Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Phố xá vừa lên đèn, hai người nhất thời nhìn nhau không nói nên lời.
“Anh không hiểu lắm, Tiểu Bạch…” Lục Cẩm Diên là người đầu tiên lên tiếng phá vỡ sự im lặng, “Anh cứ ngỡ lúc đó chúng ta đã nói rõ với nhau rồi, tại sao em còn phải nói dối anh như vậy?”
Khương Duật Bạch không biết trả lời thế nào, chỉ đành như chú đà điểu vùi mặt sâu vào lồng ngực anh.
Cậu không thể nói thật rằng vì lúc đó cậu chưa tin tưởng anh, sợ anh sẽ tự đa tình nên mới cùng Đông Đông nghĩ ra chiêu này để dập tắt hoàn toàn sự lo ngại của anh.
Lục Cẩm Diên bóp nhẹ sau gáy mềm mại, cố ép người trong lòng phải nhìn thẳng vào mình: “Em có biết vì chuyện em có bạn trai mà lòng anh đã phải đấu tranh dữ dội bao lâu không?”
Khương Duật Bạch hai tay ôm chặt bờ vai rộng, nhất quyết không chịu ngẩng mặt lên, lí nhí nhận lỗi: “Em xin lỗi, em sai rồi…”
Bây giờ cậu đã hiểu rõ Lục Cẩm Diên hay ghen đến mức nào.
Dù cậu chưa thực sự nếm mùi ghen tuông ngược lại, nhưng đặt mình vào vị trí của anh, cậu cũng cảm nhận được phần nào sự khó chịu trong lòng anh bấy lâu nay.
Đặc biệt là sau khi Lục Cẩm Diên thích cậu, anh đã phải mang tâm trạng thế nào để ở bên cạnh cậu, trơ mắt nhìn cậu khoe ân ái với gã bạn trai giả kia chứ?
Nhưng lần này Lục Cẩm Diên không dễ dàng bỏ qua như vậy, anh chấp nhất muốn một lời giải thích: “Không, anh muốn biết rốt cuộc lý do là gì mà khiến em phải dày công dựng lên một người bạn trai giả để lừa anh lâu đến thế.”
Anh càng truy vấn, nỗi áy náy trong lòng Khương Duật Bạch càng sâu thêm một phân: “Lục Cẩm Diên, em…”
“Tiểu Bạch!” Tề Đông Đông cuối cùng cũng phản ứng lại, tìm thấy hai người bên lề đường. Bước chân còn chưa đứng vững, hắn đã vội vàng giải thích: “Lục Cẩm Diên, chuyện này thực ra là ý của tôi, cậu đừng trách Tiểu Bạch!”
Khương Duật Bạch thoát khỏi vòng tay Lục Cẩm Diên, kinh ngạc nói: “Đông Đông, mày không phải là—”
TruyenLau
“Không sao đâu, Tiểu Bạch.” Tề Đông Đông dũng cảm thừa nhận, “Đúng là tao đã bày ra cái kế mọn này đấy, không thể để mày gánh tội thay tao được.”
Lục Cẩm Diên khẽ nheo mắt lại, ánh nhìn sắc lẹm xoáy vào cậu, giọng lạnh thấu xương: “Cậu cũng biết đó là kế mọn cơ à?”
“Cũng tại vì…” Tề Đông Đông vô thức rụt cổ lại, nhưng cảm thấy không thể để mất khí thế, bèn chống nạnh giả vờ bình tĩnh, “Cũng tại vì cái phản ứng của cậu sau khi biết Tiểu Bạch là gay quá gây tổn thương đi. Nếu không thì cậu tưởng bọn tôi rảnh rỗi đến mức tự dưng bịa ra một người bạn trai chắc?”
Lục Cẩm Diên nghiến răng: “Hành động lúc đó của tôi đúng là không đúng, nhưng sau đó tôi đã thành thật với Tiểu Bạch rồi, tại sao cậu còn xen vào chuyện giữa chúng tôi?”
Tề Đông Đông nghẹn lời: “Đúng thế, lúc đó tôi chỉ là—”
TruyenLau.com
“Chuyện này là do em đồng ý, không phải ý của một mình Đông Đông.” Khương Duật Bạch ngắt lời, quay sang đối diện với Lục Cẩm Diên, “Chuyện cũng đã rồi, anh muốn em bù đắp thế nào cũng được.”
Khoảnh khắc ánh mắt Lục Cẩm Diên chạm vào cậu, sự lạnh lùng theo thói quen tan biến sạch sành sanh, anh chỉ có thể mím chặt môi để duy trì vẻ mặt lạnh lùng.
“Tôi xem như hiểu rồi, từ đầu đến cuối chẳng liên quan gì đến tôi, vậy mà tôi lại bị mắng oan à?” Trần Thần đứng sau lưng Tề Đông Đông, vẻ mặt khó tả, “Hóa ra tôi chính là kẻ đổ vỏ đại vương à?”
Lục Cẩm Diên lúc này mới nhớ ra những hành động thiếu thiện chí của mình đối với đối phương, anh nghiêm túc xin lỗi: “Xin lỗi, là do tôi chưa tìm hiểu rõ sự thật nên đã hiểu lầm cậu.”
“Tôi thực sự rất vô tội.” Trần Thần giơ hai tay lên, “Việc duy nhất tôi làm là giúp Đông Đông chụp một tấm ảnh chung.”
TruyenLau.com
Tề Đông Đông cũng ngại ngùng: “Xin lỗi nhé, tôi cũng không ngờ lại kéo cậu vào đống rắc rối này.”
“Không chỉ tấm ảnh đó, mà cả chiếc đồng hồ cậu đeo cũng y hệt cái tôi và Tiểu Bạch đi mua.” Lục Cẩm Diên không nhịn được hỏi, “Cái đồng hồ xấu xí như vậy, sao cậu có thể đeo ra đường được?”
“Cái đồng hồ đó là người yêu cũ của tôi mua, gu của người cũ hơi… đặc biệt.” Trần Thần gần như ngay lập tức hiểu anh đang nói về chiếc nào, giọng điệu đầy bất lực.
Tề Đông Đông nhanh chóng bắt thóp: “Vậy hóa ra cậu cũng biết cái đồng hồ đó rất xấu nên mới cố ý mua cho ‘bạn trai’ của Tiểu Bạch hả?”
Lục Cẩm Diên thoáng chốc bối rối, sau đó cười lạnh phản công: “Lúc đó Tiểu Bạch lấy đâu ra bạn trai?”
Câu chuyện lại quay về điểm xuất phát.
Trần Thần nhận ra bầu không khí đang trở nên nồng nặc mùi thuốc súng, bèn kéo Tề Đông Đông lùi lại một bước: “Bọn tôi chưa ăn cơm, hôm nay xin rút lui trước.”
“Thực sự xin lỗi, hôm khác tôi sẽ mời cậu ăn cơm tạ lỗi.” Lục Cẩm Diên xin lỗi một lần nữa, “Hoặc cậu có việc gì cần tôi giúp đỡ cứ việc lên tiếng.”
Dù sao thì thầm kín trong lòng, anh đã mắng đối phương là tra nam không biết bao nhiêu lần.
“Hiểu rõ tình hình là được rồi, thực ra cũng chẳng gây ảnh hưởng gì lớn đến tôi.” Trần Thần hào phóng xua tay, nhìn Tề Đông Đông cười nói, “Vả lại, nguồn cơn chuyện này là từ Đông Đông, Đông Đông sẽ không để tôi bị mắng oan đâu đúng không?”
Lục Cẩm Diên khẽ gật đầu: “Vậy chúng tôi về trước, hai người cứ tự nhiên.”
Nói xong anh quay người đi, cũng chẳng thèm nhìn người bên cạnh, cứ thế đưa một bàn tay ra.
Khương Duật Bạch ngẩn người, hiểu ý tiến lại gần bạn trai, đặt bàn tay mình vào lòng bàn tay ấm áp, rộng lớn kia.
Cậu cứ ngỡ cái nắm tay là tín hiệu Lục Cẩm Diên đã tha thứ cho mình, nhưng sau khi lên xe, Lục Cẩm Diên im lặng một cách khác thường, anh tập trung lái xe và không thèm nhìn cậu lấy một cái.
Khương Duật Bạch lòng bồn chồn lo lắng, nhỏ giọng nói: “Lục Cẩm Diên, về chuyện bạn trai giả—”
“Bây giờ anh không muốn nghe chuyện đó.” Ánh mắt Lục Cẩm Diên nhìn thẳng phía trước, góc nghiêng khuôn mặt lạnh lùng, “Để về nhà rồi nói.”
Khương Duật Bạch mím môi, ngoan ngoãn đáp: “Vâng.”
**
Chiếc Cayenne lao nhanh trên đường rồi chạy vào hầm gửi xe của chung cư.
Sau khi xuống xe, Khương Duật Bạch không dám chủ động nắm tay Lục Cẩm Diên, chỉ lẳng lặng đi theo sau anh lên thang máy.
Đẩy cửa vào nhà, Lục Cẩm Diên cởi áo khoác, giọng bình thản: “Anh đi tắm trước đây.”
Dù Khương Duật Bạch có chậm chạp đến đâu thì lúc này cũng nhận ra anh vẫn đang giận, nhưng cậu lại không biết mình nên làm gì.
Chẳng mấy chốc, tiếng nước chảy rào rào vang lên từ phòng tắm bên ngoài.
Khương Duật Bạch lắng nghe một lúc rồi đẩy cửa phòng ngủ bước vào, cánh mũi ngửi thấy mùi tinh dầu thơm dễ chịu. Cậu bật đèn lên mới phát hiện trên giường đã thay bộ ga mới, trên tủ đầu giường đặt một bó hồng rực rỡ còn đọng hơi sương.
Khương Duật Bạch chậm rãi đi đến đầu giường, đưa tay chạm nhẹ vào cánh hoa hồng, nỗi áy náy trong lòng lan tỏa không ngừng.
Kể từ khi hai người ở bên nhau, lúc nào Lục Cẩm Diên cũng chăm sóc cậu từng li từng tí, thậm chí chưa từng lớn tiếng với cậu, chứ đừng nói đến chuyện lạnh nhạt như bây giờ. Hành vi lừa dối của cậu chắc chắn đã làm Lục Cẩm Diên rất tổn thương nên anh mới không muốn nhìn cậu lấy một cái…
Nhưng cậu lại thực sự không có kinh nghiệm dỗ dành người khác, chỉ đành móc điện thoại từ trong túi ra, lên mạng tìm kiếm những câu hỏi kiểu như: [Làm bạn trai giận thì nên bù đắp thế nào?]
Kết quả tìm kiếm hiện ra, ngón tay lướt xuống vài dòng, Khương Duật Bạch bấm vào một bài đăng trên diễn đàn. Những câu trả lời đủ mọi kiểu đập vào mắt, cậu càng xem mặt càng đỏ, nhưng ánh mắt lại dừng lại bất động ở một bình luận:
[Tất nhiên là dùng chính bản thân mình để bù đắp cho anh ấy rồi! Mặc kiểu mà bạn trai thích nhất rồi chủ động nhào vào lòng, còn cách nào làm anh ấy hạ hỏa nhanh hơn cách này nữa?]
Một lát sau, Khương Duật Bạch dường như đã hạ quyết tâm, cậu cởi quần áo bước vào phòng tắm trong phòng ngủ chính.
Ở phía ngoài, Lục Cẩm Diên tắm xong bước ra, ngồi trên sofa phòng khách, trong lòng đang tính toán xem lát nữa nên giữ mức độ giận dỗi như thế nào cho phải phép.
Đợi một lúc lâu không thấy Khương Duật Bạch ra, anh bắt đầu thấy sốt ruột nhưng lại cố kìm lại.
Không được, không thể để bao nhiêu hũ giấm mình đã uống trôi qua vô ích được.
Mười mấy phút sau, cửa phòng ngủ mở ra, anh theo bản năng ngẩng lên nhìn về phía âm thanh phát ra, đồng tử đột ngột co rụt lại.
Khương Duật Bạch đứng ở cửa, đôi môi đỏ mọng, hàm răng trắng bóng. Trên người cậu chỉ mặc duy nhất một chiếc sơ mi trắng rộng thùng thình, vài chiếc cúc ở cổ áo để mở, lộ ra xương quai xanh thanh tú và một mảng ngực trắng ngần phớt hồng. Gấu áo sơ mi vừa vặn che khuất bờ mông tròn trịa, bên dưới trông như không mặc gì, cặp đùi trắng nõn mềm mại lộ ra ngoài, khẽ đung đưa theo nhịp bước chân, câu dẫn chặt chẽ ánh nhìn của Lục Cẩm Diên.
“Lục Cẩm Diên…” Khương Duật Bạch đi đến trước sofa, hàng mi dài ướt át khẽ run rẩy, “Anh còn giận em không?”
Yết hầu Lục Cẩm Diên trượt lên xuống một cái, anh dựa lưng vào sofa, giọng trầm đục: “Anh giận chuyện gì cơ?”
“Em xin lỗi.” Giọng Khương Duật Bạch nghe có chút đáng thương, “Em thực sự không cố ý lừa anh, không cố ý làm anh phải ghen lâu đến thế…”
Ánh mắt Lục Cẩm Diên dán chặt vào người cậu, như muốn xé toạc lớp áo cuối cùng trên người cậu ra, nhưng mặt ngoài vẫn tỏ vẻ thản nhiên: “Chẳng phải bảo muốn bù đắp cho anh à, bù đắp thế nào?”
Khương Duật Bạch cắn môi dưới, cố gắng gạt bỏ sự xấu hổ trong lòng, đôi bàn chân trắng trẻo bước lên sofa, chủ động ngồi dạng chân trên đùi anh.
Lục Cẩm Diên cũng chỉ mặc một bộ đồ ngủ, lớp vải mỏng khiến anh ngay lập tức cảm nhận được bờ mông đầy đặn đang ép lên đùi mình.
Yết hầu vô thức nuốt khan, anh hất cằm nhìn khuôn mặt diễm lệ như hoa đào: “Chỉ thế này thôi à?”
Khương Duật Bạch dùng hai tay nâng khuôn mặt tuấn tú kia lên, nhắm mắt hôn lên môi anh.
Trước đây mỗi lần hôn đều là Lục Cẩm Diên như hổ đói, nhưng lần này anh không chịu chủ động, thậm chí đến cả miệng cũng không buồn mở ra.
Khương Duật Bạch luống cuống, chỉ biết dùng đầu lưỡi liếm nhẹ lên kẽ môi anh như mèo con liếm nước.
Ánh mắt càng lúc càng sẫm lại, Lục Cẩm Diên nỗ lực kìm nén ham muốn chiếm quyền chủ động, anh muốn biết chú thỏ trắng này còn có thể làm đến mức nào. Đầu lưỡi ướt mềm rời khỏi làn môi mỏng, hôn lên cằm, để lại những vệt nước rồi tiếp tục trượt xuống dưới.
Do dự một giây, cậu há miệng ngậm lấy yết hầu gợi cảm của anh.
Bàn tay đặt trên thành sofa đột ngột siết chặt, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên cuồn cuộn, giọng Lục Cẩm Diên không thể ngăn được mà khàn đặc đi: “Học ai đấy?”
“Ưm…” Khương Duật Bạch phát ra tiếng rên vô nghĩa từ mũi, dũng cảm vươn đầu lưỡi liếm nhẹ lên yết hầu một cái.
Cổ họng nuốt khan một cái thật mạnh, sự nhẫn nại của Lục Cẩm Diên hoàn toàn sụp đổ. Anh chộp lấy chiếc cằm thon gọn, nâng mặt cậu lên rồi như sói dữ vồ mồi, hung hăng cắn lấy bờ môi đỏ mọng ướt át.
Nhân lúc mình chưa bị hôn đến mức mất hết lý trí, Khương Duật Bạch cầm lấy bàn tay kia của anh đặt vào gấu áo sơ mi.
Chẳng mấy chốc, cả người Khương Duật Bạch đã nhũn ra trong vòng tay nóng bỏng, dáng vẻ ngoan ngoãn mặc cho người ta cầu gì được nấy.
Lục Cẩm Diên bế bổng cậu lên, vừa hôn vừa đi thẳng về phòng ngủ.
Khương Duật Bạch nằm thất thần trên bộ ga giường màu xanh thẫm mới thay, từng tấc da thịt lộ ra đều ửng hồng như nụ hồng sắp nở, đẹp đến nao lòng.
Lục Cẩm Diên kéo ngăn kéo ra, để lộ những món đồ được xếp ngay ngắn. Khương Duật Bạch hé mi nhìn anh, chợt tỉnh táo lại đôi chút.
Những ngón tay thuôn dài túm chặt lấy ga giường, cậu dùng đôi chân nhỏ định lùi về phía đầu giường, nhưng ngay tích tắc đã bị bàn tay nóng bỏng nắm lấy cổ chân, kéo mạnh xuống dưới.
“Giờ mới nhớ ra định chạy à, muộn rồi.” Lục Cẩm Diên đóng đinh cậu trên ga giường, “Vợ ơi, làm việc gì cũng không được bỏ dở giữa chừng đâu nhé…”
Khương Duật Bạch nức nở một tiếng, chỉ biết run rẩy đón nhận nụ hôn của anh. Bé thỏ trắng mềm mại bị con sói xám to lớn dữ tợn cắn chặt trong miệng, trốn không được mà thoát cũng chẳng xong.
Cái đuôi thỏ đáng thương run rẩy co giật, mất phương hướng mà quấn lấy con sói đang đói ngấu nghiến, cố gắng cầu xin sự thương xót của con thú dữ…
“Vợ ơi…” Lục Cẩm Diên siết chặt eo cậu, giọng khàn như trộn lẫn cát sỏi, “Gọi một tiếng thật hay nghe xem nào…”
Khương Duật Bạch run rẩy trong lòng anh, gọi bằng giọng nghẹn ngào: “Lục Cẩm Diên…”
“Không đúng…” Lục Cẩm Diên bế bổng cậu lên, từng bước đi về phía cửa kính sát đất.
Khương Duật Bạch hét nhẹ một tiếng: “A, A Diên?”
Lục Cẩm Diên ép cậu lên mặt kính, để hình xăm của mình áp sát khăng khít vào hình xăm của cậu: “Nghĩ lại đi.”
Trong cơn mê muội, Khương Duật Bạch gọi theo bản năng: “Chồng…”
“Ngoan, vợ ngoan lắm…” Lục Cẩm Diên cuối cùng cũng hài lòng, anh cắn nhẹ vành tai đỏ rực, khàn giọng hỏi: “Vợ ngoan, là bạn trai cũ của em giỏi, hay là chồng giỏi hơn?”
Lòng bàn tay áp lên mặt kính đầy hơi nước, giọng nói của Khương Duật Bạch đã vỡ vụn hoàn toàn: “Anh, chỉ có anh thôi…”
Từ đầu đến cuối, chỉ có một mình Lục Cẩm Diên.
Ngay cả gã bạn trai giả kia cũng được tạo ra dựa trên hình mẫu là chính Lục Cẩm Diên mà thôi.
“Thế sà?” Lục Cẩm Diên cố ý xấu tính truy vấn tiếp, “Nhưng bạn trai cũ của vợ chẳng phải là sinh viên thể thao à? Sinh viên thể thao chắc là giỏi lắm nhỉ?”
“Không… không phải mà… ưm…” Khương Duật Bạch khó khăn quay mặt đi, hôn lên khóe môi anh để lấy lòng, “Chồng là giỏi nhất…”
Lục Cẩm Diên tận hưởng nụ hôn dâng hiến ngọt ngào, nhưng ánh mắt lại càng thêm hung hãn: “Không được, vẫn phải dùng thực tế chứng minh mới được…”
Hết chương 65
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.