Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Trời đã sẩm tối, ngọn đèn đường nơi đầu ngõ tỏa ra ánh sáng vàng vọt, hiu hắt.
Lục Cẩm Diên không nói gì, nhưng đôi mắt đen láy sáng rực kia lại như đã nói lên tất cả.
Sau một nhịp hẫng ngắn ngủi, tim đột ngột đập nhanh liên hồi, Khương Duật Bạch cảm thấy một trận hoảng loạn, vô thức né tránh ánh mắt của anh, giọng nói căng cứng: “Đi, đi đến phòng y tế xem cánh tay của cậu trước đã.”
Lục Cẩm Diên im lặng một lúc rồi đáp: “Được.”
Cả hai quay lại trường, đi về phía phòng y tế của trường.
Khi bước vào cửa, nữ bác sĩ trường đang trực máy thì thấy họ liền mỉm cười: “Hôm nay vận may gì thế này, vừa mở cửa đã thấy hai cậu đẹp trai tìm đến?”
“Giáo sư.” Khương Duật Bạch chào hỏi xong liền đi thẳng vào vấn đề, “Cánh tay của cậu ấy bị chảy máu, phiền cô xem giúp ạ.”
Lục Cẩm Diên khẽ gật đầu: “Giáo sư Lý.”
Giáo sư Lý vẫy tay: “Đến đây, lại đây cô xem nào.”
Lục Cẩm Diên bước tới, buông bàn tay đang giữ cánh tay trái ra, để Giáo sư Lý xắn ống tay áo phông lên.
Khương Duật Bạch đứng bên cạnh với vẻ mặt lo lắng, khi nhìn thấy vài vệt máu đã khô trên cánh tay, ngón tay cậu siết chặt lấy vạt áo.
Giáo sư Lý cầm cánh tay Lục Cẩm Diên xoay qua xoay lại vài cái, giọng điệu thản nhiên: “Không sao, chỉ bị trầy da thôi, để cô xử lý một chút là xong ngay.”
“Thật sự không sao ạ?” Khương Duật Bạch vô thức bước lên một bước, giọng lo âu, “Chảy máu rồi mà cô.”
“Thật sự không sao, cô lại lừa các em chắc?” Giáo sư Lý mỉm cười hóm hỉnh, “Em là lần đầu đến đây đúng không? Lục Cẩm Diên đánh bóng bị thương vốn là chuyện như cơm bữa rồi.”
Lục Cẩm Diên liếc mắt nhìn cậu cười: “Tôi đã bảo không sao rồi mà?”
Khương Duật Bạch lại hỏi: “Có ảnh hưởng đến việc chơi bóng rổ không ạ?”
“Không ảnh hưởng, không thương tổn đến xương.” Giáo sư Lý nhìn cậu một cái, giọng điệu có vài phần trêu chọc, “Thằng nhóc này bị thương, sao em còn căng thẳng hơn cả đương sự thế?”
Lần này Khương Duật Bạch không đáp lời, cậu rủ mắt xuống rồi lùi lại một bước.
Giáo sư Lý thuần thục làm sạch vết thương, sát trùng rồi dán miếng gạc vô khuẩn lên, trong lúc làm cũng không quên hóng hớt: “Nhóc đẹp trai, em là bạn của Lục Cẩm Diên à? Sao trước đây cô chưa thấy em bao giờ?”
TruyenLau.com
Khương Duật Bạch ngoan ngoãn trả lời: “Em là bạn cùng phòng của Lục Cẩm Diên, chúng em mới quen nhau học kỳ này ạ.”
“Ồ, hèn gì.” Giáo sư Lý buông tay ra, cười tươi nhìn cậu, “Vậy sau này em nhớ thường xuyên ghé phòng y tế chơi nhé!”
“Giáo sư Lý, người bình thường ai lại muốn thường xuyên đến phòng y tế?” Lục Cẩm Diên khẽ nhướn mày, “Một mình em đến là được rồi.”
Giáo sư Lý lắc lắc ngón tay, không đồng tình: “Cũng không thể nói vậy được, đến phòng y tế đâu nhất thiết phải là đi khám bệnh!” Đọc truyện tại TruyenLau.com
Đang nói chuyện thì có học sinh khác bước vào: “Giáo sư Lý ơi.”
Hai người không nán lại lâu, cầm thuốc Giáo sư Lý kê rồi rời khỏi phòng y tế để đi ăn tối.
Lục Cẩm Diên bị thương ở tay, không được ăn đồ cay nóng kích thích nên họ gọi hai bát mì gà.
Khương Duật Bạch lặng lẽ gắp đùi gà trong bát mình bỏ sang bát đối diện, lại gắp thêm cả mấy quả trứng cút mà cậu thích ăn sang cho anh. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lục Cẩm Diên nhìn bát mì gà đang chất cao dần, nụ cười trên mặt cũng ngày một lớn hơn: “Tiểu Bạch, cậu định gắp hết đồ trong bát mình cho tôi đấy à?”
Đôi đũa khựng lại, Khương Duật Bạch cũng không nói năng gì, tiếp tục gắp nốt cả rau xanh sang.
“Được rồi được rồi, ăn không hết đâu.” Lục Cẩm Diên giơ tay che miệng bát, “Mới chảy có mấy giọt máu thôi, một bát mì gà là đủ bù lại rồi.”
Khương Duật Bạch không lên tiếng, đôi đũa đảo hai vòng trong bát mì, đột ngột cất tiếng gọi: “Lục Cẩm Diên.”
“Ơi?” Lục Cẩm Diên nhìn cậu, “Sao thế?”
“Lần sau, đừng vì tôi mà bị thương nữa.” Đôi lông mi dài và dày khẽ rung rinh, Khương Duật Bạch không ngước mắt nhìn anh, giọng điệu cực kỳ nghiêm túc, “Dù là vết thương nhỏ đến mấy cũng không được.”
Lục Cẩm Diên suy nghĩ một lát rồi đáp: “Tôi sẽ cố gắng.”
Ăn xong mì gà, Khương Duật Bạch mang khay thức ăn đến nơi thu dọn, lúc này mới nói với Lục Cẩm Diên: “Cậu về ký túc xá nghỉ ngơi trước đi, tôi phải đến phòng vẽ một chuyến.”
Lục Cẩm Diên lập tức đáp: “Tôi đi cùng cậu.”
“Thật sự không cần đâu.” Khương Duật Bạch nhìn vào mắt anh, “Cậu về nghỉ ngơi đi.”
“Muộn thế này rồi, để cậu đi một mình tôi không yên tâm.” Lục Cẩm Diên vẫy vẫy tay trái, “Sắp khỏi hẳn luôn rồi đây này.”
Khương Duật Bạch mím môi: “Trước khi quen cậu, tôi vẫn luôn một mình đi đi về về giữa phòng vẽ và ký túc xá, rất an toàn.”
Lục Cẩm Diên sững người: “Tiểu Bạch…”
“Cậu về đi.” Khương Duật Bạch xoay người bước ra ngoài, bóng lưng thẳng tắp và bướng bỉnh.
Lục Cẩm Diên sải bước chân, đi theo sau cậu một khoảng không xa không gần, cuối cùng dừng lại ở ngã rẽ trước cửa nhà ăn.
Cho đến khi bóng dáng ấy biến mất khỏi tầm mắt, anh mới xoay người đi về hướng ký túc xá.
Dường như anh đã dồn ép cậu quá chặt rồi, rõ ràng đã tự nhủ phải cho Tiểu Bạch thời gian, vậy mà vẫn không thể khống chế nổi bản thân…
Không được, phải điều chỉnh lại nhịp độ thôi.
**
Sáng hôm sau, Khương Duật Bạch thức dậy từ rất sớm.
Nhân lúc mọi người trong phòng vẫn đang chìm trong giấc nồng, cậu lặng lẽ bò xuống giường, vệ sinh cá nhân đơn giản rồi khoác balo rời khỏi ký túc xá.
Từ đầu đến cuối cậu không dám liếc nhìn người đang ngủ ở giường dưới lấy một cái.
Tiết học buổi sáng kết thúc, người trong phòng học đã đi gần hết, nhưng Khương Duật Bạch vẫn ngồi yên tại chỗ không nhúc nhích.
Một lúc lâu sau, cậu chậm chạp rút điện thoại ra, gửi tin nhắn cho Lục Cẩm Diên: [Trưa nay tôi đi ăn ngoài với Đông Đông.]
Lục Cẩm Diên trả lời tin nhắn rất nhanh: [Được, nhớ ăn nhiều một chút nhé.]
Khương Duật Bạch khẽ cau mày, đặt điện thoại xuống rồi gục đầu xuống bàn, nhắm mắt nghỉ ngơi một lát.
Buổi trưa cậu không đi ăn, ngủ dậy xong liền học tiếp tiết màu sắc vào buổi chiều.
Trong giờ giải lao, Giáo sư Bùi đi đến bên cạnh cậu, quan sát một lúc rồi lên tiếng: “Tiểu Bạch, tâm em không tĩnh.”
Cây bút vẽ khẽ run lên, Khương Duật Bạch nhỏ giọng xin lỗi: “Em xin lỗi giáo sư.”
“Lúc đi ký họa, trạng thái của em rõ ràng rất tốt.” Giáo sư Bùi thở dài một tiếng khó nhận ra, lại hỏi, “Tác phẩm dự triển lãm đã hoàn thành chưa?”
Khương Duật Bạch đáp: “Dạ xong rồi ạ.”
Cậu xoay người lấy thành phẩm từ trong hộp ra, bạn học xung quanh lập tức vây lại, phát ra những tiếng trầm trồ khen ngợi.
Giáo sư Bùi đẩy đẩy gọng kính, tỉ mỉ quan sát hồi lâu mới hài lòng gật đầu: “Có thể gửi đi được rồi.”
Thông qua thần sắc của Giáo sư Bùi, các bạn học lập tức hiểu rằng lần dự thi này chắc chắn thành công, thi nhau chúc mừng Khương Duật Bạch trước.
Khương Duật Bạch biểu hiện bình thản, cất bức tranh lại vào hộp, tiếp tục cầm bút vẽ bài tập trên lớp.
Sau giờ học, cậu vẫn ở lại phòng vẽ luyện tập như mọi khi.
Trời tối dần, cậu nhìn thời gian rồi đi ra ngoài vệ sinh.
Khi quay lại, cậu thấy Lục Cẩm Diên đã gửi tin nhắn cho mình.
Lục Cẩm Diên: [Hôm nay cậu định vẽ đến mấy giờ?]
Lục Cẩm Diên: [Tôi muốn cùng cậu ăn tối, có được không?]
Tim Khương Duật Bạch khẽ thắt lại, đầu ngón tay đặt trên bàn phím, nhưng ngay sau đó lại thoát khỏi giao diện trò chuyện.
Quả nhiên, Lục Cẩm Diên cũng nhận ra cậu đang trốn tránh anh.
Cậu không trả lời tin nhắn, lúc quay người lại, ánh mắt vô tình lướt qua bức tranh sơn dầu dự thi, máu toàn thân như đông cứng lại.
Phía bên kia, Lục Cẩm Diên chờ mãi không thấy hồi âm, nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng thật sự không kìm được nữa, vẫn bước về phía tòa nhà khoa Nghệ thuật.
Trước khi tỏ tình, anh vẫn có thể mỗi ngày cùng Tiểu Bạch đi ăn cơm, chẳng có lý gì sau khi tỏ tình lại phải từ bỏ việc mà mình đã kiên trì lâu nay.
Anh quen đường quen lối đến trước cửa phòng vẽ, bàn tay định đẩy cửa vào khựng lại, chuyển sang gõ cửa nhẹ nhàng.
Trong phòng vẽ lặng ngắt như tờ, cứ như không có người ở trong.
“Tiểu Bạch.” Anh khẽ gọi một tiếng, “Tôi vào nhé.”
Đẩy cửa ra, Khương Duật Bạch đang quay lưng về phía anh, cúi đầu đứng trước giá vẽ, bất động.
“Tiểu Bạch?” Lục Cẩm Diên lờ mờ cảm nhận được điều gì đó không ổn, bước nhanh tới, chỉ thấy đôi bàn tay xinh đẹp ấy đang nâng bức tranh dự thi lên.
Nhìn kỹ lại lần nữa, sắc mặt Lục Cẩm Diên thay đổi đột ngột: “Ai làm chuyện này?”
Tấm vải vẽ đã bị ai đó dùng dao rạch mấy đường ở giữa, sâu đến mức gần như xuyên suốt cả bức tranh.
Khương Duật Bạch dường như mới bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, nhìn bức tranh trong tay thầm lẩm bẩm: “Hỏng rồi, hỏng hết rồi…”
Lục Cẩm Diên nghiến chặt răng hàm, vòng ra trước mặt cậu, muốn lấy bức tranh từ tay cậu xuống: “Vẫn còn thời gian, vẫn có thể vẽ lại một bức khác.”
“Tôi không làm được.” Khương Duật Bạch buông tay ra, bỗng nhiên ngồi thụp xuống, hai tay ôm mặt, giọng nói khẽ run rẩy, “Tôi không cách nào vẽ ra được hai bức tranh giống hệt nhau cả…”
Không chỉ là việc pha màu hay nét bút, mỗi một bức tranh đều được cậu sáng tạo ra với những cảm xúc trọn vẹn nhất ngay tại thời điểm đó, hoàn toàn không thể vẽ ra được một tác phẩm giống hệt như đúc.
Cho dù có cố cưỡng ép phục dựng lại, bức tranh mới cũng sẽ mất đi sức sống lay động lòng người vốn có.
“Nhìn tôi này, Tiểu Bạch.” Lục Cẩm Diên quỳ một gối xuống đất, đối diện và nắm lấy đôi vai gầy guộc.
Bàn tay to lớn nóng hổi và mạnh mẽ, hơi nóng từ lòng bàn tay xuyên qua lớp vải áo, mang đến một nguồn sức mạnh trấn an thần kỳ.
Khương Duật Bạch chậm rãi bỏ hai tay xuống, lộ ra một khuôn mặt đầy uất ức, đáng thương nhưng cũng đẹp đến cực điểm.
“Hãy nhớ lại khoảnh khắc đã cho cậu linh cảm đó, nhớ lại khoảnh khắc cậu cảm nhận được hy vọng, tôi tin chắc rằng cậu nhất định vẫn còn những cách diễn đạt khác.” Lục Cẩm Diên dùng giọng trầm thấp dịu dàng chậm rãi nói, “Chúng ta vẫn còn thời gian, cậu làm được mà Khương Duật Bạch, tôi sẽ luôn ở bên cạnh cậu.”
Khương Duật Bạch ngồi dưới đất đối diện với anh, hồi lâu sau mới im lặng đứng dậy, quay lại trước giá vẽ.
Cậu ngồi trên ghế, khép mắt lại, cố gắng đưa mình trở lại ngày hôm ấy.
Cổ trấn vĩnh hằng không đổi, màn mưa ẩm ướt giăng lối, bông hoa vàng nhỏ nấp dưới chiếc ô giấy dầu, và cả nụ cười rạng rỡ, đẹp đẽ của người trước mặt.
Hồi lâu sau, cậu một lần nữa mở mắt ra, cầm bút vẽ bắt đầu phác thảo bố cục.
Lục Cẩm Diên thầm thở phào một hơi, trên mặt lộ ra nụ cười như trút được gánh nặng.
Anh biết mà, Tiểu Bạch nhất định sẽ làm được.
Bữa tối đương nhiên là không có thời gian để đi ăn, Lục Cẩm Diên đến nhà ăn mua hai suất cơm hộp mang về, nhanh chóng quay lại phòng vẽ.
Khương Duật Bạch nhận lấy hộp cơm, không biết nói gì cho phải, chỉ có thể nhỏ giọng cảm ơn: “Cảm ơn cậu, Lục Cẩm Diên.”
Lục Cẩm Diên mỉm cười: “Cảm ơn gì chứ?”
Ăn xong bữa tối đơn giản, anh lại kéo một chiếc ghế ngồi ở phía sau lệch một bên giá vẽ, vừa không làm phiền Tiểu Bạch, vừa có thể khiến cậu cảm nhận được sự hiện diện của anh.
Trong tòa nhà khoa Nghệ thuật về đêm tĩnh lặng như tờ, Khương Duật Bạch dốc toàn tâm toàn ý vào việc sáng tạo, thi thoảng liếc mắt đối diện với người phía sau, cậu lại nhận được một nụ cười khích lệ dịu dàng.
Tuy nhiên, thói quen sinh hoạt quy củ lâu dài vẫn khiến cậu không khống chế được mà cảm thấy buồn ngủ.
Giữa chừng, Lục Cẩm Diên đi đến máy bán hàng tự động mua hai ly cà phê, sau khi về lại kể chuyện cười để dỗ cậu vui. Mặc dù chuyện cười chẳng buồn cười mấy, nhưng đêm nay nhờ có người ở bên nên không hề khó vượt qua như tưởng tượng.
Cho đến khi ánh sáng ban mai lờ mờ, Lục Cẩm Diên ngồi dậy khỏi ghế, rón rén đi đến trước giá vẽ.
Trên vải vẽ là một tác phẩm hoàn toàn mới, một cổ trấn bị bao trùm bởi cơn mưa xối xả, dù là bầu trời xa xăm hay hàng cây gần đó đều trông như những mảng màu xám xịt, vặn vẹo, đè nén và nghẹt thở.
Nhưng điều mà người xem tranh nhìn thấy đầu tiên chắc chắn sẽ là tia sáng xuyên qua tầng mây u ám kia, giống như một tia chớp xé toạc màn tranh u uất nặng nề, tất cả mọi người sẽ vô thức bị tia sáng đó thu hút.
Mà điểm cuối của tia sáng ấy hướng về một bóng lưng đang che ô trong mưa.
Lục Cẩm Diên ngẩn ngơ nhìn bức tranh đến xuất thần, hồi lâu sau mới cúi xuống, ôm người đang mệt đến mức tựa vào lưng ghế ngủ thiếp đi vào lòng, động tác cẩn trọng điều chỉnh tư thế để người kia ngủ được thoải mái hơn một chút.
Khoảng một giờ sau, Khương Duật Bạch khẽ nhíu mày, thứ thức dậy đầu tiên là khứu giác.
Nơi chóp mũi quẩn quanh một mùi hương quen thuộc dễ chịu, cậu mở đôi mắt ngái ngủ, ánh mắt chưa kịp hội tụ rơi trên đường xương hàm tuyệt đẹp.
Vài giây sau, ý thức quay lại, Khương Duật Bạch lúc này mới phát hiện mình đang nằm trong lòng Lục Cẩm Diên, đầu gối lên bờ vai rộng phẳng, trán tựa vào hõm cổ ấm áp.
Đôi mắt vốn luôn nhìn chăm chú vào cậu lúc này đang khép lại, hàng mi dài rõ nét rủ xuống yên tĩnh, anh đã ngủ thiếp đi trong một tư thế rất không thoải mái.
Nhịp tim đột nhiên mất kiểm soát, cậu nỗ lực kìm nén thôi thúc muốn nhảy xuống ngay lập tức, nhích từng chút một để không làm kinh động đối phương.
“Tiểu Bạch?” Giây tiếp theo, cánh tay đang ôm cậu đột nhiên siết chặt, Lục Cẩm Diên hé mắt nhìn xuống cậu.
Sống lưng Khương Duật Bạch cứng đờ, cậu dùng sức thoát khỏi vòng tay anh rồi nhảy xuống đất.
Cũng may Lục Cẩm Diên không làm khó cậu thêm, thuận theo buông tay ra.
“Sắp bảy giờ rồi.” Giọng nói vừa ngủ dậy trầm thấp mang theo chút khàn khàn, Lục Cẩm Diên liếc nhìn đồng hồ đeo tay, “Về ký túc xá tắm rửa thay đồ trước nhé?”
“Bây giờ tôi không về ký túc xá đâu, cậu về đi.” Khương Duật Bạch lắc đầu, “Tôi phải trông chừng bức tranh của mình, chiều nay phải gửi đi rồi.”
Lục Cẩm Diên đứng dậy: “Được, vậy tôi về trước.”
**
Sau khi gửi bức tranh sơn dầu đi thuận lợi, Khương Duật Bạch về ký túc xá tắm một cái rồi lăn ra ngủ bù.
Cậu ngủ một mạch đến khi trời tối đen, lúc tỉnh lại, những người khác trong phòng đều có mặt, nhưng đều ăn ý không gây ra bất cứ tiếng ồn nào.
“Tiểu Bạch, cậu tỉnh rồi à?” Lục Cẩm Diên nhận ra động động đầu tiên, xoay người nhìn lên giường tầng trên, “Sao không ngủ thêm một lát?”
“Ngủ đủ rồi.” Khương Duật Bạch trèo xuống thang, đi đến trước bàn, khẽ hỏi, “Cậu đã về ngủ bù chưa?”
Lục Cẩm Diên nhìn cậu cười: “Cậu xem vẻ mặt thần thái rạng ngời này của tôi, chắc chắn là đã ngủ bù rồi.”
“Tiểu Bạch, chuyện này bọn tôi đều nghe anh Lục kể rồi.” Thẩm Chiếu tháo tai nghe ra, phẫn nộ mắng nhiếc, “Đứa nào hủy tranh của cậu thật sự là quá tởm lợm! Nếu để tôi bắt được, tôi nhất định sẽ giã chết nó!”
“Đúng thế đúng thế!” Đinh Hồng Vũ mắng theo, “Cái trò hủy hoại tâm huyết của người khác âm độc thế này mà cũng làm được, không sợ tổn âm đức à?”
Nhắc đến bức tranh bị hủy, ánh mắt Khương Duật Bạch lập tức lạnh lẽo hẳn đi.
Lục Cẩm Diên hỏi: “Là ai làm, trong lòng cậu có nghi ngờ ai không?”
Khương Duật Bạch mơ hồ có một đối tượng trong đầu, nhưng tạm thời chưa có bằng chứng, chỉ đáp: “Trong phòng vẽ có camera, kiểm tra camera là biết ngay.”
Vừa dứt lời, cậu chợt nhớ ra sáng nay mình ngủ trong lòng Lục Cẩm Diên không biết bao lâu, chẳng lẽ đều bị camera quay lại hết rồi sao?
“Chuyện này e là…” Lục Cẩm Diên cau mày, “Không đơn giản như vậy đâu.”
Không ngoài dự kiến, sáng hôm sau họ tìm gặp Giáo sư Bùi trình bày tình hình, sau khi được phê duyệt đi kiểm tra camera thì phát hiện camera của phòng vẽ đã bị hỏng mấy ngày nay.
Kẻ hủy tranh chính là lợi dụng kẽ hở này.
Lục Cẩm Diên lại nhờ thầy giáo mở camera trước cửa tòa nhà khoa Nghệ thuật, kéo đi kéo lại tiến độ, anh tinh mắt phát hiện một bóng người lén lút.
Khương Duật Bạch cau mày: “Dương Văn Kiệt?”
“Quả nhiên là hắn.” Lục Cẩm Diên cười lạnh một tiếng, “Thật đúng là chán sống rồi.”
Khương Duật Bạch vô cảm nhìn chằm chằm bóng người trong đoạn ghi hình camera, giọng điệu băng giá: “Nhưng camera phòng vẽ hỏng rồi, không có bằng chứng trực tiếp.”
“Không sao đâu Tiểu Bạch.” Lục Cẩm Diên khẽ lùa tay qua vai cậu, ghé sát tai nói nhỏ, “Chuyện này cứ giao cho tôi.”
Khương Duật Bạch ngước mắt nhìn anh, giọng điệu hơi do dự: “Cậu… định giải quyết thế nào?”
Lục Cẩm Diên cười trấn an cậu: “Tôi tự có cách của mình, cậu không cần lo lắng.”
Cách của Lục Cẩm Diên là tìm đến ký túc xá nơi Dương Văn Kiệt ở, trực tiếp gọi người ra ngoài.
“Cậu tìm tôi có việc gì không?” Dương Văn Kiệt đứng ở góc cầu thang, vẻ mặt đầy cảnh giác.
Lục Cẩm Diên đi thẳng vào vấn đề: “Tác phẩm dự thi của Khương Duật Bạch là do mày hủy đúng không?”
Dương Văn Kiệt bị đánh úp bất ngờ, lắp bắp phản bác: “Không, không phải tôi!”
“Không phải mày thì là ai?” Lục Cẩm Diên nhìn hắn với ánh mắt lạnh lẽo, khí thế như một lưỡi kiếm sắc bén ra khỏi bao, “Camera đã quay lại được mày rồi, mày còn dám chối cãi?”
Dương Văn Kiệt buột miệng nói: “Camera phòng vẽ rõ ràng đã hỏng rồi, sao có thể quay được tôi?”
Vừa dứt lời, hắn mới chợt nhận ra mình lỡ miệng, chột dạ lùi lại vài bước: “Tôi không biết cậu đang nói gì cả, tôi về phòng đây!”
Lục Cẩm Diên cũng không chặn hắn lại, chỉ hỏi: “Kết cục của thằng gay đã hạ thuốc tao, mày có nghe nói qua chưa?”
Sắc mặt Dương Văn Kiệt lập tức trở nên vô cùng khó coi.
Hắn đương nhiên đã nghe nói, gã gay đó cuối cùng bị Lục Cẩm Diên trừng trị đến mức phải thôi học, đến tận bây giờ vẫn chưa quay lại!
“Mày chỉ biết nó thôi học, nhưng không biết chi tiết quá trình dẫn đến việc nó thôi học đâu nhỉ.” Lục Cẩm Diên bước chân tới, từng bước một dồn ép hắn, “Con người tao ấy mà, giỏi nhất chính là gậy mày đập lưng ông.”
Dương Văn Kiệt vô thức lùi lại, vẫn cứng miệng: “Tôi, tôi không làm chuyện đó, cậu đừng hòng ép tôi thừa nhận!”
Ánh mắt hơi rủ xuống của Lục Cẩm Diên như đang nhìn một con kiến đang vùng vẫy vô vọng: “Tao cho mày hai lựa chọn. Thứ nhất, xin lỗi Khương Duật Bạch, thừa nhận với giao sư chuyện mày đã làm, và chủ động yêu cầu chuyển lớp, từ nay về sau cứ thấy Khương Duật Bạch là phải chọn đường vòng mà đi.”
Nói xong, không đợi đối phương kịp phản bác, anh tiếp lời: “Thứ hai, trong quãng đời sinh viên còn lại của mình, mày sẽ không bao giờ có thêm bất cứ một tác phẩm hoàn chỉnh có giá trị nào nữa đâu.”
Giọng điệu của Lục Cẩm Diên không hề có một chút dấu hiệu nào của việc đang nói đùa, Dương Văn Kiệt rùng mình một cái, chân bủn rủn suýt chút nữa lăn xuống cầu thang ngay tại chỗ, nhếch nhác bám chặt lấy lan can.
Lúc này, một bóng người gầy gò thẳng tắp chậm rãi bước lên: “Dương Văn Kiệt, suất dự triển lãm này khiến cậu ghen tị đến vậy ư?”
Dương Văn Kiệt trợn tròn mắt nhìn người vừa tới: “Khương Duật Bạch, mày đến đây làm gì!”
Cơ thể Lục Cẩm Diên khẽ cứng lại: “Tiểu Bạch?”
Hỏng rồi, mấy lời hăm dọa hung dữ lúc nãy, chẳng lẽ đều bị Tiểu Bạch nghe thấy hết rồi sao?
Khương Duật Bạch đi đến bên cạnh anh đứng thẳng lưng, giọng điệu lạnh lùng lại mang vẻ mỉa mai kỳ lạ: “Thay vì làm mấy trò tiểu nhân sau lưng thế này, chi bằng nghĩ cách nâng cao trình độ của chính mình đi. Cho dù tôi không tham gia cuộc thi lần này, chẳng lẽ cậu có thể chạm tay được vào ngưỡng cửa triển lãm chắc?”
“Khương Duật Bạch!” Dương Văn Kiệt bỗng chốc kích động hẳn lên, “Mày lấy quyền gì mà nói tao như vậy!”
Khương Duật Bạch khẽ hất cằm: “Tất nhiên là dựa vào thực lực nghiền nát cậu của tôi.”
“Mày—” Dương Văn Kiệt giận quá hóa liều, đột nhiên lao tới muốn húc vào cậu, nhưng giây tiếp theo đã bị Lục Cẩm Diên tung một cú đá cực mạnh ngã nhào xuống đất.
Chửi không lại, đánh cũng không xong, tâm lý Dương Văn Kiệt sụp đổ, dứt khoát đâm lao thì phải theo lao hét lên: “Đúng thế! Chính là tao hủy bức tranh đó đấy, thì sao nào? Dựa vào cái gì mà mày lấy được suất duy nhất đó! Dựa vào cái gì mà mày dễ dàng tham gia được triển lãm tranh mà tao hằng mơ ước!”
Khương Duật Bạch đứng từ trên cao nhìn xuống hắn, rút từ túi áo ra chiếc điện thoại đang ghi âm: “Cậu thừa nhận là tốt rồi.”
Lần này Dương Văn Kiệt hoàn toàn lịm đi trên đất, lẩm bẩm như kẻ mất trí: “Dựa vào cái gì mà mày cứ luôn coi thường tao…”
**
Tối thứ Sáu, phòng 611 lại một lần nữa tụ tập đi ăn.
Lần này Lão Đại đã đặt trước một tiệm thịt nướng nổi tiếng trên mạng gần đây, không gian trang trí trong quán thực sự rất tốt, giá cả cũng không quá đắt.
“Thật là hả giận quá mà!” Nghe xong diễn biến tiếp theo của vụ hủy tranh, Thẩm Chiếu vỗ bàn tán thưởng, “Cái thằng thiểu năng thối tha đó cũng chỉ có bấy nhiêu tiền đồ thôi!”
Sau khi Dương Văn Kiệt tự phơi bày vào buổi chiều, hắn buộc phải đến tìm Giáo sư Bùi thừa nhận rằng mình vì ghen tị nên nhất thời quỷ ám đã hủy hoại tác phẩm dự thi của Khương Duật Bạch.
Giáo sư Bùi đầy thất vọng, dẫn cả hai cùng tìm giáo viên chủ nhiệm của lớp họ để xử lý chuyện này.
Hủy hoại tranh sơn dầu thuộc hành vi xâm phạm tài sản của người khác, sau khi giáo viên chủ nhiệm trưng cầu ý kiến của Khương Duật Bạch, đã đưa ra hình thức kỷ luật phê bình toàn trường đối với Dương Văn Kiệt, yêu cầu hắn đăng thư xin lỗi dài trên tất cả các nền tảng mạng xã hội, và cuối cùng chuẩn bị làm thủ tục chuyển lớp cho hắn.
Trong cuộc sống đại học sau này, Khương Duật Bạch cũng không muốn gặp lại người này nữa.
Chu Phong tò mò hỏi: “Nhưng mà Tiểu Bạch, rốt cuộc cậu làm sao bắt được cái thằng Dương Văn Kiệt đó?”
Khương Duật Bạch vô thức nhìn Lục Cẩm Diên, thấy anh đang tập trung nướng thịt, chỉ đành trả lời chung chung: “Bắt được thông qua camera.”
“Oa! Công nghệ cứu rỗi nhân loại mà!” Đinh Hồng Vũ không khỏi cảm thán một câu.
“Đúng vậy, công nghệ cứu rỗi nhân loại.” Lục Cẩm Diên cuối cùng cũng ngước mắt lên, gắp miếng thịt đã nướng chín vào bát trước mặt Khương Duật Bạch, “Nào Tiểu Bạch, ăn nhiều thịt vào.”
“Tao cũng muốn ăn thịt, tao cũng muốn ăn thịt nữa!” Sự chú ý của Thẩm Chiếu ngay lập tức bị chuyển dời, hắn đứng dậy gắp thịt nướng ăn, “Anh Lục, nướng thêm tí đi!”
“Muốn ăn thịt à?” Lục Cẩm Diên cười nhưng không cười, “Muốn ăn thì tự nướng đi.”
“Ha ha ha! Để tao nướng cho!” Chu Phong nhận lấy kẹp nướng thịt, bắt đầu một đợt nướng mới.
“Thịt nướng cuộn với xà lách ăn sẽ không bị ngấy đâu.” Lục Cẩm Diên quay mặt sang, lại là vẻ mặt cười dịu dàng, dùng xà lách cuốn thịt nướng ra vẻ định đút cho Khương Duật Bạch, “A—”
Khương Duật Bạch đỏ mặt, né ra phía sau: “Tôi tự làm được.”
Lục Cẩm Diên bày ra vẻ mặt nuối tiếc nhún nhún vai, nhét cuộn thịt nướng vào miệng, chậm rãi nhai, ánh mắt thâm trầm vẫn dán chặt lên đôi gò má đỏ hồng.
Cứ như thứ anh đang ăn không phải thịt nướng, mà là thứ gì đó khác…
Suốt bữa ăn, Khương Duật Bạch vô tình được đút cho khá nhiều thịt, cuối cùng ăn đến mức ánh mắt đờ đẫn.
Ăn xong thịt nướng, Thẩm Chiếu đề nghị đi hát karaoke, Chu Phong và Đinh Hồng Vũ nhiệt tình hưởng ứng.
“Tao với Tiểu Bạch không đi đâu.” Lục Cẩm Diên liếc nhìn đồng hồ, “Hai ngày nay bọn tao đều không ngủ đủ, phải về nghỉ ngơi cho tốt.”
“Được thôi!” Chu Phong sảng khoái đồng ý, “Vậy bọn tao đi chơi đây, hai đứa mày về đường cẩn thận nhé!”
Trên đường đi bộ về trường, Khương Duật Bạch cuối cùng cũng tỉnh táo lại đôi chút.
“Tiểu Bạch, chúng ta ra hồ Tình Nhân đi dạo chút đi.” Lục Cẩm Diên liếc nhìn, “Cho tiêu cơm thêm chút nữa, không thì buổi tối không ngủ được đâu.”
“Được.” Khương Duật Bạch ngoan ngoãn đáp lời.
Gió đêm mùa này hơi lạnh, vừa đi, Lục Cẩm Diên vừa cởi chiếc áo khoác đang mặc trên người khoác lên vai cậu.
“Không cần đâu, tôi không lạnh.” Khương Duật Bạch từ chối.
Tay Lục Cẩm Diên siết chặt lại, giọng trầm thấp: “Cứ khoác đi, để lạnh bị cảm là tôi đau lòng lắm đấy.”
Khương Duật Bạch sững người, vành tai lặng lẽ đỏ ửng. Hai ngày nay cậu mải mê lo chuyện tác phẩm triển lãm nên đã quên khuấy mất việc mình vốn định trốn tránh Lục Cẩm Diên…
“Tiểu Bạch, tôi đã suy nghĩ nghiêm túc rồi.” Lục Cẩm Diên dường như đoán được cậu đang nghĩ gì, chủ động lên tiếng, “Tôi không ép cậu, cậu cũng đừng trốn tránh tôi nữa, được không?”
Động tác dưới chân khựng lại, Khương Duật Bạch xoay người đối mặt với mặt hồ, né tránh ánh mắt anh.
Lục Cẩm Diên cũng xoay người về phía hồ: “Về chuyện tôi thích cậu—”
“Cậu thích tôi ở điểm gì?” Khương Duật Bạch không nhịn được ngắt lời anh, “Cậu căn bản không hiểu tôi rốt cuộc là loại người như thế nào.”
Những người dễ dàng tỏ tình với cậu đa số cậu đều không quen, có người thậm chí mới gặp cậu một lần là đã có thể tùy tiện nói ra chữ “thích”. Chỉ bởi vì cậu có một khuôn mặt ưa nhìn hơn một chút. Cậu thực sự không muốn coi Lục Cẩm Diên cũng là loại người chỉ nhìn bề ngoài như vậy, vì trong lòng cậu đã coi anh là bạn. Một trong những người bạn mà cậu trân trọng nhất.
Lục Cẩm Diên ngẩn ra một lúc rồi đáp: “Tiểu Bạch, nếu cậu muốn tôi liệt kê ra một hai ba bốn lý do thích cậu ngay bây giờ, đương nhiên tôi có thể liệt kê được.”
Anh nhìn mặt hồ lạnh lẽo dưới ánh trăng, nhấn mạnh từng chữ rõ ràng: “Đẹp trai, đáng yêu, lương thiện, có nguyên tắc, rõ ràng rất mong manh nhưng lại kiên cường đến bất ngờ, dáng vẻ tập trung vào niềm đam mê thực sự khiến người ta mê mẩn. Trong mắt tôi, trên thế giới này không ai là không thích cậu cả.”
Lần này, người sững sờ đổi thành Khương Duật Bạch.
“Nhưng thực tế là, đây là lần đầu tiên tôi thích một người, tôi cũng không biết rằng thực ra nó là chuyện không cần lý lẽ.” Giọng điệu Lục Cẩm Diên vô cùng nghiêm túc, “Khi tôi nhận ra nó đã đến, tôi đã không cách nào khống chế được bản thân nữa rồi.”
“Nhưng mà…” Khương Duật Bạch không dám nhìn anh, giọng nói nhẹ bẫng như đang hỏi chính mình, “Nhưng mà chúng ta mới quen nhau chưa bao lâu…”
Lục Cẩm Diên cười khổ: “Gặp được cậu muộn thế này, tôi cảm thấy nuối tiếc hơn bất cứ ai. Nhưng tôi có thể làm gì được chứ? Tôi chỉ có thể nỗ lực hơn tất cả mọi người mà thôi.”
Khi nhận ra mình đã thích Tiểu Bạch, mỗi ngày mỗi đêm anh đều lặp đi lặp lại việc đắn đo một vấn đề—
Nếu anh gặp Tiểu Bạch sớm hơn một bước, vậy thì có phải anh đã sớm trở thành bạn trai của cậu ấy rồi không?
Nhưng đó là một bài toán không có lời giải, anh không có cỗ máy thời gian, cũng không có cánh cửa thần kỳ, điều duy nhất anh có thể làm là nắm bắt lấy mỗi một giây sau khi bắt đầu từ khoảnh khắc này.
Lục Cẩm Diên bước đến trước mặt Khương Duật Bạch, nhìn thẳng vào đôi mắt đẹp như hai quả cầu lưu ly kia: “Khương Duật Bạch, tôi không phải vì thích tất cả những gì thuộc về cậu nên mới thích cậu, mà là vì tôi thích cậu, nên tôi sẽ thích toàn bộ con người cậu.”
“Vậy nên cậu hãy cho tôi một cơ hội, để tôi chứng minh tôi thực sự thích cậu có được không?”
Khương Duật Bạch bị buộc phải nhìn vào đôi mắt đen chứa chan tình cảm sâu đậm, nhất thời mất đi khả năng diễn đạt bằng ngôn từ: “Tôi…”
Lục Cẩm Diên giọng điệu trịnh trọng, mang theo ý vị van nài hỏi lại lần nữa: “Khương Duật Bạch, xin hỏi cậu có sẵn lòng cho tôi cơ hội được thích cậu, được tìm hiểu cậu, và được theo đuổi cậu không?”
Hết chương 43
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.