Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Khương Duật Bạch vô thức nghiêng mặt đi: “Không muốn.”
Mặc dù ở ký túc xá cậu đã thấy Lục Cẩm Diên cởi trần không ít lần, nhưng đó là khi có mặt đầy đủ các bạn cùng phòng khác. Còn hiện tại, trong phòng vẽ chỉ có hai người bọn họ, đột nhiên vén áo khoe cơ bụng nghe chừng có chút kỳ quặc.
“Tại sao lại không?” Tay Lục Cẩm Diên đã túm lấy gấu áo phông, bộ dạng nửa muốn vén nửa không, “Tôi không thể làm mẫu vẽ người cho cậu à?”
Khương Duật Bạch khó xử: “Cũng không phải… không thể.”
Nhưng mà, cái người này còn nhớ chính mình từng tắm xong phải mặc đồ kín mít mới dám đi ra không? Tại sao đột nhiên lại muốn làm người mẫu cho cậu, mà còn là mẫu khỏa thân…
“Tôi chưa bao giờ làm mẫu cho họa sĩ cả, cảm giác chắc sẽ thú vị lắm.” Lục Cẩm Diên ra vẻ thực sự rất hứng thú, lại dùng giọng trưng cầu ý kiến hỏi một lần nữa: “Tiểu Bạch, cậu có muốn vẽ tôi không?”
Ánh mắt Khương Duật Bạch dừng lại trên bức tranh, cân nhắc một hồi rồi thành thật trả lời: “Muốn, nhưng không phải hôm nay.”
Ngay từ lần đầu gặp mặt, cậu đã thấy vóc dáng Lục Cẩm Diên rất chuẩn, rất hợp làm mẫu vẽ người. Giờ đối phương chủ động đề nghị, cậu không có lý do gì để từ chối.
“Vậy khi nào muốn vẽ cậu cứ bảo tôi, tôi luôn sẵn sàng.” Lục Cẩm Diên cúi người, thực hiện một cái lễ chào quý ông, “Được làm mẫu cho thầy Tiểu Bạch là vinh dự của tôi.”
Giây phút này, lòng Khương Duật Bạch không tránh khỏi cảm thấy may mắn. Nhờ có cao kiến của Đông Đông, từ sau khi biết cậu đã có bạn trai, Lục Cẩm Diên đã buông lỏng cảnh giác với cậu, thái độ tự nhiên gần như quay lại y hệt lúc ban đầu.
Sau khi giao hẹn xong, hai người trước sau bước ra khỏi phòng vẽ.
“Nhìn kìa, xế yêu của tôi đó.” Lục Cẩm Diên chỉ vào chiếc xe đạp địa hình đậu bên lề đường, “Tôi tự tay cải tiến đấy.”
Thông thường xe đạp địa hình không có yên sau, cho dù có lắp thêm cũng khó mà chịu được trọng lượng của một nam giới trưởng thành. Nhưng dưới sự nỗ lực chung của anh và thợ sửa xe, cuối cùng cũng cải tiến thành công.
Khương Duật Bạch chân thành cảm thán: “Cậu giỏi thật đấy.”
Trong lòng trào dâng một cảm giác thỏa mãn khó tả, Lục Cẩm Diên cong môi, khiêm tốn đáp: “Cũng thường thôi, thực ra cũng không khó lắm.”
Đêm về, hơi nóng ban ngày tản bớt, chiếc xe đạp di chuyển đều đặn trên con đường, làn gió nhẹ tạt vào mặt rất đỗi dễ chịu.
TruyenLau.com
Khương Duật Bạch một tay bám vào mép yên sau, giọng nói giấu một tia vui vẻ hiếm thấy: “Trước đây toàn nhìn người khác đạp xe, hóa ra ngồi lên lại có cảm giác thế này.”
“Cậu có muốn học đi xe không?” Lục Cẩm Diên không ngoảnh đầu lại, giọng nói trầm thấp tan vào trong gió, “Tôi có thể dạy cậu, đảm bảo không để cậu bị ngã đau đâu.”
Khương Duật Bạch do dự một chút, nhỏ giọng đáp: “Thôi không học đâu.”
Lục Cẩm Diên dường như khẽ cười một cái: “Cũng tốt.”
Website TruyenLau.com
Đang nói chuyện thì xe đạp đi đến một đoạn dốc dài.
“Sắp xuống dốc rồi, bám chắc vào nhé.” Lục Cẩm Diên ân cần nhắc nhở.
Khương Duật Bạch còn chưa kịp nhận thức được sự nguy hiểm thì giây tiếp theo xe đạp đột ngột tăng tốc, quán tính khiến cả người cậu ngả ra sau. Đúng lúc này Lục Cẩm Diên bóp phanh một cái, cậu lại không tự chủ được mà nhào về phía trước, trán đập trúng tấm lưng rộng vững chãi.
“Á!” Sau một tiếng kêu khẽ, cậu phản xạ tự nhiên vòng tay ôm lấy vòng eo săn chắc trước mặt.
Bàn tay nắm ghi-đông xe của Lục Cẩm Diên đột nhiên siết chặt, cơ bụng cũng căng cứng lại. Lòng bàn tay mềm mại dán lên eo, hơi lạnh dường như xuyên qua cả lớp vải áo phông, tạo nên sự tương phản mãnh liệt với hơi thở nóng hổi phả lên lưng. Website TruyenLau.com
Trong phút chốc, Lục Cẩm Diên suýt quên cả cách thở, mặc cho chiếc xe lao nhanh xuống dốc.
Bên tai là tiếng gió rít “vù vù”, Khương Duật Bạch nhắm nghiền mắt, trán vẫn tì sát vào lưng anh cho đến khi xe đạp đi hết đoạn dốc. Lục Cẩm Diên cuối cùng cũng nhớ ra sự tồn tại của phanh xe, một bên bóp nhẹ phanh, một bên buông đôi chân dài chống xuống đất để giữ thăng bằng, quay đầu lại quan tâm: “Không bị dọa sợ chứ?”
Cảm nhận được sự an toàn trở lại, Khương Duật Bạch mở mắt, cố tỏ ra không sợ hãi: “Không có…”
Ánh mắt chạm nhau, cậu bỗng nhận ra tay mình vẫn đang ôm eo Lục Cẩm Diên, liền nhanh như chớp buông tay rồi nhảy xuống khỏi yên sau, động tác liền mạch dứt khoát.
“Cái đó… tôi tự đi bộ vậy.” Cậu cụp mi nhìn xuống đất, “Ở đây cũng không còn cách nhà ăn bao xa nữa.”
Hơi ấm bên eo biến mất, gió lùa vào từ gấu áo, Lục Cẩm Diên đột nhiên thấy chiếc áo phông của mình rộng tuếch trống trải.
Cứ như thiếu vắng thứ gì đó…
Im lặng vài giây, anh sải chân bước xuống xe: “Tôi đi bộ cùng cậu.”
Vì dạo này thường xuyên xuất hiện ở nhà ăn số 2, lại có ngoại hình nổi bật nên dì múc cơm trên tầng hai sớm đã nhớ mặt họ. Vừa thấy hai người, dì liền cười hớ hở chào hỏi: “Hai cậu đẹp trai lại đến ăn muộn thế à?”
“Vâng chào dì, buổi tối tốt lành.” Lục Cẩm Diên lịch sự đáp lời, rồi quay sang hỏi người bên cạnh, “Hôm nay muốn ăn gì?”
Thời gian qua, các món ở nhà ăn số 2 Khương Duật Bạch cơ bản đã nếm thử hết một lượt, nhưng cậu không phải người thích đổi mới, liền giơ tay chỉ vào bảng thực đơn: “Bún cà chua.”
Lục Cẩm Diên ngẩn ngơ, rồi cười rạng rỡ: “Xem ra lời giới thiệu của tôi rất hợp khẩu vị của cậu.”
Hai người gọi hai bát bún cà chua y hệt nhau.
Trong lúc chờ bún, Lục Cẩm Diên ra máy bán hàng tự động mua một chai nước khoáng, vặn nắp ra nhưng không uống mà đặt ở đó. Đợi bát bún nóng hổi bốc hơi nghi ngút được bê lên, anh liền đổ một chút nước lạnh vào bát mình trước, đổ hai lần liên tiếp, thử độ ấm và độ mặn ngọt vừa vặn rồi mới rót một chút nước khoáng vào bát của Khương Duật Bạch.
Vừa hay làm dịu bớt hơi nóng nhưng lại không khiến nước lèo cà chua bị nhạt đi.
“Như vậy sẽ không bị bỏng nữa.” Lục Cẩm Diên đặt chai nước lại bàn, rồi gắp quả trứng cút trong bát mình cho cậu, “Ăn thôi.”
“Được.” Khương Duật Bạch đáp lời, lúc cầm đũa suy nghĩ một chút, liền gắp miếng thịt nguội trong bát mình bỏ sang bát đối diện.
Lục Cẩm Diên nhướng mày: “Có qua có lại?”
Khương Duật Bạch gật đầu: “Có qua có lại.”
Hai người nhìn nhau một cái, rồi ai nấy cúi đầu tập trung ăn cơm.
Khi bát bún sắp cạn đến đáy, bên tai Lục Cẩm Diên vang lên một giọng nói lạ lẫm nhưng đầy nhiệt tình: “Tiểu Bạch!”
Anh vô thức quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy một bóng người như đóa hoa bướm đang nhào về phía họ.
“Tiểu Bạch!” Tề Đông Đông mục tiêu rõ ràng, lao thẳng tới người Khương Duật Bạch, thành thục ôm chầm lấy vai cậu, “Sao giờ mày mới ăn tối thế?”
Khương Duật Bạch ngồi im không nhúc nhích, đáp: “Vẽ hơi muộn.”
Cùng lúc đó, thần sắc Lục Cẩm Diên đột nhiên trở nên căng thẳng. Anh dùng ánh mắt lạnh lùng dò xét người mới xuất hiện, nhanh chóng đối chiếu các đặc điểm trong đầu.
Một mét chín? Rõ ràng là không, cùng lắm là mét bảy tám.
Vóc dáng rất chuẩn? Cái thân hình mảnh khảnh như sắp bị gió thổi bay thế này, nhìn kiểu gì cũng không giống dân thể thao.
Nghĩ đến đây, anh âm thầm giãn đôi lông mày ra, chuyển sang lịch sự mở lời: “Tiểu Bạch, đây là?”
“Tề Đông Đông, bạn thân của tôi.” Khương Duật Bạch lúc này mới nhớ ra giới thiệu, “Đông Đông, đây là Lục Cẩm Diên.”
“Hóa ra cậu chính là Lục Cẩm Diên à…” Tề Đông Đông buông tay ra, giọng điệu đầy ẩn ý, “Ngưỡng mộ danh tiếng đã lâu.”
Lục Cẩm Diên bắt được ẩn ý trong lời nói của đối phương, mỉm cười nhẹ: “Tiểu Bạch từng nhắc đến tôi với cậu à?”
“Cái đó thì không.” Tề Đông Đông ngồi phịch xuống ghế, “Danh hiệu nam thần trường đại học A, ai mà chưa nghe qua?”
Câu này coi như là lời khen ngợi, nhưng không hiểu sao Lục Cẩm Diên nghe xong lại có chút thất vọng, mặt không lộ chút cảm xúc: “Hóa ra tôi nổi tiếng thế ư?”
“Đâu chỉ là nổi tiếng?” Tề Đông Đông cười híp mắt đáp, “Sự tích về nam thần trường thì như sấm bên tai.”
Tề Đông Đông vốn tính tự nhiên, vừa gặp lần đầu đã mở máy nói, chuyện nọ xọ chuyện kia kể về việc hắn và Tiểu Bạch quen nhau như thế nào.
“Vậy ra hai người là bạn học cấp ba?” Chớp thời cơ lúc hắn nghỉ lấy hơi, Lục Cẩm Diên chủ động đặt câu hỏi.
“Chính xác mà nói, bọn tôi là bạn cùng lớp từ hồi cấp hai.” Vẻ mặt Tề Đông Đông có chút kiêu ngạo, “Sau đó cấp ba lại chia vào một lớp, đại học lại thi đỗ cùng một trường. Duyên phận của tôi với Tiểu Bạch thực sự sâu đậm lắm!”
“Nghe chừng là vậy.” Lục Cẩm Diên thản nhiên đáp lời, rồi đột ngột hỏi, “Vậy cậu cũng quen bạn trai của Tiểu Bạch chứ?”
Tay Khương Duật Bạch đặt trên đùi siết chặt, lo lắng nhìn sang Đông Đông. Chẳng ngờ Tề Đông Đông chỉ chờ có khắc này, lập tức hớn hở chém gió: “Đương nhiên rồi! Bạn trai của Tiểu Bạch hồi đó làm nam thần làm mưa làm gió ở trường cấp ba của bọn tôi đấy!”
Khương Duật Bạch khẽ ho một tiếng, nhắc nhở bạn mình đừng thổi phồng quá đà. Trong thiết lập của hai người lúc trước hình như không có khái niệm “nam thần trường”.
Lục Cẩm Diên liếc nhìn cậu một cái, cười hỏi: “Làm mưa làm gió thế nào?”
“Chính là kiểu nam thần mà con gái toàn trường đều thích, thư tình nhét đầy ngăn bàn luôn!” Tề Đông Đông phát huy tối đa trí tưởng tượng, tiếp tục chém gió một hồi lâu, cuối cùng còn nhấn mạnh, “Tất nhiên, trong mắt và trong tim cậu ấy chỉ có Tiểu Bạch nhà tôi thôi nhé, hơn nữa là cậu ấy theo đuổi Tiểu Bạch trước đấy nhé!”
Lục Cẩm Diên kìm nén sự khó chịu trong lòng, mỉm cười hờ hững: “Nhưng Tiểu Bạch nói, hắn đẹp trai không bằng tôi.”
Tề Đông Đông: “…”
Hắn hận rèn sắt không thành thép véo vào đùi bạn mình một cái, tìm cách chữa cháy: “Thực ra thì đôi khi sức hấp dẫn của một người không chỉ nằm ở ngoại hình, còn rất nhiều yếu tố khác nữa.”
Lục Cẩm Diên khiêm tốn học hỏi: “Ví dụ như?”
Tề Đông Đông mỉm cười bí hiểm: “Ví dụ như kích thước.”
Lục Cẩm Diên: “?”
Tề Đông Đông cuối cùng cũng chớp được cơ hội, nôn nóng tự miệng nói ra: “Hai mươi centimet.”
Vừa dứt lời, trên bàn ăn đột nhiên rơi vào một khoảng lặng chết chóc.
“Kích thước này quả thực khá vượt trội, người bình thường khó lòng đạt tới, rất là bình thường thôi mà.” Tề Đông Đông còn chưa nhận thức được vấn đề, giả vờ giả vịt an ủi, “Không sao đâu, nam thần trường, cậu đừng có tự ti nhé.”
Lục Cẩm Diên nhìn hắn bằng một ánh mắt vô cùng kỳ quặc, một lúc sau, anh gằn giọng hỏi rõ ràng: “Kích thước của bạn trai Tiểu Bạch, tại sao cậu lại biết rõ như thế?”
Tề Đông Đông biến sắc, vô thức nhìn sang bạn thân.
Thôi chết, hình như chém gió lố đà bị lật xe rồi!
Tim Khương Duật Bạch nảy lên một cái, đành đâm lao phải theo lao giải thích: “Thực ra… vấn đề này là tôi kể cho—”
“Hơn nữa, hai mươi centimet cũng chẳng có gì đáng để tự hào.” Lục Cẩm Diên lại lên tiếng, vẻ mặt thản nhiên ném xuống một quả bom hạng nặng, “Hình như tôi không chỉ chừng đó.”
Khương Duật Bạch: “…”
**
Chan: 20,5cm?
Hết chương 13
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.