22
Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Khương Duật Bạch từ tiệm xăm về trường khi trời vẫn chưa tối.
Nhìn thời gian, đoán là Lục Cẩm Diên vẫn đang tập ở nhà thi đấu nên cậu không làm phiền anh, định về ký túc xá cất balo trước.
Kết quả vừa đi được vài bước, đột nhiên nhận được WeChat của Thẩm Chiếu.
Thẩm Chiếu: [Tiểu Bạch, bao giờ cậu về thế, tôi sắp chết đói rồi đây…]
Khương Duật Bạch: [Cậu vẫn chưa ăn cơm à?]
Thẩm Chiếu: [Vốn tưởng trưa nay anh Lục sẽ về một chuyến, kết quả cậu ấy không về, tôi lại lười xuống lấy đồ ăn ngoài…]
Khương Duật Bạch: […]
Sao lại có người thà nhịn đói chứ không chịu đi lấy đồ ăn ngoài nhỉ?
Thẩm Chiếu: [Nếu cậu về thì mua hộ tôi một suất cơm nhé!]
Thẩm Chiếu: [Yêu cậu.gif]
Khương Duật Bạch đổi hướng, một lần nữa bước ra khỏi cổng trường để mua cơm.
Khoảng nửa tiếng sau, cậu đẩy cửa phòng 611, Thẩm Chiếu ngửi thấy mùi cơm thơm liền biểu diễn ngay màn đang đói sắp chết bỗng ngồi bật dậy: “Tiểu Bạch! Cậu về rồi!”
Khương Duật Bạch từ chối cái ôm vồ vập của hắn, đặt cơm lên bàn: “Dì còn tặng thêm một phần canh nữa.”
“Dì chắc chắn là thấy cậu đẹp trai nên yêu chết cậu rồi Tiểu Bạch ơi!” Thẩm Chiếu hôn gió một cái, mở hộp cơm ra bắt đầu ngốn ngấu như hổ đói, trông chẳng khác gì quỷ chết đói đầu thai tám trăm năm chưa được ăn cơm.
Khương Duật Bạch ngồi vào bàn, mở điện thoại trả lời tin nhắn của Đông Đông. Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Cơm hết bao nhiêu tiền thế Tiểu Bạch?” Thẩm Chiếu ăn lửng dạ mới nhớ ra tiền cơm.
Khương Duật Bạch ngay cả mí mắt cũng không thèm nhấc lên: “Không cần đưa tiền đâu, tôi mời.”
“Ngày nào tôi cũng nhờ mọi người mua cơm hộ, không đưa tiền sao được?” Thẩm Chiếu lắc đầu, “Hết bao nhiêu tôi chuyển khoản cho.”
“Thực sự không cần đâu.” Khương Duật Bạch đặt điện thoại xuống, nghiêng mắt nhìn hắn, “Cậu dạy tôi chơi game, tôi mời cậu ăn cơm.”
Thẩm Chiếu nghĩ nghĩ một lát, không khăng khăng đưa tiền nữa, đập bàn một cái rầm, hào khí ngút trời: “Tôi hứa nhất định sẽ kéo cậu lên—lên rank!” TruyenLau.com
Khương Duật Bạch gật đầu: “Được.”
Thẩm Chiếu nhìn phần cơm canh thừa sau khi ăn xong, lấy điện thoại chụp một tấm ảnh đăng lên vòng bạn bè.
Chú thích: [Được bạn cùng phòng yêu quý cho ăn (trái tim) (trái tim) (trái tim)].
Đăng xong, hắn thuận miệng hỏi một câu: “Mà này Tiểu Bạch, tối nay cậu chơi game cùng tôi hay là đi tìm anh Lục học bóng rổ thế?”
TruyenLau
“Đi học bóng rổ.” Khương Duật Bạch nghiêm túc giải thích, “Ngày mai đội bóng của họ kết thúc đợt tập huấn rồi, sau này tôi sẽ tự đi tập.”
Cậu cũng không nỡ làm phiền Lục Cẩm Diên ngày nào cũng đích thân dạy mình, đợi khi nắm được những yếu tố cơ bản của bóng rổ, lúc rảnh rỗi cậu có thể tự đi tập rồi.
“Cũng được.” Thẩm Chiếu giơ tay chào kiểu quân đội, “Dù sao sau này chỉ cần cậu muốn chơi game, gọi tôi là tôi có mặt ngay!”
Khương Duật Bạch ở trong phòng đợi thêm một lúc nữa vẫn chưa thấy tin nhắn của Lục Cẩm Diên.
Theo lý mà nói, giờ này buổi tập phải kết thúc rồi mới đúng.
Cậu quay đầu nhìn trời đã dần sẫm tối ngoài cửa sổ, định gửi một tin nhắn hỏi thử, kết quả vừa mới bấm vào khung chat đã nghe thấy tiếng hét hốt hoảng của Thẩm Chiếu: “Đù má!”
Cậu giật thót tay, vô thức nhìn theo hướng phát ra âm thanh: “Sao thế?”
“Nữ thần của tôi like bài đăng rồi, ha ha ha ha ha ha!” Thẩm Chiếu nhìn lượt like trên vòng bạn bè mà cười rồ dại.
Khương Duật Bạch: “…”
Cậu quay mặt lại, lại phát hiện mình không hiểu sao đã gọi đi một cuộc gọi thoại cho Lục Cẩm Diên.
Vài giây sau, cuộc gọi thoại được kết nối, Khương Duật Bạch cầm điện thoại áp lên tai.
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói trầm thấp: “Alo, Tiểu Bạch.”
Giọng nam trầm vốn đã êm tai, qua sóng điện càng trở nên nam tính lôi cuốn hơn, áp sát vào tai rung nhẹ khiến vành tai Khương Duật Bạch vô thức nóng lên, cậu hắng giọng: “Buổi tập của câu lạc bộ bóng rổ kết thúc chưa?”
“Ừm.” Lục Cẩm Diên đáp, “Kết thúc rồi.”
“Vậy tối nay cậu có rảnh dạy tôi chơi bóng tiếp không?” Khương Duật Bạch hỏi tiếp.
Cái ôm thân mật trên sân bóng lại hiện ra trước mắt, Lục Cẩm Diên chỉ cảm thấy tim nảy lên một cái, một luồng khí huyết tức khắc xông lên não.
Không được, bây giờ anh cứ hễ gặp Tiểu Bạch là không thể khống chế được mà liên tưởng đến giấc mơ ám muội hoang đường đó, nói chi đến việc cầm tay chỉ việc dạy Tiểu Bạch chơi bóng.
Khi lên tiếng lần nữa, trong giọng nói của anh mang theo một chút chột dạ khó nhận ra: “Xin lỗi Tiểu Bạch, bây giờ tôi đang ở ngoài trường, tối nay còn có việc khác…”
“Được rồi, vậy cậu cứ bận việc đi.” Khương Duật Bạch không hề nghi ngờ, khẽ đáp: “Bóng rổ khi nào rảnh thì học sau vậy.”
Nghe giọng nói ngoan ngoãn dịu dàng của đối phương, trong lòng Lục Cẩm Diên đột nhiên trào dâng một cảm giác khó chịu không nói thành lời, vô thức thốt ra: “Thực ra tối nay tôi—”
“Tút” một tiếng, cuộc gọi thoại đã bị cúp máy.
Lục Cẩm Diên ngơ ngác nhìn khung chat WeChat của hai người, mãi không tỉnh hồn lại được.
Lúc này, WeChat lại hiện ra một tin nhắn mới.
Tiểu gaygay không phải Tiểu guyguy: [Sao rồi? Bạn thấy mình thuộc trường hợp nào?]
Lục Cẩm Diên hít sâu một hơi, trấn tĩnh tinh thần.
. : [Trường hợp nào cũng không phải.]
. : [Tôi là trai thẳng.]
Tiểu gaygay không phải Tiểu guyguy: [Hay là bạn thử đi hỏi mấy thằng bạn thẳng của mình xem, tụi nó có bao giờ mơ thấy làm chuyện đó với người cùng giới không?]
Tiểu gaygay không phải Tiểu guyguy: [Là trai thẳng xịn ấy nhé.]
. : [Dù sao cũng cảm ơn sự nhiệt tình của bạn.]
Lục Cẩm Diên mở hồng bao WeChat, gửi cho đối phương một cái hồng bao định mức cao nhất, coi như phí tư vấn.
Tiểu gaygay không phải Tiểu guyguy: [Ý gì đây?]
. : [Cảm ơn bạn, nhưng tôi thường không kết bạn với người lạ, xin phép xóa nhé, xin lỗi.]
Tiểu gaygay không phải Tiểu guyguy: […]
Lục Cẩm Diên tiếp tục cất bước, trong lòng lặp đi lặp lại việc thuyết phục bản thân.
Mặc dù lớn bằng chừng này anh chưa từng có bạn gái, cũng chưa từng rung động với ai, nhưng anh có thể khẳng định xu hướng tính dục của mình không có vấn đề gì.
Lúc tên gay chuốc thuốc định chạm vào anh, sự ghê tởm và phản ứng bài trừ của anh vẫn còn rõ mười mươi, sao anh có thể là gay được?
Đúng vậy, giấc mơ đêm qua chỉ là tai nạn thôi.
Tất cả là tại Tiểu Bạch quá xinh đẹp, mùi hương trên người quá thơm, cảm giác ôm vào lòng quá dễ chịu, mà anh lại quá lâu không giải tỏa, cho nên mới mơ—
Lục Cẩm Diên đột ngột dừng bước, nhắm mắt thầm niệm trong lòng “Sắc bất dị không, không bất dị sắc, không tức thị sắc, sắc tức thị không”.
Không lẽ…
Anh thực sự đê tiện đến mức thèm khát cơ thể Tiểu Bạch sao?
Mười một giờ đêm, tiếng “két” nhẹ vang lên, cửa phòng 611 bị đẩy ra từ bên ngoài.
Thói quen của phòng họ là chỉ cần còn thành viên chưa về thì sẽ không khóa trái cửa.
Lục Cẩm Diên từng chút một đẩy cửa ra, cẩn thận lách người vào, kết quả vừa vào đã chạm ngay phải một ánh mắt hơi lạ lùng.
Cơ thể cao lớn bỗng chốc cứng đờ, anh cười gượng một tiếng: “Các cậu vẫn chưa ngủ à?”
“Ừm.” Khương Duật Bạch thu hồi tầm mắt, “Tôi vẫn đang vẽ.”
“Anh Lục về rồi à!” Thẩm Chiếu nghe tiếng liền thò đầu ra khỏi giường, “Hôm nay về muộn thế này, khai mau! Có phải đi hẹn hò với người đẹp nào không?”
Lục Cẩm Diên nhíu mày: “Nói bậy bạ gì đấy?”
Anh rõ ràng là một mình ra bờ hồ hứng gió cả buổi tối.
“Không phải sao?” Thẩm Chiếu đầy vẻ hóng hớt, “Tao nghe tin đồn rồi nhé, hoa khôi khoa Văn gần đây đang theo đuổi mày đúng không?”
Lục Cẩm Diên vô thức nhìn về phía bàn học, thấy Tiểu Bạch đã dừng bút, hơi nghiêng mặt như đang lắng nghe họ nói chuyện.
“Tao…” Anh bỗng thấy hơi hoảng, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, “Tao chưa nghe nói, cũng không quen hoa khôi khoa Văn nào hết.”
Thẩm Chiếu tức khắc thấy mất hứng, nằm vật ra giường: “Anh Lục thật chẳng hiểu phong tình gì cả!”
Lục Cẩm Diên hoàn toàn khôi phục lại vẻ bình thường: “Cậu hiểu phong tình thì cậu đi mà đuổi theo.”
“Thôi đi, tao trung thành tuyệt đối với nữ thần của mình!” Thẩm Chiếu nghèo nàn nói một câu, đột nhiên lại nhớ ra chuyện gì đó: “Đúng rồi Tiểu Bạch, tôi nghe đồn hồi trước cậu từng từ chối hoa khôi khoa Ngoại ngữ ngay trước mặt mọi người, có thật không thế?”
Khương Duật Bạch khẽ nhướng mày: “Cậu nghe ai nói?”
Thẩm Chiếu cười ha hả: “Dù sao thì cũng có tin đồn như vậy, nhưng tôi muốn nghe chi tiết cơ!”
Lục Cẩm Diên vốn đang lấy quần áo, nghe vậy liền dựng đứng hai tai lên.
“Không phải như thế đâu.” Khương Duật Bạch giọng điệu bình thản, “Lúc đó ở thư viện không còn chỗ, cô ấy hỏi tôi có thể ngồi ở chỗ đối diện không, tôi bảo không được, chỗ đó có người rồi.”
“Hả? Chỉ có thế thôi á?” Thẩm Chiếu mặt đầy kinh ngạc, “Không phải chứ… thế cuối cùng sao lại đồn thành hoa khôi tỏ tình bị cậu từ chối trước bàn dân thiên hạ?”
Khương Duật Bạch nhíu mày: “Thực sự có tin đồn như vậy à?”
“Thật mà!” Thẩm Chiếu nhảy xuống giường, “Cậu còn nhớ chiều hôm cậu mới chuyển vào ký túc xá, anh Lục đã chắn cho cậu một quả bóng không? Chính là cái thằng ném bóng vào cậu rêu rao ra đấy!”
Lục Cẩm Diên nhanh chóng bắt được mấu chốt vấn đề, đoán: “Chắc là thằng đó tỏ tình bị từ chối nên không còn mặt mũi, mới bịa ra cái tin đồn này?”
Khương Duật Bạch sắc mặt lạnh xuống: “Tôi sẽ tìm hắn để đính chính tin đồn này.”
“Ơ? Thế thì cũng không cần thiết lắm đâu nhỉ…” Thẩm Chiếu ngồi xuống ghế, “Dù sao thì tin đồn này cũng chẳng có ảnh hưởng thực tế gì đến cậu.”
“Có ảnh hưởng đến bạn nữ đó.” Ngón tay Khương Duật Bạch cầm bút cảm ứng siết lại, giọng điệu có chút nghiêm túc, “Cô ấy không đáng bị đồn thổi như vậy.”
“Nhưng mà—” Thẩm Chiếu còn định nói gì đó thì bị Lục Cẩm Diên ngắt lời.
“Kẻ tung tin đồn chính là sinh viên lớp Tài chính của bọn tôi, sau Quốc khánh tôi sẽ giúp cậu tìm hắn để đính chính sự thật.” Lục Cẩm Diên lên tiếng, giọng điệu nghe rất bình tĩnh và đáng tin cậy.
Khương Duật Bạch ngẩn ngơ, vừa ngước mắt lên là thấy đường xương hàm rõ nét đẹp mắt của anh.
“Được.”
Một lát sau, cậu khẽ mỉm cười, thản nhiên chấp nhận sự giúp đỡ của đối phương: “Cảm ơn cậu.”
Yết hầu Lục Cẩm Diên lăn động một cái, vẫn không dám nhìn thẳng vào đối phương: “Không có gì.”
Khương Duật Bạch phát hiện ra ánh mắt né tránh của anh, trên mặt hiện lên một tia nghi hoặc khó hiểu.
Tại sao cậu ấy nói chuyện với mình mà lại không nhìn mình nhỉ?
“Tôi đi tắm đây.” Lục Cẩm Diên vội vàng vơ đại một bộ quần áo, quay người đi vào phòng tắm.
Mười phút sau, tắm xong anh mới phát hiện mình lấy nhầm quần áo.
Anh đứng trong phòng tắm, nhìn chằm chằm hai chiếc áo phông trên tay, suy nghĩ xem mình nên mặc thế nào…
“Lão Tam!” Sau một hồi đắn đo, Lục Cẩm Diên vẫn gọi một tiếng, “Tao quên lấy quần đùi, lấy hộ tao một cái quần đùi vào đây.”
“Ơi!” Thẩm Chiếu đáp một tiếng nhưng vẫn nằm ườn trên giường không nhúc nhích, “Tiểu Bạch, tôi đang bận chơi game, cậu lấy hộ anh Lục cái quần đưa vào đi!”
Khương Duật Bạch do dự: “Nhưng cậu ấy gọi cậu mà…”
“Tiểu Bạch cậu làm ơn giúp tôi một chút đi mà!” Thẩm Chiếu hạ thấp giọng cầu xin, “Lát nữa kéo cậu lên rank nhé!”
Khương Duật Bạch đành mở tủ quần áo của Lục Cẩm Diên, lục ra một chiếc quần đùi, cũng chẳng kịp nhìn kỹ, cầm lấy đi về phía phòng tắm.
Cậu gõ cửa kính mờ hơi nước, sau đó cửa phòng tắm mở ra.
Khương Duật Bạch nhắc nhở: “Quần đùi của cậu này.”
Ngay khoảnh khắc sau, cửa phòng tắm “rầm” một cái đóng sầm ngay trước mặt cậu.
Khương Duật Bạch: “…”
Có cần phản ứng mạnh thế không?
Cậu cũng đâu có định xông vào xem trộm đâu…
**
Trưa hôm sau, Khương Duật Bạch cùng Đông Đông đi ăn bên ngoài trường.
Sau khi gọi món, Tề Đông Đông chống hai tay lên má nhìn bạn thân: “Sao rồi Tiểu Bạch, kỳ nghỉ với nam thần thế nào?”
Khương Duật Bạch cầm ấm trà rót vào chén: “Trong ký túc xá còn có Thẩm Chiếu, không phải chỉ có hai bọn tao.”
“Tao biết mà ha ha ha!” Tề Đông Đông cười nhận chén nước, “Thực ra tao muốn hỏi là, triệu chứng kỳ thị đồng tính của nam thần có giảm bớt chút nào không?”
Khương Duật Bạch mím môi, cẩn thận nhớ lại những chi tiết hai người ở bên nhau mấy ngày nay, đặc biệt là chuyện đêm qua, lông mày không nhịn được mà nhíu lại.
Tề Đông Đông biến sắc: “Không lẽ lại nghiêm trọng hơn rồi à?”
“Vốn dĩ đều khá ổn, nhưng hôm đó tao ôm hắn một cái, thái độ của hắn lại trở nên có chút kỳ lạ.” Khương Duật Bạch bất lực thở dài một tiếng.
“Phụt—” Tề Đông Đông suýt nữa phun nước ra ngoài, bịt miệng hỏi: “Mày ôm hắn làm gì?”
“Thì là hắn dạy tao chơi bóng rổ, ném vào rổ xong tao phấn khích quá nên không nhịn được ôm hắn một cái…” Khương Duật Bạch mặt đỏ lên, giọng cũng nhỏ hẳn đi, “Nhưng mà tao buông ra ngay rồi.”
Tề Đông Đông lắc đầu liên tục: “Sự cảnh giác của trai thẳng kỳ thị đồng tính đúng là quá mạnh!”
Khương Duật Bạch rũ mi: “Các bạn cùng phòng khác cũng ôm hắn, nhưng hắn chẳng có phản ứng gì.”
“Xì!” Tề Đông Đông phát ra một tiếng cười khẩy, “Tiểu Bạch, có phải lâu rồi mày không dắt bạn trai ra đi dạo không?”
“Hả?” Khương Duật Bạch chớp mắt, “Ý mày là sao?”
“Mày phải lúc nào cũng treo bạn trai bên cửa miệng, Lục Cẩm Diên mới có thể yên tâm, hiểu không?” Tề Đông Đông uống một ngụm nước, “Hay là thế này đi, chẳng phải đang kỳ nghỉ Quốc khánh à? Hôm nay mày đừng về ký túc xá nữa.”
Khương Duật Bạch hiểu ra: “Giả vờ đi chơi với bạn trai?”
“Thông minh!” Tề Đông Đông nháy mắt cái chóc, “Tiện thể khoe tình cảm lên vòng bạn bè một phát, khoe thế nào lát nữa tao chỉ cho!”
Khương Duật Bạch gật đầu đồng ý: “Được.”
Trong lúc hai người trò chuyện, các món ăn cũng lần lượt được dọn lên. Tề Đông Đông vừa ăn vừa chia sẻ những chuyện vụn vặt xảy ra mấy ngày qua, đang nói dông dài bỗng nhớ ra một chuyện cực kỳ buồn cười, lập tức cười không dứt được.
Khương Duật Bạch không hiểu vì sao: “Đông Đông, cười gì thế?”
“Ha ha ha ha ha…” Tề Đông Đông vỗ bàn cười cho đã đời mới mở miệng nói: “Tao bảo này Tiểu Bạch, hôm qua tao gặp được một gã gay cực kỳ cứng miệng, cái mồm hắn chắc còn cứng hơn cả cái vòi của hắn nữa!”
Khương Duật Bạch đặt đũa xuống: “Hắn bị sao?”
“Hắn ta lên mạng đi khắp nơi tư vấn xem mơ thấy ngủ với bạn nam là chuyện gì, tao hảo tâm phân tích cho hắn, hắn cứ khăng khăng khăng khăng mình là trai thẳng.” Tề Đông Đông mặt đầy vẻ chê bai, “Đúng là một gã trai thẳng lắm mưu nhiều kế!”
Khương Duật Bạch cũng cười: “Đông Đông, mày nhiệt tình thật đấy.”
“Chuyện đó là đương nhiên!” Tề Đông Đông gắp thức ăn cho cậu, tiếp tục cà khịa, “Cái gã này buồn cười lắm, cứng miệng xong còn gửi cho tao cái hồng bao rồi xóa bạn luôn, mà phải công nhận là cũng khá lịch sự.”
“Chắc là hắn nhất thời khó đối mặt với xu hướng tính dục của mình thôi.” Khương Duật Bạch suy nghĩ một lát, vẻ mặt chân thành chúc phúc cho người bạn mạng xa lạ đó, “Hy vọng hắn sớm ngày thông suốt, đối mặt với chính mình.”
“Hy vọng thế!” Tề Đông Đông kết luận, “Hắn mà là trai thẳng thì tao là đại mãnh 1 tuyệt thế luôn nhé!”
**
Chan: Cái mồm của elm Đông Đông ơi, tém tém lại đi, còn chưa qua vụ 20cm đâu elmm
Hết chương 22
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.