Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Mấy người bạn cùng phòng khác lần lượt vây lại, Đinh Hồng Vũ chỉ vào đôi giày kêu to một tiếng: “Đúng là nó rồi!”
Dù không săn được đôi giày bản giới hạn này, nhưng hình dáng của nó đã khắc sâu vào tâm trí mọi người, có muốn quên cũng không được.
“Khoan đã—” Thẩm Chiếu cúi người suýt nữa thì bò rạp xuống đất, “Anh Lục, chẳng phải mày bảo mày cũng không săn được cơ mà? Thế đôi giày dưới chân mày là ở đâu ra?”
Lục Cẩm Diên cố hết sức nén khóe môi đang muốn cong lên, nhưng sự vui sướng trong giọng nói không tài nào giấu được: “Bọn mày đoán xem?”
“Không lẽ…” Thẩm Chiếu lùi lại một bước, “Anh Lục, không lẽ mày mua hàng super fake à?”
Lục Cẩm Diên lập tức nhíu mày, giọng không vui: “Hàng fake? Mày mở to mắt ra mà nhìn cho kỹ đi!”
Chu Phong túm cổ Thẩm Chiếu: “Lão Tam, mày nói gì thế? A Diên sao có thể đi giày giả được?”
Thẩm Chiếu vừa nói xong cũng lập tức nhận ra mình lỡ lời.
Nếu ở trên sân bóng mà bảo một thằng con trai đi giày giả, thì đó coi như mối thù không đội trời chung, có khi đánh nhau to chứ chẳng chơi.
“Xin lỗi nhé anh Lục, tại cái miệng tao bẩn!” Hắn giơ tay vờ tự vả vào mặt mình một cái, tích cực nhận lỗi, “Đương nhiên là mày không đi giày giả rồi, tại tao ngạc nhiên quá thôi!”
“Đúng thế anh Lục, mày đừng úp úp mở mở nữa, mau nói xem đôi giày này rốt cuộc từ đâu ra?” Đinh Hồng Vũ cũng sốt ruột, “Còn mối nào kiếm cho tao một đôi với không?”
Lục Cẩm Diên dĩ nhiên cũng chẳng muốn chấp nhặt với Lão Tam, theo bản năng nhìn sang Tiểu Bạch đang im lặng bên cạnh.
Khương Duật Bạch đối mắt với anh, khẽ lắc đầu một cái rất nhỏ.
Lục Cẩm Diên ngẩn người, sau đó bình tĩnh lại khỏi tâm trạng hưng phấn.
Tiểu Bạch chỉ săn được duy nhất một đôi này, và cũng chỉ tặng cho một mình anh. Nếu các bạn cùng phòng khác biết chuyện, e rằng trong lòng sẽ có chút không vui.
Dù trong mắt anh, điều này chính là minh chứng cho việc anh là người đặc biệt trong lòng Tiểu Bạch.
“Là một người bạn giúp tao săn đấy.” Lục Cẩm Diên khổ sở kìm nén sự thôi thúc muốn nói cho cả thế giới biết, “Cậu ấy trước đó cũng không nói với tao, chắc là muốn cho tao một bất ngờ.”
“Đù!” Giọng Đinh Hồng Vũ chua loét như vừa uống giấm, “Anh Lục, mày có người bạn thần tiên phương nào thế? Săn được giày mà không tự đi, lại đem tặng mày?”
Thẩm Chiếu cả người đu bám lên vai Lão Đại: “Anh Lục, bạn mày còn thiếu bạn nữa không? Mày xem tao có đăng ký một suất được không?” Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Không được.” Lục Cẩm Diên dứt khoát từ chối, liếc nhìn Khương Duật Bạch rồi bổ sung thêm, “Đừng có mà mơ.”
Đây là quà Tiểu Bạch tặng anh, món quà dành riêng cho một mình anh.
Nghe thấy mọi người mồm năm miệng mười khen ngợi mình, Khương Duật Bạch ngượng ngùng mím môi, cúi đầu mở điện thoại gửi tin nhắn cho Đông Đông.
Khương Duật Bạch: [Đông Đông, tao tặng giày cho Lục Cẩm Diên rồi.] TruyenLau
Khương Duật Bạch: [Hắn thật sự rất thích, vừa tặng là đi vào ngay.]
Tề Đông Đông: [Tao đã nói rồi mà! Không có thằng trai thẳng nào lại không thích giày cả, nhất là bản liên danh giới hạn!]
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tề Đông Đông: [Giờ thì mày yên tâm rồi chứ?]
Khương Duật Bạch: [Ừm.]
Điều duy nhất khiến cậu hơi bất an là đôi giày này do bạn gái Đinh Hồng Vũ giúp cậu săn được.
Nếu cậu không đăng bài Weibo đó, Búp bê cầu nắng cũng sẽ không nhường đôi giày cho cậu…
Cậu đang suy nghĩ xem nên lẳng lặng bù đắp cho Đinh Hồng Vũ thế nào thì bên tai vang lên giọng nói quen thuộc: “Tiểu Bạch, có thể giúp tôi chụp một tấm ảnh không?”
“Hả?” Khương Duật Bạch ngước mắt, “Chụp ảnh gì?”
“Giày.” Lục Cẩm Diên cười rạng rỡ, chỉ vào đôi giày của mình, “Tôi muốn đăng một bài trên vòng bạn bè.”
“Được.” Khương Duật Bạch sực tỉnh, cầm điện thoại đứng dậy, “Cậu muốn chụp thế nào?”
“Đứng đây được không?” Lục Cẩm Diên tựa lưng vào cửa ban công, đột nhiên lại “chậc” một tiếng, “Ban công bừa bộn quá, chụp lên không đẹp.”
Khương Duật Bạch đang định nói không sao, cậu có thể chọn góc chụp đẹp, thì nghe thấy Lục Cẩm Diên cao giọng: “Lão Tam Lão Tứ, mau ra dọn dẹp đồ đạc của bọn mày đi!”
Thế là, vì mục đích chụp ảnh, phòng 611 bị ép thực hiện một cuộc tổng vệ sinh lớn.
“Kỹ tính thật đấy!” Thẩm Chiếu mồ hôi đầm đìa nhưng vẫn không quên cà khịa, “Đúng là anh Lục, ngay cả chụp cái ảnh cũng kỹ tính hơn tụi này!”
Lục Cẩm Diên cười một tiếng: “Ai mà chẳng kỹ tính hơn mày?”
Anh đứng tạo dáng lại trước ban công, ánh mắt dịu dàng chứa nụ cười: “Xong rồi Tiểu Bạch, giờ thì chụp đi.”
Khương Duật Bạch đáp lời, giơ điện thoại nhắm vào anh.
Nhưng cậu nhanh chóng nhận ra Lục Cẩm Diên quá cao, chân lại cực kỳ dài, ở khoảng cách này ống kính của cậu không thể chứa hết toàn thân anh.
Cậu đành lùi lại mấy bước, chậm rãi điều chỉnh khoảng cách vào khung hình tốt nhất.
Lục Cẩm Diên vốn dĩ đang cười, nhưng khi anh nhận ra đôi mắt phía sau ống kính đang chăm chú nhìn mình một cách tập trung nhất, anh bỗng nhiên cảm thấy căng thẳng lạ thường.
Bộ quần áo anh mặc hôm nay trông cũng thường thôi, hình như không hợp lắm với đôi giày mới này.
Còn nữa, tư thế hiện tại của anh trông có ngốc quá không?
Càng nghĩ như thế, cơ thể anh càng không nghe theo sự sai bảo, tứ chi vốn cực kỳ nhạy bén trong vận động bỗng chốc trở nên cứng đờ, thậm chí tay chân không biết đặt vào đâu cho phải.
Khương Duật Bạch khựng lại động tác, nhìn người trong ống kính.
Cậu từng vẽ cho rất nhiều người mẫu, đương nhiên rất quen thuộc với trạng thái cơ thể cứng ngắc này, phần lớn là do người mẫu quá căng thẳng.
Dù không hiểu Lục Cẩm Diên đang căng thẳng chuyện gì, cậu vẫn lên tiếng: “Lục Cẩm Diên, cậu ngồi xuống ghế đi.”
Dưới sự chỉ dẫn của cậu, Lục Cẩm Diên ngồi lên chiếc ghế tựa gần cửa, đôi chân dài chống xuống sàn, tư thế tự nhiên hơn hẳn.
Khương Duật Bạch chụp liên tiếp mấy tấm, tự cảm thấy khá hài lòng.
Lục Cẩm Diên đột nhiên nói: “Tiểu Bạch, làm nổi bật đôi giày lên được không?”
Khương Duật Bạch hơi ngẩn ra: “Làm nổi bật đôi giày?”
“Đúng thế.” Lục Cẩm Diên gác một cánh tay lên lưng ghế, khẳng định lại, “Làm nổi bật đôi giày.”
Khương Duật Bạch: “Được.”
Quả nhiên, tư duy của trai thẳng là thứ cậu không tài nào hiểu nổi.
Sau khi kết thúc, cậu gửi toàn bộ ảnh đã chụp cho Lục Cẩm Diên, để anh tự chọn mấy tấm ưng ý mà đăng.
Hai phút sau, Lục Cẩm Diên lên tiếng nhắc nhở các bạn cùng phòng: “Tao đăng bài rồi nhé.”
“Đù!” Thẩm Chiếu lúc này mới phản ứng lại, “Anh Lục chụp ảnh là để đăng lên khoe giày à?”
“Ừm.” Lục Cẩm Diên đáp lại một cách giữ kẽ, “Nhớ vào thả tim đấy.”
Chu Phong cười nói: “A Diên vốn dĩ chẳng thích đăng mạng xã hội bao giờ, xem ra lần này là thật sự thích đôi giày này lắm rồi.”
Trong lúc mấy người nói chuyện, Khương Duật Bạch vào xem vòng bạn bè, bài đăng đầu tiên chính là của Lục Cẩm Diên.
Lục Cẩm Diên: [Kỷ niệm, món quà.]
Kèm theo là 9 tấm ảnh, có mấy tấm còn dùng phần mềm ghép ảnh để ghép lại với nhau.
Khương Duật Bạch không nhịn được mà bật cười, sao Lục Cẩm Diên lại mang hết số ảnh cậu chụp ra đăng một lượt thế kia?
Một phút sau, vòng bạn bè của Lục Cẩm Diên cũng bùng nổ.
Nam thần trường tám trăm năm không đăng lấy một bài, vừa đăng một cái là phúc lợi đủ 9 tấm, lượt thích tăng vù vù, bình luận cũng hiện lên liên tục.
Có người ngưỡng mộ ghen tỵ, có người hỏi là ai tặng quà, có người hỏi còn đôi nào dư không, đương nhiên phần lớn vẫn là những bình luận khen anh đẹp trai.
Lục Cẩm Diên chấp nhận hết thảy, hài lòng tự bình luận dưới bài mình: [Trả lời chung nhé, chỉ có duy nhất một đôi.]
Sau khi đăng xong, anh lại thầm bổ sung một câu trong lòng.
Giày là do người mình thích tặng, ảnh cũng là do người mình thích chụp, cứ coi như anh hèn hạ đi, tự tiện coi ngày hôm nay là ngày kỷ niệm của riêng hai người.
Sáng sớm hôm sau, Khương Duật Bạch mơ màng leo xuống thang giường, vừa quay đầu lại đã thấy một bóng dáng cao lớn đang ngồi xổm ngoài ban công.
Nhìn kỹ lại mới thấy hóa ra là Lục Cẩm Diên đang dùng khăn ướt lau đôi giày mới.
Khương Duật Bạch lắc đầu khó hiểu, đi vào phòng tắm rửa mặt.
Sáng nay là tiết học Màu sắc của giáo sư Bùi, sau giờ học giáo sư Bùi gọi riêng cậu ở lại.
“Thầy, tranh của em có vấn đề gì sao ạ?” Khương Duật Bạch nhìn tác phẩm của mình, chắc chắn hôm nay mình không hề sai sót.
“Tất nhiên là không rồi.” Giáo sư Bùi đi tới sau lưng cậu, nhìn màu sắc đậm đà trong tranh, mỉm cười đáp: “Giữ em lại là muốn nói với em về chuyện cuộc thi.”
Ánh mắt Khương Duật Bạch ngơ ngác: “Cuộc thi gì ạ?”
Giáo sư Bùi kiên nhẫn giải thích: “Gần đây Hiệp hội Mỹ thuật sắp tổ chức một buổi triển lãm tranh hướng đến toàn xã hội. Thầy có một suất đề cử, em có hứng thú tham gia không?”
Khương Duật Bạch không chút do dự gật đầu: “Có ạ.”
Giáo sư Bùi nhìn cậu bằng ánh mắt hiền từ, xoa đầu cậu, ôn tồn nhắc nhở: “Nhưng triển lãm lần này không giống những cuộc thi em từng tham gia trước đây, vì thí sinh tham gia không chỉ giới hạn trong sinh viên, nên độ khó cũng tăng lên rất nhiều, em có tự tin không?”
Khương Duật Bạch nghiêm túc suy nghĩ một lát, thận trọng gật đầu: “Có ạ.”
“Đứa trẻ ngoan, thầy thích cái tính có tài nhưng không kiêu ngạo của em.” Giáo sư Bùi hài lòng thu tay lại, “Lát nữa thầy gửi đơn đăng ký cho em, chuẩn bị cho tốt, đừng phụ sự kỳ vọng của thầy.”
“Cảm ơn thầy ạ.” Khương Duật Bạch đứng dậy, cúi chào giáo sư Bùi, “Em sẽ chuẩn bị thật tâm huyết.”
Giáo sư Bùi xách túi rời đi, Khương Duật Bạch thu dọn họa cụ, cũng chuẩn bị rời phòng vẽ đi ăn trưa.
Kết quả cậu vừa ra tới cửa đã bị một lực mạnh kéo quay người lại.
“Khương Duật Bạch!” Dương Văn Kiệt nhìn cậu chằm chằm đầy ác ý: “Mày và giáo sư Bùi rốt cuộc có quan hệ gì mờ ám đằng sau?”
Khương Duật Bạch cau mày, rút cánh tay lại, giọng lạnh nhạt: “Tôi không hiểu cậu đang nói gì.”
“Mày không hiểu? Mày hiểu rõ lắm mà!” Dương Văn Kiệt vẻ mặt hằn học, “Lần nào có cơ hội đi thi, giáo sư Bùi cũng dành cho mày, mày còn bảo không có quan hệ gì?”
“Cơ hội gì?” Ánh mắt Khương Duật Bạch lạnh xuống, hỏi ngược lại một cách rành rọt: “Trừ buổi triển lãm lần này ra, có cuộc thi nào mà không phải mọi người cùng công khai cạnh tranh?”
Dương Văn Kiệt hoàn toàn không tin: “Công khai cạnh tranh? Mày nói nghe hay nhỉ, đằng sau cuộc thi rốt cuộc có khuất tất gì, e là chỉ có mày và giáo sư Bùi mới rõ!”
Từng câu từng chữ đều đang ám chỉ quan hệ bất chính giữa hai thầy trò.
Khương Duật Bạch mím chặt môi, lạnh lùng nhìn hắn.
“Sao, không nói được gì nữa à?” Dương Văn Kiệt đắc ý tiếp tục: “Nếu tao nói chuyện giáo sư Bùi âm thầm cho mày suất thi ra ngoài, mày đoán xem—”
“Từ lúc nhập học năm nhất, tôi tham gia tổng cộng năm cuộc thi, lần nào đăng ký cũng có cậu, nhưng lần nào vận động viên đạt giải cũng không có cậu.” Khương Duật Bạch giọng bình tĩnh, đâm trúng tim đen: “Lần triển lãm tranh sinh viên toàn quốc lần trước, cậu còn chẳng vào nổi vòng chung kết, chẳng lẽ chuyện đó cũng đổ lỗi cho giáo sư Bùi?”
Trong phút chốc, mặt Dương Văn Kiệt cắt không còn giọt máu.
Khương Duật Bạch đứng tại chỗ, như đang nhìn hắn nhưng trong mắt lại hoàn toàn không có hình bóng hắn: “Cậu biết tại sao tôi chưa bao giờ để tâm đến sự khiêu khích của cậu không?”
“Mày, mày…” Dương Văn Kiệt tức đến mức môi run bần bật, không nói nổi một câu hoàn chỉnh.
Thực tế là hắn hoàn toàn không thể phản bác được.
“Bởi vì, hiện tại tôi còn chưa nhìn thấy cậu ở đâu cả.” Khương Duật Bạch cuối cùng cũng lộ ra khía cạnh hiếm khi để lộ, gằn từng chữ đưa ra lời phán quyết: “Chỉ khi nào cậu có thể đứng ở cùng một độ cao với tôi, lúc đó, tôi mới nghe thấy những lời cậu nói.”
**
Trong phòng thay đồ nhà thi đấu bóng rổ, một nhóm đồng đội đang quây quanh Lục Cẩm Diên và đôi giày mới của anh.
“Anh Lục anh Lục, đôi giày này rốt cuộc ai săn cho mày thế? Đỉnh vãi chưởng!”
“Đúng thế đúng thế, cả đội mình trừ mày ra là tử trận hết sạch!”
Lục Cẩm Diên ngồi trên ghế dài, nhìn đôi giày mới bóng loáng, thản nhiên đáp: “Thật sự rất khó săn, người tặng giày cũng tốn không ít tâm sức đâu.”
“Thế thì người anh em đó chắc phải có tốc độ tay của dân FA trăm năm!” Trình Mạnh Khang đầy ngưỡng mộ ngồi xổm trước mặt anh, “Quan hệ của người đó với anh Lục chắc chắn phải cực thân, chứ không thì ai săn được giày bản giới hạn mà nỡ đem tặng người khác chứ?”
Nghe đồng đội thảo luận, Lục Cẩm Diên suýt chút nữa không kìm được mà nói thẳng tên Khương Duật Bạch ra.
Anh nén khóe môi lại, hài lòng đứng dậy: “Được rồi, mọi người đi khởi động trước đi.”
Đợi đồng đội tản ra hết, anh mới lấy một đôi giày cũ từ tủ ra thay vào.
“Ơ, anh Lục, sao lại thay giày mới ra thế?” Có người chưa đi, thấy vậy tò mò hỏi.
“Đánh bóng khó tránh khỏi va chạm, giẫm bẩn giày mới thì không hay.” Lục Cẩm Diên bỏ giày mới vào tủ khóa lại.
Đồng đội vẻ mặt muốn nói lại thôi: “Nhưng mà…”
Nếu đã không định đi giày mới lên sân, vậy tại sao còn đặc biệt đi tới đội bóng làm gì?
Dường như đoán được sự thắc mắc trong lòng hắn, Lục Cẩm Diên liếc mắt nhìn sang, nở nụ cười: “Chỉ là đi tới cho tụi mày nhìn một cái thôi.”
Đồng đội: “…”
Chuyện này chẳng giống phong cách khiêm tốn trước nay của anh Lục tí nào!
Ngày diễn ra trận chung kết Giải bóng rổ Sinh viên Toàn quốc càng lúc càng gần, việc tập luyện của đội cũng càng lúc càng căng thẳng.
Hơn bảy giờ tối, Lục Cẩm Diên ném quả bóng cho đồng đội, vén áo thi đấu lau mồ hôi trên mặt, lấy điện thoại gửi cho Khương Duật Bạch một tin nhắn: [Tiểu Bạch, tầm mấy giờ cậu xong?]
Tin nhắn gửi đi hồi lâu vẫn không có hồi âm.
Anh nhớ ra Tiểu Bạch lúc vẽ tranh thường không dùng điện thoại, thế là chuyển sang gọi thoại.
Không ngờ tiếng chuông thoại lại vang lên ngay phía sau anh không xa.
Anh hơi ngẩn người, quay người lại thấy Khương Duật Bạch đang đi về phía mình, gương mặt xinh đẹp tỏa sáng nở một nụ cười nhàn nhạt, khẽ vẫy tay với anh.
Khoảnh khắc này, trái tim Lục Cẩm Diên lại không nghe lời nữa, làm trái mệnh lệnh của chủ nhân mà đập thình thịch liên hồi.
Đúng là muốn mạng mà, anh thầm nghĩ.
Mỗi lần gặp mặt lại thấy rung động hơn.
“Thật khéo.” Khương Duật Bạch đi tới gần rồi dừng bước, “Tối nay tôi xong sớm nên tới tìm cậu trước.”
Lục Cẩm Diên bừng tỉnh, đáp lại bằng nụ cười tỏa nắng: “Bên tôi cũng sắp xong rồi, đợi tôi một lát.”
“Ừm.” Khương Duật Bạch gật đầu, ngoan ngoãn ngồi trên khán đài xem họ tập luyện.
Dù sao thì bây giờ cậu cũng coi như là người hiểu biết đôi chút về bóng rổ rồi.
Một lát sau, bên tai đột ngột vang lên một giọng nói kinh ngạc: “Khương Duật Bạch? Sao cậu lại ở đây?”
Khương Duật Bạch ngước mắt nhìn về phía phát ra âm thanh, sau khi nhìn rõ người tới chỉ khẽ cau mày, lại quay tầm mắt về phía sân bóng.
Cao Tự lại tự ý ngồi xuống vị trí bên cạnh cậu, tự luyến hỏi: “Cậu tới tìm tôi hả?”
Kể từ lần tụ tập câu lạc bộ bóng rổ trước, thời gian qua hắn không mấy khi tới đây chơi bóng, không ngờ hôm nay vừa tới đã gặp Khương Duật Bạch.
Chắc chắn là cậu ấy đặc biệt tới tìm hắn rồi chứ gì?
Khương Duật Bạch nhìn cũng chẳng thèm nhìn hắn lấy một cái, lạnh lùng đáp: “Không phải.”
“Vậy cậu—” Cao Tự dõi theo ánh mắt của cậu nhìn về phía sân bóng, sau khi khóa chặt một bóng hình cao lớn lực lưỡng, sắc mặt lập tức thay đổi: “Cậu tới tìm Lục Cẩm Diên?”
Khương Duật Bạch không phủ nhận, xích sang một ghế bên cạnh.
Cao Tự lập tức nhích mông theo, không buông tha mà truy hỏi: “Không lẽ cậu thật sự thích hắn rồi? Cậu thừa biết hắn ta kỳ thị đồng tính mà—”
Khương Duật Bạch bắt đầu mất kiên nhẫn, cầm điện thoại đứng dậy, không nói một lời đi về phía phòng thay đồ.
“Khương Duật Bạch!” Cao Tự hạ thấp giọng gọi, thấy cậu không có ý định dừng lại, cũng vội vàng đuổi theo.
Ngay lúc Khương Duật Bạch định đóng cửa phòng thay đồ, một bàn chân thô bạo lách vào, kèm theo tiếng chất vấn nghiêm khắc: “Khương Duật Bạch, tại sao cậu lại đối xử với tôi như thế?”
Khương Duật Bạch nhướng mi, ánh mắt lạnh nhạt nhìn thẳng đối phương: “Rốt cuộc là cậu muốn tôi phải nói bao nhiêu lần nữa? Tôi không thích cậu.”
“Vậy rốt cuộc tại sao cậu không thích tôi?” Cao Tự vừa giận vừa khó hiểu, “Tôi thích cậu như thế mà cậu hết lần này đến lần khác từ chối tôi!”
Trong một ngày bị hai kẻ mình không thích quấy rầy, sự kiên nhẫn của Khương Duật Bạch hoàn toàn cạn kiệt, cậu khẽ hếch cằm: “Tại sao con người lại không có sự tự biết mình nhỉ?”
Cao Tự ngẩn ra: “Cái gì?”
“Đẹp trai không đủ, dáng người không đẹp, nghe không hiểu tiếng người, đến bóng rổ cũng đánh chẳng ra sao.” Giọng nói của Khương Duật Bạch vẫn luôn lạnh lùng thanh khiết nhưng từng chữ như đâm vào tim, “Rốt cuộc cậu có điểm nào đáng để tôi thích?”
Cao Tự ngay lập tức thẹn quá hóa giận, đẩy mạnh cửa phòng thay đồ, gầm lên: “Mày tưởng mày là cái thá gì? Cái thằng vạn người cưỡi vạn người— oái!”
Hắn còn chưa chạm được vào góc áo của Khương Duật Bạch đã bị một lực đạo đáng sợ quật ngã xuống đất.
“Đệch mẹ—” Cao Tự ngã dưới đất rên rỉ, ngay lúc nhìn thấy người đang đứng trước mặt, lời chửi thề nói được một nửa bỗng nghẹn lại, “Anh, anh Lục…”
“Mày vừa nói cái gì?” Lục Cẩm Diên đứng từ trên cao nhìn xuống hắn, giọng điệu nghe không rõ là vui hay giận, “Mày muốn đệch cái gì?”
Giọng của anh quá đỗi thanh nhã dễ nghe, dù cho có thốt ra những từ ngữ không nhã nhặn thì nghe qua cũng không khiến người ta cảm thấy khó chịu.
Khương Duật Bạch nhìn nghiêng khuôn mặt như tạc tượng ấy, vô thức cắn môi dưới.
Lục Cẩm Diên tới từ lúc nào?
Anh có nghe thấy những lời cay nghiệt lúc nãy của cậu không…
“Không có, không có, là hiểu lầm thôi…” Cao Tự nén đau bò dậy khỏi đất, “Đều là hiểu lầm cả.”
“Hóa ra là hiểu lầm à.” Lục Cẩm Diên tiến lại gần hắn một bước, vẻ mặt trông có vẻ bình tĩnh nhưng ý tứ cảnh cáo trong giọng nói cực kỳ mãnh liệt, “Nếu đã là hiểu lầm, vậy tao hy vọng từ nay về sau, cứ thấy Khương Duật Bạch là mày chủ động đi đường vòng, có được không?”
“Tôi—” Cao Tự vô thức lùi lại, ánh mắt nhìn Khương Duật Bạch bỗng chốc thay đổi: “Anh Lục, anh có biết Khương Duật Bạch là gay không?”
Trong phòng thay đồ, không khí dường như ngưng đọng trong tích tắc.
“Đúng thế, nó là gay, nó tiếp cận anh chắc chắn mục đích không đơn giản đâu!” Cao Tự làm liều, một mực muốn kéo Khương Duật Bạch xuống nước, “Anh Lục chẳng phải ghét nhất là bọn gay à?”
Nếu đã là người hắn không có được, vậy thì ai cũng đừng mong sống yên ổn!
Tuy nhiên, phản ứng của Lục Cẩm Diên lại hoàn toàn nằm ngoài dự tính của hắn.
“Thì sao?” Lục Cẩm Diên nhướng mày, ánh mắt chế giễu lạnh lùng như đang nhìn một gã hề, “Cho dù Tiểu Bạch thích đồng tính, cậu ấy cũng chẳng thèm để mắt tới loại người như mày đâu, đúng không?”
Lời vừa dứt, Khương Duật Bạch khẽ cong môi một cách khó nhận ra.
Mặt Cao Tự tái mét, biết rõ hôm nay không kiếm chác được gì, chỉ đành ngậm đắng nuốt cay quay người đi ra ngoài.
“Nhớ kỹ lời tao nói, sau này thấy Khương Duật Bạch thì đi đường vòng.” Lục Cẩm Diên lạnh lùng lên tiếng, “Nhớ chưa?”
Cao Tự suýt nữa cắn nát cả hàm răng: “Nhớ rồi…”
Ai cũng biết, người không được đụng vào nhất trong cả đội bóng chính là Lục Cẩm Diên.
Kết cục của kẻ từng hạ thuốc anh năm xưa mọi người đều đã chứng kiến, không ai muốn dẫm vào vết xe đổ đó.
Phòng thay đồ khôi phục lại sự yên tĩnh, Lục Cẩm Diên quay sang nhìn người vẫn im lặng nãy giờ, giọng nói dịu dàng hẳn lại: “Xin lỗi, hôm nay là sơ suất của tôi, sau này sẽ không để chuyện này xảy ra nữa.”
“Không sao, không phải lỗi của cậu.” Khương Duật Bạch ngước mi nhìn anh, “Cảm ơn cậu nhé, Lục Cẩm Diên.”
“Cảm ơn cái gì?” Lục Cẩm Diên cười cười, theo bản năng định đưa tay xoa đầu cậu, an ủi chú thỏ nhỏ vừa bị hoảng sợ.
Nhưng giây sau, bàn tay đưa ra khựng lại giữa không trung, rồi lại lặng lẽ thu về: “Lời thằng đó nói cậu đừng để tâm, cứ coi như tiếng chó sủa đi.”
Khương Duật Bạch đuôi mắt khẽ cong, nhỏ giọng đáp: “Tôi không để tâm đâu.”
“Thế thì tốt.” Lục Cẩm Diên thầm thở phào, “Chúng ta đi ăn tối trước nhé?”
“Ừm.” Khương Duật Bạch gật đầu, đi ra cửa trước.
Đi được vài bước, cậu bỗng quay đầu lại: “Lục Cẩm Diên, tôi tiếp cận cậu không có mục đích gì khác đâu.”
Lục Cẩm Diên ngẩn người, sau đó cười một cái.
Trong nụ cười đó ẩn chứa vài phần cay đắng khôn tả.
Anh biết, anh đương nhiên biết.
Kẻ có ý đồ riêng, rõ ràng là anh mà.
“Ừm.”
Khương Duật Bạch lại bước tiếp đi ra ngoài.
“Đợi chút Tiểu Bạch.” Lục Cẩm Diên đột nhiên nhớ ra mình chưa thay giày, “Để tôi thay giày đã.”
Khương Duật Bạch lộ vẻ thắc mắc: “Thay giày gì?”
Lục Cẩm Diên lấy đôi giày mới từ trong tủ ra, vừa thay vừa giải thích: “Tôi sợ đi giày mới đánh bóng sẽ bị bọn họ giẫm bẩn mất.”
Trong tích tắc, trong đầu Khương Duật Bạch tự động vang lên câu nói của Tề Đông Đông.
“Trong mắt họ, giày còn quan trọng hơn cả bạn gái. Cụ thể là mày có thể tán tỉnh bạn gái họ nhưng tuyệt đối không được giẫm lên giày của họ!”
Khương Duật Bạch: “…”
Lục Cẩm Diên hoàn toàn không nhận ra sự cạn lời trong lòng cậu, không biết lại nghĩ tới điều gì, đột nhiên ngẩng đầu lên: “Tiểu Bạch, cậu bảo cậu chỉ săn được duy nhất một đôi này thôi à?”
Khương Duật Bạch lấy lại tinh thần: “Đúng thế, sao vậy?”
Lục Cẩm Diên nhìn chằm chằm cậu: “Vậy bạn trai cậu có săn được không?”
Khương Duật Bạch không hiểu anh hỏi chuyện này là có ý gì, nhưng cũng không thể chần chừ lâu, buột miệng đáp: “Không.”
“Vậy cậu…” Lục Cẩm Diên cố gắng kìm nén nụ cười, làm cho giọng điệu nghe có vẻ hơi lo lắng, “Vậy cậu đem đôi giày duy nhất săn được bao cực khổ tặng cho tôi, hắn không giận à?”
Khương Duật Bạch suy nghĩ một lát rồi lắc đầu: “Chắc là không đâu, cậu ấy không phải người hẹp hòi như thế.”
Khóe mắt Lục Cẩm Diên khẽ giật giật: “Thế à?”
“Ừm.” Khương Duật Bạch khẳng định chắc nịch, “Hơn nữa để bù đắp cho cậu ấy, cuối tuần này tôi sẽ đi mua quà mới cho cậu ấy.”
Một câu nói khiến vẻ mặt Lục Cẩm Diên hoàn toàn đóng băng.
Hồi lâu sau, anh mới nặn ra được một câu từ trong cổ họng: “Được, đến lúc đó tôi đi chọn cùng cậu.”
“Cái gì?” Khương Duật Bạch vẻ mặt ngạc nhiên, “Cậu muốn đi chọn quà cùng tôi?”
**
Sáng sớm tinh mơ cuối tuần, Lục Cẩm Diên là người đầu tiên của phòng 611 thức dậy.
Vừa ngủ dậy anh đã vào nhà vệ sinh loay hoay tạo kiểu tóc, nửa tiếng sau bước ra đầy tinh thần, chạm mặt Khương Duật Bạch liền chào hỏi với tâm trạng khá tốt: “Tiểu Bạch, cậu dậy rồi à?”
Khương Duật Bạch ngước mắt nhìn anh một cái, ánh mắt lộ ra vài phần kỳ quái nhưng cũng không nói gì, lững thững đi vào phòng tắm rửa mặt.
Cậu vẫn không hiểu nổi, trong chuyện chọn quà cho bạn trai cậu mà sao Lục Cẩm Diên lại có vẻ còn hào hứng hơn cả cậu nữa?
Chẳng lẽ đúng như Đông Đông nói, lần trước từ chối để Lục Cẩm Diên tặng quần áo đã làm tổn thương lòng tự tôn của anh, nên lần này anh muốn bù lại?
“Uầy! Anh Lục!” Nghe thấy tiếng động, Thẩm Chiếu dụi dụi đôi mắt còn ngái ngủ, nhìn thấy anh không khỏi thốt lên cảm thán: “Hôm nay mày ăn mặc diêm dúa thế, đi hẹn hò à?”
Động tác đeo đồng hồ khựng lại, gương mặt tuấn tú sầm xuống, thần sắc thay đổi liên tục một hồi lâu.
Thẩm Chiếu hối thúc: “Có phải không anh Lục?”
Lục Cẩm Diên đeo xong đồng hồ, trầm giọng đáp: “Không phải.”
Cuối tuần đẹp trời, anh không phải đi hẹn hò với người trong lòng.
Anh là đi chọn quà cho bạn trai của người mình thích.
Hết chương 29
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.