Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

CHƯƠNG 30: CHƯƠNG 30

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Khương Duật Bạch bước ra từ phòng vệ sinh, nhận ra trong khoảng thời gian mình rửa mặt chải đầu, tâm trạng đang hăng hái của Lục Cẩm Diên bỗng chốc lại trùng xuống một cách khó hiểu.
Cậu không khỏi khẽ cau mày, nhỏ giọng hỏi: “Cậu thấy không khỏe à?”
Lục Cẩm Diên gượng mình thoát khỏi sự u uất, nở một nụ cười: “Không có.”
Khương Duật Bạch ngập ngừng một chút rồi nói: “Nếu cậu thấy chỗ nào không ổn thì không phiền cậu đi cùng tôi nữa đâu, tôi tự đi mua cũng được.”
“Không, thật sự là không có không khỏe.” Lục Cẩm Diên đứng bật dậy, giả vờ ngáp một cái, “Chỉ là dậy sớm quá nên hơi thiếu tinh thần thôi.”
“Ơ?” Thẩm Chiếu loẹt quẹt đôi dép lê đi tới, nhìn hai người đang ăn mặc chỉnh tề, “Hai đứa chúng mày định cùng nhau ra ngoài à?”
“Ừ.” Lục Cẩm Diên mở lời giải thích, “Tiểu Bạch muốn đi mua ít đồ, tao đi cùng cậu ấy.”
Thẩm Chiếu vỗ tay cười lớn: “Hóa ra thật sự không phải đi hẹn hò à, anh Lục, tao hiểu lầm mày rồi ha ha ha!”
Lục Cẩm Diên: “…”
Trước lúc ra cửa, anh còn quay đầu hỏi bạn cùng phòng: “Hai chúng mày có cần mua đồ gì không, để tao xách về cho?”
“Cổ vịt!” Thẩm Chiếu là người đầu tiên giơ tay phát biểu, “Cái hàng cổ vịt mà tụi mình hay ăn ấy, càng cay càng tốt!”
Chu Phong suy nghĩ một chút rồi vẫy tay chào tạm biệt: “Tao không có gì cần mua đâu, chúng mày đi chơi vui vẻ nhé!”
“Được.” Lục Cẩm Diên đáp lời, theo sau Tiểu Bạch ra khỏi cửa.
Anh vốn đã lên kế hoạch hôm nay sẽ cùng Tiểu Bạch làm những việc gì, thậm chí còn âm thầm muốn thực hiện lại tất cả những điều mà Tiểu Bạch đã làm trong buổi hẹn hò ngày hôm đó.
Kết quả là vừa ra khỏi cổng trường, Khương Duật Bạch đã dẫn anh thẳng tiến đến một trung tâm thương mại lớn.
“Mua quà gì thì tốt nhỉ?” Khương Duật Bạch đứng ở lối vào, nhìn hàng hóa đủ loại hoa cả mắt ở tầng một, rơi vào trầm tư.
Thực ra hôm đó cậu nói đi mua quà cũng chỉ là lời nói cửa miệng thôi, không ngờ Lục Cẩm Diên lại cho là thật.
Phen này, cậu buộc phải nghiêm túc chọn một món quà bù đắp cho “bạn trai” rồi.
Cơn ghen mà Lục Cẩm Diên khổ sở kìm nén suốt dọc đường cuối cùng cũng trỗi dậy, trong lòng anh chỉ muốn mua cho gã đàn ông kia một quả tên lửa, bắn thẳng gã ra ngoài vũ trụ cho xong.
Website TruyenLau.com Ánh mắt Khương Duật Bạch dừng lại ở một cửa hàng đồng hồ thương hiệu xa xỉ: “Tôi thấy có một tiệm đồng hồ kìa.”
Lục Cẩm Diên thốt ra: “Cậu định mua đồng hồ cho hắn ta à?”
“Cứ vào xem thử đã.” Khương Duật Bạch rảo bước đi trước.
Website TruyenLau.com “Được.” Lục Cẩm Diên nặn ra một nụ cười, theo sau cậu vào cửa hàng.
“Chào mừng quý khách!” Nhân viên đứng ở cửa mỉm cười đón khách.
“Xin chào.” Khương Duật Bạch nhìn vào tủ kính trưng bày, “Tôi muốn mua một chiếc đồng hồ tặng bạn, có mẫu nào gợi ý không?”
Nhân viên nhanh mắt liếc qua chiếc đồng hồ Lục Cẩm Diên đang đeo, nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ: “Vâng, tôi sẽ giới thiệu cho quý khách vài mẫu ngay đây.” TruyenLau
Nhìn mấy mẫu đồng hồ được bày ra, Khương Duật Bạch vốn chẳng có chút nghiên cứu nào về đồng hồ bắt đầu cảm thấy lúng túng, cậu quay sang hỏi ý kiến người bên cạnh: “Cậu thấy mẫu nào đẹp?”
Lục Cẩm Diên nghiến chặt răng hàm: “Tôi thấy mẫu nào cũng không đẹp.”
Nụ cười trên mặt nhân viên cứng đờ, chưa kịp lên tiếng cứu vãn thì đã nghe vị khách cao lớn đẹp trai này chỉ vào một mẫu khác nói: “Tôi thấy mẫu kia đẹp đấy.”
Nhân viên nhìn theo mẫu đó, trong một khoảnh khắc suýt nữa thì không khống chế được cơ mặt.
Gu thẩm mỹ của vị khách này cũng lạ lùng quá đi, mẫu đồng hồ đó có lẽ là mẫu xấu nhất của tiệm, đã xấu lại còn đắt, bày ở đó bao lâu nay chẳng ai thèm ngó ngàng.
Nhưng vì khách hàng đã chỉ định, anh ta chỉ đành lấy ra, bắt đầu nhắm mắt nói bừa về tư duy thiết kế.
Dù Khương Duật Bạch cũng thấy chiếc đồng hồ này không đẹp, nhưng trong lòng nghĩ dù sao cũng là món quà không gửi đi được, chi bằng cứ nghe theo ý kiến của Lục Cẩm Diên, coi như không để anh phải đi công cốc.
Nghĩ đến đây, cậu dứt khoát nói: “Mua chiếc này đi.”
“Vâng, xin quý khách đợi một chút.” Nhân viên nhanh chóng đậy hộp, tay chân thoăn thoắt đóng gói và viết hóa đơn, cứ như thể sợ chậm một giây thôi là khách sẽ đổi ý vậy.
Lục Cẩm Diên bỗng nhiên cảm thấy cắn rứt lương tâm, ngập ngừng hỏi: “Tiểu Bạch, cậu thật sự muốn mua chiếc này à?”
“Ừ.” Khương Duật Bạch gật đầu, “Tôi tin vào mắt nhìn của cậu.”
Lục Cẩm Diên chột dạ dời mắt đi chỗ khác, nhưng trong lòng lại dâng lên một niềm vui sướng thầm kín.
Sau khi mua xong đồng hồ, Khương Duật Bạch lại nói: “Chúng ta đi xem quần áo nữa đi, biết đâu có thương hiệu cậu ấy thích.”
Theo lời của Đông Đông thì diễn kịch phải diễn cho trót.
Lục Cẩm Diên thở dài một tiếng khó nhận ra: “Được thôi.”
Tầng hai là các thương hiệu đồ nam, sau khi lên lầu, Khương Duật Bạch nhắm trúng một cửa hàng.
Hai người bước vào, cô nhân viên hướng dẫn nhiệt tình đón tiếp: “Chào mừng quý khách! Hai anh muốn mua kiểu quần áo như thế nào ạ?”
“Chào chị, chúng tôi muốn tự xem một chút.” Khương Duật Bạch khẽ gật đầu, sau đó giả vờ nghiêm túc chọn lựa.
Giữa tháng mười, cửa hàng bắt đầu lên kệ đồ thu mới, cậu nhìn quanh một lượt rồi tiện tay cầm lấy một chiếc áo khoác denim phối màu xanh trắng: “Lấy chiếc này đi.”
“Anh muốn thử chiếc này ạ?” Nhân viên mỉm cười nhận lấy chiếc áo, “Anh mặc size gì ạ?”
“Không phải tôi mặc, size thì…” Khương Duật Bạch vô thức nhíu mày, ánh mắt chạm phải dáng người cao lớn đứng bên cạnh, liền giơ tay chỉ về phía anh, “Người mặc có chiều cao và vóc dáng tương đương cậu ấy.”
Nhân viên lập tức đề nghị: “Vậy thì có thể nhờ anh chàng đẹp trai này thử giúp size được không ạ!”
Nghe vậy, Lục Cẩm Diên bỗng ngẩng phắt mặt lên, ánh mắt sắc như dao găm phóng thẳng về phía cô nhân viên.
Từ lúc vào cửa anh vẫn luôn cúi đầu, giờ cô nhân viên mới nhìn rõ khuôn mặt anh, chưa kịp kinh ngạc trước vẻ đẹp trai ấy thì đã bị ánh mắt kia dọa cho sợ khiếp vía, vô thức lùi lại một bước, lắp bắp: “Không, không thử cũng…”
“Lục Cẩm Diên, phiền cậu thử giúp một chút được không?” Khương Duật Bạch lên tiếng thỉnh cầu mà chẳng hề hay biết gì.
Lục Cẩm Diên thu lại ánh mắt, trầm giọng đáp: “Được.”
Thực tế chứng minh mắt nhìn của Khương Duật Bạch luôn rất tốt, chiếc áo khoác chọn đại kia khoác lên người anh lại vừa vặn và đẹp vô cùng.
“Hợp quá đi mất, vừa năng động vừa thời thượng.” Nhân viên bản năng khen ngợi, “Cứ như là được thiết kế riêng cho anh chàng này vậy!”
Lục Cẩm Diên nhìn mình trong gương, thầm cười khổ trong lòng.
Có vừa vặn đến mấy thì cũng có ích gì đâu, chiếc áo này căn bản không phải mua cho anh.
Khương Duật Bạch tỉ mỉ quan sát anh, gật đầu đồng tình: “Tôi cũng thấy rất đẹp, vậy lấy chiếc này nhé.”
Lục Cẩm Diên miễn cưỡng cởi áo khoác ra, nhân viên đang định nhận lấy thì anh đột ngột nói: “Chờ đã.”
Nhân viên: “Anh còn vấn đề gì sao ạ?”
“Người mặc chiếc áo này không cao bằng tôi, thấp hơn tôi hai centimet.” Lục Cẩm Diên bổ sung với giọng điệu bình thản, “Dáng người cũng không đẹp bằng tôi, cô chắc chắn là hắn ta mặc cùng size với tôi chứ?”
Khương Duật Bạch: “…”
Khoảng cách chiều cao hai centimet đối với trai thẳng thật sự quan trọng đến thế sao?
Nhân viên phì cười: “Anh trai à, hai centimet không ảnh hưởng đến size đâu.”
Lục Cẩm Diên lại không vui nữa, xụ mặt đi sang một bên, không nói một lời.
Thanh toán xong, cả hai đi thang cuốn xuống tầng một.
Lục Cẩm Diên lấy lại tinh thần: “Hiếm khi ra ngoài một chuyến, cậu còn muốn đi dạo đâu nữa không?”
“Không dạo nữa đâu, chiều tôi còn phải đến tiệm xăm làm thêm.” Khương Duật Bạch mỉm cười nhẹ, “Cảm ơn cậu đã giúp tôi chọn nhiều quà như vậy, trưa nay tôi mời cậu đi ăn, cậu muốn ăn gì?”
Lục Cẩm Diên thấy mình sắp ngâm mình trong hũ giấm tới nơi rồi, còn tâm trạng đâu mà ăn uống?
Nhưng anh vẫn nhớ khẩu vị thiên về thanh ngọt của Khương Duật Bạch, nên chọn một nhà hàng trà Hong Kong gần đó.
Sau khi ngồi xuống, Khương Duật Bạch đang xem thực đơn thì Lục Cẩm Diên bất thình lình hỏi: “Đống quà này của cậu, định khi nào thì đưa cho hắn?”
Động tác lật thực đơn khựng lại, cậu vén hàng mi dài lên: “Lần sau gặp mặt đưa cho cậu ấy là được.”
“Hay là hôm nay luôn đi.” Lục Cẩm Diên vờ như thoải mái đề nghị, “Hôm nay chẳng phải là cuối tuần à, chắc hắn cũng rảnh mà?”
Dù sao cũng phải để anh nhìn mặt tình địch một lần, ít nhất là để biết gã đó có tốt với Tiểu Bạch không, có xứng đáng để Tiểu Bạch thích hay không. Nếu không, bảo anh làm sao thua cho tâm phục khẩu phục được?
“Hả?” Khương Duật Bạch giật mình, không chút suy nghĩ mà từ chối ngay: “Không được, cuối tuần cậu ấy cũng bận lắm.”
“Bận mấy thì cũng phải ăn trưa chứ?” Ánh mắt Lục Cẩm Diên sâu thẳm nhìn chằm chằm cậu, giọng điệu như đang trêu chọc, “Hơn nữa, một trong những quy tắc của bạn trai nhị thập tứ hiếu chẳng phải là gọi cái có mặt ngay sao?”
Khương Duật Bạch đành đâm lao phải theo lao: “Được, vậy để tôi nhắn tin hỏi cậu ấy xem.”
Nói xong, cậu cầm điện thoại mở WeChat, bấm vào khung trò chuyện với Đông Đông.
Khương Duật Bạch: [Đông Đông, nhắn cho tao một tin nhắn qua đây.]
Khương Duật Bạch: [Nhắn gì cũng được.]
Rất nhanh, bên kia đã gửi lại phản hồi.
Tề Đông Đông: [Sao thế, bảo bối?]
Khương Duật Bạch: [Không có gì, tao đang đi ăn với Lục Cẩm Diên.]
Khương Duật Bạch: [Không nói nữa nhé.]
“Sao rồi?” Thấy điện thoại rung lên một cái, Lục Cẩm Diên mở miệng hỏi, “Hắn bảo có đến không?”
“Cậu ấy có việc, không đến được.” Khương Duật Bạch bình thản ngước mắt lên, “Chúng ta ăn cơm trước đi.”
Lục Cẩm Diên nhíu mày, rồi lại giãn ra, nửa đùa nửa thật nói: “Cái giá của hắn hơi lớn nhỉ, cậu tâm huyết chọn cho hắn nhiều quà như vậy, mà hắn lại chẳng dành nổi thời gian đến lấy quà sao?”
Khương Duật Bạch ngẩn người, nhất thời không biết trả lời thế nào.
Lục Cẩm Diên cụp mắt, giọng điệu nghiêm túc không thể tả: “Nếu là tôi, dù trời có mưa đá — không, dù trời có mưa dao đi chăng nữa, tôi cũng sẽ bất chấp tất cả để đến gặp cậu.”
Tiếc thay, những món quà này không dành cho anh.
Người trước mặt này, cũng không thuộc về anh.
“Cậu ấy…” Đầu ngón tay Khương Duật Bạch nắm chặt điện thoại lặng lẽ siết lại, chỉ có thể tiếp tục giải thích, “Bình thường anh ấy bận thật mà, nhưng cậu ấy sẽ sắp xếp thời gian đến gặp tôi.”
Im lặng hồi lâu, Lục Cẩm Diên ngẩng mặt lên, chuyển chủ đề: “Gọi món thôi, bánh xá xíu mật đào của quán này ngon lắm, chắc chắn cậu sẽ thích.”
Khương Duật Bạch gật đầu: “Được.”
Ăn trưa xong, Lục Cẩm Diên lại đưa người đến tận cửa tiệm xăm.
“Cậu có muốn vào trong ngồi một lát không?” Khương Duật Bạch quay người nhìn anh.
Lục Cẩm Diên nhớ lại trải nghiệm trò chuyện không mấy vui vẻ với Lê ông chủ lần trước, liền lắc đầu từ chối: “Thôi, tôi còn phải về đội tập luyện.”
“Được rồi.” Khương Duật Bạch giơ tay phải lên, vẫy vẫy nhẹ, “Tập luyện cố lên nhé.”
Trái tim Lục Cẩm Diên trong phút chốc lại trở nên mềm nhũn, ngay cả ánh mắt cũng trở nên nồng đậm.
Thật đáng yêu, giống hệt một chú mèo nhỏ xinh đẹp và kiêu kỳ. Lúc chưa thân thì lạnh lùng khó gần, nhưng một khi đã quen thuộc, sẽ ngoan ngoãn huơ huơ cái nanh vuốt hồng phấn với bạn.
Anh đứng ở cửa tiệm, dõi theo bóng lưng ấy biến mất khỏi tầm mắt rồi mới quay người rời đi.
“Anh Duật Bạch, lúc nãy ai đứng ngoài cửa với anh thế?” Lê Thanh thò đầu ra từ quầy lễ tân, tò mò hỏi, “Có phải anh chàng đẹp trai siêu cấp lần trước không?”
Khương Duật Bạch vô thức đáp: “Ý em là Lục Cẩm Diên?”
“Đúng đúng đúng! Chính là anh Lục Cẩm Diên đó!” Lê Thanh gật đầu lia lịa, “Sao anh ấy không vào chơi ạ?”
“Vào làm cái gì, để mày nhìn người ta rồi chảy nước miếng à?” Lê Tư từ bên trong đi ra, gõ vào đầu em gái một cái rõ đau, “Suốt ngày không lo làm việc chính, chỉ biết nghĩ đến trai đẹp.”
Lê Thanh ôm trán: “Ui da! Em có đâu mà!”
“Anh chàng đẹp trai đó thì mày đừng có mơ tưởng nữa.” Lê Tư nói xong, chuyển hướng nhìn sang Khương Duật Bạch, “Tiểu Bạch, cậu với anh chàng đẹp trai đó có quan hệ gì?”
Khương Duật Bạch đáp: “Lần trước tôi nói rồi mà, cậu ấy là bạn cùng phòng của tôi.”
Lê Tư nhướn mày: “Chỉ đơn thuần là bạn cùng phòng?”
“Nếu không thì sao?” Khương Duật Bạch không hiểu gì hỏi ngược lại.
“Nhưng sao tôi cảm thấy, ánh mắt thằng nhóc đó nhìn cậu chẳng hề trong sáng chút nào nhỉ?” Lê Tư cười khẽ, giọng nói trầm khàn.
Khương Duật Bạch lúc này mới phản ứng lại, nhíu mày: “Cậu ấy là trai thẳng.”
Lại còn là kiểu trai thẳng hơi kỳ thị đồng tính nữa chứ.
“Vậy à?” Lê Tư nhún vai vẻ không phục, rút một điếu thuốc ngậm vào miệng, “Thôi được rồi, cậu nói sao thì là vậy đi.”
Khương Duật Bạch đứng ngây ra tại chỗ vài giây, rồi lặng lẽ đi vào phòng làm việc.
Ngày hôm sau, sau khi buổi tập của đội kết thúc, câu lạc bộ bóng rổ lại có buổi tụ tập ăn uống.
Kể từ sự kiện đi chọn quà cho tình địch ngày hôm qua, trong lòng Lục Cẩm Diên vẫn luôn khó chịu, vì vậy anh cũng không từ chối lời mời, buổi tối cùng các đồng đội ra ngoài.
Tâm trạng anh không tốt, thể hiện rõ trên khuôn mặt là vẻ không cảm xúc, trông dù không dọa người nhưng mọi người đều rất tự giác không đi chọc vào anh Lục.
Trong phòng bao, các đồng đội đang oẳn tù tì uống rượu vô cùng náo nhiệt, Lục Cẩm Diên chỉ ngồi ở chiếc ghế phía rìa, một mình lầm lũi uống rượu.
“Anh Lục, sao lại ngồi uống rượu một mình thế?” Sau vài vòng rượu, Trình Mạnh Khang đột nhiên sáp lại gần, “Tâm trạng không tốt à?”
Lục Cẩm Diên hé mắt liếc hắn một cái, thản nhiên đáp: “Không có.”
“Vậy sao không vào oẳn tù tì với bọn em?” Trình Mạnh Khang uống đến mức lưỡi líu lại, lá gan cũng lớn hơn bình thường không ít.
Lục Cẩm Diên mất kiên nhẫn vẫy vẫy tay: “Đi chơi việc của mày đi.”
Trình Mạnh Khang còn muốn khuyên tiếp, nhưng Lục Cẩm Diên đã đứng dậy: “Tao đi vệ sinh một lát.”
Anh hỏi vị trí từ một nhân viên phục vụ đang đỏ mặt, một tay đút túi quần bước vào nhà vệ sinh.
Sau khi giải quyết xong nhu cầu sinh lý, anh chỉnh lại quần áo, đứng trước gương mở vòi nước rửa tay.
Đúng lúc này, một người khác đi tới vị trí bên cạnh, cũng mở vòi nước.
Trong tiếng nước chảy “ào ào”, anh vô tình liếc nhìn người đó qua gương, ánh mắt đột ngột biến đổi.
Gần như trong một giây anh đã xác định được, chiếc đồng hồ trên tay người đó chính là mẫu đồng hồ xấu nhất mà anh đã nghiến răng nghiến lợi chọn ngày hôm qua.
Dù có nằm xuống mộ, anh cũng không thể quên được món quà mà chính tay mình đã chọn cho tình địch!
Có lẽ do ánh mắt của anh có sức nặng quá lớn, Trần Thần quay sang đối mắt với anh, lịch sự mở lời hỏi: “Xin chào, xin hỏi tôi có quen anh không?”
Lục Cẩm Diên hoàn hồn lại, cười lạnh một tiếng: “Không quen.”
Đối với chuyện không gặp được tình địch ngày hôm qua, anh vẫn luôn canh cánh trong lòng. Nhưng điều anh không ngờ tới là lại gặp được người này trong một hoàn cảnh bất ngờ như thế này.
Trần Thần đành phải phớt lờ sự thù địch trong ánh mắt anh, quay người đi ra ngoài.
Ánh mắt Lục Cẩm Diên rơi xuống chân người đó, tỉ mỉ so sánh với tấm hình trong ký ức.
Đúng rồi, cùng một chiếc quần đùi, cùng một đôi chân.
Anh sải bước, âm thầm bám theo.
Ngay giây tiếp theo khi anh bước ra khỏi nhà vệ sinh, trên hành lang vang lên một giọng nam ngọt lịm: “A Thần!”
Lục Cẩm Diên toàn thân chấn động, vô thức dừng bước.
Một chàng trai có vóc dáng nhỏ nhắn nhào vào lòng người đàn ông kia, hai tay ôm lấy eo gã nũng nịu: “Sao anh đi lâu thế!”
“Mới có mấy phút mà đã không đợi được rồi à?” Trần Thần cười một tiếng, đưa tay vỗ vỗ vào mông đối phương, “Thôi nào, về phòng trước đã.”
Chàng trai chuyển sang ôm cánh tay gã: “Được rồi mà~”
Cho đến khi hai người họ đi xa rồi, đồng tử đen kịt của Lục Cẩm Diên vẫn còn đang chấn động.
Đây là lần đầu tiên anh tận mắt thấy hai người đàn ông ôm ấp thân mật giữa thanh thiên bạch nhật.
Đáng sợ hơn nữa là, một trong số đó là bạn trai của người mà anh thầm thương trộm nhớ.
Đến khi phản ứng lại, một luồng giận dữ chưa từng có nhanh chóng bành trướng, lấp đầy lồng ngực anh.
Gã đàn ông đó, sao gã có thể đeo món quà mà Tiểu Bạch tặng, rồi lại đi ôm ấp một người đàn ông khác?
Ngoại tình?
Sao gã dám?
Lục Cẩm Diên sải bước tiến về phía trước, nhưng hai người kia đã hoàn toàn biến mất, anh chỉ có thể giống như một con thú dữ đang bồn chồn, đi đi lại lại trước cửa phòng bao.
Nếu không phải vì sự giáo dục tốt đẹp suốt hai mươi năm qua kiềm chế, anh thậm chí đã muốn đạp tung cửa từng phòng bao để lôi gã tra nam đó ra rồi.
“Anh Lục sao lại ở đây? Phòng của bọn mình ở kia mà!” May mắn có một đồng đội đi ra ngoài vệ sinh, hét lên một tiếng gọi anh.
Lục Cẩm Diên tỉnh táo lại đôi chút, hít sâu một hơi, sắc mặt vẫn âm trầm: “Biết rồi.”
Anh trở lại phòng bao, uống thêm hai ly rượu, sau đó chào hỏi các đồng đội: “Anh em, tối nay tao có chút việc đi trước nhé, tối nay cứ ghi hết vào tài khoản của tao đi.”
Mọi người đồng thanh níu kéo, nhưng anh vẫn không hề luyến tiếc mà rời khỏi phòng bao.
Ra khỏi cửa, anh một mình đi xuống sảnh tầng một, ngồi trên ghế sofa ngay lối vào kiên nhẫn chờ đợi. Anh không định hành động thiếu suy nghĩ, anh chỉ muốn để lại bằng chứng, bằng chứng gã tra nam ngoại tình. Còn sau đó làm gì, anh cần phải suy nghĩ thật kỹ.
Do ngoại hình quá nổi bật, Lục Cẩm Diên chỉ ngồi đó thôi cũng tạo thành một khung cảnh đẹp mắt, khiến các vị khách ở tầng một không ngừng liếc nhìn. Anh nhíu mày, cố gắng phớt lờ những ánh mắt dò xét của mọi người, nhưng đợi mãi vẫn không thấy người kia ra ngoài, cuối cùng cũng đành phải rời đi trước.
Trên đường về ký túc xá, Lục Cẩm Diên mày nhíu chặt, khổ sở suy nghĩ xem rốt cuộc nên nói chuyện này với Tiểu Bạch như thế nào.
Đẩy cửa ký túc xá, theo thói quen anh tìm kiếm bóng dáng gầy gò ấy đầu tiên, phát hiện Khương Duật Bạch vẫn chưa về, lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Thẩm Chiếu vừa chơi game vừa tranh thủ hỏi: “Anh Lục, tối nay chúng mày đi tụ tập cơ mà, sao về sớm thế?”
“Hơi mệt, muốn về nghỉ ngơi trước.” Lục Cẩm Diên đáp một câu, đi tới bàn ngồi xuống.
Anh mở WeChat, vào vòng bạn bè của Tiểu Bạch, lật đi lật lại nhìn chằm chằm vào bộ ảnh đó để nghiên cứu.
Hồi lâu sau, anh chuyển sang đăng nhập tài khoản WeChat phụ, bấm vào khung trò chuyện với người bạn mạng nhiệt tình.
Cuộc đối thoại của họ vẫn dừng lại ở lần trước.
.: [Có đó không?]
Tiểu gaygay không phải tiểu guyguy: [Lại làm sao thế, lão đại Dấu Chấm?]
.: [Hôm nay tôi gặp bạn trai của người tôi thích.]
Tiểu gaygay không phải tiểu guyguy: [Ừm.]
Tiểu gaygay không phải tiểu guyguy: [Lão đại Dấu Chấm, không lẽ cậu nhất thời xúc động mà đánh người ta rồi đấy chứ?]
.: […]
.: [Không có, tôi bắt gặp hắn ta ngoại tình.]
Tiểu gaygay không phải tiểu guyguy: [Vãi chưởng! Thật hay giả thế?]
Tiểu gaygay không phải tiểu guyguy: [Không phải do cậu tự huyễn hoặc ra đấy chứ?]
.: [Hắn ôm ấp thân mật với một người đàn ông khác giữa nơi công cộng.]
Tiểu gaygay không phải tiểu guyguy: [Chỉ là ôm ấp thôi à? Vậy thì chưa chắc là ngoại tình đâu!]
.: [Hắn còn vỗ mông người đàn ông kia nữa.]
Tiểu gaygay không phải tiểu guyguy: […]
Tiểu gaygay không phải tiểu guyguy: [Cái loại đàn ông chó má không giữ nam đức như thế nên đem dìm lồng heo cho rồi!]
.: [Người tôi thích vẫn còn đang bị che mắt, tôi không biết bây giờ phải làm sao.]
Tiểu gaygay không phải tiểu guyguy: [Vãi! Thế này mà cậu còn do dự cái gì nữa? Có phải cậu không làm được không?]
Lục Cẩm Diên cười khổ một tiếng, trả lời: [Tôi không chụp được bằng chứng, tôi sợ cậu ấy không tin tôi.]
Một bên là người bạn trai trúc mã quen biết nhiều năm, một bên là người bạn cùng phòng mới quen không lâu, Tiểu Bạch sẽ chọn tin tưởng ai, câu trả lời đã quá rõ ràng.
.: [Tôi không biết liệu cậu ấy có thể chấp nhận được sự thật này hay không.]
.: [Cậu ấy rất đơn thuần và lương thiện, tôi sợ cậu ấy sẽ bị tổn thương.]
Tiểu gaygay không phải tiểu guyguy: [Vậy là cậu cứ thế để mặc người mình thích bị lừa dối, bị cắm sừng à?]
.: [Tất nhiên là không thể.]
Tiểu gaygay không phải tiểu guyguy: [Lão đại Dấu Chấm tôi nói cho cậu biết, cơ hội trời cho thế này thật sự không phải ai cũng gặp được đâu, cậu không nắm chắc lấy thì rốt cuộc còn đang do dự cái quái gì?]
Yết hầu Lục Cẩm Diên khẽ chuyển động, khóe môi nhếch lên một nụ cười tự giễu.
Rốt cuộc đang do dự cái gì?
Tất nhiên là vì anh thấy hổ thẹn với lòng mình.
Tối nay phát hiện gã đàn ông kia ngoại tình, phản ứng đầu tiên của anh là tức giận, nhưng sau khi bình tĩnh lại, trong lòng lại nảy sinh một niềm vui sướng không thể kìm nén.
Anh vừa đau lòng cho tấm chân tình của Tiểu Bạch trao nhầm cho thứ chó má, vừa không nhịn được mà bắt đầu huyễn hoặc: Gã đàn ông kia đã làm chuyện có lỗi với Tiểu Bạch, vậy thì, có phải anh…
Có phải anh sẽ có cơ hội để thay thế gã không?
Bàn tay với những khớp xương rõ ràng dừng lại thật lâu trên màn hình điện thoại, mãi không thể đưa ra lời hồi đáp cho bên kia.
Hai phút sau, bên kia không nhịn được lại gửi thêm một câu.
Tiểu gaygay không phải tiểu guyguy: [Tôi chỉ hỏi cậu câu cuối cùng, cậu có phải đàn ông không hả?]
“Tiểu Bạch, cậu về rồi à!” Giọng của Thẩm Chiếu vang lên giữa không trung.
Theo phản xạ có điều kiện, Lục Cẩm Diên nhanh chóng úp ngược điện thoại xuống mặt bàn, căng thẳng đến mức tiếng tim đập vang dội cả màng nhĩ.
Anh thậm chí không dám liếc nhìn sang bên cạnh lấy một cái, cầm lấy quần áo lao thẳng vào phòng tắm: “Tôi đi tắm trước đây.”
Lục Cẩm Diên tự thấy hổ thẹn với lòng mình, ngay đêm hôm đó đã ở trong mơ, mặt dày ôm chặt lấy bạn trai nhà người ta.
Trong mơ, Khương Duật Bạch cuối cùng cũng phát hiện ra sự thật gã tra nam ngoại tình, cậu đau lòng đến mức không biết phải làm sao, Lục Cẩm Diên cuống cuồng muốn lau đi nước mắt cho người thương, kết quả là Tiểu Bạch chủ động nhào vào lòng anh.
Tim anh bỗng chốc đập nhanh, chân tay cứng đờ, hồi lâu sau mới run rẩy đưa tay ôm lấy người trong lòng.
Hương thơm ngào ngạt, người mềm như ngọc ở trong lòng, anh dùng những lời lẽ dịu dàng nhất để an ủi, hồi lâu sau, Khương Duật Bạch ngẩng mặt lên trong vòng tay anh.
Chỉ một ánh nhìn, anh đã vô thức nín thở.
Mỹ nhân xinh đẹp khóc đến mức lê hoa đái vũ, đuôi mắt hơi xếch nhuốm một màu hồng nhạt đáng yêu, đôi mắt lưu ly trong veo xinh đẹp phủ một tầng nước mông lung, ngay cả chóp mũi thanh tú cũng khóc đến đỏ ửng. Có những giọt lệ trong vắt lăn dài xuống bờ môi, thấm ướt nụ cười ngọt ngào, kẽ môi hơi hé mở lộ ra vài chiếc răng sữa, đầu lưỡi đỏ tươi ẩn hiện, dường như đang quyến rũ anh xông thẳng vào…
Cổ họng bỗng thấy khô khốc một cách kỳ lạ, Lục Cẩm Diên như bị ma xui quỷ khiến từ từ cúi đầu xuống, từng chút một tiến lại gần bờ môi đỏ mọng ấy.
Gần thêm một chút, thêm một chút nữa thôi là có thể hôn được rồi…
“Cái đồ tiểu tam nam không biết xấu hổ này!” Một tiếng quát lớn như sấm sét nổ vang bên tai anh.
Lục Cẩm Diên giật mình một cái, thở dốc kịch liệt tỉnh dậy từ trong cơn mơ.
Trong bóng tối, anh đưa tay che nửa khuôn mặt, một bên vừa chán ghét phỉ nhổ chính mình, một bên lại không thể dứt ra được mà liên tục hồi tưởng lại từng chi tiết trong giấc mơ.
Hồi lâu sau, anh bỏ tay xuống, ánh mắt thâm trầm vô định quét về phía ban công, bất chợt phát hiện trên ban công có một bóng lưng quen thuộc.
Lục Cẩm Diên lập tức lật chăn xuống giường, nhẹ nhàng đi tới trước cửa ban công.
Đêm nay ánh trăng vằng vặc, ánh trăng thanh lạnh tĩnh mịch rải lên bóng dáng mảnh khảnh hiên ngang ấy, trông thật cô đơn và hiu quạnh.
Trong lòng Lục Cẩm Diên khẽ nhói một cái, không kìm được muốn đứng bên cạnh cậu, dù chỉ là lặng lẽ ở bên cạnh.
Tuy nhiên, ngay khi anh định kéo cửa ban công ra, đột nhiên nhận ra tư thế của Tiểu Bạch là đang ngẩng đầu nhìn vầng trăng trên trời.
Nửa đêm tỉnh giấc, cậu ấy nhìn trăng nghĩ gì? Nghĩ đến gã tra nam đang ôm ấp hôn hít người khác sao?
Giây phút này, Lục Cẩm Diên như vừa ăn phải một miếng mơ xanh vừa chua vừa chát, cảm giác chua xót lan tỏa từ chân răng cho đến tận đáy lòng.
Hết chương 30

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu