Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

CHƯƠNG 20: CHƯƠNG 20

20
Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Nghe thấy tiếng bước chân sau lưng, Khương Duật Bạch nghiêng người ngoảnh đầu lại: “Tìm thấy chưa?”
“Cái gì?” Lục Cẩm Diên nhất thời không phản ứng kịp, dường như cả đại não cũng bị hơi nóng làm cho mụ mị.
“Không phải là tìm đồ à?” Khương Duật Bạch đứng thẳng người, ánh mắt dừng trên mặt anh, “Trông cậu có vẻ rất nóng, có muốn bật điều hòa thấp xuống chút không?”
“Không cần!” Lục Cẩm Diên bừng tỉnh, sải đôi chân dài bước nhanh về phía giường mình, “Hơi buồn ngủ, tôi ngủ trước đây!”
Khương Duật Bạch nghĩ nghĩ một lát rồi hỏi: “Hôm qua cậu nói sẽ dạy tôi chơi bóng rổ, khi nào cậu rảnh?”
Cái người đang định nằm xuống cứng đờ lại, Lục Cẩm Diên đành bấm bụng đáp: “Tôi thế nào cũng được, tùy thời gian của cậu.”
Dù sao cũng là cơ hội do anh chủ động đòi hỏi, nếu đột ngột nuốt lời, Tiểu Bạch chắc chắn sẽ lại nghĩ ngợi lung tung. Vả lại nói lời không giữ lời cũng không đúng với phong cách làm việc thường ngày của anh.
Khương Duật Bạch không nhận ra sự thiếu tự tin trong giọng nói của anh, cậu suy nghĩ một chút: “Vậy thì tối mai nhé, tối mai tôi rảnh.”
Lục Cẩm Diên: “Được…”
Chiều tối hôm sau, Khương Duật Bạch đến nhà thi đấu bóng rổ đúng hẹn.
Trên sân bóng trận đấu đang diễn ra sôi nổi, trên khán đài rải rác vài thành viên khác đang ngồi xem, thỉnh thoảng lại vang lên những tràng pháo tay cổ vũ.
Khương Duật Bạch vừa cầm chai nước khoáng xuất hiện, đã có người phát hiện ra cậu, lớn tiếng gọi: “Nam thần khoa!”
Những người khác nghe thấy vậy thì đồng loạt quay đầu nhìn chằm chằm, thậm chí có người nhiệt tình đứng dậy: “Nam thần, đến xem anh Lục tập à?”
Khương Duật Bạch vốn dĩ đã có ngoại hình cực kỳ nổi bật, khiến người ta nhìn một lần là khó quên, huống hồ lúc liên hoan câu lạc bộ, anh Lục đã bảo vệ mỹ nhân hệ nghệ thuật này ra sao, mọi người đều đã tận mắt chứng kiến.
Khương Duật Bạch khựng lại, cố gắng khắc phục sự không thoải mái trong lòng, gật đầu chào hỏi mấy người đó.
“Xin chào!” Một anh chàng to con chủ động tiến lại gần cậu, nở nụ cười tiêu chuẩn lộ tám chiếc răng: “Lại gặp nhau rồi, lần này cậu đã nhớ tôi chưa?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com Dù sao cũng từng làm người mẫu phác thảo cho mình, lần này Khương Duật Bạch đã nhận ra, cậu mỉm cười nhẹ: “Xin chào, tôi nhớ.”
Trình Mạnh Khang cười ha ha, hỏi: “Cậu đến tìm anh Lục à?”
Khương Duật Bạch đáp: “Ừ.”
“Trận này Anh Lục vẫn chưa đánh xong, cậu ngồi đây đợi một lát nhé!” Trình Mạnh Khang dùng tay phủi phủi chỗ ngồi.
Website TruyenLau.com Khương Duật Bạch sau khi cảm ơn xong thì ngồi xuống, ánh mắt vừa quét qua sân bóng, lại nghe đối phương hỏi: “Cậu tìm anh Lục có việc gì không?”
“Tôi muốn học chơi bóng rổ, cậu ấy đồng ý lúc rảnh sẽ dạy tôi.” Khương Duật Bạch không hề có ý giấu diếm, trả lời thật.
“Cậu muốn học bóng rổ à?” Trình Mạnh Khang xích lại gần hơn một chút, nhiệt tình tự ứng cử: “Nếu anh Lục không rảnh, tôi có thể dạy cậu!”
“Không cần đâu.” Trên đỉnh đầu hai người vang lên một giọng nói trầm thấp, “Tôi rảnh.”
TruyenLau Trình Mạnh Khang ngẩn ngơ, lập tức đứng dậy: “Anh Lục.”
Lục Cẩm Diên vừa đánh bóng xong, mồ hôi nhễ nhại chảy dọc theo xương lông mày cao vút, anh ra hiệu một cách không cảm xúc: “Đi tập bóng tiếp đi.”
Trình Mạnh Khang vội vàng gật đầu: “Vâng, vậy tôi đi tập tiếp đây!”
Mặc dù Lục Cẩm Diên không còn làm chủ tịch câu lạc bộ bóng rổ, nhưng các thành viên trong đội không hiểu sao vẫn có chút sợ anh.
Khương Duật Bạch đưa chai nước khoáng bên tay cho anh: “Nghỉ ngơi một lát đi.”
Lục Cẩm Diên nhận lấy chai nước, ngồi xuống ghế bên cạnh cậu, vờ như tình cờ hỏi: “Tiểu Trình nói chuyện gì với cậu thế?”
“Không có gì đâu.” Khương Duật Bạch nhàn nhạt đáp.
Lục Cẩm Diên khẽ “chậc” một tiếng, không tiếp tục truy hỏi nữa, vặn nắp chai rồi ngửa đầu nốc nửa chai nước.
Rất nhanh sau đó, các thành viên kết thúc buổi tập hôm nay, lục tục tập trung về phía khán đài.
“Anh Lục, tối nay đi liên hoan chung không?” Chủ tịch câu lạc bộ bóng rổ Triệu Bằng lên tiếng mời.
“Đúng đấy, đi chung đi anh!”
“Dẫn theo cả nam thần xinh đẹp đi chung nữa!”
Mấy thành viên thích huyên náo bắt đầu hò hét.
Khương Duật Bạch rũ mi, cầm điện thoại im lặng không nói gì.
“Thôi đi, đừng có làm loạn nữa, mọi người đi ăn đi.” Lục Cẩm Diên đứng dậy, “Ăn gì cứ gọi thoải mái, lát nữa về tao thanh toán cho.”
Sự chú ý của mọi người quả nhiên nhanh chóng bị dời đi: “Hú hú hú! Anh Lục vạn tuế!”
“Haidilao! Tao muốn ăn Haidilao!”

Uy tín của Lục Cẩm Diên trong đội không chỉ đến từ kỹ năng chơi bóng, mà một phần cũng vì anh ra tay thực sự hào phóng. Mặc dù anh làm việc kín tiếng chưa bao giờ khoe khoang giàu sang, nhưng nhìn đôi giày bóng rổ hàng hiệu phiên bản giới hạn mới nhất anh đi cũng không khó để đoán ra gia cảnh anh tuyệt đối không tầm thường, thế nên những người khác cũng yên tâm hưởng sái.
Đuổi khéo được đám đồng đội đi, Lục Cẩm Diên bước xuống bậc thang, cúi người nhặt một quả bóng lên, tay kia ngoắc ngoắc: “Lại đây.”
Khương Duật Bạch đứng dậy, hít sâu một hơi, đi theo anh ra giữa sân bóng.
“Cậu thuận tay phải chứ?” Lục Cẩm Diên một tay khống chế quả bóng, “Chúng ta tập động tác nhồi bóng cơ bản trước.”
Nhồi bóng đối với anh đã trở thành bản năng, quả bóng trong tay anh có thể biến hóa tùy ý, nhưng để Khương Duật Bạch hiểu được những yếu tố cơ bản, anh vẫn kiên nhẫn vừa giảng giải vừa thị phạm.
Khương Duật Bạch chăm chú theo dõi từng động tác của anh, thầm ghi nhớ trong lòng.
“Bây giờ cậu thử xem nào.” Lục Cẩm Diên giơ tay, nhẹ nhàng tung bóng cho cậu.
Khương Duật Bạch giật thót mình, vô thức đưa cả hai tay ra đỡ lấy bóng, ôm chặt trước ngực như ôm bảo bối, ánh mắt cũng có chút ngơ ngác.
Lục Cẩm Diên lập tức bị phản ứng đáng yêu của cậu làm cho bật cười thành tiếng: “Cậu định ôm bóng mãi thế à?”
Khương Duật Bạch bừng tỉnh, hai má đỏ bừng vì thẹn, cậu bắt chước dáng vẻ của anh khi nãy mà đập bóng xuống đất.
Nhưng không hiểu sao quả bóng vâng lời trong tay Lục Cẩm Diên, hễ đến tay cậu là trở nên nặng trịch, đập xuống một cái là không nảy lên nữa, cậu chỉ đành cúi thấp người xuống để đón bóng. Đập vài cái như thế, cả người cậu sắp ngồi xổm xuống luôn rồi.
“Bóng không nảy.” Cậu nửa quỳ trên mặt đất, ngước mặt nhìn Lục Cẩm Diên, trong giọng nói mang theo một chút ấm ức khó nhận ra.
Lục Cẩm Diên làm sao chịu nổi đòn tấn công bằng ánh mắt nhìn từ dưới lên như vậy, tim gan khẽ nhộn nhạo, anh không nhịn được bước tới: “Lại đây, chúng ta thử lại lần nữa.”
Nói rồi anh nhặt bóng lên, kiên nhẫn thị phạm động tác một lần nữa, giảng giải kỹ thuật nhồi bóng.
Sau một hồi lâu, Khương Duật Bạch cuối cùng cũng học được cách nhồi bóng tại chỗ, nhưng hễ chân cử động là quả bóng lại không nghe lời mà chạy mất.
Cậu giơ mu bàn tay lau mồ hôi bên thái dương, không khỏi có chút nản lòng: “Chơi bóng rổ khó quá, hay là do tôi quá ngốc?”
“Cậu ngốc chỗ nào chứ? Học nhanh thế còn gì.” Lục Cẩm Diên nghiêm túc khen ngợi cậu, để không làm tính tích cực của cậu, anh lại đề nghị: “Nhồi bóng cần phải luyện tập nhiều, hay tôi dạy cậu ném rổ nhé?”
Khương Duật Bạch mở to mắt: “Có được không?”
“Tất nhiên là được.” Lục Cẩm Diên cười tươi, tiện tay ném một cú ba điểm vào rổ.
Khương Duật Bạch: “…”
Có thể đừng ném tùy ý như vậy được không, sẽ làm cậu nảy sinh ảo giác là nó rất dễ dàng…
“Nào, thử xem.” Lục Cẩm Diên đưa bóng cho cậu, tiếp tục giảng giải tư thế ném rổ bằng hai tay.
Khương Duật Bạch chăm chú nghe, tự tin ném mạnh một cái, kết quả quả bóng ngay cả bảng rổ cũng không chạm tới.
Nụ cười trên mặt Lục Cẩm Diên càng sâu, anh đi đến bên cạnh cậu, làm mẫu tư thế ném rổ chuẩn xác.
Khương Duật Bạch xốc lại tinh thần, quả bóng lại một lần nữa bay ra khỏi tay, đáng tiếc vẫn không chạm tới vành rổ.
“Khá hơn lần trước rồi.” Lục Cẩm Diên nhặt bóng tung cho cậu, “Lại lần nữa nào.”
Khương Duật Bạch mím môi, ánh mắt kiên định nhìn vành rổ phía trước, tiếp tục nhắm ném. Cậu xưa nay không có thói quen dễ dàng bỏ cuộc, một khi đã quyết định học thứ gì là phải kiên trì học cho bằng được.
Còn Lục Cẩm Diên cũng không quản ngại phiền hà, hết lần này đến lần khác nhặt bóng về, cứ lặp đi lặp lại mười mấy lần như thế, “phập” một tiếng, quả bóng bất ngờ rơi thẳng vào rổ.
Khương Duật Bạch ngẩn người mất vài giây, giọng nghi hoặc: “Vừa nãy là… vào rồi à?”
Trên mặt Lục Cẩm Diên cũng lộ ra vẻ vui mừng khôn xiết, anh khẳng định: “Đúng! Tiểu Bạch cậu ném vào rồi!”
“Vào thật rồi!” Khương Duật Bạch giơ hai tay lên, thậm chí vui đến mức xoay người chín mươi độ tại chỗ, dành cho người bên cạnh một cái ôm: “Cảm ơn cậu, Lục Cẩm Diên!”
Trong nháy mắt, Lục Cẩm Diên như bị sét đánh, nhịp tim đột ngột tăng nhanh, vang dội như tiếng sấm.
Cơ thể lao vào vòng tay anh tỏa ra mùi hương sau khi vận động càng thêm nồng nàn dễ ngửi, khiến anh nhất thời choáng váng đầu óc, thậm chí ma xui quỷ khiến thế nào lại giơ tay ôm lấy vòng eo thon nhỏ ấy.
Quả nhiên, đúng như trong tưởng tượng, nó mảnh khảnh đến mức một bàn tay có thể vòng qua…
“A! Xin lỗi!” Nhận ra sự kìm kẹp nơi thắt lưng, Khương Duật Bạch bừng tỉnh khỏi sự xúc động, thoát khỏi vòng tay anh, lùi lại mấy bước liên tiếp: “Hình như tôi quá phấn khích rồi, xin lỗi cậu.”
Nhất thời đắc ý quên hình, vậy mà đánh mất chừng mực.
Lục Cẩm Diên không phải là Đông Đông, cậu ấy là trai thẳng hơi có chút kỳ thị đồng tính.
“Tôi…” Lục Cẩm Diên vẫn giữ nguyên tư thế ôm cậu, giọng nói khô khốc đến mức hơi khàn, khó khăn rặn ra được hai chữ, “Không sao.”
Khương Duật Bạch thu lại sự hưng phấn hiếm có, khẽ nói: “Hôm nay học đến đây thôi, chúng ta đi ăn cơm nhé.”
Đêm đó, Lục Cẩm Diên đã mơ một giấc mơ khó nói.
Trong mơ, anh đẩy cửa phòng tắm, Khương Duật Bạch trong làn sương mù mờ ảo ngoảnh lại nhìn anh, đôi mắt đẹp như lưu ly ấy như muốn nói lại thôi, giống như đang quyến rũ anh tiến lại gần, gần thêm chút nữa…
Anh thực sự đã làm như vậy, chằm chằm nhìn vào bờ lưng trắng ngần không chút tì vết, chậm rãi giơ tay ôm trọn vòng eo dẻo dai vào lòng bàn tay. Cảm giác ấm áp mềm mại, tốt đến mức không thể tin nổi, ngón tay như muốn lún sâu vào bên trong, anh không kìm nén được mà càng lúc càng dùng sức, ép chặt người đó lên tấm gạch men ướt sũng của phòng tắm…
Khoảnh khắc giật mình tỉnh dậy từ giấc mơ, Lục Cẩm Diên thở dốc, đầu óc trống rỗng, hồi lâu sau mới nhận ra mình đã làm gì trong mơ.
Anh ngơ ngẩn nhìn chằm chằm tấm ván giường phía trên, cho đến khi nhịp tim đập dữ dội trở lại bình thường, mới rón rén trở mình xuống giường, bước vào phòng tắm.
Với vẻ mặt khó coi, anh thay đồ lót ra, kết quả giây sau, trong đầu lại bắt đầu tự động phát lại từng cảnh tượng trong giấc mơ…
“Cái đệch…” Từ trước đến nay Lục công tử vốn luôn thanh lịch lịch thiệp, không nhịn được buông một lời chửi thề nhỏ.
Anh điên rồi sao?
Hết chương 20

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu