Ngoại truyện 04: Nếu 01
Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Vào một buổi sáng giữa tháng Tám, nhà họ Lục chuyển vào căn biệt thự mới.
Tài xế cung kính mở cửa sau xe, Lục Cẩm Diên nhảy xuống. Vì đôi chân dài chưa với tới mặt đất nên khi tiếp đất anh hơi loạng choạng một chút, nhưng rất nhanh đã đứng vững.
Tô Ngọc Thù diện chiếc váy trắng bước xuống từ phía bên kia, thấy con trai suýt ngã, bà vô thức định lại gần ôm lấy anh, nhưng liếc thấy chồng cũng vừa xuống xe, bà đành kìm lòng lại, chỉ dịu dàng nhắc nhở: “Tiểu Diên, chậm một chút con.”
Lục Cẩm Diên quay đầu nhìn bà, dùng giọng nói trẻ con non nớt trả lời rập khuôn: “Vâng thưa mẹ.”
“Đi thôi.” Lục Dịch Minh chỉnh lại cà vạt bộ vest, tiên phong sải bước vào biệt thự.
Dì giúp việc dẫn Lục Cẩm Diên lên lầu.
Phòng của anh ở tầng hai, cách phòng cha mẹ khá xa.
Anh vào phòng nhìn một lượt, thấy chẳng khác gì căn phòng cũ nên buồn chán ngồi bệt xuống mép giường thẫn thờ.
Một lát sau, dưới lầu vang lên tiếng khởi động xe, Lục Cẩm Diên mới chạy bành bạch xuống nhà.
Tô Ngọc Thù đang đứng trong sân gọi điện thoại, nghe tiếng bước chân sau lưng liền lập tức cúp máy, cúi người nhẹ nhàng ôm con trai: “Tiểu Diên có thích phòng mới không?”
Lục Cẩm Diên gật đầu: “Thích ạ.”
Đúng lúc này, anh nghe thấy tiếng nô đùa cười nói vang lên từ bên ngoài biệt thự, không khỏi bị thu hút.
Tô Ngọc Thù xoa đầu con trai, giọng nói hiền từ: “Tiểu Diên muốn ra ngoài chơi thì cứ đi đi, nhớ về trước giờ cơm trưa nhé.”
Lục Cẩm Diên suy nghĩ một chút: “Vâng, lát con sẽ về ngay.”
Anh bước ra khỏi biệt thự, lần theo tiếng động đi về phía ngôi nhà hàng xóm. Tiếng đùa nghịch càng lúc càng gần, anh đẩy cánh cửa khép hờ ra, thấy hai đứa trẻ lớn hơn mình một chút đang chơi xe đua.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Bảo mẫu bên cạnh nhanh mắt phát hiện ra anh: “Ơ? Bé con nhà ai mà trông khôi ngô thế này?”
“Cháu chào bà.” Lục Cẩm Diên đứng thẳng người, lễ phép trả lời, “Nhà cháu mới chuyển đến bên cạnh ạ.”
Bảo mẫu thấy anh mặc toàn đồ hiệu, lại có giáo dục, biết ngay là thiếu gia nhà giàu nên nhiệt tình hỏi: “Vậy cháu có muốn chơi cùng các bạn không?”
Cháu trai của bảo mẫu cũng gọi với lên: “Lại đây chơi với bọn tớ đi!” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Đồ chơi xe đua đối với Lục Cẩm Diên có chút trẻ con, anh cũng chưa bao giờ chơi mấy thứ này, nhưng anh vẫn bước tới. Một đứa trẻ đưa chiếc xe đua trong tay cho anh rồi quay người chạy ra ngoài: “Ra ngoài chơi đi, ngoài kia rộng hơn!”
Lục Cẩm Diên nhận lấy chiếc xe, bỗng nhiên ngước mắt nhìn lên cửa sổ tầng hai.
Sau khung cửa sắt có một bóng hình nhỏ bé đang bò ở đó.
Thấy anh nhìn từ xa, người đó như một bé thỏ trắng giật mình, rụt ngay xuống và biến mất trong nháy mắt. TruyenLau
Dù chỉ là cái nhìn thoáng qua, nhưng đôi mắt trong veo như pha lê ấy đã in đậm trong tâm trí Lục Cẩm Diên.
Vừa hay dạo này Lục Dịch Minh mải mê việc công ty, ít khi về nhà, anh cũng hiếm hoi có được thời gian riêng tư. Lục Cẩm Diên bắt đầu thường xuyên sang sân nhà hàng xóm, đôi khi chơi cùng hai đứa trẻ lớn kia, đôi khi chỉ ngồi trong sân ngước nhìn lên cửa sổ tầng hai.
Lại một lần đối mắt từ xa, anh phát hiện người sau cửa sổ ấy dường như là một cậu bé trông còn nhỏ hơn cả mình. Anh không hiểu tại sao cậu bé đó lúc nào cũng nấp sau cửa sổ nhìn họ chơi, chẳng lẽ cha của cậu bé đó còn nghiêm khắc hơn cha mình sao?
Hôm đó, Lục Cẩm Diên không nhịn được hỏi cháu trai bảo mẫu: “Ai sống trong căn phòng trên tầng hai thế?”
“Cái nào cơ?” Đối phương nhìn theo ngón tay anh, “Phòng đó á, là con trai của chú Khương, đây là nhà cậu ấy.”
Lục Cẩm Diên hỏi dồn: “Cha bạn ấy không cho xuống chơi hả?”
Cháu bảo mẫu nháy mắt ra hiệu: “Chú Khương không thích cậu ấy nên nhốt lại rồi.”
Lục Cẩm Diên nhíu mày: “Nhốt lại?”
“Đừng quan tâm cậu ta nữa, chơi đua xe tiếp đi!” Cháu bảo mẫu chạy biến ra ngoài.
Nhưng lần này Lục Cẩm Diên không đuổi theo họ mà một mình đi vào trong. Mấy ngày nay anh không hề thấy chủ nhà, người lớn duy nhất là bảo mẫu, vì vậy anh đánh bạo bước vào cửa chính biệt thự.
Bố cục biệt thự bên này cũng tương đương nhà anh.
Anh nhẩm tính vị trí trong đầu, đi thẳng lên cầu thang đến trước căn phòng tầng hai. Đứng trước cửa phòng, anh thử vặn tay nắm, một tiếng “cạch” vang lên, cửa mở.
Lục Cẩm Diên ngẩn người, rón rén đẩy cửa bước vào.
Một căn phòng trống huếch hiện ra trước mắt, giữa phòng có một dáng người gầy gò đang nằm ngủ trên giường. Anh vô thức bước nhẹ lại gần, cuối cùng cũng nhìn rõ mặt cậu bé.
Gương mặt cậu bé chỉ nhỏ bằng bàn tay anh, làn da trắng đến gần như trong suốt. Chiếc cằm nhỏ nhắn, phần tóc mái dài rủ trước trán, hàng mi dài khép lại đổ bóng như hai chiếc quạt nhỏ. Chẳng hiểu sao, Lục Cẩm Diên bỗng nhớ tới câu chuyện cổ tích Người đẹp ngủ trong rừng mà mẹ từng kể.
Anh cứ đứng bên giường như thế, chăm chú nhìn gương mặt khi ngủ của cậu bé kia.
Một lát sau, hàng mi đen nhánh khẽ run, Khương Duật Bạch mở mắt.
Mắt cậu bé rất lớn, khiến gương mặt trông càng nhỏ hơn, trông như một con búp bê sứ xinh đẹp.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, giây tiếp theo, Khương Duật Bạch nhanh thoăn thoắt cuộn tròn người lại phía đầu giường: “Cậu… cậu là ai?”
“Đừng sợ, anh không phải người xấu đâu.” Lục Cẩm Diên bừng tỉnh, bước tới cạnh giường một bước, tự giới thiệu: “Anh sống ở ngay nhà bên cạnh, là hàng xóm của em.”
Khương Duật Bạch lại lùi sâu vào trong, sợ hãi đến mức nói không thành tiếng: “Cửa… cửa khóa…”
Kỳ lạ là Lục Cẩm Diên lập tức hiểu cậu bé đang nói gì.
“Cửa không khóa, anh vặn một cái là vào được.” Lục Cẩm Diên dừng bước, dùng giọng điệu cố tỏ ra già dặn để khiến cậu bé bớt cảnh giác, “Ngày nào anh cũng thấy em bò ở cửa sổ, em có muốn ra ngoài chơi không?”
Ánh mắt Khương Duật Bạch lóe sáng lên rồi nhanh chóng vụt tắt: “Không được, cha không cho…”
Lục Cẩm Diên nhìn xung quanh một vòng: “Vậy là em cứ ở mãi trong phòng này hả?”
Khương Duật Bạch ngập ngừng gật đầu, đôi mắt to như quả nho chất chứa nỗi bất an. Trông rất giống bé thỏ trắng mà anh nuôi năm ngoái, sau đó bị cha anh ép đem đi cho người khác…
Lục Cẩm Diên định nói thêm gì đó nhưng dưới lầu vang lên tiếng động lớn, anh đành phải bỏ cuộc, lùi dần ra phía cửa: “Lần sau anh lại tới tìm em.”
Anh theo đường cũ rời khỏi biệt thự.
Lúc ra đến sân, anh vô tình ngước nhìn lên cửa sổ tầng hai lần nữa. Đứa bé đó quả nhiên lại đang bò ở cửa sổ, hai bàn tay nhỏ bám chặt vào song sắt, nhìn anh đầy mong đợi.
Lúc đó, trong lòng anh chỉ có một ý nghĩ, mình nhất định sẽ quay lại.
**
Từ khi có ký ức, Khương Duật Bạch đã luôn ở trong căn phòng này.
Mỗi khi ngẩng đầu lên, cậu chỉ thấy một mảnh trời bị chia cắt bởi những song sắt cửa sổ.
Lần đầu tiên thấy có người chơi trong sân qua cửa sổ, cậu đã cố chui đầu qua khe hở song sắt để ra ngoài chơi cùng họ, và rồi cậu bị kẹt ở đó suốt cả buổi chiều. Lần đó cha đã nổi trận lôi đình, khiến cậu sợ hãi khóc ngất, cuối cùng bị nhốt vào phòng tối đến mức khóc mệt lả đi rồi ngủ thiếp. Khi tỉnh lại, cậu đã ở trong căn phòng này.
Dì giúp việc nói với cậu rằng cha thích những đứa trẻ ngoan, bảo cậu hãy nghe lời, đợi khi lớn lên sẽ được ra thế giới bên ngoài. Nhưng phải lớn bao nhiêu mới là lớn? Khương Duật Bạch chỉ biết đếm đến tám trên đầu ngón tay, đếm đến tám lại phải quay về một đếm lại.
Nhưng từ ngày hôm nay, cậu đã có một niềm hy vọng mới.
Lục Cẩm Diên không để cậu chờ lâu, ngày hôm sau cửa phòng lại được mở ra. Khương Duật Bạch bò dậy từ dưới đất, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm vào cậu.
Lục Cẩm Diên đi tới, từ trong túi lấy ra một viên kẹo sữa Thỏ Trắng: “Ăn kẹo không?”
Ánh mắt Khương Duật Bạch dán chặt vào viên kẹo, vẻ mặt có chút do dự. Thấy vậy, Lục Cẩm Diên trực tiếp nắm lấy tay cậu, đặt viên kẹo vào lòng bàn tay. Khương Duật Bạch không do dự nữa, cầm viên kẹo định nhét cả vào miệng thì bị Lục Cẩm Diên nhanh tay lẹ mắt cướp lại.
“Để anh bóc cho em.” Người vốn có chút ưa sạch sẽ như Lục Cẩm Diên lại chẳng hề để tâm đến nước miếng dính trên vỏ kẹo, nhanh nhẹn bóc lớp vỏ ra rồi nhét viên kẹo sữa béo ngậy vào miệng cậu bé.
Khương Duật Bạch cẩn thận dùng lưỡi liếm viên kẹo, nếm được vị ngọt liền liếm thêm cái nữa. Gò má trắng trẻo mịn màng vì ngậm kẹo mà phồng lên, Lục Cẩm Diên không nhịn được vươn tay chọc một cái: “Ngon không?”
Đôi mắt Khương Duật Bạch cong lại thành hình trăng khuyết: “Ngon!”
Tâm trạng Lục Cẩm Diên bỗng chốc cũng trở nên vui vẻ lạ thường. Thật dễ dỗ dành, chỉ một viên kẹo sữa mà đã vui thế này rồi. Đang nghĩ ngợi, bàn tay đang buông thõng của anh bị một bàn tay nhỏ mềm mại nắm lấy. Khương Duật Bạch dắt tay anh đi về phía cửa sổ, cố gắng bê một chiếc ghế nhỏ tới, bảo anh cùng đứng lên ghế để nhìn ra ngoài cửa sổ với mình.
Lục Cẩm Diên nhìn một lát rồi quay sang cậu bé thấp hơn mình nửa cái đầu: “Em thật sự không muốn ra ngoài chơi hả?”
Khương Duật Bạch vừa gật đầu lại vừa lắc đầu, lí nhí đáp: “Cha không thích.”
Lần thứ ba Lục Cẩm Diên tới, Khương Duật Bạch chủ động chạy lại nắm tay anh, giọng nói vui sướng như muốn bay lên: “Diên Diên!”
“Phải gọi là anh trai.” Lục Cẩm Diên nắm ngược lại bàn tay nhỏ, nghiêm túc sửa lỗi.
Khương Duật Bạch dõng dạc đổi giọng: “Anh trai!”
Giọng nói của đứa trẻ sặc mùi sữa, vì lâu ngày không giao tiếp với người ngoài nên cậu bé không rành nói câu dài, nhưng anh dạy gì là gọi nấy, ngoan vô cùng.
“Anh ơi, kẹo.” Hàng mi dài rậm chớp chớp, Khương Duật Bạch mở lời đòi kẹo.
Lục Cẩm Diên cúi đầu bảo: “Trong túi ấy, em tự lấy đi.”
Khương Duật Bạch lập tức thò tay vào túi anh, tay kia vẫn nắm chặt không buông.
Lần thứ tư, Lục Cẩm Diên mang cho cậu bé một miếng bánh ngọt nhỏ. Bánh để trong túi bị thân nhiệt làm chảy ra đôi chút, trông không được đẹp mắt nhưng Khương Duật Bạch vẫn cực kỳ vui sướng. Cậu bé ngồi bệt dưới đất, dùng hai bàn tay nhỏ nâng miếng bánh cắn từng miếng nhỏ, hai má phập phồng, ăn đến mức chóp mũi dính đầy kem trắng, trên mặt cũng nhem nhuốc vụn bánh.
Từ nhỏ Lục Cẩm Diên đã được dạy đi đứng ăn uống phải có lễ nghi, nhưng lúc này anh bỗng thấy con mèo hoa trước mắt thật đáng yêu.
“Lần đầu ăn bánh ngọt à?” Lục Cẩm Diên lấy khăn tay từ túi ra, lau sạch mặt và khóe miệng cho cậu bé.
Khương Duật Bạch gật đầu, đôi mắt lại cong thành hình bán nguyệt. Lục Cẩm Diên càng cảm thấy cậu bé thật tội nghiệp, không chỉ bị nhốt không được ra ngoài mà ngay cả bánh ngọt cũng chưa từng được ăn.
Ăn xong bánh, Khương Duật Bạch lại thò tay vào túi Lục Cẩm Diên định tìm thêm.
“Hết rồi.” Lục Cẩm Diên nắm lấy bàn tay nhỏ kéo ra, lau sạch sẽ từng ngón: “Nhưng nhà anh vẫn còn, em có muốn sang ăn không?”
Khương Duật Bạch chớp đôi mắt to tròn nhìn anh: “Không được ra ngoài ạ.”
“Không sao, không ai phát hiện đâu.” Lục Cẩm Diên khẳng định chắc nịch, “Ăn xong anh sẽ đưa em về ngay.”
Biệt thự ở đây đều có cửa phụ, chỉ cần họ đi cửa đó sẽ không làm kinh động đến người lớn. Dù sao cũng là trẻ con, mặc dù bị dì giúp việc dặn đi dặn lại không được chạy lung tung, nhưng trước sự cám dỗ của bánh ngọt, Khương Duật Bạch vẫn dao động.
Đã lâu không ra khỏi cửa, ngay cả ngọn gió thổi qua mặt cũng khiến cậu cảm thấy mới lạ, nhưng cậu vẫn ngoan ngoãn nắm lấy vạt áo Lục Cẩm Diên, như một cái đuôi nhỏ lẽo đẽo theo sau anh.
Lục Cẩm Diên đưa cậu về phòng ngủ của mình, còn mình xuống lầu lấy bánh lên vỗ béo.
Khương Duật Bạch ăn liền mấy miếng, cuối cùng nhìn miếng bánh nhỏ còn lại trong tay, đưa lên miệng Lục Cẩm Diên: “Anh ăn đi!”
Lục Cẩm Diên ngả người ra sau, trong lòng vốn chê miếng bánh bị cắn dở lộn xộn, nhưng ánh mắt đứa trẻ quá sáng, cứ như đang dâng báu vật cho mình khiến anh thật sự không nỡ đẩy ra.
Trước khi đi, anh lấy từ giá sách một cuốn truyện tranh đưa cho Khương Duật Bạch: “Lúc nào buồn chán em có thể lật xem.”
Khương Duật Bạch nhận lấy cuốn truyện, trịnh trọng mở ra, nhưng cậu chẳng biết chữ nào, ngay cả sách cầm ngược cũng không nhận ra.
Lục Cẩm Diên ngạc nhiên: “Em không biết chữ hả?”
Vừa nói xong anh đã nhận ra đứa bé này luôn bị nhốt ở nhà, chưa từng đi mẫu giáo, chắc cũng chẳng có ai dạy chữ cho cậu.
Khương Duật Bạch thật thà lắc đầu: “Em không biết.”
“Không sao, anh biết.” Lục Cẩm Diên khép cuốn truyện lại, “Để anh dạy em.”
Đáng tiếc là sau câu nói đó, mấy ngày tiếp theo Lục Dịch Minh đều ở nhà, cậu bé mãi không tìm được cơ hội lẻn ra ngoài.
Cho đến tận đêm hôm đó, tiếng sấm nổ đùng đoàng trên bầu trời.
Lục Cẩm Diên từ khi sinh ra đã rất thông minh, tâm trí cũng trưởng thành hơn những đứa trẻ cùng trang lứa. Dưới sự yêu cầu khắt khe của cha, anh sớm đã học được cách tự chăm sóc bản thân và chẳng hề sợ tiếng sấm. Nhưng đứng trước cửa sổ sát đất, anh lại có chút lo lắng cho bé thỏ trắng nhát gan kia.
Lại một tia chớp rạch ngang bầu trời đêm đen kịt, theo sau là một tiếng sấm rền vang. Lục Cẩm Diên vô thức lùi lại một bước, loáng thoáng nghe thấy tiếng gõ cửa rất nhẹ, cùng một tiếng gọi “Anh ơi” yếu ớt.
Anh ngỡ mình bị ảo giác, hoài nghi đi tới mở cửa rồi sững người.
Khương Duật Bạch mặc bộ đồ ngủ, đôi mắt trong veo như pha lê đẫm lệ, nhìn anh đầy tội nghiệp: “Anh ơi…”
Lục Cẩm Diên lòng dạ phức tạp nhưng vẫn vẫy tay: “Vào đi.”
Lúc này Khương Duật Bạch mới lảo đảo chạy tới, dang hai cánh tay ngắn ngủn ôm chầm lấy anh, khiến anh đứng không vững mà loạng choạng một cái.
“Sao em sang được đây?” Lục Cẩm Diên ngập ngừng một lát rồi đưa tay vỗ nhẹ lưng cậu bé, “Sấm nổ không sợ sao?”
“Sợ lắm.” Khương Duật Bạch mếu máo khóc nức nở, “Quái vật to lắm… hu hu…”
Gương mặt nhỏ ướt đẫm nước mắt cọ vào cổ anh, vừa nóng vừa dính, Lục Cẩm Diên bất đắc dĩ dỗ dành: “Đừng sợ, có anh đánh đuổi quái vật rồi.”
Một lúc sau, Khương Duật Bạch mới buông anh ra, gương mặt nhỏ khóc đỏ bừng, hàng mi dài dính lại thành từng chùm, mũi sụt sịt, trông vừa đáng thương lại vừa đáng yêu hơn ngày thường.
Lục Cẩm Diên không nhịn được vươn tay véo nhẹ đôi má phúng phính: “Đừng khóc nữa, cho em ăn bánh ngọt.”
Anh rón rén xuống lầu lấy bánh mang lên, lần này không để bé thỏ trắng dùng tay bốc nữa mà dùng thìa đút cho cậu từng miếng một.
Khương Duật Bạch vừa ăn vừa nấc cụt: “Anh cũng ăn đi.”
Hai đứa trẻ cùng nhau ăn sạch miếng bánh ngọt lịm, Lục Cẩm Diên lại cho cậu uống thêm chút nước, rồi mới bắt đầu suy nghĩ làm sao đưa cậu về.
Nhưng Khương Duật Bạch đưa bàn tay nhỏ lên dụi mắt, làm nũng bằng giọng sữa: “Anh ơi, em buồn ngủ…”
“Em không được ngủ cùng anh đâu.” Lục Cẩm Diên cố gắng giảng giải, “Anh không quen—”
“Đùng!” Một tiếng sấm vang lên, Khương Duật Bạch giật nảy mình, nước mắt lại rơi lã chã: “Anh ơi…”
Cuối cùng, Lục Cẩm Diên vẫn để Khương Duật Bạch lên giường của mình. Có thêm một người trên giường, anh vốn tưởng mình sẽ không thoải mái, nhưng thân hình nhỏ bé kia cứ dán chặt lấy anh, bàn tay nhỏ nóng hổi ôm lấy cánh tay anh, thi thoảng còn run lên một cái, trông vừa ngoan vừa đáng thương.
Ngoài cửa sổ lóe lên một đạo bạch quang, phản xạ của Lục Cẩm Diên nhanh hơn cả suy nghĩ, anh vội vàng đưa tay bịt chặt tai cho bé thỏ.
Sau tiếng sấm, anh dùng ngón tay vê vê dái tai nhỏ mềm của cậu bé, khẽ an ủi: “Không sao rồi, ngủ đi.”
Đêm mưa gió bão bùng, hai đứa trẻ cứ thế ôm nhau ngủ thiếp đi.
Lúc đó Lục Cẩm Diên vẫn chưa nhận ra rằng, cục bột dính người bên cạnh này sẽ chiếm trọn mọi buồn vui hờn giận của anh sau này.
Hết ngoại truyện 04: Nếu 01
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.