách một lớp áo len nhẹ nhàng xoa bụng cho cậu, thấp giọng cười nói: “Lẽ ra lúc nãy anh nên bảo em ăn ít thôi mới phải.”
“Tại anh nấu ăn ngon quá mà.” Khương Duật Bạch giơ tay ôm lấy bờ vai rộng lớn, lầm bầm tìm lý do cho mình.
“Phải phải phải, đều tại anh…” Lục Cẩm Diên cúi đầu hôn lên mí mắt cậu, “Sau này ngày nào anh cũng nấu cho em ăn, đừng có ăn nhiều rồi lại thấy chán là được.”
Khương Duật Bạch ngước mặt nhìn anh trong vòng tay, ánh mắt đầy sự chú tâm: “Lục Cẩm Diên, cảm ơn anh đã luôn ở bên cạnh em.”
Sau khi lớn lên cậu không còn hay khóc nữa, mấy lần mất kiểm soát rơi lệ này đều là ở trước mặt Lục Cẩm Diên, và lần nào cũng có một đôi tay lau khô nước mắt cho cậu.
“Là anh phải cảm ơn em vì đã sẵn lòng để anh ở bên cạnh.” Lục Cẩm Diên nâng mặt cậu lên, ánh mắt tràn đầy sự yêu chiều vô hạn, “Sau này anh sẽ không bao giờ để em phải rơi lệ nữa, trừ phi là bị anh hôn đến phát khóc, hoặc là…”
Khương Duật Bạch không nghe rõ vế sau: “Cái gì cơ?”
Khóe môi Lục Cẩm Diên nhếch lên nụ cười: “Trừ phi là bị anh hôn đến phát khóc, hoặc là…”
Hoặc là cái gì, anh lại không nói hết câu.
Vành tai Khương Duật Bạch nóng bừng, vùi mặt vào ngực anh như đà điểu: “Không được nói lung tung, em chưa bao giờ bị hôn đến phát khóc cả…”
“Được được được, người bị hôn đến phát khóc là anh.” Lục Cẩm Diên bật cười thành tiếng, những ngón tay thon dài lướt qua mái tóc mềm mại, lặng lẽ tận hưởng khoảnh khắc ôm nhau này.
Một lúc sau, anh thấp giọng hỏi: “Hôm nay mệt rũ người rồi, em có muốn ngâm bồn một chút rồi ngủ không?”
“Vâng.” Khương Duật Bạch đáp lời, rời khỏi vòng tay anh.
Bồn tắm của Lục Cẩm Diên rất lớn, nằm hai người vẫn dư dả, cả người ngâm trong làn nước nóng, cảm giác như gân cốt toàn thân đều được đả thông.
Chiều nay ngủ lâu như vậy, Khương Duật Bạch vốn tưởng tối nay sẽ khó ngủ, nhưng khi Lục Cẩm Diên lên giường ôm cậu vào lòng, chẳng bao lâu sau cậu đã nhắm mắt lại.
“Ngủ ngon.” Lục Cẩm Diên hôn lên đỉnh tóc cậu, “Ngày mai mặt trời mọc, mọi thứ sẽ là một khởi đầu mới.”
**
Sáng sớm hôm sau, quả nhiên mưa tạnh trời quang.
Một đêm không mộng mị, Khương Duật Bạch chậm rãi mở mắt ra, nhận ra mình đang nằm bò trên một lồng ngực ấm áp vững chãi.
Cậu ngước mặt lên, đập vào mắt là gương mặt tuấn tú quen thuộc đang chìm trong giấc ngủ. Tóc mái rủ xuống che bớt xương chân mày cao ráo, đôi mắt đen láy nhắm nghiền, dáng vẻ lúc ngủ hiếm khi trông vô hại như thế này.
Khương Duật Bạch chống nửa thân trên dậy, không kìm lòng được mà vươn một bàn tay ra, đầu ngón tay lướt nhẹ như chuồn chuồn đạp nước qua yết hầu nhô lên, rồi chạm đến đường xương hàm hoàn hảo. Dù hai người đã xác định quan hệ, nhưng khi Lục Cẩm Diên thức giấc, cậu vẫn không dám nhìn chằm chằm người ta một cách trắng trợn như vậy.
Chỉ cần nhìn nhau quá ba giây, Lục Cẩm Diên sẽ không nhịn được mà nhào tới hôn cậu.
Một lát sau, Khương Duật Bạch ghé sát vào cằm anh, đặt xuống một nụ hôn nhẹ tựa lông hồng.
“Chỉ hôn cằm thôi à?” Giọng nói trầm thấp hơi khàn bất chợt vang lên, Lục Cẩm Diên mở mắt, nắm lấy đầu ngón tay cậu đặt lên môi mình quệt nhẹ, “Muốn hôn thì hôn chỗ này này.”
Khương Duật Bạch có chút ngẩn ngơ, vùng vẫy muốn rút tay về nhưng lại bị anh kéo mạnh xuống.
Không để cậu có cơ hội phản kháng, Lục Cẩm Diên lật người đè cậu dưới thân, cúi đầu dùng nụ hôn khóa chặt đôi môi. Cánh môi ma sát vài cái, đầu lưỡi đã lấn tới thăm dò vào khoang miệng, quét mạnh qua vòm họng nhạy cảm.
“Ưm…” Khương Duật Bạch run rẩy cả người, phản xạ tự nhiên muốn đẩy người đang đè trên mình ra.
Giây tiếp theo, bàn tay to như gọng kìm sắt dễ dàng khóa chặt cổ tay cậu, ấn chặt lên đầu giường.
Khuôn ngực phập phồng vô thức ưỡn lên, dán chặt khăng khít với lồng ngực nóng bỏng, Lục Cẩm Diên càng hôn càng sâu, càng hôn càng dữ dội, cho đến khi đôi môi vừa đói vừa khát không còn thỏa mãn với việc chỉ hôn đơn thuần. Đầu lưỡi nóng bỏng chuyển hướng đi xuống, để lại một chuỗi dấu hôn đỏ ửng ướt át trên làn da trắng nõn mịn màng, bàn tay to cũng luồn vào trong gấu áo đang cuộn lên…
“Lục Cẩm Diên…” Khương Duật Bạch bị hôn đến hoa mắt chóng mặt, không nén nổi tiếng thở dốc kinh ngạc, “Không được mà…”
Lục Cẩm Diên ngậm lấy vành tai đang nóng ran, giọng nói hay ho trầm đục không ra hơi: “Đừng sợ, Tiểu Bạch… anh sẽ khiến em thoải mái…”
Buông tha vành tai đỏ rực như nhỏ máu, anh chậm rãi đi xuống dưới, làm một động tác mà trước đây chưa từng nghĩ tới. Chẳng mấy chốc, mùi hương thanh đạm thường ngày trở nên nồng nàn đặc quánh, hương thơm trong phòng ngủ tỏa ra bốn phía, ngay cả ánh mặt trời lén lút lẻn vào qua khe rèm cũng xấu hổ mà trốn đi…
Hồi lâu sau, Lục Cẩm Diên mới ngẩng đầu lên lần nữa, lại đưa chiếc lưỡi đã mài đến nóng rực vào trong.
“Ưm…” Khương Duật Bạch vẫn còn đang ngơ ngác, trong miệng nếm được mùi vị khác lạ, bản năng muốn dùng đầu lưỡi đẩy chiếc lưỡi đang xâm nhập ra.
“Chê à?” Lục Cẩm Diên khẽ nheo mắt lại, giơ tay bóp lấy chiếc cằm ướt đẫm, hôn càng thêm hung bạo.
Cho đến khi đầu lưỡi mềm mại thơm tho hoàn toàn nhuốm lấy mùi vị chung của hai người, anh mới tạm thời rút lui. Ánh mắt vốn trong trẻo thấu đáo đã hoàn toàn rã rời, Khương Duật Bạch mặt đỏ bừng nằm thở dốc trên tấm ga giường sẫm màu, hàng mi dài dày đặc ướt nhòe thành từng cụm, đuôi mắt hơi xếch lên lại càng đỏ ướt một mảng.
Lục Cẩm Diên liếm sạch từng chút một vết nước mắt trên mặt cậu, khàn giọng bổ sung nốt vế sau của câu nói tối qua: “Trừ phi là bị anh hôn đến phát khóc, hoặc là… ở trên giường của anh…”
Hết chương 59

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu