Ngoại truyện
06
Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Lại một năm nữa kết thúc.
Lục Cẩm Diên vốn đã lên kế hoạch cho hoạt động đón giao thừa cùng vợ, trước tiên là đi ăn tối lãng mạn dưới ánh nến tại nhà hàng trên mây, sau đó bắn pháo hoa thiết kế riêng cho vợ, cuối cùng là cùng vợ đi khách sạn chủ đề tình ái hê hê hê…
Chỉ cần nghĩ thôi, Lục tổng anh minh thần võ đã ngồi trong văn phòng cười ngây ngô suốt nửa ngày.
Tuy nhiên, kế hoạch không đuổi kịp sự thay đổi.
Ngày ba mươi, một dự án hợp tác quan trọng ở nước ngoài của công ty xảy ra vấn đề, sự việc có chút hóc búa, cần đích thân Lục tổng bay sang xử lý.
Lục Cẩm Diên nhận được tin nhắn mà suýt thì suy sụp: “Á á á anh không muốn đi, anh muốn đón giao thừa với vợ mà á á á!”
Khương Duật Bạch khẽ kiễng chân, ngửa mặt hôn lên môi anh: “Không sao, công việc quan trọng hơn.”
Cơn điên tạm dừng, Lục Cẩm Diên ôm chặt người vào lòng, cúi đầu ngấu nghiến đôi môi đỏ, hôn một trận dữ dội.
Chẳng mấy chốc, Khương Duật Bạch đã bị hôn đến bủn rủn chân tay, thở dốc ngã vào lòng người đàn ông.
Lục Cẩm Diên ôm cậu, liên tục hôn mút đôi môi ướt át sưng đỏ, nhõng nhẽo cầu xin: “Vợ ơi, hay là chúng ta cùng đi nước ngoài đón giao thừa đi?”
Khương Duật Bạch tỉnh táo lại, quay mặt tránh đi: “Không được, hôm nay em đã hẹn gặp thầy Đan rồi…”
“Thầy Đan, lại là thầy Đan!” Lục Cẩm Diên áp bàn tay lớn vào mặt cậu, cắn nhẹ một cái vào phần thịt má mềm mại ấm nóng: “Trong lòng em, lẽ nào anh không phải là người quan trọng nhất à?”
Khương Duật Bạch kêu khẽ một tiếng, cười hỏi: “Anh lại ăn loại dấm gì thế này?”
“Vợ, em biết mà, trong người anh có cả một biển dấm.” Lục Cẩm Diên không thấy hổ thẹn mà còn lấy làm vinh dự: “Luôn vì em mà cuộn trào.”
Khương Duật Bạch: “…”
Lục Cẩm Diên nhìn cậu đầy đáng thương: “Thật sự không đi cùng anh hả? Chúng ta có thể cùng đi nghe tiếng chuông đếm ngược giao thừa ở đồng hồ Big Ben.”
“Ngoan, em cũng có công việc mà.” Khương Duật Bạch chủ động sáp lại, cọ cọ vào khuôn mặt trẻ trung tuấn tú: “Em sẽ ở nhà đợi anh về.” Website TruyenLau.com
Lục Cẩm Diên bị cọ một cái như vậy, tim liền tan chảy, lập tức đổi ý: “Được rồi, vợ, anh sẽ nỗ lực quay về trước mười hai giờ…”
**
Ngày ba mươi mốt, mười một giờ đêm, Lục Cẩm Diên phong trần mệt mỏi đẩy cửa nhà ra.
Trong phòng khách vẫn thắp một ngọn đèn cho người về muộn, tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lục Cẩm Diên cởi áo khoác trên người ra, nhẹ chân nhẹ tay bước vào phòng ngủ.
Trên tủ đầu giường cũng thắp một ngọn đèn ngủ nhỏ, Khương Duật Bạch đang nằm nghiêng trên giường, dáng vẻ khi ngủ thật yên bình và xinh đẹp.
Sự mệt mỏi sau khi bôn ba ngược xuôi tan biến trong nháy mắt, Lục Cẩm Diên đi tới bên giường, đưa tay đắp lại chăn cho vợ, không nhịn được mà cúi người, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên tóc trán.
“Ưm…” Khương Duật Bạch trong cơn mơ màng phát ra một tiếng rên nhẹ, mở đôi mắt ngái ngủ mơ màng: “Chồng, anh về rồi…”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lục Cẩm Diên cười trầm: “Nhớ anh à?”
Trừ những lúc đặc biệt, vợ yêu hay ngượng ngùng bình thường chẳng chịu gọi anh là chồng, đêm nay không biết là do ngủ mơ màng hay là quá nhớ anh, mà lại gọi ra một cách dễ dàng như vậy.
Khương Duật Bạch ngoan ngoãn đáp lời: “Vâng, nhớ anh…”
“Anh cũng rất nhớ vợ.” Lục Cẩm Diên âu yếm cọ cọ chóp mũi cậu: “Em ngủ tiếp đi, anh đi tắm trước.”
“Đợi đã…” Khương Duật Bạch vươn đôi cánh tay trắng muốt mịn màng từ trong chăn ra, quàng lấy cổ anh.
Lục Cẩm Diên hơi ngẩn ra: “Sao vậy?”
Khương Duật Bạch không nói nữa, ôm lấy cổ anh kéo xuống, đỏ mặt áp sát vào.
Cổ họng Lục Cẩm Diên thắt lại: “Vợ?”
Khương Duật Bạch cắn môi dưới, mở đôi mắt lưu ly xinh đẹp, giọng nói vừa nhẹ vừa mềm: “Em vẫn luôn đợi chồng về.”
Ánh mắt Lục Cẩm Diên tức khắc tối sầm lại, anh nuốt khan một cái, khó khăn buông tay ra, đứng dậy bên giường.
Bàn tay lớn với những khớp xương rõ rệt có chút thô bạo giật phăng cà vạt, rồi đến thắt lưng da, đều bị ném tùy tiện xuống đất.
Ánh mắt người đàn ông rất hung dữ, tim Khương Duật Bạch run lên, muộn màng nhận ra có chút sợ hãi, không khỏi cuộn chăn lùi vào phía trong giường.
Mấy năm nay, Lục Cẩm Diên đã hoàn toàn trưởng thành với vóc dáng của một người đàn ông chín chắn, thể lực cũng ngày càng tốt, tinh lực càng vô cùng dồi dào…
Lục Cẩm Diên cẩn thận chỉnh nhiệt độ trong phòng cao lên, sau đó lật chăn ra, nắm lấy cổ chân thon mảnh, kéo mạnh người trở lại.
“Trốn cái gì?” Giọng người đàn ông mang theo ý cười đậm nhạt: “Chẳng phải vẫn luôn ngoan ngoãn ở nhà đợi chồng sao, hửm?”
“Chồng…” Khương Duật Bạch mắt ngập nước, lên tiếng xin tha trước: “Lát nữa chúng ta còn phải cùng nhau đón giao thừa, ưm…”
Lời còn chưa dứt, Lục Cẩm Diên đã hung hăng chặn miệng cậu lại.
…
Mười hai giờ, tiếng chuông năm mới vang lên đúng hẹn, ngoài cửa sổ pháo hoa rực rỡ bùng nổ.
“Vợ, chúc mừng năm mới.” Lục Cẩm Diên siết chặt người trong lòng, giọng nói trầm khàn: “Năm mới rồi, chúng ta vẫn còn cả một đêm dài phía trước…”
—
Hết —
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
CHƯƠNG 81: CHƯƠNG 81
🎉 Bạn Đã Hoàn Thành Truyện!
Đề xuất truyện tương tự cho bạn