Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

CHƯƠNG 49: CHƯƠNG 49

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Đầu óc Khương Duật Bạch trống rỗng vài giây, theo bản năng vùng vẫy muốn đẩy đối phương ra, nhưng bàn tay lớn đang giữ gáy cậu bỗng siết chặt thêm đôi chút, ép cậu phải dán chặt hơn vào lồng ngực nóng hổi.
Lục Cẩm Diên xưa nay luôn ôn hòa lịch thiệp, bình thường đối với cậu lại cực kỳ dịu dàng, nhưng lúc này khi khống chế cậu lại giống như một con dã thú vừa thức tỉnh sau giấc ngủ dài và đang đói bụng.
Còn Khương Duật Bạch, chính là con mồi đang bị dã thú đè dưới móng vuốt sắc bén.
Đôi mắt đen thẳm càng lúc càng u ám, sống mũi cao sượt nhẹ qua mũi cậu, hơi thở phả lên làn môi nóng đến rát người.
“Có thể chứ, Tiểu Bạch?” Giọng Lục Cẩm Diên khàn đặc hẳn đi, anh dán sát tai cậu hỏi đầy mê hoặc, “Có thể chứ…”
Chưa từng có tư thế thân mật như vậy với bất kỳ ai, Khương Duật Bạch choáng váng đầu óc, dường như toàn bộ máu đều dồn lên não, nhịp tim càng đập dữ dội như muốn nhảy khỏi lồng ngực.
Đúng một giây trước khi đôi môi mỏng kia sắp sửa ép xuống, chiếc điện thoại áp sát đùi bỗng rung lên bần bật, Khương Duật Bạch khó khăn nghiêng mặt né đi.
Một nụ hôn nóng bỏng cứ thế rơi trúng khóe môi cậu.
“Điện thoại…” Khương Duật Bạch bị hôn đến mức sống lưng tê dại, giọng nói run rẩy, “Có điện thoại…”
Lục Cẩm Diên nhắm mắt, hít một hơi sâu đầy kìm nén rồi buông đôi tay đang giữ chặt cậu ra. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Khương Duật Bạch chạy trốn sang đầu kia của sofa để giữ khoảng cách an toàn, lúc móc điện thoại từ túi quần ra, ngón tay vẫn không ngừng run rẩy.
Nhưng khi nhìn rõ tên người gọi, nhiệt độ trên mặt cậu bỗng chốc nguội lạnh.
Cậu ngồi im không nhúc nhích, trơ mắt nhìn chiếc điện thoại ngừng rung lên.
“Sao không nghe máy?” Lục Cẩm Diên đã bình tĩnh lại đôi chút, dựa vào lưng sofa hỏi bằng giọng khàn khàn. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Khương Duật Bạch chưa kịp nghĩ ra cách trả lời thì điện thoại lại nhận được một tin nhắn.
Khương Minh Việt: [Vọng Giang Lâu, 7 giờ tối, đừng để người ta phải đợi.]
Vẫn là giọng điệu ra lệnh như mọi khi, cứ như đang phát chỉ thị cho cấp dưới.
Đầu ngón tay cậu bóp chặt đến trắng bệch, Khương Duật Bạch tắt màn hình điện thoại: “Tối nay tôi phải ra ngoài một chuyến.” TruyenLau.com
“Làm gì?” Sắc mặt Lục Cẩm Diên thay đổi, tưởng là hành động bộc phát lúc nãy của mình làm cậu sợ, “Xin lỗi Tiểu Bạch, lúc nãy tôi—”
“Là việc gia đình tôi.” Khương Duật Bạch ngắt lời giải thích, “Nhà tôi bắt đi xem mắt.”
“Xem mắt?” Lục Cẩm Diên nhíu mày, phản ứng đầu tiên là hỏi giới tính, “Nam hay nữ?”
Khương Duật Bạch khẽ đáp: “Là nữ, gia đình tôi vẫn chưa biết xu hướng tính dục của tôi.”
Lục Cẩm Diên thở phào một hơi, sau đó lại lo lắng: “Vậy cậu thật sự định nghe theo sắp xếp của gia đình đi xem mắt à?”
“Không phải.” Khương Duật Bạch nhìn màn hình tivi, dường như đã hạ quyết tâm, “Tôi định đi nói rõ với đối phương.”
Cậu hiểu tính cách của Khương Minh Việt, vừa mới tát cậu xong đã có thể coi như không có chuyện gì mà tiếp tục ép cậu xem mắt, hơn nữa sẽ dùng chuyện này ép cậu mãi. Cậu không thể trốn tránh thêm nữa, cậu phải giải quyết dứt điểm vấn đề này một lần.
Lục Cẩm Diên trút bỏ gánh nặng trong lòng, trầm giọng nói: “Được, vậy tôi đi cùng cậu.”
Khương Duật Bạch sững người: “Không cần cậu đi cùng đâu.”
“Thêm một người thêm phần tự tin.” Lục Cẩm Diên cam đoan, “Cậu yên tâm, nếu không có chỉ thị của cậu, tôi tuyệt đối sẽ không manh động.”
Sau vài giây suy nghĩ, Khương Duật Bạch gật đầu: “Được.”
Có Lục Cẩm Diên ở đó, có vẻ cậu sẽ thấy tự tin hơn thật.
**
Vọng Giang Lâu, đúng như tên gọi, là một nhà hàng cao cấp ven sông. Nhà hàng này áp dụng chế độ đặt chỗ trước, Lục Cẩm Diên đã thương lượng với quản lý sảnh một lúc lâu mới đặt được bàn ngay phía sau bàn của Khương Duật Bạch.
Đúng 7 giờ tối, một người phụ nữ tóc dài váy đỏ với đường cong quyến rũ được nhân viên dẫn tới.
Khương Duật Bạch tháo khẩu trang đứng dậy tự giới thiệu: “Xin chào, tôi là Khương Duật Bạch.”
“Lưu Thi Nghệ.” Lưu Thi Nghệ cởi áo khoác vắt lên lưng ghế, ưu nhã ngồi xuống.
Nhân viên đưa thực đơn, Khương Duật Bạch không có tâm trạng ăn uống nên để đối phương tùy ý gọi món.
Gọi món xong, Lưu Thi Nghệ chống tay lên bàn, nhìn thẳng vào mặt Khương Duật Bạch: “Cậu trông đẹp hơn trong ảnh nhiều…”
Cô cân nhắc một lát rồi chọn một từ khen ngợi trung tính, “Rất xinh đẹp.”
“Cảm ơn.” Khương Duật Bạch nhìn cô, thẳng thắn đi thẳng vào vấn đề, “Hôm nay tôi đến đây là muốn nói rõ trực tiếp, tôi không có ý định xem mắt hay kết hôn.”
Lưu Thi Nghệ khẽ ngạc nhiên: “Thẳng thắn thế ư? Tôi cứ tưởng cậu sẽ khách sáo với tôi một chút chứ.”
“Xin lỗi, tôi bị gia đình ép đến đây.” Khương Duật Bạch lộ vẻ áy náy, “Nhưng tôi không muốn lãng phí thời gian của cả hai chúng ta.”
“Tôi có thể hỏi lý do không?” Lưu Thi Nghệ chớp mắt, khiêm tốn hỏi, “Là do tôi không hợp tiêu chuẩn chọn người yêu của cậu, hay là cậu… đã có người mình thích rồi?”
Khương Duật Bạch khựng lại, rơi vào im lặng.
Cùng lúc đó, Lục Cẩm Diên ở bàn phía sau nhìn chằm chằm vào gáy cậu, chỉ hận mình không có khả năng nhìn thấu để biết biểu cảm của cậu lúc này.
Mấy giây sau, Khương Duật Bạch chậm rãi nói: “Tôi là gay.”
Cậu không trả lời trực tiếp câu hỏi của đối phương mà chọn cách công khai xu hướng tính dục của mình.
Lưu Thi Nghệ không ngờ tới câu trả lời này, khuôn mặt ngơ ngác nhắc lại: “Cậu là gay?”
“Đúng.” Khương Duật Bạch gật đầu, “Nên tôi sẽ không xem mắt kết hôn.”
May mà Lưu Thi Nghệ từng ở nước ngoài nhiều năm, bạn bè xung quanh cũng không ít người đồng tính nên cô nhanh chóng bình thường lại: “Vậy tôi hiểu rồi.”
“Phía gia đình tôi, tôi sẽ tự tìm cách giải quyết.” Khương Duật Bạch bàn bạc với cô, “Còn phía gia đình cô, phiền cô nói rõ giúp cho.”
Lưu Thi Nghệ khuấy tách cafe, bỗng nhiên nói: “Thực ra tôi cũng chẳng muốn xem mắt kết hôn, nhưng chúng ta định sẵn phải chấp nhận sự sắp xếp của gia đình rồi. Vậy thì, cậu đã bao giờ nghĩ tới việc chúng ta có thể hợp tác, đôi bên cùng có lợi không?”
Khương Duật Bạch nhất thời chưa hiểu: “Hợp tác gì cơ?”
“Kết hôn hợp đồng.” Lưu Thi Nghệ trông không giống đang đùa chút nào, giọng điệu bình thản, “Sau khi kết hôn cậu chơi đường cậu, tôi chơi đường tôi.”
Trên thực tế, trong giới của họ, những cuộc hôn nhân mạnh ai nấy chơi cũng nhan nhản.
Đã định sẵn phải liên hôn, vậy tại sao cô không chọn một đối tượng liên hôn hợp gu thẩm mỹ của mình?
Ít nhất khi làm vợ chồng hờ nhìn cũng vừa mắt.
Vừa dứt lời, bàn phía sau bỗng vang lên một tiếng “rầm” khô khốc.
Lưu Thi Nghệ theo bản năng nhìn sang, chỉ thấy một chàng trai trẻ điển trai đang nhìn cô chằm chằm với vẻ mặt u ám, chân mày lộ rõ sự tức giận, bên cạnh là cốc nước bị đổ mất quá nửa.
Khương Duật Bạch nén ý định quay đầu lại, lịch sự từ chối: “Xin lỗi, tôi không thể chấp nhận đề nghị này.”
“Tại sao?” Lưu Thi Nghệ thu hồi tầm mắt, có chút khó hiểu, “Cậu định phản kháng lại quyết định của gia đình sao?”
Ánh mắt Khương Duật Bạch thản nhiên và kiên định: “Vì làm vậy sẽ không công bằng với người tôi thật lòng yêu thương.”
Cả đời này cậu sẽ chỉ yêu một người, đương nhiên sẽ dành tất cả những gì mình có cho người đó. Dù ít ỏi đáng thương, nhưng ít nhất đó là một bản thân trọn vẹn.
Lưu Thi Nghệ câm nín, bờ môi đỏ mọng khẽ mấp máy, cuối cùng nở một nụ cười phức tạp: “Tôi nhìn lầm cậu rồi, chúng ta không phải người cùng một loại.”
Cô là kẻ theo chủ nghĩa lợi kỷ tinh vi, còn đối phương thì vẫn ngốc nghếch tin vào tình yêu.
“Lưu tiểu thư, chúc cô sớm tìm được hạnh phúc của mình.” Khương Duật Bạch chân thành chúc phúc.
“Cảm ơn.” Ánh mắt Lưu Thi Nghệ lại rơi lên người đàn mày điển trai kia, hỏi: “Người cậu thích chính là hắn sao?”
“Hả?” Khương Duật Bạch theo bản năng quay lại, đập ngay vào đôi mắt sâu thẳm nọ, tim đập thót một cái.
“Xin chào.” Lục Cẩm Diên cũng không giả vờ được nữa, đứng dậy bước đến cạnh Khương Duật Bạch, khẽ gật đầu, “Lục Cẩm Diên, là… của Tiểu Bạch.”
Anh nhìn sang Khương Duật Bạch, cuối cùng không dám nói bừa, “Hiện tại đang là người theo đuổi Tiểu Bạch.”
Nhưng anh tin chắc mình sẽ sớm được chính thức thôi.
Lưu Thi Nghệ bày ra vẻ mặt đã thấu hồng trần: “Tôi đã bảo mà, nhìn ánh mắt cậu nhìn tôi cứ như viết sẵn bốn chữ ‘thay thế cô luôn’ vậy?”
Lục Cẩm Diên mỉm cười: “Không có chuyện đó đâu.”
Anh rất tự giác kéo ghế ngồi xuống bên cạnh Khương Duật Bạch, lịch sự hỏi một câu, “Không ngại ngồi ghép bàn chứ?”
Lưu Thi Nghệ nhún vai: “Tôi mà nói ngại thì cậu có đi không?”
Lục Cẩm Diên vẫn giữ nụ cười: “Tất nhiên là không rồi.”
Khương Duật Bạch: “…”
Bữa tối ba người trôi qua khá êm đềm.
Ăn gần xong, Lưu Thi Nghệ lên tiếng hỏi: “Lúc nãy tôi định hỏi mà quên, mặt Khương Duật Bạch bị làm sao thế?”
“Bị tát một cái.” Khương Duật Bạch không thèm chớp mắt.
Lưu Thi Nghệ táo bạo đoán: “Vì từ chối xem mắt nên ba cậu đánh à?”
Tay cầm đũa siết chặt, Lục Cẩm Diên cau mày lại.
“Là ông ấy đánh, nhưng không phải vì chuyện này.” Khương Duật Bạch đáp ngắn gọn, rõ ràng không định giải thích thêm.
Lưu Thi Nghệ còn định nói gì đó thì bị Lục Cẩm Diên ngắt lời: “Lưu tiểu thư gầy thế này thì nên ăn nhiều vào.”
Miệng thì khách sáo thế nhưng tay thì cứ gắp thức ăn vào bát cho Khương Duật Bạch.
Lưu Thi Nghệ cạn lời đảo mắt, nhưng vẫn tốt bụng nhắc nhở: “Khương Duật Bạch, hình như dòng tiền công ty của ba cậu đang có vấn đề đấy. Cho dù hai chúng ta không thành, có lẽ ông ấy cũng sẽ tìm người khác thôi.”
Khương Duật Bạch ngước mặt lên: “Cảm ơn, tôi biết rồi.”
“Nghe nói cậu học mỹ thuật, thực ra năm đó tôi cũng muốn làm diễn viên nhưng cuối cùng vẫn phải thỏa hiệp.” Lưu Thi Nghệ nhớ lại chuyện cũ, thở dài cảm thán, “Nếu cậu thật sự muốn phản kháng gia đình thì phải chuẩn bị tâm lý thật kỹ.”
Có mất mới có được, trên đời này không có gì thập toàn thập mỹ, đa số mọi người không thể vừa muốn cái này lại vừa muốn cả cái kia. Bởi vì cô chọn đứng trên khối tài sản khổng lồ của gia tộc nên tất yếu phải hy sinh thứ mình yêu thích, đó là sự đánh đổi của cô.
“Cảm ơn Lưu tiểu thư đã nhắc nhở.” Lục Cẩm Diên tiếp lời, giọng đầy chắc chắn và tin cậy, “Dù tương lai có xảy ra chuyện gì, tôi cũng sẽ luôn đứng sau lưng Tiểu Bạch.”
Khương Duật Bạch khẽ động tâm, không nhịn được nhìn sang gương mặt tạc tượng nọ.
Lục Cẩm Diên đáp lại bằng nụ cười dịu dàng: “Tiểu Bạch, tôi sẽ ở bên cậu.”
Hai người nhìn nhau như thể xung quanh không còn ai khác.
“Khụ khụ…” Lưu Thi Nghệ không nhịn được hắng giọng, “Thôi đủ rồi đấy, tôi vẫn còn ngồi đây mà.”
Khương Duật Bạch bừng tỉnh, vội vã cúi mặt.
Lục Cẩm Diên khẽ chuyển động yết hầu, mặt không biến sắc nói: “Nhất thời tình cảm khó kìm nén, mong Lưu tiểu thư lượng thứ.”
Lưu Thi Nghệ: “…”
**
Ăn xong bữa tối, ba người rời khỏi nhà hàng.
“Lưu tiểu thư về bằng cách nào?” Lục Cẩm Diên đứng bên cạnh Khương Duật Bạch hỏi.
“Tôi mới về nước nên chưa kịp thi bằng lái, lúc nãy tài xế nhà tôi đưa đến.” Lưu Thi Nghệ vén lọn tóc ra sau tai, “Giờ bắt xe về là được.”
“Chúng tôi cũng định bắt xe.” Lục Cẩm Diên lịch sự mời, “Để đảm bảo an toàn, chúng tôi đưa cô về trước nhé.”
“Không cần đâu.” Lưu Thi Nghệ xua tay, “Tôi tự đi, đỡ phải xem hai người ép tôi ăn cơm chó.”
Lục Cẩm Diên cũng không kiên trì: “Vậy Lưu tiểu thư đi đường cẩn thận.”
Tiễn xong đối tượng xem mắt, hai người đón taxi cùng về căn hộ hồ trong vườn. Trên đường về, Khương Duật Bạch thơ thẩn nhìn phong cảnh vút qua cửa sổ, Lục Cẩm Diên lặng lẽ quan sát cậu, không lên tiếng quấy rầy.
Về đến căn hộ, Khương Duật Bạch ngồi xuống sofa như thói quen.
Lục Cẩm Diên rót một cốc nước đưa cho cậu, thấp giọng hỏi: “Tiểu Bạch, hôm nay mệt rồi phải không?”
“Ừm, hơi mệt chút.” Khương Duật Bạch nhận cốc nước, trong lòng trào dâng một cảm giác mệt mỏi khó tả.
“Vậy cậu tắm trước đi rồi nghỉ sớm.” Lục Cẩm Diên bước ra ban công, “Tôi đi thu quần áo giúp cậu.”
Tắm xong, Khương Duật Bạch bước ra khỏi phòng tắm với hơi nước bao phủ.
Lục Cẩm Diên ngồi trên sofa đợi cậu, thấy cậu ra liền đứng dậy: “Bây giờ đã qua 24 giờ rồi, phải chuyển sang chườm nóng, để tôi vắt cho cậu cái khăn nóng.”
Khương Duật Bạch ngoan ngoãn ngồi đợi anh quay lại, lúc này điện thoại lại rung lên.
Từ lúc chia tay Lưu Thi Nghệ, cậu đã chuẩn bị tâm lý sẵn nên khi thấy tên người gọi, cậu chẳng hề ngạc nhiên. Cậu vô cảm nhấn nghe, đợi đối phương phát hỏa. Đúng như dự đoán, điện thoại vừa thông Khương Minh Việt đã mắng xối xả: “Con ăn cơm với Lưu tiểu thư kiểu gì đấy? Tại sao người ta vừa về đã nói không hợp?”
“Không hợp là không hợp thôi.” Khương Duật Bạch bình thản đáp.
“Cái tính của con thì hợp được với ai?” Khương Minh Việt nổi trận lôi đình, lại ra lệnh, “Con chủ động hẹn con bé một lần nữa, nhớ là lần này phải thể hiện cho tốt vào.”
Ánh mắt Khương Duật Bạch nhìn ra cửa sổ sát đất: “Con sẽ không đi xem mắt với bất kỳ ai nữa.”
“Thế rốt cuộc là con muốn làm gì hả?” Khương Minh Việt đập bàn cái rầm, “Hồi đó không nên cho con học mỹ thuật, càng học càng phản nghịch, càng học càng không nghe lời!”
“Nghe nói công ty của ba đang gặp vấn đề về vốn.” Giọng Khương Duật Bạch chuyển từ bình thản sang lạnh lùng, “Cho nên ba mới muốn con liên hôn để đổi lấy tiền đầu tư cho mình.”
Đầu dây bên kia im lặng một cách quái dị vài giây, sau đó vang lên tiếng quát tháo lấp liếm: “Con nghe ai nói bậy bạ đấy?”
“Có thật hay không, chính ba là người rõ nhất.” Khương Duật Bạch nhắm mắt lại, “Con sẽ không trở thành quân cờ của ba đâu.”
“Quân cờ?” Khương Minh Việt thẹn quá hóa giận hét lên, “Dù có thật thì đã sao? Ta nuôi con lớn đến ngần này, con không nên đóng góp chút gì cho công ty, cho nhà họ Khương à?”
Khương Duật Bạch mở mắt, gằn từng chữ: “Nếu có thể chọn, con thà chết cùng mẹ từ 18 năm trước còn hơn.”
Hoặc sớm hơn một chút, chết ngay trong bụng mẹ cho xong, như thế có thể hóa thành một phần cơ thể bà.
Không để đối phương kịp gào thét thêm, Khương Duật Bạch trực tiếp cúp máy.
Giây tiếp theo, như có thần giao cách cảm, Khương Duật Bạch quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt của người đang đứng ở cửa phòng tắm.
Lục Cẩm Diên bừng tỉnh, khó khăn lên tiếng xin lỗi: “Xin lỗi Tiểu Bạch, tôi không cố ý nghe lén đâu…”
“Không sao.” Khương Duật Bạch quay mặt đi, thần sắc đờ đẫn.
Có những chuyện Lục Cẩm Diên sớm muộn gì cũng biết, chỉ có bí mật lớn nhất kia là tạm thời vẫn còn giấu trong lòng cậu.
Lục Cẩm Diên bước tới, quỳ xuống trước sofa, nhẹ nhàng đắp khăn nóng lên má trái cho cậu.
Khương Duật Bạch rũ mi, để mặc anh thao tác.
Một lúc sau, cuối cùng cậu cũng thoát ra được cảm xúc của mình, chạm phải ánh mắt đầy xót xa kia.
“Để tôi tự làm.” Khương Duật Bạch nhận ra hai người lại phá vỡ khoảng cách an toàn, định đưa tay lấy khăn.
Lục Cẩm Diên chủ động bỏ tay ra: “Khăn nguội rồi, để tôi vắt cái khác.”
Lại vắt một cái khăn nóng khác, chườm thêm 5 phút nữa. Hơi ấm lan tỏa từ má đến tứ chi, Khương Duật Bạch không tự chủ được nhắm mắt lại, cơn buồn ngủ ập đến.
“Tối nay vẫn định ngủ sofa à?” Ánh mắt Lục Cẩm Diên tràn đầy dịu dàng nhìn bé thỏ trắng đang gật gù.
“Ừm.” Khương Duật Bạch vùi mình vào sofa, khẽ nhắc nhở, “Đêm nay cậu đừng bế tôi lên giường nữa đấy.”
Lục Cẩm Diên cười không đáp, đột nhiên hỏi: “Câu hỏi của Lưu tiểu thư, cậu vẫn chưa trả lời.”
Hàng mi dài nhắm nghiền khẽ rung rinh, Khương Duật Bạch lầm bầm đáp: “Không nhớ nữa.”
“Lúc ăn tối cô ấy hỏi cậu, có phải đã có người mình thích rồi hay không?” Lục Cẩm Diên ân cần gợi ý.
Khương Duật Bạch vẫn nhắm mắt, có vẻ vẫn không muốn trả lời.
Lục Cẩm Diên nhìn chằm chằm khuôn mặt cậu, không muốn bỏ lỡ bất kỳ biến đổi cảm xúc nào: “Trong mấy giây im lặng đó, trong số những người hiện lên trong đầu cậu, có tôi không?”
Anh không cầu mình là duy nhất, chỉ muốn biết khoảnh khắc ấy Khương Duật Bạch có nhớ đến anh hay không.
“Lục Cẩm Diên.” Khương Duật Bạch bị dồn ép phải gọi tên anh, “Cậu đã nói sẽ cho tôi thời gian.”
Lời nói vừa dứt, phòng khách rơi vào tĩnh lặng. “Được rồi.”
Một lát sau, Lục Cẩm Diên chọn cách buông tha cậu, “Hôm nay mệt rồi, nghỉ sớm đi.”
Khương Duật Bạch không dám nhìn anh, chỉ nói khẽ: “Chúc ngủ ngon.”
“Ngủ ngon, mơ đẹp.” Nói xong, Lục Cẩm Diên quay người đi về phía phòng ngủ.
**
Giấc ngủ này Khương Duật Bạch ngủ không hề yên ổn.
Trong mơ cậu như quay về thời thơ ấu, cả ngày trời bị nhốt trong phòng, chỉ có thể bám vào thanh sắt cửa sổ nhìn xuống dưới.
Cháu trai nhà bảo mẫu và mấy đứa nhỏ hàng xóm chơi đùa trong sân, tiếng cười vang xa mãi, cậu thò tay qua khe cửa sắt, rồi lại thọc đầu vào giữa hai thanh sắt, cố gắng ép cơ thể nhỏ bé của mình thoát ra khỏi chiếc lồng sắt kia.
Không may là đầu cậu bị kẹt cứng trong đó.
Cậu đau lắm, cũng sợ lắm, nhưng cậu không dám khóc, cũng không dám kêu to, cậu sợ cha sẽ càng ghét mình hơn, chỉ có thể cắn răng chịu đựng cho đến khi bảo mẫu mang cơm tối lên mới phát hiện cậu bị kẹt.
Hôm đó, quả nhiên là cha đã nổi trận lôi đình, cau mày quát tháo cậu, hỏi tại sao cậu không ngã xuống chết quách đi cho xong. Cậu cuối cùng bị dọa đến mức khóc thét lên, theo bản năng gọi “Mẹ ơi”.
Kết quả cha nghe thấy thế càng điên tiết hơn, trực tiếp xách cổ cậu ném vào phòng tối, đóng sập cửa bỏ đi.
“Mẹ ơi… con muốn mẹ…” Cậu bé bất lực bám sát cửa, khóc đến nấc nghẹn không thở nổi, chỉ biết lặp đi lặp lại một câu, “Con muốn mẹ…”
“Mẹ ơi…” Nước mắt trào ra từ đôi mắt nhắm nghiền, chảy dọc theo sống mũi xuống má, Khương Duật Bạch túm chặt lấy ngực mình, cũng khó thở y hệt bản thân trong giấc mơ.
Trong phòng ngủ, Lục Cẩm Diên nghe thấy động tĩnh ở phòng khách liền vội vàng chạy ra, đến dép cũng không kịp xỏ.
Anh bật đèn tường lên, rồi nhìn thấy một cảnh tượng khiến anh cũng thấy nghẹt thở.
Dưới ánh trăng, Khương Duật Bạch nằm trên sofa, lông mày nhíu chặt, nhắm mắt khóc nức nở.
Anh sải bước tới, quỳ thụp xuống trước sofa, giọng khàn khàn gọi: “Tiểu Bạch, tỉnh lại đi, Tiểu Bạch…”
Nhưng Khương Duật Bạch chìm sâu trong ác mộng không thể thoát ra, những giọt nước mắt to tròn vẫn liên tục lăn dài.
Bàn tay đang túm chặt ngực càng lúc càng siết chặt, móng tay vốn hồng hào nay bị bóp đến trắng bệch, miệng lẩm bẩm không rõ: “Mẹ ơi…”
Lục Cẩm Diên nín thở, đặt tay lên mu bàn tay lạnh lẽo của cậu, tay kia nhẹ nhàng lách vào trước ngực cậu, cố gắng gỡ bàn tay đang co quắp vì dùng sức ra.
Bàn tay ấy giật nảy một cái, đột ngột túm chặt lấy tay anh.
Túm chặt như người sắp chết đuối vớ được cọng rơm cứu mạng cuối cùng.
Lục Cẩm Diên nắm chặt tay cậu, vừa truyền hơi ấm vừa thấp giọng gọi: “Tiểu Bạch, cậu gặp ác mộng rồi, tỉnh lại đi…”
Dưới sự gọi khẽ kiên trì của anh, Khương Duật Bạch cuối cùng cũng mở mắt.
Đôi mắt đẹp như pha lê lưu ly kia tràn ngập nước mắt, dưới ánh trăng tựa như một mặt hồ tan vỡ, đẹp đến mức khiến người ta phải đau lòng.
Trái tim Lục Cẩm Diên như bị giẫm lên đống thủy tinh vỡ sắc nhọn, đâm đến máu chảy đầm đìa, anh gần như lạc giọng: “Tiểu Bạch…”
Giây tiếp theo, người đang nằm trên sofa nhổm dậy nhào vào lòng anh.
Anh theo phản xạ tự nhiên dang tay ra, ôm chặt lấy người vừa nhào tới.
“Lục Cẩm Diên…” Khương Duật Bạch vòng tay ôm chặt lấy cổ anh, giọng nghẹn ngào không thành tiếng, “Lục Cẩm Diên, tôi đau lắm…”
“Ngoan, không sao rồi, chỉ là mơ thôi…” Hai tay Lục Cẩm Diên run rẩy như lá rụng trong gió thu, lặng người vài giây mới cẩn thận ôm chặt lấy cơ thể gầy yếu trong lòng.
Khương Duật Bạch vùi mặt vào hõm vai anh, nước mắt như vòi nước hỏng, không thể khống chế mà tuôn ra liên tục. Cứ như muốn trút hết những giọt lệ chưa từng được chảy suốt bao năm qua trong một đêm duy nhất.
Lớp vải trên vai nhanh chóng bị nước mắt nóng hổi thấm ướt sũng, Lục Cẩm Diên vuốt ve sau gáy cậu, đôi môi khô khẽ đặt lên đỉnh đầu cậu, dùng giọng trầm ấm dịu dàng không ngừng an ủi: “Không sao rồi, có tôi đây, Tiểu Bạch đừng sợ…”
Anh chưa bao giờ biết nước mắt của một người lại nóng hổi đến thế.
Càng không biết nước mắt của một người lại khiến anh đau lòng đến thế.
Không biết bao lâu sau, Khương Duật Bạch mới ngừng khóc.
Lục Cẩm Diên từ lúc nào đã ngồi lên sofa, ôm cậu vững vàng trong vòng tay, đôi tay xoa xoa tấm lưng và gáy cậu như đang vuốt ve một con vật nhỏ bị thương.
Khương Duật Bạch khóc đến hoa mắt chóng mặt, mãi một lúc lâu sau mới hoàn toàn tỉnh táo lại. Lúc này cậu mới nhận ra mình đang ôm cứng lấy Lục Cẩm Diên như một con gấu Koala vậy.
“Lục Cẩm Diên…” Cậu ngượng ngùng cử động, nói bằng giọng khàn đặc vì khóc quá nhiều, “Cậu, cậu buông tôi ra được rồi…”
“Không, anh không buông.” Lục Cẩm Diên siết chặt vòng tay thêm một chút, đôi môi nóng hổi chậm rãi cọ vào vành tai cậu, “Lần này là em chủ động ôm anh trước đấy, Khương Duật Bạch.”
Hết
chương 49

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu