Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

CHƯƠNG 44: CHƯƠNG 44

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Ánh trăng xuyên qua lớp mây mỏng tỏa xuống làn ánh sáng lạnh lẽo, một cơn gió mát thổi qua khiến mặt hồ Tình Nhân đang tĩnh lặng gợn lên từng lớp sóng lăn tăn.
Chàng thanh niên dáng người cao ráo đứng dưới ánh trăng, khuôn mặt trẻ trung tuấn tú viết đầy sự nghiêm túc, đôi mắt tràn đầy vẻ rực cháy mang theo mấy phần cầu xin khiêm nhường, cứ như chỉ cần cậu mở miệng từ chối, tình cảm sâu đậm nơi đáy mắt kia sẽ vỡ vụn thành vô số mảnh.
Đôi môi hé mở, Khương Duật Bạch phát hiện mình vậy mà không thể thốt ra từ chối.
Vài giây sau, Lục Cẩm Diên nhìn cậu, dè dặt nói: “Cậu không nói gì, vậy tôi coi như cậu đồng ý rồi nhé.”
Khương Duật Bạch bừng tỉnh khỏi ánh mắt mê hoặc lòng người ấy: “Tôi—”
“Đúng thế, không từ chối tức là đồng ý rồi.” Lục Cẩm Diên không cho cậu cơ hội nói chuyện, tự ý tuyên bố, “Tiểu Bạch, tôi có thể theo đuổi cậu rồi!”
Vẻ mặt Khương Duật Bạch ngẩn ngơ: “Không phải…”
“Tôi, Lục Cẩm Diên!” Lục Cẩm Diên đột nhiên xoay người, đối diện với mặt hồ Tình Nhân đang lấp lánh ánh nước, lớn tiếng hét lên, “Từ hôm nay trở đi, sẽ theo đuổi Khương Duật Bạch!”
Giọng điệu hớn hở như đứa trẻ vừa nhận được món quà yêu thích nhất.
Trái tim Khương Duật Bạch khẽ run lên một nhịp, vô thức đảo mắt nhìn quanh xem có cặp đôi nào đang đi dạo ngang qua không.
Lục Cẩm Diên xoay người lại, từ đuôi mắt đến chân mày đều hiện lên nụ cười mãn nguyện.
Khương Duật Bạch nhỏ giọng nhắc nhở: “Cậu đừng có hét to thế, bị người khác nghe thấy thì sao?”
“Bị người khác nghe thấy thì đã sao?” Lục Cẩm Diên nhướn mày, lại cố ý nâng cao giọng, “Tôi còn cầu cho cả thế giới nghe thấy tôi tỏ tình với cậu nữa kìa!”
Tai Khương Duật Bạch nóng bừng, trầm giọng ngăn cản: “Lục Cẩm Diên!” Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Có mặt!” Lục Cẩm Diên đáp lời, lại nhìn cậu đầy dịu dàng như nước, “Tôi vui quá Tiểu Bạch.”
Ánh trăng sáng trong rơi vào đáy mắt anh, tan ra thành những đốm sáng lung linh, rực rỡ và đầy mê hoặc.
Khương Duật Bạch không dám nhìn thêm một lần nào nữa, cậu lảng tránh ánh mắt, chuyển chủ đề: “Tôi muốn về ký túc xá.”
“Được.” Lục Cẩm Diên giơ tay, kéo lại chiếc áo khoác đang khoác trên vai cậu, “Chúng ta về thôi.”
Trên đường về ký túc xá, thi thoảng Khương Duật Bạch lại cảm nhận được ánh nhìn nóng rực bên cạnh dán chặt lên mặt mình. Cậu cúi thấp hàng mi dài, cố gắng để mình chú tâm bước đi, kết quả lại vì tâm trí để đâu đâu mà suýt chút nữa đạp hụt chân vào hố. Nguồn copy từ TruyenLau.com
May mà Lục Cẩm Diên nhanh tay lẹ mắt ôm lấy vai cậu, kéo cậu về phía đường bằng phẳng: “Cẩn thận chút.”
“Cảm ơn.” Khương Duật Bạch thoát khỏi vòng tay anh, trong lòng có chút bực bội.
Người vẫn luôn phân tâm rõ ràng là Lục Cẩm Diên, sao người suýt đạp hụt vào hố lại là cậu cơ chứ?
Website TruyenLau.com “Nghĩ cái gì, mà để tâm trí bay tận đâu thế?” Lục Cẩm Diên nhìn cậu cười mãi.
Khương Duật Bạch chẳng buồn tiếp lời, bước nhanh về phía cổng tòa nhà ký túc xá.
“Chờ tôi với Tiểu Bạch.” Lục Cẩm Diên sải vài bước chân dài đã đuổi kịp, tiếp tục sánh vai đi cùng cậu.
Đẩy cửa phòng ký túc xá, Khương Duật Bạch vừa đi vừa hỏi: “Cậu tắm trước, hay là tôi tắm trước?”
“Cậu tắm trước đi.” Lục Cẩm Diên đứng ở cửa, không đi vào trong, “Tôi xuống dưới chạy vài vòng.”
“Cái gì?” Khương Duật Bạch ngạc nhiên quay đầu nhìn anh, “Muộn thế này rồi mà cậu còn đi chạy bộ?”
Lục Cẩm Diên đi lùi ra sau, giọng điệu đầy ẩn ý: “Phấn khích quá, phải đi xả bớt năng lượng.”
Khương Duật Bạch: “…”
“Hay là, cậu sẵn lòng giúp tôi giữ chân để tôi làm một trăm cái gập bụng?” Lục Cẩm Diên một tay bám vào khung cửa, nụ cười có vài phần ý đồ không tốt.
Khương Duật Bạch không chút do dự đáp lại: “Nhanh đi chạy bộ đi, chạy thêm mấy vòng nữa vào.”
“Tuân lệnh!” Lục Cẩm Diên giơ hai ngón tay khép lại, vạch một đường vòng cung đẹp mắt trước trán.
Cửa khép lại, trong phòng ký túc xá chỉ còn lại một mình Khương Duật Bạch. Cậu hít sâu một hơi, ngồi trên ghế nhìn mặt bàn thẫn thờ.
Lời tỏ tình đột ngột, rồi lại lâm vào cảnh bị theo đuổi một cách khó hiểu.
Mọi chuyện rốt cuộc đã biến thành thế này từ lúc nào vậy?
Khương Duật Bạch cầm điện thoại định nhắn tin cho Đông Đông.
Nhưng khi cậu bấm vào khung hội thoại thì lại chần chừ.
Ngộ nhỡ Lục Cẩm Diên chỉ là hứng chí nhất thời, theo đuổi vài ngày rồi lại không thích nữa, mà lại làm rùm beng cả trường thì đến lúc đó danh tiếng của cậu cũng không tốt. Chuyện này hiện tại vẫn là càng ít người biết càng tốt.
Trong lòng thầm nói một câu xin lỗi Đông Đông, Khương Duật Bạch đặt điện thoại xuống, cầm đồ thay đi vào phòng tắm.
Tắm xong, cậu vừa mở cửa phòng tắm ra đã đụng ngay phải Lục Cẩm Diên vừa về.
“Tiểu Bạch, tôi về rồi.” Lục Cẩm Diên giơ tay lau mồ hôi trên trán, nở một nụ cười rạng rỡ.
Giây tiếp theo, ánh mắt dừng trên người Khương Duật Bạch bỗng tối sầm lại.
Vừa mới tắm xong, làn da trắng như ngọc nhuốm một tầng đỏ nhạt, chiếc áo phông rộng mặc không chỉnh tề, cổ áo lệch sang một bên lộ ra phần lớn bờ vai tròn trịa đáng yêu.
Nhận ra mắt anh đang nhìn vào đâu, Khương Duật Bạch cũng cúi đầu nhìn xuống vai mình, thấy áo mặc không ngay ngắn liền nhanh chóng đưa tay kéo lại cổ áo.
Lục Cẩm Diên sải bước đi qua, lúc đi ngang qua, Khương Duật Bạch theo phản xạ né sang phía bàn để nhường đường cho anh đi qua.
Bước chân Lục Cẩm Diên khựng lại, ngay lập tức nhớ lại hành động của chính mình lúc vừa mới biết xu hướng tính dục của Tiểu Bạch. Nếu sớm biết có ngày mình sẽ thích Tiểu Bạch đến nhường này, khi đó anh nhất định sẽ trân trọng mỗi một lần được chạm vào cậu.
“Tiểu Bạch.” Anh đứng yên tại chỗ, trầm giọng trấn an, “Đừng sợ, trước khi cậu đồng ý, tôi tuyệt đối sẽ không… làm gì cậu đâu.”
Khương Duật Bạch ngẩn người: “Tôi không có ý đó…”
“Vậy ý của cậu là—” Lục Cẩm Diên xoay mặt nhìn chằm chằm vào cậu, giọng điệu đầy ý cười, “Cho phép tôi chạm vào cậu sao?”
“Tất nhiên là không!” Khương Duật Bạch xấu hổ đỏ bừng hai má, vươn tay đẩy anh một cái, “Nhanh đi tắm đi!”
Mặc dù cậu dùng sức nhỏ nhưng Lục Cẩm Diên vẫn giả vờ bị đẩy xiêu vẹo, cười đáp: “Tuân lệnh, đi ngay đây.”
Khương Duật Bạch ngồi xuống bàn, hơi nóng trên mặt dần tản đi.
Người này sao lại biến thành thế này?
Từ trai thẳng thành cong, tính cách con người ta cũng thay đổi lớn đến vậy sao?
**
Đêm đó Khương Duật Bạch ngủ rất yên bình, ngủ một mạch đến hơn chín giờ sáng thứ Bảy.
Nghe thấy tiếng động ở giường trên, Lục Cẩm Diên từ trên giường bật dậy, giọng nói trầm thấp: “Tiểu Bạch, chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng.” Khương Duật Bạch giơ mu bàn tay dụi dụi mắt, giọng nói lúc mới ngủ dậy hơi khàn và mềm mại, vô cùng đáng yêu.
Trái tim Lục Cẩm Diên mềm nhũn ra, ánh mắt cũng càng thêm dịu dàng: “Bữa sáng mua xong rồi, dậy ăn chút đi.”
“Được.” Khương Duật Bạch trèo xuống giường, đi vào phòng tắm vệ sinh cá nhân. Sáng nay mấy người bạn cùng phòng khác vẫn chưa về, ký túc xá vẫn chỉ có hai người bọn họ.
Ăn xong bữa sáng, Lục Cẩm Diên nghiêm túc cất lời hỏi: “Bạn học Khương Duật Bạch, hôm nay có thể hẹn hò với tôi không?”
“Khụ… khụ khụ…” Khương Duật Bạch bị một ngụm sữa nghẹn ở cổ họng, che miệng ho sặc sụa. Lục Cẩm Diên vội vàng bước tới, bàn tay lớn nhẹ nhàng vỗ vỗ lên tấm lưng gầy guộc để cậu xuôi hơi: “Uống từ từ thôi, đã có ai tranh của cậu đâu.”
Sau khi hết ho, Khương Duật Bạch im lặng tiếp tục uống sữa.
Lục Cẩm Diên lịch sự hỏi lại lần nữa: “Tiểu Bạch, xin hỏi tôi có vinh dự này được mời cậu đi hẹn hò với tôi không?”
Khương Duật Bạch ngước mắt lên: “Tại sao phải đi hẹn hò?”
“Vì tôi đang theo đuổi cậu mà, không hẹn hò thì sao có thể tìm hiểu nhau sâu hơn chứ?” Lục Cẩm Diên trả lời một cách đầy lý lẽ, “Không hẹn hò, sao khiến cậu cũng thích tôi được?”
Anh ấy trông có vẻ rất có lý, nhưng Khương Duật Bạch vẫn lắc đầu: “Chiều nay tôi có việc làm thêm rồi, không có thời gian.”
“Vậy sao…” Ánh mắt Lục Cẩm Diên hiện lên vẻ thất vọng, giọng điệu cũng trở nên có chút buồn bã.
Khương Duật Bạch nhìn ánh mắt ảm đạm của anh, trong lòng lờ mờ dấy lên một tia không nỡ.
“Không sao, vậy tôi cùng cậu đến tiệm xăm là được rồi!” Lục Cẩm Diên lại phấn chấn trở lại, ngồi xổm xuống, ngước mặt nhìn cậu, “Tôi hứa sẽ không làm phiền cậu làm việc, được không?”
Không có điều kiện hẹn hò thì phải tạo ra cơ hội được ở bên nhau.
Mỗi khi Lục Cẩm Diên dùng góc độ này nhìn mình, Khương Duật Bạch lại thấy anh rất giống một chú chó lớn đáng thương.
Vẫy vẫy đuôi, cầu xin chủ nhân đi chơi cùng mình.
Sau một lúc nhìn nhau, Khương Duật Bạch cuối cùng gật đầu: “Được.”
Mười một giờ rưỡi, hai người chuẩn bị đi ăn trưa ở nhà ăn trước, lúc sắp ra cửa Khương Duật Bạch nhận được tin nhắn của Đông Đông.
Tề Đông Đông: [Bảo bối, trưa nay cùng ăn cơm nhé!]
“Tin nhắn của ai thế?” Lục Cẩm Diên mở cửa, tùy tiện hỏi một câu.
“Là Đông Đông.” Khương Duật Bạch thật thà đáp, “Cậu ấy muốn cùng tôi ăn trưa.”
Ánh mắt Lục Cẩm Diên khẽ nheo lại, không biết nghĩ đến điều gì liền cười lên: “Được thôi, vậy trưa nay chúng ta ra ngoài ăn đi.”
Họ đến một quán cá nấu dưa chua ở phố thương mại đặt một phòng bao nhỏ, gọi món xong chờ Tề Đông Đông đến.
“Bảo bối! Tao đến rồi đây!” Một lát sau, Tề Đông Đông đẩy cửa bước vào, chưa thấy người đã thấy tiếng.
“Đến rồi à?” Lục Cẩm Diên đứng dậy, chào đón khách bằng một nụ cười lịch sự.
Tề Đông Đông mặt mày đầy vẻ thụ sủng nhược kinh: “Nam thần hôm nay sao lại khách sáo thế?”
“Nên thế mà.” Lục Cẩm Diên giữ nụ cười, “Xem thực đơn đi, còn món nào muốn ăn nữa không?”
Tề Đông Đông ngồi phịch xuống vị trí bên cạnh Khương Duật Bạch, cầm thực đơn lật xem: “Sao thế, hôm nay nam thần mời cơm à?”
“Tất nhiên.” Lục Cẩm Diên ngồi xuống, “Muốn ăn gì cứ gọi thoải mái.”
Tề Đông Đông biết anh có tiền nên cũng không khách sáo, gọi thêm hai món ăn vặt yêu thích.
Giữa chừng, lúc Khương Duật Bạch đi vệ sinh, Lục Cẩm Diên đặt đũa xuống, dùng khăn ướt lau ngón tay.
“Có chuyện gì muốn nói với tôi à?” Tề Đông Đông đũa không ngừng nghỉ, vừa ăn vừa hỏi.
Lục Cẩm Diên cũng không vòng vo, hỏi thẳng luôn: “Cậu có biết bạn trai cũ của Tiểu Bạch hồi đó theo đuổi cậu ấy thế nào không?”
“Bạn trai cũ?” Tề Đông Đông nhả miếng ớt ra, mặt đầy vẻ nghi hoặc, “Cậu hỏi chuyện này làm gì?”
Lục Cẩm Diên bình thản nhìn hắn: “Hồi cấp ba cậu và Tiểu Bạch như hình với bóng, chắc không thể không rõ chứ?”
“Tất nhiên là tôi rõ rồi!” Tề Đông Đông cũng đặt đũa xuống, “Nhưng mà, tại sao cậu lại quan tâm đến chuyện bạn trai cũ của Tiểu Bạch thế?”
“Tôi không quan tâm đến bạn trai cũ của Tiểu Bạch, tôi muốn biết hắn đã dùng những chiêu trò sến súa nào để theo đuổi Tiểu Bạch.” Lục Cẩm Diên không vội vã trả lời, “Tôi sẽ cố gắng tránh những chiêu đó ra.”
“Sến súa gì— Cái gì cơ?” Tề Đông Đông ghé tai về phía trước, không dám tin vào những gì mình vừa nghe thấy, “Cậu nói gì?”
Lục Cẩm Diên nhếch khóe môi lên: “Cậu không nghe lầm đâu, tôi đang theo đuổi Tiểu Bạch.”
“Vãi đạn!” Tề Đông Đông tức khắc hiện ra vẻ mặt như bị sét đánh, mắt trợn trừng hơn cả chuông đồng, thốt lên, “Cậu không phải là trai thẳng kỳ thị đồng tính à?”
Lục Cẩm Diên thản nhiên đáp: “Cậu nên cập nhật thông tin mới nhất đi.”
“Tôi—” Tề Đông Đông chớp mắt liên tục, cố gắng tiêu hóa lời vừa nghe thấy, “Chờ chút… để tôi xâu chuỗi lại đã!”
“Tôi thích Tiểu Bạch, hiện đang nỗ lực theo đuổi.” Lục Cẩm Diên tốt bụng tóm tắt cho hắn, “Tôi muốn biết bạn trai cũ của Tiểu Bạch khi đó đã theo đuổi cậu ấy như thế nào.”
Tề Đông Đông nhanh chóng tìm ra trọng điểm, hỏi ngược lại: “Cậu bắt đầu thích Tiểu Bạch từ khi nào?”
Lục Cẩm Diên mở miệng, chọn nói dối một chút nhưng vô hại: “Gần đây.”
Nếu Tề Đông Đông biết anh đã sớm dòm ngó Tiểu Bạch trong bóng tối, vậy đối phương nhất định sẽ nghi ngờ anh là người thúc đẩy việc Tiểu Bạch chia tay bạn trai cũ.
Mặc dù sự thực đúng là như vậy.
“Vậy nên chuyện mày công khai comeout trước đám đông là thật à?” Tề Đông Đông dùng ánh nhìn khó tả soi xét anh, “Kỳ thị đồng tính chính là gay kín, cổ nhân không lừa tôi mà.”
Lục Cẩm Diên không đồng tình cau mày: “Tôi chỉ là thích Tiểu Bạch thôi.”
“Hừ!” Tề Đông Đông cười lạnh một tiếng, “Tôi biết ngay là không ai có thể cưỡng lại được Tiểu Bạch nhà tôi mà!”
“Cậu vẫn chưa trả lời câu hỏi của tôi.” Lục Cẩm Diên cố kéo chủ đề quay lại.
“Không, cậu trả lời tôi một câu trước đã.” Tề Đông Đông nghiêm mặt, “Cậu thích Tiểu Bạch ở điểm gì?”
Đôi lông mày anh tú lại nhíu chặt, Lục Cẩm Diên không vui đáp: “Vấn đề này, tôi nghĩ mình không cần phải báo cáo với cậu.”
“Tôi muốn mày làm rõ một điều, cậu thực sự thích con người Tiểu Bạch, hay chỉ thích khuôn mặt và cơ thể cậu ấy?” Giọng điệu Tề Đông Đông nghiêm túc chưa từng có, “Theo tôi được biết, có một số trai thẳng vì muốn tìm cảm giác kích thích mà có thể phát sinh quan hệ với người cùng giới.”
Thường có người nói giới đồng tính không có tiết tháo, nhưng đôi khi, một số trai thẳng còn không có tiết tháo hơn.
Lục Cẩm Diên nhoài người về phía trước, nhìn thẳng vào đối phương: “Tôi có thể nói rõ với cậu, tôi thích Khương Duật Bạch, là kiểu thích muốn ở bên cậu ấy cả đời.”
“Cả đời sao…” Tề Đông Đông dường như bị từ này làm cho chấn động, những cái gai dựng ngược trên người dần hạ xuống.
“Được rồi, tôi thừa nhận.” Lục Cẩm Diên tựa lại vào lưng ghế, “Tôi muốn biết họ từng đi qua những nơi nào, sau đó dùng ký ức hẹn hò giữa chúng tôi để phủ đè lên.”
Anh không thể quay về quá khứ, lại không khống chế nổi lòng đố kỵ, nên chỉ có thể nghĩ ra cách này. Không chỉ là phủ đè ký ức, anh còn muốn tất cả những ký ức tươi đẹp sau này của Tiểu Bạch đều chỉ xoay quanh mình. Anh sẽ tạo ra vô số khoảnh khắc lãng mạn.
“Cậu thật là…” Tề Đông Đông cạn lời, “Nam thần, cái bình giấm chua từ đời tám hoánh này của cậu ăn có vẻ hơi bị gắt quá rồi đấy.”
“Tôi sẽ không để cậu cung cấp thông tin không công cho tôi đâu.” Bàn tay với những khớp xương rõ ràng gõ gõ xuống bàn, Lục Cẩm Diên đưa ra mồi nhử, “Cậu vẫn đang độc thân phải không? Có thành viên nào của câu lạc bộ bóng rổ mà cậu nhắm tới không?”
Mắt Tề Đông Đông sáng rực lên: “Thật sự được à?”
“Tất nhiên.” Vẻ mặt Lục Cẩm Diên thản nhiên, “Bất kể cậu nhắm trúng ai, tôi đều có thể giúp giới thiệu. Còn sau đó có thành hay không thì tùy thuộc vào bản lĩnh của cậu.”
“Chốt đơn.” Tề Đông Đông trả lời dứt khoát, “Những nơi họ từng đi cơ bản là những điểm hẹn hò truyền thống của các cặp đôi thôi, như công viên giải trí, rạp phim, nhà ma mạo hiểm, mật thất thoát hiểm, những nơi có thể đi cậu cứ đưa Tiểu Bạch đi chơi hết là được.”
Lục Cẩm Diên gật đầu: “Nói cũng đúng.”
Chỉ cần số lần họ hẹn hò đủ nhiều, đi chơi đủ nhiều nơi, tổng có một ngày sẽ phủ đè hoàn toàn được ký ức.
“Vậy chúng ta kết bạn WeChat trước nhé?” Tề Đông Đông rút điện thoại ra, “Tiện trao đổi bất cứ lúc nào.”
Lục Cẩm Diên suy nghĩ một lát: “Tạm thời đừng kết bạn, đợi Tiểu Bạch sẵn lòng để tôi kết bạn với cậu thì chúng ta hãy kết bạn.”
Dù sao đây là bạn thân nhất của Tiểu Bạch, anh phải đợi Tiểu Bạch tự nguyện để mình bước vào vòng tròn của cậu ấy.
Tề Đông Đông cũng không để tâm: “Được, vậy để sau hãy hay.”
Lục Cẩm Diên còn định hỏi thêm xem hồi đó gã tra nam đã tỏ tình như thế nào, nhưng ở cửa truyền đến tiếng bước chân quen thuộc nên đành tạm thời ngậm miệng.
**
Sau bữa trưa, Tề Đông Đông về trường trước, Lục Cẩm Diên hộ tống Khương Duật Bạch đến tiệm xăm làm thêm.
Hai người vừa vào tiệm, Lê Thanh đã vui vẻ chạy ra từ sau quầy: “Anh Duật Bạch!”
Chào hỏi xong cô bé mới phát hiện ra Lục Cẩm Diên, giọng ngạc nhiên: “Anh Lục Cẩm Diên? Lâu rồi không thấy anh nha!”
“Xin chào.” Trên mặt Lục Cẩm Diên lại nở nụ cười thương hiệu, “Đúng là có một thời gian chưa tới rồi.”
“Chà, khách quý nha.” Lê Tư vừa ngậm thuốc lá vừa bước ra, nheo mắt soi xét Lục Cẩm Diên từ trên xuống dưới, “Rồng đến nhà tôm, không nghênh tiếp từ xa được.”
Đối diện với giọng điệu đầy mỉa mai của ông chủ Lê, Lục Cẩm Diên vẫn giữ sắc mặt bình thản chào hỏi: “Chào ông chủ Lê, buổi chiều tốt lành.”
“Chậc.” Lê Tư tặc lưỡi một cái, “Đi thôi Tiểu Bạch, phòng tiếp khách có một vị khách chỉ đích danh tìm cậu đấy.”
“Vâng.” Khương Duật Bạch đáp lời, đi về phía cửa phòng tiếp khách.
Lục Cẩm Diên sải đôi chân dài, lặng lẽ đi theo sau cậu.
Vị khách là một cô gái trẻ, đến xăm để che vết sẹo. “Hình xăm trên người bạn tôi là do cậu thiết kế, tôi rất thích, cũng là anh ấy giới thiệu tôi đến.”
Cô gái nhìn Khương Duật Bạch với ánh mắt tin tưởng, “Lúc nãy xem qua các bản vẽ thiết kế khác, tôi tin chắc cậu nhất định sẽ thiết kế được mẫu khiến tôi hài lòng.”
“Cảm ơn.” Khương Duật Bạch thản nhiên đáp, “Trước hết hãy nói cho tôi biết ý tưởng của cô.”
Trong lúc họ thảo luận về mẫu xăm và hiệu quả, Lục Cẩm Diên ngồi trên chiếc sofa nhỏ, nhìn chằm chằm vào Khương Duật Bạch không rời mắt. Ánh nhìn đó quá nóng rực, Khương Duật Bạch bất động thanh sắc nghiêng mặt đi, khẽ lườm anh một cái ý bảo anh thu liễm lại.
Nào ngờ cái lườm này lại làm đối phương thấy tê dại cả sống lưng, ánh mắt nhìn cậu càng thêm trắng trợn.
Tuy nhiên, để thực hiện lời hứa không làm phiền cậu, Lục Cẩm Diên vẫn thu hồi ánh mắt, tiện tay lấy quyển tạp chí thời trang trên bàn trà lên dịch.
Thảo luận xong, cô gái về trước để chờ bản vẽ thiết kế, Khương Duật Bạch đứng dậy vào phòng thao tác để xăm cho vị khách đã hẹn trước.
Lục Cẩm Diên cũng đi vào theo, ngồi lên chiếc ghế đẩu nhỏ bên cạnh quan sát.
Khương Duật Bạch đeo kính gọng vàng và găng tay trắng, thực hiện các khâu chuẩn bị trước khi xăm.
Đây là lần đầu tiên Lục Cẩm Diên thấy cậu đeo kính, không khỏi hiện rõ vẻ kinh ngạc và thú vị: “Tiểu Bạch, cậu còn đeo kính nữa à?”
“Bình thường không đeo, chỉ khi xăm mới đeo thôi.” Khương Duật Bạch ngước mắt, lướt nhìn anh qua tròng kính, “Không đẹp à?”
“Đẹp, cực kỳ đẹp.” Lục Cẩm Diên nhìn chằm chằm vào mặt cậu, “Dáng vẻ nào cũng đẹp hết.”
Cô gái đang nằm trên bàn thao tác cuối cùng không nhịn được quay sang nhìn anh: “Anh đẹp trai ơi, anh chắc chắn là định ngồi đây xem em xăm hình thật à?”
Lục Cẩm Diên hỏi: “Có gì không tiện sao?”
“Em rất sợ đau, lát nữa có khi em sẽ khóc lóc thảm thiết đấy.” Cô gái thật thà trả lời, “Có thêm một người ở đây, em sẽ cảm thấy rất xấu hổ.”
Lục Cẩm Diên không nói hai lời đứng dậy: “Vậy tôi ra ngoài đợi một lát.”
Lòng tự trọng của con gái vẫn rất quan trọng.
“Nhưng mà…” Anh đi đến cửa rồi quay lại hỏi, “Nếu cô sợ đau như vậy, tại sao lại đi xăm?”
Cô gái cong mắt cười: “Vì so với nỗi đau nhất thời, ý nghĩa mà nó mang lại cho tôi còn lớn lao hơn nhiều.”
Lục Cẩm Diên gật đầu như suy ngẫm, đưa tay đóng cửa phòng thao tác lại.
“Sao, bị đuổi ra rồi à?” Lê Tư tựa người ở hành lang, giọng điệu có chút hả hê.
“Tự nguyện ra thôi.” Lục Cẩm Diên đáp, liếc nhìn điếu thuốc trên tay anh ta, “Ông chủ Lê, người muốn cai thuốc thì không nên để thuốc không rời tay như thế.”
Lê Tư sững người, cười nhạt: “Cậu lại còn giáo huấn cả tôi cơ đấy?”
Lục Cẩm Diên không tiếp tục chủ đề này nữa mà hỏi: “Có việc gì cần tôi giúp không?”
“Được thôi.” Lê Tư xoay người đi về hướng kho hàng, “Lao động miễn phí, không dùng thì phí.”
Trong lúc Lục Cẩm Diên chuyển đồ, anh ta cứ tựa ở bên cửa nhìn, đột ngột mở miệng hỏi: “Cậu với Tiểu Bạch xảy ra chuyện gì rồi, sao đột nhiên lại sẵn lòng qua đây nữa thế?”
Động tác cúi người khựng lại, Lục Cẩm Diên thẳng lưng lên: “Tiểu Bạch chia tay bạn trai cũ rồi, tôi đang theo đuổi cậu ấy.”
“Hả?” Lê Tư hiếm khi lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, nhưng nhanh chóng khôi phục lại bình thường, “Quả nhiên tôi không nhìn lầm.”
Lục Cẩm Diên im lặng vài giây rồi hỏi: “Rõ ràng lắm sao?”
“Cậu nói xem?” Lê Tư hỏi ngược lại.
Lục Cẩm Diên không nói gì nữa, tiếp tục bê thùng giấy lên.
“Cậu định theo đuổi Tiểu Bạch thì hãy theo đuổi cho tốt.” Lê Tư đứng thẳng người dậy, “Cậu ấy rất cần tình yêu, nhưng lại không phải là người dễ dàng tin vào tình yêu đâu.”
Trái tim Lục Cẩm Diên thắt lại, quay mặt nhìn ông chủ Lê: “Còn gì nữa không?”
“Không còn gì nữa, phần còn lại cần cậu tự mình khám phá đi.” mày chủ Lê xua xua tay, ra vẻ lời đã tận tại đây.
Sáu giờ hơn, Khương Duật Bạch cuối cùng cũng kết thúc công việc xăm mình. Hai người ăn tối bên ngoài xong rồi thong thả dạo bộ về trường.
“Tiểu Bạch, tôi có thể hỏi cậu một câu được không?” Đi một lúc, Lục Cẩm Diên không nhịn được lên tiếng.
“Được.” Khương Duật Bạch gật đầu, “Cậu hỏi đi.”
“Hồi đó cậu tiếp xúc với nghề xăm thế nào vậy?” Lục Cẩm Diên liếc nhìn cậu, “Tại sao cậu lại chọn làm nghệ nhân xăm mình?”
Khương Duật Bạch vô thức ngước mắt nhìn lên vầng trăng trên trời.
Một lát sau, cậu khẽ đáp: “Hình xăm sau lưng tôi là xăm từ hồi cấp ba, món quà tặng cho lễ trưởng thành tuổi 18 của chính mình.”
“Hóa ra là vậy.” Lục Cẩm Diên không kìm được bắt đầu tưởng tượng trong đầu xem Tiểu Bạch năm 18 tuổi trông như thế nào.
“Lúc đó tôi quen anh Lê, cũng là anh ấy đã cho tôi biết ý nghĩa của việc xăm mình.” Khương Duật Bạch dường như rơi vào hồi ức nào đó, “Xăm mình đối với mỗi người mà nói, ý nghĩa đều không giống nhau. Có người muốn khắc ghi, có người muốn tuyên bố, có người muốn tự nhắc nhở bản thân, có người muốn gửi gắm hy vọng, cũng có người muốn che giấu vết sẹo.”
Yết hầu khẽ động, Lục Cẩm Diên nỗ lực kìm nén thôi thúc muốn hỏi dồn.
Vậy đối với cậu, ý nghĩa của hình xăm sau lưng là gì?
“Đối với tôi mà nói, lưu lại ý nghĩa của mỗi người là một việc rất thú vị.” Khương Duật Bạch nghiêm túc nhắc nhở, “Tuy nhiên, một số nghề nghiệp không chấp nhận hình xăm, nếu cậu muốn xăm, tôi hy vọng cậu hãy cân nhắc cho kỹ.”
Lục Cẩm Diên cũng cười: “Tôi biết rồi, cảm ơn thầy Tiểu Bạch đã nhắc nhở.”
Đang lúc nói chuyện, điện thoại của Lục Cẩm Diên vang lên một tiếng.
Anh rút điện thoại ra, mở WeChat xem qua, độ cong nơi khóe môi càng hiện lên rõ nét hơn.
**
Sáng chủ nhật, để trốn tránh buổi hẹn hò có thể diễn ra, Khương Duật Bạch chọn nằm trên giường trùm chăn giả vờ ngủ.
Lục Cẩm Diên cũng không vạch trần cậu, tự mình ra ngoài một chuyến.
Một lát sau, những người khác trong phòng lần lượt thức dậy, Lục Cẩm Diên xách một thùng giấy đi vào.
Khương Duật Bạch vén một góc chăn, lén nhìn về phía bàn một cái, kết quả bị bắt tại trận.
“Tỉnh rồi à?” Lục Cẩm Diên cười rạng rỡ nhìn cậu, “Tỉnh rồi thì dậy đi thôi.”
Khương Duật Bạch giơ tay che nửa mặt: “Vẫn muốn ngủ tiếp.”
Lục Cẩm Diên vẫy vẫy tay: “Cậu xuống đây trước đã, xem món quà tôi tặng cậu này.”
“Quà gì thế?” Thẩm Chiếu lập tức ghé sát lại, “Quà gì vậy, có phần cho bọn tao không anh Lục?”
Lục Cẩm Diên dùng một ngón tay đẩy hắn ra: “Không có phần của mày.”
Khương Duật Bạch trèo xuống thang, chậm chạp đi đến trước bàn. “Tiểu Bạch, mở ra xem đi.”
Lục Cẩm Diên đứng bên cạnh, giọng điệu dịu dàng.
Khương Duật Bạch tháo chiếc hộp hình chữ nhật ra, rồi bóc lớp màng nhựa bọc bên ngoài, một bức tranh sơn dầu quen thuộc đập vào mắt.
Cậu nhất thời ngẩn người: “Đây là…”
“Tôi nhờ một người bạn làm việc ở triển lãm tranh, tìm được một chuyên gia phục chế tranh sơn dầu rất giỏi.” Lục Cẩm Diên cũng nhìn vào bức tranh đó, “Tuy không thể phục chế lại giống hệt như ban đầu, nhưng vết nứt đã không còn rõ rệt nữa.”
Mấy vết rạch bị dao cắt đã được phục chế, thần kỳ thay lại hòa làm một với những vết nứt vốn có của cây khô, nếu không nhìn thật kỹ thì gần như không thể phân biệt được nó từng bị phá hoại thô bạo.
“Tôi biết bức tranh này đối với cậu có ý nghĩa khác biệt, nếu cứ thế bỏ đi thì tôi cảm thấy rất đáng tiếc.” Lục Cẩm Diên khẽ thở dài, “Mặc dù nó không thể giúp cậu thắng cuộc thi triển lãm, nhưng tôi không muốn tâm huyết của cậu hoàn toàn uổng phí.”
Im lặng hồi lâu, Khương Duật Bạch ôm khung tranh xoay người lại, đôi mắt trong trẻo xinh đẹp đẫm lệ, giọng nói cũng hơi run rẩy: “Lục Cẩm Diên, cảm ơn cậu…”
Cậu cứ ngỡ không có ai có thể thấu cảm được nỗi đau khi tâm huyết bị hủy hoại, nhưng Lục Cẩm Diên dường như đã thấu hiểu điều đó.
Trái tim Lục Cẩm Diên co thắt lại, định nói gì đó thì Thẩm Chiếu lại ghé vào.
“Hóa ra đây chính là bức tranh bị hủy đó à!” Thẩm Chiếu dán mắt nghiên cứu bức tranh, “Tiểu Bạch, hay là chúng ta treo nó lên tường phòng mình đi? Như vậy còn có thể tăng thêm chút không khí nghệ thuật cho phòng mình nữa!”
“Cũng không phải là không thể.” Lục Cẩm Diên chỉ vào bức tranh, “Thực ra, trong bức tranh này còn có tao nữa đấy.”
“Đâu đâu?” Thẩm Chiếu trợn tròn mắt, “Có cây, có hoa, có bầu trời… anh Lục mày ở đâu cơ?”
Lục Cẩm Diên mỉm cười: “Chẳng phải còn có một con chim kia à?”
Khương Duật Bạch lặng lẽ thu lại niềm cảm động trong lòng.
Lục Cẩm Diên đúng là chấp niệm với việc làm con chim này thật…
“Thật không đấy?” Thẩm Chiếu rớt cằm, “Đầu con chim này xanh lét thế kia, anh Lục, mày chắc chứ?”
Nụ cười trên mặt Lục Cẩm Diên bỗng chốc cứng đờ.
**
Chan: Con chim màu lục, đầu xanh là chỉ bị cắm sừng =)))))))))))))
Hết chương 44

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu