Ngoại truyện 03
Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Mùa tốt nghiệp, khi nhiều cặp đôi phải đối mặt với thực tế mỗi người một ngả, Khương Duật Bạch và Lục Cẩm Diên bước sang năm thứ ba của cuộc sống chung.
Lúc này công ty của Lục Cẩm Diên đã đi vào quỹ đạo, còn Khương Duật Bạch ở lại phòng tranh của Đan Vinh dạy học sinh, thỉnh thoảng nhận thêm một số hợp đồng minh họa thương mại, tâm sức chính vẫn đặt vào sáng tác hội họa.
Tương lai cậu muốn trở thành một họa sĩ như thầy Đan, mở phòng tranh của riêng mình và tổ chức triển lãm cá nhân.
Sau khi tốt nghiệp, công việc bận rộn không làm mối quan hệ của hai người lạnh nhạt đi, trái lại Lục Cẩm Diên ngày càng dính người, ngoài lúc làm việc ra thì toàn tìm cách để được ở gần vợ. Thỉnh thoảng đang làm việc mà cơn nghiện vợ tái phát, anh chẳng ngại ngần gì mà gọi video cho Khương Duật Bạch ngay tại công ty.
Thế là tất cả mọi người trong công ty đều biết sếp lớn là kẻ cuồng vợ, mở miệng ra là thầy Tiểu Bạch nhà tôi thế này thế nọ, trong văn phòng đâu đâu cũng có đồ của vợ, tranh vợ vẽ, ảnh vợ chụp, ảnh chụp chung của hai người…
Mọi người xung quanh đều ngưỡng mộ tình yêu đẹp từ đồng phục đến áo vest của hai người, nhưng chỉ Khương Duật Bạch biết, dạo gần đây bạn trai cậu có gì đó không đúng.
Mấy năm qua, Lục Cẩm Diên chưa bao giờ giấu giếm hay có bí mật gì với cậu. Hình nền điện thoại là ảnh chụp chung của hai người, mật khẩu là sinh nhật cậu, thỉnh thoảng bận rộn quá anh còn nhờ cậu nghe điện thoại hay check tin nhắn hộ. Nhưng mấy ngày nay, Lục Cẩm Diên bỗng nhiên trở nên thần thần bí bí, mỗi lần nghe điện thoại đều có vẻ căng thẳng, thậm chí nghe một tin nhắn thoại cũng phải lẩn ra một góc.
Tối hôm đó, Khương Duật Bạch tắm xong, vừa lau tóc vừa bước ra khỏi phòng tắm thì thấy điện thoại đặt trên giường đang rung, cậu vô thức định đi tới xem là ai gọi. Kết quả giây tiếp theo, một bóng người cao lớn vụt hiện ra phía sau, với tốc độ nhanh như chớp lấy mất điện thoại.
Bàn tay đang vươn ra của Khương Duật Bạch sững lại giữa không trung, cậu không nhịn được khẽ chau mày.
“Vợ ơi…” Lục Cẩm Diên ném điện thoại lên bàn, ôm lấy cậu từ phía sau, vùi mặt vào hõm cổ cậu hít một hơi thật sâu, “Vợ thơm quá…”
Khương Duật Bạch bị anh cọ đến mức hơi ngứa, khẽ né mặt đi, nhỏ giọng hỏi: “Ai gọi điện vậy?”
“Không có ai đâu…” Lục Cẩm Diên siết chặt vòng tay, đôi môi nóng bỏng rơi trên cổ, quấn quýt hôn lên trên, “Chuyện công việc thôi, không quan trọng.”
Khương Duật Bạch giãy giụa một chút: “Chuyện công việc sao lại không quan trọng?”
“Bất kể chuyện gì cũng không quan trọng bằng vợ.” Lục Cẩm Diên cười mơ hồ bên tai cậu, hôn lên vành tai ướt át, bàn tay nóng bỏng cũng luồn vào trong, “Vợ ơi, hôm nay thử cái đó… được không?”
Mặc dù trong lòng vẫn còn nghi ngại, nhưng cậu nhanh chóng bị Lục Cẩm Diên kéo vào hố sâu tình ái quen thuộc, như một người sắp chết đuối chỉ có thể ôm chặt lấy chiếc phao cứu sinh trên người mình…
Sáng sớm hôm sau, Khương Duật Bạch lại bị đánh thức bởi những nụ hôn.
“Chào buổi sáng, người đẹp ngủ trong rừng.” Kết thúc nụ hôn, hơi thở Lục Cẩm Diên hơi dồn dập, “Bữa sáng làm xong rồi, giờ dậy ăn nhé?”
Sau khi đi làm, Lục Cẩm Diên vẫn duy trì thói quen nấu nướng, thỉnh thoảng tăng ca muộn không kịp làm bữa tối, nhưng bữa sáng thì chưa bao giờ thiếu, mỗi ngày đều thay đổi thực đơn để dỗ cậu ăn nhiều hơn một chút. TruyenLau
Khương Duật Bạch dậy rửa mặt, ngồi vào bàn ăn. Lục Cẩm Diên gắp một miếng bánh bắp giòn ngọt đưa đến bên môi cậu, bảo cậu cắn một miếng: “Ngon không?”
“Ngon.” Khương Duật Bạch gật đầu, định cắn thêm miếng nữa thì kết quả anh chàng này lại tống toàn bộ phần lớn còn lại vào miệng mình.
Lục Cẩm Diên híp mắt ăn xong miếng bánh, lại ghé sát hôn “chụt” một cái thật kêu: “Thơm thật.”
Ăn sáng xong, Lục Cẩm Diên về phòng thay đồ. TruyenLau
Khương Duật Bạch đứng ở cửa phòng ngủ, nhìn anh cài từng chiếc cúc áo sơ mi trắng: “Hôm nay là thứ Bảy, anh cũng phải đến công ty à?”
“Ừm, đi xử lý chút việc.” Lục Cẩm Diên quay người lại, nhìn cậu đầy mong chờ, “Vợ ơi, lại đây chọn cà vạt cho anh được không?”
“Được.” Khương Duật Bạch đáp lời, đi tới chọn một chiếc cà vạt màu xanh thẫm có vân chìm, đưa tay thắt lên cổ cho anh.
Bộ vest đầu tiên Lục Cẩm Diên mặc là cậu mua, chiếc cà vạt đầu tiên cũng là cậu tự tay thắt cho. Anh chàng này thậm chí còn chẳng buồn học cách thắt cà vạt, nếu cậu không giúp thì anh thà không thắt còn hơn.
Những ngón tay trắng trẻo thon dài linh hoạt đưa đẩy vài cái, một nút thắt Windsor đẹp đẽ đã hoàn thành. TruyenLau.com
“Vợ thắt cà vạt đẹp thật đấy!” Lục Cẩm Diên nhìn xuống nút thắt, cười híp mắt ghé lại đòi hôn, “Thưởng cho vợ một cái hôn nào…”
Khương Duật Bạch theo thói quen ngửa mặt lên hôn anh.
“Không được, anh phải đi rồi.”
Hôn một lát, Lục Cẩm Diên buộc mình phải tách ra, “Ở nhà đợi anh về, tối anh làm món ngon cho em.”
Sau khi tiễn Lục Cẩm Diên đi, Khương Duật Bạch quay lại phòng ngủ, cầm điện thoại gửi tin nhắn cho Đông Đông.
Khương Duật Bạch: [Đông Đông, tao cảm thấy hình như Lục Cẩm Diên có chuyện giấu tao.]
Tề Đông Đông: [Lão Lục nhà mày làm gì cũng báo cáo với mày một tiếng, hắn thì có chuyện gì giấu mày được chứ?]
Khương Duật Bạch: [Không biết, dạo này anh ấy không cho tao xem điện thoại, toàn lẩn đi nghe điện thoại thôi.]
Khương Duật Bạch: [Hôm nay thứ Bảy mà anh ấy còn đến công ty tăng ca.]
Tề Đông Đông: [Chẳng lẽ nào?]
Tề Đông Đông: [Nghe màu miêu tả sao thấy hơi giống kiểu…]
Khương Duật Bạch: [Đông Đông, mày nói xem có phải bọn tao đến thời kỳ ngứa ngáy năm thứ ba rồi không?]
Tề Đông Đông: [Dạo này chuyện đó của hai người có hòa hợp không?]
Khương Duật Bạch: [Chuyện gì cơ?]
Tề Đông Đông: [Trên giường.]
Khương Duật Bạch ngước mắt nhìn mình trong gương, vùng da lộ ra ở cổ áo ngủ đầy những vết hôn, trong đầu không khỏi hiện lên những cảnh tượng đêm qua, đến cả vành tai cũng đỏ bừng.
Khương Duật Bạch: [Vẫn như trước…]
Mấy năm nay, sức lực của Lục Cẩm Diên vẫn dồi dào như xưa, dù vì sức khỏe của cậu mà không làm đến bước cuối cùng thì anh cũng sẽ ôm cậu vào lòng hôn đến khi cậu khóc lóc xin tha mới thôi.
Lần nào cũng là cậu không chịu nổi trước…
Tề Đông Đông: [Vậy thì chắc không vấn đề gì đâu.]
Tề Đông Đông: [Nếu đàn ông ăn vụng bên ngoài, về nhà sẽ không có hứng thú đâu.]
Khương Duật Bạch: [Anh ấy không phải loại người đó.]
Khương Duật Bạch: [Tối qua bọn tao vẫn làm mà…]
Tề Đông Đông: [Cái đệch, bảo bối, mày đến để nhồi cơm chó đấy à?]
Khương Duật Bạch: [Không mà, tao chỉ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng thôi.]
Tề Đông Đông: [Ôi dào ơi, bảo bối, mày đừng nghĩ linh tinh nữa, Lục Cẩm Diên yêu mày chết đi sống lại, đảm bảo không thoát khỏi lòng bàn tay mày đâu!]
Sau khi trò chuyện với Đông Đông xong, Khương Duật Bạch suy đi tính lại, thay vì cứ ngồi nghi ngờ thì chi bằng nói chuyện thẳng thắn với Lục Cẩm Diên. Dẫu sao lúc đầu họ đã hứa với nhau là phải thành thật.
Buổi tối khi Lục Cẩm Diên về nhà, cậu vẫn đang ở phòng tranh.
“Vợ ơi?” Lục Cẩm Diên một tay nới lỏng cà vạt, tay kia đẩy cửa phòng tranh, “Vợ ơi anh về rồi đây.”
Khương Duật Bạch ngước mắt: “Hôm nay về sớm thế.”
“Nhớ chết đi được.” Lục Cẩm Diên bước tới, cúi xuống hôn môi cậu, hôn xong lại cọ cọ gò má cậu, “Thật muốn nhét em vào túi áo quá, như vậy dù anh đi đâu cũng có thể mang em theo rồi.”
“Lục Cẩm Diên.” Khương Duật Bạch xoay người đối mặt với anh, vẻ mặt nghiêm túc: “Em muốn nói chuyện với anh.”
Lục Cẩm Diên khẽ khựng lại: “Sao vậy em?”
“Anh có chuyện giấu em.” Khương Duật Bạch nhìn thẳng vào mắt anh.
Lục Cẩm Diên vô thức phủ nhận: “Anh không có.”
“Anh lừa em.” Giọng Khương Duật Bạch có chút thất vọng, “Giữa chúng ta không có bí mật, anh còn nhớ không?”
“Không phải…” Lục Cẩm Diên hoảng rồi, quỳ một chân xuống, nắm chặt lấy hai tay cậu: “Vợ ơi, anh thề tuyệt đối không làm chuyện gì có lỗi với em, nếu không anh sẽ bị trời đánh thánh đâm!”
“Đừng nói bậy, em không có ý đó…” Khương Duật Bạch nhíu mày, “Ý em là bất kể có chuyện gì, tốt hay xấu em đều có thể cùng anh gánh vác, anh không cần phải giấu em.”
Cổ họng Lục Cẩm Diên nghẹn lại: “Vợ ơi, sao em lại tốt như vậy chứ?”
Khương Duật Bạch không bị những lời đường mật của anh làm mê hoặc: “Vậy nên rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Lục Cẩm Diên nhìn cậu đầy tội nghiệp: “Vợ ơi, em tin anh được không?”
“Em tin anh.” Khương Duật Bạch khẽ đáp, “Vậy anh nói cho em đi.”
Lục Cẩm Diên nắm lấy tay cậu đưa lên môi hôn một cái: “Vài ngày nữa, đợi vài ngày nữa anh sẽ nói hết cho em biết, được không?”
Chạng vạng tối, Khương Duật Bạch rời phòng tranh, lên taxi chuẩn bị về nhà.
Sau khi tốt nghiệp cậu không mua xe, một là lười thi bằng lái, hai là đi đâu Lục Cẩm Diên cũng đưa đón, mỗi ngày tan làm anh đều đến đón cậu đầu tiên.
Nhưng thỉnh thoảng cũng có ngoại lệ, như hôm nay Lục Cẩm Diên tăng ca ở công ty nên cậu phải tự bắt taxi về.
Phố phường đã lên đèn, đường xá tấp nập xe cộ.
Tài xế taxi bật đài phát thanh địa phương, giọng nữ phát thanh viên ngọt ngào xen ngang một bản tin: “Khương tiên sinh có đó không ạ? Chào Khương tiên sinh, người yêu của ngài đang đợi ngài ở khu vui chơi nơi hai người hẹn hò lần đầu tiên đấy ạ.”
Khương Duật Bạch vốn đang nhìn đèn neon lướt qua ngoài cửa sổ, nghe thấy vậy liền quay mặt lại, không chắc mình vừa nghe thấy gì. Nữ phát thanh viên lặp lại lần nữa, bác tài xế cười góp chuyện: “Giới trẻ bây giờ khéo bày trò thật, dùng cả đài phát thanh để yêu đương cơ đấy.”
Khương Duật Bạch im lặng vài giây rồi lên tiếng: “Bác tài, phiền bác chở cháu đến khu vui chơi đó với ạ.”
Một tiếng sau, Khương Duật Bạch xuống xe, nhìn khu vui chơi vắng lặng mà lòng đầy nghi hoặc. Đang lúc cậu định gọi điện cho Lục Cẩm Diên thì một người giống nhân viên công tác bước tới, đưa cho cậu ba bông hồng: ” Khương tiên sinh, người yêu của ngài đang đợi ở bên trong.”
Khương Duật Bạch ngơ ngác, nhận lấy hoa rồi đi vào trong. Trên đường đi, có những người khác nhau chỉ dẫn cậu, mỗi người đều tặng cậu ba bông hồng, cho đến khi cậu ôm đầy một vòng tay những đóa hồng rực rỡ đứng trước vòng quay mặt trời.
Vòng quay vốn đang đứng yên bỗng rực sáng trong đêm tối, những ánh đèn lấp lánh sắp xếp tạo thành hình hoạt hình sói và thỏ.
Khương Duật Bạch ngước lên nhìn, mắt không rời khỏi vòng quay.
Ánh đèn lại thay đổi, hiện lên từng cảnh tượng quen thuộc, chính là toàn bộ quá trình từ lúc họ quen biết, thấu hiểu đến yêu nhau.
Dưới đáy mắt dần phủ một lớp sương mù, cậu không nhịn được ôm chặt bó hồng trong lòng. Một lát sau, trên vòng quay mặt trời hiện lên hai dòng chữ lớn:
[Khương Duật Bạch, em có đồng ý kết hôn với Lục Cẩm Diên không?]
“Khương Duật Bạch.” Cùng lúc đó, phía sau vang lên giọng nói vô cùng quen thuộc.
Khương Duật Bạch quay người lại, qua tầm nhìn mờ mịt tìm kiếm người yêu của mình.
Lục Cẩm Diên cầm ba bông hồng cuối cùng, từng bước đi tới trước mặt cậu: “Vợ ơi, anh rất vui vì em đã đến.”
Khương Duật Bạch nhận lấy hoa, ôm trọn chín mươi chín đóa hồng vào lòng.
“Đây là nơi chúng ta hẹn hò lần đầu, cũng là nơi anh xác định muốn cùng em sống chết có nhau.” Những ánh đèn lung linh phản chiếu trong mắt Lục Cẩm Diên, “Khương Duật Bạch, anh muốn cho em biết, chỉ cần có anh ở đây, em có thể mãi mãi làm chính mình vô lo vô nghĩ.”
Khương Duật Bạch chậm rãi chớp mắt: “Lục Cẩm Diên, em…”
“Khương Duật Bạch.” Dưới vòng quay mặt trời khổng lồ, Lục Cẩm Diên quỳ một chân xuống, mở hộp nhẫn ra, để lộ một chiếc nhẫn kim cương xanh quý hiếm, “Em có đồng ý kết hôn với anh không?”
Dù cuộc cầu hôn này nắm chắc phần thắng, nhưng vào giây phút này, anh vẫn lo lắng muốn chết, gần như không thở nổi. May mắn là Khương Duật Bạch không hề do dự, gật đầu mạnh đồng ý: “Em đồng ý!”
Lục Cẩm Diên lập tức lấy nhẫn ra, đeo vào ngón tay xinh đẹp thon dài, thành kính hôn lên gốc ngón tay: “Cảm ơn vợ…”
Anh đứng dậy, ôm chặt người cùng với bó hoa vào lòng. Cùng lúc đó, tất cả các thiết bị trong khu vui chơi đồng loạt lên đèn, trên đỉnh đầu những chùm pháo hoa rực rỡ bùng nổ khắp bầu trời.
“Kỷ niệm ba năm yêu nhau vui vẻ, vợ.” Lục Cẩm Diên nâng cằm cậu lên, giọng nói dịu dàng đầy tình cảm, “Ba năm tới, sẽ là kỷ niệm ngày cưới của chúng ta.”
Khương Duật Bạch ngửa mặt lên, chủ động hôn lên đôi môi nóng bỏng.
Họ hôn nhau dưới bầu trời rực rỡ lung linh, để vòng quay mặt trời chứng kiến cho tình yêu và lời thề ước.
Hết ngoại truyện 03
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.