Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

CHƯƠNG 04: CHƯƠNG 04

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
“Không cần!” Khương Duật Bạch từ chối ngay tức khắc, vô thức co người lùi sâu vào trong giường.
Cậu như bị dọa sợ, đôi mắt vô thức mở to, dáng mắt hơi dài bỗng trở nên tròn trịa ngây thơ, trông càng đáng yêu hơn.
Lục Cẩm Diên thấy cậu phản ứng mạnh như vậy thì không trêu bằng lời nữa, chủ động lùi lại một bước: “Đùa thôi, cậu tự xuống đi.”
Ánh mắt Khương Duật Bạch mang theo vẻ cảnh giác, giọng điệu có chút cứng nhắc: “Tôi không thích ngủ chung với người khác.”
Cái kiểu giường đơn này mà nhồi hai người đàn ông to xác vào thì chắc chắn không tránh khỏi va chạm cơ thể. Ngay cả khi bỏ qua xu hướng tính dục đặc biệt của mình, cậu cũng không thích ở gần người khác như vậy.
Huống hồ, đây mới là ngày đầu tiên quen biết.
Lục Cẩm Diên ngẩn người, trên khuôn mặt điển trai không hề có vẻ khó chịu, ngược lại còn tự kiểm điểm: “Xin lỗi, hình như tôi quên mất thói quen sinh hoạt của cậu.”
Anh vừa nói thế, Khương Duật Bạch lại thấy không tự nhiên.
Họ mới quen nhau có một ngày thôi, tại sao Lục Cẩm Diên lại đối xử tốt với cậu như vậy?
TruyenLau.com “Vậy thế này đi, tôi sang giường lão Tứ ngủ, cậu ngủ giường tôi, được không?” Lục Cẩm Diên hỏi ý kiến cậu.
Khương Duật Bạch nhìn anh: “Cậu…”
Ngủ nổi không đấy?
Nhìn mức độ sạch sẽ trên giường của nam thần trường, chắc hẳn cũng chẳng quen nằm giường người khác đâu nhỉ?
“Không sao, tôi sẽ trải thêm một lớp ga giường của mình lên trên.” Lục Cẩm Diên như đọc được vế sau mà cậu không nói ra, đôi lông mày tuấn tú hơi cong lên, “Tôi không ngủ cùng cậu đâu, lần này xuống được chưa?”
Đọc truyện tại TruyenLau.com Câu này nói ra có chút gây hiểu lầm, nhưng Khương Duật Bạch không nhận ra, cậu cuối cùng cũng mủi lòng: “Được.”
Cậu xoay người, quỳ trên giường lùi dần về phía thang leo.
Tầm mắt Lục Cẩm Diên dõi theo động tác của cậu, ánh mắt vô thức chậm rãi dời từ đường cong sống lưng thanh mảnh xuống dưới. TruyenLau
Khương Duật Bạch mặc một chiếc áo thun trắng bằng cotton rất rộng, bên dưới là quần ngủ dài đến đầu gối.
So với đám bạn cùng phòng quanh năm suốt tháng ở trần trong ký túc xá thì đây vốn là kiểu ăn mặc rất bảo thủ, nhưng lúc này ánh đèn sáng loáng trên đầu rọi xuống, lờ mờ có thể xuyên qua lớp áo trắng thấy được một đoạn eo thon thả, rồi nối tiếp là đường cong mông tròn trịa.
Nhận ra mình đang nhìn chỗ nào, Lục Cẩm Diên đột ngột thu hồi tầm mắt, sau vành tai lại trào dâng một cảm giác ngượng ngùng không tên.
Trong lúc anh đang nhíu mày, Khương Duật Bạch đã men theo thang leo trèo xuống.
Cậu xỏ chân vào dép lê, đứng trước mặt Lục Cẩm Diên: “Cảm ơn.”
“Chăm sóc bạn mới là việc nên làm mà.” Lục Cẩm Diên khôi phục lại vẻ thong dong thường lệ, chiếc cằm sắc sảo khẽ hất lên, “Kiểm tra xem, giường tôi có sạch không?”
Khương Duật Bạch nghiêm túc trả lời: “Chiều nay xem rồi, sạch.”
Thế là Lục Cẩm Diên cứ thế dựa vào cạnh bàn, nhìn bạn học Khương lật chăn điều hòa ra, nằm lên giường của mình rồi đắp chăn lại, tư thế ngủ thẳng tắp ngoan ngoãn đến lạ kỳ.
Nhìn một lúc, Khương Duật Bạch đột nhiên mở cặp lông mi dài và dày ra, nhìn thẳng vào anh: “Tại sao cậu cứ nhìn tôi mãi thế?”
“Hửm?” Lục Cẩm Diên nhất thời không phản ứng kịp, “Tôi có nhìn à?”
Khương Duật Bạch gật đầu: “Nếu cậu hối hận vì nhường giường cho tôi thì tôi —”
“Có gì mà phải hối hận?” Lục Cẩm Diên cắt ngang lời cậu với tốc độ cực nhanh, đứng dậy bước vài bước tới giường lão Tứ, “Tôi cũng đi ngủ đây.”
Khương Duật Bạch nghển đầu nhìn anh: “Cậu còn chưa vệ sinh cá nhân.”
Lục Cẩm Diên: “…”
Anh cởi chiếc sơ mi kẻ sọc xanh trên người ra, cười giải thích: “Ý tôi là, tắm xong tôi cũng ngủ.”
Khi Lục Cẩm Diên tắm xong đi ra thì trong phòng đã hoàn toàn im ắng.
Anh dùng khăn lau những giọt nước trên tóc, tiện tay lấy điện thoại mở WeChat, nhấn vào nhóm chat ký túc xá 611.
Lục Cẩm Diên: [Lát nữa về thì nhẹ tay thôi, bọn tao ngủ rồi.]
Thẩm Chiếu: [Bọn tao? “bọn tao” là những ai? Anh Lục, mày dắt ai về phòng đấy???]
Lục Cẩm Diên: […]
Chu Phong: [Là Tiểu Khương hả?]
Lục Cẩm Diên: [Nếu chơi muộn quá thì đừng về nữa. Nửa đêm gọi dì quản lý mở cửa, dì lại mắng cho đấy.]
Thẩm Chiếu: [Ok, thế thì xuyên đêm luôn! @Đinh Hồng Vũ Lão Tứ! Tăng ba ở đâu đấy?]
Có được câu trả lời mong muốn, Lục Cẩm Diên hài lòng đặt điện thoại xuống.
Trước khi tắt đèn, anh dường như vô tình liếc nhìn về phía giường của mình thêm một cái.
Ngủ ngoan thật đấy.
**
Sáng hôm sau khi thức dậy, Khương Duật Bạch có một khoảnh khắc đầu óc trống rỗng.
Một mùi hương vừa lạ lẫm vừa dễ chịu bao bọc lấy toàn thân cậu, hương cam quýt ngọt ngào hòa quyện với vị bạc hà thanh mát, giống như gió đêm mùa hè thổi qua, lại giống như hơi nước biển mát lạnh vỗ vào mặt.
Mùi hương này…
Là mùi trên người Lục Cẩm Diên.
Khương Duật Bạch bật dậy, lúc này mới nhớ ra chuyện xảy ra đêm qua.
Cậu nhẹ nhàng xuống giường như một chú mèo, đi vào phòng tắm đóng cửa vệ sinh cá nhân.
Trước khi ra khỏi cửa, cậu ngoái đầu lại nhìn Lục Cẩm Diên vẫn đang ngủ say.
Nam thần trường khi ngủ đã hoàn toàn rũ bỏ vẻ sắc sảo, trông khá là vô hại, tư thế ngủ cũng có chút trẻ con, đôi chân dài co lại kẹp lấy chiếc chăn, dài đến mức suýt thì không nằm vừa giường.
Khương Duật Bạch thu hồi tầm mắt, vội vàng đến phòng vẽ dự tiết học.
Hôm nay là tiết màu sắc của Giáo sư Bùi, khi cậu đẩy cửa phòng vẽ ra, bên trong đã ngồi kín sinh viên.
“Tiết của Giáo sư Bùi mà đại tài tử Khương cũng đến muộn cơ à?” Một giọng nói mỉa mai vang lên, “Đổi sang ký túc xá mới nên không thích nghi được à?”
Nam sinh vừa lên tiếng tên là Dương Văn Kiệt, ai cũng biết hắn không ưa gì Khương Duật Bạch, cứ hễ có cơ hội là lại đối đầu gay gắt.
Ngoại trừ chính bản thân Khương Duật Bạch.
“Thích nghi.” Khương Duật Bạch hiếm khi chịu mở miệng, đáp lại hai chữ ngắn gọn súc tích rồi đi vòng qua hắn như không có chuyện gì xảy ra.
Sắc mặt Dương Văn Kiệt tức thì trở nên cực kỳ khó coi.
“Khương Thần, ở đây! Tớ giữ chỗ cho cậu rồi!” Một giọng nữ nhiệt tình khác vang lên, cô gái tết tóc bím vẫy tay gọi cậu.
Tỉ lệ nam nữ của khoa Mỹ thuật vốn luôn mất cân đối, nam sinh theo chuyên ngành tranh sơn dầu lại càng ít, mà một nam sinh đẹp như Khương Duật Bạch thì đúng là hiếm như lá mùa thu, thế nên vừa nhập học đã trở thành cục cưng của lớp.
Sau một học kỳ, Khương Duật Bạch lại càng nhờ vào thiên phú hội họa khiến người ta ghen tị mà vô hình trung thu về một lượng lớn “fan sự nghiệp”.
11 giờ 25 phút, buổi học sáng chính thức kết thúc.
Sinh viên trong phòng vẽ thu dọn đồ nghề lục tục rời đi, Giáo sư Bùi đi tới trước giá vẽ của Khương Duật Bạch, nhìn bức tranh của cậu: “Hôm nay tâm trạng tốt nhỉ?”
Khương Duật Bạch hơi nghiêng đầu vẻ thắc mắc.
“Cách dùng màu hôm nay rất sống động.” Giáo sư Bùi mỉm cười chỉ vào chiếc váy đỏ của cô gái trong tranh, “Tốt lắm, cứ tiếp tục phát huy nhé, đi ăn cơm đi.”
Khương Duật Bạch chắc chắn là một trong những sinh viên thiên phú nhất mà ông từng dạy, nhưng cũng là người khó nắm bắt và ổn định nhất.
Khương Duật Bạch lễ phép đáp: “Vâng ạ, chào thầy em về.”
Đang là giờ tan tầm nên nhà ăn chắc chắn sẽ rất đông, cậu không đi ăn trưa ngay mà đeo balo quay về ký túc xá.
Vừa đẩy cửa phòng ra, một mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi, Khương Duật Bạch nhíu mày, vô thức bịt mũi lại.
“Ai đấy?” Thẩm Chiếu uể oải lên tiếng hỏi, rồi tự trả lời luôn, “Anh Lục đấy à? Có mua cơm về không?”
“Không phải.” Khương Duật Bạch bước vào phòng, việc đầu tiên là mở cửa sổ thông gió.
Thẩm Chiếu lộ vẻ thất vọng: “À… là Tiểu Bạch à.”
Khương Duật Bạch lười đính chính cách xưng hô của hắn, cũng chẳng muốn hỏi tại sao giữa trưa lại nằm ngủ trong phòng, cậu đặt balo xuống rồi quay người đi ra ngoài luôn.
“Tiểu Bạch, cậu định sang nhà ăn số 2 à?” Thẩm Chiếu mặc chiếc quần đùi rộng thùng thình, không bỏ cuộc bám vào đầu giường hét với theo, “Thấy anh Lục thì nhắn hộ tôi một câu, cậu ta mà không về nữa là tôi với lão Tứ chết đói mất!”
Khương Duật Bạch: “…”
Qua giờ cao điểm nên nhà ăn số 2 chỉ còn lác đác vài nhóm sinh viên.
Tầng hai có rất nhiều quầy đồ ăn vặt đặc sắc, món ăn phong phú, Khương Duật Bạch đứng trước quầy, nhìn tới nhìn lui cũng chẳng biết nên ăn gì.
“Bạn học Khương?” Phía sau vang lên một giọng nói đong đầy ý cười, “Trùng hợp quá, cậu cũng sang nhà ăn số 2 ăn cơm à?”
Khương Duật Bạch nhận ra đó là ai, nhưng cậu không quay đầu lại mà tiếp tục nghiên cứu thực đơn.
Lục Cẩm Diên cũng không để tâm, thong thả đứng sang bên trái cậu, gợi ý: “Món bún cà chua nhà này ngon lắm, vị thanh ngọt, rất đưa miệng.”
Khương Duật Bạch khẽ gật đầu, nói với chủ quầy: “Dì ơi, cho cháu một phần bún cà chua, cảm ơn dì.”
Lục Cẩm Diên cười: “Dì ơi, cho cháu một phần giống cậu ấy.”
“Được rồi!” Bà chủ đáp, rồi hỏi thêm, “Có ăn hành với rau thơm không?”
Khương Duật Bạch: “Có.”
Lục Cẩm Diên: “Có.”
Hai người đồng thanh, nói xong vô thức nhìn nhau một cái.
Lục Cẩm Diên cười tươi hơn: “Hay thật đấy.”
Khương Duật Bạch không biết anh cười cái gì, cụp mắt im lặng đợi bún.
Rất nhanh, bát bún cà chua nóng hổi đã ra lò, Khương Duật Bạch bê khay tìm một chỗ trống gần cửa sổ ngồi xuống.
“Không phiền nếu ngồi chung bàn chứ?” Lục Cẩm Diên bám sát phía sau, hỏi một câu rất lịch sự.
Khương Duật Bạch nhìn quanh tầng hai vắng vẻ, không nói gì, coi như mặc định đồng ý.
Lục Cẩm Diên ngồi xuống, vừa định nhắc bạn học Khương cẩn thận kẻo nóng thì thấy cậu đã gắp một đũa bún cho vào miệng.
Giây tiếp theo, Khương Duật Bạch quả nhiên bị nóng đến mức hít hà, nhưng cậu không nhả bún ra mà cố nuốt xuống.
Lục Cẩm Diên ngẩn người, vội vàng vặn chai nước khoáng bên cạnh đưa qua: “Mau, uống ngụm nước đi.”
Khương Duật Bạch nóng đến mức suýt chảy nước mắt, quờ quạng đón lấy chai nước, khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào nhau, cậu cảm thấy tay đối phương dường như hơi run nhẹ.
Uống liền mấy ngụm nước lạnh, cảm giác bỏng rát trong khoang miệng mới dịu đi.
“Cậu có ngốc không thế?” Lục Cẩm Diên thở phào, lại vừa buồn cười vừa thương, “Nóng thì phải nhả ra chứ, sao lại nuốt xuống?”
Khương Duật Bạch ngước mắt nhìn anh, đồng tử trong vắt như pha lê đọng một tầng nước mỏng, đôi môi đỏ hồng cũng được nước làm ướt sũng, nổi bật trên làn da trắng ngần và mái tóc đen nhánh, trông cực kỳ xinh đẹp mà lại mang theo một cảm giác mong manh khó tả.
Trong đầu Lục Cẩm Diên bỗng nảy ra bốn chữ không hợp cảnh chút nào: “Bạch Tuyết công chúa”.
“Tôi không sao rồi, cảm ơn.” Khương Duật Bạch đặt chai nước lại bàn, nói lời cảm ơn có phần lí nhí trong miệng.
Lục Cẩm Diên lắc đầu xua tan ý nghĩ vớ vẩn ra khỏi đầu, gõ gõ ngón tay xuống bàn: “Để một lát đi, nguội bớt rồi hãy ăn.”
Khương Duật Bạch nghe lời đẩy bát bún ra xa một chút, ngoan ngoãn ngồi đợi nguội.
Đúng lúc này, từ khóe mắt Lục Cẩm Diên thấy hình như có người đang đi về phía họ.
“Anh… Anh Lục.” Người đến là một nam sinh mặt búng ra sữa, trông có vẻ yếu đuối, vừa mở miệng đã lắp bắp.
Lục Cẩm Diên nghiêng mặt: “Xin chào, có việc gì không?”
“Em… em…” Nam sinh đỏ bừng mặt, bỗng nhiên như làm phép rút từ trong túi ra một chiếc phong thư màu hồng, dùng hai tay dâng lên trước mặt Lục Cẩm Diên, “Cái này xin anh nhận cho!”
Ánh mắt Khương Duật Bạch thoáng vẻ kinh ngạc, loại phong thư màu hồng này, chẳng lẽ là thư tình?
Sắc mặt Lục Cẩm Diên không đổi, từ chối một cách khéo léo: “Xin lỗi, tôi không nhận đồ của người khác.”
Nam sinh mặt đỏ lựng như gấc: “Không phải… cái này là, là em viết…”
Khương Duật Bạch đã hiểu, ánh mắt cậu đặt trên bát bún đang bốc hơi, coi như không nghe thấy những gì họ nói.
“Chúng tôi định ăn trưa, phiền cậu đi cho có được không?” Giọng nói của Lục Cẩm Diên lạnh hẳn xuống.
Giọng anh vốn luôn lịch sự ôn hòa, đây là lần đầu tiên Khương Duật Bạch cảm nhận được sự lạnh lùng rõ rệt trong đó.
Cậu vô thức siết chặt đôi đũa, quả nhiên là…
Trai thẳng sợ đồng tính sao?
Thấy Lục Cẩm Diên hoàn toàn không cho mình cơ hội, nam sinh kia như đánh cược tất cả hét lên: “Lục Cẩm Diên, em thích anh lâu lắm rồi!”
Khương Duật Bạch nhìn thấy rõ mồn một, khuôn mặt điển trai kia hoàn toàn trở nên vô cảm.
“Tôi không phải người đồng tính, đây là điều mà ai cũng biết cơ mà?” Lục Cẩm Diên hất cằm, rõ ràng là đang ngồi nhưng lại khiến người ta có cảm giác bị nhìn xuống đầy áp lực, “Cậu còn muốn nhận được câu trả lời gì từ tôi nữa?”
Chỉ với hai câu ngắn ngủi, nam sinh kia đã che mặt bỏ chạy trối chết.
Im lặng mất vài giây, Khương Duật Bạch vừa ngước mắt lên thì thấy Lục Cẩm Diên vặn chai nước khoáng mình vừa uống, đưa lên hớp một ngụm.
Cậu muốn nói lại thôi: “Cái đó…”
“Hửm?” Lục Cẩm Diên nhìn lại cậu, cái lạnh trong giọng nói đã tan biến tự bao giờ.
Khương Duật Bạch chỉ ngón tay: “Chai nước đó, tôi vừa uống rồi.”
“Thì sao?” Lục Cẩm Diên nở nụ cười rạng rỡ, “Dù sao cũng là nước tôi mua mà, tôi không được uống nữa hả?”
Khương Duật Bạch: “…”
**
Chan: *cắn móng tay trầm tư*
Hết chương 04

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu