Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

CHƯƠNG 34: CHƯƠNG 34

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Tốc độ lật mặt của đối phương nhanh đến mức khiến Khương Duật Bạch càng thêm mờ mịt, chẳng hiểu ra làm sao.
Phải mất vài giây sau, cậu mới chậm rãi mở lời: “Vậy cậu cảm thấy tôi nên giải quyết vấn đề này thế nào?”
“Tất nhiên là—” Lục Cẩm Diên khựng lại một chút, hạ thấp giọng nói: “Tất nhiên là phải làm rõ xem, có phải hắn đã thay lòng đổi dạ rồi hay không?”
“Thay lòng đổi dạ?” Khương Duật Bạch lặp lại, gương mặt hiện rõ vẻ khó lòng chấp nhận kết luận này ngay lập tức.
Nhìn biểu cảm của người trong lòng, trái tim Lục Cẩm Diên thắt lại, vừa ghen tuông vừa xót xa.
Khẽ hít một hơi để bình tĩnh lại, anh tiếp tục phân tích: “Tôi đã nói rồi, lòng người dễ thay đổi. Trạng thái hiện tại của hai người chẳng khác nào yêu xa, liên lạc thưa thớt, ít khi gặp mặt. Khó khăn lắm cậu mới hẹn hắn đi xem triển lãm tranh, vậy mà hắn còn lấy cớ bận việc để cho cậu leo cây. Nhìn kiểu gì thì khả năng hắn thay lòng cũng rất cao, đúng không?”
Khương Duật Bạch không thể phản bác, lặng lẽ cụp mi mắt xuống, dường như đang nghiêm túc suy ngẫm về lời phân tích đó.
“Nếu là tôi thích một người, tôi nhất định sẽ mong được ở bên người ấy từng giây từng phút, người ấy luôn chiếm vị trí ưu tiên hàng đầu trong lòng tôi, sao có thể tìm hết lý do này đến lý do khác để thoái thác cơ chứ?” Ánh mắt Lục Cẩm Diên trầm xuống, nhân cơ hội nói ra một câu tận đáy lòng.
Khương Duật Bạch mím môi, đột nhiên cảm thấy có chút ngưỡng mộ cô gái sẽ được Lục Cẩm Diên thích sau này.
Dựa trên tính cách của Lục Cẩm Diên, ngay cả với một người bạn bình thường như cậu mà anh còn chăm sóc đủ đường, thì chắc chắn anh sẽ nâng niu người mình thật lòng yêu thương như báu vật.
“Hay là bây giờ cậu gọi điện cho hắn đi, hỏi cho rõ xem rốt cuộc hắn đang ở đâu, đang ở cùng với ai?” Thấy cậu vẫn im lặng, Lục Cẩm Diên đành hạ quyết tâm đề nghị.
Chân mày Khương Duật Bạch khẽ nhích lên, cậu khéo léo từ chối: “Không cần đâu, tối nay tôi sẽ hỏi rõ.”
Lục Cẩm Diên rướn người về phía trước, dồn ép từng bước: “Nhưng đợi đến tối, ngộ nhỡ hắn không thừa nhận thì sao?”
“Nếu cậu ấy thực sự thay lòng đổi dạ, tôi có thể cảm nhận được.” Khương Duật Bạch ngước mắt nhìn thẳng vào anh, “Tôi không ngốc, cậu ấy không lừa được tôi đâu.”
“Nhưng mà—” Lục Cẩm Diên há miệng, rồi lại như thỏa hiệp mà ngồi trở về chỗ cũ, giọng điệu dịu dàng hẳn đi: “Được, tôi tin cậu sẽ xử lý tốt.”
“Ừm.” Khương Duật Bạch khẽ cong môi, “Cảm ơn cậu đã nhắc nhở tôi.”
Thế nhưng trong mắt Lục Cẩm Diên, nụ cười này rõ ràng mang theo vị đắng cay.
Anh không nhịn được mà chửi thầm tên tra nam kia trong lòng, vừa chửi lại vừa thấy xót xa.
Tên tra nam đó thật đáng chết, rõ ràng đã có được một báu vật tuyệt vời thế này, tại sao lại không biết trân trọng? TruyenLau.com
Hai phút sau, nhân viên phục vụ mang đồ uống lạnh và bánh tiramisu lên, mỉm cười nói: “Mời hai anh đẹp trai dùng bữa ạ~”
“Cảm ơn.” Lục Cẩm Diên bừng tỉnh, lịch sự đáp lễ.
Nhân viên nọ đỏ mặt, lén nhìn anh một cái rồi mới rời đi khi nghe tiếng gọi của khách hàng khác.
“Thôi không nói chuyện buồn nữa.” Lục Cẩm Diên cầm chiếc nĩa dùng một lần, xé bao bì rồi cắm vào miếng tiramisu, chủ động chuyển chủ đề: “Cậu thích ăn bánh ngọt à?”
Anh biết Tiểu Bạch thích đồ ngọt, nhưng đây là lần đầu thấy cậu gọi món tráng miệng. Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Ừm.” Khương Duật Bạch xúc một miếng bánh, vị ngọt thơm mịn màng tan ngay đầu lưỡi, khiến cậu không kìm được mà nheo nheo mắt đầy thỏa mãn.
Lục Cẩm Diên cứ nhìn cậu chằm chằm, trái tim trong lồng ngực bỗng chốc lại thấy ngứa ngáy.
TruyenLau Cậu giống hệt như một chú mèo nhỏ kiêu kỳ, vì được ăn món cá khô yêu thích mà lộ ra vẻ mặt mãn nguyện, khiến người ta chỉ muốn đưa tay ra gãi gãi cái cằm đáng yêu kia.
Khương Duật Bạch nhìn về phía anh: “Cậu cũng nếm thử đi?”
“Được.” Lục Cẩm Diên thu lại dòng suy nghĩ vẩn vơ, dùng nĩa xúc một miếng cho vào miệng.
Anh vốn không thích đồ ngọt, nhưng anh sẵn lòng thử vì Tiểu Bạch.
Một miếng xuống bụng, vị ngọt đậm đà hòa quyện cùng hương cà phê nồng nàn và chút men rượu thoang thoảng.
Ngọt nhưng không ngấy, thậm chí còn có một chút vị đắng nhẹ, ngon ngoài dự kiến.
Khương Duật Bạch nhìn anh với ánh mắt đầy mong đợi: “Ngon không?”
“Ngon.” Lục Cẩm Diên gật đầu không chút do dự, cười nói: “Đây là lần đầu tôi thử đồ ngọt, thực sự rất ngon.”
“Tại sao?” Khương Duật Bạch không nén nổi tò mò, “Trước đây cậu chưa từng ăn bánh ngọt à?”
“Tôi…” Lục Cẩm Diên nhất thời không biết giải thích thế nào, cuối cùng vẫn thành thật trả lời: “Người nhà tôi không thích ăn ngọt, lâu dần tôi cũng tưởng rằng mình không thích.”
“Nhưng sự thật chứng minh là anh rất thích mà.” đôi mắt Khương Duật Bạch cong cong, “Lúc vui tôi thích ăn bánh ngọt, lúc không vui cũng thích ăn bánh ngọt, đồ ngọt sẽ khiến tâm trạng tôi tốt hơn.”
Lục Cẩm Diên bị nụ cười của cậu làm cho lóa mắt, vô thức hỏi: “Vậy bây giờ cậu đang vui, hay là không vui?”
Khương Duật Bạch cắn chiếc nĩa, trả lời ngay mà không cần suy nghĩ: “Đang vui.”
Lục Cẩm Diên cũng không kìm được mà mỉm cười theo: “Cậu vui là tôi vui rồi.”
Câu nói này có chút mập mờ, Khương Duật Bạch hơi ngẩn ra: “Cái gì cơ?”
Lục Cẩm Diên lập tức phản ứng lại, giải thích: “Ý tôi là… thấy cậu cười, tâm trạng tôi cũng bị lây niềm vui theo.”
Khương Duật Bạch lại nở một nụ cười, ngay sau đó như có chút ngượng ngùng, cúi đầu tiếp tục ăn tiramisu.
Sau khi ăn xong đồ ngọt, hai người đi dạo một vòng quanh đó, mua ít đồ ngon mang về ký túc xá cho bạn cùng phòng.
Khương Duật Bạch muốn xách phụ một tay cho nhẹ, nhưng túi đồ đã bị đôi bàn tay lớn kia giữ chặt.
“Có bấy nhiêu đồ thôi mà, cần gì đến cậu xách?” Lục Cẩm Diên giơ cao hai tay, giọng nói pha chút ý cười: “Có nặng gì đâu.”
“Được rồi.” Khương Duật Bạch đành thỏa hiệp.
Đang đi trên đường, Lục Cẩm Diên lại hỏi: “Đúng rồi, hôm nay đi xem triển lãm, cậu đã tìm được cảm hứng chưa?”
“Cũng có chút ý tưởng, nhưng vẫn chưa nắm bắt rõ ràng được.” Khương Duật Bạch khẽ nhíu mày, “Rốt cuộc nó là cái gì, chắc tôi phải suy nghĩ thêm chút nữa.”
“Đừng vội, cứ thong thả thôi.” Lục Cẩm Diên liếc nhìn cậu, giọng điệu dịu dàng như nước: “Tôi tin cậu sẽ làm được.”
Đôi lông mày đang nhíu lại bất giác giãn ra, Khương Duật Bạch ngước mắt đáp lại bằng một nụ cười nhẹ: “Cảm ơn, Lục Cẩm Diên.”
Dù là tặng vé mời xem triển lãm, hay là đi ăn đồ ngọt cùng cậu, hay là cổ vũ tinh thần cho cậu, tất cả những gì Lục Cẩm Diên làm đều khiến cậu cảm thấy biết ơn.
Vì thế, tận đáy lòng cậu cũng hy vọng mình có thể làm được điều gì đó cho Lục Cẩm Diên.
Về đến ký túc xá, Lục Cẩm Diên đặt túi lớn túi nhỏ lên bàn, lớn tiếng gọi: “Mấy đứa con trai của ba, ra nhận đồ ăn.”
Thẩm Chiếu kêu lên một tiếng “oái” rồi nhảy bổ tới, hướng thẳng đến món cổ vịt yêu thích: “Cảm ơn anh Lục tiếp tế, yêu mày chết đi được!”
Lục Cẩm Diên liếc nhìn Khương Duật Bạch: “Là tao và Tiểu Bạch cùng nhau mua đấy.”
Thẩm Chiếu lập tức quay sang phía Tiểu Bạch: “Cảm ơn Tiểu Bạch! Tôi cũng yêu cậu chết đi được!”
Khương Duật Bạch lắc đầu: “Không có gì đâu.”
“Yêu thì khỏi cần.” Lục Cẩm Diên hơi chê bai nhíu mày, lại gọi thêm: “Lão Đại, Lão Tứ, ra xem có món gì bọn mày thích ăn không.”
“Tới liền đây!” Đinh Hồng Vũ thoăn thoắt nhảy xuống khỏi giường, “Tao đây!”
Nhân lúc mấy người bạn cùng phòng đang chia đồ ăn, Lục Cẩm Diên bước đến sau lưng Khương Duật Bạch, hạ thấp giọng nhắc nhở: “Tiểu Bạch, chuyện đó…”
Khương Duật Bạch biết anh đang nhắc đến chuyện gì, khẽ đáp: “Lát nữa tôi sẽ hỏi.”
Lục Cẩm Diên đành tạm gác lại: “Được, có chuyện gì nhớ bảo tôi nhé, tôi giúp cậu… nghĩ cách.”
“Được.” Khương Duật Bạch ứng tiếng.
Đợi người kia đi xa rồi, cậu mới mở WeChat gửi tin nhắn cho Đông Đông.
Khương Duật Bạch: [Đông Đông, có lẽ tao sắp chia tay bạn trai rồi.]
Tề Đông Đông: [???]
Tề Đông Đông: [Tình hình gì thế? Có chuyện gì xảy ra à?]
Khương Duật Bạch: [Lục Cẩm Diên tặng tao hai cái vé mời xem triển lãm, bảo tao đi cùng bạn trai. Sau đó tao gặp hắn ở triển lãm, hắn tưởng tao bị bạn trai cho leo cây, nên khuyên tao nên nghiêm túc xem xét lại mối quan hệ này.]
Tề Đông Đông: [Hắn khuyên mày chia tay á?]
Tề Đông Đông: [Lạ nhỉ, không phải hắn nên là người mong hai đứa mày trăm năm hạnh phúc nhất à? Sao lại khuyên chia tay?]
Khương Duật Bạch nhớ lại những lời Lục Cẩm Diên nói ở tiệm đồ ngọt, trả lời: [Chắc hắn muốn tốt cho tao thôi.]
Tề Đông Đông: [Thật không? Tao cứ thấy có gì đó sai sai…]
Khương Duật Bạch: [Dù sao thì trong mắt hắn, bạn trai tao cũng chẳng bao giờ lộ diện.]
Tề Đông Đông: [Cái đó thì đơn giản thôi mà?]
Tề Đông Đông: [Bảo bối để tao kể cho nghe, hôm nay lúc đi hẹn hò với tiểu lang cẩu bên thể dục, tao có gặp cậu bạn Trần Thần kia.]
Khương Duật Bạch: [Trần Thần là ai?]
Tề Đông Đông: [Là cái cái đứa cao kều cho tụi mình mượn đôi chân để chụp ảnh ấy! Hắn cũng bên thể dục, còn là bạn của tiểu lang cẩu nữa, mày nói xem có trùng hợp không?]
Khương Duật Bạch lúc này mới nhớ ra, trên vòng bạn bè của cậu vẫn còn bức ảnh chụp chung đó.
Tề Đông Đông: [Nếu nam thần trường còn nghi ngờ bạn trai mày, tao sẽ hẹn hắn ra ngoài luôn.]
Khương Duật Bạch: [Làm vậy không tốt đâu.]
Khương Duật Bạch: [Lần trước tụi mình đã làm phiền người ta rồi.]
Tề Đông Đông: [Có gì mà không tốt? Tao nghe ngóng cả rồi, hắn cũng là gay, vừa mới chia tay bạn trai nhỏ xong, hiện đang độc thân nhé!]
Ngón tay đang lơ lửng trên màn hình điện thoại khựng lại, Khương Duật Bạch nghiêm túc suy nghĩ một chút, rồi tự mình lắc đầu.
Khương Duật Bạch: [Tao không muốn tiếp tục lừa Lục Cẩm Diên nữa, Đông Đông.]
Khương Duật Bạch: [Một lời nói dối cần đến một trăm lời nói dối khác để lấp liếm. Nhưng lời nói dối vẫn mãi là lời nói dối, cuối cùng cũng có ngày bị vạch trần thôi.]
Đến lúc đó, Lục Cẩm Diên sẽ nghĩ gì về cậu đây?
Nghĩ cậu là một kẻ lừa đảo to gan, hay sẽ nghi ngờ cậu có mưu đồ khác?
Phía WeChat bên kia im lặng một hồi lâu mới hiện ra tin nhắn mới.
Tề Đông Đông: [Được rồi, dù mày quyết định thế nào tao cũng ủng hộ.]
Tề Đông Đông: [Vậy bây giờ mày định làm gì?]
Khương Duật Bạch: [Thuận nước đẩy thuyền, nói với Lục Cẩm Diên là tao đã chia tay rồi.]
Tề Đông Đông: [Diễn kịch thì phải diễn cho trọn bộ, bảo bối.]
Khương Duật Bạch: [Là sao?]
Tề Đông Đông: [Ý tao là, phải đi hết quy trình chia tay của một cặp đôi bình thường.]
Tề Đông Đông: [Bảo bối, mày chưa từng yêu đương, không biết các cặp đôi chia tay thế nào đâu, ở đây cần thêm một chút chi tiết cuối cùng, nếu không Lục Cẩm Diên sẽ càng nghi ngờ hai người hơn.]
Khương Duật Bạch: [Vậy… giờ tao nên làm gì?]
Tề Đông Đông: [Cãi nhau trước đã, giả vờ cãi nhau.]
Tề Đông Đông: [Để tao gọi điện cho mày, mày ra ban công mà nghe.]
Trái tim Khương Duật Bạch thắt lại, hai mắt nhìn chằm chằm vào điện thoại.
Tiếng chuông vang lên, cậu lập tức cầm điện thoại đi ra ban công, cẩn thận đóng cửa ban công lại rồi mới bắt máy: “Alo.”
“Mày ra ban công rồi chứ?” Tề Đông Đông cầm tay chỉ việc hướng dẫn cậu, “Giờ mày nói giọng nhỏ thôi, đừng để người ta nghe thấy mày nói cái gì.”
“Được.” Khương Duật Bạch vô thức nghiêng người nhìn vào trong phòng, rồi chạm ngay phải một đôi mắt đen láy.
Lục Cẩm Diên đang lom khom định tiến lại gần cửa ban công, bị bắt quả tang thì lập tức đứng thẳng lưng, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra.
Nhưng vành tai đỏ ửng đã bán đứng anh.
“Lục Cẩm Diên đang nhìn tao.” Khương Duật Bạch lảng tránh ánh mắt, nhỏ giọng nói.
“Không phải chứ…” Tề Đông Đông cạn lời luôn, “Tao thực sự không hiểu nổi, tại sao nam thần trường lại quan tâm đến tình trạng tình cảm của mày đến thế?”
Khương Duật Bạch nghĩ ngợi: “Tao cũng không biết nữa.”
“Thôi bỏ đi, qua mấy lần tiếp xúc này, tao thấy hắn cũng khá tốt, nhất là lần trước ở nhà ăn giúp mày dạy dỗ tên đểu cáng kia.” Tề Đông Đông nói đoạn, bỗng đổi tông giọng: “Hơn nữa tao nhìn hắn, có vẻ cũng không kỳ thị đồng tính lắm nhỉ?”
“Ừm.” Khương Duật Bạch cúi đầu nhìn mũi chân, “Quả thật không kỳ thị nữa rồi.”
Đây cũng chính là lý do cậu không muốn tiếp tục lừa dối Lục Cẩm Diên.
Chỉ cần Lục Cẩm Diên không kỳ thị, cậu cũng chẳng cần phải mãi nói dối rằng mình có bạn trai.
“Được rồi, hòm hòm rồi đấy.” Tề Đông Đông nhớ ra việc chính, “Tiếp theo, mày cao giọng lên, tông giọng phải thật tức giận vào, tao nói câu nào mày học theo câu nấy nhé.”
Khương Duật Bạch đáp: “Được.”
Tề Đông Đông: “Cái gì mà tôi không tin anh? Những gì anh đang làm bây giờ, có điều gì đáng để tôi tin tưởng không?”
Khương Duật Bạch không hề do dự, đọc theo y hệt.
“Tạm ổn, nhưng cảm xúc vẫn chưa tới lắm.” Tề Đông Đông nhận xét, “Tiếp theo, mày phải giận dữ hơn nữa, hãy tưởng tượng… tưởng tượng mày đang cãi nhau với ông già nhà mày đi.”
Vừa dứt lời, cảm xúc của Khương Duật Bạch lập tức bùng nổ.
Lục Cẩm Diên vốn đã từ bỏ ý định nghe lén, nhưng tiếng nói ngoài ban công đột ngột vút cao, anh lập tức vểnh tai lên, cố nghe xem Tiểu Bạch đang nói gì.
Cố gắng tập trung hết mức, cuối cùng anh cũng nghe được một câu hoàn chỉnh cuối cùng: “Nếu anh muốn chia tay thì cứ nói thẳng ra, không cần phải dùng cái kiểu bạo lực lạnh này đâu!”
Hai chữ “chia tay” như sét đánh ngang tai, Lục Cẩm Diên phấn khích đến mức bật dậy, suýt chút nữa làm đổ chiếc ghế sau lưng.
Anh nhanh tay lẹ mắt chộp lấy chiếc ghế, nhưng vẫn không kìm nén được niềm vui sướng điên cuồng trong lòng.
Tiểu Bạch cuối cùng cũng sắp chia tay tên tra nam đó rồi!
Chẳng mấy chốc, Khương Duật Bạch cầm điện thoại kéo cửa ban công bước vào.
Lục Cẩm Diên định tiến lên đón, nhưng thấy cậu cụp mắt xuống, phần tóc mái hơi dài rũ trước trán, thần sắc bình tĩnh nhưng mang theo một chút u sầu.
Cảm xúc phấn khởi hân hoan bỗng chốc nguội lạnh.
“Tiểu Bạch…” Anh ngập ngừng gọi, giọng điệu rõ ràng là vô cùng cẩn trọng: “Cậu không sao chứ?”
“Không sao.” Khương Duật Bạch vén mi mắt lên, nhìn anh một cái, ánh mắt có chút mệt mỏi.
Cứ như có một mũi kim đâm vào tim, Lục Cẩm Diên đau đến nghẹt thở, không tự chủ được mà tiến gần thêm một bước.
Nhưng chưa đợi anh kịp nói gì thêm, Khương Duật Bạch đã nghiêng người lướt qua anh: “Tôi đi tắm trước đây.”
Tối hôm đó, hiếm khi Lục Cẩm Diên không tập thể dục trong ký túc xá.
Anh nằm trên giường, đắn đo hồi lâu cuối cùng vẫn quyết định mở WeChat gửi tin nhắn cho Tiểu Bạch.
Lục Cẩm Diên: [Tiểu Bạch, cậu không sao chứ?]
Gửi xong, anh dán mắt vào khung trò chuyện, chờ đợi đối phương hồi âm.
Đợi một phút sau, Khương Duật Bạch mới trả lời hai chữ: [Không sao.]
Lục Cẩm Diên: [Hắn giải thích với cậu thế nào?]
Lục Cẩm Diên: [Nếu không muốn nói cho tôi biết cũng không sao đâu.]
Khương Duật Bạch: [Hắn nói mình mới quen một đàn em khóa dưới, nhưng hắn không làm gì có lỗi với tôi cả.]
Lục Cẩm Diên không nhịn được thốt ra một câu chửi thề: “Mẹ kiếp!”
Đã vỗ mông đàn em rồi mà còn dám bảo không làm gì có lỗi với Tiểu Bạch?
Tên tra nam này còn trơ trẽn hơn anh tưởng.
Lục Cẩm Diên: [Hắn lừa cậu đấy, Tiểu Bạch. Nếu hắn thực sự không làm gì có lỗi với cậu, hắn đã chẳng chột dạ mà chủ động khai ra sự tồn tại của tên đàn em kia.]
Khương Duật Bạch: [Thực ra tôi có thể cảm nhận được, cậu ấy… không còn thích tôi như trước nữa.]
Trái tim Lục Cẩm Diên run lên, anh cố gắng hết sức kìm nén thôi thúc muốn hét lớn lời tỏ tình, giữ bình tĩnh gõ chữ trả lời.
Lục Cẩm Diên: [Tiểu Bạch, cậu xứng đáng có được một tình yêu trọn vẹn.]
Khương Duật Bạch ngẩn ngơ nhìn dòng chữ trên màn hình, sống mũi bỗng cay cay không rõ lý do.
Thật sao?
Cậu thực sự xứng đáng được yêu thương một cách trọn vẹn sao?
Khương Duật Bạch: [Cảm ơn, Lục Cẩm Diên.]
Lục Cẩm Diên: [Nếu buồn quá thì cứ tìm tôi tâm sự nhé.]
Lục Cẩm Diên: [Tôi luôn ở đây, bất cứ lúc nào.]
Khương Duật Bạch: [Được.]
Khương Duật Bạch: [Ngủ ngon.]
Lục Cẩm Diên gửi một nhãn dán “ngủ ngon”, áp điện thoại lên ngực, nhắm mắt lại.
Một lát sau, anh chuyển sang đăng nhập tài khoản WeChat phụ.
. : [Hôm nay tôi đã tiết lộ một chút chuyện của tên tra nam kia cho cậu ấy, cậu ấy bắt đầu cân nhắc chuyện chia tay rồi.]
Tiểu gaygay không phải Tiểu guyguy: [Đỉnh vãi, lão đại Dấu Chấm ơi!]
Tiểu gaygay không phải Tiểu guyguy: [Chúc mừng trước nhé, ngày lên ngôi không còn xa đâu!]
. : [Nhưng trông cậu ấy buồn lắm.]
Tiểu gaygay không phải Tiểu guyguy: [Đau ngắn còn hơn đau dài, cặp đôi nào chia tay mà chẳng trầy da tróc vẩy? Nhưng may là còn có cậu mà? Lão đại Dấu Chấm cố lên, nhanh chóng khiến cậu ấy quên tên tra nam đó đi, để cùng cậu bắt đầu cuộc sống hạnh phúc không màng thế sự!]
Lục Cẩm Diên nhìn chằm chằm mấy chữ cuối, trong đầu lại hiện lên cảnh Tiểu Bạch trong lòng mình, nhịp tim lập tức tăng vọt.
Lại nhớ đến giấc mơ nồng cháy vô ngần kia, hơi thở anh ngày càng dồn dập, luồng nhiệt không kiểm soát được mà đổ dồn về một vị trí nào đó…
“Lục Cẩm Diên.” Đúng lúc này, từ giường trên thò ra một cái đầu nhỏ, “Cậu lại đang tập thể dục à?”
Dưới sự kích thích của giọng nói mình yêu thích, Lục Cẩm Diên chỉ thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, anh lúng túng kéo chăn che kín thân thể, phát ra âm thanh ngắn ngủn: “Không…”
Chỉ một chữ thôi cũng có thể nghe ra giọng anh hơi khàn.
Khương Duật Bạch vẻ mặt thắc mắc, nhưng cũng không hỏi thêm, nằm trở lại giường.
Để đánh lạc hướng sự chú ý của người trong mộng, chiều hôm sau, Lục Cẩm Diên nhắn tin cho Tiểu Bạch, bảo cậu tối nay ra sân bóng rổ tập bóng.
Khương Duật Bạch nhớ ra đúng là mình đã mấy ngày không tập bóng rổ, sau khi kết thúc việc làm thêm ở tiệm xăm thì quay về trường.
Khi cậu bước vào sân bóng, trận đấu trên sân đang diễn ra rất gay cấn.
“Khương Duật Bạch!” Trình Mạnh Khang nhanh mắt phát hiện ra cậu, lập tức sải bước chạy tới: “Cậu lại tới xem anh Lục đánh bóng à!”
“Ừm.” Khương Duật Bạch khẽ gật đầu, coi như chào hỏi.
Trình Mạnh Khang nhiệt tình chỉ tay về phía hàng ghế: “Vậy cậu ngồi trước đi, trận này chắc còn đánh thêm lúc nữa.”
Khương Duật Bạch khẽ lắc đầu: “Cảm ơn, tôi đứng một lát là được.”
Trình Mạnh Khang định nói gì thêm nhưng bị cắt ngang bởi tiếng hò reo huýt sáo.
Khương Duật Bạch nhìn lên sân, hóa ra là Lục Cẩm Diên lại vừa nhẹ nhàng ghi thêm một quả ba điểm.
Cùng lúc đó, Lục Cẩm Diên cũng liếc mắt cái đã khóa chặt bóng hình quen thuộc kia.
Ngay lập tức, đồng đội và đối thủ trên sân đều nhận thấy khí thế quanh người anh bỗng trở nên bá đạo và sắc bén hơn hẳn.
Quả nhiên, ở nửa hiệp sau, Lục Cẩm Diên dốc toàn lực không ai cản nổi, nhanh chóng nới rộng tỉ số.
Cuối cùng, bằng một cú úp rổ đầy uy lực, anh kết thúc hiệp hai trong tiếng la hét muốn lật tung mái nhà và tiến về phía khán đài.
“Tiểu Bạch!” Lục Cẩm Diên sải bước đi tới, giọng nói pha chút ý cười: “Sao tới sớm thế?”
“Không có việc gì nên tôi qua trước thôi.” Khương Duật Bạch giơ tay ném chai nước khoáng cho anh.
Lục Cẩm Diên tiện tay bắt lấy, vặn nắp tu một hơi hết nửa chai, bấy giờ mới tiến lại gần hơn: “Đánh hăng quá, tôi chẳng để ý là cậu đã tới.”
Cứ như thể cái người vừa hăng máu phô diễn kỹ thuật trên sân là ai khác không bằng.
Khương Duật Bạch cũng không bận tâm, chỉ là Lục Cẩm Diên sau khi vận động mạnh thì toàn thân hừng hực hơi nóng, mang theo mấy phần vẻ dồn dập chưa tan, khiến cậu vô thức lùi lại một bước.
“Sao thế?” Lục Cẩm Diên khựng bước, nhớ ra điều gì đó: “Có phải mùi hôi quá không?”
Khương Duật Bạch vừa định bảo không phải, đã thấy anh giơ tay vén vạt áo bóng rổ lên, đưa sát mũi ngửi ngửi.
Cơ bụng săn chắc rõ từng múi lộ ra quá nửa, trong trạng thái vận động càng thêm cứng cáp nảy nở, những giọt mồ hôi nóng hổi lăn dọc theo thớ cơ, tụ lại gần đường nhân ngư rồi biến mất sau mép quần đùi thể thao.
Tám múi cơ bụng bấy lâu không gặp đột ngột choán lấy tầm mắt, trông còn đẹp hơn cả lần trước, Khương Duật Bạch bỗng cảm thấy không khí có chút khô nóng, hai má và vành tai đồng loạt đỏ ửng lên.
Lục Cẩm Diên hít mạnh mấy cái, sợ mình làm Tiểu Bạch khó chịu, anh dứt khoát giơ tay lột phăng áo bóng rổ vứt lên ghế.
Cơ ngực và cơ bụng hoàn chỉnh phơi bày ra toàn bộ, vành tai Khương Duật Bạch lập tức đỏ rực, vội vàng dời mắt đi.
“Sao thế?” Lục Cẩm Diên chú ý tới động tác nhỏ của cậu, cau mày, cúi xuống nhìn cơ bụng mình.
Khi ngẩng lên, giọng điệu của anh đầy vẻ nghi ngờ, xen lẫn mấy phần tủi thân khó tả: “Cơ bụng của tôi… không đẹp nữa à?”
Rõ ràng Tiểu Bạch từng khen dáng người anh đẹp mà, gần đây anh còn đặc biệt tập thêm cơ bụng, vậy mà giờ Tiểu Bạch lại chẳng buồn liếc anh lấy một cái?
“Không phải…” Khương Duật Bạch có chút luống cuống, nhìn cũng không được mà không nhìn cũng không xong, vô thức cắn môi một cái: “Đẹp, rất đẹp.”
Có lẽ vì nó quá đúng gu của cậu, nên cậu mới không dám nhìn nhiều.
“Vậy sao cậu không nhìn?” Lục Cẩm Diên ép sát thêm một bước, đôi mắt sâu không thấy đáy nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang ửng hồng.
Khương Duật Bạch thấy nhiệt độ hai má ngày càng tăng, không chịu nổi lại lùi thêm một bước, kết quả quên mất sau lưng là hàng ghế, cơ thể mất đà ngã ngửa ra sau.
Cậu còn chưa kịp kêu lên, một bàn tay lớn đã siết chặt lấy eo cậu, kịp thời kéo cậu trở lại.
Giây tiếp theo, cả người cậu đập thẳng vào lồng ngực trần nóng hổi, chấn động đến mức run rẩy cả người.
Khối cơ bắp hừng hực chỉ cách cậu một lớp áo mỏng manh, dán chặt vào cơ thể cậu không một kẽ hở.
Tệ hơn nữa là, lòng bàn tay cậu hình như đang ấn lên khối cơ bắp nóng rực, cảm giác chạm vào… thực sự tốt đến bất ngờ…
“Sờ sướng không?” Một giọng nói trầm thấp hơi khàn vang lên sát bên tai.
Khương Duật Bạch bừng tỉnh, vùng vẫy muốn đẩy anh ra, kết quả lòng bàn tay vô tình ấn trúng vào khối cơ ngực vừa săn chắc vừa mềm mại, khiến cậu sợ hãi rụt tay về như bị điện giật.
Lòng bàn tay mềm mại vừa chạm đã rời khỏi cơ ngực, Lục Cẩm Diên không nhịn được phát ra một tiếng rên khẽ, giọng nói càng thêm khàn đặc: “Tiểu Bạch muốn sờ thì cứ việc nói thẳng, tôi có bao giờ… không đồng ý đâu.”
Tim Khương Duật Bạch đập loạn xạ như đánh trống, ánh mắt bấn loạn đảo quanh một vòng, nhanh chóng nhặt chiếc áo bóng rổ bị anh vứt trên ghế lên, nhắm mắt ném trả vào người anh: “Trời lạnh, cẩn thận kẻo cảm đấy!”
Lục Cẩm Diên ôm lấy áo: “Trời… lạnh á?”
Hết chương 34

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu