Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Lục Cẩm Diên là trai thẳng.
Lục Cẩm Diên là một gã trai thẳng có nghi vấn sợ đồng tính.
Khương Duật Bạch vờ như không có chuyện gì, nhét điện thoại lại vào túi quần, quay về bàn tiếp tục thu dọn đồ đạc.
Về xu hướng tính dục của mình, cậu chưa bao giờ cố ý che giấu, nhưng cũng chẳng có hứng thú đi rêu rao khắp nơi.
Từ trước đến nay, bất kể là lời tỏ tình từ đồng giới hay khác giới, cậu đều đối xử bình đẳng bằng cách từ chối không ngoại lệ. Chính vì thế, số người biết cậu thích nam giới đến nay vẫn chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Vậy nên, chỉ cần cậu giữ khoảng cách với Lục Cẩm Diên, không chủ động công khai xu hướng tính dục của mình thì chắc là sẽ không gây ra rắc rối gì đâu.
Cậu ghét nhất là rắc rối.
“Đi thôi đi thôi!” Phía bên kia, Thẩm Chiếu cuối cùng cũng chải chuốt xong, hắn vuốt lại phần tóc mái lần cuối rồi sải bước lao ra ngoài, “Các em gái ơi! Anh Thẩm đến đây!”
“Cứ như quỷ đói đầu thai ấy.” Chu Phong cười mắng một câu rồi bước theo, “A Diên, mày xong chưa?”
Lục Cẩm Diên tiện tay vớ lấy chiếc mũ lưỡi trai đội lên đầu, đáp: “Xong rồi, đi thôi.”
Ngay lúc chuẩn bị ra khỏi cửa, anh đột nhiên lùi lại vài bước: “Đúng rồi, ký túc xá của chúng ta gần nhà ăn số 2 hơn đấy.”
“Cái gì cơ?” Khương Duật Bạch vô thức nghiêng mặt sang, ánh mắt nhìn anh có chút ngơ ngác.
“Lát nữa cậu có thể sang nhà ăn số 2 ăn tối, đỡ phải đi xa.” Lục Cẩm Diên giải thích chi tiết, “Ra khỏi ký túc xá rẽ phải, băng qua hồ Tình Nhân là đến nhà ăn số 2.”
Khương Duật Bạch hiểu ra, gật đầu đáp: “Được.”
“Ừm.” Lục Cẩm Diên nhìn cậu thêm một cái, “Vậy tôi đi trước đây.”
Website TruyenLau.com
Chẳng mấy chốc, trong phòng chỉ còn lại một mình Khương Duật Bạch, không gian xung quanh tức thì trở nên yên tĩnh.
Cậu khẽ thở hắt ra một hơi, sống lưng vốn đang căng thẳng thả lỏng đôi chút, cậu tựa lưng vào ghế nghỉ ngơi.
Quả nhiên, cậu vẫn quen ở một mình hơn.
Đang thẩn thơ thì trong túi bỗng “err err” một tiếng rung, Khương Duật Bạch lấy điện thoại ra, thấy tin nhắn của Tề Đông Đông gửi tới.
Tề Đông Đông là người bạn thân thiết nhất của cậu, cũng là một trong số ít người biết về xu hướng tính dục của cậu. Cậu xác định được mình thích nam giới cũng là nhờ sự giúp đỡ nhiệt tình của người bạn này.
TruyenLau.com
Tề Đông Đông: [Bảo bối Tiểu Bạch! Tao tan học rồi! Tao qua giúp mày dọn ký túc xá ngay đây (hôn gió)]
Khương Duật Bạch: [Dọn rồi, vừa xong.]
Tề Đông Đông: [Cái gì? Tao đã bảo mày đợi tao cơ mà? Với cái thân hình mảnh khảnh của mày thì dọn thế nào nổi!]
Tề Đông Đông: [Ký túc xá mới thế nào? Đống đàn ông thối bên khoa Tài chính không làm mày bị ám mùi đấy chứ?]
Khương Duật Bạch: [Bạn cùng phòng rất… nhiệt tình.]
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tề Đông Đông: [Đấy là chuyện đương nhiên rồi! Ngoại trừ mấy đứa cùng phòng cũ của mày ra, ai mà cưỡng lại được bảo bối Tiểu Bạch nhà tao?]
Khương Duật Bạch: [Nhưng mà… trong đó có một người sợ đồng tính.]
Tề Đông Đông: [???]
Tề Đông Đông: [Thế mày phải cẩn thận đấy Tiểu Bạch, mấy thằng trai thẳng sợ đồng tính mồm mép độc địa lắm, nghiêm trọng hơn còn có hành vi bạo lực nữa!]
Tề Đông Đông: [Không được! Nguy hiểm quá! Mày xin đổi phòng đi!]
Đầu ngón tay thon dài đặt trên bàn phím điện thoại, Khương Duật Bạch do dự mất vài giây rồi gõ chữ trả lời: [Không sao đâu, người đó trông không giống kiểu người có xu hướng bạo lực.]
Tề Đông Đông: [Thế cũng khó nói lắm, lỡ như thì sao?]
Tề Đông Đông: [Hay là thế này đi, dù sao người khác cũng không biết xu hướng tính dục của mày, mày cứ giấu nhẹm đi cho tao, tuyệt đối đừng để người đó phát hiện ra, nghe chưa?]
Khương Duật Bạch: [Ừm, tao biết rồi.]
Tề Đông Đông: [Mà này, cái thằng trai thẳng sợ đồng tính đó tên gì? Biết đâu tao lại quen.]
Khương Duật Bạch: [Lục Cẩm Diên.]
Tề Đông Đông: [!!!]
Tề Đông Đông: [Lục Cẩm Diên? Là Lục Cẩm Diên đấy á?!!]
Khương Duật Bạch chớp chớp mắt, tiếp tục gõ chữ: [Trường mình còn ai trùng cả họ lẫn tên nữa à?]
Tề Đông Đông: [Aaaaaaaaaaaaaaaa!!!]
Tề Đông Đông: [Lục Cẩm Diên! Tiểu Bạch, thế mà mày lại ở chung phòng với Lục Cẩm Diên!!!]
Màn hình tràn ngập dấu chấm cảm khiến Khương Duật Bạch hoa mắt, cậu tò mò hỏi: [Lục Cẩm Diên được giới gay săn đón lắm à?]
Tề Đông Đông: [Đâu chỉ là săn đón! Cao 1m90, tám múi cơ bụng, eo săn chắc cực phẩm, đúng nghĩa một tổng công hừng hực hormone di động, đơn giản là mồi ngon của giới gay luôn được chưa? Thử hỏi có tiểu 0 nào ở Đại học A mà không muốn được hắn hẩy cơ chứ?]
Khương Duật Bạch: […]
Tề Đông Đông: [Quên chưa nói, trừ mày ra!]
Khương Duật Bạch: […]
Tề Đông Đông: [Mày phải nói sớm là hắn chứ! Nam thần trường tuy có hơi sợ đồng tính thật, nhưng nổi tiếng là có phong độ quý ông, chắc sẽ không làm gì quá đáng với mày đâu, giờ thì tao yên tâm rồi!]
Kết luận của bạn thân trùng khớp với phán đoán của mình, Khương Duật Bạch hoàn toàn an tâm. Vừa định đặt điện thoại xuống thì khung chat lại nhảy ra một tin nhắn mới.
Tề Đông Đông: [Gần quan được hưởng lộc, bảo bối Tiểu Bạch, hay là mày thử bẻ cong nam thần trường đi, coi như làm phúc cho cộng đồng tiểu 0 đang đói khát 1?]
Khương Duật Bạch: […]
Khương Duật Bạch: [Cút.]
**
Vừa bước vào cửa, căn phòng bao náo nhiệt bỗng im bặt một cách kỳ quái, ánh mắt của mọi người đồng loạt đổ dồn vào Lục Cẩm Diên.
Áo sơ mi ngắn tay kẻ sọc xanh, quần tây đen, mũ lưỡi trai cùng màu, dù đã cố tình che đi nửa khuôn mặt nhưng vẫn không giấu nổi khí chất soái ca ngời ngời.
“Anh Lục!” Đinh Hồng Vũ là người chào hỏi đầu tiên, hắn chạy từ bên trong ra, “Anh Lục đến rồi!”
“Ơ kìa? Chỉ nhìn thấy mỗi anh Lục thôi đúng không?” Thẩm Chiếu theo sát vào phòng, vuốt lại mái tóc đã vuốt keo.
Đinh Hồng Vũ bá vai hắn kéo vào trong: “Đâu có đâu? Tối nay anh Thẩm đẹp trai nhất hội!”
Phòng bao khôi phục lại không khí náo nhiệt, Lục Cẩm Diên đảo mắt quanh một lượt, tìm một góc yên tĩnh ngồi xuống.
Còn đám con gái tập trung ở phía bên kia vẫn không ngừng dùng khóe mắt liếc trộm anh, chủ đề câu chuyện cũng hoàn toàn xoay quanh nam thần trường.
Một lát sau, có một cô gái mượn chút hơi men dạn dĩ đi tới, mở mã QR WeChat ra hỏi: “Xin chào, có thể kết bạn WeChat được không?”
Lục Cẩm Diên đang mân mê ly rượu, nghe vậy ngước mặt lên, từ chối một cách lịch thiệp: “Xin lỗi, hôm nay tôi không mang điện thoại.”
Cô gái tức thì lộ vẻ thất vọng.
Thời đại nào rồi mà ra ngoài lại không mang điện thoại chứ? Đây rõ ràng là một lời từ chối khéo rồi.
Cô quay đầu nhìn hội chị em, dưới ánh mắt cổ vũ của mọi người, cô lại lấy hết can đảm hỏi thêm lần nữa: “Vậy có thể có thể cho níck wechat được không? Em cứ kết bạn trước, bao giờ anh về thì đồng ý sau.”
Dưới ánh đèn mờ ảo, Lục Cẩm Diên không hề lộ vẻ thiếu kiên nhẫn, giọng anh vẫn bình thản, ôn hòa: “Xin lỗi, tôi cũng không nhớ số WeChat.”
Suốt cả buổi tối, sau khi từ chối lượt con gái thứ tư đến xin phương thức liên lạc, Lục Cẩm Diên cảm thấy thời gian cũng hòm hòm liền đứng dậy đi tìm Đinh Hồng Vũ.
“Về luôn hả anh Lục?” Đinh Hồng Vũ uống khá nhiều, đưa tay kéo anh lại, “Đừng mà, lát nữa còn tăng hai nữa!”
“Mọi người cứ chơi đi, hôm nay hơi mệt.” Lục Cẩm Diên chuyển ánh mắt sang bạn gái của lão Tứ là Tiểu Tình, mỉm cười nói: “Sinh nhật vui vẻ, chơi vui nhé.”
“Cảm ơn anh Lục.” Tiểu Tình vội vàng nháy mắt ra hiệu cho bạn trai hành động nhanh lên.
Đinh Hồng Vũ nhận được ám hiệu của bạn gái, cắn răng nói: “Anh Lục, để tao tiễn mày ra ngoài, tao còn có chuyện muốn nói với mày.”
“Ừm.” Lục Cẩm Diên nhìn hắn một cái rồi quay người đi ra ngoài.
Hai phút sau, hai người đến một chỗ trống yên tĩnh, đi theo còn có bạn gái lão Tứ và một cô gái lạ khác.
“Anh Lục, đây là Mạc Tuyết, bạn thân nhất của Tiểu Tình.” Đinh Hồng Vũ đành liều mạng giới thiệu, “Cô ấy muốn làm quen với mày lâu rồi, hay là hai người cứ kết bạn We…”
Dưới cái nhìn chằm chằm của anh Lục, vế sau của câu nói nhỏ dần rồi tắt hẳn.
“Xin chào, Lục Cẩm Diên.” Mạc Tuyết chủ động bước tới trước mặt nam thần trường, hào phóng chìa tay ra, “Chúng ta đã từng gặp nhau rồi, ở câu lạc bộ tranh biện của trường.”
Lục Cẩm Diên không nhớ, chỉ gật đầu chào: “Xin chào.”
Mạc Tuyết cũng không để bụng, thu tay lại nói: “Là tôi cứ bám lấy Tiểu Tình nhờ cô ấy giới thiệu giúp đó, chúng ta có thể làm quen một chút được không?”
Lục Cẩm Diên đánh giá cao những cô gái thẳng thắn và phóng khoáng như vậy, nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó mà thôi, anh mỉm cười lịch sự: “Xin lỗi.”
“Tại sao?” Mạc Tuyết hỏi dồn, “Cậu có bạn gái rồi à?”
Lục Cẩm Diên lắc đầu: “Chưa có.”
Mạc Tuyết cố gắng thuyết phục: “Vậy chúng ta có thể làm quen, cứ coi như kết thêm một người bạn.”
Trước sự cố chấp của đối phương, Lục Cẩm Diên đành phải nói thật: “Xin lỗi, cô không phải kiểu người tôi thích.”
Lời đã nói đến mức này, nếu còn tiếp tục thì chỉ là tự rước lấy nhục vào người, Mạc Tuyết không ép thêm nữa, gật đầu ra hiệu đã hiểu.
Tuy nhiên, trước khi rời đi, cô vẫn không nhịn được hỏi: “Vậy hình mẫu lý tưởng của cậu là như thế nào? Tôi muốn biết mình thua ở điểm nào.”
Câu hỏi này quả thực đã làm khó Lục Cẩm Diên.
Nhưng nếu không trả lời thì trông có vẻ không chân thành lắm, thế là anh thuận miệng bịa ra: “Da trắng, lông mi dài, bàn tay đẹp.”
Mạc Tuyết sửng sốt, liếc nhìn cô bạn thân, sự miêu tả cụ thể như thế này rõ ràng là đã có một hình mẫu thực tế để tham chiếu rồi.
Nhưng nam thần trường không nghĩ câu trả lời này có vấn đề gì, nói xong liền lịch sự xin phép cáo từ.
**
Khi Lục Cẩm Diên về đến ký túc xá thì đã gần mười một giờ khuya.
Anh không biết thói quen sinh hoạt của bạn cùng phòng mới, thấy đèn lớn trong phòng vẫn bật, anh tưởng Khương Duật Bạch chưa ngủ nên không cố ý đi nhẹ nói khẽ.
“Cạch” một tiếng, anh đẩy cửa vào, nhưng cái nhìn đầu tiên lại không thấy người đâu.
“Hửm?” Anh khẽ nhíu mày, định rút điện thoại ra thì khóe mắt thoáng thấy một cái đầu nhỏ ló ra từ giường trên của mình.
Khương Duật Bạch hơi nheo mắt nhìn về phía cửa, giọng ngờ vực: “… Lục Cẩm Diên?”
“Ừ, tôi đây.” Lục Cẩm Diên đi về phía giường, “Xin lỗi, làm cậu thức giấc rồi, tôi không biết cậu đã ngủ.”
“Ưm…” Khương Duật Bạch tì cằm lên thành giường, đưa mu bàn tay dụi dụi mắt, “Không sao, tại tôi ngủ sớm thôi.”
“Ừm.” Lục Cẩm Diên có chút lơ đãng, vô thức nhớ lại tiếng gọi “Lục Cẩm Diên” vừa rồi.
Trong lúc còn mơ màng ngái ngủ, giọng của cậu bạn nhỏ không còn vẻ thanh lãnh như ban ngày mà mang theo chút lười biếng dịu dàng, âm cuối cũng trở nên mềm mại, khi gọi tên anh lại khiến anh cảm thấy cái tên của mình hay đến lạ.
Khương Duật Bạch bám vào thành giường: “Vậy… tôi ngủ tiếp đây?”
“Hửm?” Lục Cẩm Diên hoàn hồn, bấy giờ mới phát hiện trên khuôn mặt xinh đẹp của Khương Duật Bạch có mấy vệt hằn đỏ hiện rõ do ngủ lâu.
Trông vừa đáng yêu vừa ngơ ngác, giống hệt một chú thỏ trắng nhỏ ngủ quên trời quên đất.
Ánh mắt quét xuống dưới, anh lại phát hiện Khương Duật Bạch chỉ trải đúng một tấm chiếu trúc, cứ thế nằm trực tiếp lên đó.
“Cậu không mang đệm theo à?” Anh ngạc nhiên, “Không phải chứ, cậu cứ thế nằm thẳng lên dát giường à?”
Giường ký túc xá vốn nổi tiếng là cứng, hơn nữa còn là từng thanh gỗ dài ghép lại, ở giữa có khe hở không nhỏ, nằm như vậy cả đêm chắc chắn sẽ rất khó chịu.
Cơn buồn ngủ của Khương Duật Bạch tan đi đôi chút, cậu ngồi dậy đáp: “Ngày mai tôi mới ra siêu thị mua.”
“Nhưng dát giường cứng thế này, nằm một đêm là đau lưng đấy, vả lại bật điều hòa thế này rất dễ bị cảm.” Lục Cẩm Diên nhíu đôi lông mày cương nghị, suy nghĩ một lát, “Hay là thế này, đêm nay lão Tứ không về, cậu qua giường cậu ta nằm tạm một đêm đi?”
Khương Duật Bạch nhìn sang mấy cái giường khác, vô thức cũng nhíu mày.
Nằm trên cái giường vừa bẩn vừa lộn xộn đó thì thà cậu nằm đất còn hơn.
Đúng lúc cậu định mở miệng từ chối thì Lục Cẩm Diên lại nói: “Hay là cậu ngủ giường của tôi đi.”
Khương Duật Bạch ngẩn ngơ: “Cái gì?”
“Giường của bọn họ đều có chút…” Lục Cẩm Diên lộ ra biểu cảm “cậu hiểu mà”, không chút ngại ngần tự tiếp thị giường mình, “Ga giường của tôi mới giặt hôm kia thôi, rất sạch sẽ, cậu cứ yên tâm mà ngủ.”
Khương Duật Bạch muốn nói lại thôi: “Tôi…”
Đây là lần đầu tiên cậu gặp phải tình huống này, nếu người đưa ra đề nghị là người khác, cậu chắc chắn sẽ từ chối không chút do dự.
Nhưng hiện tại lời mời lại đến từ Lục Cẩm Diên, cậu không biết một trai thẳng bình thường sẽ phản ứng thế nào.
Lục Cẩm Diên đứng cạnh giường, trông còn cao hơn cả giường trên một đoạn, thấy cậu cứ do dự không quyết, anh giả vờ vươn đôi cánh tay dài ra, giọng trêu chọc: “Sao nào, muốn tôi bế cậu xuống à?”
**
Chan: Lần đầu tiên gặp đỡ bóng giúp, lần thứ 2 gặp cởi trần lượn lờ trước mặt nửa tiếng, lần thứ 3 gặp rủ ngủ chung giường, lần thứ 4 gặp là ụ luôn hả?
Hết chương 03
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.