Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Khương Duật Bạch giật mình, vô thức đưa tay nắm lấy gấu chiếc áo phông rộng rãi, đầu ngón tay dùng lực kéo mạnh áo xuống dưới.
“Chữ đen nhỏ gì cơ?” Thẩm Chiếu rướn cổ, tò mò nhìn cậu từ trên xuống dưới, “Cậu viết chữ lên eo đấy à, Tiểu Bạch?”
“Không phải…” Khương Duật Bạch rũ hàng mi dài như lông vũ, khẽ đáp, “Là hình xăm.”
Lục Cẩm Diên nhướng mày: “Hình xăm?”
“Trời ạ! Tiểu Bạch, cậu mà cũng xăm mình á?” Chu Phong mặt đầy kinh ngạc, “Trông cậu chẳng giống người sẽ đi xăm mình chút nào.”
Khương Duật Bạch nhíu mày, thần sắc nghiêm túc: “Hình xăm có rất nhiều ý nghĩa, bất cứ ai chỉ cần thích đều có thể xăm.”
Chu Phong vội vàng xua tay: “Tôi không có ý đó, tôi chỉ cảm thấy cậu… ầy, tôi không biết nói sao nữa! Tiểu Bạch, cậu hiểu ý tôi mà!”
“Tôi biết.” Ánh mắt Khương Duật Bạch thẳng thắn, giọng nói chân thành, “Tôi chỉ hy vọng mọi người không có ấn tượng xấu về việc xăm mình thôi.”
“Sao mà thế được? tôi thấy xăm mình siêu ngầu luôn!” Thẩm Chiếu vỗ bôm bốp vào cánh tay mình, hào hứng tưởng tượng, “Tôi luôn muốn xăm kín tay thật hoành tráng, để ai nhìn cũng thấy mình không dễ chọc!”
Khương Duật Bạch nhìn hắn, đưa ra lời khuyên chân thành: “Nếu chỉ để trông cho ngầu, cậu có thể mua miếng dán hình xăm.”
“Miếng dán hình xăm ha ha ha ha ha!” Đinh Hồng Vũ cười không nể nang gì, “Tiểu Chiêu, hay mày mua cái miếng dán hình con mèo ấy, đảm bảo dọa người ta sợ chết khiếp luôn, meo meo meo!”
“A a a Lão Tứ! mày tiêu đời rồi!” Thẩm Chiếu gào lên một tiếng, lao tới định quyết chiến một trận sống mái, “Xem kiếm!”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Hai người lăn lộn thành một đoàn trên giường, làm tan bớt bầu không khí có chút gượng gạo trong phòng. Khương Duật Bạch quay người lại, tiếp tục tìm chiếc tai nghe Bluetooth của mình.
“Để tôi giúp cậu.” Lục Cẩm Diên cuối cùng cũng nhớ ra mình định làm gì, anh đi tới sau lưng cậu, vươn tay mò mẫm trên giường, “Ở vị trí này phải không?”
Mùi hương thanh sạch, dễ chịu từ phía sau bao phủ lấy Khương Duật Bạch như một tấm lưới. Sống lưng gầy guộc chợt đứng thẳng, cậu không thoải mái tiến sát vào thành giường, cố gắng tránh xa lồng ngực nóng rực và vững chãi kia.
Dưới góc nhìn của Chu Phong, Lục Cẩm Diên giống như đang ôm chặt Tiểu Bạch từ phía sau vào lòng, sự chênh lệch về chiều cao và vóc dáng khiến người phía trước hoàn toàn che lấp người phía sau. Hắn mơ hồ thấy có gì đó không đúng, nhưng nhất thời không nói ra được là điểm nào. Quay đầu nhìn sang hai mày Lão Tam, Lão Tứ đang lăn lộn trên giường, hắn liền nghĩ chắc là mình đa nghi quá thôi.
“Có phải đây không?” Lúc này, Lục Cẩm Diên cũng nghiêng người về phía trước, bàn tay to rõ khớp xương mò mẫm kỹ trên giường, “Hình như tôi chạm thấy rồi.” TruyenLau
Anh vừa cúi đầu, những sợi tóc còn ẩm ướt khẽ quẹt qua làn môi, mang lại một cảm giác tê dại khó tả. Nhưng lần này anh không bật ra sau như bị điện giật, mà ngược lại còn lặng lẽ hít một hơi thật sâu, như muốn đem mùi hương nồng đậm quẩn quanh chóp mũi kia hít căng vào phổi.
Khương Duật Bạch vô thức nắm chặt thành giường: “Ở đâu?”
“Đây này.” Lục Cẩm Diên chậm rãi thu tay về, ngón tay thon dài đang cầm hộp tai nghe màu trắng. Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Cảm ơn.” Khương Duật Bạch cảm ơn rồi định giơ tay lấy, kết quả bàn tay to lớn kia đột nhiên khép lại, bao trọn cả đầu ngón tay hơi lạnh của cậu vào lòng bàn tay nóng bỏng.
Cậu bị nhiệt độ đó làm cho run rẩy, nhanh chóng rút ngón tay lại theo phản xạ. Quầng đỏ vốn đã tan biến giờ lại leo lên cổ, còn đậm hơn cả lúc cậu vừa từ phòng tắm đi ra.
Lục Cẩm Diên cụp mắt nhìn cái cổ trắng hồng trông rất ngon mắt kia, cố gắng đè nén thôi thúc muốn cắn một miếng, trầm giọng hỏi: “Hình xăm sau eo cậu, là cái gì thế?”
Khương Duật Bạch cắn môi dưới, đang cân nhắc xem nên trả lời thế nào thì bị một tiếng gõ cửa cắt ngang.
Lục Cẩm Diên lập tức lùi lại một bước, nới rộng khoảng cách giữa hai người.
Khương Duật Bạch thở hắt ra, quay người lại để lưng dán chặt vào mép giường: “Có thể đưa tôi được rồi.”
“Hả?” Lục Cẩm Diên nhất thời chưa phản ứng kịp, vài giây sau mới vỡ lẽ, đặt hộp tai nghe vào lòng bàn tay mềm mại, “Tai nghe của cậu đây.”
Người gõ cửa là bạn ở phòng bên cạnh, đến mượn máy sấy tóc.
Sau khi người bạn đó rời đi, Lục Cẩm Diên lấy máy sấy từ trong tủ của mình ra đưa cho Khương Duật Bạch: “Sấy khô rồi hãy ngủ.”
“Ừm.” Khương Duật Bạch nhận máy sấy, đi tới bàn cắm điện.
Lục Cẩm Diên ngồi trên mép giường, giữa tiếng máy sấy “ù ù”, anh nhìn chằm chằm không rời mắt vào bóng lưng gầy gầy thanh tú kia. Một lát sau, ánh mắt anh vô thức trượt xuống dưới, dừng lại ở vòng eo thon gọn. Nhưng Khương Duật Bạch đã cố ý kéo áo phông xuống, vòng eo trắng trẻo đó được giấu kín dưới lớp vải, chỉ có thể thấy lờ mờ đường cong tuyệt đẹp.
Trong đôi mắt đen sâu thẳm không nhịn được thoáng hiện vẻ thất vọng. Rốt cuộc là hình xăm gì nhỉ?
Cho đến tận lúc đi ngủ, trong đầu Lục Cẩm Diên vẫn quẩn quanh câu hỏi đó, nhưng lại thấy hỏi tiếp thì đường đột quá, đành thôi.
Có lẽ là do hiệu ứng tâm lý, ngày hôm sau khi tập bóng, Lục Cẩm Diên phát hiện một thành viên trong đội bóng rổ cũng có hình xăm trên cánh tay.
“Tao cũng không để ý, tay mày có hình xăm à?” Trong lúc nghỉ giữa hiệp, anh giả vờ như vô tình hỏi.
Thành viên nọ nghe thấy liền lập tức khoe hình xăm trên tay ra: “Tao xăm từ học kỳ trước rồi, anh Lục giờ mới để ý à!”
Lục Cẩm Diên nhìn mấy chữ cái đó: “Không, trước đây cứ tưởng mày dùng miếng dán.”
“Sao mà thế được? Đây là mực thật đâm vào tay đấy nhé!” Thành viên đó cười hì hì, “Tai xăm tên bạn gái, trên tay bạn gái tao cũng có tên tao.”
“Bạn gái?” Lục Cẩm Diên ngẩn ngơ, “Hóa ra mấy người thích kiểu hình xăm như vậy à?”
“Xăm mình mà, phải xăm cái gì có ý nghĩa chứ.” Người bạn đó khoe hình xăm cho những người khác xem, “Đây gọi là khẳng định chủ quyền!”
Lục Cẩm Diên vô thức nhíu mày, chẳng lẽ… trên eo Tiểu Bạch cũng xăm tên bạn trai cậu ấy?
“Hình xăm này của tao đã là gì, còn có người xăm cả chân dung bạn gái lên lưng cơ!” Người bạn kia hoàn toàn không nhận ra sắc mặt anh Lục ngày càng tối sầm, vẫn thao thao bất tuyệt: “Đấy không phải là hình xăm đâu, đấy là tình yêu dành cho bạn gái—”
“Được rồi, nghỉ đủ rồi, tiếp tục đi.” Lục Cẩm Diên đứng dậy, ném nửa chai nước khoáng còn lại vào thùng rác.
Chai nước rơi chuẩn xác vào thùng, người bạn xăm mình vẫn chưa nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề. Cho đến khi hắn bị anh Lục “hành” cho ra bã trên sân, than trời trách đất, cuối cùng cũng không hiểu hôm nay mình đã đắc tội anh Lục ở chỗ nào.
Trời dần tối, Lục Cẩm Diên nhìn thời gian rồi chào các thành viên: “Có việc, đi trước đây.”
Lần nào chơi bóng xong cũng đẫm mồ hôi, để không làm Khương Duật Bạch khó chịu, anh thường về ký túc xá tắm rửa trước, sau khi sạch sẽ thơm tho mới đi tìm Tiểu Bạch ăn tối.
Đẩy cửa phòng 611 ra, trong phòng hiếm khi yên tĩnh đến vậy. Lục Cẩm Diên quăng điện thoại và chìa khóa lên bàn, đưa tay nắm lấy cổ áo sau lột phăng chiếc áo bóng rổ ra, rồi lấy chiếc khăn lông đi về phía phòng tắm. Đi được nửa đường, anh đột nhiên thấy cửa phòng tắm đang đóng. Đang định hỏi xem ai ở bên trong thì giây tiếp theo, cửa mở ra.
Bốn mắt nhìn nhau, cả hai đều sững sờ.
Khương Duật Bạch: “Về rồi à?”
Lục Cẩm Diên: “Đang tắm à?”
Cả hai đồng thời nói một câu thừa thãi, nói xong lại là một khoảng im lặng.
“Lúc vẽ tôi vô ý làm đổ màu lên người nên bị bẩn.” Khương Duật Bạch giữ ý dời tầm mắt đi, không nhìn phần thân trên trần trụi của đối phương, “Tôi tắm xong rồi, cậu tắm đi.”
“Ờ.” Lục Cẩm Diên đáp một tiếng, khi đối phương định đi ngang qua người mình, anh đột ngột hỏi: “Hình xăm sau eo cậu, rốt cuộc là cái gì thế?”
Khương Duật Bạch khựng bước, ngước mắt nhìn anh: “Cậu thực sự tò mò đến thế ư?”
Yết hầu trượt lên xuống một cách khó nhận ra, mắt Lục Cẩm Diên lại liếc về phía vòng eo thon kia, thừa nhận: “Đúng, rất tò mò.”
Khương Duật Bạch im lặng một lúc, chậm rãi nói: “To the moon.”
“To the moon?” Lục Cẩm Diên lặp lại, “Lên mặt trăng?”
“Ừm.” Khương Duật Bạch đáp rồi bước tiếp, rõ ràng không định giải thích thêm.
Vì vậy, dù đã có câu trả lời, Lục Cẩm Diên lại rơi vào suy nghĩ sâu xa hơn. Tuy rằng hình xăm sau eo Tiểu Bạch không phải tên của ai, nhưng chắc chắn nó có hàm ý đặc biệt. Tại sao lại muốn lên mặt trăng? Tiểu Bạch muốn lên đó cùng với ai?
Hai câu hỏi này cứ quay cuồng trong đầu Lục Cẩm Diên, đến mức khi họ đang ngồi ăn tối ở nhà ăn, anh không kìm được mà buột miệng hỏi: “Cậu muốn lên mặt trăng cùng với ai?”
Động tác trên tay Khương Duật Bạch khựng lại, hàng mi dài dày khẽ run rẩy, dường như cả nhịp thở cũng nhẹ đi.
Lục Cẩm Diên nhận ra phản ứng của cậu không đúng, lập tức thấy hối hận: “Tôi chỉ hỏi vu vơ thôi, cậu không cần trả lời.”
“Cùng với người quan trọng nhất.” Một lúc sau, Khương Duật Bạch nhỏ giọng đáp, “Muốn cùng với người quan trọng nhất, lên mặt trăng.”
Lục Cẩm Diên nghiền ngẫm câu nói này, trong lòng lại trào dâng một cảm giác khó tả.
“Người quan trọng nhất là ai vậy?” Giọng anh nghe như đang cười, nhưng ý cười chẳng chạm tới đáy mắt, “Chẳng lẽ là… bạn trai cậu?”
Khương Duật Bạch cầm đũa lên ăn tiếp, không thừa nhận cũng không phủ nhận. Nhưng trong mắt Lục Cẩm Diên, không phủ nhận đồng nghĩa với thừa nhận. Nhìn thái độ trịnh trọng của Tiểu Bạch đối với hình xăm, thứ có thể khiến cậu xăm lên người chắc chắn là mang ý nghĩa phi thường.
Cho nên, rốt cuộc vẫn là hình xăm đôi? Gã đàn ông kia, trên người cũng có dòng chữ này sao? Liệu có khi nào đến cả vị trí xăm cũng giống hệt nhau không…
Càng nghĩ, Lục Cẩm Diên càng bực, anh mạnh tay đẩy khay cơm về phía trước, tạo ra một tiếng ma sát chói tai.
“Sao thế?” Khương Duật Bạch ngơ ngác ngẩng lên nhìn người đối diện, “Cậu không ăn nữa à?”
Lục Cẩm Diên giọng trầm xuống: “No rồi.”
Khương Duật Bạch nhìn hơn nửa phần thức ăn còn lại, ánh mắt đầy thắc mắc: “Cậu đang…”
Tim Lục Cẩm Diên đập thịch một cái, chợt nhận ra phản ứng của mình với hình xăm có vẻ hơi quá đà.
Có phải anh đã quá kích động rồi không?
Khương Duật Bạch: “Cậu đang giảm cân à?”
Lục Cẩm Diên: “…”
Hết chương 15
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.