Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

CHƯƠNG 28: CHƯƠNG 28

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Động tác lau tóc khựng lại một chút, Khương Duật Bạch không nhịn được mà liếc mắt nhìn người bên cạnh.
Cậu biết Lục Cẩm Diên trước nay vốn hào phóng, nhưng không ngờ lại hào phóng đến mức này, không chỉ tặng quần áo cho cậu mà còn muốn tặng cả cho bạn trai cậu nữa.
Trong khi đó, Lục Cẩm Diên đang ngồi ngay ngắn trước bàn, lưng thẳng tắp, mắt dán chặt vào màn hình điện thoại.
Gần như ngay lập tức anh cảm nhận được ánh mắt của cậu, nhưng anh hoàn toàn không có dũng khí quay đầu lại.
Anh sợ ánh mắt tràn đầy sự ghen tuông của mình sẽ phản bội chính mình.
Khương Duật Bạch thu hồi tầm mắt, một tay gõ chữ trả lời: [Không cần đâu.]
Ba chữ này hiện lên như một lá bùa cứu mạng, Lục Cẩm Diên bỗng chốc thở phào nhẹ nhõm.
Thật ra anh cũng không hiểu tại sao mình lại hỏi câu đó, nhưng lòng anh hiểu rất rõ, nếu thật sự bắt anh tận tay mua đồ đôi cùng mẫu với Tiểu Bạch cho gã đàn ông kia, anh chắc chắn sẽ nghẹn uất đến mức nội thương hộc máu mất.
Khương Duật Bạch: [Cảm ơn cậu nhé, tôi sẽ tự mua cho cậu ấy.]
Ngụm khí mà Lục Cẩm Diên vừa mới thở ra lại nghẹn ngược trở vào.
Vài giây sau, anh đột ngột đứng phắt dậy, mở tủ lấy quần áo thay: “Tôi đi tắm trước đây.”
Thẩm Chiếu rướn cổ gọi với theo: “Anh Lục, tắm xong ra làm một ván nhé!”
“Không chơi.” Lục Cẩm Diên không ngoảnh đầu lại mà đi thẳng vào phòng tắm.
Khương Duật Bạch nhìn cánh cửa kính đóng chặt, mơ hồ nhận ra có phải anh đang không vui hay không.
Cậu nhíu mày suy nghĩ một hồi, rồi lại gửi tin nhắn cho Đông Đông.
Khương Duật Bạch: [Đông Đông, hôm nay tao nhận được quần áo Lục Cẩm Diên mua cho.]
Tề Đông Đông: [Sao tự dưng hắn lại mua đồ cho mày?]
Khương Duật Bạch: [Tao nghĩ là quà đáp lễ cho cái tai nghe.]
Tề Đông Đông: [Hóa ra là thế, nam thần trường mình đúng là biết đối nhân xử thế thật!]
TruyenLau.com Tề Đông Đông: [Hắn mua cho mày bộ đồ thế nào? Thương hiệu gì?]
Khương Duật Bạch: [Là nhãn hiệu tao hay mặc đấy.]
Tề Đông Đông: [Thế thì hắn cũng có tâm đấy chứ, lần trước chúng ta đi dạo trung tâm thương mại đâu có thấy cửa hàng đó, không biết hắn mua ở đâu ra.]
Khương Duật Bạch ngẩn người, nhớ lại lời Lục Cẩm Diên nói là tình cờ thấy nên tiện tay mua thôi.
Xem ra, anh nói vậy chỉ để cậu yên tâm nhận quà.
TruyenLau.com Ngay lúc cậu đang thẫn thờ, Tề Đông Đông lại gửi tin nhắn tới: [Hắn tặng thì mày cứ nhận đi, sau này chúng ta còn phải săn giày bản giới hạn cho hắn mà, hắn có lỗ đâu.]
Khương Duật Bạch: [Nhận rồi.]
Khương Duật Bạch: [Nhưng lúc nãy hắn hỏi có muốn mua hai cái cho bạn trai tao không, tao từ chối xong hình như hắn không được vui lắm.] TruyenLau
Tề Đông Đông: [???]
Tề Đông Đông: [Hắn có bệnh à, mắc gì phải mua đồ cho bạn trai mày?]
Khương Duật Bạch: [Đừng nói thế mà Đông Đông.]
Tề Đông Đông: [Được rồi được rồi, tao sai rồi!]
Tề Đông Đông: [Tâm tư của mấy thằng trai thẳng đúng là khó hiểu thật, hay là hắn thấy mày không cho hắn tặng là coi thường hắn? Hay là mày cứ để hắn tặng đi!]
Khương Duật Bạch: [Nhưng mà tao đâu có bạn trai thật để mặc bộ đồ đó đâu…]
Dội một gáo nước lạnh xong, cơn giận dữ rực cháy trong lòng Lục Cẩm Diên mới coi như vơi bớt phần nào.
Lúc bước ra khỏi phòng tắm, anh thấy Tiểu Bạch đã đeo tai nghe, đang chơi game cùng nhóm Lão Tam.
Chiếc tai nghe màu trắng đeo trên đầu Khương Duật Bạch bỗng dưng toát lên vẻ thanh lãnh lạ kỳ. Khi tập trung cao độ nhìn vào giao diện trò chơi, cậu trông vừa nghiêm túc vừa đầy sức hút.
Anh nhìn chằm chằm suốt nửa phút, sau đó mới kìm lòng dời mắt đi, đi về chỗ của mình mở máy tính.
“Mẹ kiếp! Cái đồ đánh lén, không có tinh thần võ đức gì cả!” Thẩm Chiếu vừa thao tác vừa lầm bầm chửi bới, “Thua rồi thua rồi, đứa này biến thái quá!”
Lục Cẩm Diên thản nhiên lên tiếng: “Làm ván nữa đi.”
“Thật hay đùa đấy?” Thẩm Chiếu vẻ mặt thụ sủng nhược kinh, “Anh Lục, chẳng phải lúc nãy mày bảo không chơi à?”
“Lúc nãy là lúc nãy, bây giờ là bây giờ.” Lục Cẩm Diên cầm lấy chiếc tai nghe màu trắng Tiểu Bạch tặng đeo lên.
Niềm an ủi duy nhất là chỉ có anh và Tiểu Bạch chọn màu trắng.
“Mấy thằng ngu chờ chết đi!” Khí thế Thẩm Chiếu thay đổi hẳn, tự tin mắng mỏ, “Xem ván này tụi tao đánh cho chúng mày khóc cha gọi mẹ nhé!”
Lục Cẩm Diên lại hỏi: “Tiểu Bạch, cậu chơi hỗ trợ à?”
“Ừm.” Khương Duật Bạch tháo tai nghe nhìn anh, “Cậu chơi vị trí nào?”
Giọng Lục Cẩm Diên dịu dàng: “Đi rừng.”
“Tiểu Bạch, cậu chưa chơi game với A Diên bao giờ chưa.” Chu Phong nhiệt tình bổ sung, “Danh xưng thánh đi rừng của A Diên không phải hữu danh vô thực đâu, cứ đợi nó gánh team đi.”
Lục Cẩm Diên khiêm tốn cười cười: “Cũng tàm tạm thôi.”
Kế tiếp, thánh đi rừng bắt đầu chủ lực toàn đội, chỉ bằng sức một người đã hoàn toàn áp đảo đối phương. Sau một màn thao tác cực đỉnh, anh trực tiếp quét sạch toàn bộ mạng của đối thủ.
“Thế nào gọi là gánh team? Thế nào gọi là nằm thắng? Thế nào gọi là thánh đi rừng mạnh nhất hành tinh?” Một ván kết thúc, Thẩm Chiếu phấn khích định nhào lên người anh Lục, “Anh Diên ơi! Em yêu anh chết mất!”
Lục Cẩm Diên cau mày, ghét bỏ đẩy hắn ra: “Tránh xa tao ra chút.”
Thẩm Chiếu cười hề hề, lại quay sang định nhào vào Khương Duật Bạch: “Tiểu Bạch! Cậu đừng có ghét bỏ tôi— ái da!”
Giây tiếp theo, Lục Cẩm Diên vươn tay túm lấy cổ áo sau của hắn, xách sang một bên: “Giữ kẽ chút đi Tiểu Chiêu, đừng làm Tiểu Bạch sợ.”
“Được rồi được rồi!” Thẩm Chiếu kêu oai oái thoát khỏi tay anh Lục, rồi lại chạy đi làm loạn chỗ Lão Đại.
Khương Duật Bạch tháo tai nghe, chân thành tán thưởng: “Lục Cẩm Diên, cậu đi rừng giỏi thật đấy.”
Lục Cẩm Diên cụp mắt nhìn cậu, trong lòng sướng rơn nhưng vẫn cố nén khóe môi đang muốn cong lên, thấp giọng hỏi: “Còn muốn chơi game với tôi nữa không?”
“Có chứ.” Khương Duật Bạch không hề do dự gật đầu, “Muốn!”
“Vậy sau này cậu đi theo tôi.” Cuối cùng Lục Cẩm Diên cũng nở nụ cười, “Tôi bảo kê cậu.”
Dứt lời, anh bỗng nhận ra cách dùng từ của mình dường như có chút mập mờ.
Nhưng Khương Duật Bạch hoàn toàn không nghĩ nhiều, tiếp tục gật đầu: “Được, tôi theo cậu.”
Trái tim vô thức đập mạnh một cái, ánh mắt Lục Cẩm Diên tối sầm lại, giọng nói càng thêm trầm thấp: “Được.”
**
Sáng hôm sau, khi Khương Duật Bạch đang học tiết tiếng Anh lớn, cậu bỗng dưng lấy điện thoại ra, chuyện xưa nay chưa từng có.
Tề Đông Đông ngạc nhiên, thì thầm hỏi: “Tiểu Bạch, sao mày lại lấy điện thoại ra thế?”
Mặc dù việc dùng điện thoại trong lớp đại học là chuyện thường tình, giáo viên thường cũng nhắm mắt làm ngơ, nhưng Khương Duật Bạch vốn là kiểu học sinh ngoan chấp hành nghiêm túc kỷ luật lớp, chưa bao giờ nghịch điện thoại trong giờ học.
Khương Duật Bạch gửi tin nhắn cho hắn: [Tao xem qua đôi giày chúng ta định săn.]
Tề Đông Đông: [Đôi đó phải săn trên web chính thức, mày đăng ký hội viên trang web trước đi.]
Dưới sự hướng dẫn của Đông Đông, Khương Duật Bạch đã đăng ký xong hội viên.
Tề Đông Đông: [Nhưng tao nói thật lòng nhé Tiểu Bạch, mày phải chuẩn bị tâm lý là không săn được đâu. Bản giới hạn lần này trên toàn thế giới chỉ có 100 đôi, mà ít nhất cũng phải mấy chục nghìn người chực chờ săn đấy.]
Khương Duật Bạch ngẩn người, nhỏ giọng hỏi: “Đôi giày này hot đến thế cơ à?”
“Tiểu Bạch, mày hoàn toàn không hiểu nổi sự cuồng nhiệt của trai thẳng đối với mấy đôi giày liên danh giới hạn đâu.” Tề Đông Đông lộ ra vẻ mặt thấu hiểu nhân sinh, “Trong mắt bọn họ, giày còn quan trọng hơn cả bạn gái. Cụ thể là mày có thể tán tỉnh bạn gái họ nhưng tuyệt đối không được giẫm lên giày của họ!”
Khương Duật Bạch: “…”
Cho đến tận lúc ăn trưa, Khương Duật Bạch vẫn còn lo lắng không yên, lỡ như cậu không săn được đôi giày này thì phải làm sao?
“Mày cũng đừng lo quá, chuyện này thật sự phải tùy duyên thôi.” Tề Đông Đông đưa đũa cho cậu, “Nếu không được thì chỉ còn cách tìm đến mấy đứa con bò vàng, nhưng chắc chắn giá sẽ bị đẩy lên tận trời.”
Khương Duật Bạch tò mò: “Bò vàng là gì?”
“Chuyên đầu cơ tích trữ giày đấy.” Tề Đông Đông giải thích, “Bọn nó săn được giày xong, quay tay bán lại với giá gấp mấy lần, thậm chí mấy chục lần, mà chưa chắc đã là hàng thật.”
“Thế thì thôi vậy.” Khương Duật Bạch lắc đầu, “Giá cả không phải vấn đề, nhưng hành vi này không tốt.”
“Đúng thế, thị trường bị bọn nó làm lũng đoạn hết.” Tề Đông Đông bày tỏ sự đồng tình, đột nhiên linh tính mách bảo, “Đợi đã! Bảo bối, chẳng phải Weibo của mày có rất nhiều fan à?”
Khương Duật Bạch hơi ngơ ngác: [Fan của tao có không ít tài khoản ảo, sao thế?]
“Tài khoản ảo không quan trọng, vẫn còn nhiều fan thật mà!” Giọng Tề Đông Đông đầy phấn khích, “Mày đăng một bài Weibo đi, nhờ fan săn giúp. Đông người sức mạnh lớn, thế nào cũng có người săn được!”
Mắt Khương Duật Bạch hơi mở to: “Phải nhỉ, sao tao lại không nghĩ ra nhỉ?”
Cơm cũng chẳng buồn ăn, cậu lập tức đăng nhập Weibo, soạn tin nhắn cầu cứu hội fan.
Koray: [Chào mọi người, gần đây mình muốn săn một đôi giày liên danh bản giới hạn. Nếu có bạn fan nào giúp mình săn được, mình xin hậu tạ hậu hĩnh.]
Bài đăng này vừa lên, lượt bình luận đã tăng vù vù.
Khương Duật Bạch nghiêm túc theo dõi khu vực bình luận, có rất nhiều bạn fan bày tỏ có thể giúp một tay, không cần hậu tạ hậu hĩnh gì cả, chỉ cần thầy Koray bằng lòng vẽ cho họ một bức tranh là được.
“Như vậy xác suất săn được tăng lên rất nhiều rồi.” Tề Đông Đông gõ đũa vào bát, “Giờ thì mày có thể yên tâm ăn cơm rồi chứ?”
Vẻ mặt Khương Duật Bạch giãn ra: “Ừm.”
Hai người ăn xong cơm, đang chuẩn bị rời khỏi nhà ăn thì gặp mấy nam sinh đang xô đẩy nhau đi tới.
“Đù! Anh Nghiêm! Đó chẳng phải là nam thần bên khoa Mỹ thuật à?” Một nam sinh nhìn thấy Khương Duật Bạch, bỗng nhiên kêu to lên.
Nụ cười trên mặt Nghiêm Khải cứng đờ, quay sang nhìn người đối diện: “Sao lại là cái thằng ẻo lả này nữa?”
Giọng của mấy người đó không hề nhỏ, Khương Duật Bạch nghe thấy liền hơi nhíu mày.
Tề Đông Đông cũng nghe thấy, đưa tay chỉ thẳng vào hắn: “Miệng mồm bẩn thỉu mắng ai đấy?”
“Thì mắng tụi mày đấy, sao nào?” Nghiêm Khải hung hăng bước lên một bước, “Ai ẻo lả thì mắng người đó!”
“Mở miệng ra là ẻo lả, bộ mày không có mẹ dạy à?” Tề Đông Đông không chịu yếu thế mắng lại, “Mẹ mày mà biết mày khẩu nghiệp thế này, chắc chắn sẽ hối hận vì hồi đó không đẻ ra quả trứng luộc chấm muối ăn cho rảnh nợ!”
Lúc này đã qua giờ cơm, người trong nhà ăn không nhiều, mấy người vây xem xung quanh phát ra tiếng cười rộ lên.
“Mày—” Nghiêm Khải thẹn quá hóa giận, bước tới định đánh người.
Khương Duật Bạch kéo Đông Đông ra sau lưng, giọng lạnh lùng: “Muốn đánh người trong trường à?”
Ánh mắt cậu quá lạnh, Nghiêm Khải nhất thời bị trấn áp, phía sau cũng có người kéo hắn lại: “Thôi bỏ đi, anh Nghiêm, chấp nhặt bọn nó làm gì!”
Mặt Nghiêm Khải rất khó coi, nhưng vẫn mượn cớ đó để xuống nước.
Đại học A phong khí nghiêm túc, nội quy nghiêm khắc, hình phạt cho sinh viên đánh nhau gây rối trong trường luôn rất nặng. Vì hai cái đồ ẻo lả này mà ra tay đúng là không đáng.
“Đi thôi, đi ăn cơm!” Một nam sinh khác khoác vai Nghiêm Khải đi vào trong, miệng còn lầm bầm, “Nhưng nhìn gần cái thằng nam thần này, đẹp thật đấy chứ, còn đẹp hơn cả nữ thần khoa tiếng Anh…”
Bước chân Khương Duật Bạch khựng lại, cậu quay đầu: “Là cậu, người tung tin đồn nhảm chính là cậu.”
Hai ngày nay cậu bận rộn chuyện tặng quà, chưa kịp đến khoa Tài chính tìm kẻ lấy bóng rổ ném mình lần trước.
Không ngờ hôm nay lại gặp được ở nhà ăn.
Nghiêm Khải ngẩn người: “Tin đồn gì?”
Tề Đông Đông cũng ngơ ngác: “Sao thế Tiểu Bạch?”
“Đợi đã.” Khương Duật Bạch quay người đứng định, gằn từng chữ: “Cậu theo đuổi hoa khôi khoa tiếng Anh, bị từ chối rồi thẹn quá hóa giận, đi khắp nơi tung tin đồn nhảm.”
Mặt Nghiêm Khải đỏ bừng lên thấy rõ, ra sức phủ nhận: “Tin đồn gì? Tao không biết mày đang nói gì cả!”
“Tỏ tình bị từ chối không phải chuyện gì đáng xấu hổ, cậu không nên bôi nhọ con gái người ta.” Khương Duật Bạch nhìn thẳng vào mắt đối phương, giọng bình tĩnh nhưng kiên định: “Cậu phải có trách nhiệm đính chính tin đồn này.”
Đám đông hóng hớt xung quanh ít nhiều đều đã nghe qua tin đồn hoa khôi khoa tiếng Anh tỏ tình công khai bị từ chối, bắt đầu xì xào bàn tán.
“Không nhìn ra nha, mày không chỉ miệng bẩn mà lòng dạ cũng đen tối nữa!” Tề Đông Đông hiểu rõ ngọn ngành, liền mỉa mai, “Hoa khôi mà bị mày thích đúng là xui xẻo tám đời.”
“Không phải…” Mấy nam sinh đi cùng cũng nghệch mặt ra, “Chuyện là sao hả anh Nghiêm, mày tung tin đồn thật à?”
Lần này, Nghiêm Khải hoàn toàn mất mặt, cũng chẳng màng đến việc đánh nhau trong trường sẽ bị kỷ luật, vung nắm đấm gào lên mắng: “Tao tung tin đồn cái con mẹ mày— á!”
Khương Duật Bạch theo bản năng nhắm mắt lại, kết quả nắm đấm như dự đoán không hề rơi xuống mặt, thay vào đó là một tiếng hét thảm thiết như heo bị chọc tiết.
Mở mắt ra, một gương mặt điển trai quen thuộc đập vào mắt.
Lục Cẩm Diên một tay nắm chặt cánh tay đang vung giữa không trung, lực mạnh đến mức Nghiêm Khải tưởng như nghe thấy tiếng xương cốt “răng rắc”.
“Anh… Anh Lục…” Hắn đau đến nhăn nhó cả mặt mày, cố gắng rút cánh tay lại.
“Tiểu Bạch, không sao chứ?” Lục Cẩm Diên buông tay, ngay lập tức nhìn về phía người đối diện, giọng nói chứa đựng sự lo lắng tột độ.
Trái tim Khương Duật Bạch khẽ xao động, lắc đầu đáp: “Không sao.”
Cảnh tượng này như đưa họ trở lại ngày đầu tiên gặp mặt.
Lục Cẩm Diên bước đến bên cạnh cậu, quay người đứng vai kề vai với cậu, khi cất lời giọng điệu trở nên lạnh lùng và trầm xuống: “Nghiêm Khải, xin lỗi.”
Anh rất ít khi dùng kiểu câu lệnh như thế này, một khi đã dùng nghĩa là nhất định phải có được kết quả anh muốn.
Nghiêm Khải ôm cánh tay bị thương, ấm ức chất vấn: “Anh Lục, sao mày lại giúp cái thằng mặt trắng này?”
Lục Cẩm Diên nhíu mày: “Tao nhắc lại lần nữa, xin lỗi Khương Duật Bạch.”
Ngũ quan tuấn tú sắc sảo thu lại nụ cười, bỗng chốc trở nên sắc bén và đầy tính công kích. Chiều cao một mét chín mươi hai càng khiến anh toát ra một áp lực bẩm sinh.
Nghiêm Khải trong lòng khiếp sợ, cánh tay cũng truyền đến từng cơn đau điếng, dưới ánh mắt gây áp lực liên tục của đối phương, hắn chỉ đành nghiến răng: “Xin lỗi.”
Lục Cẩm Diên lạnh lùng nói: “Xin lỗi vì chuyện gì?”
“Xin lỗi, tôi không nên ra tay đánh người.” Nghiêm Khải rặn ra lời xin lỗi từ kẽ răng.
“Còn gì nữa?” Lục Cẩm Diên tiếp tục hỏi.
Nghiêm Khải lí nhí vài tiếng, thật sự không biết còn gì nữa, không dám tùy tiện mở miệng trả lời.
“Cậu càng nên xin lỗi hoa khôi khoa tiếng Anh hơn.” Khương Duật Bạch lên tiếng nhắc nhở, “Còn nữa, đính chính lại tin đồn.”
Một màn kịch khôi hài kết thúc tại đây.
“Phi! Cái đồ chó cậy mạnh bắt nạt kẻ yếu!” Tề Đông Đông nhổ một ngụm, “Tao còn tưởng oai phong lẫm liệt thế nào, hóa ra cũng chỉ như chuột gặp mèo thôi.”
Lục Cẩm Diên không phủ nhận, khẽ nhếch môi.
Khương Duật Bạch ngước mắt nhìn anh, khẽ nói: “Cảm ơn cậu, Lục Cẩm Diên.”
Dù là đỡ nắm đấm hay ép đối phương xin lỗi.
“Không có gì.” Lục Cẩm Diên nhìn lại cậu, ánh mắt dịu dàng nhưng giọng điệu có vài phần nghiêm túc, “Sau này gặp chuyện như thế đừng có đối mặt một mình, không cẩn thận bị thương thì làm sao?”
Tề Đông Đông nghẹn họng: “Tôi không phải là người à?”
Lục Cẩm Diên liếc hắn một cái, ý tứ ngoài lời nói không cần bàn cãi.
“Ý gì đây? Sao cậu lại nhìn tôi như thế?” Tề Đông Đông nổi cáu, ưỡn ngực, “Nếu lúc nãy cậu không tới, tôi chắc chắn sẽ chắn trước mặt Tiểu Bạch!”
“Tôi chẳng có ý gì cả.” Lục Cẩm Diên cũng không tranh cãi với hắn, quay lại nhìn Khương Duật Bạch: “Tiểu Bạch, hứa với tôi, lần tới hãy tìm tôi trước nhé, được không?”
Khương Duật Bạch do dự hai giây, nhỏ giọng đáp: “Thế thì phiền cậu lắm.”
“Không phiền.” Lục Cẩm Diên hơi cúi người, trịnh trọng hứa hẹn: “Chỉ cần cậu cần, tôi sẽ luôn xuất hiện trước mặt cậu bất cứ lúc nào.”
Hàng mi dài dày khẽ run, Khương Duật Bạch cảm thấy dưới đáy lòng có một dòng cảm xúc ấm áp dâng lên, nhất thời không nói nên lời, chỉ có thể gật đầu thật mạnh mấy cái.
Lục Cẩm Diên ngay lập tức bị vẻ đáng yêu này hạ gục, sau đó không nhịn được mà cười thấp giọng: “Tiểu Bạch ngoan thật đấy.”
Tề Đông Đông đứng bên cạnh nghe cuộc đối thoại của hai người, vẻ mặt trở nên hơi kỳ quái.
Chuyện gì thế này, chẳng phải nam thần trường mình là trai thẳng kỳ thị đồng tính sao? Sao đột nhiên lại tốt với Tiểu Bạch như thế?
Còn cả câu “Chỉ cần cậu cần, tôi sẽ luôn xuất hiện” nữa, bộ trai thẳng bây giờ thích hứa hẹn với người khác kiểu đó à?
Lúc này, Lục Cẩm Diên đứng thẳng dậy: “Hai người đã ăn trưa chưa?”
“Ăn rồi.” Khương Duật Bạch ngửa mặt đáp, “Cậu đi mua cơm đi, làm mất thời gian ăn cơm của cậu rồi.”
“Vậy cậu đợi tôi một chút, lát nữa cùng về ký túc xá nhé?” Lục Cẩm Diên hỏi như thể đang trưng cầu ý kiến.
Khương Duật Bạch quay sang nhìn Đông Đông: “Đông Đông, mày—”
“Bạn học Tề Đông Đông chắc là biết đường về ký túc xá mà, đúng không?” Lục Cẩm Diên cũng liếc mắt nhìn hắn, nụ cười thân thiện, giọng điệu ôn hòa.
Tề Đông Đông: “…”
Một phút trước khi trang web chính thức mở bán, Khương Duật Bạch ngồi trên ghế trong phòng vẽ, lo lắng đến mức ngón tay hơi run rẩy.
Đôi bàn tay dùng để vẽ tranh của cậu vốn dĩ rất vững, nhưng tốc độ tay thật sự không nhanh chút nào, 100 đôi thì nghĩ thế nào cũng thấy không thể săn nổi.
Nhưng cậu vẫn muốn thử, chưa thử đã bỏ cuộc không phải phong cách của cậu.
Đếm ngược một giây, cậu dùng tốc độ nhanh nhất đời mình để nhấn mua, tuy nhiên giao diện sản phẩm bị đơ một chút, sau đó hiện lên thông báo đã bán hết.
Khương Duật Bạch thần người ra, ngơ ngác cầm điện thoại không biết làm sao.
Phải làm sao đây, đôi giày cậu định săn cho Lục Cẩm Diên đã không còn nữa rồi…
Rất nhanh sau đó, điện thoại rung lên một cái kéo tâm trí cậu trở lại.
Tề Đông Đông: [Tao không săn được, còn mày thì sao bảo bối?]
Khương Duật Bạch chậm rãi chớp mi, gõ chữ trả lời: [Tao cũng không săn được.]
Tề Đông Đông: [Tao biết ngay mà, tốc độ tay của mày không thể nào nhanh hơn tao được.]
Tề Đông Đông: [Mau mau mau, lên Weibo xem có bạn fan nào săn được không!]
Khương Duật Bạch sực tỉnh, nhanh chóng mở Weibo xem bình luận.
Nhưng điều khiến cậu vô cùng thất vọng là, những bình luận mới nhất đều là fan nói không săn được.
Khương Duật Bạch lẳng lặng thoát khỏi giao diện bình luận, đột nhiên, một tin nhắn riêng mới hiện lên.
@Búp bê cầu nắng: [Lao Tư! Em săn được rồi á á á á á á á á á!]
Đúng là sau cơn mưa trời lại sáng, Khương Duật Bạch mở to mắt, sau khi xác nhận mình không nhìn nhầm, vội vàng trả lời: [Thật sao?]
@Búp bê cầu nắng: [Thật ạ!!!]
@Búp bê cầu nắng: [Mười năm theo đuổi thần tượng, với tốc độ tay săn hàng lưu niệm và vé xem concert, em đã săn được đôi giày liên danh cho Lao Tư rồi!!!]
Khoảnh khắc này, Khương Duật Bạch thấy mình còn vui hơn cả khi tác phẩm đạt giải thưởng.
Cậu hít sâu một hơi, tiếp tục trả lời: [Tiền mua giày tôi sẽ chuyển cho bạn ngay, bạn cần thù lao hậu tạ gì không?]
@Búp bê cầu nắng: [Không cần đâu ạ! Vẽ miễn phí cho em đã là hậu tạ rồi!]
@Búp bê cầu nắng: [Lao Tư cho em xin địa chỉ đi, giày vừa về em sẽ gửi cho anh ngay!]
Khương Duật Bạch trực tiếp gửi địa chỉ trường mình qua.
@Búp bê cầu nắng: [Đù?!!]
@Búp bê cầu nắng: [Koray Lao Tư, hóa ra anh học cùng trường với em!!!]
Khương Duật Bạch lúc này mới nhớ ra, Búp bê cầu nắng chính là bạn gái của bạn cùng phòng của cậu.
Cậu lại nghĩ tới chuyện nhầm lẫn bức tranh lần trước, không khỏi cảm thấy có chút ngượng ngùng, trả lời: [Tôi không muốn bị làm phiền lắm, chuyện này có thể giữ bí mật giúp tôi được không?]
@Búp bê cầu nắng: [Đương nhiên rồi! Em tuyệt đối sẽ giữ bí mật cho anh!]
@Búp bê cầu nắng: [Nhưng mà nghĩ lại vẫn thấy phấn khích quá, tác giả em thích nhất lại học cùng trường với em!]
Khương Duật Bạch thầm nghĩ, chúng ta không chỉ cùng trường đâu, bạn trai của bạn còn ở cùng phòng với tôi nữa đấy.
Đôi khi, thế giới này đúng là nhỏ thật.
Tảng đá lớn trong lòng được gỡ bỏ, Khương Duật Bạch vẽ tranh cũng mượt mà hơn hẳn, kết thúc buổi vẽ sớm hơn thường lệ.
Tối hôm đó, hai người về đến ký túc xá, các bạn cùng phòng đang thảo luận về đôi giày bản giới hạn mở bán hôm nay.
“Đúng là biến thái thật, tao còn chưa kịp nhấn vào thì tất cả đã kết thúc rồi.” Thẩm Chiếu lắc đầu nguầy nguậy, “Đáng lẽ tao không nên đi tự chuốc nhục nhã làm gì!”
Chu Phong thở dài một tiếng: “Dù sao thì phòng mình trừ Lão Tứ ra, chưa ai từng săn được món gì cả.”
Thẩm Chiếu quay đầu: “Đúng thế Lão Tứ, bạn gái mày lần này sao cũng sẩy tay thế?”
“Haiz, tao cũng không biết nữa!” Đinh Hồng Vũ nằm trên giường than ngắn thở dài, “Cô ấy nói đôi liên danh lần này quá hot, mấy chị em hội đu idol của cô ấy đều tử trận cả rồi, haiz…”
Khương Duật Bạch nghe thấy thế bỗng cảm thấy hơi có lỗi, tăng tốc bước về chỗ ngồi của mình.
“Người có lúc sẩy chân, ngựa có lúc quỵ gối, cũng thường thôi.” Lục Cẩm Diên bước vào theo, tùy tiện an ủi một câu.
Thẩm Chiếu hỏi một câu không chút hy vọng: “Anh Lục, chắc mày cũng không săn được nhỉ?”
“Không săn được.” Thấy không khí trong phòng trầm xuống, Lục Cẩm Diên lại lên tiếng, “Dù tao không săn được giày nhưng tao có thể kiếm cho bọn mày vài quả bóng rổ có chữ ký.”
“Á á á á á á á á á!” Thẩm Chiếu ngay lập tức sống lại, “Anh Lục! Mày chính là thần của lòng tao!”
“Tiểu Bạch, cậu có muốn chữ ký của ai không?” Lục Cẩm Diên không thèm chấp hắn, đi tới bên cạnh Khương Duật Bạch, “Không giới hạn trong cầu thủ bóng rổ đâu, ngôi sao cũng được.”
Khương Duật Bạch suy nghĩ một chút rồi lắc đầu: “Không có.”
Cậu không theo đuổi thần tượng, chỉ có một họa sĩ mà cậu rất thích thôi.
Chỉ là xin chữ ký cũng chẳng để làm gì, cậu mong muốn dựa vào thực lực của chính mình, một ngày nào đó có thể nhận được sự chỉ điểm của vị họa sĩ ấy.
Hai ngày sau, Khương Duật Bạch thuận lợi nhận được đôi giày bản giới hạn.
Cậu không mang giày về khu ký túc xá mà trực tiếp đưa cho Lục Cẩm Diên ở phòng vẽ.
Lục Cẩm Diên đón lấy chiếc hộp: “Đây là gì thế?”
“Quà tặng cậu.” Khương Duật Bạch mím môi, đôi mắt trong veo xinh đẹp lấp lánh những tia sáng vụn vặt, “Mở ra xem đi.”
“Lại là quà à?” Lục Cẩm Diên nhướng mày cười, “Lần này là chỉ có mình tôi có, hay là anh em trong phòng ai cũng có phần?”
“Hả?” Khương Duật Bạch hơi ngẩn ra, sau đó nhỏ giọng đáp, “Chỉ có cậu có thôi, tôi chỉ săn được một đôi này thôi.”
Một câu nói trực tiếp đẩy sự mong đợi của Lục Cẩm Diên lên mức cao nhất.
Anh nén lại sự phấn khích trong lòng, mở hộp ra.
Một đôi giày mới tinh đập vào mắt.
“Đây là…” Ánh mắt Lục Cẩm Diên dừng lại trên đôi giày, giọng ngạc nhiên: “Là mẫu liên danh đó à?”
“Ừm.” Khương Duật Bạch gật đầu, “Tôi nghĩ chắc cậu sẽ thích đôi này, nên đã nhờ bạn fan săn giúp để tặng cậu.”
Lục Cẩm Diên há hốc miệng, đột nhiên đặt hộp giày xuống, ôm chầm lấy người thanh mảnh đơn bạc trước mặt, nói năng lộn xộn: “Tiểu Bạch… Tiểu Bạch cậu— Tôi thật sự…”
Khương Duật Bạch nhất thời không kịp phản ứng, ngây ngô để anh ôm, vài giây sau mới vùng vẫy: “Lục Cẩm Diên, cậu đừng… đừng kích động quá…”
Lục Cẩm Diên lúc này mới nhận ra mình thế mà lại quên mình mà ôm chầm lấy cậu, lập tức buông tay như bị điện giật, lùi lại mấy bước: “Xin lỗi Tiểu Bạch! Tôi kích động quá…”
Anh nhất thời không kiểm soát được cảm xúc đang dâng trào, thế mà lại thất thố làm ra chuyện mà sâu thẳm trong lòng muốn làm nhất.
Gò má hơi nóng lên, Khương Duật Bạch kín đáo dời tầm mắt: “Không sao đâu, cậu thích là tốt rồi.”
Lục Cẩm Diên nỗ lực bình ổn nhịp tim, đôi mắt sáng rực nhìn cậu chăm chú: “Tôi thích, thích chết đi được.”
Không chỉ là đôi giày, mà còn là người đang đứng trước mặt anh đây.
Sau khi bình tĩnh lại, Lục Cẩm Diên nôn nóng thay đôi giày mới, ngắm đi ngắm lại hồi lâu, rồi lại lấy điện thoại ra bật chế độ chụp ảnh điên cuồng.
Đợi Khương Duật Bạch vẽ xong, anh đã thu điện thoại đứng đợi ở cửa rồi: “Đi thôi, chúng ta về ký túc xá.”
Suốt dọc đường, Khương Duật Bạch nhận ra anh đi đứng cẩn thận hơn thường ngày nhiều, hai người mất nhiều thời gian hơn mới về tới phòng.
Lục Cẩm Diên đẩy cửa bước vào, vẻ mặt hớn hở như gió xuân.
“Anh Lục, Tiểu Bạch, hai người về rồi đấy à?” Thẩm Chiếu quay đầu nhìn họ, “Tối hai người đã ăn—”
Lục Cẩm Diên: “Sao mày biết tao mới thay giày mới thế?”
“Hả?” Thẩm Chiếu ngơ ngác, “Tôi có biết mày thay— Đù!”
Hắn nhảy dựng lên khỏi ghế, cúi người lại gần chân anh Lục: “Đây… đây chính là mẫu liên danh đó đúng không?”
Một câu nói khiến phòng 611 ngay lập tức nổ tung.
**
Chan: Đã ai học được cách khoe giày mới chưa? =))))
Hết chương 28

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu