Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Có một số thợ xăm thích vừa làm vừa tán gẫu với khách, nhưng Khương Duật Bạch luôn có thói quen giữ im lặng, tập trung toàn bộ tinh thần vào hình xăm.
Lục Cẩm Diên cũng thực sự biết chịu đựng như anh đã nói trước đó, lúc đi nét anh không kêu một tiếng, nếu không phải cơ bắp thỉnh thoảng lại gồng lên một chút, chắc người ta sẽ tưởng anh thực sự không thấy đau chút nào.
“Có muốn bật nhạc không?” Xăm xong phần khung, Khương Duật Bạch ngước mắt nhìn anh: “Khi vào màu sẽ đau hơn đi nét đấy, bật chút nhạc để phân tán sự chú ý nhé.”
“Không sao.” Trên trán Lục Cẩm Diên đã rịn mồ hôi, nhưng ánh mắt lại rất dịu dàng, khóe môi thậm chí còn nở một nụ cười: “Không cần nhạc đâu, em chính là liều thuốc giảm đau hiệu quả nhất của anh rồi.”
Mặc dù sau khi yêu nhau, ngày nào cũng phải tiếp nhận đủ loại lời đường mật, nhưng mỗi lần nghe Khương Duật Bạch vẫn thấy hơi ngượng ngùng và không tự nhiên.
Cậu lại rũ hàng mi dài, nhỏ giọng đáp: “Vậy lát nữa anh đừng có đau quá mà kêu lên nhé.”
“Nếu thực sự không nhịn được mà kêu lên, bác sĩ Tiểu Bạch có thể bịt miệng anh lại.” Lục Cẩm Diên lại bắt đầu không đứng đắn: “Nếu có thể bịt bằng một nụ hôn thì tuyệt nhất.”
Khương Duật Bạch: “…”
“Xin lỗi, anh câm miệng đây.” Lục Cẩm Diên biết điều làm động tác khóa miệng.
Nghỉ ngơi mười phút, Khương Duật Bạch bắt đầu lên màu cho hình xăm.
Theo động tác lên màu, cậu không tránh khỏi việc kéo mép đồ lót vướng víu xuống thấp thêm một chút, kết quả mu bàn tay vô tình chạm vào một vị trí cực kỳ gần đường nhân ngư.
Lục Cẩm Diên lập tức phát ra một tiếng rên hừ nhẹ: “Vợ ơi…” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Chỉ một lớp đồ lót mỏng manh thực sự không che giấu được gì cả, dưới ánh nhìn thuần khiết của vợ, nó đang nở to ra với tốc độ có thể thấy bằng mắt thường…
“Lục, Lục Cẩm Diên!” Khương Duật Bạch tức khắc nhớ lại một số hình ảnh nóng bỏng, vành tai đỏ bừng né tránh ánh mắt: “Đây là phòng xăm, anh… anh mau xuống đi!”
“Anh không cố ý đâu, chỉ là nó nhận ra tay vợ nên không nằm trong tầm kiểm soát của anh…” Giọng điệu của Lục Cẩm Diên nghe có vẻ ấm ức lạ lùng: “Anh sẽ dạy dỗ nó ngay đây!”
Khương Duật Bạch vẫn ngoảnh mặt đi, trầm giọng ra lệnh: “Em không quan tâm, cho anh một phút.” TruyenLau.com
Xem ra việc xăm hình đối với Lục Cẩm Diên thực sự không đủ đau, nếu không thì đã chẳng… ngay lúc đang lên màu thế này.
Trong trải nghiệm cực hạn giữa đau đớn và khoái lạc, hình xăm cuối cùng cũng hoàn thành.
Khương Duật Bạch khẽ thở phào, cầm một chiếc gương soi vào hình xăm đang sưng đỏ trên đường nhân ngư: “Anh xem hiệu quả thế nào.”
Lục Cẩm Diên nhìn vào mặt gương, chăm chú ngắm nhìn dòng chữ tiếng Anh và bé thỏ trắng đồng điệu với cậu rất lâu, trên khuôn mặt điển trai lộ ra nụ cười mãn nguyện: “Vợ ơi, em có thích hình xăm của anh không?” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Khương Duật Bạch thu gương lại: “Đây là hình xăm trên người anh, anh thích là được rồi.”
“Dù xăm trên người anh, nhưng sự yêu thích của em mới là quan trọng nhất.” Lục Cẩm Diên vẻ mặt nghiêm túc: “Dù sao thì vợ cũng là người sẽ nhìn thấy hình xăm này nhiều nhất trong tương lai mà.”
Khương Duật Bạch lần thứ n bị những lý lẽ lệch lạc của anh thuyết phục, cậu tháo găng tay, gỡ kính xuống, cúi người hôn lên đôi môi có chút nhợt nhạt của anh: “Thích, em rất thích.”
Chút đau đớn cuối cùng bị Lục Cẩm Diên quăng ra sau đầu ngay lập tức, anh giơ tay muốn đè người xuống để tiếp tục nụ hôn này.
Ngay khoảnh khắc môi sắp chạm môi, một tiếng gõ cửa vang lên: “Tiểu Bạch, xong việc chưa?”
Khương Duật Bạch lập tức tỉnh táo lại, thoát khỏi tay anh, nhỏ giọng cảnh cáo: “Không được làm bậy!”
“Chậc…” Lục Cẩm Diên tiếc nuối lắc đầu: “Khó lắm mới thấy vợ chủ động một lần.”
“Tiểu Bạch?” Lê Tư đẩy cửa bước vào, thấy cậu đã thu dọn dụng cụ xăm: “Hóa ra xăm xong rồi à, tôi còn tưởng trong cái phòng thao tác nhỏ xíu này đã xảy ra chuyện gì đó trẻ em không nên —”
“Ông chủ Lê, tôi còn chưa mặc quần đâu.” Lục Cẩm Diên kịp thời ngắt lời đối phương, lịch sự yêu cầu: “Phiền anh ra ngoài lần nữa được không?”
Lê Tư liếc anh một cái, giọng điệu lười biếng đùa cợt: “Cho dù cậu có cởi truồng trước mặt tôi, tôi cũng tuyệt đối không nhìn thêm một cái nào đâu.”
Lục Cẩm Diên không hề tức giận, cười đáp: “Vậy e là ông chủ Lê phải thất vọng rồi, trừ Tiểu Bạch ra, tôi sẽ không cởi đồ trước mặt bất cứ ai đâu.”
“Anh ơi, em còn chưa được nhìn đường nhân ngư một cái nào luôn ấy!” Lê Thanh từ sau lưng anh trai bám vào khung cửa: “Chắc chắn là đại diện xuất sắc của lớp học nam đức rồi!”
Lục Cẩm Diên là vị khách cuối cùng trong tiệm, sau khi xăm xong Lê Tư đóng cửa tiệm, cả bốn người cùng đi ăn tối ở một quán vỉa hè gần đó.
“Bạn học Lục này, ăn được quán vỉa hè không đấy?” Lê Tư một tay cầm chai bia khui nắp lên cạnh bàn, thuận miệng hỏi.
“Tất nhiên rồi, tôi không phải loại người như ông chủ Lê nghĩ đâu…” Lục Cẩm Diên cân nhắc một chút, chọn ra từ phù hợp nhất: “Loại công tử nhà giàu không hiểu khổ cực nhân gian.”
“Ồ?” Lê Tư có chút hứng thú: “Vậy cậu nói xem, cậu đã nếm qua nỗi khổ gì rồi?”
“Anh Lê.” Khương Duật Bạch kịp thời lên tiếng ngắt quãng chủ đề này: “Anh yên tâm, Lục Cẩm Diên đối xử với em rất tốt, chăm sóc em cũng rất chu đáo.”
Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên cậu cảm nhận được sự chăm sóc tỉ mỉ không sót một chi tiết nào như thế, cũng là lần đầu tiên biết rằng, hóa ra sự yêu thích và tình cảm có thể bộc lộ ra mọi lúc mọi nơi.
Mặc dù hiện tại cậu vẫn chưa học được cách diễn đạt tương tự, nhưng cậu sẽ cố gắng, cố gắng để một ngày nào đó trao cho Lục Cẩm Diên sự phản hồi tương xứng.
“Chậc chậc…” Lê Tư tặc lưỡi: “Tôi đã nói gì đâu mà bảo vệ kỹ thế?”
“Không sao đâu Tiểu Bạch.” Trong lòng Lục Cẩm Diên sướng rơn, vẻ mặt không tự chủ được mang theo chút đắc ý, ánh mắt càng lộ rõ vẻ “chỉ mình tôi có vợ, những người đang ngồi đây đều là em trai hết”.
Cả đời này Lê Tư ghét nhất là thấy ai đó vênh váo trước mặt mình, nhân lúc Khương Duật Bạch đi nghe điện thoại, hắn cố tình hỏi: “Bạn học Lục, cậu có biết người yêu cũ của Tiểu Bạch xăm hình gì không?”
“Người yêu cũ nào cơ?” Lê Thanh vừa nghe thấy có tin sốt dẻo là lập tức xúm lại: “Anh Duật Bạch có người yêu cũ từ bao giờ thế?”
“Trẻ con ít hóng hớt thôi.” Lê Tư búng trán em gái: “Muốn biết chi tiết thì mày tự đi mà hỏi Tiểu Bạch.”
Đúng là chuyện không nên nhắc lại cứ nhắc, sắc mặt Lục Cẩm Diên bỗng chốc tối sầm lại, vài giây sau mới nghiến răng hỏi: “Hắn ta xăm cái gì?”
Không lẽ cũng là dòng chữ tiếng Anh giống họ chứ?
“Xăm chân dung thật của Tiểu Bạch, bức tranh do đích thân tôi thiết kế.” Lê Tư tu một hơi hết nửa chai bia: “Đến giờ vẫn chưa thấy đến xóa hình xăm đâu, biết đâu trong lòng vẫn còn thích Tiểu Bạch?”
Một tiếng “rầm” vang lên, Lục Cẩm Diên đặt mạnh chiếc cốc xuống bàn.
Lê Thanh sợ đến mức run bắn người, mơ hồ nhận ra trong không khí có sát khí: “Anh Cẩm Diên, bình tĩnh lại!”
Lục Cẩm Diên từ từ siết chặt bàn tay đang cầm cốc, gằn từng chữ: “Tôi rất bình tĩnh.”
“Người yêu cũ sở dĩ gọi là người yêu cũ, có nghĩa là thứ thuộc về quá khứ, là thứ có thể vứt bỏ hoàn toàn.” Anh nhìn chằm chằm vào mắt Lê Tư: “Ông chủ Lê, tôi biết anh vẫn chưa thực sự tin tưởng tôi, nhưng tôi sẽ dùng hành động thực tế để chứng minh cho anh thấy, tôi sẽ làm tốt hơn cái thằng người yêu cũ chết tiệt kia gấp vạn lần.”
Việc không thể trở thành mối tình đầu của Khương Duật Bạch khiến anh cảm thấy vô cùng tiếc nuối, nhưng anh chắc chắn sẽ trở thành người tình cuối cùng của cậu.
Cùng nhau đi qua bốn mùa xuân hạ thu đông, cuối cùng nắm tay nhau bước vào nấm mồ.
Lê Tư nhìn rõ niềm tin kiên định trong mắt anh, bùi ngùi cảm thán: “Tình yêu của giới trẻ bây giờ thật là…”
“Em về rồi đây.” Khương Duật Bạch cầm điện thoại đi lại: “Mọi người đang tán chuyện gì thế?”
Lục Cẩm Diên nhanh chóng dán mắt vào mặt cậu, cười đáp: “Không có gì, anh đang tiếp nhận thử thách của ông chủ Lê ấy mà.”
Đêm hôm đó, Lục Cẩm Diên nhiệt tình đến mạng sống cũng không cần, những nụ hôn dồn dập như muốn trút hết sự nhẫn nhịn lúc xăm hình ra vậy.
Khương Duật Bạch hổn hển đẩy anh: “Không, không được…”
“Sao lại không được?” Lục Cẩm Diên như một chú chó lớn đang đói bụng, ngậm lấy quả mọng đỏ tươi là nhất quyết không buông: “Đồ đã mua hết rồi mà, vợ ơi vợ à…”
“Em… vừa nãy em quên chưa nói với anh…” Khương Duật Bạch bị quấy rầy đến mức một câu cũng không nói trọn vẹn được: “Trong vòng một tuần sau khi xăm, không… không được vận động mạnh và ra mồ hôi…”
Trước khi vết thương xăm lành lại, ra mồ hôi sẽ khiến màu bị trôi ra, còn có khả năng làm vết thương bị viêm ngứa, ảnh hưởng đến quá trình hồi phục của hình xăm.
Lục Cẩm Diên cuối cùng cũng buông tha đôi môi, ngẩng đầu chống người phía trên cậu, khàn giọng bàn bạc: “Vậy anh không động đậy, vợ làm nhé?”
Khương Duật Bạch thẫn thờ lắc đầu: “Không được đâu Lục Cẩm Diên…”
Để đảm bảo hình xăm hồi phục bình thường, Lục Cẩm Diên cuối cùng vẫn phải từ bỏ bé thỏ trắng đã dâng đến tận miệng.
Dù sao cũng đã nhịn lâu như vậy rồi, thêm một tuần nữa cũng chẳng sao…
Mới là lạ!
**
Một tuần này trôi qua dài như cả thế kỷ, hỏa khí của Lục Cẩm Diên ngày sau lại vượng hơn ngày hôm trước. Ôm người đẹp trong lòng mà chỉ được hôn hôn ôm ôm, trên đời này không có chuyện gì tàn nhẫn hơn thế nữa.
Tuy nhiên Khương Duật Bạch cũng tận dụng tuần này để hoàn thành bài kiểm tra tạm thời mà thầy Đan giao cho, và thuận lợi giành được suất vào học tại phòng tranh của thầy Đan Vinh.
Để ăn mừng tin vui trời ban này, cũng như việc sắp được giải phong hình xăm, Lục Cẩm Diên đã đặt trước một nhà hàng có tiếng tăm rất tốt, chuẩn bị đưa Khương Duật Bạch đi nếm thử hương vị mới.
Hai người cùng bước vào nhà hàng, dưới sự dẫn dắt của nhân viên phục vụ, họ tiến về phía chỗ ngồi cạnh cửa sổ sát đất.
Từ vị trí của họ có thể ngắm nhìn cảnh sông về đêm, trong lúc chờ món ăn, Khương Duật Bạch cứ nhìn chằm chằm vào phong cảnh ngoài cửa sổ, nhìn đến mức người ngồi đối diện cũng phải ghen tị.
“Cảnh sông đẹp đến thế cơ à?” Lục Cẩm Diên nắm lấy tay cậu kéo về phía mình một chút, hạ thấp giọng hỏi: “Đẹp hơn cả bạn trai em à?”
“Gì vậy chứ…” Khương Duật Bạch không nhịn được cười rộ lên: “Anh có trẻ con quá không vậy, người và cảnh sao mà so được?”
“Sao lại không so được?” Lục Cẩm Diên vẻ mặt đầy lý lẽ: “Vậy em nói đi, rốt cuộc là anh đẹp hay cảnh sông đẹp hơn?”
Rõ ràng đưa người đến nhà hàng này là vì cảnh sông, nhưng khi ánh mắt Khương Duật Bạch rời khỏi anh quá lâu, anh bỗng thấy khó mà chịu đựng nổi.
Khi họ ở bên nhau, sự chú ý của vợ nên tập trung hết vào anh mới đúng…
Khương Duật Bạch bất lực, nhỏ giọng dỗ dành: “Anh đẹp hơn.”
Lục Cẩm Diên lúc này mới hài lòng: “Vậy em nhìn anh nhiều vào.”
Sau khi ăn tối xong, hai người cùng rời khỏi nhà hàng.
Ngay giây cuối cùng trước khi cửa thang máy đóng lại, một giọng nói quen thuộc vang lên: “Đợi một chút!”
Lục Cẩm Diên nhanh tay nhấn giữ nút mở cửa, cánh cửa thang máy suýt đóng kín lại từ từ mở ra.
“Tiểu Bạch, đúng là hai người rồi!” Tề Đông Đông vẻ mặt đầy kinh ngạc bước vào thang máy: “Trùng hợp quá bảo bối ơi!”
Lục Cẩm Diên vừa định chào hỏi, ánh mắt chạm vào người đàn ông phía sau Tề Đông Đông thì bỗng chốc trở nên lạnh lẽo.
Trần Thần cũng nhìn thấy anh, nhíu mày: “Là cậu?”
“Ơ? Hai người quen nhau à?” Tề Đông Đông có chút ngạc nhiên, lại vẫy vẫy tay: “Trần Thần, mau vào đi chứ!”
Trần Thần do dự một chút, thận trọng bước vào thang máy.
Trong thang máy bỗng trở nên chật chội lạ thường, không khí càng thêm quỷ dị.
Lục Cẩm Diên vô thức nhìn sang Khương Duật Bạch, phát hiện ánh mắt cậu đang đặt trên mặt Trần Thần, hũ giấm trong lòng lập tức bị đổ ào ào.
“Tề Đông Đông, cậu có ý gì?” Lục Cẩm Diên lạnh lùng nhìn Tề Đông Đông, giọng nói như đóng băng: “Cậu dẫn người này đến là có ý gì?”
“Hả? Ý gì là ý gì cơ?” Tề Đông Đông ngơ ngác như gà mắc tóc: “Trần Thần là bạn của tôi mà, tôi đi ăn cơm với cậu ấy.”
“Bạn?” Lục Cẩm Diên cười lạnh một tiếng: “Làm bạn với người yêu cũ của bạn thân, lòng dạ cậu cũng rộng rãi quá nhỉ.”
“Tôi và người yêu cũ của bạn thân — khoan đã!” Tề Đông Đông trợn tròn mắt, nhìn sang Khương Duật Bạch: “Tiểu Bạch? Người yêu cũ?”
Khương Duật Bạch nhất thời chưa kịp phản ứng, vẻ mặt nghi hoặc nhìn Lục Cẩm Diên: “Em không quen —”
Lời nói biến mất nơi đầu môi, trong đầu Khương Duật Bạch xâu chuỗi lại một loạt hành vi bất thường của bạn trai.
Lục Cẩm Diên tưởng rằng người yêu cũ của cậu thực sự tồn tại, và vì lý do nào đó đã coi người trước mặt này chính là kẻ đó.
“Không phải… Rốt cuộc mọi người đang nói cái gì thế?” Trần Thần vẻ mặt ngơ ngác: “Người yêu cũ nào? Tại sao tôi chẳng hiểu mọi người đang nói gì hết vậy?”
Lục Cẩm Diên siết chặt nắm đấm bên sườn, rít qua kẽ răng vài chữ: “Mày còn dám giả vờ?”
Một tiếng “ting” vang lên, thang máy đã xuống đến tầng một, Khương Duật Bạch quyết định dứt khoát, tiến lên nắm lấy cổ tay Lục Cẩm Diên lôi ra ngoài.
Giây phút Khương Duật Bạch chạm vào cổ tay mình, Lục Cẩm Diên vô thức nới lỏng nắm đấm đang siết chặt, nhưng sắc mặt vẫn vô cùng âm u: “Hắn ta cố tình đến để gặp em à? Hắn muốn làm gì?”
Muốn cướp người từ tay mình sao?
Nằm mơ đi!
“Chuyện này hoàn toàn là hiểu lầm.” Khương Duật Bạch dừng bước, buông tay quay người đối diện với anh: “Người vừa nãy không phải người yêu cũ của em.”
Lục Cẩm Diên cau mày: “Hắn không phải?”
Khương Duật Bạch hít một hơi thật sâu: “Lục Cẩm Diên, lời tiếp theo em sắp nói có thể sẽ làm đảo lộn một số nhận thức của anh.”
Lục Cẩm Diên không biết đã nghĩ đến điều gì, sắc mặt đại biến: “Em không phải là vẫn còn… với hắn —”
“Nói chính xác thì, em không hề có người yêu cũ.” Khương Duật Bạch cuối cùng cũng chọn cách đích thân vạch trần lời nói dối đó.
Lục Cẩm Diên ngẩn người mất vài giây, vẫn chưa hiểu ra chuyện gì: “Em nói gì cơ?”
“Từ đầu đến cuối căn bản không hề có sự tồn tại của người yêu cũ nào hết.” Khương Duật Bạch không dám nhìn vào mắt anh, dồn hết can đảm nói ra sự thật: “Trước đây là vì sợ anh nghĩ em sẽ thích anh, nên mới hư cấu ra một người bạn trai để anh yên tâm.”
Chỉ trong vài phút mà như từ địa ngục bay thẳng lên thiên đường, Lục Cẩm Diên không thể dùng lời nào diễn tả nổi tâm trạng lúc này. Một niềm vui sướng cuồng nhiệt ập đến, anh phấn khích đến mức ôm chặt lấy cậu vào lòng: “Thật không vợ? Em thực sự không lừa anh chứ?”
Khương Duật Bạch bị anh ôm đến mức suýt nghẹt thở, cố gắng đáp lại: “Trước đây là lừa anh, còn giờ đều là lời thật lòng.”
“Anh vui quá, anh sắp phát điên vì vui sướng rồi!” Lục Cẩm Diên càng siết chặt vòng tay hơn, đôi môi run rẩy vì hưng phấn liên tục đặt lên đỉnh đầu cậu: “Vợ ơi, anh thực sự sắp điên vì vui sướng rồi!”
Không có người yêu cũ, điều đó có nghĩa là anh chính là mối tình đầu của vợ!
Hồi lâu sau, Lục Cẩm Diên mới bình tĩnh lại một chút, lúc này mới nhận ra một vấn đề quan trọng: “Vậy cho nên…”
“Gì cơ?” Khương Duật Bạch ngẩng mặt lên trong lồng ngực anh.
Lục Cẩm Diên cúi đầu nhìn xuống, dùng một ánh mắt không thể diễn tả được chằm chằm nhìn cậu: “Vậy nên bao nhiêu giấm anh ăn trước đây, đều là ăn uổng công hết rồi à?”
Khương Duật Bạch khẽ rùng mình, trực giác mách bảo tình hình có vẻ không ổn cho lắm…
Hết chương 64
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.