Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Ngày thứ hai sau khi mọi người kết thúc kỳ thi cuối kỳ, Khương Duật Bạch và Lục Cẩm Diên chính thức dọn ra khỏi ký túc xá.
Thời tiết rất đẹp, nắng rực rỡ, không chỉ toàn bộ thành viên phòng 611 cùng gia quyến có mặt, mà Tề Đông Đông cũng đặc biệt chạy tới giúp họ chuyển đồ.
Tuy nhiên, đồ dùng sinh hoạt trong căn hộ của Lục Cẩm Diên đã đầy đủ, đồ đạc của Khương Duật Bạch thì ít ỏi đến đáng thương, ngần ấy con người mỗi người chỉ cần cầm một món hành lý là một chuyến đã xong.
“Em nói rồi mà!” Tiểu Tình ngồi ở ghế sau, vẻ mặt phấn khích xen lẫn đã đoán trước, “Thực sự không phải em nghĩ nhiều đâu, hai người chính là một đôi!”
Đinh Hồng Vũ nắm tay bạn gái, đầy sùng bái: “Vợ ơi, em nhìn ra từ bao giờ thế?”
Tiểu Tình giơ tay đẩy gọng kính: “Lần trước chúng ta cùng đi ngắm trăng ấy, dựa vào kinh nghiệm chèo thuyền nhiều năm của em, em đã nhìn ra manh mối rồi!”
“Cô nói rất chuẩn.” Lục Cẩm Diên liếc nhìn cô qua gương chiếu hậu, “Đúng là lần đó Tiểu Bạch mới đồng ý tôi.”
“Ô dề! Kính lễ thánh nữ tiên tri đẩy thuyền bách phát bách trúng!” Tiểu Tình giơ tay reo hò, rồi nhìn sang Tề Đông Đông ở phía bên kia, “Đông Đông, cậu cũng là gay đúng không?”
Tề Đông Đông nhếch môi cười: “Rõ ràng thế sao?”
“Vậy cậu có chồng chưa?” Tiểu Tình truy hỏi, “Có cần tôi giới thiệu đại mãnh 1 cho không? tôi có tài nguyên!”
Tề Đông Đông khẽ ngả người ra sau: “Rõ ràng thế sao?”
“Ai nha~” Tiểu Tình vẻ mặt thẹn thùng vỗ nhẹ hắn một cái, “Chị em tốt mà, tôi nhận ra được hết!”
Chiếc xe Cayenne chạy thẳng tới căn hộ hồ trong vườn, mọi người lại đồng lòng hợp lực chuyển đồ vào trong căn hộ.
“Oa!” Thẩm Chiếu vừa bước vào cửa lớn đã thốt lên lời cảm thán như kẻ chưa từng thấy sự đời: “To quá!”
Tề Đông Đông đặt đồ xuống, không nhịn được nói một câu bông đùa: “Hóa ra trai thẳng cũng thích cái to à?”
“Ai mà chẳng thích nhà to chứ?” Tiếc là với chỉ số thông minh của Thẩm Chiếu, hắn căn bản không nghe ra được ý ngoài lời của Đông Đông, chỉ mải ngó nghiêng xung quanh: “Anh Lục, mày có một căn hộ to thế này mà chưa bao giờ dẫn bọn tao tới chơi!”
TruyenLau
Lục Cẩm Diên liếc cậu một cái: “Thế giờ không phải đang cho mày tới rồi đấy à?”
Ban đầu dự định chuyển nhà xong sẽ đi ăn ở ngoài, nhưng Chu Phong nói phong tục ở quê họ là phải đãi khách tại nhà mới, để tăng thêm nhân khí cho ngôi nhà mới, vì vậy họ đã mua rất nhiều nguyên liệu thực phẩm, chuẩn bị tổ chức một bữa tiệc gia đình náo nhiệt.
Khương Duật Bạch cũng muốn vào bếp giúp một tay, nhưng lại bị cơ thể Lục Cẩm Diên chắn lại.
Nhân lúc người khác không chú ý, Lục Cẩm Diên nhanh chóng cúi đầu hôn cậu một cái: “Em ra chơi với mọi người đi, trong bếp có lão Đại và lão Tứ giúp anh là đủ rồi.”
TruyenLau.com
Khương Duật Bạch giật mình, lo lắng nhìn quanh một lượt, nhỏ giọng nói: “Mọi người đều ở đây cả, anh kìm chế một chút…”
“Đã rất kìm chế rồi.” Lục Cẩm Diên lùi lại một bước, “Đi đi, dẫn họ đi tham quan nhà mới của chúng ta.”
Đầu tiên là tham quan phòng ngủ, Tề Đông Đông nhìn trúng ngay chiếc giường đôi xa hoa kia: “Cái giường này tuyệt quá! Trông có vẻ dù có lắc thế nào cũng không sập được!”
TruyenLau
Khương Duật Bạch đã không còn là tờ giấy trắng của ngày xưa nữa, nghe câu này vành tai lập tức đỏ bừng: “Đông Đông!”
“Sorry bảo bối!” Tề Đông Đông cười xin lỗi, “Tao chỉ cảm thấy thể lực của Lục Cẩm Diên quá mạnh, nên có chút lo lắng cho sự an toàn của mày mà thôi.”
Vành tai Khương Duật Bạch sắp bốc khói tới nơi: “Chúng… chúng ta đi xem chỗ khác đi!”
Tiểu Tình che miệng, trong mắt bắn ra tia sáng hưng phấn: “Đây là những thứ tôi có thể nghe miễn phí sao?”
Đinh Hồng Vũ lẳng lặng bịt tai bạn gái lại, ôm cô đi ra ngoài: “Bảo bối, đây không phải thứ chúng ta nên nghe!”
Địa điểm tham quan tiếp theo là phòng xem phim, lần này người cảm thán đổi thành Thẩm Chiếu và Đinh Hồng Vũ, đồng thanh hô: “Đù! Tuyệt vời quá!”
“Có thể xem phim ở đây, nhưng tôi không thạo mấy thứ này lắm.” Khương Duật Bạch cầm điều khiển đưa cho Thẩm Chiếu, “Các cậu tự nghiên cứu đi.”
“Tao có thể ở đây suốt cả mùa hè!” Thẩm Chiếu nằm vật ra sofa, “Anh Lục đúng là biết hưởng thụ, ai mà từ chối được rạp chiếu phim gia đình chứ?”
Khương Duật Bạch xoay người đi ra ngoài, dẫn Đông Đông và Tiểu Tình đi tham quan căn phòng cuối cùng. Đẩy cửa phòng tranh ra, khóe môi vô thức nở một nụ cười: “Đây là phòng tranh, mới sửa sang xong gần đây.”
“Oa…” Tề Đông Đông nhìn phòng tranh hoa cả mắt, “Đây là phòng tranh Lục Cẩm Diên đặc biệt mở riêng cho mày đấy à?”
“Ừm.” Khương Duật Bạch gật đầu, “Như vậy có thể vẽ tranh ở nhà, khá tiện lợi.”
Tiểu Tình bước vào phòng tranh, giọng điệu không giấu được sự ngưỡng mộ: “Tiểu Bạch, anh Lục yêu cậu quá đi, còn đặc biệt— Đợi đã! Tôi nhìn thấy cái gì thế này?”
Khương Duật Bạch nhìn theo ánh mắt cô vào một bức tranh trên tường, nhất thời chưa phản ứng kịp: “Cái gì cơ?”
“Đó là, là…” Tiểu Tình phấn khích đến mức có chút lắp bắp, “Đó chẳng phải là tranh của Koray sao!”
Khương Duật Bạch chớp chớp hàng mi, bấy giờ mới nhớ ra bức tranh luyện tập này từng được cậu đăng lên Weibo. Việc lộ thân phận đến quá đột ngột, cậu đứng hình vài giây: “Thực ra chuyện là như—”
“A a a a a a!” Tiểu Tình hét lên cắt ngang lời giải thích của cậu, “Tôi thế mà lại được gặp mặt Koray ngoài đời thực rồi a a a!”
Khương Duật Bạch: “…”
Sau một hồi trao đổi, hai người đạt được sự đồng thuận bước đầu là tạm thời không nói cho Đinh Hồng Vũ biết đôi giày thể thao phiên bản giới hạn mà hắn hụt mất thực ra vẫn luôn nằm ngay trước mắt hắn.
“Tiểu Bạch, tôi có thể đặt cậu vẽ thêm một bức nữa không?” Tiểu Tình vẫn chưa hết phấn khích, “Tôi thực sự nằm mơ cũng không ngờ tới, vị đại thần mà mình thích nhất lại là bạn cùng phòng của bạn trai mình!”
“Có thể đặt, nhưng mà…” Khương Duật Bạch do dự một chút, thành thật nói, “Phải đợi thêm chút nữa, tôi muốn hoàn thành bức tranh đã hứa với Lục Cẩm Diên trước.”
Tiểu Tình đáp: “Không vấn đề gì! Bao lâu tôi cũng đợi!”
**
Ba người đàn ông bận rộn trong bếp, trước mười hai giờ đã bày biện xong một bàn tiệc cực kỳ thịnh soạn.
“Nào, chúng ta cùng nâng ly!” Chu Phong là người đầu tiên đứng dậy, “Chúc mừng A Diên và Tiểu Bạch dọn vào nhà mới, cũng chúc hai người trăm năm hạnh phúc, bạc đầu giai lão!”
Mọi người đồng loạt đứng dậy nâng ly: “Cạn ly!”
Khương Duật Bạch tửu lượng kém nên chỉ nhấp một ngụm nhỏ.
“Ơ? Tiểu Bạch thế này không được nha!” Thẩm Chiếu là kiểu người ham vui, gõ ly kêu lên, “Mọi người đều uống cạn, Tiểu Bạch không được ăn gian đâu nhé!”
“Mày hét cái gì thế?” Khương Duật Bạch còn chưa kịp nói gì, Lục Cẩm Diên đã bưng ly rượu trước mặt cậu lên, ngửa đầu uống sạch, “Sạch chưa? Chưa sạch thì làm thêm ly nữa.”
“Áu áu áu! Anh Lục bá khí!” Đinh Hồng Vũ vỗ tay rầm rầm, “Làm thêm ly nữa đi!”
“Anh Lục, mày cũng bảo vệ Tiểu Bạch quá rồi đấy!” Thẩm Chiếu không sợ chết tiếp tục trêu chọc.
Lục Cẩm Diên cười như không cười đáp lại: “Tao không bảo vệ người yêu tao, chẳng lẽ chạy đi bảo vệ mày chắc?”
“A a a!” Tiểu Tình cấu mạnh vào đùi bạn trai, phấn khích đến đỏ bừng mặt, “Ăn cơm chó trực tiếp hóa ra là cảm giác thế này!”
Đinh Hồng Vũ bị cấu đau lại kêu oai oái: “Bảo bối bảo bối, buông thịt đùi anh ra trước đã…”
Những người khác bật cười vui vẻ, vừa ăn vừa tán gẫu.
Hiển nhiên, tất cả những người trên bàn ăn đều rất hứng thú với câu chuyện tình yêu của hai vị chủ nhà.
Lục Cẩm Diên chọn lọc đáp ứng sự tò mò của mọi người, chỗ cần lược bỏ thì lược bỏ, chỗ cần chi tiết thì chi tiết, Tề Đông Đông với tư cách là người biết chuyện thỉnh thoảng lại bổ sung thêm vài tình tiết. Còn Khương Duật Bạch thì suốt quá trình giữ tư thế yên lặng lắng nghe, thỉnh thoảng lại ngước mắt mỉm cười với anh.
“Vậy nên—” Tiểu Tình thỏa mãn vô cùng, kết luận lại: “Hai người đều là lần đầu tiên yêu đương mà đã tìm thấy chân ái, đây là loại tình yêu thần tiên gì vậy!”
Câu nói này vừa thốt ra, sắc mặt của ba người có mặt đều biến đổi.
Im lặng vài giây, Lục Cẩm Diên đưa tay dưới khăn trải bàn nắm lấy tay người bên cạnh, giọng điệu kiên định: “Bất kể quá khứ thế nào, từ nay về sau chúng tôi chỉ có đối phương thôi.”
Trái tim Khương Duật Bạch hẫng mất một nhịp, siết chặt lấy tay anh.
Sau bữa trưa, mọi người trò chuyện thêm một lát rồi lần lượt cáo từ để về nhà nghỉ đông.
Nhân lúc Lục Cẩm Diên tiễn mọi người ra cửa, Khương Duật Bạch kéo Đông Đông sang một bên nói khẽ: “Tao mới nhớ ra chuyện bạn trai giả kia, giờ có nên thú thật đầu đuôi câu chuyện với Lục Cẩm Diên không?”
“Đừng đừng đừng! Bảo bối, mày ngàn vạn lần phải suy nghĩ lại!” Tề Đông Đông rùng mình một cái, “Bảo bối à, mày căn bản không biết Lục Cẩm Diên đã uống bao nhiêu hũ giấm vì gã bạn trai cũ này đâu!”
“Hả?” Khương Duật Bạch khẽ nhíu mày, “Sao mày biết, anh ấy nói với mày à?”
“Chuyện này nói ra thì dài dòng lắm, một chốc một lát không giải thích hết được.” Tề Đông Đông nắm lấy hai tay cậu, cầu khẩn với bản năng sinh tồn cực mạnh: “Hứa với tao đi Tiểu Bạch, cho dù mày có muốn thú thật thì cũng đừng khai tao ra có được không?”
Hắn nhớ rõ mồn một những dòng chữ nghiến răng nghiến lợi của Lục Cẩm Diên qua màn hình, cũng như những đêm dài mất ngủ vì ghen tuông đố kỵ của đối phương. Giả sử để Lục Cẩm Diên biết ban đầu chính là hắn hiến cái kế mọn này, lại còn liên tục đổ thêm dầu vào lửa ngụy tạo chi tiết, thì cái kết của hắn chẳng lẽ không giống cái thằng gay chuốc thuốc kia à?
Khương Duật Bạch vẻ mặt do dự: “Có… nghiêm trọng thế không?”
Tề Đông Đông liên tục lắc đầu: “Tao nói thế này cho mày hiểu nhé bảo bối, số giấm Lục Cẩm Diên uống đại khái phải tới mười triệu cân, nối lại chắc vòng quanh trái đất được mười vòng đấy!”
“Vẫn còn người chưa đi à?” Đúng lúc này, Lục Cẩm Diên bước vào cửa, khách khí hỏi một câu: “Cần tôi tiễn cậu về trường không?”
“Không không không, không cần đâu!” Tề Đông Đông buông tay ra, bước nhanh về phía cửa lớn, “Tao đi trước đây, bái bai!”
Lục Cẩm Diên đóng cửa lại, đi tới trước mặt Khương Duật Bạch, hai tay dùng sức bế cậu lên: “Cuối cùng cũng là thế giới của hai người rồi.”
Khương Duật Bạch rủ mi mắt, nhẹ giọng an ủi: “Hôm nay anh vất vả rồi.”
“Không vất vả, rất vui và mãn nguyện.” Lục Cẩm Diên ngước nhìn cậu, đuôi mắt chân mày đều ngập tràn ý cười, “Tuy nhiên, bây giờ anh phải đòi phần thưởng rồi.”
Khương Duật Bạch hiểu ý, hé môi ngoan ngoãn chờ đợi sự xâm nhập.
Hôn một hồi, Lục Cẩm Diên đè cậu xuống sofa phòng khách, theo sự quấn quýt của môi lưỡi càng lúc càng kịch liệt, cậu cũng bị ép sâu vào lớp sofa mềm mại.
Kết thúc một nụ hôn, Lục Cẩm Diên thở dốc rời khỏi khoang miệng, thỉnh thoảng lại mổ nhẹ lên đôi môi lóng lánh ánh nước.
Sau khi âu yếm một hồi, anh thấp giọng nói: “Vợ ơi, cuối cùng chúng ta cũng có ngôi nhà của riêng mình rồi.”
“Dạ?” Khương Duật Bạch bị hôn đến choáng váng, chỉ bắt được từ khóa chính, “Anh, anh gọi em là gì?”
“Vợ đó!” Lục Cẩm Diên lý lẽ hùng hồn lặp lại, “Hôm nay lão Tứ gọi bạn gái là vợ, anh cũng muốn gọi vợ của anh!”
“Nhưng chúng ta…” Khương Duật Bạch mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng não bộ đang quay cuồng nhất thời không tìm ra được lý do để phản bác.
“Vợ vợ vợ…” Lục Cẩm Diên như phát cuồng, vùi đầu vào hõm cổ thơm tho mềm mại hôn loạn xạ, “Thích vợ quá đi mất…”
Khương Duật Bạch bị anh gọi liên tục đến mức mặt đỏ tai hồng, nhiệt độ truyền tới từ cơ thể anh càng thiêu cháy làm gân cốt cậu mềm nhũn, chỉ có thể mặc anh làm xằng làm bậy.
Nhân lúc người ta còn chưa hoàn hồn, Lục Cẩm Diên với tay lấy điện thoại: “Vợ ơi, hôm nay là ngày đầu tiên chúng ta dọn vào nhà mới, đăng vòng bạn bè kỷ niệm một chút nhé?”
“Đăng cái gì…” Khương Duật Bạch nỗ lực suy nghĩ, “Không được, trong WeChat còn có các giáo sư nữa…”
Đột nhiên dắt bạn trai công khai, chắc chắn sẽ làm các giáo sư hú hồn.
“Không lộ mặt, chỉ đăng một phần thôi, các thầy không nhận ra đâu.” Lục Cẩm Diên cầm lấy bó hoa trên bàn trà, bế cả người lẫn hoa vào lòng, chụp tấm ảnh chung đầu tiên trong ngôi nhà mới của họ.
Chụp xong, Khương Duật Bạch tựa vào sofa, cúi đầu khẽ ngửi bó hoa trong tay.
Lục Cẩm Diên nhanh chóng sửa xong ảnh, háo hức đưa cho vợ yêu nhà mình xem: “Thế này được không?”
Tấm ảnh đã được cắt đến phần cằm, nửa thân trên lại có bó hoa che chắn, trừ phi là người cực kỳ thân thiết với họ, nếu không rất khó nhận ra.
Khương Duật Bạch không muốn làm anh mất hứng nên gật đầu: “Được ạ.”
Lục Cẩm Diên không nói hai lời bấm vào WeChat, soạn nội dung đăng vòng bạn bè.
Khương Duật Bạch cũng mò điện thoại ra, chỉ thấy tin đầu tiên trên vòng bạn bè chính là ảnh chung của họ, lời dẫn đơn giản: [Nhà mới, cuộc sống mới.]
Nhìn qua thì có vẻ hàm súc, nhưng thực tế lại để lại không gian tưởng tượng vô hạn. Cậu phóng to ảnh nhìn kỹ vài lần, nhấn lưu lại rồi định thoát ra, bỗng nghe thấy giọng nói trầm thấp quyến rũ vang lên: “Vợ, em không đăng à?”
“Dạ?” ngón tay Khương Duật Bạch khựng lại, “Em cũng phải đăng tấm này á?”
“Đăng tấm khác là không nhìn ra đâu mà.” Lục Cẩm Diên đưa một bàn tay ra, ánh mắt có chút gì đó như đáng thương, “Vợ ơi…”
Trong phút chốc, Khương Duật Bạch dường như thấy sau lưng anh mọc ra một cái đuôi lớn xù xì.
Ai có thể từ chối một chú chó bự hay một chú sói xám đang vẫy đuôi cơ chứ?
“Được.” Khương Duật Bạch đáp lời, đặt bó hoa xuống, mười ngón tay đan chặt vào tay anh, ngoan ngoãn để anh chụp ảnh. Một bàn tay lớn một bàn tay nhỏ đan chặt mười ngón vào nhau, một bên nổi gân xanh mạnh mẽ, một bên trắng nõn ửng hồng, sự chênh lệch về kích thước và màu da đều toát ra một sự gợi cảm tế nhị.
Khương Duật Bạch nhìn tấm ảnh: “Thế này thì cũng chẳng khác gì công khai cả…”
Bởi vì bất luận ai nhìn vào cũng sẽ không tin bàn tay còn lại thuộc về con gái.
Lục Cẩm Diên không dễ nhận thấy nhíu mày, nhưng nhanh chóng nhượng bộ: “Nếu không muốn đăng ảnh, có thể chỉ đăng—”
“Đăng rồi.” Khương Duật Bạch khẽ chạm màn hình, ngắt lời anh.
Lục Cẩm Diên ngẩn ngơ, lập tức hí hửng bấm vào vòng bạn bè cá nhân của cậu.
Khương Duật Bạch: [Kỷ niệm, ngày đầu tiên.]
Ảnh đính kèm chính là tấm hình hai người đan mười ngón vào nhau.
“Vợ ơi, em tốt quá…” Lục Cẩm Diên cảm động đến mức không biết nói gì cho phải, kết quả ngón tay vô tình lướt xuống dưới, tin nhắn tiếp theo trên vòng bạn bè hiện ra, nụ cười trên mặt lập tức đông cứng.
Gần như cùng lúc, Khương Duật Bạch cũng nhớ ra cái thứ mình đã đăng trên vòng bạn bè trước đó.
Chết rồi, cậu quên chưa xóa…
Với tốc độ nhanh nhất bấm vào trang cá nhân xóa tin về bạn trai giả kia đi, cậu đặt điện thoại xuống, nhích lại gần trước mặt Lục Cẩm Diên.
Còn Lục Cẩm Diên vẫn đang nhìn chằm chằm vào điện thoại, biển giấm trong lòng cuộn trào, hận không thể dùng ánh mắt xuyên thấu màn hình để giết chết kẻ còn lại trong ảnh kia.
“Lục Cẩm Diên…” Khương Duật Bạch đè nén sự xấu hổ, chủ động ngồi lên đùi anh, cố gắng giành lấy sự chú ý: “Về chuyện bạn trai cũ kia, thực ra—”
“Không sao, anh chẳng ghen tẹo nào đâu.” Lục Cẩm Diên ném điện thoại đi, một tay siết chặt eo cậu, gượng cười nói, “Chỉ là người yêu cũ thôi mà, anh căn bản không thèm đố kỵ với chuyện đã qua.”
Miệng thì nói vậy, nhưng từng chữ cứ như được nghiến ra từ kẽ răng.
“Không phải, chuyện này thực ra có hiểu lầm.” Khương Duật Bạch định tổ chức ngôn từ để giải thích chuyện này, nhưng không may lại bị ngắt lời lần nữa.
Chỉ có điều lần này thứ chặn đứng cậu là đôi môi nóng bỏng.
Lục Cẩm Diên hôn rất hung dữ, vừa mút vừa cắn lưỡi cậu mạnh bạo, nuốt chửng lấy dịch ngọt của cậu, suýt nữa làm cậu nghẹt thở mới miễn cưỡng bình tĩnh lại một chút.
“Vợ ơi, anh không phải loại đàn ông trẻ con hay ghen tuông đúng không?” Lục Cẩm Diên vùi mặt vào hõm cổ cậu, chỉ vài giây sau giọng điệu đột ngột thay đổi: “Vợ, tại sao em vẫn còn giữ cái đống ảnh khoe tình cảm đó? Hai người chia tay lâu rồi mà! Bạn trai hiện tại của em là anh!”
Giọng điệu vừa chua vừa giận lại mang vài phần ủy khuất nồng đậm, cánh tay ôm lấy vợ cũng càng siết chặt hơn.
Khương Duật Bạch bị hôn đến thở không ra hơi, chỉ có thể đứt quãng đáp lại: “Bởi vì… bởi vì em không thích đăng vòng bạn bè…”
Thế nên cũng chẳng nhớ nổi trong vòng bạn bè của mình vẫn còn lưu lại bằng chứng khoe ân ái với bạn trai giả.
Giây tiếp theo, trong đầu Khương Duật Bạch hiện lên những lời Đông Đông nói trước khi đi, cuối cùng cậu cũng tin Lục Cẩm Diên hay ghen rồi.
Tuy nhiên không để cậu có cơ hội tiếp tục giải thích, Lục Cẩm Diên hơi thô bạo lột chiếc áo len trên người ra, một lần nữa đè xuống: “Vợ yêu, anh nói dối đấy, thực ra anh ghen, ghen đến phát điên rồi…”
Hết chương 62
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.