Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Dù Khương Duật Bạch khi mặc bộ đồng phục này đã chuẩn bị tâm lý cho chuyện sắp xảy ra, nhưng vẫn bị đôi mắt đen đang rừng rực hai ngọn lửa kia nhìn đến mức bủn rủn chân tay.
Lục Cẩm Diên cũng không muốn dọa cậu, kiên nhẫn đợi vài giây.
Cuối cùng, Khương Duật Bạch bước đi trên tấm thảm lông mềm mại, từng bước tiến lại gần: “Lục Cẩm Diên…”
“Anh đây.” Lục Cẩm Diên giơ tay nắm lấy vòng eo thon dưới lớp đồng phục, ấn cậu ngồi lên đùi mình, gần như thở dài hỏi: “Nên bắt đầu bóc từ đâu bây giờ?”
Ký ức trong cơ thể thức tỉnh, cậu khẽ run rẩy theo bản năng nhưng không hề lùi bước mà vươn cánh tay trắng muốt chủ động ôm lấy cổ anh…
Đêm đông tĩnh mịch, ngoài cửa kính gió lạnh rít gào, nhưng trong phòng lại ấm áp như xuân.
Trong một khoảnh khắc, tình yêu và khao khát trong lòng Lục Cẩm Diên đạt đến đỉnh điểm, suýt chút nữa không kìm được mà vò nát món quà sinh nhật tuyệt vời này. Hóa ra tình yêu nồng cháy đến mức độ nhất định sẽ biến thành sự hủy diệt, muốn bất chấp tất cả cùng người yêu lao vào ngọn lửa đang rực cháy…
Cho đến tận nửa đêm, Khương Duật Bạch mệt lả nằm trong lòng anh, tai áp vào nhịp tim của anh, trong cơn nửa tỉnh nửa mê khẽ gọi: “Lục Cẩm Diên…”
“Ừm.” Lục Cẩm Diên dịu dàng đáp, “Anh đây.”
“Món quà sinh nhật cuối cùng em tặng anh… là muốn nói với anh rằng…” Khương Duật Bạch khẽ cọ vào ngực anh, “Đừng cảm thấy tiếc nuối vì đã bỏ lỡ những ngày tháng trước đây của em, bởi vì…”
“Quãng thời gian sau khi gặp anh, mới là quãng thời gian tuyệt vời nhất của em.”
Lục Cẩm Diên siết chặt vòng ôm, trầm giọng đáp: “Anh cũng vậy.”
TruyenLau.com
Sau khi gặp Khương Duật Bạch, anh mới hiểu thế nào là yêu.
Thế nào là thực sự sống.
**
Website TruyenLau.com
Sáng hôm sau, Khương Duật Bạch tỉnh dậy đã gần mười một giờ.
“Chào buổi sáng, vợ.” Lục Cẩm Diên lập tức ghé lại hôn cậu một cái, đôi mắt chứa ý cười cho thấy anh đã tỉnh từ lâu.
“Chào…” Khương Duật Bạch mơ màng đáp một tiếng rồi lại vùi mặt vào chăn ấm.
Website TruyenLau.com
Lục Cẩm Diên ôm cả người lẫn chăn vào lòng: “Vẫn chưa ngủ đủ à?”
“Thật không công bằng…” Khương Duật Bạch lộ ra hai mắt, ấm ức buộc tội, “Tại sao trông anh chẳng có vẻ gì là buồn ngủ cả?” Rõ ràng hai người cùng đi ngủ, à không, Lục Cẩm Diên còn ngủ muộn hơn cậu vì còn phải dọn dẹp cho cậu nữa…
“Vì thể lực anh tốt mà.” Lục Cẩm Diên cười ha ha đáp, “Đợi em quen rồi, từ từ theo kịp nhịp điệu của anh thì sẽ không thấy mệt thế này nữa đâu.”
Khương Duật Bạch lắc đầu nhè nhẹ: “Em chẳng tin lời anh đâu.”
Mức độ đó thì làm sao mà quen cho nổi?
“Thật mà, chồng không lừa vợ đâu.” Lục Cẩm Diên thấp giọng dỗ dành, “Không tin thì chúng ta thử thêm nhiều lần nữa…”
Hai người đùa nghịch trên giường một lát, bụng Khương Duật Bạch hơi đói, chuẩn bị dậy ăn gì đó.
Vừa ngồi dậy, ánh mắt cậu chạm phải bộ đồng phục trên thảm, không khỏi hít một hơi lạnh: “Lục Cẩm Diên!”
“Ơi, anh đây.” Lục Cẩm Diên đang lấy quần áo cho cậu, nghe tiếng quay người lại: “Sao thế?”
“Anh nhìn bộ đồng phục của em này…” Khương Duật Bạch chỉ vào đống đồ không còn ra hình thù gì nữa, trên đó còn có những dấu vết đáng ngờ, “Em đã bảo phải cởi ra trước rồi mà anh nhất định không cho…”
Lục Cẩm Diên đặt quần áo lên giường, cúi người nhặt bộ đồ bẩn lên: “Đều tại em mặc đồng phục trông thanh thuần quá— ý anh là anh nhất định sẽ chịu trách nhiệm giặt sạch sẽ, là ủi phẳng phiu!”
“Thế còn nghe được.” Khương Duật Bạch miễn cưỡng đồng ý, đặt chân xuống đất vào nhà vệ sinh rửa mặt.
Lục Cẩm Diên lẽo đẽo theo sau, nôn nóng hỏi: “Vậy bao giờ vợ lại mặc đồng phục cấp ba nữa?”
Khương Duật Bạch: “…”
Lục Cẩm Diên: “Ngày mai? Ngày kia? Ngày kìa cũng được!”
Khương Duật Bạch: “Tránh ra đi, đừng cản trở em đánh răng.”
Sau khi ăn trưa xong, Khương Duật Bạch chuẩn bị đến tiệm xăm.
Trước khi ra cửa, Lục Cẩm Diên quấn khăn cho cậu kín mít, lại lấy đôi găng tay lông xù đeo cho cậu, sợ cậu bị nhiễm lạnh.
“Chào mừng quý khách~” Đẩy cửa vào, Lê Thanh thò đầu ra từ sau quầy, kêu lên đầy ngạc nhiên: “Oa! Anh Duật Bạch anh mặc nhiều đồ thế này mà sao trông chẳng béo chút nào nhỉ?”
“Vì anh Duật Bạch của em gầy quá, dỗ thế nào cũng không béo lên được.” Lục Cẩm Diên cười tiếp lời, cẩn thận tháo găng tay cho Khương Duật Bạch.
Lê Thanh bĩu môi: “Ngưỡng mộ chết em mất…”
“Ngưỡng mộ cái gì?” Lê Tư đút hai tay túi quần đi ra, giáo huấn em gái: “Con gái cứ béo một chút mới tốt.”
Khương Duật Bạch gật đầu tán thành: “Anh trai em nói đúng đấy.”
Hôm nay là ngày cuối cùng tiệm xăm mở cửa trước năm mới, Khương Duật Bạch có hai khách hẹn buổi chiều nên nhanh chóng bắt tay vào việc. Lục Cẩm Diên không làm phiền cậu, ngồi ở phòng chờ nghịch điện thoại, kết quả vô tình trở thành tấm biển quảng cáo sống cho tiệm, gần như cô gái nào vào tư vấn xăm cũng không nhịn được mà nhìn trộm anh.
“Anh đẹp trai này có chủ rồi.” Lê Thanh nhỏ giọng giải thích với vị khách đang định xin số, “Người yêu chính là thợ xăm trong tiệm nhà em đấy.”
“Hả?” Vị khách ngạc nhiên há miệng, “Thật hay giả vậy?”
“Thật mà.” Lê Thanh chỉ tay lên bức ảnh thợ xăm treo trên tường, “Chị thấy bức ảnh đó không?” Vị khách nhìn theo tay cô lên bức ảnh chân dung làm việc trên tường, lần này thì mắt trợn tròn: “Thợ xăm nhà em đẹp trai quá vậy?”
Lục Cẩm Diên vốn đang làm ngơ với âm thanh xung quanh đột nhiên hé mắt, ánh nhìn sắc lẹm quét qua đối phương. Vị khách giật mình, vô thức nép vào người Lê Thanh. Lê Thanh thì chẳng hay biết gì, thậm chí còn đắc ý nhướng mày: “Chứ còn sao nữa!”
“Đợi đã—” Vị khách bỗng phản ứng lại, “Vậy họ là một cặp đôi đồng tính sao?”
“Đúng vậy ạ.” Lê Thanh gật đầu mạnh, “Chị thấy họ trông rất đẹp đôi đúng không?”
Tiễn vị khách đi xong, Lê Thanh nghe thấy trong điện thoại vang lên giọng nữ thân thiết: “Alipay đã nhận một nghìn tệ.”
Cô lập tức phấn khích móc điện thoại ra: “A a a ai chuyển tiền cho em vậy?”
“Lì xì năm mới sớm cho em đấy.” Lục Cẩm Diên lắc lắc điện thoại, “Lần sau trong tiệm có ai hỏi số của Tiểu Bạch thì nhớ trả lời như hôm nay nhé.”
“Vâng! Tuyệt đối không vấn đề gì ạ!” Lê Thanh sảng khoái đồng ý, mặt hớn hở đi khoe với anh trai. Một câu “rất đẹp đôi” đổi lấy một nghìn tệ lì xì, quá hời luôn!
Một tiếng sau, Khương Duật Bạch đang dọn dẹp dụng cụ, Lê Thanh bước vào phòng làm việc, định sao chép kinh nghiệm làm giàu: “Anh Duật Bạch, em thấy anh và anh Lục Cẩm Diên cực kỳ đẹp đôi luôn!”
Động tác trên tay khựng lại, Khương Duật Bạch nhìn cô đầy lạ lùng: “Cái gì?”
“Em nói là—” Lê Thanh cao giọng, “Anh và anh Lục Cẩm Diên trông cực kỳ đẹp đôi!”
Khương Duật Bạch ngẩn người, sau đó cong môi: “Cảm ơn em.”
Con đường làm giàu bị đứt đoạn, Lê Thanh chạy biến ra ngoài.
Lê Tư vừa nhìn theo bóng lưng em gái vừa mời mọc: “Tiểu Bạch, năm nay cậu có định đến nhà tôi ăn Tết không?”
Khương Duật Bạch lắc đầu: “Thôi anh ạ.”
“Cậu đã tuyệt giao với gia đình rồi, năm nay chỉ có thể ở lại căn hộ ăn Tết. Ngộ nhỡ lúc đó Lục Cẩm Diên về nhà thì chẳng phải cậu sẽ phải đón giao thừa một mình à?” Lê Tư tiếp tục khuyên, “Về nhà tôi ăn Tết đi, bà nội cũng nhớ cậu lắm.”
Khương Duật Bạch chưa kịp từ chối lần nữa thì từ hành lang truyền đến giọng nói trầm ấm đầy nam tính: “Tiểu Bạch ở đâu, tôi ở đó.”
Bóng dáng cao lớn xuất hiện ở cửa, Lục Cẩm Diên mắt dán vào mặt cậu nhưng lời lại nói với Lê Tư: “Giao thừa năm nay tôi sẽ đón cùng Tiểu Bạch, không phiền ông chủ Lê lo lắng.”
“OK…” Lê Tư nhún vai, “Tôi không có ý gì khác đâu, đừng hiểu lầm.”
“Còn nữa—” Lục Cẩm Diên đính chính, “Đó không phải căn hộ của chúng tôi, đó là nhà của chúng tôi, là nhà của tôi và Tiểu Bạch.”
**
Hơn sáu giờ tối, công việc xăm của Khương Duật Bạch kết thúc hoàn toàn.
Hai anh em đứng ở cửa tiễn họ, Lê Tư vẫn đút tay túi quần, uể oải nói: “Vậy chúng ta hẹn năm sau gặp lại nhé?”
Khương Duật Bạch vẫy tay chào: “Hẹn năm sau gặp lại.”
Lục Cẩm Diên khoác vai cậu quay người đi, nhỏ giọng hỏi: “Tối nay em muốn ăn gì?”
“Về nhà ăn đi anh.” Khương Duật Bạch nghiêng mặt, “Làm qua loa cái gì đó cũng được.”
Bất kể Lục Cẩm Diên làm món gì cũng đều ngon hơn bên ngoài, đó là một hương vị rất đặc biệt.
“Được.” Lục Cẩm Diên nở nụ cười, “Về nhà thôi.”
Trên đường về, Khương Duật Bạch vô tình nhìn ra cửa sổ xe, mắt mở to, giọng vui mừng: “Tuyết rơi rồi?”
Lục Cẩm Diên cũng thấy những bông tuyết bay trong ánh đèn, không khỏi cười nói: “Trận tuyết đầu mùa năm nay cuối cùng cũng đến rồi.”
“Cứ tưởng dự báo thời tiết lại lừa người chứ.”
Khương Duật Bạch mở cửa sổ xe, đưa tay ra hứng tuyết.
Lục Cẩm Diên tranh thủ nhìn cậu: “Lạnh đấy, đừng thò tay ra ngoài.”
Khương Duật Bạch ngoan ngoãn thu tay về nhưng mắt vẫn nhìn những bông tuyết lúc ẩn lúc hiện ngoài cửa sổ.
“Đừng gấp, sắp về đến nhà rồi.” Lục Cẩm Diên lái xe vào khu chung cư, đỗ lại trước cửa tòa nhà, “Đi, chúng ta xuống xem tuyết.”
Chỉ một lát thôi mà tuyết rơi dày đã nhuộm trắng mặt đất, trên đất có một lớp tuyết mỏng, đạp lên sẽ để lại một dấu chân nông.
“Sáng mai ngủ dậy chắc chắn tuyết sẽ dày lắm.”
Khương Duật Bạch ngắm nhìn những bông tuyết chao liệng dưới ánh đèn đường như vô số chú bướm nhỏ kết tinh, không kìm được lại đưa tay ra hứng.
Lục Cẩm Diên tiến lại gần cậu: “Vậy sáng mai anh đắp người tuyết cho em nhé.”
“Thật ạ?” Khương Duật Bạch quay người lại, đáy mắt lấp lánh ánh sáng, “Anh còn biết đắp người tuyết cơ à?”
“Tất nhiên.” Lục Cẩm Diên đưa đôi bàn tay ra, bao bọc lấy bàn tay đang lạnh buốt của cậu vào lòng bàn tay mình, “Đắp một bé thỏ trắng, đắp một con sói xám, để chúng nắm tay nhau.”
Khương Duật Bạch bật cười: “Anh lừa em, anh không biết đâu.”
“Không lừa em đâu.” Lục Cẩm Diên hôn lên tay cậu một cái, “Tiểu Bạch, em có biết một quan niệm này không?”
“Quan niệm gì cơ?” Khương Duật Bạch phối hợp hỏi.
Lục Cẩm Diên ngước mắt nhìn cậu: “Người ta nói nếu hôn nhau vào lúc tuyết đầu mùa, hai người sẽ được bên nhau đến đầu bạc răng long.”
Khương Duật Bạch suy nghĩ một chút: “Có phải vì tuyết sẽ làm tóc nhuộm trắng không anh?”
“Đúng thế.” Lục Cẩm Diên cũng cười, “Vợ anh thông minh thật.”
“Vậy chúng ta đợi một lát nữa rồi hãy hôn nhé.” Khương Duật Bạch nhìn lên phía trên, dừng lại trên mái tóc anh, “Đợi tuyết trên tóc nhiều thêm chút nữa.”
Trái tim Lục Cẩm Diên sắp tan chảy vì sự đáng yêu này rồi: “Được, vậy chúng ta đợi thêm chút nữa.”
Hai người đứng dưới ánh đèn đường, để mặc những bông tuyết tinh nghịch rơi trên tóc, rơi trên hàng mi và cả trên bờ vai họ.
“Được chưa em?” Một lúc sau, Lục Cẩm Diên không nhịn được lên tiếng, “Không thể đứng trong tuyết lâu quá đâu, cẩn thận kẻo—”
Lời nói đột ngột dừng lại.
Khương Duật Bạch hơi nhón chân, nhắm mắt hôn lên môi anh.
Vẻ mặt thành kính như thể đang cầu nguyện với thần linh, nhất định phải để họ bên nhau đến đầu bạc răng long.
Những bông tuyết lạnh giá bị thân nhiệt làm tan chảy, Lục Cẩm Diên chiếm quyền chủ động, hôn trả lại một cách nồng cháy. Một nụ hôn nóng bỏng như thể làm linh hồn cũng phải run rẩy.
Hồi lâu sau, Lục Cẩm Diên buông người đang gần như không thở nổi ra, tì vào trán cậu: “Hít thở nào…”
Khương Duật Bạch cố gắng bình ổn nhịp thở hỗn loạn: “Lục Cẩm Diên, em đã nói là em cũng yêu anh chưa nhỉ?”
Tim Lục Cẩm Diên run lên, giọng hơi khàn: “Lẽ ra phải để anh nói trước chứ.”
“Vâng.” Khương Duật Bạch ngoan ngoãn đáp, “Vậy anh nói trước đi.”
“Khương Duật Bạch, anh yêu em.” Lục Cẩm Diên hứa hẹn bằng giọng dịu dàng và trang trọng, “Anh sẽ mãi mãi yêu em, cho đến khi ngừng thở mới thôi.”
“Lục Cẩm Diên, em cũng yêu anh.” Khương Duật Bạch đáp lại anh, “Cho đến khi cái chết chia lìa đôi ta.”
Họ gặp nhau dưới ánh nắng gắt mùa hạ, yêu nhau giữa ánh trăng vàng mùa thu, ôm nhau trong tuyết trắng đêm đông, họ sẽ cùng nhau đi qua vô số lần bốn mùa luân chuyển.
Một ngày nào đó, họ sẽ cùng nắm tay nhau đi lên mặt trăng.
— Hết chính truyện —
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.