Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Bên trong nhà thi đấu bóng rổ rộng lớn đột ngột rơi vào không gian im phăng phắc.
Trong lòng Khương Duật Bạch xiết chặt lại, hàng mi dài như lông vũ rung rinh, mơ hồ nhận ra phản ứng của Lục Cẩm Diên rất kỳ lạ.
Chẳng lẽ đối với trai thẳng kỳ thị đồng tính, việc trên cổ có dâu tây cũng khiến họ cảm thấy khó chịu sao?
Có phải cậu và Đông Đông làm hơi quá tay rồi không?
Đang lúc cậu có chút bồn chồn lo lắng thì khúc gỗ đứng trước mặt cuối cùng cũng cử động.
Lục Cẩm Diên đột ngột vung tay quay người, giọng điệu cứng nhắc thấy rõ: “Bắt đầu tập bóng đi.”
Khương Duật Bạch lặng lẽ buông bàn tay đang che cổ ra, đi theo cậu ra giữa sân.
Lục Cẩm Diên hít sâu một hơi thật sâu, khi lên tiếng lại lần nữa, giọng điệu cứng nhắc đã mềm mỏng hơn vài phần: “Cách nhào bóng tôi dạy cậu hôm đó, cậu còn nhớ không?”
Khương Duật Bạch gật đầu: “Nhớ.”
Nhận lấy quả bóng rổ Lục Cẩm Diên ném qua, cậu bắt đầu nhào bóng theo những kỹ năng đã học trước đó. Vỗ vài cái xong, cậu phát hiện Lục Cẩm Diên nói đúng, đối với một tân binh bóng rổ như cậu, chỉ cần một ngày không tập là quả bóng sẽ trở nên vô cùng xa lạ.
Lục Cẩm Diên cũng nhặt một quả bóng rổ dưới đất lên, vừa làm mẫu vừa dạy cậu điều chỉnh tư thế và trọng tâm.
Rất nhanh, động tác dẫn bóng đã trở nên mượt mà.
“Hôm nay tôi dạy cậu kỹ thuật dẫn bóng qua người.” Lục Cẩm Diên một tay cầm bóng rổ, quay người đối diện với Khương Duật Bạch.
Vừa nhìn, ánh mắt anh lại vô tình rơi vào phía trên xương quai xanh, hơi thở lập tức nặng nề, anh cau mày liếc nhìn chỗ khác: “Bây giờ cậu đến chặn tôi.”
Nói xong, anh dang rộng đôi chân dài, cúi người nhào bóng theo nhịp điệu.
Khương Duật Bạch lập tức căng thẳng, cúi người phòng thủ.
Cậu đã từng thấy khí thế quét sạch quân thù của Lục Cẩm Diên trên sân bóng, nhưng đây là lần đầu tiên đối mặt với đối phương ở khoảng cách gần như vậy.
Vài giây sau, ánh mắt Lục Cẩm Diên đột nhiên thay đổi, anh bắt đầu di chuyển cùng bóng.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Khương Duật Bạch thậm chí còn chưa kịp làm bất cứ động tác nào, đối phương đã nhanh chóng đổi hướng dẫn bóng lách qua cậu, lên rổ ba bước một cách dứt khoát.
Khương Duật Bạch đứng ngây ra tại chỗ, như một chú thỏ con ngơ ngác.
Lục Cẩm Diên đón lấy bóng, liếc nhìn người đang đứng đờ ra đó, đột nhiên cảm thấy mình có bệnh.
Bệnh rất nặng là đằng khác.
“Dẫn bóng qua người là một kỹ thuật rất cần đến kỹ xảo.” Một lúc sau, anh đi ngược lại trước mặt Khương Duật Bạch, giọng nói thật sự dịu lại, “Lại đây, tôi dạy cậu từ từ.” Website TruyenLau.com
Anh dẫn bóng lại từ đầu, chia nhỏ động tác quay người qua người thành những cử động chậm, phối hợp giảng giải từng bước một, sau đó kết hợp với những điểm chính của kỹ thuật lên rổ ba bước, đem hết vốn liếng ra truyền thụ.
Khương Duật Bạch chắc chắn là một học sinh rất thông minh, học cái gì cũng nhanh, sau nửa giờ luyện tập đã nắm được những kỹ năng cơ bản.
Lục Cẩm Diên đứng sang một bên, quan sát dáng vẻ tập trung cao độ của cậu, trong lòng tràn ngập một loại cảm xúc vừa chua xót vừa mềm mại.
“Vào rồi!” Quả bóng rổ vào rổ, Khương Duật Bạch theo bản năng quay mặt lại nhìn người thầy của mình: “Vào rồi!”
Ánh đèn trên đỉnh đầu rơi vào đáy mắt trong veo, phản chiếu một vùng ánh sáng lấp lánh, trên khuôn mặt xinh đẹp lộ ra một niềm vui vô cùng thuần khiết. TruyenLau
Trái tim co thắt rõ rệt, Lục Cẩm Diên không kìm lòng được mà nở nụ cười rạng rỡ: “Tiểu Bạch giỏi quá.”
Khương Duật Bạch được khen có chút thẹn thùng, cụp mắt xuống mỉm cười: “Là do cậu dạy tốt thôi.”
Đây là lần đầu tiên cậu được công nhận trong một lĩnh vực khác ngoài hội họa, hơn nữa người khen cậu lại là Lục Cẩm Diên.
“Tiếp theo, chúng ta thực chiến một chút.” Lục Cẩm Diên sải bước đi đến trước mặt cậu ra hiệu, “Lại đây.”
Khương Duật Bạch nhìn bờ vai rộng lớn của anh, bất giác do dự một chút.
Lục Cẩm Diên khích lệ nhìn cậu: “Không sao đâu, thử đi.”
Khương Duật Bạch gật đầu, bày ra tư thế.
Tất nhiên, không có gì ngạc nhiên khi với trình độ gà mờ như cậu thì không thể nào qua mặt được Lục Cẩm Diên.
Nhưng sau mấy lần bị cướp bóng, cậu lại càng hăng hái hơn, hết lần này đến lần khác phát động tấn công.
Lục Cẩm Diên thấy tư thế của cậu ngày càng thuần thục, thầm nghĩ luyện tập thế là đủ rồi, hay là cứ thả một lần vậy. Để Tiểu Bạch dẫn bóng qua tay anh một lần cũng chẳng có gì mất mặt.
Nhưng Khương Duật Bạch không hề có chung ý nghĩ với anh, lần này cậu đặc biệt nghiêm túc, như một chú cừu non mới chào đời, đâm sầm vào vua sói một cách liều lĩnh.
Đúng lúc này, tai nạn xảy ra.
Ngay khoảnh khắc hai người lướt qua nhau, cậu phát hiện mình vậy mà không gặp bất kỳ sự cản trở nào, cơ thể theo quán tính lao về phía mặt đất.
“Tiểu Bạch!” Một tiếng kêu thất thanh vang lên, giây tiếp theo, cơn đau trong tưởng tượng không ập đến, cả người cậu ngã vào một vòng tay ấm áp.
Một tiếng “rầm” lớn vang lên, lưng Lục Cẩm Diên đập mạnh xuống sàn nhà, nhưng đôi tay lại ôm chặt lấy thân hình mềm mại trong lòng.
“Không sao chứ?” Anh không màng đến bản thân, giọng điệu lo lắng hỏi, “Có bị va vào đâu không?”
Khương Duật Bạch nằm sấp trong lòng anh, sợ đến mức chân tay rụng rời: “Không có…”
Sau khi cơn đau dữ dội ở lưng dịu đi, Lục Cẩm Diên nằm trên sàn nhà, đột nhiên nhận ra họ đang ở tư thế gì.
Tiểu Bạch nằm sấp trong lòng anh, hai tay anh ôm chặt lấy vòng eo thon gọn, còn đôi bàn tay mềm mại kia đang ấn trên lồng ngực anh.
Nhận thức về việc gần như đang ôm nhau khiến trái tim anh đập loạn nhịp không kiểm soát được, máu toàn thân càng đổ hết lên não, nhất thời làm cho anh choáng váng.
Tiếng tim đập quá đỗi mãnh liệt làm lòng bàn tay tê dại, Khương Duật Bạch cuối cùng cũng định thần lại, vội vàng leo ra khỏi lòng anh: “Lục Cẩm Diên, cậu thế nào rồi?”
Lục Cẩm Diên theo bản năng đưa tay ra muốn giữ lại, tay đưa được nửa chừng lại khựng lại, đột nhiên tỉnh táo ra.
“Tôi không—” Lời an ủi vừa đến bên miệng đột nhiên lại thay đổi, anh hạ thấp giọng nói, “Lưng có hơi đau, cậu có thể kéo tôi dậy không?”
Khương Duật Bạch liên tục gật đầu, đưa một bàn tay ra: “Cậu nắm chặt tôi.”
Lục Cẩm Diên nhìn chằm chằm vào bàn tay xinh đẹp đó, như bị mê hoặc mà xòe các ngón tay ra, thử nắm lấy tay cậu.
Tay nhỏ quá, anh có thể dễ dàng bao trọn hoàn toàn.
Tay mềm quá, cứ như đang nắm lấy một viên kẹo bông ấm áp.
Khương Duật Bạch cau mày, khuôn mặt đầy vẻ lo lắng và hối hận: “Xin lỗi, đều tại tôi vội vàng quá…”
Lục Cẩm Diên không chớp mắt nhìn chằm chằm vào cậu, tay vẫn nắm chặt không nỡ buông ra, thậm chí hận không thể cứ thế nắm tay mãi mãi, cho đến khi trái tim này ngừng đập.
Anh tiêu đời rồi.
Anh nghĩ thầm.
“Cậu thật sự không sao chứ?” Khương Duật Bạch một lần nữa xác nhận với anh, “Hay là chúng ta vẫn nên đi bệnh viện kiểm tra một chút đi?”
Lục Cẩm Diên dịu dàng trấn an: “Thật sự không sao đâu, yên tâm đi.”
Khương Duật Bạch không khỏi thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt nhìn xuống dưới, bấy giờ mới phát hiện hai người vẫn đang nắm tay nhau.
Cậu lập tức rút tay mình về như bị điện giật, chân thành xin lỗi: “Xin lỗi, tôi không cố ý nắm tay cậu đâu.”
Sự mềm mại trong lòng bàn tay biến mất, Lục Cẩm Diên nắm hờ năm ngón tay, như đang cố gắng giữ lấy thứ gì đó.
Về đến ký túc xá, Thẩm Chiếu đang dọn dẹp bãi chiến trường, thấy hai người lần lượt bước vào bèn lên tiếng chào: “Tập bóng xong rồi à?”
“Ừm.” Khương Duật Bạch đáp lời, nhìn hộp cơm trên bàn, “Bây giờ cậu mới ăn cơm à?”
“Thì tại tôi lười mà!” Thẩm Chiếu rất có tự nhận thức về bản thân, như chợt nhớ ra điều gì đó lại cười nói, “Tiểu Bạch, may mà tối nay cậu về, nếu không—”
“Tiểu Chiêu.” Lục Cẩm Diên lên tiếng ngắt lời hắn, giọng điệu ẩn chứa sự đe dọa, “Mô hình mày nhờ tao mua lần trước, mày còn nhớ không?”
“Mô hình gì— á!” Thẩm Chiếu phản ứng lại, lập tức làm động tác kéo khóa miệng.
Khương Duật Bạch nhìn sự tương tác kỳ kỳ quái quái của hai người, mặt đầy vẻ ngơ ngác.
Lục Cẩm Diên cũng không giải thích, quay sang nhìn cậu: “Tiểu Bạch, cậu đi tắm trước đi.”
“Ừm.” Khương Duật Bạch đáp lời, lấy quần áo sạch đi vào phòng tắm.
Sau khi tắm xong, cậu ngồi trước bàn chờ tóc khô tự nhiên, tiện tay cầm lấy sổ ký họa luyện vẽ nhanh.
Nửa ngày không cầm bút vẽ là cậu lại có cảm giác như thiếu thiếu thứ gì đó.
Bất tri bất giác, một cảm giác mỏi nhừ lặng lẽ bò lên từ bắp chân, kéo theo cả cánh tay cầm bút cũng trở nên mỏi mệt không còn sức lực. Cậu không nhịn được mà khẽ cau mày, đặt bút xuống nắm lấy cánh tay.
Lục Cẩm Diên đi tới chú ý đến động tác của cậu, bèn buồn bã nói: “Là do tôi không chú ý, hôm nay để cậu tập lâu quá rồi.”
Lần trước chỉ là nhào bóng tại chỗ và ném rổ, nhưng hôm nay dẫn bóng qua người và lên rổ ba bước đều là những động tác có lượng vận động khá lớn, Tiểu Bạch thân mỏng thịt mềm chắc chắn chịu không nổi.
“Không sao.” Khương Duật Bạch nghe tiếng ngoảnh đầu lại, mỉm cười với anh, “Là do tôi thiếu vận động thôi, không liên quan đến cậu.”
Vẻ mặt Lục Cẩm Diên vẫn không hề giãn ra, suy nghĩ một chút rồi quay người đi vào phòng tắm.
Vài phút sau, anh cầm một chiếc khăn nóng đi ra, gấp thành một dải dài đưa cho cậu: “Chườm nóng một chút đi, có thể thúc đẩy tuần hoàn máu.”
Khương Duật Bạch nhận lấy khăn đặt lên khuỷu tay: “Cảm ơn.”
“Nếu đêm mỏi đến mức không ngủ được thì cậu cứ gọi tôi.” Ánh mắt Lục Cẩm Diên nhìn cậu mang theo vẻ xót xa khó nhận ra, “Tôi sẽ nghĩ cách khác.”
Tuy nhiên, người thực sự không ngủ được trong đêm nay lại chính là bản thân Lục Cẩm Diên.
Anh nằm trên giường mở to mắt, cố gắng bình tĩnh sắp xếp lại tất cả những chuyện đã xảy ra hôm nay trong đầu, đặc biệt là mấy giây Tiểu Bạch nằm trong lòng mình, anh hồi tưởng đi hồi tưởng lại từng khung hình một, hoàn toàn không muốn bỏ lỡ bất kỳ chi tiết nào lúc đó.
Hồi lâu sau, anh cuối cùng đã xác định được tình cảm của mình.
Động tác nhẹ nhàng sờ tới điện thoại, Lục Cẩm Diên chuyển sang đăng nhập vào tài khoản phụ đã đóng bụi từ lâu, yêu cầu kết bạn WeChat.
Một phút sau, đối phương đồng ý kết bạn.
Tiểu gaygay không phải Tiểu guyguy: [Không phải cậu xóa tôi rồi à? Sao lại đổi nick khác sang kết bạn nữa vậy?]
.: [Cậu nói đúng.]
Tiểu gaygay không phải Tiểu guyguy: [?]
Tiểu gaygay không phải Tiểu guyguy: [Tôi đã nói hai trường hợp, ý cậu là cái nào?]
Lục Cẩm Diên gõ từng chữ một ra câu trả lời: [Tôi thích cậu ấy rồi.]
Tiểu gaygay không phải Tiểu guyguy: [Ha ha ha ha ha! Tôi đã nói mà! Cậu lừa được người khác, chứ sao lừa được chính mình?]
Tiểu gaygay không phải Tiểu guyguy: [Đáng mừng đáng mừng, cái miệng của cậu cuối cùng cũng không cứng bằng cái gậy của cậu nữa rồi!]
.: [?]
Tiểu gaygay không phải Tiểu guyguy: [Ôi dào cái đó không quan trọng, quan trọng là tiếp theo cậu định làm thế nào? Tỏ tình trực tiếp?]
.: [Tôi không thể.]
Tiểu gaygay không phải Tiểu guyguy: [Tại sao không thể? Đã thích thì dũng cảm xông lên đi chứ!]
Tiểu gaygay không phải Tiểu guyguy: [Tôi hiểu rồi, người cậu thích là trai thẳng, cậu sợ hắn từ chối mình, cuối cùng đến bạn bè cũng không làm được nữa?]
.: [Không phải, cậu ấy là đồng tính.]
Tiểu gaygay không phải Tiểu guyguy: [Thế thì còn vấn đề gì nữa? Đừng do dự người anh em ơi, do dự là bại trận đấy!]
Những ngón tay thon dài khựng lại trên màn hình, Lục Cẩm Diên ngước mắt nhìn lên tấm dát giường tầng trên, ánh mắt thâm trầm như muốn xuyên qua bóng tối và vật cản, tỉ mỉ phác họa lại bóng hình quen thuộc đó.
Suốt hai mươi năm qua, anh luôn sắm vai con ngoan, trò giỏi, bạn tốt một cách vô cùng thuần thục.
Chỉ số thông minh vượt trội khiến anh trở nên xuất chúng, sự giáo dục tốt khiến anh có mối quan hệ cực kỳ rộng rãi, sự hào phóng và rộng lượng khiến anh được mọi người vây quanh, thậm chí đến cả tố chất vận động cũng phát triển hơn người thường, có thể nói là hình mẫu của một cuộc đời hoàn mỹ.
Thế nên, bao nhiêu năm qua, trông anh lúc nào cũng ung dung tự tại, ngay cả bậc phụ huynh khắc nghiệt như nhà họ Lục cũng không tìm ra được bất kỳ lỗi sai nào ở anh.
Mỗi bước anh đã đi trong quá khứ, anh giống như một chương trình đã được thiết lập sẵn, cứ thế từng bước một tiến về phía trước, anh chưa bao giờ làm bất cứ điều gì quá giới hạn, mọi người đều tin rằng anh sẽ cứ thế thuận buồm xuôi gió mà đi tiếp.
Tuy nhiên lần này, trái tim anh đã phản bội lại quỹ đạo cuộc đời anh, anh vậy mà lại thích người bạn cùng giới.
Mà người thích, lại là bạn trai của người khác.
.: [Cậu ấy có bạn trai rồi.]
Sau khi câu nói này được gửi đi, màn hình phía đối diện im lặng ròng rã mấy chục giây.
Lục Cẩm Diên nhìn màn hình điện thoại đang sáng le lói, đột nhiên có chút hối hận vì mình đã nhất thời bốc đồng mà tiết lộ nhiều thông tin như vậy với một người xa lạ.
Lại qua mười mấy giây nữa, đối diện cuối cùng cũng gửi tin nhắn trả lời.
Tiểu gaygay không phải Tiểu guyguy: [Đù má! Cậu còn đỉnh hơn cả tôi!]
Tiểu gaygay không phải Tiểu guyguy: [Anh Dấu Chấm ơi, thất lễ rồi thất lễ rồi!]
Hết chương 25
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.