Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

CHƯƠNG 26: CHƯƠNG 26

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Lục Cẩm Diên nhìn chằm chằm vào hai dòng chữ trong khung chat, nhất thời không phân biệt được đối phương rốt cuộc là đang khen mình hay là đang mắng mình?
Sau một hồi im lặng kéo dài, WeChat lại nảy ra tin nhắn mới.
Tiểu gaygay không phải Tiểu guyguy: [Thế rốt cuộc giờ cậu định làm thế nào?]
Tiểu gaygay không phải Tiểu guyguy: [Nói cách khác, mục đích cậu kết bạn lại với tôi là gì?]
Lục Cẩm Diên nhíu chặt mày, trả lời: [Tôi không biết.]
Chỉ trong vòng một ngày, nhận thức vốn có bị đảo lộn hoàn toàn, đủ mọi suy nghĩ phức tạp ập đến khiến chính anh cũng chẳng rõ bản thân hiện tại muốn làm gì.
Đang lúc phân vân, trên giường tầng bỗng truyền đến một tiếng động nhẹ.
Lục Cẩm Diên giật mình, vội vàng trả lời một câu: [Lúc khác nói chuyện sau.]
Ngay sau đó, anh chuyển về số WeChat thường dùng, nhấn vào khung chat với Tiểu Bạch, ngón tay lướt lên lướt xuống trên màn hình, do dự không biết có nên gửi tin nhắn hay không.
Rất nhanh, trên giường tầng lại có tiếng sột soạt của việc trở mình.
Khương Duật Bạch dáng người mảnh khảnh, động tác lại nhẹ, bình thường ban đêm trở mình gần như không nghe thấy tiếng động, nhưng đêm nay thần kinh của Lục Cẩm Diên nhạy cảm bất thường, một âm thanh dù nhỏ nhất cũng không lọt qua nổi tai anh.
Vài giây sau, cuối cùng anh cũng gõ chữ.
Lục Cẩm Diên: [Có phải cánh tay mỏi đến mức không ngủ được không?]
Khương Duật Bạch đang đè cánh tay dưới thân để giảm bớt cơn mỏi, nghe thấy tiếng rung của WeChat liền đưa tay lấy điện thoại mở ra, trả lời: [Tôi làm cậu thức giấc à?]
Lục Cẩm Diên: [Không có.]
Lục Cẩm Diên: [Vốn dĩ đã ngủ đâu.]
Khương Duật Bạch không biết nên trả lời tiếp thế nào, bèn tiện tay gửi một nhãn dán [mèo con thở dài.jpg].
Một chú mèo con sữa nằm bò trên sofa với vẻ mặt không còn gì luyến tiếc, biểu cảm vô cùng đáng thương.
Lục Cẩm Diên không kìm được mà liên tưởng đến người gửi nhãn dán, trái tim thoáng chốc tê rần vì sự đáng yêu, đan xen với đó là từng chút xót xa. Website TruyenLau.com
Lục Cẩm Diên: [Đợi tôi một lát.]
Anh đứng dậy xuống giường, bật đèn ngủ rồi đi vào phòng tắm, vắt hai chiếc khăn nóng hổi, nước nóng đến mức làm tay đỏ ửng mà anh vẫn không đổi sắc mặt.
Quay lại trước giường, anh gõ nhẹ vào thanh chắn, thấp giọng gọi: “Tiểu Bạch.”
Nghe thấy tiếng anh, Khương Duật Bạch lồm cồm ngồi dậy, khoanh chân trên giường tầng, nhìn anh bằng ánh mắt ngoan ngoãn nhưng vẫn còn chút ngơ ngác.
TruyenLau.com “Chườm nóng thêm chút nữa đi.” Lục Cẩm Diên cảm thấy khăn đã bớt nóng mới đưa cho cậu.
“Cảm ơn…” Khương Duật Bạch hoàn hồn, sau khi cảm ơn thì nhận lấy khăn nóng đắp lên cánh tay.
Đêm khuya tĩnh mịch, chỉ có Thẩm Chiếu thỉnh thoảng nói mớ vài câu.
Ánh đèn ngủ tỏa ra luồng sáng yếu ớt, mờ ảo bao phủ lấy hai người, một trên một dưới.
Đợi khoảng ba bốn phút, Lục Cẩm Diên nhận lại khăn quay vào phòng tắm vắt lại hai chiếc khăn nóng mới, lần này là để chườm bắp chân. TruyenLau.com
“Nhìn tôi.” Anh lùi lại hai bước, vươn cánh tay dài rắn chắc ra, giọng điệu dịu dàng đến khó tin: “Tôi dạy cậu cách giãn cơ tay, có thể giảm bớt đau mỏi.”
Khương Duật Bạch gật đầu, học theo dáng vẻ của anh đưa hai tay lên.
Trong ánh đèn mờ ảo, Lục Cẩm Diên cảm nhận được ánh mắt tập trung của cậu, giống như bị thiêu đốt, tốc độ lưu thông máu toàn thân cũng nhanh hơn.
Thật sự rất thích cảm giác được cậu chú ý toàn tâm toàn ý như thế này, cứ như thể trong mắt cậu chỉ có duy nhất một mình anh vậy.
Giả sử, thời gian có thể dừng lại ở giây phút này thì tốt biết mấy…
Sau vài lần co duỗi, cảm giác nhức mỏi trên tay Khương Duật Bạch quả nhiên giảm đi đáng kể.
Lục Cẩm Diên tiến lại gần giường thêm một bước, ánh mắt rơi trên bắp chân đang hơi co lại của cậu, kìm nén thôi thúc muốn tự tay xoa bóp cho cậu, khẽ hướng dẫn: “Xoa bóp bắp chân một chút để thả lỏng.”
Sau một hồi cấp cứu như vậy, Khương Duật Bạch cuối cùng cũng thấy thoải mái hơn nhiều.
Lục Cẩm Diên nằm lại lên giường, cố gắng tìm kiếm giấc ngủ.
Một lúc sau, phía giường trên ló ra một cái đầu nhỏ, khẽ nói lời cảm ơn: “Cảm ơn nhé, Lục Cẩm Diên.”
Không chỉ dạy cậu chơi bóng rổ, mà còn thức dậy nửa đêm để dạy cậu cách giảm đau mỏi.
Trái tim Lục Cẩm Diên như bị móng vuốt mèo con cào nhẹ một cái, nhưng chỉ có thể nhẫn nhịn sự xao động mà đáp lại: “Không có gì, ngủ đi.”
Giây phút này, anh không muốn nghĩ đến hậu quả của việc thích bạn trai của người khác sẽ ra sao.
Anh chỉ muốn có thể mãi mãi ở bên cạnh Khương Duật Bạch mà thôi.
Một đêm hỗn loạn trôi qua, sáng sớm ngủ dậy, dưới mắt Lục Cẩm Diên quả nhiên lại treo hai quầng thâm đen xì.
“Anh Lục, tối qua mày làm gì thế?” Thẩm Chiếu hoàn toàn không biết gì về những chuyện xảy ra đêm qua, “Sao quầng thâm mắt nặng thế kia?”
“Mày nói xem?” Lục Cẩm Diên liếc hắn một cái, rồi theo bản năng sờ dưới mắt mình, đứng dậy đi tới gương soi để xem quầng thâm của mình nặng đến mức nào.
Thẩm Chiếu cười có chút gian tà: “Có phải là thức đêm tán gẫu với em gái xinh đẹp nào không?”
Lục Cẩm Diên dở khóc dở cười: “Trong đầu mày ngoài mấy em gái xinh đẹp ra thì còn cái gì khác không?”
“Có chứ!” Thẩm Chiếu tự hào ưỡn ngực, “Còn có game nữa!”
Lục Cẩm Diên: “…”
Anh nhìn vào gương, quả nhiên thấy gương mặt mình hốc hác vì thiếu ngủ.
Tiếng “két” vang lên, cửa phòng vệ sinh mở ra, Khương Duật Bạch bước ra ngoài.
Giây tiếp theo, Lục Cẩm Diên theo phản xạ cúi đầu xuống, không muốn để cậu nhìn thấy bộ dạng thâm quầng của mình.
May mà Khương Duật Bạch không chú ý đến hành động của anh, đi tới chỗ ngồi thu dọn mặt bàn.
Thẩm Chiếu vừa chơi điện thoại vừa hỏi: “Anh Lục, Tiểu Bạch, hai người hôm nay có kế hoạch gì không?”
“Tao không có kế hoạch gì.” Lục Cẩm Diên buột miệng đáp.
Động tác của Khương Duật Bạch khựng lại, trên mặt không khỏi lộ vẻ nghi hoặc: “Tối qua cậu nói… từ hôm nay cậu sẽ bận lắm mà?”
Lục Cẩm Diên lúc này mới nhớ ra cái cớ mình đã bịa ra, trong lòng hơi hoảng nhưng vẻ mặt vẫn điềm tĩnh như không: “Ừm, vốn dĩ là có việc, nhưng giờ tạm thời hủy rồi.”
Khương Duật Bạch suy nghĩ một lát, giọng điệu mang theo chút mong chờ: “Vậy mấy ngày này cậu đều rảnh để dạy tôi chơi bóng rổ đúng không?”
“Không được.” Lục Cẩm Diên không cần suy nghĩ mà từ chối ngay, “Hôm qua vận động quá sức rồi, cơ thể cậu không chịu nổi đâu. Chuyện tập luyện không vội, chúng ta cứ thong thả thôi.”
Khương Duật Bạch khẽ cau mày: “Nhưng kỳ nghỉ Quốc khánh chỉ còn hai ngày.”
“Kỳ nghỉ thì còn hai ngày thật, nhưng mà tôi vẫn luôn ở đây cơ mà?” Lục Cẩm Diên bật cười, “Cậu muốn học thì tôi sẽ sắp xếp thời gian riêng, chơi bóng rổ không phải chuyện một sớm một chiều mà xong được.”
Những lời này của anh hoàn toàn trái ngược với tuyên bố tối qua, nhưng nghe qua thì cái nào cũng có lý cả.
Nghĩ đến việc anh rất chuyên nghiệp trong lĩnh vực bóng rổ, Khương Duật Bạch nhất thời không thể phản bác, chỉ đành gật đầu đồng ý: “Được, tôi nghe cậu vậy.”
Vượt qua cửa ải thành công, Lục Cẩm Diên thầm thở phào nhẹ nhõm, lúc này mới nhận ra bản thân thế mà căng thẳng đến mức đổ mồ hôi lưng.
Anh chuyển chủ đề: “Còn cậu thì sao, hôm nay có lịch trình gì?”
Khương Duật Bạch đáp: “Sáng vẽ tranh, chiều đến tiệm xăm.”
“Tiệm xăm?” Lục Cẩm Diên theo bản năng nhìn xuống eo cậu, “Cậu định xăm hình mới à?”
Khương Duật Bạch lắc đầu, thành thật thú nhận: “Không phải, tôi làm thêm ở tiệm xăm.”
“Trời ạ! Thật hay đùa thế!” Thẩm Chiếu nhảy dựng từ trên giường xuống, “Tiểu Bạch, cậu thực sự là thợ xăm à? Ngầu quá đi mất!”
Khương Duật Bạch thấy phản ứng của hắn như vậy thì không nhịn được cười: “Cũng bình thường thôi.”
Ánh mắt Lục Cẩm Diên nhìn cậu thoáng thay đổi, nhưng nhanh chóng trở lại bình thường, tán thành: “Đúng là rất ngầu.”
“Vậy Tiểu Bạch này, hình xăm trên người cậu là do cậu tự xăm à?” Thẩm Chiếu như vừa phát hiện ra lục địa mới, bám lấy cậu hỏi dồn.
Lục Cẩm Diên khẽ nhướng mày: “Lão Tam, mày lại đây biểu diễn thử cách tự viết chữ sau lưng mình xem nào?”
Thẩm Chiếu bấy giờ mới nhận ra mình vừa nói ngớ ngẩn, cười hề hề rồi hỏi tiếp: “Tiểu Bạch, vậy tụi này có thể đến tiệm xăm tham quan chút không?”
Khương Duật Bạch hơi ngẩn ra: “Cái gì?”
Lục Cẩm Diên chủ động tiếp lời: “Tiểu Bạch đi làm chứ không phải đi chơi, chúng ta đừng làm phiền cậu ấy.”
“Á — Xin lỗi nhé Tiểu Bạch!” Thẩm Chiếu nhận lỗi nhanh như chớp, “Tôi chưa suy nghĩ kỹ, thôi không làm phiền cậu làm việc đâu.”
“Không sao.” Khương Duật Bạch phản ứng lại, “Được mà, chiều nay các cậu có thể đi cùng tôi đến tiệm.”
Thẩm Chiếu reo hò: “Tuyệt quá! Được tham quan tiệm xăm rồi!”
Dù trong lòng Lục Cẩm Diên cũng rất muốn đi xem thử, nhưng vẫn giữ kẽ hỏi một câu: “Trong giờ làm việc mà dẫn bạn đến, ông chủ có không vui không?”
“Không đâu.” Khương Duật Bạch lắc đầu, “Ông chủ tốt bụng lắm, tôi quen anh ấy lâu rồi.”
Sau bữa trưa, ba người cùng băng qua con hẻm nhỏ đến trước cửa tiệm xăm Trác Ngọc.
“Chào mừng quý khách đến với tiệm xăm Trác Ngọc ạ~” Nghe tiếng chuông gió, Lê Thanh ngọt ngào mở lời chào khách.
Khương Duật Bạch bước vào tiệm: “Là tôi đây.”
“Anh Duật Bạch, anh đế —” Ánh mắt Lê Thanh rơi vào mấy chàng trai cao lớn phía sau cậu, không nhịn được mà trợn tròn mắt, “Có trai đẹp!”
Thẩm Chiếu ló nửa người từ sau lưng anh Lục nhà mình ra, mỉm cười chào hỏi: “Trai đẹp ở đây nè!”
Lê Thanh liếc hắn một cái, rồi nhanh chóng dời mắt về phía Lục Cẩm Diên, đỏ mặt hỏi: “Anh Duật Bạch, hai người này là bạn anh ạ?”
“Ừ.” Khương Duật Bạch đáp lời, “Họ là bạn cùng phòng đại học, họ muốn đến xem nơi anh làm thêm.”
“Có khách à, đông vui thế?” Lê Tư ngậm điếu thuốc chưa châm lửa bước ra, liếc mắt nhìn một lượt rồi dừng lại trên người Lục Cẩm Diên, “Tiểu Bạch, bạn cậu à?”
Khương Duật Bạch đáp: “Vâng.”
Trong lúc đối phương quan sát mình, Lục Cẩm Diên cũng im lặng quan sát lại.
Tóc húi cua, mình đầy hình xăm, trông không giống người hiền lành gì cho cam.
Không ngờ ông chủ mà Tiểu Bạch nhắc tới lại là một người đàn ông tầm ba mươi tuổi.
“Xin chào, tôi là Lục Cẩm Diên.” Vài giây sau, anh lịch sự tự giới thiệu.
Thẩm Chiếu cũng tiếp lời: “Chào ông chủ, tôi là Thẩm Chiếu, Chiếu trong chiếu sáng!”
“Lê Tư.” Ông chủ Lê uể oải cười cười, theo thói quen đưa tay định đặt lên vai Khương Duật Bạch.
Sắc mặt Lục Cẩm Diên khẽ biến đổi, theo bản năng muốn tiến lên một bước chắn tay hắn lại, may mà chính Tiểu Bạch đã nghiêng người né tránh.
Lê Tư “chậc” một tiếng, lại nói: “Dù sao giờ cũng chưa có khách, Tiểu Bạch, cậu đưa hai người bạn đi tham quan tùy thích đi.”
Thẩm Chiếu vẻ mặt không chờ nổi nữa: “Được được!”
Khương Duật Bạch đặt balo xuống, dẫn hai người đi về phía phòng tiếp khách, Lê Thanh cũng lén lút đi theo sau họ.
“Oa!” Thẩm Chiếu vừa vào cửa, nhìn thấy mảng tường đầy bản thảo hình xăm thì thốt lên kinh ngạc, “Nhiều hình xăm quá!”
“Đây mới chỉ là một phần nhỏ bản thảo trưng bày thôi đấy!” Giọng điệu Lê Thanh đầy tự hào, “Chưa nói chuyện khác, chỉ riêng về mảng thiết kế hình xăm thì Trác Ngọc nhà em là số một số hai luôn!”
“Tiểu Bạch, bản thảo cậu thiết kế cũng treo ở đây hả?” Thẩm Chiếu tiến lại gần vài bước, nhìn đến hoa cả mắt.
“Ừm.” Khương Duật Bạch cũng nhìn lên tường trưng bày, “Bản thảo thiết kế được treo xen kẽ nhau.”
Lục Cẩm Diên quét mắt từ trái sang phải khắp bức tường, chỉ vào một bức trong số đó rồi nói: “Bức này là Tiểu Bạch thiết kế đúng không?”
Khương Duật Bạch ngước mắt nhìn anh, đáy mắt thoáng hiện sự ngạc nhiên: “Đúng là tôi thiết kế.”
“Oa!” Thẩm Chiếu lại kinh ngạc lần nữa, “Anh Lục, sao mày nhận ra được hay vậy?”
Nhưng Lục Cẩm Diên không trả lời câu hỏi đó mà chỉ thêm vài bức nữa, bức nào cũng đoán trúng phóc.
Lần này, Lê Thanh thực sự kính nể anh chàng đẹp trai này: “Đỉnh, anh đỉnh thật đấy!”
Khương Duật Bạch nhíu mày đầy thắc mắc, nhưng cũng không truy hỏi xem anh rốt cuộc làm cách nào để phân biệt được.
Sau khi tham quan xong phòng tiếp khách, Khương Duật Bạch lại đưa họ đi xem phòng thao tác.
“Đây là bàn thao tác.” Cậu rút găng tay đeo vào ngón tay, bật đèn sợi đốt trên bàn lên, “Chúng tôi sẽ xăm cho khách tại đây, trước khi xăm sẽ làm tốt công tác khử trùng.”
Bản thân bàn tay cậu đã thon dài tinh tế, trắng trẻo như ngọc, lúc này đeo găng tay trắng vào bỗng chốc toát lên một vẻ đẹp vô thực, vừa lạnh lùng vừa xinh đẹp.
Lục Cẩm Diên nhất thời không nhịn được mà nhìn thêm mấy lần.
“Xăm có đau không?” Thẩm Chiếu đi một vòng rồi đặt ra câu hỏi kinh điển, “Tôi luôn muốn xăm nhưng lại sợ đau.”
“Đau.” Khương Duật Bạch khẽ gật đầu, tỉ mỉ giải thích cho hắn, “Nhưng đau khi xăm cũng chia theo cấp độ, vị trí khác nhau, hình thù khác nhau thì cấp độ đau cũng khác nhau.”
Lục Cẩm Diên thốt ra: “Vậy hình xăm sau eo của cậu thì sao? Lúc xăm đau thế nào?”
Khương Duật Bạch đáp: “Đau cấp độ trung bình.”
Nghe vậy, chân mày Lục Cẩm Diên không khỏi nhíu lại.
Anh không biết cấp độ đau trung bình trong giới xăm là đau thế nào, chỉ cảm thấy khi xăm chắc chắn là rất đau.
Tuy nhiên giây tiếp theo, anh lại nghĩ đến hình xăm này là vì ai mà xăm, cảm giác ghen tuông chua chát mà anh nỗ lực phớt lờ lại một lần nữa trào dâng.
Vừa chua xót vừa đố kỵ, cuối cùng anh cũng tìm được từ ngữ thích hợp để mô tả cho cảm xúc đang bị đè nén đến nghẹt thở của mình.
Lúc này, ngoài cửa truyền đến giọng của Lê Tư: “Tiểu Bạch, vị khách lần trước đến rồi.”
“Đến đây.” Khương Duật Bạch đáp lời, quay người đi ra ngoài, “Tôi phải làm việc đây, các cậu có thể xem thêm hoặc về trường trước cũng được.”
Cơn hứng khởi của Thẩm Chiếu đã qua, hắn định đi chỗ khác chơi, nhưng Lục Cẩm Diên lại không nỡ rời đi như thế.
Trong lúc Khương Duật Bạch trao đổi với khách, anh liền ngồi trên sofa phòng tiếp khách, mắt không rời nhìn chằm chằm vào cậu.
Tiểu Bạch khi toàn tâm toàn ý làm bất cứ việc gì trông đều thật quyến rũ.
Nhìn thêm một cái, lại thấy thích thêm một chút.
Một tiếng sau, Lê Thanh tiễn khách, Lục Cẩm Diên cuối cùng cũng tìm được cơ hội tiến lên bắt chuyện.
Khương Duật Bạch ngẩng mặt lên: “Nếu chán thì cậu có thể về trước, tôi làm đến 5 giờ mới xong.”
“Không chán, rất thú vị.” Lục Cẩm Diên cười đáp, ngồi xuống vị trí đối diện cậu, “Tiểu Bạch, nếu tôi muốn xăm, cậu gợi ý hình gì?”
“Cậu cũng muốn xăm à?” Khương Duật Bạch trả lời với giọng điệu nghiêm túc, “Ý nghĩa của hình xăm với mỗi người là khác nhau, tôi hy vọng cậu không phải vì nhất thời bốc đồng.”
Lục Cẩm Diên ngẩn người, không nhịn được mà hỏi: “Vậy còn hình xăm của cậu thì sao?”
Chẳng lẽ chỉ là để xăm hình đôi với bạn trai thôi ư?
Ánh sáng nơi đáy mắt thoáng dao động, Khương Duật Bạch hạ hàng mi dài như lông vũ xuống, vẫn không có ý định trả lời câu hỏi này.
“Tiểu Bạch, lại bê giúp tôi cái đồ này chút.” Lê Tư không biết đã vào từ lúc nào, đang dựa vào khung cửa lên tiếng.
Khương Duật Bạch thu lại cảm xúc, đang định đứng dậy thì Lục Cẩm Diên đã nhanh chân đứng trước: “Để tôi bê giúp cho.”
Lê Tư liếc anh một cái, chẳng buồn quan tâm mà quay người đi: “Cũng được.”
Lục Cẩm Diên đi theo sau ông chủ Lê vào kho hàng.
Lê Tư chẳng hề khách sáo mà chỉ huy anh bê vật nặng, nhưng anh cao to khỏe mạnh, dễ dàng nhấc bổng mấy thùng giấy lớn.
“Ông chủ Lê.” Lục Cẩm Diên đặt thùng giấy xuống, đột nhiên lên tiếng hỏi: “Hình xăm sau eo của Tiểu Bạch là do anh xăm cho cậu ấy phải không?”
“Đúng vậy, là tôi xăm.” Lê Tư trực tiếp chặn đứng những lời tiếp theo của anh, “Còn về ý nghĩa của hình xăm đó là gì thì đừng có hỏi, Tiểu Bạch muốn nói với cậu thì tự khắc sẽ nói.”
Lục Cẩm Diên im lặng một lát, hạ thấp giọng hỏi: “Vậy bạn trai cậu ấy thì sao? Cũng là ông chủ Lê xăm cho à?”
“Bạn trai?” Lê Tư nhướng mày, vài giây sau đột nhiên bật cười thành tiếng, “Đúng vậy, hình xăm của bạn trai nó cũng là tôi xăm, sao nào?”
Suy đoán trong lòng được xác nhận, Lục Cẩm Diên nghiến chặt răng hàm, sau đó cũng mỉm cười: “Không có gì, hỏi thăm chút thôi.”
Lê Tư nhìn anh bằng ánh mắt thâm sâu khó đoán: “Cậu và Tiểu Bạch là quan hệ gì?”
Gương mặt điển trai sầm xuống, sắc mặt Lục Cẩm Diên trở nên vô cùng khó coi.
Một câu nói trực tiếp đâm trúng tử huyệt của anh.
Quan hệ gì?
Họ là quan hệ bạn cùng phòng, là quan hệ bạn bè, nhưng tuyệt đối không phải cái loại quan hệ thân mật nhất kia.
Cho nên dù có ăn giấm hay đố kỵ thì anh cũng chẳng có tư cách gì để danh chính ngôn thuận.
Dù sao, anh cũng đang đê tiện mà dòm ngó bạn trai của người khác.
“Bê xong chưa?” Lục Cẩm Diên cụp mắt, rặn ra mấy chữ từ trong cổ họng.
“Xong rồi.” Lê Tư lại liếc anh một cái, quay người đi ra ngoài, “Tìm Tiểu Bạch mà chơi đi.”
Lục Cẩm Diên không nói một lời nào lướt qua ông chủ Lê, rảo bước đi thẳng ra ngoài tiệm.
Tiếng chuông gió “đinh đang” liên hồi, anh đứng dưới trời nắng nhắm mắt lại, ngẩng khuôn mặt góc cạnh rõ ràng lên đối diện trực tiếp với ánh nắng gay gắt.
“Anh Lục, anh đứng ngoài cửa làm gì thế ạ?” Một lúc sau, phía sau truyền đến giọng nói tò mò của Lê Thanh.
Lục Cẩm Diên mở mắt ra, trên mặt đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh ôn hòa như thường lệ, chẳng ai có thể nhìn ra những cơn sóng dữ cuộn trào trong lòng anh lúc nãy.
“Không có gì, ra ngoài hít thở chút thôi.” Anh quay người lại, mỉm cười lịch sự.
Trở lại tiệm xăm, Khương Duật Bạch vẫn đang vẽ bản thảo thiết kế, anh bước tới hỏi: “Tối nay muốn ăn gì? Có muốn ăn ở ngoài không?”
Khương Duật Bạch hơi nghiêng đầu, nghiêm túc suy nghĩ vài giây rồi đáp: “Muốn ăn bún cà chua rồi.”
Chỉ một động tác nhỏ thôi đã khiến trái tim Lục Cẩm Diên rung động vì sự đáng yêu.
Anh không dám nhìn thêm nữa, lẳng lặng dời tầm mắt đi: “Nhà ăn số 2 tầng 2 vẫn chưa mở, để tôi xem quanh đây có quán nào bán bún cà chua không.”
“Không được.” Khương Duật Bạch lắc đầu, nói một cách vô cùng nghiêm túc: “Phải đúng cái vị ở nhà ăn số 2 kia kìa, cái nào suýt soát cũng không được.”
Lục Cẩm Diên cười bất lực: “Thế thì biết làm sao giờ, hay là để tôi đến nhà dì đầu bếp bắt dì ấy về đây nhé?”
Mắt Khương Duật Bạch cong cong nhìn anh: “Đùa thôi, ăn gì cũng được.”
Lục Cẩm Diên ngẩn người, bấy giờ mới sực nhận ra Tiểu Bạch thế mà đã biết đùa với anh rồi.
Điều này có phải đại diện cho việc…
Cậu đã thân thiết với anh hơn rồi không?
Bữa tối hai người giải quyết ở phố ăn vặt, ăn xong thì đi bộ về trường.
Tuy nhiên, ngay trên đường về ký túc xá, Khương Duật Bạch nhận được một cuộc điện thoại, theo bản năng lại né tránh anh, đi ra một quãng xa để nghe.
Tâm trạng tốt cả buổi tối của Lục Cẩm Diên thoáng chốc tan biến không còn dấu vết.
Anh đứng im tại chỗ, bàn tay buông thõng bên hông vô thức nắm chặt thành nắm đấm, gần như sắp không khống chế nổi con thú dữ ghen tuông điên cuồng trong lòng.
Tại sao?
Tại sao mỗi khi anh đang đắm chìm trong niềm vui được ở bên Tiểu Bạch thì ngay giây tiếp theo lại có một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu anh như thế?
Một lúc sau, anh tự giễu nở nụ cười nhạt.
Còn tại sao nữa, chẳng phải vì anh đã trót yêu một người không thuộc về mình hay sao.
Khương Duật Bạch nghe điện thoại xong quay lại: “Đi thôi.”
Hai người sánh bước bên nhau, tâm trạng Lục Cẩm Diên liên tục chạm đáy.
Nhưng mỗi khi Tiểu Bạch liếc nhìn mình, anh lại nhanh chóng vực dậy tinh thần, nỗ lực khiến bản thân trông có vẻ không có gì khác thường.
Khương Duật Bạch nhạy cảm nhận ra một chút bất thường, tâm trạng người bên cạnh dường như không tốt cho lắm.
Cậu mím môi, định lên tiếng hỏi han nhưng nụ cười nghênh đón của đối phương lại khiến cậu không thốt nên lời.
Có lẽ, Lục Cẩm Diên không muốn nói cho cậu biết, cũng giống như cậu có vài chuyện không muốn nói với Lục Cẩm Diên vậy.
Về đến ký túc xá, Thẩm Chiếu vẫn chưa về, Lục Cẩm Diên lấy quần áo đi tắm trước.
Khương Duật Bạch nhìn về phía phòng tắm, đột nhiên nhớ ra tối nay chính là ngày hẹn nộp bản vẽ cho fan trên Weibo.
Lấy iPad ra, cậu gạt bỏ mọi tạp niệm ra khỏi đầu, bắt đầu tập trung cao độ để xử lý những chi tiết cuối cùng của bức vẽ.
Lục Cẩm Diên từ phòng tắm bước ra, thứ đập vào mắt chính là góc nghiêng chăm chú khi vẽ tranh của cậu.
Dù có nhìn bao nhiêu lần đi chăng nữa thì vẫn khiến anh phải tán thưởng và rung động.
Anh vô thức bước nhẹ chân lại, lúc đi ngang qua sau lưng Khương Duật Bạch, ánh mắt vô tình liếc nhìn màn hình iPad một cái.
Chính cái liếc nhìn này đã khiến tâm trạng vốn đang u ám của anh bỗng chốc rạng rỡ hẳn lên.
Bức tranh Tiểu Bạch vẽ cho anh sắp hoàn thành rồi.
Anh kìm nén trái tim đang đập loạn nhịp, đi về chỗ ngồi của mình.
Ít nhất, anh vẫn có một bức tranh dành riêng cho bản thân mình.
Độc nhất vô nhị, bức tranh do chính tay Tiểu Bạch vẽ cho anh.
Anh thậm chí chẳng buồn lau tóc, ngồi ngay ngắn trước bàn chờ đợi tác phẩm hoàn thành, trong lòng dâng lên một luồng cảm xúc căng thẳng và thẹn thùng khó tả.
Mười phút sau, Khương Duật Bạch đặt bút cảm ứng xuống, chuyển file ảnh đã lưu sang điện thoại, sau đó đăng nhập Weibo.
Sớm hơn nửa tiếng so với thời gian đã hẹn với fan.
@Koray: [Chào bạn, bản vẽ đã hoàn thành rồi, bây giờ tôi gửi cho bạn nhé?]
@Búp bê cầu nắng: [Á á á á á em đây thưa đại thần!!!]
@Búp bê cầu nắng: [Em không thể chờ đợi thêm được nữa rồi! (mắt trái tim)(mắt trái tim)(mắt trái tim)]
Khương Duật Bạch chọn gửi ảnh gốc cho đối phương.
Vài giây sau, bạn fan gửi lại hàng loạt tin nhắn hú hét và khen lấy khen để.
Khương Duật Bạch khẽ cong môi, định hỏi xem đối phương có chỗ nào cần sửa không thì khung chat lại nảy ra tin nhắn mới.
@Búp bê cầu nắng: [Đại thần Koray ơi, người chính là thần của lòng em!!! Em có tài đức gì hu hu hu…]
@Búp bê cầu nắng: [Em có thể đăng công khai không ạ? Em rất muốn cho cả thế giới biết em đã đặt được bản vẽ tuyệt đỉnh của thầy thần tiên này!!!]
@Koray: [Được, chỉ cần không dùng vào mục đích thương mại, còn lại thì tùy bạn.]
Bạn fan lại nổ một tràng tin nhắn tỏ tình, Khương Duật Bạch không trả lời nữa, nhanh chóng thoát Weibo.
Những tác phẩm gần đây, cậu đều không muốn đăng lên Weibo lắm.
Còn ở bên kia, lúc Lục Cẩm Diên đang kìm nén sự chờ đợi thì điện thoại đặt trên bàn rung lên một cái.
Để đánh lạc hướng sự chú ý, anh cầm điện thoại lên vào nhóm chat ký túc xá 611.
Đinh Hồng Vũ: [Anh em ơi! Tao nhận được bức tranh bạn gái tặng tao nè!]
Đinh Hồng Vũ: [@Chu Phong @Lục Cẩm Diên @Lương Thiếu Khâu @Tôn Phàm @Khương Duật Bạch, anh em mau vào chiêm ngưỡng phong thái anh dũng của tao đi ha ha ha ha!]
Giây tiếp theo khi bức tranh hiện ra, sắc mặt Lục Cẩm Diên thay đổi chóng mặt, giống như bị một tia sét giữa trời quang đánh trúng ngay giữa phố.
Hết chương 26

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu