Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

CHƯƠNG 40: CHƯƠNG 40

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Khương Duật Bạch tựa lưng vào chiếc bàn gỗ, ráng đỏ trên mặt vẫn chưa tan, nghe vậy vô thức vòng tay nắm chặt mép bàn, lắc đầu quầy quậy.
Dáng vẻ vừa thẹn thùng vừa cảnh giác của chú thỏ nhỏ trông thực sự quá đỗi đáng yêu, khiến Lục Cẩm Diên rất muốn cắn cậu một miếng, tha về ổ, rồi từng miếng từng miếng một…
“Sợ gì chứ?” Nghĩ đến đó anh đột nhiên bật cười, kiên nhẫn dẫn dắt: “Tôi không chụp nữa đâu mà, cậu không muốn xem thử ảnh chung trông thế nào à?”
Khương Duật Bạch do dự một chút, chậm rãi buông tay đi về phía mép giường.
Chỉ là chụp một tấm ảnh chung thôi mà, phản ứng của cậu dường như hơi thái quá rồi.
Đông Đông bình thường cũng thích ghé sát vào cậu để chụp ảnh, mặc dù chưa đến mức áp má sát sạt như thế này.
“Chụp đẹp thật đấy.” Lục Cẩm Diên giơ điện thoại lên sát mắt cậu, “Cậu thấy sao, Tiểu Bạch?”
Khương Duật Bạch nhìn hai người đang áp sát thân mật trên màn hình điện thoại, không nhịn được nhíu mày.
Lục Cẩm Diên mày ngài mắt phượng, khóe môi mỉm cười nhìn vào ống kính, còn cậu thì mặt mũi đỏ rực, thần sắc luống cuống, trông rất ngốc.
“Sao thế, không đẹp à?” Ngón tay cầm điện thoại của Lục Cẩm Diên siết chặt, lo lắng cậu có yêu cầu mình xóa ảnh không.
Đọc truyện tại TruyenLau.com “Cũng không phải không đẹp, chỉ là…” Khương Duật Bạch nhỏ giọng lầm bầm, “Trông tôi đần quá.”
“Làm gì có?” Lục Cẩm Diên không đồng tình thu điện thoại lại, mắt nhìn chằm chằm vào đôi má đang áp vào nhau của hai người, thần sắc hài lòng vô cùng, “Rõ ràng là rất đáng yêu, rất đẹp mà.”
Được anh khen như vậy, Khương Duật Bạch mím môi, cũng cảm thấy ngại khi định bảo anh xóa ảnh đi.
Lục Cẩm Diên ngước gương mặt điển trai lên, chân thành khẩn khoản: “Tôi sẽ không đăng lên mạng đâu, tấm ảnh này cứ để trong điện thoại tôi để làm kỷ niệm, được không?”
Khương Duật Bạch đứng trước mặt Lục Cẩm Diên, hiếm khi cao hơn anh nhiều đến vậy, nhìn vào ánh mắt đầy mong đợi của đối phương, cuối cùng cũng thỏa hiệp: “Được rồi, cậu cứ giữ đi.” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mắt Lục Cẩm Diên sáng rực lên, ngay sau đó nở một nụ cười rạng rỡ: “Tôi biết Tiểu Bạch là tốt nhất mà!”
Dáng vẻ vui mừng này cũng có chút ngây ngô, Khương Duật Bạch cứ ngỡ như thấy trên đầu anh mọc ra hai cái tai, đang vui sướng vẫy qua vẫy lại.
TruyenLau Đúng lúc hai người đang nhìn nhau, cửa kính phòng tắm mở ra, Mục Tân Vũ tắm xong đi ra.
Khương Duật Bạch bừng tỉnh, xoay người vòng sang phía bên kia giường: “Mọi người nghỉ ngơi sớm đi.”
Ánh mắt Lục Cẩm Diên dõi theo cậu không rời, dịu dàng nhắc nhở: “Tóc cậu vẫn chưa khô hẳn đâu, đợi thêm lát nữa hãy ngủ.”
“Được.” Khương Duật Bạch đáp, ngồi bên mép giường mở điện thoại, nhấn vào khung chat với Đông Đông để xem tin nhắn hắn gửi đến trước đó.
Tề Đông Đông: [Tiểu Bạch, tình hình sao rồi?]
Tề Đông Đông: [Mày đang đi vẽ ở núi Tiên Vân mà, sao đột nhiên lại diễn màn chia tay thế?]
Khương Duật Bạch: [Lục Cẩm Diên cũng đến núi Tiên Vân rồi.]
Tề Đông Đông: [WTF!]
Tề Đông Đông: [Hắn không đi học ở trường, lặn lội đến núi Tiên Vân làm gì?]
Khương Duật Bạch suy nghĩ một lát, nhắn lại: [Đến ngắm cảnh.]
Tề Đông Đông: […]
Tề Đông Đông: [Nên vừa nãy là mày diễn kịch trước mặt hắn à?]
Khương Duật Bạch: [Lục Cẩm Diên đột nhiên nói với tao là chính mắt nhìn thấy bạn trai tao ngoại tình, bắt tao phải chia tay ngay trước mặt hắn.]
Tề Đông Đông: [Không phải chứ…]
Tề Đông Đông: [Tao vẫn chưa hiểu lắm, mày lấy đâu ra bạn trai?]
Khương Duật Bạch: [Lần trước tao với Lục Cẩm Diên đi mua một chiếc đồng hồ rất xấu, mày còn nhớ không? Chắc là hắn nhìn chiếc đồng hồ đó nên nhận nhầm người rồi.]
Tề Đông Đông: [Lại còn thế nữa cơ à?]
Khương Duật Bạch: [Tóm lại là giờ tao đã chia tay dứt khoát với bạn trai rồi, mày đừng có nói hớ đấy.]
Tề Đông Đông: [Ok bảo bối, đảm bảo không hớ một lời!]
Khương Duật Bạch trút được gánh nặng, thầm thở phào một hơi.
Việc nói dối có bạn trai này, mặc dù không làm hại ai nhưng lúc nào cũng giống như một tảng đá đè nặng trong lòng cậu. Giờ đây, cậu cuối cùng không cần phải vắt óc bịa chuyện về bạn trai nữa rồi.
Khung chat lại hiện lên tin nhắn mới: [Ồ, tao hiểu rồi!]
Khương Duật Bạch: [Cái gì?]
Tề Đông Đông: [Tao bảo sao Lục Cẩm Diên tự nhiên lại thay đổi thái độ, cứ ra sức hối thúc mày chia tay, hóa ra là hiểu lầm bạn trai mày ngoại tình!]
Khương Duật Bạch không khỏi ngẩn ngơ, nhớ lại mấy lần Lục Cẩm Diên định nói lại thôi với cậu. Hóa ra đối phương đã sớm hiểu lầm cậu gặp phải gã tồi, thế nên mới năm lần bảy lượt hối thúc cậu chia tay.
Tề Đông Đông: [Gạt bỏ mấy cái khác sang một bên, nam thần trường mình cũng trượng nghĩa phết đấy, chơi được!]
Nhìn nhận xét của Đông Đông, Khương Duật Bạch khẽ cong môi, gõ chữ trả lời: [Lục Cẩm Diên thực sự là người rất tốt, Đông Đông, tao hy vọng sau này hai người cũng có thể trở thành bạn.]
Mười chín năm cuộc đời trước đây, cậu chỉ có duy nhất Tề Đông Đông là bạn tốt, nhưng giờ đây cậu không chỉ có thêm mấy người bạn cùng phòng rất ổn, mà còn có thêm một người bạn vô cùng, vô cùng tốt.
Cậu nhất định sẽ trân trọng điều này.
Tề Đông Đông: [Trở thành bạn thì thôi đi, tao không làm bạn nổi với mấy gã trai thẳng như nam thần đâu.]
Khương Duật Bạch: [Tại sao?]
Tề Đông Đông: [Cho dù hắn không kỳ thị đồng tính đi chăng nữa, thì mấy cái hành động kiểu trai thẳng của hắn cũng đủ làm tao cạn lời rồi…]
Khương Duật Bạch vô thức nghiêng mặt sang, nhìn người đang ngồi tựa lưng vào mình trên mép giường.
Giây tiếp theo, tầm mắt bất ngờ va phải một đôi mắt sâu thẳm.
Lục Cẩm Diên đang dùng một tư thế vặn vẹo để quan sát cậu, chẳng biết đã nhìn được bao lâu rồi.
Khương Duật Bạch giật mình: “Cậu đang làm gì thế?”
“Giãn gân cốt.” Lục Cẩm Diên thản nhiên thu hồi ánh mắt, bịa chuyện không chớp mắt, “Tư thế này có thể mở rộng vai đấy.”
Khương Duật Bạch: “…”
**
Lại một đêm không mộng mị, Khương Duật Bạch phát hiện ra kể từ khi Lục Cẩm Diên đến núi Tiên Vân, chất lượng giấc ngủ của cậu đã được cải thiện đáng kể.
Sáng nay dậy hơi muộn một chút, lúc hai người đến phòng ăn, các bạn học đang ăn sáng đã đông hơn hôm qua khá nhiều.
Thấy hai người cùng xuất hiện, trong phòng ăn lại dấy lên một phen xôn xao không nhỏ.
“Tiểu Bạch, chúng ta ngồi đằng kia đi.” Đối mặt với sự chú ý và bàn tán của người khác, Lục Cẩm Diên trước nay vẫn luôn thản nhiên, đưa tay chỉ vào vị trí cạnh cửa sổ.
“Được.” Khương Duật Bạch đáp lời, đi đến bên cửa sổ ngồi xuống.
Hôm nay trên bàn ăn không có Giáo sư Bùi, Mục Tân Vũ bạo gan hẳn lên, ngồi xuống cạnh Khương Duật Bạch, cùng họ ăn sáng.
Lục Cẩm Diên đi lấy phần ăn sáng cho hai người, đặt khay xuống rồi thấp giọng nói: “Hôm nay có món bánh bao nhân đậu đỏ cậu thích nhất này, tôi lấy cho cậu một cái.”
Khương Duật Bạch mỉm cười nhẹ: “Cảm ơn.”
Hai người ngồi đối diện ăn sáng, thỉnh thoảng nhỏ to vài câu, Mục Tân Vũ mấy lần định chen lời vào nhưng cứ thấy cảm giác kỳ lạ là mình hoàn toàn không chen nổi vào giữa hai người họ. Hắn đành bỏ cuộc, tập trung xử lý bữa sáng trước mặt.
Đang ăn dở, Lục Cẩm Diên cầm quả trứng trà trong đĩa lên, dùng đôi bàn tay to dài với các khớp xương rõ ràng thong thả bóc vỏ trứng, rồi đưa tới bên môi Khương Duật Bạch: “Cắn một miếng đi.”
Khương Duật Bạch vô thức há miệng, ngoan ngoãn cắn một miếng lòng trắng.
“Ngon không?” Lục Cẩm Diên nhìn cậu hỏi với ánh mắt đong đầy ý cười.
Khương Duật Bạch nuốt xuống, lắc đầu.
Lục Cẩm Diên liền bỏ quả trứng đã bóc vỏ vào bát mình, rồi cầm quả trứng trà khác bóc lại.
Mục Tân Vũ trố mắt nhìn động tác của anh, thức ăn đầy mồm mà quên cả nuốt.
“Nhìn gì thế?” Lục Cẩm Diên khẽ nâng mắt lên, nhìn hắn bằng vẻ mặt không cảm xúc.
“Không, không có gì…” Mục Tân Vũ lập tức ngậm miệng, lẳng lặng tiêu hóa thức ăn và cảnh tượng vừa thấy.
Động tác chăm sóc Tiểu Bạch của Lục Cẩm Diên quá đỗi thuần thục, cứ như thể đang…
Chăm sóc bạn gái vậy?
Lúc này, bàn bên cạnh truyền đến tiếng kêu thấp kìm nén, thấp thoáng có thể nghe thấy các nữ sinh đang nói mấy từ kiểu như “đẩy thuyền”.
Khổ nỗi người trong cuộc vẫn chẳng thấy có gì bất ổn, Lục Cẩm Diên gắp quả trứng trà mà Khương Duật Bạch vừa cắn một miếng lúc nãy lên, tự nhiên ăn sạch sẽ, rồi cầm hộp sữa cắm ống hút đưa qua: “Uống chút sữa đi, cẩn thận nghẹn.”
Khương Duật Bạch nhận lấy sữa, lúc ngậm ống hút, đầu lưỡi đỏ hồng thoáng hiện ra rồi biến mất.
Ánh mắt Lục Cẩm Diên tối lại, lực nhai thức ăn cũng mạnh thêm vài phần.
“Tiểu Bạch.” Thu Tử Hân ăn sáng xong đi tới, hào phóng chào hỏi: “Người này chính là Lục Cẩm Diên lừng danh đúng không?”
“Đúng.” Khương Duật Bạch nhìn cô, chủ động giới thiệu: “Đây là lớp trưởng lớp tôi.”
“Chào lớp trưởng, tôi là Lục Cẩm Diên.” Lục Cẩm Diên đặt đũa xuống, khóe môi nhếch lên một độ cong chuẩn mực, “Bình thường còn phải nhờ lớp trưởng chiếu cố Tiểu Bạch nhiều hơn.”
“Không có không có đâu!” Thu Tử Hân xua tay liên tục, cười đáp, “Tiểu Bạch chẳng bao giờ làm phiền tôi chuyện gì cả, ngược lại là tôi thi thoảng còn phải thỉnh giáo cậu ấy vài vấn đề nữa cơ.”
“Đúng không?” Lục Cẩm Diên rõ ràng rất hứng thú với chủ đề này, “Bình thường Tiểu Bạch ở lớp như thế nào?”
Khương Duật Bạch liếc anh một cái, trong mắt hiện lên vẻ thắc mắc.
Lục Cẩm Diên hỏi thăm cái này làm gì?
“Tiểu Bạch ở lớp thế nào à?” Thu Tử Hân hồi tưởng lại kỹ lưỡng, “Rất trầm tính, tập trung vẽ tranh, về cơ bản là chẳng mấy khi để ý chuyện xung quanh.”
Có thiên phú mỹ thuật cực cao nhưng không vì thế mà kiêu ngạo, mà dồn hết tâm trí đắm mình vào việc vẽ.
Câu trả lời đúng như dự đoán, Lục Cẩm Diên dùng giọng ôn hòa đáp lại: “Tính cách Tiểu Bạch vốn là như vậy, nên nếu có chuyện gì thì mong lớp trưởng quan tâm giúp đỡ cậu ấy nhiều hơn nhé.”
“Lục Cẩm Diên…” Khương Duật Bạch thấy có chút ngại ngùng, gọi khẽ tên anh, ý bảo anh đừng nói nữa.
Mấy câu này của anh thực ra rất kỳ lạ, nhưng Thu Tử Hân không nghĩ sâu xa, lại tiếp tục nói: “Nhưng mà tôi cảm thấy dạo này Tiểu Bạch cởi mở hơn nhiều rồi.”
Lục Cẩm Diên lần này là cười thật lòng: “Thật sao?”
“Chẳng lẽ là vì Tiểu Bạch đã quen cậu?” Thu Tử Hân nảy ra một ý nghĩ, quay sang hỏi cô bạn phía sau mình, “Tiểu Bạch bắt đầu cởi mở hơn từ sau khi chuyển ký túc xá kỳ này đúng không Nguyệt Nguyệt?”
Một nữ sinh khác phụ họa: “Hình như đúng là thế thật!”
Nụ cười trên mặt Lục Cẩm Diên càng thêm rõ rệt hơn, nhìn người đang xấu hổ đến mức lông mi run rẩy đối diện, đáp với giọng ẩn ý: “Dù không biết có phải không, nhưng tôi rất hy vọng là vì tôi.”
Khương Duật Bạch mím môi, không trả lời trực tiếp nhưng trong lòng đã thầm thừa nhận.
Bởi vì những người bạn cùng phòng thân thiện, và hơn hết là vì Lục Cẩm Diên.
Chủ đề này tạm thời khép lại, Thu Tử Hân lại hỏi: “À đúng rồi, mấy ngày tiếp theo bọn tôi vẫn còn đi vẽ, cậu định hành động cùng bọn tôi suốt luôn à?”
“Tất nhiên rồi.” Lục Cẩm Diên không cần suy nghĩ đáp, “Tôi sẽ bám sát Tiểu Bạch, nhất định không gây phiền phức cho lớp trưởng đâu.”
“Không phiền không phiền, chẳng phiền chút nào cả!” Nữ sinh ở bàn bên cạnh hóng hớt nhịn không được lớn tiếng đáp, “Được đi vẽ cùng nam thần trường mình, đây là phúc lợi trời ban đấy đúng không?”
Trong phòng ăn rộ lên một tràng cười thiện ý, Lục Cẩm Diên cũng cười: “Tôi thì không biết vẽ đâu, tôi chỉ có thể xách balo cho Tiểu Bạch thôi, làm giá vẽ di động cũng được.”
Lời vừa dứt, các nữ sinh ngồi gần đó lại phát ra một loạt tiếng “A a a”.
Khương Duật Bạch đưa tay che trán, che đi phần lớn khuôn mặt, chỉ muốn giả vờ như mình không có mặt ở đây.
Hóa ra đôi khi kỹ năng xã giao quá tốt cũng chẳng phải chuyện gì hay ho cho lắm…
Những ngày sau đó, Lục Cẩm Diên quả nhiên giống như một cái đuôi nhỏ, bám sát không rời Khương Duật Bạch.
Lúc đầu các nữ sinh thấy anh là không nhịn được mà xôn xao, sau hai ngày mới dần quen với sự hiện diện của nhân viên ngoài biên chế này.
Sau khi quan sát kỹ lưỡng, các nữ sinh càng rút ra kết luận: Mối quan hệ giữa nam thần trường mình và nam thần khoa mình thực sự rất không bình thường.
Thế là ánh mắt họ nhìn hai người lại chuyển sang một kiểu phấn khích mang ý nghĩa khác.
Ngày cuối cùng trước khi rời núi Tiên Vân, Khương Duật Bạch ngồi trước cây cầu vòm đá cổ kính kia để thực hiện bức vẽ thực tế cuối cùng.
Hôm nay chỉ có một mình cậu, trưa ăn cơm xong Lục Cẩm Diên nói muốn đi mua ít đồ kỷ niệm và đặc sản địa phương mang về cho các bạn cùng phòng. Cậu nhờ Lục Cẩm Diên mua luôn phần của mình, rồi một mình vác giá vẽ đến trước cầu đá.
Một buổi chiều vẽ tranh chẳng có gì khác lạ, nhưng Khương Duật Bạch vẽ được một lúc bỗng thấy thiếu thiếu thứ gì đó.
Một hồi lâu sau, cậu vô thức quay đầu lại, bấy giờ mới hiểu ra, hóa ra là thiếu mất cái ánh nhìn vẫn luôn dõi theo mình kia. Khương Duật Bạch quay mặt lại, gạt đi những suy nghĩ rối rắm kỳ lạ trong đầu, tập trung toàn tâm toàn ý vào việc vẽ như mọi khi.
Chẳng mấy chốc, trời tối dần.
Khương Duật Bạch nhạy cảm nhận ra sự thay đổi sáng tối của ánh sáng, cậu dừng bút, ngước nhìn bầu trời xám xịt không rõ ràng.
Lại sắp mưa rồi sao?
Một lát sau, cậu cúi người thu dọn dụng cụ vẽ, định về homestay trú mưa trước, kẻo lại nhếch nhác như lần trước.
Nhưng cơn mưa này đến nhanh hơn cậu tưởng.
Khương Duật Bạch vừa khoác balo lên chuẩn bị đi thì một giọt nước mưa “tạch” một tiếng rơi trúng chóp mũi cao thẳng. Vài giây sau, nước mưa từ trên trời trút xuống như những hạt châu đứt dây, rơi “rào rào”.
Khương Duật Bạch ngẩn người, ngay sau đó ôm bảng vẽ chạy lên cầu. Nước mưa xối xả rơi xuống đầu, nhanh chóng làm ướt mái tóc, cậu không kịp lau nước trên mặt, chỉ muốn nhanh chóng băng qua cầu sang phía bên kia.
“Tiểu Bạch!” Một giọng nói quen thuộc vang dội giữa không trung.
Bước chân khựng lại, Khương Duật Bạch vén hàng mi dài đẫm nước mưa nhìn sang phía đối diện.
Một chàng trai cao lớn, tay cầm một chiếc ô cán giấy mang họa tiết thủy mặc, đạp lên những phiến đá xanh vạn năm dưới chân, băng qua màn mưa mù mịt đi về phía cậu.
Khoảnh khắc này, cậu như bị thứ gì đó đóng đinh tại chỗ.
Như một thước phim quay chậm, Lục Cẩm Diên đi đến trước mặt cậu, đưa tay che trùm cả chiếc ô lên người cậu. Khương Duật Bạch ngẩng mặt, ngơ ngác nhìn vào đôi mắt đen sâu thẳm của đối phương.
“Xin lỗi Tiểu Bạch, tôi vẫn đến muộn rồi.” Lục Cẩm Diên lên tiếng, giọng điệu ẩn chứa sự đau lòng, “Tôi cảm thấy sắp mưa nên lập tức chạy tới ngay, không ngờ vẫn chậm một bước.”
“Không có…” Khương Duật Bạch bừng tỉnh, khẽ lắc đầu, “Không muộn đâu, cậu đến rất đúng lúc.”
“Thật à?” Ánh mắt Lục Cẩm Diên dõi theo giọt nước mưa lăn dài trên gò má cậu, trái tim khẽ động, không kìm được đưa tay lên muốn lau đi vệt nước trông tựa như nước mắt kia.
Khương Duật Bạch theo phản xạ nghiêng mặt đi một chút, nhưng rất nhanh đã xoay lại, mặc cho đầu ngón tay hơi thô ráp lướt qua gò má, nhẹ nhàng lau nước cho cậu.
Ánh mắt Lục Cẩm Diên dao động, thu lại ngón tay đang run rẩy vì phấn khích: “Đi thôi, chúng ta về trước đã.”
Nói đoạn, anh đổi cán ô sang tay kia cầm, xoay người sóng vai đi cùng Khương Duật Bạch.
Tiếng mưa rơi trên phiến đá xanh, nước bắn tung tóe như những bông hoa nhỏ bung nở, cả cây cầu chìm trong mưa lớn.
Nhưng Lục Cẩm Diên đã dùng một chiếc ô giấy mở ra một vùng trời riêng, ở đây Khương Duật Bạch không cần lo bị mưa làm phiền.
Khi hai người sắp đi hết cầu vòm, Khương Duật Bạch vô tình nhìn xuống bên cạnh cầu, một sắc vàng tươi tắn đập vào mắt. Đó là một nhành hoa dại mọc ra từ kẽ đá, nhỏ bé đáng thương, cánh hoa rụng rơi, đang lung lay sắp đổ trong mưa lớn.
Lục Cẩm Diên nhìn theo hướng mắt cậu, cũng dừng bước theo.
Anh im lặng vài giây, đột nhiên làm phép biến ra một chiếc ô giấy đồ chơi nhỏ xíu từ trong túi: “Xem đây là cái gì này?”
“Ô giấy?” Khương Duật Bạch nhìn vào lòng bàn tay anh, thoáng ngạc nhiên.
“Đúng, nãy đi mua đồ kỷ niệm thấy nó dễ thương quá nên mua luôn.” Lục Cẩm Diên đưa cán ô cho cậu, “Chúng ta che cái này thì bé quá, nhưng che cho bông hoa nhỏ này thì vừa xinh.”
Khương Duật Bạch cầm lấy chiếc ô cán dài che cho cả hai: “Cậu định…”
Lục Cẩm Diên bước ra khỏi ô, đi đến bên cầu, dùng lực cắm chắc cán chiếc ô giấy đồ chơi vào kẽ đá, để bông hoa vàng nhỏ hoàn toàn nằm dưới sự che chở của chiếc ô.
“Như thế này thì không sợ nó bị mưa to đánh gãy nữa.” Lục Cẩm Diên đứng dậy nhận lại chiếc ô lớn, nụ cười rạng rỡ, “Chờ trời tạnh, nó sẽ tiếp tục lớn lên dưới ánh mặt trời.”
Nụ cười này khiến Khương Duật Bạch có ảo giác bầu trời u ám phía sau bỗng chốc trở nên hửng nắng.
Trước khi đi, cậu lại nhìn bông hoa nhỏ dưới chiếc ô giấy một cái, cảm hứng đột nhiên ập đến.
Cậu dường như đã mơ hồ hiểu ra, “hy vọng” rốt cuộc là gì.
**
Chuyến vẽ thực tế mười ngày ở núi Tiên Vân chính thức kết thúc, các bạn học lại tập hợp lên xe khách về trường.
Người ngoài biên chế của chuyến đi này hiển nhiên cũng ké xe cùng mọi người về Đại học A.
Tuy nhiên, Lục Cẩm Diên không hề ké xe không, trước khi lên xe anh đã đặc biệt tìm một quán trà sữa, mua trà sữa nóng cho cả giáo sư và tất cả bạn học.
“Oa!” Các cô gái đồng loạt reo hò vui sướng, “Bao nhiêu ngày rồi chúng ta không được uống trà sữa rồi!”
“Bạn học Lục này, quanh khu du lịch làm gì có quán trà sữa đâu?” Thu Tử Hân cầm ly trà sữa tò mò hỏi, “Sao mấy ngày nay bọn tôi không thấy nhỉ?”
Lục Cẩm Diên đáp: “Quanh khu du lịch không có, tôi nhờ người xuống dưới núi mua đấy.”
“Quá đỉnh luôn!” Thu Tử Hân giơ ngón tay cái tán thưởng rồi về chỗ ngồi của mình.
Lục Cẩm Diên một tay cầm trà sữa, đi đến ngồi cạnh Khương Duật Bạch, cắm ống hút sẵn rồi mới đưa qua: “Bảy phần đường, có thêm kem sữa, cậu sẽ thích đấy.”
Khương Duật Bạch nhận lấy trà sữa, nhỏ giọng cảm ơn.
“Uống từ từ thôi, nóng đấy.” Lục Cẩm Diên nghiêng người, ánh mắt dịu dàng như nước. Khương Duật Bạch hai tay bưng ly trà sữa, khẽ hút một ngụm.
“Ngon không?” Lục Cẩm Diên nhìn chằm chằm vào hạt ngọc môi trên xinh đẹp, khẽ hỏi.
“Ừm.” Khương Duật Bạch gật đầu trả lời khẳng định, “Ngon lắm.”
Trà sữa làm ướt môi, kẽ môi dính một vòng kem trắng nhạt, rồi biến mất sau cái liếm môi nhẹ nhàng của đầu lưỡi. Yết hầu khẽ chuyển động, Lục Cẩm Diên hạ thấp giọng: “Có thể cho tôi nếm thử một ngụm được không?”
“Được chứ.” Khương Duật Bạch chẳng nghĩ ngợi gì đưa trà sữa qua, lại hỏi: “Sao cậu không mua cho mình một ly?”
Lục Cẩm Diên không nói gì, mắt dán chặt vào đôi môi hồng nhuận, ngậm lấy chiếc ống hút còn ẩm ướt vào miệng, không kiềm chế được dùng răng cắn nhẹ một cái vào thân ống, rồi từ từ hút một ngụm trà sữa.
Khương Duật Bạch cũng nhìn anh: “Ngon không?”
Yết hầu trượt xuống, tiếng nuốt cực kỳ rõ ràng, Lục Cẩm Diên cười rộ lên: “Ngon, cực kỳ ngon luôn.”
Khương Duật Bạch nhận lại trà sữa, phát hiện trên ống hút có một vòng dấu răng nhạt, bấy giờ mới hậu tri hậu giác nhận ra mình vừa dùng chung ống hút với Lục Cẩm Diên.
“Sao thế?” Lục Cẩm Diên nhận ra sự ngập ngừng của cậu, đôi mắt khẽ nheo lại, giọng trêu chọc, “Chê tôi à?”
“Không có…” Khương Duật Bạch miệng thì đáp, nhưng hành động lại không hút thêm ngụm trà sữa nào nữa.
Lục Cẩm Diên dứt khoát xoay hẳn người qua, gương mặt điển trai áp sát trước mặt cậu: “Nếu không chê thì cậu uống thêm ngụm nữa cho tôi xem nào.”
Mặt Khương Duật Bạch đỏ lên, sau gáy cọ cọ vào lưng ghế, cố gắng nới rộng khoảng cách giữa hai người.
Nhưng Lục Cẩm Diên cứ nhìn chằm chằm vào cậu như thế, cậu cũng không tiện thò tay ra lau nước bọt trên ống hút trước mặt anh, chỉ đành cụp mi mắt, một lần nữa ngậm lấy chiếc ống hút đã bị cắn qua kia.
Khóe môi đẹp đẽ vẽ nên một nụ cười thỏa mãn, Lục Cẩm Diên cuối cùng cũng ngồi thẳng người lại, đợi xe xuất phát.
Cũng giống như lúc đi, quãng đường về cũng rất dài, sau khi ăn trưa ở trạm dừng chân, buổi chiều xe tiếp tục lăn bánh về trường.
Ngồi xe lúc nào cũng dễ buồn ngủ, tầm hơn hai giờ chiều, Khương Duật Bạch tựa vào lưng ghế, đưa tay che miệng ngáp một cái nhỏ.
“Buồn ngủ rồi à?” Lục Cẩm Diên liếc sang, vỗ vỗ vai mình, “Buồn ngủ thì ngủ một lát đi, cho cậu mượn vai này.”
Khương Duật Bạch liếc nhìn bờ vai rộng lớn, rụt rè lắc đầu từ chối: “Không sao, tôi không buồn ngủ đâu.” Lục Cẩm Diên khẽ nhướng mày, cũng không khuyên tiếp.
Quả nhiên, chẳng mấy chốc, hàng lông mi như bàn chải nhỏ đã dần khép lại.
Xe khách đi qua một đoạn đường không mấy bằng phẳng, thân xe rung lắc, đầu Khương Duật Bạch cũng theo đó mà gật gà gật gù.
Lục Cẩm Diên không chớp mắt nhìn theo, càng nhìn càng thấy thích, càng nhìn càng thấy yêu, cuối cùng ngay khi cái đầu nhỏ xù xì kia sắp đập vào cửa kính, anh nhanh chóng dùng mu bàn tay mình chắn lại.
Lòng bàn tay nâng lấy gò má ấm áp, gần như ngay lập tức khiến anh nhớ lại cảm giác áp má đêm đó.
Anh đè nén sự tê dại dâng lên nơi đầu quả tim, cẩn thận đỡ lấy cái đầu kia tựa vào vai mình, điều chỉnh tư thế cho cậu ngủ thoải mái nhất.
Khương Duật Bạch ngủ một giấc này là ngủ thẳng tới đích.
Cậu tỉnh dậy trong tiếng ồn ào náo nhiệt, lúc mở mắt ra còn hơi ngơ ngác, nhất thời không biết mình đang ở đâu.
“Đến trường rồi.” Lục Cẩm Diên thấp giọng nói, “Chúng ta xuống xe thôi, Tiểu Bạch.”
Khương Duật Bạch tỉnh táo hẳn, phắt một cái ngồi thẳng đầu dậy: “Xin lỗi, tôi không cố ý ngủ quên đâu.”
Cậu nhớ rõ ràng mình đã cố gắng chống chọi với cơn buồn ngủ, sao cuối cùng lại ngủ trên vai Lục Cẩm Diên rồi?
Lục Cẩm Diên đứng dậy trước: “Không sao, xuống xe thôi.”
Để Khương Duật Bạch đi phía trước, anh khẽ cử động bờ vai đã cứng đờ đến tê dại, đi xuống xe theo.
Các bạn học khác đã lục tục đi vào cổng trường, Lục Cẩm Diên xách hành lý của Khương Duật Bạch ra, đang định cùng cậu về ký túc xá thì phía sau vang lên một giọng nói hớt hải: “Lục Cẩm Diên!”
Lục Cẩm Diên xoay người lại, thấy người gọi mình thì chân mày nhíu lại.
Anh nhớ người này, là cái người gặp ở phòng vẽ lần trước, nhưng rõ ràng Tiểu Bạch cực kỳ phản cảm với người này.
Nghĩ đến đây, anh lạnh lùng lên tiếng hỏi: “Có việc gì không?”
Khương Duật Bạch đi phía trước cũng dừng bước, nhận ra Dương Văn Kiệt định nói gì, sắc mặt thoắt cái lạnh sập xuống: “Dương Văn Kiệt!”
Kể từ cuộc nói chuyện ở đài quan sát hôm đó, mấy ngày vẽ tiếp theo đối phương không tìm cậu gây sự nữa, cậu cứ ngỡ chuyện này đã kết thúc rồi.
Tuy nhiên, Dương Văn Kiệt phớt lờ lời cảnh cáo của cậu, bất chấp tất cả hét lớn: “Khương Duật Bạch là gay, là cái loại đồng tính luyến ái chết tiệt mà cậu ghét nhất đấy!”
Các sinh viên đi ngang qua đồng loạt dồn ánh mắt về phía họ.
Khương Duật Bạch nghẹt thở, bàn tay buông thõng bên hông lặng lẽ siết chặt thành nắm đấm, đang định lên tiếng phản bác thì nghe Lục Cẩm Diên đáp lại: “Mắc bệnh dại thì đi bệnh viện mà trị, đừng có ở đây mà sủa bậy.”
Dương Văn Kiệt tưởng anh không tin, vội vàng nói tiếp: “Là thật đấy! Lục Cẩm Diên, chẳng phải cậu là trai thẳng kỳ thị đồng tính à? Nó giả vờ tiếp cận cậu là có ý đồ xấu đấy!”
“Ai nói với cậu, tôi là trai thẳng?” Lục Cẩm Diên đứng yên tại chỗ, lạnh lùng hỏi vặn lại.
Khương Duật Bạch đột ngột ngước mắt nhìn anh, ánh mắt tràn đầy vẻ không thể tin nổi.
**
Chan: Không bé ơi, anh tự bẻ cong mình rồi, vợ anh là tiểu Bạch đó =)))))))))))))
Hết chương 40

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu