Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

CHƯƠNG 57: CHƯƠNG 57

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Ngay khi cuộc phỏng vấn kết thúc, Lục Cẩm Diên bị các đồng đội đang phấn khích gào thét vây kín.
“Tỏ tình trên sóng trực tiếp toàn quốc! Thật là cao thủ giấu nghề mà! Anh Lục, ngầu quá, đỉnh nóc kịch trần luôn!”
“Đù anh Lục, tao sùng bái mày quá đi mất! Sao lúc đó tao không nghĩ ra mượn sóng trực tiếp để cầu hôn nhỉ!”
“Nhưng mà anh Lục, rốt cuộc là mày yêu đương từ khi nào thế? Sao chẳng nghe phong thanh gì vậy?”
“Chị dâu là khoa nào? Anh em mình có quen không? Khi nào dẫn đến cho anh em chào chị dâu một tiếng?”

Các thành viên đội bóng rổ xôn xao bàn tán sôi nổi, một lúc sau Lục Cẩm Diên ra hiệu: “Dừng hết lại cho tao.”
Mọi người đồng loạt im bặt, nhìn anh đầy mong đợi.
“Là có người yêu rồi, nhưng em ấy tạm thời chưa muốn công khai.” Lục Cẩm Diên vẻ mặt thản nhiên: “Cho nên đừng hỏi nữa, khi nào có thể công khai chắc chắn sẽ cho mọi người làm quen.”
Dứt lời, mọi người nhìn nhau, ai nấy đều lộ vẻ khó tin.
“Không phải chứ—” Sau vài giây đứng hình, Chu Sùng thay mặt đồng đội đặt ra câu hỏi linh hồn: “Nếu tao mà là con gái, được yêu đương với anh Lục thì chẳng phải việc đầu tiên là cho cả thế giới biết sao? Sao chị dâu còn giấu giấu giếm giếm thế?”
“Đúng đúng!” Trình Mạnh Khang phụ họa: “Anh Lục mà cũng chịu kiểu yêu đương không danh không phận này á?”
Câu này như đâm trúng tim đen Lục Cẩm Diên, anh liếc đối phương một cái đầy lạnh lẽo, cười như không cười đáp: “Đợi đến khi bọn mày biết người yêu của tao là ai, có mà ghen tị chết đi được.”
Một câu nói đã kích thích trí tò mò cực độ của đồng đội, nhưng Lục Cẩm Diên không thèm để ý đến họ nữa, đi thẳng về phía khán đài VIP.
“Lục Cẩm Diên!” Khương Duật Bạch đứng trên khán đài rướn người về phía trước, không đợi anh đi tới gần đã lớn tiếng gọi: “Chúc mừng anh đoạt chức vô địch!” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cậu hiếm khi có khoảnh khắc bộc lộ tình cảm như thế này, gương mặt xinh đẹp cao quý tràn đầy niềm vui từ tận đáy lòng, đôi mắt trong veo lấp lánh những tia sáng nhỏ, như thể chính cậu là người thắng trận vậy.
Lòng Lục Cẩm Diên mềm nhũn, đi tới trước khán đài, đôi tay dài mạnh mẽ nắm lấy lan can: “Muốn ôm em quá, làm sao bây giờ?”
Khương Duật Bạch liếc nhìn xung quanh một lượt, nhỏ giọng bàn bạc: “Bây giờ đông người quá, đợi về rồi ôm được không…”
Lục Cẩm Diên nhìn chằm chằm cậu vài lần, lúc này mới miễn cưỡng đáp: “Được, vậy em đi cùng anh đến phòng thay đồ trước.”
Họ bước vào khi các đồng đội khác đang đùa giỡn thay quần áo, Lục Cẩm Diên nghiêng người che chắn cậu trong lòng mình, đi thẳng đến trước tủ đồ phía trong cùng. Anh đưa tay ra sau nắm lấy cổ áo, cởi phắt chiếc áo thi đấu đẫm mồ hôi ra, để lộ thân hình cơ bắp cuồn cuộn nóng hổi. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Khương Duật Bạch nhìn trộm một cái rồi nhanh chóng dời mắt, nhìn thẳng vào đôi giày thể thao đặt trong tủ.
Nhưng giây tiếp theo, một bàn tay lớn bất ngờ bóp lấy eo cậu, nửa đẩy nửa ôm ép cậu vào trong buồng thay đồ phía cuối cùng bên trái. Một tiếng “rầm” vang lên, cửa buồng đóng lại, trong căn phòng thay đồ ồn ào thì tiếng động này chẳng thấm thía gì.
Website TruyenLau.com Khương Duật Bạch bị ép vào cánh cửa, cuối cùng cũng phản ứng lại: “Lục Cẩm Diên, anh định làm—”
“Video phỏng vấn khi nãy, em đã xem chưa?” Lục Cẩm Diên cúi đầu chạm trán cậu, thấp giọng hỏi.
Tai Khương Duật Bạch nóng lên, khẽ đáp: “Em, em xem rồi.”
Màn hình lớn ở trung tâm nhà thi đấu phát sóng trực tiếp cuộc phỏng vấn, khi nghe thấy ba chữ “tiểu phúc tinh”, cả cơ thể cậu ngẩn ngơ hoàn toàn, mãi đến khi tiếng hét của các cô gái phía sau vang lên mới làm cậu bừng tỉnh.
Trước mặt khán giả cả nước, Lục Cẩm Diên lại tỏ tình với cậu…
“Phỏng vấn xong, các đồng đội đều chạy tới hỏi anh chị dâu là ai?” Lục Cẩm Diên âu yếm cọ mũi mình vào mũi cậu: “Em đoán xem anh trả lời thế nào?”
“Em không biết…” Hàng mi dài dày rậm rung rung, Khương Duật Bạch thẹn thùng đến mức sắp bốc khói.
“Anh nói là chị dâu của chúng mày không muốn công khai.” Lục Cẩm Diên thở dài một tiếng, giọng điệu nghe vô cùng hụt hẫng: “Bọn nó bảo anh đang yêu đương không danh không phận.”
Khương Duật Bạch khựng lại, theo bản năng muốn giải thích: “Lục Cẩm Diên, em chỉ là…”
Chỉ là gì, vài ba lời dường như không nói rõ được.
May mà Lục Cẩm Diên không làm khó cậu, mà đưa tay đệm sau đầu cậu, lịch sự hỏi: “Hôn một cái trước nhé?”
Khương Duật Bạch chưa kịp từ chối thì đôi môi nóng rực đã áp xuống khít khao, có vẻ như việc hỏi chỉ là mang tính tượng trưng.
Nụ hôn này đã kìm nén quá lâu, Lục Cẩm Diên dường như mất hết kiên nhẫn để thực hiện từng bước, anh hôn một cách vừa hung hăng vừa sâu, như muốn nuốt chửng cả môi lưỡi thơm mềm.
“Ưm…” Khương Duật Bạch ngửa mặt đón nhận nụ hôn sâu, bị hơi thở nóng rực mê hoặc, hoàn toàn quên mất mình đang ở đâu.
Cho đến khi trên cửa vang lên tiếng đập cửa thùng thùng: “Ai ở trong đó thế?”
Khương Duật Bạch lập tức tỉnh táo khỏi cơn mê đắm, không dám để lộ chút âm thanh nào nơi đầu môi, yếu ớt đưa tay đẩy người đang đè lên mình. Kết quả lòng bàn tay chạm phải lồng ngực trần chắc nịch, đầu ngón tay đỏ ửng lập tức co rụt lại như bị điện giật.
“Có ai không?” Người ngoài cửa bắt đầu vặn ổ khóa, tiếp tục gọi: “Ông bạn ra ngoài tí đi, cho tôi vào thay cái quần sà lỏn!”
Cánh cửa mỏng manh liên tục rung động, như thể giây sau sẽ bị phá tung, vậy mà đôi môi cùng đầu lưỡi quấn quýt kia vẫn không hề có ý định buông ra.
Mặt Khương Duật Bạch đỏ gay, trong lòng căng thẳng cực độ, chỉ có thể giơ tay ôm chặt lấy kẻ gây họa, cố gắng để cơ thể rời khỏi cánh cửa phía sau. Cuối cùng, Lục Cẩm Diên cũng đại từ đại bi buông tha cho cậu, khi lùi ra sau còn phát ra một tiếng “chụt”.
Khương Duật Bạch thở hổn hển vùi mặt vào hõm vai rộng lớn, như sợ anh lại ngậm lấy mình không buông.
Giọng nói trầm thấp khàn đặc vang lên bên tai: “Bên kia còn một buồng nữa, qua đó mà tìm.”
Người kia đáp: “Được rồi! Vậy tôi qua buồng kia!”
Ngoài cửa yên tĩnh trở lại, Lục Cẩm Diên bóp nhẹ vùng sau gáy trắng ngần yếu ớt, cười khàn khàn: “Đừng trốn nữa, người đi rồi.”
Khương Duật Bạch ngẩng mặt lên, đuôi mắt hơi ửng hồng, làn hơi nước đọng lại nơi đáy mắt lặng lẽ tràn ra khỏi hốc mắt.
Vậy mà lại bị anh hôn đến mức phát khóc.
Lục Cẩm Diên ngẩn người, đôi mắt thâm trầm lại tối sầm thêm, đôi môi kiềm chế đặt lên mí mắt mỏng manh, hôn xuống theo vệt nước mắt ấm áp, phát ra tiếng thở dài từ cổ họng: “Sao lại khóc rồi…”
“Lục Cẩm Diên, anh quá đáng lắm…” Khương Duật Bạch túm lấy tóc anh giật giật, giọng nói khàn khàn mang theo tiếng nấc: “Lần sau anh còn dọa em thế này nữa, em sẽ, em sẽ…”
“Em sẽ thế nào?” Lục Cẩm Diên trơ trẽn hôn thêm một cái vào đôi môi sưng đỏ ẩm ướt.
Anh thừa nhận mình có chút biến thái rồi, nhưng bắt nạt bé thỏ trắng thực sự rất gây nghiện…
Khương Duật Bạch nghiêm túc suy nghĩ vài giây, dùng giọng điệu mà cậu tự cho là rất hung dữ đáp: “Em sẽ không cho anh hôn trong ba ngày!”
Hình phạt đáng sợ này thực sự làm Lục Cẩm Diên kinh hãi, vội vàng áp sát mặt mình vào má cậu năn nỉ: “Anh sai rồi, đừng không cho hôn mà, lần sau anh không dám nữa đâu…”
Họ ở trong buồng để bình ổn hơi thở, đợi những người khác trong phòng thay đồ đi hết mới lần lượt bước ra.
Lục Cẩm Diên thay đồ xong, lập tức biến lại thành nam thần bóng rổ chỉnh tề, anh suy nghĩ một chút rồi quay sang hỏi: “Tiểu Bạch, tối nay đội bóng có tiệc mừng công, em có muốn tham gia cùng anh không?”
Khương Duật Bạch do dự: “Em không phải người trong đội, tham gia tiệc mừng công có ổn không?”
Vốn dĩ hôm nay làm phiền mọi người cậu đã cảm thấy ngại rồi.
“Có gì không ổn chứ?” Lục Cẩm Diên cười: “Dù em không phải người trong đội, nhưng em là người nhà của thành viên đội mà.”
Khương Duật Bạch mím môi, ngước mắt nhìn anh: “Anh có muốn em đi không?”
“Tất nhiên là muốn rồi.” Lục Cẩm Diên không do dự gật đầu, bổ sung: “Yên tâm, anh nhất định sẽ bảo vệ em thật tốt.”
“Được.” Khương Duật Bạch đồng ý: “Vậy em đi cùng anh.”
Giống như Lục Cẩm Diên luôn ở bên cạnh cậu, từ hôm nay, cậu cũng muốn tham gia và chứng kiến tất cả những khoảnh khắc quan trọng của Lục Cẩm Diên.
**
Sau trận chung kết Giải bóng rổ sinh viên toàn quốc, toàn bộ giáo sư và sinh viên trường đại học A đều biết hoa đã có chủ, không ít người hàng ngày dùng đủ mọi cách để tìm ra bạn gái bí ẩn của nam thần là ai.
Nào ngờ, hướng tìm kiếm ngay từ đầu đã sai bét.
Bởi lẽ chẳng ai tin vào lời đồn nam thần là gay, lại càng không ai nghĩ tới, cái gọi là bạn gái bí ẩn thực chất lại xuất hiện một cách đường đường chính chính ngay dưới mí mắt mọi người.
Giải bóng rổ tạm khép lại, việc luyện tập hàng ngày của câu lạc bộ bóng rổ cũng nới lỏng hơn.
Lục Cẩm Diên rảnh rỗi, ngoài việc bám dính lấy bạn trai thì lại một mình chạy ra ngoài trường.
Khương Duật Bạch không biết anh đang bận rộn chuyện gì cũng không hỏi nhiều, sau giờ học cậu vẫn luyện vẽ ở phòng vẽ như thường lệ, đợi Lục Cẩm Diên tới đón mình về ký túc xá.
Rèm giường Lục Cẩm Diên mua cũng đã về tới, sau khi treo rèm lên anh trở nên có chút không kiêng dè, thường xuyên tranh thủ lúc Khương Duật Bạch không chú ý lén leo lên giường trên, kéo chặt rèm lại rồi đè cậu ra hôn trong đó.
Cả hai đều đang ở tuổi sung sức, đặc biệt là Lục Cẩm Diên cơ thể khỏe mạnh, hôn mãi khó tránh khỏi có lúc vượt rào, nhưng Khương Duật Bạch luôn nơm nớp lo sợ cái khung giường không mấy chắc chắn sớm muộn gì cũng bị họ ép cho tan tành, nên thường đến lúc quan trọng cậu sẽ thở hổn hển đẩy anh ra.
Lục Cẩm Diên cũng hiểu rõ, ký túc xá chẳng phải nơi tốt để ân ái, chỉ có thể chật vật leo xuống thang giường, vào phòng tắm dội nước lạnh để bình tĩnh lại, hoặc mượn tiếng nước chảy che giấu mà tự mình giải quyết trong khi nghĩ về dáng vẻ thất thần của Khương Duật Bạch khi bị hôn…
Đợi một chút, đợi thêm một chút nữa thôi.
Đợi món quà bất ngờ của anh hoàn thành, anh có thể dắt người về nhà mình rồi…
Tháng 12 tới, thời tiết ngày càng lạnh, ngày vô cùng quan trọng đối với Khương Duật Bạch cũng ngày càng gần.
Tối hôm đó, Lục Cẩm Diên dùng vé xem phim mới ra mắt để đuổi những người khác trong phòng đi, đổi lấy thế giới hai người với Khương Duật Bạch. Lúc đầu anh còn rất nghiêm chỉnh ôm người trong lòng, chẳng mấy chốc đã ngứa ngáy không chịu được, đôi môi mỏng thỉnh thoảng lại hôn vào cái tai đỏ hửng.
Khương Duật Bạch đang dùng iPad vẽ tranh, bị làm phiền đến mức phải dừng bút cảm ứng gọi: “Lục Cẩm Diên.”
Gần đây cậu bắt đầu nhận vẽ minh họa thương mại, các đàn anh cùng khoa tốt bụng giới thiệu cho cậu vài đơn hàng, tuy vì mới vào nghề nên thù lao chưa cao lắm nhưng dù sao cũng là một nguồn thu nhập.
“Ừm, anh đây.” Lục Cẩm Diên trầm giọng đáp, giọng nói mang theo ý cười giả ngơ: “Sao thế?”
Khương Duật Bạch nhìn chằm chằm vào bức tranh đã thành hình trên iPad, hồi lâu sau mới lên tiếng: “Hai ngày tới, cùng em về nhà một chuyến nhé.”
“Cái gì?” Lục Cẩm Diên ngẩn người: “Em muốn về nhà?”
“Ừm.” Khương Duật Bạch xoay người lại trong lòng anh, ánh mắt vốn luôn trong trẻo có chút trống rỗng: “Ngày giỗ của mẹ em sắp tới rồi.”
Hàng năm vào dịp này, cả cơ thể cậu sẽ rơi vào một khoảng thời gian trầm lắng kéo dài.
Nhưng năm nay, vì Lục Cẩm Diên luôn ở bên cạnh, chiếm hết thời gian và lấp đầy khoảng trống của cậu, khiến cậu không có cơ hội để rơi vào u buồn sớm.
Lục Cẩm Diên lập tức thu lại vẻ mặt không nghiêm chỉnh, dò tìm bàn tay hơi lạnh của cậu ủ vào lòng bàn tay mình, trịnh trọng đồng ý: “Được, anh sẽ cùng em đi thắp nhang cho dì.”
Khoảnh khắc này, tim anh nóng lên, trong lòng tràn ngập sự xúc động không diễn tả thành lời. Xúc động vì Tiểu Bạch sẵn sàng để anh cùng về nhà, càng xúc động vì Tiểu Bạch sẵn sàng để anh gặp mẹ của mình.
Bởi vì anh biết rất rõ, người mẹ đã yên nghỉ dưới lòng đất có ý nghĩa quan trọng nhường nào đối với Khương Duật Bạch.
Khương Duật Bạch tựa vào vai anh, nắm chặt bàn tay ấm áp, cảm nhận nhịp tim quen thuộc, cảm xúc yên bình và tĩnh lặng.
Một lúc lâu sau, Lục Cẩm Diên đột nhiên nhớ ra điều gì đó: “Lần này về nhà, họ có ép em đi xem mắt nữa không?”
Khương Duật Bạch lắc đầu, giọng điệu bình tĩnh: “Những chuyện đó cũng nên có một kết thúc rồi.”
Trước đây cậu luôn có những nỗi lo này lo nọ, chỉ biết nhút nhát và yếu đuối trốn tránh tất cả, nhưng giờ đây bên cạnh cậu đã có một Lục Cẩm Diên luôn kiên định ủng hộ mình.
Cậu nghĩ, mình đã có đủ dũng khí.
Hết chương 57

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu