4
Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Sau khi tắm xong, Khương Duật Bạch vừa ra ngoài đã nhìn thẳng, không chút phân tâm mà trèo lên thang giường.
Lục Cẩm Diên ngồi trước bàn, ánh mắt dán chặt vào cổ chân trắng ngần đang lộ ra, rồi lần theo bắp chân thon gọn di chuyển lên trên, dừng lại ngay đường cong nhấp nhô giữa thắt lưng và hông.
Đoạn thắt lưng kia mảnh khảnh đến mức chỉ cần một bàn tay là có thể ôm trọn, khi anh dùng tay siết chặt thì đối phương hoàn toàn không có cách nào trốn thoát, nhưng phần hông nối tiếp bên dưới lại tròn trịa và vểnh cao một cách lạ thường. Điều này khiến anh không nhịn được mà tưởng tượng trong đầu cảnh mình siết lấy vòng eo ấy, bắt đối phương kia phải quỳ phục trước mặt mình trong tư thế võng lưng…
Giây tiếp theo, ánh mắt âm trầm bất định đột nhiên chạm phải ánh nhìn trong trẻo sạch sẽ, Lục Cẩm Diên sững người giây lát, chật vật né tránh tầm mắt.
Khương Duật Bạch có chút ngơ ngác, nhưng cũng không hỏi gì, cậu ngồi khoanh chân trên giường mở điện thoại ra.
“Sắp ngủ chưa, Tiểu Bạch?” Lục Cẩm Diên bình ổn lại sự khô nóng trong lòng, nhìn lên giường trên lần nữa, “Tóc vẫn chưa khô kìa.”
“Chưa đâu.” Khương Duật Bạch theo bản năng đưa tay sờ mái tóc còn hơi ẩm, “Lát nữa mới ngủ.”
“Được.” Lục Cẩm Diên đứng dậy, “Vậy anh cũng đi tắm đây.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Ừm.” Khương Duật Bạch đáp lời, nhấn vào khung chat WeChat với Tề Đông Đông, định chia sẻ tin nhắn mình đã thoát ế với người bạn thân nhất.
Khương Duật Bạch: [Đông Đông, tao muốn nói với mày một chuyện.]
Tề Đông Đông: [Chuyện gì thế bảo bối!]
Website TruyenLau.com
Khương Duật Bạch: [Tao và Lục Cẩm Diên ở bên nhau rồi.]
Tề Đông Đông: [!!!]
Tề Đông Đông: [Chuyện từ khi nào thế?] TruyenLau
Khương Duật Bạch: [Hôm qua bọn tao cùng đi núi Nguyệt Lượng ngắm siêu trăng, cậu ấy lại tỏ tình với tao một lần nữa.]
Dưới ánh trăng tuyệt đẹp như thế, mắt cậu chỉ có thể nhìn thấy Lục Cẩm Diên, trong đại não cũng chỉ còn lại một mình anh.
Tề Đông Đông: [Ngắm trăng! Nam thần trường mình cao tay thật đấy!]
Tề Đông Đông: [Trai thẳng mà khai sáng thì đáng sợ thật!]
Khương Duật Bạch nhớ lại từng cảnh tượng trên đỉnh núi đêm qua, khóe môi vô thức nở nụ cười thanh khiết.
Khương Duật Bạch: [Tao cảm nhận được tấm chân tình của cậu ấy rồi.]
Bất kể chân tình này có thể duy trì được bao lâu, ít nhất vào khoảnh khắc đó, cậu đã cảm nhận được tình yêu của Lục Cẩm Diên dành cho mình.
Cậu hoàn toàn không thể kháng cự, chỉ có thể thuận theo trái tim mình.
Tề Đông Đông: [Nhất thời chẳng biết nói gì nữa…]
Tề Đông Đông: [Bảo bối, tao thật sự, thật sự rất mừng cho mày! Mày nhất định sẽ mãi mãi hạnh phúc và vui vẻ!]
Khương Duật Bạch: [Cảm ơn, Đông Đông.]
Tề Đông Đông: [Tìm lúc nào đó cùng đi ăn đi, tao phải nói chuyện tử tế với Lục Cẩm Diên một trận mới được.]
Khương Duật Bạch: [Đông Đông, mày đừng làm khó cậu ấy.]
Tề Đông Đông: [Bảo bối sao mày lại thế! Tao giống loại nam phụ độc ác lắm à!]
Tề Đông Đông: [Hắn đã cuỗm mất bảo bối quý giá nhất của tao rồi, tao không nên dặn dò hắn vài điều về việc bảo quản được à?]
Khương Duật Bạch nhìn dòng chữ hiện trên màn hình, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác áy náy.
Khương Duật Bạch: [Xin lỗi Đông Đông, tao không có ý đó…]
Tề Đông Đông: [Tao biết mà, chúng ta quen nhau bao lâu rồi, tao còn không rõ ý mày sao?]
Tề Đông Đông: [Nhưng mà, cơm thì vẫn phải ăn!]
Khương Duật Bạch: [Được, thời gian địa điểm mày quyết định.]
Trước khi đi ngủ, Khương Duật Bạch lại gửi tin nhắn cho Lục Cẩm Diên, báo cho anh biết việc Đông Đông muốn đi ăn cùng bọn họ.
Lục Cẩm Diên trả lời rất nhanh: [Dương nhiên là không vấn đề gì rồi, đó là việc nên làm.]
Khương Duật Bạch: [Vậy em ngủ trước đây, chúc ngủ ngon.]
Lục Cẩm Diên: [Không có nụ hôn chúc ngủ ngon à?]
Khương Duật Bạch suy nghĩ một chút, tìm một sticker chúc ngủ ngon gửi qua.
Lục Cẩm Diên: [Không lấy sticker, muốn nụ hôn chúc ngủ ngon thật cơ.]
Khương Duật Bạch: [Không muốn đâu…]
Hôm nay đã hôn quá nhiều lần rồi, môi cậu sắp bị hôn đến tróc da luôn, lưỡi cũng cứ tê rần mãi.
Hơn nữa, các bạn cùng phòng khác chưa chắc đã ngủ hết.
Lục Cẩm Diên: [Chỉ hôn một cái thôi, một nụ hôn chúc ngủ ngon đơn thuần.]
Lục Cẩm Diên: [Anh hứa không đưa lưỡi vào, được không?]
Trong bóng tối, mặt Khương Duật Bạch nóng bừng, nói được cũng không xong mà không được cũng chẳng phải.
Vài giây sau, giường dưới truyền đến tiếng sột soạt nhẹ.
Lục Cẩm Diên mò mẫm đứng dậy rời giường, đứng bên cạnh thành giường chờ đợi.
Khương Duật Bạch lề mề một hồi, dùng khuỷu tay chống nửa thân trên lên, ghé đầu qua.
Ánh mắt hai người chạm nhau, Lục Cẩm Diên đưa tay giữ lấy gáy cậu, nương theo ánh trăng ngoài cửa sổ, chuẩn xác tìm thấy đôi môi cậu.
Dưới ánh trăng sáng vằng vặc, một người nằm trên giường, một người đứng dưới giường, môi chạm môi khăng khít không rời.
Trong lòng Khương Duật Bạch rất căng thẳng, chỉ cần lúc này có người thức dậy, thậm chí không cần bật đèn cũng có thể phát hiện ra hành động kỳ lạ của bọn họ.
Nghĩ đến đây, cậu định kết thúc nụ hôn này, không ngờ bàn tay to đang khống chế cậu hơi dùng lực, giữ chặt cậu tại chỗ.
Đầu lưỡi nóng bỏng lặng lẽ trườn ra, ẩm ướt liếm lấy hạt môi tròn trịa đáng yêu, rồi lại kịp thời buông tay trước khi cậu kịp vùng vẫy.
“Ngủ ngon nhé, bạn trai.” Lục Cẩm Diên dùng âm thanh cực nhỏ mà chỉ hai người nghe thấy để chúc ngủ ngon, sau đó trở lại giường.
Khương Duật Bạch cũng nằm lại giường trên, một lúc sau lấy con thỏ bông đang dựa vào tường bên trong ôm vào lòng rồi chìm vào giấc ngủ.
**
Thứ hai có tiết tiếng Anh lớn, Tề Đông Đông mông còn chưa ngồi vững đã vội vàng lên tiếng: “Tiểu Bạch, mau kể cho tao nghe chi tiết đi!”
“Không có chi tiết gì cả.” Khương Duật Bạch giơ cuốn sách tiếng Anh che đi quá nửa khuôn mặt, nhỏ giọng đáp: “Thì là ở bên nhau thôi.”
“Sơ sài thế á!” Tề Đông Đông ghé đầu sát lại, giọng điệu đầy tò mò, “Tiểu Bạch, tao thật sự rất khó tưởng tượng người như nam thần mà yêu đương vào thì sẽ trông như thế nào?”
Khương Duật Bạch không tự nhiên nghiêng mặt đi: “Cũng không có gì khác so với người khác…”
Ngoại trừ việc hôn và ôm không phân biệt địa điểm khiến cậu khó lòng chống đỡ, Lục Cẩm Diên đối với cậu cũng không khác gì trước kia.
“Thật không?” Tề Đông Đông nửa tin nửa ngờ, “Không sao, đợi lúc chúng ta đi ăn, tao sẽ tự mình quan sát thật kỹ!”
Khương Duật Bạch quay mắt lại: “Khi nào thì mày muốn đi ăn cùng bọn tao?”
“Thứ tư tuần này đi, tối thứ tư tao rảnh.” Tề Đông Đông cười lạnh một tiếng, “Tao phải gặp mặt bạn trai mày cho ra lẽ mới được.”
“Được.” Khương Duật Bạch lặng lẽ đặt sách xuống, chuẩn bị lên lớp.
“Đúng rồi bảo bối—” Tề Đông Đông đột nhiên nhớ ra điều gì đó, hạ thấp giọng hỏi, “Chuyện gia đình mày, hắn có biết không?”
Khương Duật Bạch gật đầu: “Biết.”
“Vậy thì tốt…” Tề Đông Đông vẻ mặt đầy suy tư.
Hết một tiết học, trong giờ giải lao, chiếc điện thoại đặt trên bàn rung lên một cái.
Khương Duật Bạch cầm điện thoại mở khóa, thấy là tin nhắn của Lục Cẩm Diên gửi đến.
Lục Cẩm Diên: [Có nhớ uống sữa không đấy?]
Khương Duật Bạch lấy từ trong balo ra chiếc bình giữ nhiệt mà anh đã chuẩn bị cho mình, có chút chột dạ trả lời: [Đang uống đây.]
Lục Cẩm Diên: [Ừm, ngoan lắm.]
Lục Cẩm Diên: [Trưa nay cùng đi ăn nhé?]
Khương Duật Bạch: [Trưa nay em phải ăn cơm với Đông Đông.]
Lục Cẩm Diên: [Vậy chẳng phải đúng lúc sao?]
Khương Duật Bạch: [Đông Đông nói thứ tư mới ăn cùng nhau.]
Nếu trưa nay để bọn họ chạm mặt ở nhà ăn, với tính cách của Đông Đông, chưa chắc đã không nói ra những lời gì đó trước mặt bàn dân thiên hạ.
Lục Cẩm Diên: [Được rồi, vậy tối nay anh lại đến phòng vẽ đón em.]
Lục Cẩm Diên: [Nhưng mà bây giờ anh đã bắt đầu nhớ em rồi, phải làm sao đây?]
Khương Duật Bạch mím môi, đối mặt với lời tỏ tình đột ngột này, cậu vẫn có chút ngượng ngùng.
“Ai thế?” Tề Đông Đông phát hiện vẻ mặt thẹn thùng của cậu, không nhịn được ghé mắt qua, “Nhắn tin với ai đấy?”
Khương Duật Bạch theo bản năng lấy tay che màn hình điện thoại, nhỏ giọng đáp: “Lục Cẩm Diên.”
“Tao biết ngay mà…” Tề Đông Đông lộ ra vẻ mặt như thấu hiểu tất cả, không nhịn được mà cà khịa, “Mới qua có một tiết học thôi, chẳng lẽ hắn lại dính người đến mức này à?”
Khương Duật Bạch lắc đầu: “Không có.”
“Chậc chậc…” Tề Đông Đông cũng lắc đầu theo, giống như đang tự lẩm bẩm, “Đúng là đôi tình nhân trẻ đang nồng cháy…”
Buổi tối, Lục Cẩm Diên đến phòng vẽ sớm hơn thường lệ.
Khương Duật Bạch nhìn đồng hồ: “Hôm nay sớm vậy.”
“Chẳng phải là vì anh đang nóng lòng muốn gặp em à?” Lục Cẩm Diên mắt tràn đầy ý cười, nhanh chân đi đến phía sau cậu, “Em cứ vẽ tiếp đi, anh đợi em.”
“Anh ngồi xuống đợi đi.” Khương Duật Bạch thu hồi tầm mắt, tập trung sự chú ý trở lại tấm vải vẽ.
Lục Cẩm Diên nghe lời kéo ghế ngồi xuống sau lưng cậu, yên lặng nhìn cậu vẽ tranh.
Cho đến khi cậu đặt bút xuống, phía sau mới truyền đến giọng nói trầm thấp êm tai: “Vẽ xong rồi à?”
“Ừm.” Khương Duật Bạch đáp lời, định quan sát tổng thể bức tranh thì cơ thể bỗng nhẹ bẫng, bị bế bổng lên theo kiểu công chúa.
“Lục Cẩm Diên!” Cậu khẽ kêu lên, theo bản năng đưa tay ôm lấy cổ đối phương.
“Ơi, anh đây.” Lục Cẩm Diên đáp lời, tự mình ngồi xuống ghế, đặt cậu vào lòng.
Khương Duật Bạch khẽ nhíu mày: “Bẩn đấy, em chưa rửa tay.”
“Không bẩn.” Lục Cẩm Diên cúi đầu nhìn xuống, chóp mũi cọ nhẹ vào chóp mũi cậu, “Để anh ôm một lát.”
Giống như một bệnh nhân mắc chứng khát khao đụng chạm giai đoạn cuối, phải ôm người vào lòng mới có thể xoa dịu nỗi khát vọng thiêu đốt tận xương tủy.
Không đúng, chỉ ôm thôi là chưa đủ, còn muốn nhiều hơn nữa…
Đôi mắt đen thâm trầm tối sầm lại, Lục Cẩm Diên một tay giữ lấy cằm người trong lòng, mạnh mẽ áp đôi môi nóng bỏng xuống chặn đứng hơi thở của cậu.
“Ưm…” Khương Duật Bạch không có bất kỳ chuẩn bị nào, cứ thế bị cạy mở hàm răng, bị ép buộc khiêu vũ cùng đầu lưỡi rực cháy và linh hoạt.
Mỗi một lần hôn, Lục Cẩm Diên đều hung hãn như muốn dùng lưỡi ăn tươi nuốt sống cậu, chiếm lĩnh từng tấc trong khoang miệng hết lần này đến lần khác, như muốn đóng một dấu ấn không thể phai mờ.
Nụ hôn kết thúc, Khương Duật Bạch bị hôn đến thất thần, hàng mi ẩm ướt run rẩy nhẹ, cả người mềm nhũn trong lòng anh thở dốc, kích thích đến mức máu huyết toàn thân anh đều dồn về một chỗ.
Lẽ dĩ nhiên, người đang dán sát vào anh cũng nhận ra điều bất thường.
Sắc hồng trên gò má nhanh chóng lan rộng ra tận sau tai, Khương Duật Bạch vùng vẫy trong lòng anh đòi đứng dậy.
“Suỵt… đừng động…” Lục Cẩm Diên hít một hơi lạnh, siết chặt vòng tay giữ chặt cậu, “Để anh ôm một lát, thêm một lát nữa thôi…”
“Không được, anh…” Khương Duật Bạch vừa thẹn vừa cuống, dùng đôi mắt ngân ngấn nước lườm anh, “Lục Cẩm Diên, anh bình tĩnh lại đi…”
Lục Cẩm Diên áp trán vào trán cậu, giọng nói hơi khàn: “Em đừng có cọ vào anh, anh sẽ nhanh chóng bình tĩnh lại thôi.”
Khương Duật Bạch không dám động đậy nữa, ngoan ngoãn ngồi trong lòng anh chờ anh khôi phục bình tĩnh.
Một lúc lâu sau, Lục Cẩm Diên bỗng nhiên cười trầm mặc: “Tiểu Bạch, hình như chúng ta quên mất trong phòng vẽ có camera giám sát.”
Khương Duật Bạch sững người, sau khi hoàn hồn liền vùi mặt thật sâu vào hõm vai nóng hổi, giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở đáng thương: “Đều tại anh… lần này xong rồi…”
Lần này cả trường sẽ biết bọn họ hôn nhau trong phòng vẽ mất, nói không chừng còn bị phê bình toàn trường nữa…
Cơ thể trong lòng vì sợ hãi mà run lên bần bật, nhưng đôi tay đang ôm chặt lấy cổ anh lại chưa từng buông ra.
Lục Cẩm Diên cảm thấy trái tim mình như biến thành một quả bóng bay, bên trong tràn đầy sự mãn nguyện và căng phồng, khiến cổ họng anh liên tục chuyển động, suýt chút nữa thì rơi lệ vì xúc động.
“Lừa em đấy…” Giọng anh càng khàn hơn vài phần, môi dán vào đỉnh tóc bồng bềnh mà hôn, “Lúc nãy khi em đang vẽ, anh đã che camera lại rồi.”
Khương Duật Bạch im lặng vài giây, đột nhiên ngẩng mặt lên khỏi lòng anh: “Lục Cẩm Diên!”
Đôi mắt long lanh vì tức giận mà trở nên sáng hơn, sắc đỏ trên mặt cũng thắm hơn, trông càng thêm sinh động và xinh đẹp.
Lục Cẩm Diên nhanh chóng xin lỗi: “Anh sai rồi, lần sau không dám nữa.”
Khương Duật Bạch vẫn tức giận, ngẩng mặt lên cắn một cái vào chiếc cằm góc cạnh: “Đồ lừa đảo!”
Cậu tự cho rằng mình đang trút giận, nhưng lại không nỡ dùng lực, Lục Cẩm Diên trái lại thấy ngứa ngáy mà bật cười trầm thấp: “Xin lỗi Tiểu Bạch, anh là đồ lừa đảo.”
“Còn dám cười!” Khương Duật Bạch tức đến mức định há miệng cắn anh lần nữa, nhưng lại vừa vặn đón nhận đôi môi nóng bỏng, lại bị hôn thật mạnh một cái.
“Được rồi được rồi, không giận nữa nhé.” Lục Cẩm Diên thấy tốt thì dừng, thấp giọng dỗ dành, “Tối nay muốn ăn gì?”
Khương Duật Bạch rời khỏi lòng anh, lại nhấn mạnh một câu: “Lần sau không cho phép như thế nữa.”
Lục Cẩm Diên nghe lời: “Được, không thế nữa.”
Tuy nhiên Khương Duật Bạch không hề hay biết rằng, anh đã bắt đầu tính toán trong đầu địa điểm hôn nhau mới cho lần sau rồi.
**
Đảo mắt một cái đã đến thứ tư, ngày ba người hẹn nhau cùng đi ăn.
Lục Cẩm Diên rõ ràng rất coi trọng cuộc gặp mặt này, không chỉ đặt trước một nhà hàng cao cấp có không gian thanh tĩnh, mà còn đứng trước gương soi toàn thân nghiêm túc chọn quần áo.
“Tiểu Bạch, em thấy chiếc áo khoác này thế nào?” Anh quay người lại, khoe chiếc áo khoác màu xanh navy đứng dáng trên người.
Khương Duật Bạch ngước mắt lên: “Đẹp lắm.”
Thực tế, Lục Cẩm Diên chính là kiểu người có dáng vóc chuẩn như móc treo quần áo, bất kể loại quần áo nào mặc lên người anh cũng sẽ biến thành sàn diễn thời trang của các thương hiệu lớn.
Lục Cẩm Diên chỉ vào tủ quần áo: “So với chiếc màu trắng kia thì sao?”
“Đều đẹp.” Khương Duật Bạch khựng lại, giọng điệu có chút khó hiểu, “Hai người đã từng gặp nhau rồi, không cần phải…”
“Thế không giống.” Lục Cẩm Diên đi đến trước mặt cậu, cúi người ghé sát tai cậu nói khẽ, “Lần này là lấy thân phận bạn trai của em để tiếp nhận thử thách, anh không thể làm em mất mặt được.”
Trong lòng Khương Duật Bạch khẽ rung rinh, nhỏ giọng đáp: “Cứ chiếc trên người anh đi, đẹp lắm rồi.”
“Được.” Lục Cẩm Diên thỏa mãn đứng thẳng người lên, đi ngược lại phía gương.
“Ái chà vãi chưởng!” Thẩm Chiếu vừa chơi xong một ván game, tháo tai nghe ra nhìn Lục Cẩm Diên, “Anh Lục, sao hôm nay mày lại ăn mặc lẳng lơ thế này?”
Lục Cẩm Diên liếc hắn một cái: “Trong kho từ vựng nghèo nàn của mày chỉ còn lại hai chữ ‘lẳng lơ’ thôi à?”
Đinh Hồng Vũ vừa cúp điện thoại, xen vào ngay lập tức: “Hây da, anh Lục, mày thông cảm chút đi, Tiểu Chiêu mù chữ đâu phải chuyện ngày một ngày hai!”
Thẩm Chiếu quyết định không thèm chấp hắn, tiếp tục buôn chuyện: “Anh Lục, mày định đi hẹn hò à?”
“Không phải.” Lục Cẩm Diên nhàn nhạt đáp, “Tao đi ăn với Tiểu Bạch và bạn của cậu ấy.”
“Mỗi thế thôi á?” Thẩm Chiếu chẳng mảy may nghi ngờ, xua tay bắt đầu chuẩn bị ván tiếp theo, “Thế được rồi, hai người đi sớm về sớm nhé!”
Khương Duật Bạch và Lục Cẩm Diên nhìn nhau một cái, rồi đứng dậy đi về phía cửa.
Nửa tiếng sau, hai người sánh vai bước vào nhà hàng, dưới sự dẫn dắt của nhân viên phục vụ đi vào phòng bao đã đặt trước.
Lục Cẩm Diên kéo ghế cho Khương Duật Bạch ngồi, tự trêu chọc mình: “Sao bỗng nhiên lại có cảm giác căng thẳng như đi gặp em vợ thế này nhỉ?”
“Đừng nói linh tinh.” Khương Duật Bạch lườm anh một cái, sau đó nghiêm sắc mặt nói, “Đông Đông là bạn thân nhất của em, em hy vọng hai người có thể chung sống hòa thuận.”
“Anh hiểu mà.” Lục Cẩm Diên ngồi xuống vị trí bên cạnh cậu, vẻ mặt dịu dàng như nước, “Tiểu Bạch, anh rất vui vì em sẵn lòng giới thiệu anh với bạn thân nhất của mình sớm như vậy.”
Khoảng mười phút sau, Tề Đông Đông đẩy cửa phòng bao bước vào: “Tiểu Bạch bảo bối, tao đến rồi đây!”
Lục Cẩm Diên đứng dậy, khẽ gật đầu coi như chào hỏi.
Tề Đông Đông dán mắt vào anh, vừa mở miệng đã có chút mỉa mai: “Không nhìn ra nhé, nam thần trường mình hành động nhanh thế cơ à?”
Mặc dù trong lòng ủng hộ Tiểu Bạch bắt đầu một mối tình thật sự, nhưng cứ nghĩ đến việc người đàn ông trước mắt này thật sự đã cưa đổ được bảo bối, hắn vẫn không nhịn được mà muốn bới lông tìm vết.
“Cũng không nhanh lắm.” Lục Cẩm Diên trả lời một cách khéo léo, “Tiểu Bạch sẵn lòng cho tôi cơ hội này, tôi cũng rất bất ngờ.”
Tề Đông Đông cau mày, quyết định ngồi xuống gọi món trước.
Sau khi gọi món xong, hắn đan hai tay lại chống dưới cằm, ánh mắt nghiêm túc xét nét người đối diện: “Có gì muốn chủ động khai báo không?”
Lục Cẩm Diên suy nghĩ một chút: “Lịch sử tình trường trắng tinh, người đầu tiên thích là Tiểu Bạch, người đầu tiên hẹn hò là Tiểu Bạch, người đầu tiên hôn cũng là Tiểu Bạch.”
“Lần đầu tiên—” Tề Đông Đông nghẹn lời, “Những thứ khác thì sao?”
“Đông Đông.” Khương Duật Bạch lên tiếng ngăn cản, “Đừng hỏi mấy chuyện đó nữa.”
Dưới gầm bàn, Lục Cẩm Diên vươn tay ra, nắm chặt lấy bàn tay lành lạnh của cậu, tiếp tục thành thật khai báo: “Tài sản đứng tên tôi có hai căn nhà, một chiếc xe, còn có một ít cổ phần công ty, nhưng những thứ này đều là gia đình cho.”
“Đúng, nhắc đến gia đình.” Ánh mắt Tề Đông Đông trở nên sắc lẹm, “Nếu gia đình cậu phản đối cậu ở bên Tiểu Bạch, cậu định làm thế nào?”
Không đợi Lục Cẩm Diên lên tiếng, hắn đã bổ sung thêm: “Tiểu Bạch là đứa cứng đầu, nó yêu đương là muốn đi cùng nhau cả đời, còn cậu?”
“Tôi đương nhiên cũng muốn ở bên cậu ấy cả đời.” Lục Cẩm Diên không chút do dự trả lời, “Không có bất kỳ ai có thể ngăn cản được.”
Tề Đông Đông truy hỏi: “Vậy cậu đã nghĩ đến chưa, nếu vì vậy mà tuyệt giao với gia đình, cậu làm thế nào để bảo đảm nguồn thu nhập?”
“Chuyện này cậu cứ yên tâm, số tiền trong tài khoản của tôi nhiều hơn cậu tưởng đấy, đừng quên tôi học ngành gì.” Lục Cẩm Diên cười một tiếng, nghiêng mắt nhìn Khương Duật Bạch, “Tiểu Bạch, về nhà anh sẽ đưa tài khoản của anh cho em, sau này tất cả số tiền anh kiếm được đều thuộc về ngôi nhà chung của hai đứa mình.”
Khương Duật Bạch ngẩn ngơ nhìn anh, nhất thời không biết nên phản ứng thế nào cho phải.
Nhà, ngôi nhà chung của bọn họ.
Nghe có vẻ thật tốt đẹp…
Tề Đông Đông cũng không ngờ mình đang thẩm vấn thì lại bị tọng cho một họng cơm chó, lại còn tiện thể bị khoe giàu.
Hắn nhịn một cục tức: “Nghe nói nhà các cậu cũng khá có điều kiện, bắt cậu đột ngột từ bỏ tất cả, cậu thật sự nỡ à?”
“Chẳng có gì là không nỡ cả, tiền hết rồi có thể kiếm lại, người tôi thích chỉ có một mình cậu ấy thôi.” Lục Cẩm Diên nắn bóp bàn tay mềm mại trong lòng bàn tay mình, “Khương Duật Bạch, em có tin anh không?”
Anh chưa bao giờ là người không có kế hoạch, từ khoảnh khắc anh quyết định theo đuổi Khương Duật Bạch, anh đã vạch sẵn tương lai của hai người trong đầu rồi.
Khương Duật Bạch là một sự cố bất ngờ xông vào cuộc đời anh, và việc anh cần làm bây giờ là đặt người mình yêu vào quãng đời còn lại của mình một cách chu đáo nhất.
Khương Duật Bạch nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm trầm tĩnh kia, chậm rãi nhưng kiên định gật đầu: “Em tin anh, Lục Cẩm Diên.”
Từ khoảnh khắc cậu sà vào lòng người trước mắt này, cậu đã tin tưởng anh vô điều kiện rồi.
“Khụ khụ…” Tề Đông Đông buộc phải ho một tiếng, cắt đứt cái nhìn đắm đuối của hai người, “Được rồi, tôi không còn gì để hỏi nữa.”
Rất nhanh sau đó, các món ăn họ gọi lần lượt được bưng lên.
Lục Cẩm Diên vẫn chăm sóc người bên cạnh một cách chu toàn không chút sơ hở, vì đã xác định quan hệ nên các động tác cũng thân mật hơn so với lúc trước.
Tề Đông Đông ngồi đối diện cặp đôi trẻ, cái bụng một nửa là ăn món ăn mà no, nửa còn lại là bị nhồi đầy cơm chó tươi rói.
“Kết bạn WeChat đi.” Ăn được một nửa, hắn đột nhiên nhớ ra việc kết bạn WeChat bị gián đoạn lần trước.
Lục Cẩm Diên dùng ánh mắt dò hỏi nhìn về phía Khương Duật Bạch.
“Kết bạn đi.” Khương Duật Bạch gật đầu, “Sau này có việc gì liên lạc cũng tiện.”
Lúc này Lục Cẩm Diên mới đặt đũa xuống, lấy điện thoại ra mở mã QR: “Cậu quét tôi đi.”
Tề Đông Đông đưa tay ra quét mã, một tiếng “tinh” vang lên, giao diện WeChat hiện ra một ảnh đại diện quen thuộc.
Ngón tay trên màn hình khựng lại, Tề Đông Đông nhìn cái nickname dấu chấm đầy bệnh hoạn này, đồng tử ngay lập tức chấn động.
“Kết bạn chưa?” Lục Cẩm Diên vẫn chưa nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
Mấy giây sau, Tề Đông Đông nhấn thẳng vào khung thoại, bấm vào dòng chữ “Gửi yêu cầu kết bạn” bên dưới dấu chấm than đỏ.
“Tôi thấy rồi.” Lục Cẩm Diên nhấn vào mục danh bạ, đang chuẩn bị thêm người bạn mới thì một cái ID quen thuộc đập vào mắt: Tiểu gaygay không phải tiểu guyguy.
Im lặng, một sự im lặng chết chóc.
“Sao thế?” Khương Duật Bạch phát hiện hai người đồng thời không nói gì nữa, “Không kết bạn được à?”
“Không, kết bạn được rồi.” Lục Cẩm Diên phản ứng lại trước tiên, vẻ mặt bình tĩnh thu hồi điện thoại, “Tiếp tục ăn thôi.”
Tề Đông Đông dùng một ánh mắt cực kỳ phức tạp đánh giá anh từ trên xuống dưới, một lúc lâu sau đầy ẩn ý nói: “Không ngờ, phong cách WeChat của nam thần trường mình lại như thế này.”
Lục Cẩm Diên ngước mắt lên, ánh mắt hai người giao nhau trên bàn ăn.
Một lát sau, Lục Cẩm Diên thu hồi tầm mắt: “Tiểu Bạch, ăn nhiều chút đi.”
Ăn xong bữa cơm, tranh thủ lúc Khương Duật Bạch đi vệ sinh, Lục Cẩm Diên hạ thấp giọng nói: “Chuyện này có hiểu lầm, cậu đừng nói cho Tiểu Bạch biết trước.”
“Chuyện gì cơ?” Tề Đông Đông cười nhạo một tiếng, “Là chuyện nhân vật chính trong giấc mơ xuân của cậu là Tiểu Bạch, hay là chuyện cậu đã sớm có ý đồ với Tiểu Bạch?”
Lục Cẩm Diên nghiến răng: “Điều kiện để cậu tạm thời giữ kín bí mật này giúp tôi là gì?”
“Đùa gì thế, tôi là loại người đó chắc?” Tề Đông Đông tiếp tục đánh giá anh, “Thâm tàng bất lộ, đúng là thâm tàng bất lộ đấy lão đại Dấu Chấm ạ!”
Lúc này, Khương Duật Bạch đi ra từ nhà vệ sinh: “Hai người đang nói gì thế?”
“Không có gì.” Lục Cẩm Diên đón lấy cậu, ôm lấy bờ vai gầy dẫn cậu đi ra ngoài, “Muộn rồi, chúng ta về trường thôi.”
**
Tối hôm đó, chỉ cần Khương Duật Bạch có động tác xem điện thoại là sẽ bị Lục Cẩm Diên lấy đủ mọi lý do để ngắt quãng.
Mười một giờ rưỡi, các bạn cùng phòng lần lượt lên giường.
Lục Cẩm Diên tắt đèn lớn của ký túc xá, đứng bên cạnh thành giường suy nghĩ một lát, rồi chọn cách an toàn nhất là leo cầu thang lên giường trên.
Trong bóng tối, Khương Duật Bạch cảm thấy khung giường đang phát ra tiếng “két két”, ngồi dậy thì phát hiện một bóng người cao lớn đã trèo lên.
“Anh—” Vừa thốt ra được một chữ đã bị bàn tay to bịt kín lại.
“Suỵt…” Lục Cẩm Diên dán sát tai cậu, dùng giọng cực nhỏ nói, “Nếu không muốn bị người khác phát hiện thì ngoan một chút…”
Khương Duật Bạch bị bịt miệng, nhịp tim bỗng nhiên tăng nhanh một cách khó hiểu.
Lục Cẩm Diên nói như vậy, làm cứ như thể hai người đang vụng trộm với nhau không bằng…
Giây tiếp theo, cậu bị cơ thể nóng hổi đè chặt xuống giường.
Hết chương 54
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.