Ngoại truyện 02
Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Sáng hôm sau tỉnh dậy, Khương Duật Bạch phát hiện mình đã ôm con sói xám ngủ cả đêm từ lúc nào không hay.
Cậu cúi đầu hôn lên đầu con gấu bông, tìm điện thoại trên giường, vừa mở WeChat ra đã thấy tin nhắn chào buổi sáng của Lục Cẩm Diên.
Khương Duật Bạch trả lời chào buổi sáng, đối phương lập tức gửi tin nhắn mới.
Lục Cẩm Diên: [Vợ ơi, tối qua ngủ ngon không?]
Trong nháy mắt, những ký ức xấu hổ đêm qua ùa về, Khương Duật Bạch đưa tay che nửa mặt, không dám tin mình thật sự đã cùng Lục Cẩm Diên làm chuyện đó qua điện thoại…
Lục Cẩm Diên: [Để anh xem nào, có phải vợ lại đỏ mặt rồi không?]
Khương Duật Bạch: [Ngủ rất ngon, em phải dậy rồi.]
Lục Cẩm Diên gửi tin nhắn thoại cổ vũ cậu, có lẽ thấy chưa đủ nên còn quay một đoạn video gửi sang. Một gương mặt đẹp trai sát rạt màn hình, nghiêm túc khen ngợi cậu lên tận mây xanh.
Website TruyenLau.com
Khương Duật Bạch bị chọc cười, tâm trạng vui vẻ trả lời: [Cảm ơn chồng.]
Lúc này, nhóm chat ký túc xá 611 được ghim trên đầu cũng náo nhiệt hẳn lên.
Chu Phong: [Tiểu Bạch cố lên nhé! Tôi tin chắc cậu sẽ làm được!]
Thẩm Chiếu: [Tiểu Bạch xông lên! Đoạt hạng nhất, làm rạng danh đất nước!]
Khương Duật Bạch: [Cuộc thi sơn dầu lần này chỉ có giải Vàng, không có hạng nhất…] TruyenLau
Thẩm Chiếu: [Vậy thì… đoạt giải Vàng, làm rạng danh 611!]
Đinh Hồng Vũ: [Tiểu Bạch, Tình Tình đặc biệt làm video cổ vũ cho cậu đấy, cậu có muốn xem không!]
Khương Duật Bạch ngạc nhiên, nhấn vào xem video, hóa ra là Tình Tình rủ mấy cô bạn thân cùng quay một điệu nhảy cổ vũ. Các cô gái mặc đồ gợi cảm, động tác nhảy nhiệt tình, tràn đầy hơi thở thanh xuân qua màn hình. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Thẩm Chiếu: [Oa oa oa! Nhiều mỹ nữ quá!]
Đinh Hồng Vũ: [Đừng mơ mộng nữa, đều là fan của Tiểu Bạch hết đấy!]
Đinh Hồng Vũ: [Tiểu Bạch, Tình Tình bảo tôi hỏi cậu, cô ấy có thể làm hội trưởng hội người hâm mộ của cậu không?]
Khương Duật Bạch: [Thay tôi cảm ơn Tình Tình, nhưng tôi không có hội người hâm mộ đâu.]
Lục Cẩm Diên: [Được rồi mọi người, Tiểu Bạch phải đi chuẩn bị thi rồi.]
Thẩm Chiếu: [Dào ôi! Người phát ngôn chính thức của Tiểu Bạch đến rồi kìa!]
Lục Cẩm Diên: [Người phát ngôn gì chứ? Là bạn trai chính thức.]
Trong nhóm ký túc xá lập tức nổ ra một trận tổng tấn công, Lục Cẩm Diên nhẹ nhàng hóa giải, đến cả dấu câu cũng mang đậm mùi cơm chó.
Khương Duật Bạch nhịn cười không được, sự căng thẳng hoàn toàn bị xua tan.
Rửa mặt xong, Khương Duật Bạch ra khỏi phòng hội hợp với thầy Đan, cùng nhau đến địa điểm thi.
“Đừng căng thẳng, giữ tâm thế bình ổn.” Trước khi vào sân, Đan Vinh dặn dò Sở Trạch, “Điều quan trọng không phải thứ hạng, mà là em học hỏi được gì từ đó, hiểu chưa?”
Sở Trạch gật đầu mạnh: “Em hiểu rồi, thầy Đan!”
Đan Vinh lại quay sang nhìn Khương Duật Bạch, giọng bình thản: “Em cứ phát huy như bình thường là được.”
“Vâng, thưa thầy.” Sắc mặt Khương Duật Bạch bình thản như nước.
Các họa sĩ trẻ từ khắp nơi trên thế giới tụ hội về đây. Cuộc thi sơn dầu quốc tế lần này áp dụng hình thức vẽ tại chỗ, thời gian giới hạn mười ngày, chủ đề về người, động vật, tĩnh vật hay phong cảnh đều không giới hạn.
Rất nhanh, trên màn hình lớn ở trung tâm hiển thị chủ đề của cuộc thi — [Beauty].
Một chủ đề rộng lớn, rộng đến mức có thể bao hàm vạn vật.
Khương Duật Bạch cầm cọ vẽ, trước mắt từ từ hiện lên một gương mặt mà theo cậu là xinh đẹp nhất.
Lần này, cậu vẽ người mẹ đã đi lên cung trăng của mình.
Những ngày tiếp theo, ngoài lúc nghỉ ngơi ở khách sạn, thời gian còn lại Khương Duật Bạch đều tập trung cao độ tại trường thi để khắc họa tác phẩm. Lục Cẩm Diên mỗi tối đều gọi điện xuyên đại dương dỗ cậu ngủ, nhưng biết cuộc thi của cậu tốn nhiều tâm sức nên cách dỗ dành cũng nghiêm túc hơn nhiều, lúc nào cũng đợi cậu ngủ say mới tắt máy.
Chất lượng giấc ngủ tốt giúp trạng thái vẽ tranh của Khương Duật Bạch đạt đỉnh cao, vì vậy cậu hoàn thành tác phẩm sớm hơn dự kiến, kết thúc cuộc thi trước ba ngày.
Nhưng Sở Trạch vẫn đang ở trường thi, họ đi cùng nhau nên vé máy bay về cũng đặt cùng lúc.
Ý của thầy Đan là khó khăn lắm mới đến nước M một chuyến, bảo Khương Duật Bạch đi dạo chơi xung quanh, nhưng đâu biết lòng dạ cậu hoàn toàn không để tâm đến việc đi chơi.
Sau một ngày kiên nhẫn chờ đợi, Khương Duật Bạch không nhịn được đề nghị muốn về nước sớm để xử lý một số việc.
Sở Trạch nhìn thấu ngay suy nghĩ của cậu, trêu chọc: “Tâm trí đã bay về nhà rồi nhỉ, đúng là có người đợi có khác.”
Ngày Khương Duật Bạch về nước, trời xanh không một gợn mây.
Cậu vốn định tạo bất ngờ cho Lục Cẩm Diên, nhưng vì giọng điệu quá hớn hở nên chưa kịp lên máy bay đã bị bạn trai đoán ra.
Cửa bán trong suốt ở cổng đón khách từ từ mở ra hai bên, Khương Duật Bạch đẩy hành lý bước ra, lập tức nhìn thấy dáng người cao lớn ở khu vực chờ.
“Tiểu Bạch!” Gần như cùng lúc, Lục Cẩm Diên cũng tìm thấy cậu trong đám đông, rảo bước lao tới ôm chầm lấy cậu.
Khương Duật Bạch buông tay khỏi vali, đón nhận cái ôm mạnh mẽ.
Lục Cẩm Diên hít hà thật sâu mùi hương quen thuộc như để thỏa cơn nghiện, thì thầm bên tai cậu nỗi nhớ nhung: “Vợ ơi, anh thật sự rất rất nhớ em…”
“Em cũng nhớ anh.” Khương Duật Bạch nhẹ nhàng đáp lại.
Một lúc sau, cậu mới nhớ ra đây là sân bay đông người qua lại, nhỏ giọng nói: “Lục Cẩm Diên, chúng ta về rồi hãy ôm tiếp được không…”
“Không!” Lục Cẩm Diên siết chặt vòng tay, khảm cậu vào lòng mình, “Lần sau không cho phép bỏ rơi anh nữa đâu đấy.”
Khương Duật Bạch mím môi, ghé sát tai anh hỏi nhỏ: “Anh còn nhớ lời hứa bù đắp của em không?”
Một tiếng sau, cửa căn hộ bị ai đó thô bạo đẩy ra.
Giây tiếp theo, Khương Duật Bạch bị thân hình cao lớn đè lên tường ở lối vào, những nụ hôn nóng bỏng và dồn dập lập tức rơi xuống.
Trong bóng tối vang lên những âm thanh mờ ám, mãi đến khi một tiếng rên khẽ vang lên, hai người trong lúc quấn quýt vô tình va trúng công tắc đèn phòng khách.
Ánh đèn sáng rực hiện lên, lý trí của Khương Duật Bạch tỉnh táo lại đôi chút, cậu yếu ớt đẩy người đang đè trên mình ra: “Chờ chút… quà tặng…”
“Quà gì cơ?” Lục Cẩm Diên cuồng nhiệt vò lấy cậu, giọng khàn đặc, “Em chính là món quà tuyệt vời nhất của anh rồi…”
Khương Duật Bạch thở dốc: “Anh… anh có nhận được một cái bưu kiện nào không?”
Hai phút sau, Lục Cẩm Diên tìm thấy cái hộp đó: “Là cái này à?”
“Đúng nó đấy.” Gò má Khương Duật Bạch đỏ như ráng chiều, “Anh mở ra xem đi…”
Lục Cẩm Diên kiên nhẫn mở hộp, ánh mắt bỗng chốc đờ đẫn.
Trong hộp xếp lần lượt vài món đồ: một đôi tai thỏ hồng hồng mềm mại, một chiếc đuôi thỏ vừa dài vừa dày, cuối đuôi là một quả cầu lông xù xì, còn có vài sợi dây trông rất kỳ lạ.
“Đây là…” Những ngón tay thon dài vuốt ve chiếc đuôi thỏ, Lục Cẩm Diên ngước mắt lên, dưới đáy mắt bùng lên ngọn lửa đáng sợ, “Hình nguyên bản của vợ anh hả?”
Ánh mắt anh thật sự quá nguy hiểm, Khương Duật Bạch vô thức lùi lại một bước, nhưng giây tiếp theo đã bị bàn tay lớn như kìm sắt kéo ngược trở lại.
“Vẫn chưa bắt đầu mà, bảo bối…” Hơi thở của Lục Cẩm Diên nóng đến dọa người, “Nên bắt đầu đeo từ đâu đây? Tai, hay là đuôi?”
“Tai…” Đôi hàng mi dài rậm run rẩy, Khương Duật Bạch nhìn vào chiếc đuôi thỏ trong hộp, “Cái đuôi đó… hình như không đeo được…”
Lục Cẩm Diên ấn cậu ngồi lên đùi mình, khàn giọng cười: “Sao lại không đeo được chứ? Để anh dạy em hẳn hoi…”
Đêm đó, bé thỏ trắng đã tự tay đóng gói kỹ lưỡng chính mình để tặng cho sói xám. Và thế là trong ba ngày tiếp theo, con thỏ đáng thương ấy chẳng thể nào thoát khỏi miệng của con sói ác…
Hết
ngoại truyện 02
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.