Ngoại truyện 04: Nếu
05
Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Khương Duật Bạch có thể chất hàn nên rất sợ lạnh, cứ hễ đông về là tay chân lại lạnh ngắt, nhưng cơ thể của Lục Cẩm Diên thì quanh năm suốt tháng đều nóng hổi như lò sưởi.
Vì vậy, mỗi khi mùa đông tới, Lục Cẩm Diên lại bọc lấy bàn tay cậu trong lòng bàn tay mình rồi nhét vào túi áo. Tối đến khi ngủ chung, anh còn đặt đôi bàn chân lạnh lẽo của cậu lên bụng mình để ủ ấm, đợi đến khi chân cậu ấm lại mới ôm cả người vào lòng. Chỉ cần có Lục Cẩm Diên ở bên, Khương Duật Bạch như được ôm một cái lò sưởi hình người suốt cả đêm, ngủ cũng vì thế mà đặc biệt ngon giấc.
Cho đến một ngày, cậu chợt nhận ra họ đều đã lớn cả rồi, dù quan hệ có tốt đến mấy cũng không nên ôm ấp ngủ chung giường như hồi còn nhỏ nữa.
“Nhà anh nhiều phòng như vậy, chẳng lẽ cái điều hòa nào cũng hỏng à?” Khương Duật Bạch vẫn không từ bỏ ý định phản kháng: “Em không muốn ngủ cùng anh đâu.”
Lục Cẩm Diên lộ rõ vẻ mặt ăn vạ: “Chỉ cần anh muốn, thì tất cả điều hòa trong nhà này đều hỏng hết.”
Nói xong, anh thuần thục kẹp lấy chân cậu giữa hai đôi chân dài của mình, còn ép cậu phải vòng tay ôm lấy eo anh. Thế này thì Khương Duật Bạch càng không có cách nào thoát ra được.
Vùng vẫy nửa ngày, cuối cùng cậu cũng đành cam chịu, cúi đầu vùi vào vòm ngực ấm áp, giọng nói nghèn nghẹt phàn nàn: “Tranh vẫn chưa vẽ xong mà…”
“Ngủ trước đã, sáng mai muốn dậy mấy giờ anh gọi.” Lục Cẩm Diên ôm lấy cậu lăn một vòng, kéo chăn đắp kín cả hai.
Trong chăn ban đầu vẫn còn chút khí lạnh, Khương Duật Bạch theo bản năng rúc sâu vào lòng anh để tìm hơi ấm.
Lục Cẩm Diên nhếch môi, cố ý trêu chọc: “Vừa nãy ai mới bảo không muốn ngủ cùng anh, giờ lại có bé thỏ trắng nào đang rúc vào lòng anh thế này?” Website TruyenLau.com
“Lục Cẩm Diên!” Hai tay Khương Duật Bạch bị giữ chặt không cử động được, chỉ có thể dùng trán cụng vào người anh: “Anh mà nói thêm câu nữa là em đá anh xuống giường đấy!”
“Được rồi, được rồi, không nói nữa.” Giọng Lục Cẩm Diên tràn đầy ý cười, anh siết chặt vòng tay: “Kẻo lại làm đầu bé thỏ trắng này bị choáng mất.”
“Hừ!” Khương Duật Bạch hừ một tiếng từ trong mũi, nhắm mắt lại chuẩn bị đi vào giấc ngủ. TruyenLau.com
Ngay khi ý thức dần trở nên mơ màng, phía trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói trầm thấp, êm tai: “Điềm Điềm…”
“Dạ?” Khương Duật Bạch mơ màng đáp lại một tiếng.
“Chúng ta cứ mãi thế này nhé, có được không?” Lục Cẩm Diên tì cằm lên đỉnh đầu cậu, giọng điệu dịu dàng như đang dỗ dành: “Chúng ta mãi mãi đừng thay đổi, có được không?”
Khương Duật Bạch cảm thấy cả người như đang ngâm trong nước ấm, tiếng nói bên tai trở nên rất xa xăm. Nhưng vì quá thoải mái nên cậu chẳng muốn suy nghĩ gì thêm, gò má mềm mại nhẹ nhàng cọ xát vào lồng ngực anh: “Vâng…” Website TruyenLau.com
Nhận được câu trả lời khẳng định, Lục Cẩm Diên mãn nguyện nhắm mắt lại.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, chớp mắt đã lại một năm trôi qua.
Lên lớp 11 phân chia lại lớp, Khương Duật Bạch vào lớp chuyên Mỹ thuật, còn Lục Cẩm Diên đương nhiên chọn khối Tự nhiên. Ở trường, học sinh khối Xã hội, Tự nhiên và Nghệ thuật đều ở các tòa nhà khác nhau, đặc biệt là khối Tự nhiên và Nghệ thuật nằm cách nhau một đoạn rất xa.
Hồi đầu Lục Cẩm Diên rất không hài lòng, dù giờ ra chơi chỉ có mười phút anh cũng phải chạy sang tòa nhà Nghệ thuật tìm Khương Duật Bạch, kết quả là lần nào nói chưa được hai câu đã phải chạy ngược về, vừa vặn kịp tiếng chuông vào lớp. Chạy đi chạy lại như vậy mấy lần, Khương Duật Bạch không cho anh sang nữa.
Dù buổi tối hai người vẫn cùng nhau về nhà, nhưng trong lòng Lục Cẩm Diên luôn phảng phất một nỗi bồn chồn khó tả. Ban ngày không gặp được người, anh không biết Khương Duật Bạch đang làm gì, tiếp xúc với ai, có bị người ta bắt nạt hay không…
Nỗi niềm này đã lên đến đỉnh điểm khi anh biết Khương Duật Bạch có bạn mới.
Chiều hôm đó có tiết Thể dục, đang học giữa chừng thì trời đổ mưa, thầy giáo hiếm khi hào phóng cho cả lớp tự do hoạt động. Lục Cẩm Diên lập tức chạy xuống nhà ăn mua một cái bánh ngọt nhỏ nhét vào túi, đội mưa chạy sang tòa nhà Nghệ thuật tìm Khương Duật Bạch.
Học sinh Mỹ thuật lớp 11 tầm này đều đang trong giờ chuyên môn, anh dựa theo trí nhớ tìm đến phòng tranh, lặng lẽ đứng trước cửa sổ nhìn vào trong. Bầu trời bên ngoài rất tối, trong phòng tranh bật đèn sáng choang, dưới ánh đèn tuyết trắng, anh lập tức nhận ra góc nghiêng quen thuộc.
Khương Duật Bạch đang ngồi trước giá vẽ phác thảo, mấy nam thanh nữ tú vây quanh cậu, thỉnh thoảng lại thốt lên tiếng khen ngợi. Chẳng mấy chốc, một bạn nữ đã che khuất hoàn toàn tầm mắt của Lục Cẩm Diên.
Anh nhíu mày nhưng vẫn kiên nhẫn chờ đợi, định bụng đợi cậu tan học mới gọi.
Khó khăn lắm mới đợi được tiếng chuông tan học, anh còn chưa kịp nhờ bạn học gọi người thì bên tai đã nghe thấy một giọng nói lạ lẫm: “Tiểu Bạch!”
Anh nhìn theo hướng tiếng vang, thấy một nam sinh vóc dáng gầy cao đang bước vào phòng tranh. Bên trong, Khương Duật Bạch cũng nhìn thấy Tề Đông Đông, trên môi nở nụ cười: “Đông Đông, sao cậu lại tới đây?”
Tề Đông Đông ngồi phịch xuống chiếc ghế bên cạnh: “Hôm nay tớ tập nhảy xong sớm, lát nữa xuống nhà ăn ăn bánh mì nhân kem chocolate mới ra lò nhé?”
Khương Duật Bạch ngạc nhiên: “Đông Đông, cậu được ăn bánh mì kem chocolate rồi à?”
“Mua cho cậu ăn đấy, tớ chỉ nhấm một miếng thôi.” Tề Đông Đông xoa xoa cái bụng phẳng lì của mình: “Thôi thì hai miếng vậy, còn lại cho cậu hết, dù sao cậu ăn cũng chẳng béo được.”
Hai người quen nhau lần đầu là ở nhà ăn trường, lúc đó Tề Đông Đông đang áp mặt vào tủ kính bán bánh ngọt nhìn chằm chằm, nước miếng sắp chảy ra đến nơi. Đúng lúc Khương Duật Bạch đi mua bánh, vốn là người cũng thích đồ ngọt nên cậu rất thấu hiểu cảm giác thèm thuồng đó. Cậu tưởng Tề Đông Đông quên mang thẻ cơm hoặc không có tiền nên đã lấy hết can đảm hỏi anh muốn ăn cái nào, cậu có thể trả tiền hộ trước.
Hôm đó, Tề Đông Đông rốt cuộc vẫn không mua được bánh, nhưng Khương Duật Bạch đã chia cho hắn một miếng nhỏ, ăn xong hắn vui đến mức như một gã béo hai trăm cân.
Sau đó mới biết Tề Đông Đông là học sinh lớp nhảy, hai người cùng học ở tòa nhà Nghệ thuật, phòng tranh và phòng nhảy lại gần nhau nên dần dà trở nên thân thiết.
“Vậy được rồi, cho cậu ăn hai miếng.” Khương Duật Bạch gật đầu: “Tớ vẫn còn một tiết nữa, cậu có muốn về nghỉ ngơi trước không?”
Tề Đông Đông định nói gì đó thì đột nhiên bị một giọng nói đầy giận dữ cắt ngang: “Khương Duật Bạch, ra đây một lát.”
Cậu giật nảy mình, quay đầu nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy một nam sinh cao ráo đang đứng ở cửa, đôi mắt đen sâu thẳm sắc lẹm, ngũ quan sắc sảo như tạc, đường xương hàm còn rõ ràng hơn cả kế hoạch cuộc đời của Tề Đông Đông nữa.
“Vãi đjan…” Tề Đông Đông thốt lên: “Trường mình lại có nam sinh đẹp trai đến mức này á?”
Cùng lúc đó, ánh mắt của tất cả học sinh trong phòng tranh đều tập trung lên người Lục Cẩm Diên, nhưng anh nói xong là quay người đi thẳng ra ngoài, bóng lưng vô cùng lạnh lùng. Khương Duật Bạch định thần lại, lập tức đặt bút vẽ xuống rồi đứng dậy.
“Tiểu Bạch, cậu quen cực phẩm trai đẹp thế này mà chẳng nói với tớ gì cả, không nể mặt nhau nhé!” Tề Đông Đông kéo tay áo cậu, trêu đùa.
Khương Duật Bạch nói nhỏ: “Cậu ấy là bạn thanh mai trúc mã tớ thường nhắc với cậu đó.”
“Cậu ta là Lục Cẩm Diên à?” Tề Đông Đông vỡ lẽ: “Hóa ra cậu ta chính là nam thần của trường, hèn chi!”
Lục Cẩm Diên đứng ở cửa đợi mãi không thấy người ra, quay lại nhìn thì thấy hai người dường như đang nắm tay nhau, sắc mặt càng thêm âm u.
“Tớ đi trước nhé.” Khương Duật Bạch rút tay áo ra, nhanh chóng đi tới cửa: “Sao anh lại tới đây?”
Lục Cẩm Diên chẳng nói chẳng rằng, nắm lấy cổ tay cậu kéo vào góc hành lang.
“Lục Cẩm Diên…” Khương Duật Bạch khẽ nhíu mày: “Anh làm em đau đấy.”
Lục Cẩm Diên lập tức nới lỏng lực tay, quay người đối diện với cậu: “Kẻ vừa rồi là ai?”
Khương Duật Bạch ngước mắt: “Anh nói Đông Đông sao?”
“Đông Đông?” Lục Cẩm Diên lặp lại cái tên, giọng nói kìm nén một cơn bão tố: “Quan hệ của hai người đã thân thiết đến mức độ này rồi?”
“Cậu ấy là bạn mới quen của em.” Khương Duật Bạch vẫn chưa nhận ra mức độ nghiêm trọng của vấn đề, nhẹ nhàng giải thích: “Cậu ấy là học sinh lớp nhảy, bọn em trước kia—”
“Anh không muốn biết hai người quen nhau thế nào!” Lục Cẩm Diên lần đầu tiên thô bạo ngắt lời cậu, tiến gần thêm một bước: “Điềm Điềm, sao em có thể lén lút kết bạn mới sau lưng anh?”
Khương Duật Bạch đầy vẻ vô tội: “Em đâu có lén lút, em vốn định giới thiệu cho hai người quen nhau mà.”
“Đó không phải trọng điểm, trọng điểm là—” Lục Cẩm Diên dùng hai tay giữ chặt vai cậu, cúi đầu nhìn chằm chằm: “Chẳng phải em đã có anh rồi sao?”
Khương Duật Bạch ngẩn ra: “Anh là anh, Đông Đông là Đông Đông, hai người đâu có giống nhau.”
“Anh với cậu ta đương nhiên là không giống nhau!” Lục Cẩm Diên bóp lấy cằm cậu nâng lên, trong đôi mắt đen như rực cháy những ngọn lửa: “Điềm Điềm, anh chỉ là không hy vọng giữa chúng ta có người thứ ba chen vào, em hiểu không?”
Khương Duật Bạch định nói cậu không hiểu, nhưng lúc này chuông vào lớp đã vang lên, đành đáp: “Em phải vào học tiếp đây, anh cũng về trước đi.”
“Tan học anh tới tìm em, em cứ đợi ở đây.” Lục Cẩm Diên buông tay, nhấn mạnh: “Không được đi nhà ăn với kẻ đó!”
Tan học, Tề Đông Đông lại là người đến trước.
“Đông Đông, xin lỗi nhé.” Khương Duật Bạch giọng áy náy: “Lục Cẩm Diên sắp tới tìm tớ rồi, tớ không đi ăn bánh mì kem chocolate với cậu được.”
“Không sao, chẳng lẽ cậu ta không cần ăn cơm à?” Tề Đông Đông xua tay: “Ba đứa mình cùng đi ăn là được.”
Khương Duật Bạch ngập ngừng: “Nhưng mà…”
“Sao thế?” Tề Đông Đông nhận ra thần sắc cậu không ổn: “Tớ không được đi cùng hai người à?”
“Lục Cẩm Diên, hình như…” Khương Duật Bạch nhíu mày: “Hình như cậu ấy không thích tớ kết bạn mới.”
Tề Đông Đông sững người: “Tại sao?”
Khương Duật Bạch lắc đầu: “Tớ cũng không biết.”
Tề Đông Đông nhớ lại một vài lời đồn đại mình từng nghe, vẻ mặt trở nên có chút kỳ quái: “Cái tính chiếm hữu của Lục Cẩm Diên đối với cậu, mạnh mẽ quá mức rồi đấy?”
Khương Duật Bạch chớp mắt: “Bọn tớ từ trước tới giờ vẫn luôn như vậy, có lẽ lần này là do tớ chưa cân nhắc đến suy nghĩ của cậu ấy.”
“Nhưng một người cả đời không thể chỉ có duy nhất một người bạn được!” Tề Đông Đông cố gắng uốn nắn suy nghĩ của cậu: “Dù là bạn từ nhỏ, cậu ta cũng không có quyền can thiệp vào quyền tự do kết bạn của cậu. Hay là, cậu không muốn làm bạn với tớ nữa?”
“Không có đâu, Đông Đông.” Khương Duật Bạch nghiêm túc đáp: “Lục Cẩm Diên là người quan trọng nhất của tớ, còn cậu là người bạn đầu tiên tớ quen ở trường, tớ sẽ bảo cậu ấy chấp nhận cậu.”
Tề Đông Đông cảm thấy cách nói này hơi kỳ kỳ, nhưng cũng không đi sâu tìm hiểu, chỉ bảo: “Vậy thì bắt đầu từ bữa tối nay đi!”
Khi Lục Cẩm Diên vội vã chạy tới phòng tranh, thứ anh nhìn thấy chính là cảnh hai người đang sóng vai tựa vào hành lang. Gương mặt đẹp trai biến ảo sắc thái liên tục, cuối cùng anh trầm giọng gọi: “Điềm Điềm, qua đây.”
Khương Duật Bạch quay lại nhìn anh: “Anh tới rồi à.”
“Xin chào, tớ là Tề Đông Đông.” Tề Đông Đông cũng quay lại, thân thiện chìa tay ra: “Tớ nghe Tiểu Bạch nhắc tới cậu nhiều lần rồi.”
Lục Cẩm Diên vươn cánh tay dài kéo người vào lòng mình, lạnh lùng đáp trả: “Còn tôi thì chưa bao giờ nghe Điềm Điềm nhắc tới cậu.”
Tề Đông Đông thu tay lại, không khách khí đáp lễ: “Vậy chắc chắn là vì dạo gần đây Tiểu Bạch dành thời gian ở bên tớ nhiều hơn rồi.”
“Cậu—” Lục Cẩm Diên quả nhiên không chịu nổi sự kích thích, nhưng vì Khương Duật Bạch còn ở đó nên chỉ có thể nghiến răng: “Bọn tôi đi ăn tối đây, mời cậu tự nhiên.”
“Tớ cũng định đi nhà ăn.” Tề Đông Đông cười một tiếng, không nhường bước: “Là tớ đã hẹn trước với Tiểu Bạch rồi.”
Bàn tay Khương Duật Bạch đang để xuôi bên hông vòng qua, khẽ nhéo tay Lục Cẩm Diên: “Chúng ta cùng đi nhà ăn đi.”
Cuối cùng, cả ba người cùng ngồi xuống bàn ăn.
Nhóm học sinh chạy ra khỏi lớp sớm nhất đã ăn xong rồi, lúc này nhà ăn cũng không còn nhiều người. Lục Cẩm Diên gọi phần ăn cho mình và Khương Duật Bạch, Tề Đông Đông tự thân vận động gọi một phần salad rau củ, rồi lại đi mua cái bánh mì kem chocolate hằng mong ước.
Bánh mì vừa ra lò vừa thơm vừa ngọt, hắn đưa lên mũi hít hà một lúc lâu, rồi mới cẩn thận bẻ một mẩu nhỏ bỏ vào miệng nếm thử.
“Ngon quá…” Hắn mãn nguyện nhắm mắt lại, khi mở ra thì đưa bánh mì cho Khương Duật Bạch: “Tiểu Bạch, chỗ còn lại thuộc về cậu đấy.”
Khương Duật Bạch vừa định đưa tay ra nhận thì đã bị một bàn tay lớn khác chặn lại.
Lục Cẩm Diên nhíu chặt mày: “Đồ cậu ăn dở rồi còn đưa cho Điềm Điềm làm gì?”
“Tớ mới cắn có một miếng thôi mà, còn là dùng tay bẻ nữa!” Tề Đông Đông trợn tròn mắt: “Vả lại trước đây bọn tớ vẫn chia nhau một cái bánh mì như thế, có vấn đề gì à?”
Khương Duật Bạch giải thích giúp: “Đông Đông học nhảy, phải kiểm soát cân nặng rất nghiêm ngặt nên không được ăn đồ nhiều calo.”
“Nếu đã vậy thì một miếng cũng không nên ăn.” Lục Cẩm Diên lạnh lùng nói: “Ăn một miếng rồi đưa cho người khác, không thấy rất mất lịch sự à?”
“Lịch sự?” Tề Đông Đông bật cười: “Lục nam thần, cậu thấy hiện giờ mình đang lịch sự lắm chắc?”
Sắc mặt Lục Cẩm Diên biến đổi, đôi môi mỏng mím chặt thành một đường thẳng.
Khương Duật Bạch bất lực: “Đông Đông, thực ra bình thường cậu ấy không thế này đâu…”
“Thôi được rồi, tớ mang về tự mình nhâm nhi vậy.” Không muốn làm bạn mình khó xử, Tề Đông Đông thu bánh mì lại, bỏ vào túi.
Sắc mặt Lục Cẩm Diên dịu lại một chút, anh gắp miếng thịt trong khay cơm của mình sang khay của Khương Duật Bạch.
“Em ăn không hết đâu.” Khương Duật Bạch quay mặt đi: “Anh tự ăn đi.”
Lục Cẩm Diên thản nhiên đáp: “Em ăn trước đi, ăn không hết thì đưa anh ăn nốt.”
Tề Đông Đông: “…”
Vừa nãy ai mới bảo đồ mình ăn rồi đưa cho người khác là rất mất lịch sự ấy nhỉ?
Ăn xong bữa tối, Lục Cẩm Diên lại đưa người về tòa nhà Nghệ thuật.
Tề Đông Đông đi theo sau không xa không gần, nhìn tư thế thân mật đến cực điểm của hai người, trong lòng cảm thấy thật phức tạp.
Lúc sắp chia tay, Lục Cẩm Diên lấy từ trong túi ra một chiếc bánh ngọt nhỏ.
Bánh đã bị hơi nóng cơ thể làm chảy ra một chút, trông thật sự không được đẹp mắt cho lắm, nhưng Khương Duật Bạch vẫn vui vẻ nhận lấy, nâng niu trong lòng bàn tay.
“Lần đầu sang tìm em anh đã định đưa cho em rồi.” Lục Cẩm Diên nhìn chằm chằm cậu, giọng nói chứa đựng mấy phần tủi thân: “Điềm Điềm, hứa với anh, chỉ được ăn bánh anh đưa thôi có được không?”
Khương Duật Bạch hiểu được ý tứ sâu xa trong lời nói của anh, cậu cắn môi dưới, ngẩng mặt lên đáp: “Lục Cẩm Diên, anh mãi mãi đứng vị trí thứ nhất trong lòng em.”
Trái tim Lục Cẩm Diên run lên, bất chấp các bạn học đang đi ngang qua, anh vươn tay ôm chặt lấy người vào lòng: “Không đủ, Điềm Điềm, vẫn không đủ…”
Rốt cuộc là không đủ cái gì, chính anh cũng không rõ lắm, chỉ là chưa bao giờ anh cảm nhận được chân thực như lúc này, rằng bé thỏ trắng anh nâng niu trong lòng bàn tay thực sự đã lớn rồi.
Trong thế giới của Khương Duật Bạch, không còn chỉ có mỗi mình anh nữa.
“Về học tự học trước đi.” Khương Duật Bạch nhẹ nhàng vỗ vỗ lên bờ vai rộng lớn của anh: “Tối nay cùng về nhà nhé.”
Lục Cẩm Diên siết chặt eo cậu, hít sâu một hơi rồi mới buông ra: “Được, tối nay đợi anh.”
Khương Duật Bạch đứng tại chỗ, ngoan ngoãn vẫy vẫy bàn tay nhỏ.
Sau khi Lục Cẩm Diên rời đi, Tề Đông Đông đứng ở đằng xa mới dám bước tới: “Tiểu Bạch, cậu thực sự không thấy cái tính kiểm soát của Lục Cẩm Diên quá mạnh à?”
“Không thấy.” Khương Duật Bạch bước vào tòa nhà: “Cậu ấy đối xử với tớ rất tốt, bình thường cũng rất chiều chuộng tớ.”
“Quan hệ giữa hai người…” Tề Đông Đông cân nhắc từ ngữ: “Dù tình bạn cũng có tính bài trừ người ngoài, nhưng ánh mắt Lục Cẩm Diên nhìn cậu không bình thường chút nào.”
Bước chân Khương Duật Bạch khựng lại: “Ý cậu là sao?”
“Ánh mắt cậu ta nhìn cậu, còn cả cái tính chiếm hữu đáng sợ đó nữa, chẳng giống dành cho bạn nối khố chút nào.” Tề Đông Đông nhớ lại lời đồn về “vợ nuôi từ bé”, dứt khoát nói ra suy đoán của mình: “Mà giống như dành cho người yêu hơn.”
Khương Duật Bạch nhất thời sững sờ: “Người yêu?”
“Đúng.” Tề Đông Đông khẳng định chắc nịch.
“Không thể nào.” Khương Duật Bạch hoàn hồn, cảm thấy thật nực cười: “Bọn tớ là bạn bè cùng nhau lớn lên từ nhỏ, giống như cậu nói đấy, tình bạn cũng có tính bài trừ, tớ có thể hiểu được cậu ấy.”
Tề Đông Đông hỏi ngược lại: “Vậy cậu đã thấy thằng con trai nào không cho anh em của mình kết bạn với con gái chưa?”
Khương Duật Bạch lộ vẻ kinh ngạc: “Sao cậu biết?”
“Xem ra lời đồn là thật rồi.” Vẻ mặt Tề Đông Đông khó mà diễn tả được bằng lời: “Tiểu Bạch, cậu không tò mò tại sao cậu đẹp trai thế này mà trong trường chẳng có ai tỏ tình với cậu hả?”
“Trông tớ đâu có hợp thẩm mỹ đại chúng đâu.” Khương Duật Bạch chẳng thấy lạ chút nào: “Con gái đều thích kiểu như Lục Cẩm Diên thôi.”
“Tớ phục cậu luôn, đẹp như tiên giáng trần thế này mà bảo không hợp thẩm mỹ đại chúng?” Tề Đông Đông hận không thể lôi ngay cái gương ra cho cậu soi: “Tớ nói cho cậu biết nhé, sự thật là Lục Cẩm Diên đã sớm bóp chết mọi đóa hoa đào định tiếp cận cậu rồi!”
Vẻ mặt Khương Duật Bạch ngơ ngác: “Có chuyện đó ư…”
“Cậu thực sự bị Lục Cẩm Diên bao vây quá lâu rồi.” Tề Đông Đông nhìn cậu bằng ánh mắt không nói nên lời: “Tiểu Bạch, trong cuộc đời cậu chỉ có Lục Cẩm Diên, nếu một ngày nào đó cậu ta không cần cậu nữa, cậu sẽ trở nên rất đáng thương.”
“Sẽ không đâu.” Hàng mi dài và dày rung lên dữ dội, Khương Duật Bạch cất bước lên lầu: “Cậu ấy sẽ không bỏ rơi tớ đâu.”
Tề Đông Đông đuổi theo cậu: “Theo như cậu nói cậu ta là trai thẳng, vậy sớm muộn gì cậu ta cũng phải kết hôn sinh con, lúc đó cậu ta giữ cậu lại kiểu gì?”
Khương Duật Bạch lại khựng lại, đầu óc như bị nhét vào một mớ bòng bong, cắt không đứt mà gỡ cũng chẳng xong.
“Không sao.” Tề Đông Đông vỗ vai cậu: “Thẳng hay không, thử một cái là biết ngay.”
Hết Ngoại truyện 04: Nếu 05
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.