Ngoại truyện 04: Nếu 03
Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Suốt một thời gian dài sau khi lên tiểu học, Khương Duật Bạch vẫn không thể thích nghi với cuộc sống tập thể.
Thiếu vắng tình thương của cha từ nhỏ, lại quanh năm không tiếp xúc với thế giới bên ngoài, người bạn duy nhất của cậu chỉ có Lục Cẩm Diên.
Mà cách Lục Cẩm Diên đối đãi với cậu lại chẳng giống người thường, dẫn đến việc cậu thiếu khả năng giao tiếp bình thường với những đứa trẻ khác.
Thêm vào đó, vì chưa từng học mẫu giáo, vốn chữ cái của cậu đều là do Lục Cẩm Diên dạy dỗ rơi rớt, bản thân cậu cũng chẳng mặn mà học hành, nên nhất thời rất khó theo kịp tiến độ giảng dạy của thầy cô.
Tuy nhiên, vì đã có Lục Cẩm Diên nên mọi vấn đề đều không được coi là vấn đề lớn.
Ngày đầu đi học, Lục Cẩm Diên dắt tay cậu bước vào lớp, giữa những ánh mắt kỳ quặc của các bạn học, anh tìm hai chỗ trống rồi ngồi xuống. Sau này, khi giáo viên sắp xếp lại chỗ ngồi, anh khăng khăng đòi ngồi cùng bàn với Khương Duật Bạch.
Và vị trí ngồi cạnh nhau đó đã kéo dài suốt cả quãng đời tiểu học.
Không còn nghi ngờ gì nữa, Lục Cẩm Diên dù đi đến đâu cũng là nhân vật kiệt xuất. Anh sở hữu gia thế ưu việt, ngoại hình xuất chúng, lại có chỉ số thông minh cực cao và sự trưởng thành vượt xa bạn đồng lứa. Anh là học trò cưng trong mắt thầy cô, là con nhà người ta trong miệng các bậc phụ huynh, và là một học thần mà bạn bè nể phục, ngưỡng mộ từ tận đáy lòng.
Chính vì vậy, dù tính cách Khương Duật Bạch không hòa đồng, nhưng vì ngồi cùng bàn với Lục Cẩm Diên nên chẳng ai dám cô lập hay bắt nạt cậu.
Sau khi tốt nghiệp tiểu học, hai người cùng lên chung một trường cấp 2. Dưới sự bảo bọc có chủ đích của Lục Cẩm Diên, những năm này Khương Duật Bạch chẳng hề thay đổi chút nào. Ở trên lớp, cậu gần như là một người vô hình, nhưng khi riêng tư chỉ có hai người, cậu lại như biến thành một người khác, làm nũng đòi ôm vô cùng tự nhiên, dính người đến mức không chịu nổi.
Sau này, Lục Cẩm Diên học được một thuật ngữ gọi là “Hội chứng chim non”.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Anh biết rõ Khương Duật Bạch đã nảy sinh hội chứng này đối với mình, cũng hiểu rằng mình nên giúp bé thỏ hòa nhập với môi trường xã hội bình thường. Nhưng trong lòng luôn có đủ loại lý do để thoái thác, và cứ thế chuyện đó bị gác lại hết lần này đến lần khác.
Năm lớp tám, Khương Duật Bạch bắt đầu tiếp xúc với các khóa học hội họa chính quy.
Những năm qua sự nghiệp của Khương Minh Việt ngày càng thăng tiến, số lần về nhà cũng thưa thớt dần. Dù thờ ơ với con trai nhưng tiền nong thì ông không để cậu thiếu thốn. Khương Duật Bạch dùng số tiền đó để mua dụng cụ vẽ đắt tiền, mời thầy dạy mỹ thuật một cách bài bản. Thiên phú mà cậu bộc lộ khiến người thầy không khỏi kinh ngạc hết lần này đến lần khác.
Website TruyenLau.com
Cậu đắm mình vào thế giới mỹ thuật, các môn văn hóa đương nhiên bị bỏ bê không ít, nhưng cậu chẳng hề lo lắng. Quả nhiên, trước kỳ thi lên cấp ba, Lục Cẩm Diên đã thiết kế riêng cho cậu một khóa bổ túc một kèm một kéo dài ba tháng, tận tay dạy cậu cách làm bài thi. Cuối cùng, hai người cùng đỗ vào một trường cấp ba.
Trường cấp ba phân lớp nghiêm ngặt theo thành tích.
Lục Cẩm Diên đứng nhất toàn trường, còn điểm số của Khương Duật Bạch nằm ở đoạn giữa và cuối, vì vậy hai người không được phân vào cùng một lớp.
Ngày khai giảng, Lục Cẩm Diên đại diện cho học sinh ưu tú phát biểu trước toàn trường. Anh mặc bộ đồng phục xanh trắng, dáng người cao ráo đứng thẳng, cúc áo sơ mi được cài ngay ngắn đến tận nấc trên cùng, đứng trên bục cao diễn thuyết không cần bản thảo. TruyenLau
Giọng nói thiếu niên ôn nhu êm tai thông qua loa phát thanh truyền đến mọi ngõ ngách của khuôn viên trường. Tất cả học sinh đứng trên quảng trường đều ngước nhìn anh đầy ngưỡng mộ.
“Đại diện học sinh năm nay giọng hay quá vậy?”
“Cậu chưa xem ảnh dán trên bảng tin à? Không chỉ giọng hay mà người còn đẹp trai cực kỳ luôn!”
“Tớ là bạn học cấp hai với Lục Cẩm Diên này, tớ nói cho các cậu biết, ngoài đời cậu ấy đúng chuẩn nam chính bước ra từ tiểu thuyết luôn!”
Học sinh xung quanh xì xào bàn tán về vị thủ khoa trên đài, các cô gái ôm mặt mơ mộng không biết nam thần mới trông như thế nào.
Khương Duật Bạch đứng trong hàng lối của lớp mình, một làn gió nhẹ thổi qua làm bay phần tóc mái hơi dài trước trán, để lộ đôi lông mày như tranh vẽ và đôi mắt sâu thẳm. Một bạn nữ hàng trước vô tình quay đầu lại, vừa vặn chạm phải đôi mắt trong veo như pha lê kia liền ngẩn ngơ tại chỗ.
Vài giây sau, Khương Duật Bạch lặng lẽ cụp mi, né tránh ánh nhìn của đối phương.
Sau khi buổi lễ kết thúc, Lục Cẩm Diên và Khương Duật Bạch sánh vai đi về phía dãy phòng học. Vừa vào cửa, lớp học đang ồn ào bỗng chốc im bặt, gần như mọi ánh mắt đều tập trung lên người họ.
Khương Duật Bạch đã quen với việc bị chú ý, bởi từ nhỏ đến lớn bên cạnh cậu luôn là Lục Cẩm Diên, tâm điểm của mọi đám đông.
“Đợi chút.” Đi đến chỗ ngồi, Lục Cẩm Diên rút giấy ăn lau sạch bụi trên bàn ghế rồi mới ra hiệu: “Ngồi đi.”
Khương Duật Bạch ngồi xuống một cách tự nhiên, tìm trong cặp sách những cuốn sách cần dùng cho tiết học sắp tới. Lục Cẩm Diên đứng trước bàn cậu, thấp giọng dặn dò một số điều cần lưu ý. Mãi đến khi tiếng chuông vào lớp vang lên, anh mới bất đắc dĩ rời đi để về lớp mình.
Kể từ tiểu học họ luôn là bạn cùng bàn, đây là lần đầu tiên hai người tách ra. Trong lòng anh tràn ngập sự luyến tiếc và bất an không thể diễn tả bằng lời. Anh đã đích thân vẽ ra tầng tầng lớp lớp bảo vệ cứng cáp, bao bọc bé thỏ kín kẽ trong thế giới của riêng mình.
Nhưng anh chưa từng nghĩ rằng, có một ngày lớp vỏ bảo vệ ấy lại nứt ra một kẽ hở.
Dưới sự sắp đặt của cha mẹ, Lục Cẩm Diên đã sớm tiếp xúc với nhiều môn thể thao, trong đó anh hứng thú nhất là bóng rổ. Nhưng anh hiểu rõ cha sẽ không cho phép anh coi bóng rổ là sở thích chính thức, nên trước đây anh chưa từng để cha mẹ biết mình chơi bóng.
Khai giảng không lâu, Lục Cẩm Diên vô tình để lộ trình độ bóng rổ của mình. Dưới sự khuyến khích và thuyết phục không ngừng của thầy giáo thể dục, cuối cùng anh đã gia nhập đội bóng rổ của trường.
Chương trình học lớp mười đối với anh khá nhẹ nhàng, nhưng vì phải dành thời gian luyện tập bóng rổ nên thời gian trở nên eo hẹp hơn.
Khương Duật Bạch ủng hộ mọi quyết định của Lục Cẩm Diên, ngoan ngoãn bày tỏ mình sẽ học tập chăm chỉ và vẽ tranh thật tốt, bảo anh đừng lo lắng.
Ban đầu Lục Cẩm Diên còn đang hăng máu, nhưng sau khi cơn hưng phấn qua đi, anh bình tĩnh lại và bắt đầu tự kiểm điểm rằng dạo này mình đã lơ là việc chăm sóc cậu.
Tối hôm đó, trong giờ giải lao tự học buổi tối, Lục Cẩm Diên bước ra khỏi lớp, đi xuống lớp 4 ở tầng dưới. Cả khối đều biết đến nam thần mới nổi của lớp 1, video diễn thuyết của anh vẫn đang lan truyền rộng rãi trên diễn đàn trường. Không ngoa khi nói rằng, trừ những học sinh mọt sách không màng thế sự, cả trường chẳng ai là không biết anh.
Vừa xuất hiện ở hành lang, các nữ sinh xung quanh đã bắt đầu nhỏ giọng hét lên, thi nhau đoán xem anh đến đây tìm ai.
Lục Cẩm Diên đứng trước cửa lớp 4, chọn ngẫu nhiên một nam sinh đeo kính, ôn tồn lễ phép hỏi: “Chào cậu, phiền cậu gọi giúp tôi Khương Duật Bạch được không?”
Nam sinh đeo kính ngẩn người rồi quay lại lớp: “Đợi chút nhé!”
Lục Cẩm Diên lùi lại trước cửa sổ, ánh mắt quét qua lớp học và dễ dàng khóa chặt bóng dáng quen thuộc kia. Khóe môi vô thức nở nụ cười, nhưng giây tiếp theo, nụ cười đột nhiên sững lại.
Anh nhìn thấy Khương Duật Bạch đang ngồi tại chỗ, hơi ngẩng mặt lên, ánh mắt chú tâm nhìn nam sinh cao lớn đang ngồi tựa vào bàn hàng trước. Nam sinh đó không biết nói gì mà Khương Duật Bạch gật gật đầu, sau đó nam sinh lại cúi người xuống, hai tay chống lên mặt bàn của cậu, ghé sát lại gần.
Vẻ mặt Lục Cẩm Diên biến mất hoàn toàn, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào nam sinh kia, hận không thể xông thẳng vào lôi hắn ra. May thay lúc này nam sinh đeo kính đã truyền lời đến, Khương Duật Bạch vô thức quay mặt nhìn về phía cửa sổ, đột ngột va vào ánh mắt u tối kia.
Gương mặt vốn luôn lãnh đạm hiện lên một nụ cười nhẹ, Khương Duật Bạch đứng dậy đi ra cửa.
Vào giây phút cậu nhìn về phía mình, Lục Cẩm Diên nhanh chóng thu lại vẻ mặt âm trầm, khi người đi đến trước mặt, anh đã trở lại trạng thái bình thường.
“Sao anh lại đến đây?” Khương Duật Bạch nhỏ giọng hỏi.
“Anh đến xem em thế nào.” Lục Cẩm Diên nắm lấy cổ tay trắng trẻo dắt cậu ra một chỗ khác, “Cuộc sống cấp ba không có anh, thấy sao rồi?”
Anh vốn tưởng Khương Duật Bạch sẽ nói không quen, sẽ vừa phàn nàn vừa làm nũng bảo anh mau nghĩ cách. Dẫu sao bao năm qua, bé thỏ đã lớn lên trong vòng tròn bảo vệ mà anh vạch ra.
Nhưng Khương Duật Bạch suy nghĩ một lát, đưa ra câu trả lời nằm ngoài dự liệu của anh: “Cũng ổn ạ.”
“Cũng ổn?” Lục Cẩm Diên nhíu mày, “Ổn là ý thế nào?”
“Các bạn mới rất thân thiện.” Khương Duật Bạch chớp chớp mắt, “Dù em không biết cách chung sống với họ, nhưng họ không hề cô lập hay bài xích em.”
Đối với Khương Duật Bạch, đây chắc chắn là một tin tốt, nhưng không hiểu sao trong lòng Lục Cẩm Diên lại dâng lên một nỗi hụt hẫng khó tả.
Anh cố đè nén cảm giác kỳ lạ đó xuống, hỏi vấn đề mà lúc này anh quan tâm hơn: “Nam sinh lúc nãy nói chuyện với em là ai?”
“Người nào ạ?” Khương Duật Bạch ngơ ngác nhìn anh.
“Thì cái người…” Lục Cẩm Diên nhớ lại cảnh tượng đó, vô thức nghiến răng, “Cái người lúc nói chuyện ghé sát vào em ấy.”
“Văn Tử Khiên á?” Khương Duật Bạch nhận ra, khẽ giải thích, “Cậu ấy là lớp trưởng thể dục của lớp em, lúc nãy sang hỏi em có muốn tham gia đại hội thể thao mùa thu không.”
“Hắn bảo em tham gia đại hội thể thao?” Lục Cẩm Diên nhíu mày sâu hơn, “Điềm Điềm, em không nghe lời hắn chứ?”
Gương mặt Khương Duật Bạch hơi đỏ lên, vươn tay đẩy anh một cái: “Đã nói rồi, đừng gọi em là Điềm Điềm ở ngoài…”
Lúc học cấp hai có một lần cậu bị ốm phải ăn kiêng, nhưng vẫn không nhịn được lén ăn bánh ngọt, kết quả bị Lục Cẩm Diên bắt quả tang ngay tại trận. Không những bị tịch thu bánh mà còn được tặng thêm một biệt danh.
“Không sao, không ai nghe thấy đâu.” Lục Cẩm Diên thuận thế nắm lấy tay cậu bóp một cái, hạ thấp giọng dỗ dành: “Thể chất em không tốt, không được tham gia những môn vận động mạnh như thế, biết chưa?”
Dù bao năm qua anh luôn đặt người bên cạnh chăm sóc kỹ lưỡng, nhưng thể chất từ trong bụng mẹ không dễ gì cải thiện ngay được. Bình thường anh còn chẳng nỡ để Khương Duật Bạch xách đồ nặng, sao có thể yên tâm để cậu đi thi đấu thể thao?
Đến lúc không may va quệt chỗ nào, người xót xa chẳng phải là bản thân anh sao.
Khương Duật Bạch không phản đối, gật đầu: “Em biết rồi.”
Thấy cậu nghe lời như vậy, Lục Cẩm Diên tạm thời xua tan nỗi khó chịu trong lòng, tranh thủ lúc không ai chú ý mà xoa gò má trắng như ngọc của cậu: “Ngoan lắm.”
“Sắp vào lớp rồi, anh về đi.” Khương Duật Bạch không né tránh, chỉ thúc giục một tiếng.
“Ừ, vậy anh về lớp trước.” Lục Cẩm Diên tranh thủ nhìn cậu thêm cái nữa, “Tan học buổi tối đợi anh ở chỗ cũ.”
Khương Duật Bạch mím môi cười: “Lát nữa gặp.”
Dù tập luyện bóng rổ có bận rộn đến đâu, Lục Cẩm Diên vẫn kiên trì cùng cậu về nhà sau giờ tự học, tiễn cậu vào tận cửa mới yên tâm. Đợi khi bóng lưng Lục Cẩm Diên biến mất sau góc rẽ, Khương Duật Bạch mới quay lại lớp.
Văn Tử Khiên vẫn giữ tư thế ngồi trên mép bàn, thuận miệng hỏi: “Người lúc nãy tìm cậu là cái người thủ khoa đứng nhất khối đó hả?”
“Đúng đúng đúng! Chính là cậu ấy!” Nữ sinh bàn sau phấn khích đập bàn, “Khương Duật Bạch, sao cậu quen được Lục Cẩm Diên vậy?”
Khương Duật Bạch nhàn nhạt đáp: “Tớ và cậu ấy là bạn học từ tiểu học.”
Cậu không muốn giải thích mối quan hệ giữa hai người với người ngoài, nên chọn cách nói đơn giản nhất để tóm gọn.
“A a a a! Được làm bạn tiểu học với nam thần thì hạnh phúc quá rồi!” Nữ sinh đầy hưng phấn tiếp tục truy hỏi, “Cậu ấy từ nhỏ đã đẹp trai thế này rồi hả?”
Khương Duật Bạch ngẩn ngơ, tâm trí không khỏi quay về những năm tháng ấu thơ.
Văn Tử Khiên chịu không nổi rùng mình xoa cánh tay: “Lạy các bà, có cần làm quá vậy không?”
“Cậu thì biết cái gì?” Một nữ sinh khác xen vào, “Thiết lập hoàn hảo như Lục Cẩm Diên chỉ có trong tiểu thuyết thôi, ngoài đời thực sự là nghìn năm có một đấy biết không?”
Văn Tử Khiên bĩu môi không phục, lại nói: “Rõ ràng lớp mình cũng có một nam chính tiểu học hội tụ cả nhan sắc lẫn tài năng, các bà đừng cứ mãi nhìn sang lớp khác được không?”
“Ai vậy?” Hai nữ sinh nhìn nhau, đồng thanh nói, “Đừng bảo cậu đang nói chính mình nhé?”
Văn Tử Khiên nhìn về phía Khương Duật Bạch, ý tứ rất rõ ràng. Hai nữ sinh lại nhìn nhau, một người nói: “Khương Duật Bạch và Lục Cẩm Diên hoàn toàn khác nhau. Nếu ví họ như ngôi sao, tớ sẽ muốn làm fan mẹ của Tiểu Bạch, nhưng lại muốn làm fan bạn gái của Lục Cẩm Diên, nói thế cậu có hiểu không?”
Văn Tử Khiên thật thà lắc đầu: “Không hiểu.”
Khương Duật Bạch bừng tỉnh, khẳng định chắc nịch: “Đúng vậy.”
“Hả?” Nữ sinh bàn sau nhất thời chưa kịp hiểu, “Cái gì đúng vậy?”
“Lục Cẩm Diên từ nhỏ đã đẹp trai như thế rồi.” Khương Duật Bạch lặp lại với vẻ mặt nghiêm túc.
Kể từ khi nhận ra không có mình Khương Duật Bạch vẫn sống tốt với bạn mới, đặc biệt còn có thêm một tên lớp trưởng thể dục không biết từ đâu chui ra, lòng Lục Cẩm Diên lúc nào cũng như treo một thanh kiếm. Tần suất anh chạy sang lớp 4 ngày một cao, gần như mọi học sinh ở tầng này đều biết nam thần có một người bạn thân ở lớp 4.
Đây cũng chính là hiệu quả mà Lục Cẩm Diên mong muốn, anh chẳng hề để tâm đến ánh mắt người khác, cứ hễ rảnh là đi tìm Khương Duật Bạch. Ban đầu, Khương Duật Bạch cũng chẳng thấy có gì bất thường, bởi họ đã sống bên nhau như hình với bóng suốt mười mấy năm, từ lâu đã như anh em ruột thịt.
Không đúng, anh em ruột cũng chẳng có tình cảm tốt như họ.
Nhưng dần dần, cậu nảy sinh một nỗi phiền muộn.
Thời tiểu học và cấp hai mọi người đều là lũ nhóc con, dù thỉnh thoảng có vài cặp gà bông nhưng nhìn chung mọi người chưa đặt tâm trí vào việc yêu đương. Nhưng lên cấp ba thì khác, thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi rất dễ rung động, Lục Cẩm Diên nhanh chóng trở thành người tình trong mộng của hầu hết nữ sinh.
Ngoại hình tuấn tú, chiều cao nổi bật, thành tích đứng đầu, quan trọng nhất là tính cách lịch thiệp, lại là trụ cột đội bóng rổ, anh hoàn toàn nghiền ép đám nam sinh cấp ba còn đang cố tỏ ra cá tính. Nam thần cái gì cũng hoàn hảo, chỉ có một điểm không tốt, đó là anh không nhận bất kỳ lá thư hay quà cáp nào của nữ sinh, cũng không cho bất kỳ ai phương thức liên lạc.
Đã không nhận trực tiếp, đương nhiên sẽ có người nhét thư vào ngăn bàn, nhưng anh ngay cả một cái liếc mắt cũng không thèm, kết cục của chúng thường là thùng rác. Cách hành xử không cho những người thầm thương trộm nhớ một cơ hội nào này khiến các cô gái đau lòng khôn xiết. Thế là sau khi biết nam thần có một người bạn nối khố, có người lại nảy ra ý định nhờ vả Khương Duật Bạch, đi đường vòng để tặng quà cho anh.
Khương Duật Bạch vốn không giỏi giao tiếp, lần đầu gặp tình huống này không tránh khỏi lúng túng. Socola bị nhét vào tay, người đã chạy đi xa, cậu mới kịp phản ứng. Không thể trả lại cho đối phương, mà đồ lại không phải tặng mình, cậu không nỡ vứt thẳng vào thùng rác nên đành sầu não bỏ món quà vào cặp.
Buổi tối về nhà, Khương Duật Bạch đeo cặp đàng hoàng bước vào biệt thự nhà họ Lục. Không giống như lúc nhỏ phải lén lút, giờ cha mẹ hai nhà đều biết hai đứa trẻ thân thiết, thậm chí vì thế mà có thêm vài mối làm ăn, đương nhiên chẳng có lý do gì để ngăn cản.
Lục Cẩm Diên đóng cửa phòng, cười dang rộng cánh tay: “Nào, anh Diên Diên ôm một cái.”
Khương Duật Bạch chẳng buồn để ý đến anh, đặt cặp lên bàn.
“Hầy…” Lục Cẩm Diên cố tình thở dài, giọng đầy hụt hẫng, “Lớn rồi, chẳng muốn ôm anh nữa.”
“Chẳng phải bảo cùng nhau làm bài tập sao?” Khương Duật Bạch quay mặt nhìn anh, “Lại đây nhanh đi.”
Lục Cẩm Diên nghe lời bước tới, lại hỏi: “Điềm Điềm, bao lâu rồi em không gọi anh là anh trai?”
Khương Duật Bạch ngẩn người: “Sao tự nhiên lại nói chuyện này?”
“Lúc nhỏ cả ngày cứ lẽo đẽo sau lưng đòi ôm, buổi tối còn đòi ngủ chung với anh…” Lục Cẩm Diên ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, “Giờ ngay cả một tiếng anh trai cũng chẳng chịu gọi.”
“Anh, anh cũng có lớn hơn em bao nhiêu đâu.” Khương Duật Bạch nhỏ giọng phản bác, “Lúc nhỏ toàn là anh dỗ dành em thôi.”
“Phải phải phải, là anh dỗ dành em.” Lục Cẩm Diên vươn tay nâng cằm cậu, xoay mặt cậu đối diện với mình, khóe mắt chân mày đều là ý cười, “Vậy giờ anh dỗ dành em đây, em có gọi không?”
Khương Duật Bạch bị buộc phải nhìn vào đôi mắt đen chứa đầy ý cười kia, trái tim chợt lỡ một nhịp.
Giây tiếp theo, cậu né tránh ánh mắt: “Em có thứ này đưa anh.”
“Thứ gì?” Sự chú ý của Lục Cẩm Diên quả nhiên bị dời đi, anh hào hứng hỏi, “Là quà tặng anh hả?”
“Là quà, nhưng không phải em tặng.” Khương Duật Bạch lấy từ trong cặp ra hộp socola gói ghém tinh xảo, “Là một bạn nữ em không quen gửi tặng anh đấy.”
Nụ cười trên mặt Lục Cẩm Diên bỗng chốc tan biến, giọng điệu có chút không thể tin nổi: “Điềm Điềm, em giúp nữ sinh khác… tặng quà cho anh?”
“Không phải…” Khương Duật Bạch không dám nhìn vào mắt anh, vô thức cắn môi dưới, “Bạn ấy đột ngột nhét vào tay em, em còn chưa kịp phản ứng.”
Hàm răng trắng như gạo nếp cắn lên làn môi đỏ mọng, để lại một vệt răng vương chút hơi ẩm, trông như thể vừa bị ai đó cắn một cái. Ánh mắt giận dữ của Lục Cẩm Diên mất kiểm soát rơi trên làn môi đó, yết hầu chuyển động, bỗng thấy cổ họng hơi khô khát.
Thấy anh không nói gì, Khương Duật Bạch lo lắng bổ sung: “Vốn dĩ em định vứt đi, nhưng sau đó thấy không hay lắm. Nếu anh không thích thì tự đi mà xử lý.”
Lục Cẩm Diên bừng tỉnh, giọng nói trầm khàn đi đôi chút: “Không phải em tự nguyện giúp tặng là tốt rồi.”
“Ừm.” Khương Duật Bạch khẽ đáp một tiếng, như nhớ ra điều gì đó, không nhịn được hỏi: “Những món quà các bạn nữ tặng, anh đều vứt hết à?”
“Có cái vứt đi, có cái trả lại.” Lục Cẩm Diên nhận lấy hộp socola quẳng sang một bên, “Nhưng anh đều nói rất rõ ràng với họ.”
Khương Duật Bạch nhìn anh: “Anh nói thế nào?”
Lục Cẩm Diên nhún vai: “Thì trực tiếp từ chối lời tỏ tình của họ thôi, bảo là hiện tại anh chưa có ý định yêu đương.”
Khương Duật Bạch trầm ngâm: “Hóa ra là vậy…”
“Yêu đương có gì hay đâu? Chẳng thà dành thêm thời gian bên em còn hơn.” Lục Cẩm Diên giọng điệu nghiêm túc, “Vả lại chúng ta giờ mới cấp ba, yêu đương vào làm sao học tốt được? Làm sao xứng đáng với cha mẹ sớm tối nuôi nấng chúng ta?”
Anh nói những lời này như thể giáo viên chủ nhiệm nhập thân, đang khổ tâm khuyên nhủ học sinh đừng nên yêu sớm.
Khương Duật Bạch ngập ngừng hai giây: “Vậy… lên đại học thì sao?”
“Đại học?” Lục Cẩm Diên khẽ nheo mắt lại, “Đợi chúng ta lên đại học là tự do rồi, lúc đó anh sẽ kiếm thật nhiều tiền, rồi dẫn em cùng dọn ra ngoài, chúng ta sống thế giới hai người.”
Cứ nhắc đến đại học là anh bắt đầu mơ mộng về cuộc sống tươi đẹp sau này, hoàn toàn quên mất câu hỏi Khương Duật Bạch vừa đặt ra.
“Trong nhà phải có một phòng vẽ thật lớn để em có thể thỏa sức vẽ tranh.” Lục Cẩm Diên nắm lấy bàn tay hơi lạnh của cậu, bao bọc hoàn toàn trong lòng bàn tay mình, ngón cái thi thoảng mơn trớn trên làn da mềm mại, “Em chỉ cần chuyên tâm vẽ tranh thôi, anh chịu trách nhiệm kiếm tiền nuôi gia đình. Đợi khi kiếm đủ rồi sẽ mở một phòng tranh, tổ chức triển lãm cho em, để cả thế giới biết rằng trong nhà anh có một họa sĩ đại tài.”
Lục Cẩm Diên là kiểu người tính toán kỹ lưỡng, chưa bao giờ hứa suông, nên Khương Duật Bạch tin rằng anh thực sự đang hoạch định tương lai của hai người như thế.
Trong tương lai của anh, luôn có cậu…
Dù trong lòng còn nhiều điều nghi hoặc, nhưng lúc này cậu không nỡ ngắt lời anh, dần dần cũng bị cuốn vào thế giới tươi đẹp đó.
**
Khi thời tiết chuyển lạnh, học kỳ một lớp mười cũng dần khép lại.
Tối hôm đó, Khương Duật Bạch và Lục Cẩm Diên ăn cơm ở nhà ăn xong, thấy còn chút thời gian mới đến giờ tự học nên chuẩn bị ra sân vận động đi dạo một lát. Ánh đèn trên sân hơi mờ ảo, những cặp đôi yêu nhau chuyên chọn những góc tối thui để âu yếm, thỉnh thoảng có tia đèn pin mạnh chiếu vào bụi cỏ, đó là thầy giám thị đi bắt học sinh yêu sớm.
Hai người sánh bước trên đường chạy, Lục Cẩm Diên liếc nhìn người bên cạnh. Khương Duật Bạch mặc một chiếc áo len dày bên trong, ngoài khoác đồng phục, nhưng trông vẫn mỏng manh, chẳng hề thấy cồng kềnh chút nào.
“Vẫn gầy quá.” Lục Cẩm Diên lặng lẽ nắm lấy tay cậu, cùng nhét vào túi áo khoác của mình để sưởi ấm, “Bao nhiêu đồ ngon anh bồi bổ cho em đều đi đâu hết rồi?”
“Ăn bao nhiêu cũng không béo lên được, em cũng chịu thôi.” Khương Duật Bạch ngước nhìn anh, đôi mắt cong cong cười dịu dàng.
Ánh mắt Lục Cẩm Diên tràn đầy ý cười ấm áp: “Khi nào nuôi em béo lên được một chút thì đó mới là thành tựu lớn nhất của anh.”
Đang nói chuyện, bỗng có người chắn đường họ.
Một cô gái thở hổn hển chặn trước mặt, tay nắm chặt một phong thư màu hồng.
Khương Duật Bạch dừng bước, vô thức nhíu mày.
“Xin lỗi, tôi không nhận thư tình của bất kỳ ai.” Lục Cẩm Diên đã quá quen thuộc, anh không buông tay cậu ra, giọng điệu vẫn lịch sự nhưng lạnh lùng như mọi khi, “Chúng tôi phải đi dạo tiếp đây.”
“Cái đó…” Cô gái khó khăn lắm mới lấy lại hơi, nhìn anh có chút ngượng ngùng, “Phong thư này không phải tặng bạn…”
Lục Cẩm Diên: “…”
Cô gái dời mắt khỏi Lục Cẩm Diên, rơi trên gương mặt xinh đẹp mà lãnh đạm của Khương Duật Bạch, lắp bắp nói: “Khương… Khương Duật Bạch, lá thư này… này là tớ viết cho bạn, bạn có thể nhận lấy không!”
Khương Duật Bạch ngạc nhiên hỏi lại: “Cho tôi?”
Trong nháy mắt, sắc mặt Lục Cẩm Diên đen như đít nồi.
Cô gái lại đưa thư về phía cậu thêm chút nữa: “Tớ… tớ khó khăn lắm mới lấy hết can đảm viết lá thư này cho bạn, xin bạn—”
Lời chưa dứt, Lục Cẩm Diên đã rút tay ra, đầy tính chiếm hữu mà ôm lấy bờ vai gầy của cậu, giọng nói lạnh lùng sắc lẹm: “Xin lỗi, Khương Duật Bạch cũng không nhận thư tình của bất kỳ ai hết.”
Hết Ngoại truyện 04: Nếu 03
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.