Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

CHƯƠNG 18: CHƯƠNG 18

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Khương Duật Bạch hoàn toàn không nhận ra áp suất không khí bên cạnh đột ngột giảm xuống, nghĩ nghĩ một chút rồi nói tiếp: “Nhưng nếu cậu có việc khác thì thôi vậy.”
“Không sao không sao! Dù có chuyện lớn bằng trời cũng phải gác lại đã!” Thẩm Chiếu vui mừng đến mức múa tay múa chân, vỗ ngực hứa hẹn đầy chắc chắn: “Đảm bảo bao dạy bao biết!”
“Lợi hại nha, anh Thẩm.” Đinh Hồng Vũ không nhịn được trêu chọc, giơ đũa giả làm micro, “Phỏng vấn chút, Tiểu Bạch, sao cậu lại chọn anh Thẩm dạy chơi game vậy?”
Khương Duật Bạch suy nghĩ một lát, định lên tiếng thì bị cắt ngang.
“Tất nhiên là vì kỹ thuật của tao cao rồi!” Thẩm Chiếu đắc ý ngồi xuống, định gắp một miếng thịt kho để ăn mừng, kết quả đôi đũa đưa ra bị chặn đứng cứng ngắc.
Ngước mắt lên, hắn chạm ngay vào ánh mắt đầy sát khí của anh Lục.
“Buổi tối ăn ít thôi.” Lục Cẩm Diên cười đầy ẩn ý, lời nói mang tính ám chỉ, “Ăn nhiều thịt quá cẩn thận mỡ lấp đầy não, không dạy Tiểu Bạch chơi game tử tế được đâu.”
Dù trong lòng Thẩm Chiếu run rẩy, nhưng vì đã bị anh Lục áp chế quá lâu, khó lắm mới có dịp vênh váo một lần, dĩ nhiên không dễ dàng bỏ qua, hắn hề hề đáp: “Ái chà, tuy Tiểu Bạch chọn tao, nhưng anh Lục cũng đừng ghen tị quá nhé, sau này vẫn còn cơ hội mà!”
Lục Cẩm Diên cười lạnh một tiếng, buông lỏng lực ở tay: “Được thôi, vậy lúc nào rảnh chúng ta so tài chút?”
“Đừng đừng đừng!” Thẩm Chiếu nhận sai trong một giây, rụt đầu lại, “Tao không có phước đó đâu, anh Lục tìm lão đại mà so tài kìa!”
“Ơ kìa, sao lại là tao nữa?” Chu Phong “chậc” một tiếng, siết cổ hắn, “Lão Tam, tao phát hiện sao mày cứ thích nhè một mình tao mà hố thế hả?”
“Yamete! Anh Phong tha cho emmmmm!” Thẩm Chiếu kêu gào cường điệu, khiến những nữ sinh đằng xa liên tục nhìn về phía họ. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Một bàn năm chàng trai đẹp, trong đó có hai người đẹp đến nổi bật, muốn không thu hút sự chú ý cũng khó. Đinh Hồng Vũ bị chọc cười đến mức vỗ bàn, nhanh chóng gia nhập cuộc hỗn chiến.
Khương Duật Bạch cũng khẽ nhếch môi, mang theo nụ cười nhìn các bạn cùng phòng nô đùa.
Chỉ có Lục Cẩm Diên vẻ mặt nghiêm trọng, vẫn đang trong trạng thái nghi ngờ bản thân và nghi ngờ nhân sinh.
Tại sao Tiểu Bạch không chọn anh? Đọc truyện tại TruyenLau.com
Chẳng lẽ chê anh chơi game trình thấp?
Không đúng, anh dù thế nào cũng mạnh hơn Lão Tam chứ!
Đọc truyện tại TruyenLau.com Câu hỏi này cứ làm khó Lục Cẩm Diên cho đến tận ngày cuối cùng trước kỳ nghỉ.
Lúc Khương Duật Bạch và Thẩm Chiếu cùng đến hội bóng rổ tìm anh, anh đang mồ hôi như mưa trên sân.
Như một loại thần giao cách cảm khó tả, sau khi ném thêm một quả ba điểm vào rổ, Lục Cẩm Diên xoay người dứt khoát, ánh mắt sắc bén như chim ưng lướt qua dưới sân, khi chạm đến bóng hình thanh tú kia, anh vô thức dịu lại.
“Anh Lục!” Thẩm Chiếu vẫy mạnh hai tay, hét lớn, “Anh Lục, bọn tao đến cổ vũ mày đây!”
Lục Cẩm Diên chụm hai ngón tay, từ xa làm một động tác chào họ, sau đó giơ tay đỡ lấy quả bóng đồng đội chuyền tới, tiếp tục đánh hết hiệp sau.
Hai mươi phút sau, Lục Cẩm Diên một tay xoay bóng rời sân, rảo bước đến trước hàng ghế khán giả.
“Anh Lục! Ngầu quá đi mất!” Thẩm Chiếu nhiệt tình lao tới, “Tao chính là fan nhỏ của mày đây!”
Lục Cẩm Diên vươn một ngón tay chặn vai hắn, lạnh lùng từ chối: “Cảm ơn, không thiếu một mình mày đâu.”
Khương Duật Bạch cầm chai nước khoáng trên ghế bên cạnh đưa cho anh: “Uống nước không?”
“Uống chứ.” Lục Cẩm Diên nhận nước, đôi mắt đen lộ ra ý cười nhàn nhạt, “Đây là lần đầu tiên Tiểu Bạch đưa nước cho tôi đấy.”
Khương Duật Bạch ngại ngùng, mím môi không nói.
Lục Cẩm Diên quăng bóng cho Thẩm Chiếu, dễ dàng vặn nắp chai, ngửa cổ lên uống nước.
Đường xương hàm của anh rõ ràng và sắc sảo, khi ngẩng đầu tạo ra một đường cong dài, yết hầu nhô ra lăn động theo động tác nuốt, ngay cả việc uống nước cũng tỏa ra khí thế hormone mạnh mẽ.
Khương Duật Bạch vô thức nhìn chằm chằm vào yết hầu đó, nhìn vài giây, hai má bỗng nóng bừng, cậu vội dời mắt đi.
“Ngọt quá.” Lục Cẩm Diên uống đủ rồi, giơ tay lau vệt nước bên môi, cụp mắt nhìn nhãn chai, “Đây là nước hãng gì mà uống ngọt thế nhỉ?”
“Hả?” Khương Duật Bạch nhìn lại, “Thì mua ở siêu thị nhỏ thôi.”
“Chắc không phải nước ngọt đâu, là người mua nước ngọt đấy!” Thẩm Chiếu đập bóng xen vào, “Phải không anh Lục?”
Lục Cẩm Diên nhìn về phía người đang ngơ ngác kia, xoay người cười mắng: “Mày chỉ được cái lắm mồm.”
Giọng điệu nghe ra thì lại vô cùng vui vẻ.
Thẩm Chiếu hề hề cười, lại hỏi: “Anh Lục, hôm nay tập xong chưa?”
Lục Cẩm Diên gật đầu: “Xong rồi.”
“Vậy chúng ta đi ăn tối thôi!” Thẩm Chiếu hào hứng ôm bóng, “Lão đại và Lão Tứ đều đi rồi, mấy ngày tới, ký túc xá chỉ còn ba đứa mình thôi!”
Đúng là hết chuyện để nói, câu này vừa nói ra, mắt Lục Cẩm Diên khẽ nheo lại, ánh mắt nhìn hắn lại thay đổi.
Cứ nghĩ đến việc đáng lẽ anh là người dạy Tiểu Bạch chơi game, cuối cùng lại bị Lão Tam hẫng tay trên, trong lòng anh đã thấy không thoải mái.
“Sao thế?” Thấy anh Lục đổi mặt trong một giây, Thẩm Chiếu ngơ ngác không hiểu gì, “Anh Lục, tao lại làm gì khiến mày không vui thế?”
Ánh mắt muốn xẻ thịt một người là không giấu được.
“Ha ha.” Lục Cẩm Diên cười nhạt hai tiếng, không thèm đoái hoài đến hắn nữa: “Tiểu Bạch, tối nay muốn ăn gì?”
Khương Duật Bạch suy nghĩ nghiêm túc rồi đáp: “Muốn ăn cá.”
Lục Cẩm Diên nhìn cậu cười: “Được, vậy chúng ta đi ăn cá.”
“Ơ kìa anh Lục, sao không hỏi tao?” Thẩm Chiếu lon ton chạy theo sau, “Mau hỏi tao muốn ăn gì đi!”
Lục Cẩm Diên không ngoảnh lại: “Ý kiến của mày không quan trọng.”
Ba người ăn tối xong đi dạo về ký túc xá, Thẩm Chiếu xoa tay chuẩn bị dạy Tiểu Bạch chơi game, dưới sự nhắc nhở của anh Lục mới nhớ ra bước đầu tiên phải là tải game.
Tranh thủ lúc chờ tải game, hắn đi vệ sinh.
Lục Cẩm Diên chậm rãi lững thững đến bên cạnh Khương Duật Bạch, nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không nhịn được mà hỏi: “Tiểu Bạch, tại sao cậu lại chọn Lão Tam dạy cậu chơi game?”
Khương Duật Bạch chớp chớp mắt, nhỏ giọng đáp: “Ngay từ đầu, Thẩm Chiếu đã đề nghị dạy tôi rồi.”
“Nhưng tôi cũng đã nói, cậu muốn chơi game lúc nào cũng có thể tìm tôi mà.” Lục Cẩm Diên không chấp nhận lý do này.
Chân mày hơi nhíu lại, Khương Duật Bạch đang nghĩ cách giải thích thì bên tai lại vang lên giọng nói trầm thấp: “Chẳng lẽ cậu thấy… trình chơi game của tôi không bằng Lão Tam?”
“Dĩ nhiên là không.” Khương Duật Bạch lắc đầu, không khỏi nghĩ đến lòng hiếu thắng quá mức của đối phương.
Với một người không quen mà anh còn muốn phân cao thấp, huống chi là bạn cùng phòng?
Lục Cẩm Diên truy hỏi: “Vậy thì vì lý do gì?”
“Vì tôi sợ cậu bận.” Khương Duật Bạch nghiêm túc nói, “Chẳng phải kỳ nghỉ Quốc khánh cậu phải tập luyện à?”
Lục Cẩm Diên cụp mắt nhìn cậu: “Thì cũng đâu có tập luyện cả ngày lẫn đêm, buổi tối lúc nào chẳng rảnh.”
Khương Duật Bạch im lặng vài giây, bỗng nhiên nảy ra ý tưởng: “Vì tôi muốn cậu dạy tôi cái khác.”
“Cái gì?” Đôi mắt sâu thẳm lập tức sáng bừng, “Cậu muốn tôi dạy cái gì?”
Khương Duật Bạch chân thành nói: “Tôi muốn cậu dạy tôi chơi bóng rổ.”
“Dĩ nhiên là không vấn đề gì!” Lục Cẩm Diên quả nhiên lập tức quăng chuyện chơi game ra sau đầu, “Bóng rổ là sở trường của tôi, cậu muốn học, tôi nhất định sẽ dạy cậu thành tài.”
Khương Duật Bạch đáp: “Được, tôi tin cậu.”
“Vậy khi nào chúng ta bắt đầu?” Lục Cẩm Diên có vẻ rất phấn khích, “Bây giờ ra sân bóng vẫn kịp đấy.”
Khương Duật Bạch: “…”
Cũng không cần gấp đến thế.
“Cái gì cái gì?” Thẩm Chiếu mở cửa nhà vệ sinh đi ra, “Anh Lục, mày còn định ra sân tập tiếp à?”
“Không phải.” Lục Cẩm Diên liếc xéo hắn, giọng chắc nịch, “Tiểu Bạch nhờ tôi dạy cậu ấy chơi bóng rổ.”
Thẩm Chiếu dõng dạc phản đối: “Thế không được! Chúng ta còn chưa bắt đầu học chơi game mà!”
Khương Duật Bạch lặng lẽ nghe hai người tranh luận, cuối cùng chốt hạ: “Kỳ nghỉ còn mấy ngày mà, để mai tính đi, tối nay tôi còn phải vẽ tranh.”
Nghe vậy, Lục Cẩm Diên khẽ cong môi một cách khó nhận ra.
Chắc chắn là Tiểu Bạch định vẽ tiếp bức tranh anh chơi bóng rổ kia rồi.
Khi nào thì vẽ xong nhỉ?
Anh đã nôn nóng muốn nhận món quà bất ngờ này lắm rồi.
Quả nhiên, rất nhanh sau đó anh dùng khóe mắt liếc thấy Khương Duật Bạch lấy iPad ra, mở bản đi nét của bức tranh lần trước và bắt đầu lên màu.
Lục Cẩm Diên kiềm chế sự tò mò, tập trung vào màn hình máy tính của mình.
Thời gian thấm thoát trôi qua, khi Khương Duật Bạch ngẩng lên lần nữa thì đã quá mười giờ. Cậu đặt bút xuống, nhìn bức tranh đã lên màu, luôn cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng nhìn đi nhìn lại mấy phút cũng không tìm ra vấn đề. Cậu quyết định đi tắm trước, lát nữa quay lại xem sau.
Nhưng lần này, trước khi đi cậu đã đóng giao diện bản vẽ lại rồi mới lấy quần áo vào phòng tắm. Cậu không biết rằng mình vừa đặt chân vào phòng tắm, người đang nằm trên giường đã bật dậy đi đến chỗ của mình. Lục Cẩm Diên vốn tưởng có thể xem trộm bức tranh trước, kết quả iPad đang ở trạng thái chờ không thấy gì cả. Anh do dự một lát, cuối cùng vẫn không tự tiện động vào đồ của Tiểu Bạch.
Đang lúc trong lòng hơi thất vọng, trong phòng tắm chợt vang lên một tiếng kêu kinh ngạc, sau đó là tiếng “rầm” cực lớn.
Tim Lục Cẩm Diên nảy lên một cái, phản xạ cơ thể nhanh hơn bộ não, anh lao đến trước cửa phòng tắm nhanh như chớp, vặn mạnh tay nắm cửa, giọng lo lắng: “Tiểu Bạch cậu không—”
Âm cuối đột ngột im bặt, như bị bóp nghẹt.
Trong phòng tắm bao phủ một tầng sương mù mờ ảo, một bóng hình thon dài như ngọc ẩn hiện trong đó. Làn da trắng trẻo mịn màng như ngọc dương chỉ thượng hạng, bờ vai ngang gầy guộc nối liền với xương bả vai xinh đẹp, tựa như một con bướm sắp vỗ cánh, thấp hơn nữa là vòng eo thon nhỏ dẻo dai.
Không có gấu áo che chắn, lần này Lục Cẩm Diên cuối cùng đã nhìn rõ. Dòng chữ xăm màu đen nằm trên làn da tuyết trắng, ngay trên hai hõm eo nhỏ nhắn ở thắt lưng, sự tương phản cực độ giữa đen và trắng vừa mâu thuẫn vừa hài hòa, khiến người ta không nhịn được nảy sinh thôi thúc muốn nắm lấy vòng eo thon thả đó, rồi ấn ngón tay cái vào vết lõm của hõm eo, làm cho dòng chữ xăm đen kia như sống lại…
Nghe thấy tiếng động, Khương Duật Bạch vô thức ngoảnh mặt nhìn người tới.
Mái tóc đen hơi dài bị ướt, từng lọn dán vào gò má để nước chảy xuống, càng làm tôn lên làn da trắng như sứ. Đuôi mắt bẩm sinh hơi xếch lên bị hơi nóng hun đến đỏ hồng, làm phai đi vẻ thanh lãnh khó gần thường ngày, vô thức toát ra vài phần mê hoặc quyến rũ.
“Sao cậu lại vào đây?” Không ngờ có người xông vào, Khương Duật Bạch luống cuống quay mặt đi, quay lưng về phía anh không dám cử động.
Lục Cẩm Diên bừng tỉnh, cưỡng ép rút ánh mắt ra khỏi hõm eo của cậu, giải thích: “Xin lỗi, tôi tưởng cậu gặp chuyện…”
Vừa mở miệng mới phát hiện giọng mình đã khàn đặc.
“Tôi không sao, cậu ra ngoài trước đi.” Khương Duật Bạch giơ tay kéo khăn tắm, “Chỉ là va đổ kệ để đồ thôi.”
Lục Cẩm Diên cảm thấy mình như biến thành một khúc gỗ, khó khăn xoay người định đi ra ngoài, kết quả lại vì không biết nên bước chân nào trước, suýt chút nữa chân trái vấp chân phải tự làm mình ngã ngay tại chỗ.
Tiếng “rầm” vang lên, cửa phòng tắm đóng lại lần nữa, Khương Duật Bạch thở phào nhẹ nhõm.
Bên ngoài, Lục Cẩm Diên đứng chết trân tại chỗ, nhịp tim đập dữ dội như vạn mã đang hí vang phi nước đại qua lồng ngực.
“Vừa nãy có chuyện gì—” Thẩm Chiếu quay đầu nhìn anh, giây tiếp theo kinh ngạc trợn tròn mắt, chỉ vào anh hét lên: “Anh Lục! Mày chảy máu cam kìa!”
Lục Cẩm Diên ngẩn ngơ, vô thức giơ tay quệt mũi. Một bàn tay đầy máu tươi.
**
Chan: *Cắn bàn tay trầm tư*
Hết
chương 18

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu