Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

CHƯƠNG 76: NGOẠI TRUYỆN 4 – THANH MAI TRÚC MÃ (4)

Ngoại truyện 04: Nếu
04
Bởi vì đột nhiên bị nữ sinh chặn đường tỏ tình trên sân vận động, mãi cho đến khi đi về tòa nhà dạy học, sắc mặt Lục Cẩm Diên vẫn không mấy tốt đẹp.
Hai người sánh vai đi lên cầu thang, tiếng bước chân hơi nặng nề từng nhịp, như gõ vào lòng người.
Ngay khi Khương Duật Bạch chuẩn bị rẽ lên tầng bốn, một bàn tay lớn đột ngột vươn ra, kéo cậu vào một góc khuất ánh sáng.
“Lục Cẩm Diên?” Cậu giật mình, theo phản xạ đưa tay định nắm lấy anh.
Trong bóng tối, bàn tay kia chuẩn xác nắm lấy tay cậu, bóp nhẹ trong lòng bàn tay như để trấn an.
“Điềm Điềm.” Dưới ánh đèn mờ ảo, Lục Cẩm Diên cúi đầu nhìn cậu, hạ thấp giọng hỏi: “Nữ sinh vừa mới tỏ tình với em lúc nãy, em có suy nghĩ gì không?”
“Hả?” Khương Duật Bạch ngước mặt, nhỏ giọng đáp: “Chẳng có suy nghĩ gì cả, em có quen bạn ấy đâu.”
Lục Cẩm Diên cảm thấy thoải mái hơn một chút, lại hỏi dồn: “Bất kể là ai tỏ tình, em cũng sẽ không đồng ý đúng không?”
Khương Duật Bạch khẽ nhíu mày, dường như đang nghiêm túc suy nghĩ về câu hỏi của anh.
“Điềm Điềm, anh chẳng phải đã nói với em rồi sao, chúng ta bây giờ mới là cấp ba, nên lấy việc học làm trọng?” Thấy cậu không nói lời nào, Lục Cẩm Diên bắt đầu cuống lên, tốc độ nói nhanh như gió, “Hơn nữa em còn nhỏ, lại đơn thuần như vậy, rất dễ bị người ta làm tổn thương. Em hiện giờ hoàn toàn không thích hợp để yêu đương, biết chưa?”
“Biết rồi, biết rồi mà…” Khương Duật Bạch khẽ cười thành tiếng, “Em đã nói là em muốn yêu đương đâu, anh cuống cái gì chứ?”
Lục Cẩm Diên nghẹn lời, cứng giọng: “Anh đâu có cuống, anh là lo cho em thôi.”
“Vâng.” Khương Duật Bạch đáp một tiếng, “Vậy em về lớp tự học đây?” Website TruyenLau.com
Lục Cẩm Diên kéo cậu vào lòng mình thêm một chút, giọng càng trầm hơn: “Không thể lúc nào cũng ở bên cạnh bảo vệ em, trong lòng anh lo lắng nhường nào, em có biết không?”
Chóp mũi Khương Duật Bạch chạm vào vai anh, cậu dịu dàng đáp: “Anh yên tâm, em sẽ tự bảo vệ mình thật tốt.”
Lục Cẩm Diên định nói thêm gì đó thì dưới lầu vang lên tiếng nô đùa, anh đành phải buông tay ra: “Để anh đưa em về lớp.”
Hai người đi đến cửa lớp, các bạn học ở hành lang vừa thấy họ là lập tức nhìn chằm chằm, kèm theo đó là những tiếng xì xào bàn tán không rõ lời.
Đọc truyện tại TruyenLau.com “Anh đi đây, lát gặp nhé.” Lục Cẩm Diên tận mắt nhìn người vào lớp rồi mới quay về lớp mình.
Văn Tử Khiên đang nô đùa với bạn cùng bàn, liếc thấy Khương Duật Bạch liền quay sang bắt chuyện: “Tiểu Bạch, lúc nãy tớ tìm cậu mãi không thấy, cậu đi đâu thế?”
“Tớ ra sân vận động.” Khương Duật Bạch đi về chỗ ngồi, “Có việc gì không?”
“Tớ quên rồi…” Văn Tử Khiên gãi gãi sau gáy, cười ngây ngô, “Nhưng chắc cũng không phải việc gì quan trọng lắm đâu.”
“Tiểu Bạch, lại là Lục Cẩm Diên đưa cậu về à?” Nữ sinh bàn sau ghé sát lại hỏi. TruyenLau.com
Khương Duật Bạch gật đầu: “Ừm.”
“Quan hệ của hai cậu tốt thật đấy.” Nữ sinh không khỏi cảm thán, “Hai cậu thật sự không có quan hệ huyết thống gì sao?”
Khương Duật Bạch chưa kịp lên tiếng thì một nữ sinh khác học cùng trường cấp hai với họ xen vào: “Bây giờ thế này đã là gì, hồi cấp hai bọn tớ còn có một tin đồn chấn động lan truyền khắp nơi cơ—”
Nghe thấy tin đồn, các cô gái mắt sáng rực: “Gì vậy, gì vậy?”
Bạn học cũ: “Mọi người đều nói Khương Duật Bạch là vợ nuôi từ bé của Lục Cẩm Diên đấy!”
Những người khác lập tức cười rộ lên, chỉ có biểu cảm của Văn Tử Khiên là có chút kỳ lạ không nói nên lời.
Khương Duật Bạch ngẩn người: “Có cách nói này à?”
“Cậu chưa nghe bao giờ hả?” Bạn học cũ nhịn cười đến đỏ cả mặt, “Cũng đúng, Lục Cẩm Diên bảo vệ cậu như bảo vệ vợ nhỏ ấy, cậu không biết cũng là thường thôi ha ha ha!”
Khương Duật Bạch khẽ nhíu mày: “Chúng tớ không phải quan hệ đó.”
Bạn học cũ tiếp tục: “Nhưng cậu không biết đâu, Lục Cẩm Diên cậu ấy—”
“Tiểu Bạch, tớ nhớ ra tìm cậu có việc gì rồi!” Văn Tử Khiên đột ngột cắt ngang lời cô bạn, vươn tay định khoác vai Khương Duật Bạch.
Cậu phản xạ có điều kiện mà nghiêng người né tránh sự chạm vào của hắn.
Văn Tử Khiên ngẩn người, dường như không hiểu tại sao đối phương lại phản ứng mạnh như vậy. May mà tiếng chuông tự học vang lên đúng lúc, mọi người tản về chỗ ngồi, cuộc thảo luận tin đồn mới tạm khép lại.
Sau giờ tự học, Lục Cẩm Diên vẫn đến đón Khương Duật Bạch về nhà như thường lệ. Trường học cách nhà không xa, anh vốn dĩ thấp điệu, không muốn tài xế dùng xe sang đưa đón, nên tự mình cải tạo một chiếc xe đạp leo núi, ngày ngày chở Khương Duật Bạch đi học, lấy cớ là để rèn luyện sức khỏe.
Khương Duật Bạch ngồi ở ghế sau, bàn tay hơi lạnh thò vào túi áo hoodie của anh, ngoan ngoãn ôm lấy vòng eo săn chắc. Lục Cẩm Diên vô cùng tận hưởng khoảnh khắc này mỗi ngày, giọng nói vang lên giữa tiếng gió vù vù nghe có chút không thực: “Gió hơi to đấy, Điềm Điềm nấp sau lưng anh này.”
“Vâng.” Khương Duật Bạch đáp lời, trán tựa vào bờ vai ngày một rộng lớn của anh, gió tạt vào mặt quả nhiên biến mất.
Xe đạp dừng trước cổng biệt thự, Lục Cẩm Diên chống chân xuống đất, quay mặt nhìn người phía sau: “Trời lạnh rồi, từ mai chúng ta đi xe buýt nhé.”
Khương Duật Bạch buông tay, nhảy xuống khỏi xe: “Cũng được ạ.”
Hai người lững thững đi vào biệt thự, đang đi, Khương Duật Bạch bỗng cất tiếng gọi: “Lục Cẩm Diên.”
“Ơi?” Lục Cẩm Diên quay sang, “Sao thế em?”
Khương Duật Bạch ngập ngừng: “Hôm nay có người nói…”
“Nói gì?” Lục Cẩm Diên lập tức dừng bước, giọng nghiêm nghị hẳn lên, “Có phải ai nói lời ra tiếng vào gì không? Hay có ai bắt nạt em?”
“Không phải chuyện đó.” Khương Duật Bạch lắc đầu, “Là có người nói, trước đây hồi cấp hai có một lời đồn, bảo em là… là của anh…”
Bốn chữ “vợ nuôi từ bé” ngậm trong miệng, mãi chẳng dám thốt ra.
Lục Cẩm Diên khẽ nhướn mày: “Bảo em là gì của anh cơ?”
“Vợ nuôi từ bé…” Khương Duật Bạch lí nhí đáp.
“Gì cơ?” Lục Cẩm Diên cúi người ghé sát tai vào, “Điềm Điềm nói to lên, anh không nghe thấy.”
“Vợ nuôi từ bé!” Khương Duật Bạch đánh liều nói to hẳn lên, “Họ bảo em là vợ nuôi từ bé của anh!”
“Ha ha ha ha…” Lục Cẩm Diên cười phá lên sảng khoái.
“Lục Cẩm Diên!” Khương Duật Bạch cáu tiết, đưa tay nhéo vào phần thịt quanh eo anh, “Anh còn cười nữa!”
“Anh mặc dày lắm, nhéo đây không đau đâu.” Lục Cẩm Diên cố nín cười, nhưng khóe môi cứ thế cong lên không sao hạ xuống được, “Điềm Điềm, ai nói với em thế?”
“Bạn học cấp hai…” Khương Duật Bạch có chút phiền muộn, “Sao lại có cái tin đồn kỳ quặc như vậy chứ?”
“Cái tin đồn này cũng có gì không tốt đâu, em không thích à?” Lục Cẩm Diên nhìn chằm chằm cậu, giọng điệu thay đổi đầy ẩn ý, “Không thích làm vợ nhỏ của anh hả?”
“Đây đâu phải vấn đề thích hay không?” Khương Duật Bạch sải bước đi tiếp, miệng lầm bầm, “Rõ ràng chúng ta là bạn thân mà…”
Lục Cẩm Diên vội vàng dắt xe đuổi theo: “Điềm Điềm, đợi anh với!”
Khương Duật Bạch không quay đầu lại, nhưng bước chân vẫn chậm dần đi.
Về đến nhà, Lục Cẩm Diên càng nghĩ càng thấy sướng rơn, bài tập cũng chẳng viết nổi nữa. Anh tắm rửa thay quần áo xong liền rón rén lẻn ra khỏi nhà.
Trong phòng, Khương Duật Bạch đang ngồi trên sàn vẽ tranh, chợt nghe ngoài cửa sổ vang lên tiếng gọi “Điềm Điềm” quen thuộc.
Cậu ngẩn người, đặt cọ xuống đi tới bên cửa sổ, đẩy cửa nhìn xuống dưới.
Những song sắt từng giam giữ cậu như lồng giam đã được tháo bỏ, giờ cậu đã có thể tự do mở cửa sổ rồi.
“Điềm Điềm!” Lục Cẩm Diên đang đứng dưới cửa sổ, ngước mặt cười với cậu.
Khương Duật Bạch nhỏ giọng hỏi: “Sao anh lại tới đây?”
“Sao anh lại không được tới?” Nụ cười trên mặt Lục Cẩm Diên càng rộng hơn, “Anh đến thăm vợ nuôi từ bé của anh không được à?”
Vành tai Khương Duật Bạch bỗng nóng ran, cậu thấp giọng ra lệnh: “Lục Cẩm Diên, cấm anh nhắc lại từ đó nữa.”
Lục Cẩm Diên nhún vai, giọng vô tội: “Nhưng từ đó đâu phải anh nói đâu.”
Khương Duật Bạch bắt đầu hối hận vì cái miệng không giữ được chuyện gì cũng kể với anh, bèn làm bộ đóng cửa sổ: “Anh về đi, em phải vẽ tiếp đây.”
Lục Cẩm Diên không chịu: “Anh không về, em mau mở cửa cho anh.”
Khương Duật Bạch không thèm để ý đến anh, đóng cửa sổ quay về chỗ giá vẽ.
Kết quả vừa cầm cọ lên, trên cửa sổ đã vang lên tiếng “bộp bộp”.
Ngước mắt nhìn lên, tim cậu suýt chút nữa ngừng đập.
Lục Cẩm Diên hai tay bám vào gờ cửa sổ đang treo mình lơ lửng bên ngoài, nhìn cậu cười hì hì.
“Lục Cẩm Diên!” Khương Duật Bạch sợ đến mức lạc cả giọng, lao đến bên cửa sổ với tốc độ nhanh nhất đời mình, lúc mở cửa tay còn run lẩy bẩy.
Lục Cẩm Diên nhanh nhẹn nhảy vào trong phòng.
Vừa tiếp đất chưa kịp nói câu nào đã bị một bàn tay đẩy mạnh vào tường.
“Anh điên rồi à?” Lông mày Khương Duật Bạch nhíu chặt, “Cầu thang hẳn hoi không đi lại đi leo cửa sổ? Ngã xuống thì làm sao?”
“Có tẹo thế này, ngã cũng chẳng chết được.” Lục Cẩm Diên tựa lưng vào tường, giọng điệu thản nhiên, “Ai bảo em không mở cửa cho anh?”
Khương Duật Bạch tức giận đánh anh một cái: “Không chết, nhưng ngã thành tàn tật thì anh vui lắm hả?”
Lục Cẩm Diên bắt lấy tay cậu, nói đùa: “Thành tàn tật cũng không sao, chẳng phải còn có vợ nhỏ nuôi anh ư?”
“Cái anh này…” Khương Duật Bạch nhất thời không biết đáp lại thế nào, rút tay mình ra rồi ngồi phịch xuống cuối giường, mặt hầm hầm.
“Thôi mà, thôi mà, lần sau anh không leo nữa.” Lục Cẩm Diên ngồi xuống cạnh giường, nhẹ nhàng nhéo đôi má đang phồng lên, “Vậy em hứa với anh là vĩnh viễn không được nhốt anh ngoài cửa, được không?”
Khương Duật Bạch vẫn đang giận, quay mặt đi không đáp.
“Mỏ đã chu ra như cá nóc rồi, đáng yêu thật…” Lục Cẩm Diên cười trầm thấp, nâng cằm ép cậu phải quay mặt lại.
“Lục Cẩm Diên anh—” Lời nói đột ngột dừng lại, kẽ môi hơi hé ra bị thứ gì đó đẩy vào, một viên kẹo sữa Thỏ Trắng lọt vào trong.
Vị sữa ngọt ngào tan ra trên đầu lưỡi, Khương Duật Bạch bỗng chốc quên mất mình định nói gì.
“Ngọt không, Điềm Điềm?” Ánh mắt Lục Cẩm Diên vô thức dán chặt vào làn môi cậu.
“Vâng…” Khương Duật Bạch ngậm kẹo, giọng điệu như làm nũng mà tố cáo, “Lần nào anh cũng dùng chiêu này…”
Bao nhiêu năm qua, vị tiểu quý tộc đoan trang ngày nào đã âm thầm lớn lên thành một thiếu niên ngoài một đằng trong một nẻo. Trước mặt người ngoài luôn ưu tú lịch thiệp, chỉ khi ở trước mặt cậu mới bộc lộ bản thân chân thực nhất. Điều duy nhất không đổi là mỗi khi cậu buồn hay giận, Lục Cẩm Diên sẽ dùng kẹo sữa và bánh ngọt để dỗ dành, và lần nào cũng hiệu nghiệm.
“Chẳng phải em luôn dính chiêu này sao?” Lục Cẩm Diên chọc nhẹ vào chóp mũi cậu, cười híp mắt hỏi: “Ngon không?”
Khương Duật Bạch gật đầu, liếm khóe môi đầy thèm thuồng: “Còn nữa không anh?”
Đầu lưỡi đỏ hồng lóe lên trước mắt, Lục Cẩm Diên khẽ nheo mắt, đáp lời: “Em tự tìm xem.”
Đây là trò chơi nhỏ giữa họ, Khương Duật Bạch không chút nghi ngờ, thò tay vào túi áo anh lục lọi. Nhưng lần này, cậu chưa kịp tìm thấy kẹo thì đã bị đôi bàn tay lớn kia ôm chầm lấy.
Lục Cẩm Diên tựa cằm vào hõm cổ cậu, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai nhạy cảm: “Điềm Điềm, tối nay ngủ chung đi, được không?”
Sống lưng Khương Duật Bạch tê rần, không nhịn được mà co rúm lại: “Không.”
“Tại sao không?” Lục Cẩm Diên cọ cọ vào má cậu, giọng đầy ý cười, “Ai là người sợ sấm nổ chui tọt vào chăn anh, lại là ai ôm anh ngủ không chịu buông tay nhỉ?”
“Đó là chuyện lúc nhỏ.” Khương Duật Bạch vùng vẫy một chút, “Bây giờ chúng ta lớn rồi…”
“Lớn rồi thì không được ngủ chung, đây là cái lý lẽ gì vậy?” Lục Cẩm Diên dứt khoát bế người đặt lên đùi mình giữ chặt, vẻ mặt đầy lý lẽ, “Điều hòa phòng anh hỏng rồi, tối nay anh nhất định phải ngủ với em!”
“Lục Cẩm Diên, sao anh lại thế này?” Khương Duật Bạch hoàn toàn không thoát ra được, nhịp thở hơi dồn dập, “Nếu em mà kể bộ dạng bây giờ của anh ra ngoài, để xem còn bạn nữ nào thích anh nữa không?”
“Em cứ kể đi, anh còn mong em kể ấy chứ.” Lục Cẩm Diên một tay giữ chặt cậu, tay kia bắt đầu cởi cúc áo khoác, “Được nữ sinh thích thì có tác dụng gì?”
Đầu óc Khương Duật Bạch đột nhiên trở nên mụ mẫm, buột miệng hỏi: “Không thích nữ sinh, chẳng lẽ anh thích nam sinh?”
Bàn tay đang cởi áo khựng lại, Lục Cẩm Diên nhíu mày.
Khương Duật Bạch vừa nói xong đã hối hận, định cứu vãn: “Ý em là, là…”
Lục Cẩm Diên cúi nhìn cậu: “Có phải em nghe thấy tin đồn nhảm gì không?”
“Không có.” Khương Duật Bạch phủ nhận, “Em chỉ tùy tiện hỏi thôi.”
“Đừng nghe họ nói bậy, anh cũng không thích nam sinh.” Lục Cẩm Diên tiếp tục cởi áo khoác, ôm cậu lăn ra giữa giường, “Điềm Điềm, anh là trai thẳng mà.”
Hết Ngoại truyện 04: Nếu 04

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu