Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

CHƯƠNG 23: CHƯƠNG 23

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Khương Duật Bạch vốn định ăn trưa xong sẽ quay lại trường ngay, nhưng dưới sự xúi giục của Đông Đông, cậu đã hiếm hoi tự cho phép mình nghỉ ngơi nửa ngày.
“Bảo bối, mày thật sự quá khô khan, chẳng biết hưởng thụ gì cả.” Tề Đông Đông khổ tâm khuyên bảo, “Đời người ngắn ngủi, phải kịp thời hành lạc. Ăn được cứ ăn, chơi được cứ chơi, thế mới không lãng phí thời gian tươi đẹp này chứ!”
Khương Duật Bạch khẽ cau mày, giọng trầm xuống: “Tao không cố ý đâu Đông Đông, tao chỉ là… không biết ngoài vẽ tranh ra, tao còn có thể làm gì khác.”
Tề Đông Đông sững người, bất chợt nhớ đến những ngày tháng trước kia của Tiểu Bạch, vẻ mặt lập tức chuyển sang xót xa.
“Tao không biết đi xe đạp, không biết chơi game, cũng không biết chơi bóng rổ.” Khương Duật Bạch cười tự giễu, “Cái gì tao cũng không biết.”
Những điều người bình thường vốn dĩ đều biết làm, đối với cậu lại hoàn toàn xa lạ.
“Ai bảo thế? Tiểu Bạch của chúng ta thông minh như vậy, muốn làm gì mà chẳng làm tốt?” Tề Đông Đông lập tức vòng tay ôm lấy bờ vai gầy guộc của cậu, giọng điệu khoa trương, “Mày xem, lần đầu tiên học bóng rổ mày đã ném trúng đích rồi, đó chẳng lẽ không phải là thiên phú bẩm sinh à?”
Khương Duật Bạch nhớ lại lời khen của Lục Cẩm Diên trên sân bóng, lần này cậu nở nụ cười chân thành: “Là do Lục Cẩm Diên dạy tốt thôi.”
Một người có kỹ thuật bóng rổ cao siêu như vậy, lại sẵn lòng dạy cậu từ những kỹ năng dẫn bóng cơ bản nhất, kiên nhẫn đến lạ kỳ.
“Được rồi, vậy lần này miễn cưỡng ghi công cho đại nam thần trường mình nhé.” Tề Đông Đông buông tay ra, không nhịn được mà “chậc” một tiếng, “Nhưng nói thật, nếu hắn không phải là trai thẳng kỳ thị đồng tính, thì con người cũng khá ổn đấy.”
“Hắn rất tốt.” Khương Duật Bạch nghiêm túc đính chính, “Nhưng ai cũng có giới hạn cuối cùng, chỉ cần tao không chạm vào giới hạn của hắn, chúng tao có thể chung sống hòa bình trong một phòng.”
“Được rồi được rồi, tao biết Lục Cẩm Diên rất tốt rồi!” Tề Đông Đông bị dáng vẻ nghiêm túc của cậu làm cho phì cười, vươn tay khoác vai cậu dắt đi, “Đi thôi, anh Đông đưa bảo bối đi chơi nào!”
Khương Duật Bạch lặng lẽ vùng ra một chút: “Có thể đừng ôm eo không?”
Tề Đông Đông không hiểu: “Sao thế?”
“Thế này trông… gay lắm…” Khương Duật Bạch nhỏ giọng nói.
TruyenLau.com “Bảo bối ơi ha ha ha! Mày đáng yêu quá đi mất ha ha ha ha!” Tề Đông Đông cười đến suýt hụt hơi.
Tuy nhiên, sau khi cười thỏa thuê, hắn vẫn buông tay ra, thì thầm hỏi: “Vậy khoác vai chắc được chứ? Trai thẳng thích nhất là kiểu kề vai sát cánh mà!”
Khương Duật Bạch suy nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý: “Được.”
Đầu tháng Mười, buổi chiều nắng vẫn còn gắt, hai người quyết định đi mua sắm ở một trung tâm thương mại lớn trước.
“Đã lâu lắm rồi tao không đi mua đồ mới, khó khăn lắm cậu mới chịu đi cùng, lần này tao phải mua cho đã đời!” Tề Đông Đông đứng trước cửa hàng thời trang thương hiệu, hùng hồn tuyên bố.
Website TruyenLau.com Cả hai đều có vóc dáng như người mẫu, đặc biệt là Tề Đông Đông, người học múa nên thân hình cực kỳ săn chắc, chọn đồ phong cách thường ngày hầu như không bao giờ sai.
Cộng thêm gu thẩm mỹ cực tốt của Khương Duật Bạch, lại rất biết cách phối màu quần áo, nhân viên bán hàng hoàn toàn không có cơ hội thể hiện, chẳng mấy chốc họ đã mua được mấy bộ.
“Bộ này thế nào?” Tề Đông Đông đứng trước gương soi, tạo dáng.
Website TruyenLau.com Khương Duật Bạch còn chưa kịp lên tiếng, cô nhân viên đã nhiệt tình khen ngợi: “Đẹp quá! Bộ này cực kỳ hợp với quý khách!”
“Đúng vậy, mắt nhìn của ngài thật sự quá tốt, đây là mẫu nam được ưa chuộng nhất mùa này của chúng tôi đấy, cả thành phố chỉ còn duy nhất bộ này thôi!” Một nhân viên khác tiếp lời, “Nếu ngài thích thì nhất định đừng bỏ lỡ nhé!”
Tề Đông Đông thản nhiên nghe họ tâng bốc xong, qua gương nhìn sang bạn mình: “Tiểu Bạch, thấy sao?”
Khương Duật Bạch gật đầu tán thành: “Đẹp.”
Tề Đông Đông hài lòng: “Được, lấy luôn bộ này đi.”
Nhưng lúc thanh toán, hắn ngượng ngùng phát hiện mình mua quá nhiều, thẻ bị từ chối, đành rút ra một chiếc thẻ khác: “Đổi thẻ này đi.”
Kết quả khi nhân viên quẹt thẻ, máy vẫn hiển thị số dư không đủ, ánh mắt nhìn họ lập tức thay đổi.
Sắc mặt Tề Đông Đông cũng không được tốt, đang định lên tiếng bảo không mua nữa thì một bàn tay nhẹ nhàng vỗ lên lưng cậu, một giọng nói trong trẻo vang lên: “Thanh toán bằng Alipay được không?”
Nhân viên bán hàng lập tức nở nụ cười rạng rỡ: “Tất nhiên là được ạ!”
“Tiểu Bạch…” Tề Đông Đông nhíu mày, “Không sao đâu, thẻ của tao bị ông già giới hạn hạn mức rồi, bộ này tao không mua cũng được.”
“Rất hợp với mày mà.” Khương Duật Bạch thản nhiên thanh toán xong, “Chúng ta đi thôi.”
Vừa ra khỏi cửa hàng, Tề Đông Đông đã khôi phục lại sức sống: “Bảo bối, đợi tao cãi nhau xong với ông già sẽ trả lại tiền cho mày ngay!”
Khương Duật Bạch lắc đầu: “Không cần trả đâu, coi như quà tao tặng mày đi.”
“Thế sao được?” Tề Đông Đông huých vai cậu, “Số tiền này không nhỏ đâu, tao không thể cứ thế mà nhận được.”
“Giữa chúng ta không cần tính toán rạch ròi như vậy đâu.” Khương Duật Bạch quay sang nhìn hắn, “Đông Đông, mày là người bạn mà tao trân trọng nhất, bao nhiêu tiền cũng không đổi được.”
Hơn nữa, tiền bạc đối với cậu mà nói, chẳng qua chỉ là những con số.
Người đó chưa bao giờ để cậu chịu thiệt thòi về mặt vật chất.
Chỉ một câu nói đơn giản mà khiến mũi Tề Đông Đông cay cay, suýt chút nữa là bật khóc tại chỗ, hắn đành cố ý lên giọng để che giấu sự xúc động của mình: “Được rồi được rồi, tao nhận là được chứ gì? Tiểu Bạch, mày đừng có làm tao khóc nhè xấu hổ giữa trung tâm thương mại nhé!”
Khương Duật Bạch cong môi cười, chuyển chủ đề: “Mua quần áo xong rồi, tiếp theo chúng ta đi đâu?”
“Á, đợi đã!” Tề Đông Đông nhớ ra việc chính, kéo tay cậu lùi lại phía cửa, “Chúng ta chụp mấy tấm ảnh trước đã.”
Khương Duật Bạch không hiểu chụp ảnh ở cửa hàng quần áo để làm gì, nhưng đã hứa chiều nay nghe theo sự sắp xếp của Đông Đông nên cậu ngoan ngoãn xách túi đứng ở cửa tiệm.
Tề Đông Đông chỉ đạo cậu tạo dáng qua lại, chụp liên tiếp mấy tấm mới hài lòng cất điện thoại đi: “Xong, địa điểm tiếp theo, tiến về rạp chiếu phim!”
Tầng sáu của trung tâm thương mại là rạp chiếu phim, kỳ nghỉ Quốc khánh rạp nào cũng chật kín người.
Tề Đông Đông đặc biệt chọn một bộ phim tình cảm có đánh giá khá tốt, mua vé xong là vừa kịp giờ vào cửa.
Khương Duật Bạch bình thường hầu như không ra ngoài xem phim, không quen với những nơi đông người như vậy, lông mày bất giác nhíu lại.
Tề Đông Đông đi trước mở đường, sau khi hai người ngồi xuống cậu mới khẽ thở phào nhẹ nhõm. Kết quả nhìn quanh một vòng, cậu phát hiện hai người bị bao vây hoàn toàn bởi các cặp đôi.
“Nghe nói phim này hay lắm.” Tề Đông Đông đặt hũ bỏng ngô vào chỗ để tay trên ghế, ghé sát vào nói nhỏ, “Xem phim ở rạp và xem trên điện thoại không khí hoàn toàn khác biệt, mày sẽ thích cho mà xem.”
Quả nhiên, sau khi phim bắt đầu, Khương Duật Bạch nhanh chóng đắm chìm vào cốt truyện, quên mất những người xung quanh. Nhưng Tề Đông Đông vẫn ghi nhớ sứ mệnh của mình, sau khi tắt đèn flash, chụp vài tấm ảnh màn hình lớn, rồi lại quay người chụp góc nghiêng của Tiểu Bạch. Trong rạp tối om, chỉ có ánh sáng phát ra từ màn hình, nhưng dù vậy, đường nét góc nghiêng được chụp gần vẫn vô cùng xinh đẹp, ánh sáng mờ ảo trái lại còn tăng thêm vài phần huyền bí, khiến người ta không kìm lòng được mà muốn nhìn chằm chằm để khám phá.
Tề Đông Đông vô cùng hài lòng, yên tâm xem phim.
Xem xong phim ra ngoài, hai người lại đi dạo quanh đó một vòng, chụp thêm mấy tấm ảnh, cuối cùng bước vào một nhà hàng nổi tiếng trên mạng có không gian rất phong cách để ăn tối.
Trong lúc chờ món ăn lên, Tề Đông Đông lật đi lật lại xem những bức ảnh mình đã chụp, phát hiện hầu như không cần chỉnh sửa gì, liền chọn ra vài tấm có bố cục đẹp nhất, thêm một cái lọc màu đơn giản.
“Giờ chỉ thiếu một tấm cuối cùng là đại công cáo thành!” Tề Đông Đông duỗi chân ra, bảo Tiểu Bạch làm động tác tương tự, chụp một tấm ảnh hai đôi chân kề sát vào nhau.
“Chậc…” Chụp xong, hắn lắc đầu, “Không được, hôm nay bộ dạng này của tao không giống sinh viên thể thao lắm, chân trông cũng không đủ cơ bắp.”
“Chắc không sao đâu?” Khương Duật Bạch nhìn tấm ảnh, “Lục Cẩm Diên cũng chẳng soi kỹ thế đâu.”
“Sao mày biết hắn không soi kỹ? Chi tiết là phải làm cho tới.” Mắt Tề Đông Đông đảo một vòng, nhắm vào mấy anh chàng đẹp trai ở bàn trong góc, “Đợi nhé Tiểu Bạch, để tao đi mượn một đôi chân cho mày!”
Khương Duật Bạch: “?”
Một phút sau, Tề Đông Đông dẫn một chàng trai cao lớn nhất bàn đó quay lại, cười híp mắt nói: “Xong rồi!”
Chàng trai mặc quần short thể thao nhìn Khương Duật Bạch, nhe răng cười: “Xin chào, tôi là Trần Thần.”
“Xin chào.” Khương Duật Bạch khẽ gật đầu, “Làm phiền cậu rồi.”
Chàng trai rất hợp tác, bảo tạo dáng thế nào là làm thế đó, Tề Đông Đông chụp cuồng nhiệt mười mấy tấm mới chịu tha cho người ta.
Khương Duật Bạch không nhịn được tò mò hỏi: “Đông Đông, sao mày thuyết phục được người ta chụp ảnh thế?”
“Tao bảo tao là sinh viên khoa Nhiếp ảnh trường đại học A, có bài tập quay chụp cần nhờ cậu ấy giúp đỡ, sau này sẽ mời cậu ấy đi ăn một bữa.” Tề Đông Đông nháy mắt trái, “Đơn giản thế thôi!”
Khương Duật Bạch: “…”
**
Tại nhà thi đấu bóng rổ trường đại học A, ngày tập luyện cuối cùng cuối cùng cũng kết thúc, các thành viên reo hò vui sướng, xôn xao bàn tán tối nay đi đâu quẩy xuyên đêm.
Lục Cẩm Diên đang ngồi trên ghế uống nước, có người chạy lại hỏi: “Anh Lục, tối nay có đi liên hoan không?”
Lời từ chối vừa đến cửa miệng bỗng quay ngoắt lại: “Có chứ.”
Anh vẫn chưa chuẩn bị tâm lý xong, không biết khi về phải đối mặt với Tiểu Bạch thế nào.
Trốn được ngày nào hay ngày nấy vậy…
Các thành viên bàn bạc một hồi, chốt xong địa điểm đầu tiên, dọn dẹp xong là định xuất phát.
Lục Cẩm Diên bước vào phòng thay đồ, thay một bộ quần áo sạch sẽ, đang định đi ra thì điện thoại trong túi rung lên.
Anh rút điện thoại ra, bắt máy: “Alo.”
“Anh Lục, tối nay mấy giờ mày về?” Thẩm Chiếu vừa chơi game vừa nói, “Về nhớ mang cơm cho tao nhé!”
“Sao mày không lười chết luôn đi?” Lục Cẩm Diên mắng khẽ một câu, “Tối nay đội bóng liên hoan, không về sớm được đâu, mày nói… nói Tiểu Bạch mang cơm cho mày đi.”
“Á!” Thẩm Chiếu kêu lên một tiếng thảm thiết, “Tao hỏi Tiểu Bạch rồi, tối nay cậu ấy cũng ở ngoài.”
“Thế à?” Lục Cẩm Diên khựng bước chân, bất giác cảnh giác, “Cậu ấy có nói bao giờ về không?”
Thẩm Chiếu vô tri vô giác trả lời: “Không nói, xem vòng bạn bè cậu ấy vừa đăng, hình như còn chưa ăn tối.”
“Được rồi, lát nữa nói sau.” Lục Cẩm Diên lạnh lùng cúp máy, bấm vào vòng bạn bè WeChat lướt xuống.
Vài giây sau, những ngón tay thon dài khựng lại trên màn hình.
Khương Duật Bạch: [Đã lâu không gặp.]
Kèm theo ảnh là một bộ chín tấm đầy đủ.
Lục Cẩm Diên khẽ nheo mắt, bấm vào từng tấm ảnh lớn để xem.
Tấm thứ nhất là ảnh chụp toàn thân trước cửa hàng quần áo nam hiệu.
Quần áo mới rất vừa vặn, tôn lên dáng người cao ráo thẳng tắp của cậu, trông còn đẹp hơn cả người mẫu trên sàn diễn.
Tấm thứ hai chụp màn hình rạp chiếu phim.
Tiểu Bạch đi xem phim một mình sao?
Tấm thứ ba là một bóng nghiêng mờ ảo.
Dùng hai ngón tay phóng to ảnh trên màn hình, anh xem đi xem lại mấy lần, ma xui quỷ khiến thế nào lại lưu tấm ảnh đó về.
Lưu xong, anh không nhịn được mà nhíu mày.
Rốt cuộc là ai đã chụp những tấm ảnh này cho Tiểu Bạch?
Cho đến khi lướt tới tấm cuối cùng, khuôn mặt đẹp trai bỗng tối sầm. Trên ảnh, đầu gối của hai người thân mật chạm vào nhau, một người anh nhận ra, còn đôi chân mặc quần short thể thao cơ bắp săn chắc kia, lông chân rậm rạp, nhìn qua là biết chân của một người đàn ông trưởng thành.
Lục Cẩm Diên cuối cùng cũng muộn màng phản ứng lại, hôm nay Tiểu Bạch đi hẹn hò với bạn trai sao?
“Anh Lục, xong chưa?” Ngoài cửa vang lên tiếng gọi của đồng đội, “Chuẩn bị đi thôi!”
Lục Cẩm Diên bừng tỉnh, sải bước ra cửa, giọng nói trầm thấp lạnh lẽo: “Tao không đi nữa.”
Thành viên đến gọi cậu bị dọa cho giật mình bởi sắc mặt u ám đó, bất giác rụt cổ lại: “Anh Lục, có chuyện gì xảy ra à?”
“Không có gì.” Lục Cẩm Diên một tay siết chặt điện thoại, không ngoảnh đầu lại mà rời khỏi nhà thi đấu.
Về đến ký túc xá, anh đẩy cửa vào, thấy chỉ có mỗi mình lão Tam đang chơi game.
“Anh Lục sao mày lại về rồi?” Thẩm Chiếu tháo tai nghe ra, ngạc nhiên nhìn cậu, “Chẳng phải bảo tối nay có liên hoan à?”
“Tạm thời hủy rồi.” Lục Cẩm Diên vô cảm đi đến bàn mình, “Mày gửi tin nhắn cho Tiểu Bạch hỏi xem bao giờ cậu ấy về.”
Thẩm Chiếu buột miệng: “Tự mày gửi đi?”
Lục Cẩm Diên liếc hắn một cái: “Có gửi không?”
“Gửi gửi gửi!” Thẩm Chiếu hèn ngay lập tức, nhanh nhẹn mở điện thoại gửi tin nhắn thoại, “Tiểu Bạch, tối nay bao giờ cậu về thế?”
Lục Cẩm Diên cầm chiếc bút trên bàn, kẹp giữa các kẽ ngón tay xoay tròn, kiềm chế sự bồn chồn khó hiểu trong lòng, chờ đợi hồi âm.
Đầy một phút sau, Thẩm Chiếu mới lên tiếng truyền đạt: “Tiểu Bạch nói tối nay cậu ấy không về.”
Chiếc bút đang xoay lập tức dừng lại, Lục Cẩm Diên nghiêng đầu: “Không về là ý gì?”
“Không về là ngủ lại bên ngoài chứ sao!” Thẩm Chiếu mở một gói đồ ăn vặt.
Đôi lông mày nhíu chặt lại, Lục Cẩm Diên gần như lẩm bẩm một mình: “Cậu ấy chưa bao giờ đi đêm không về cả.”
“Đều là sinh viên đại học rồi, ngủ lại bên ngoài có gì lạ đâu?” Thẩm Chiếu dửng dưng ném miếng khoai tây chiên vào miệng, “Chắc hôm nay Tiểu Bạch đi chơi với bạn rồi.”
Lục Cẩm Diên ấn mạnh thân bút, chân răng tê dại.
Không phải, là bạn trai, là đi qua đêm với bạn trai.
Đêm nay bọn họ sẽ vào khách sạn, Tiểu Bạch sẽ tắm trong phòng tắm khách sạn, tắm xong sẽ mặc áo choàng tắm rộng thênh thang đi ra…
Giây tiếp theo, một tiếng “rắc” giòn tan vang lên, chiếc bút đó vậy mà bị anh bẻ gãy làm đôi.
Thẩm Chiếu há hốc mồm, ánh mắt nghi ngờ nhìn cậu: “Anh Lục, ai chọc giận mày thế?”
“Không được.” Lục Cẩm Diên đập mạnh nắm đấm xuống mặt bàn, lồng ngực săn chắc phập phồng, hơi thở dồn dập lặp lại, “Không được!”
Thẩm Chiếu ngơ ngác: “Cái, cái gì không được?”
Không được ở khách sạn với người đàn ông khác, không được để người đàn ông khác nhìn thấy hõm eo ở thắt lưng và hình xăm, không được cùng với người đàn ông khác ôm hôn thậm chí là….
Khoảnh khắc này, Lục Cẩm Diên cảm nhận rõ ràng một loại cảm xúc đáng sợ và xa lạ, giống như thủy triều nhấn chìm anh từ đầu đến chân.
Chua xót, sắc bén, như một lưỡi dao cứa rách trái tim anh.
Chỉ cần nghĩ đến việc có người sẽ làm với Tiểu Bạch những việc mà anh đã làm trong mơ, anh gần như không thể áp chế nổi con quái thú đang gào thét điên cuồng trong lòng.
Thẩm Chiếu đứng dậy, lo lắng hỏi: “Anh Lục, không sao chứ?”
Quen nhau bao lâu nay, hắn chưa bao giờ thấy anh Lục mất kiểm soát cảm xúc đến mức này.
Lục Cẩm Diên nhắm mắt lại, sau đó chẳng màng gì nữa, cầm lấy điện thoại, gọi vào số của Khương Duật Bạch.
Hết chương 23

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu