Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

CHƯƠNG 78: CHƯƠNG 78

Ngoại truyện 04: Nếu
06
Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Sau giờ tự học buổi tối, Lục Cẩm Diên phi nước đại tới tòa nhà Nghệ thuật với tốc độ nhanh nhất từ trước đến nay, như thể chỉ chậm một giây thôi là bé thỏ trắng anh nuôi sẽ bị ai đó bắt cóc mất.
Hai người về đến nhà Khương Duật Bạch, trong biệt thự vẫn yên tĩnh như mọi khi. Lớp Mỹ thuật lớp 11 cũng không hề lơ là các môn văn hóa, Khương Duật Bạch trải tờ đề Toán ra bắt đầu nghiêm túc làm bài. Còn Lục Cẩm Diên ngồi đối diện, ngoài mặt là đang nhìn đề bài nhưng ánh mắt lại cứ âm thầm rơi trên mặt cậu.
Vốn là học thần, tốc độ làm bài của Lục Cẩm Diên đương nhiên vượt xa người thường, một tiết tự học tối là có thể giải quyết xong mọi vấn đề. Nhưng để buổi tối có thể cùng Khương Duật Bạch làm bài, anh luôn cố ý để lại một ít bài tập mang về nhà.
“Anh đừng nhìn em nữa.” Khương Duật Bạch còn chẳng thèm ngước mắt lên: “Nếu làm xong bài rồi thì anh về ngủ đi.”
Lục Cẩm Diên chết cũng không nhận: “Anh có nhìn em đâu, anh đang nhìn tờ đề mà.”
Ngòi bút trên giấy nháp dừng lại, Khương Duật Bạch ngước mắt: “Còn bảo không nhìn em?”
“Em không nhìn anh, sao biết anh đang nhìn em?” Lục Cẩm Diên xoay chiếc bút kẹp giữa các ngón tay, nụ cười rạng rỡ.
Khương Duật Bạch lườm anh một cái, không muốn để ý tới anh nữa, cúi đầu tiếp tục làm bài. Nhưng rất nhanh sau đó, cậu gặp phải một câu hỏi hóc búa, đôi lông mày khẽ nhíu lại, vô thức cắn đầu bút.
“Đừng cắn, bẩn.” Một bàn tay rõ khớp xương vươn tới, rút chiếc bút trong miệng cậu ra, Lục Cẩm Diên đề nghị: “Nếu thực sự ngứa răng, hay là cắn ngón tay anh này?”
Nói xong còn thật sự đưa ngón tay tới gần môi cậu.
Khương Duật Bạch ghét bỏ né tránh: “Không thèm, anh chưa rửa tay.”
Website TruyenLau.com “Chưa rửa tay còn sạch hơn cái bút em cắn đấy.” Lục Cẩm Diên mắt mày đầy ý cười ghé sát lại, giọng điệu mang chút thâm ý: “Hay là Điềm Điềm muốn cắn cái gì khác?”
“Em chẳng muốn cắn gì cả, em chỉ muốn giải bài này thôi.” Khương Duật Bạch bực bội đẩy mặt anh ra.
Lục Cẩm Diên nhướng mày: “Muốn giải bài thì đơn giản thôi, cầu xin anh đi.”
Khương Duật Bạch nhìn anh hai giây, dứt khoát quay mặt đi: “Em tự nghĩ.”
TruyenLau.com “Được rồi, coi như anh cầu xin em đấy.” Lục Cẩm Diên đổi giọng, hạ mình xuống: “Cầu xin Điềm Điềm, cho anh một cơ hội giảng bài có được không?”
Khương Duật Bạch hừ một tiếng: “Thế còn tạm được.”
Lục Cẩm Diên đứng dậy, vài bước đi vòng sang bên cạnh cậu: “Để anh xem nào.” TruyenLau.com
Giây tiếp theo, người đang ngồi trên ghế bị bế bổng lên.
“Á!” Khương Duật Bạch kêu khẽ một tiếng, phản xạ có điều kiện vòng tay ôm lấy cổ anh: “Anh làm gì đấy?”
“Giảng bài cho em mà!” Lục Cẩm Diên đáp một cách hùng hồn, bế cậu ngồi xuống: “Ngồi thế này giảng bài tiện hơn.”
Khương Duật Bạch ngồi trong lòng anh, trong đầu vô thức vang lên những lời Tề Đông Đông nói, vành tai trắng nõn bỗng chốc đỏ ửng lên.
Lục Cẩm Diên không hề nhận ra, cầm chiếc bút của cậu chỉ vào tờ đề: “Câu này đúng không?”
Khương Duật Bạch tâm thần hoảng loạn, chẳng nhìn lấy một cái đã đáp: “Vâng.”
Lục Cẩm Diên điều chỉnh tư thế ngồi cho cậu, rồi cứ thế dùng giấy nháp giảng giải đề bài cho cậu. Cách giải đề của học thần thường không giống người thường, hay đi thẳng vào vấn đề, nhưng để giảng rõ ràng cho cậu, Lục Cẩm Diên luôn vô cùng kiên nhẫn giảng từ những cái cơ bản nhất, liệt kê công thức từng bước một, đi từ nông đến sâu. Khương Duật Bạch vốn rất thông minh, bình thường nghe là hiểu ngay, nhưng hôm nay lại chẳng nghe lọt tai chữ nào.
“Hiểu chưa?” Lục Cẩm Diên cúi mắt nhìn người trong lòng.
“Hả… gì cơ?” Khương Duật Bạch hoàn hồn: “Hiểu rồi.”
Lục Cẩm Diên nhìn chằm chằm cậu không rời mắt: “Không đúng, vừa nãy em không nghe anh giảng bài.”
Vệt đỏ ở vành tai lan dần lên gò má, Khương Duật Bạch tiếng nhỏ như muỗi kêu: “Em… vừa nãy em hơi lơ đãng…”
Gò má trắng như tuyết ửng lên ráng đỏ diễm lệ, Lục Cẩm Diên nhìn mãi ánh mắt cũng thay đổi theo, yết hầu vô thức chuyển động: “Em đang nghĩ gì thế?”
“Em nghĩ…” Khương Duật Bạch không ngẩng đầu nhìn anh, như đang tự lẩm bẩm: “Lạ thật đấy, anh bế em giảng bài thế này lạ thật đấy.”
“Lạ chỗ nào?” Lục Cẩm Diên bóp cằm cậu nâng lên: “Bọn mình trước kia chẳng phải cũng thế ư?”
Đáy mắt Khương Duật Bạch phủ một lớp hơi nước mỏng, cậu nhẹ giọng hỏi: “Lục Cẩm Diên, tại sao anh lại không muốn em kết bạn?”
Thần sắc Lục Cẩm Diên cứng đờ, sau đó lại khôi phục bình thường: “Anh đâu có không muốn em kết bạn, anh chỉ sợ em bị tổn thương thôi.”
“Không muốn em có bạn gái là sợ em bị tổn thương, không muốn em có bạn bè cũng là sợ em bị tổn thương.” Khương Duật Bạch hỏi ngược lại: “Em yếu đuối đến thế ư?”
“Trên thế giới này, chỉ có anh là mãi mãi không bao giờ làm tổn thương em.” Lục Cẩm Diên nhìn xoáy vào mặt cậu: “Điềm Điềm, có anh chưa đủ hả em?”
Khương Duật Bạch nhìn vào sâu trong mắt anh: “Nhưng người ta sống trên đời, không thể chỉ có một người bạn được.”
“Tại sao không thể?” Lục Cẩm Diên siết chặt bàn tay đang ôm eo cậu: “Anh có thể làm mọi thứ vì em, đóng bất cứ vai trò nào, là bạn bè cũng được, người thân cũng được, thậm chí là—”
Lời nói đột ngột dừng lại, đồng tử Lục Cẩm Diên co rụt, dường như không dám tin vừa rồi mình định nói gì.
Khương Duật Bạch truy vấn: “Thậm chí là gì?”
Lục Cẩm Diên quay mặt đi một cách cực kỳ mất tự nhiên, giọng nói căng thẳng: “Tóm lại là, anh không phải ngăn cản em kết bạn, nếu anh có thể xác nhận cái cậu Tề, Tề…”
“Tề Đông Đông.” Khương Duật Bạch bổ sung giúp anh.
“Nếu anh xác định cậu bạn Tề Đông Đông đó là người bạn có thể tin cậy, lúc đó anh sẽ không cản em nữa.” Lục Cẩm Diên nói một cách khô khan: “Trước lúc đó, em đừng đi quá gần cậu ta, hứa với anh được không?”
Khương Duật Bạch suy nghĩ nghiêm túc một lúc rồi gật đầu đồng ý: “Được.”
Có lẽ Tề Đông Đông nhầm rồi, Lục Cẩm Diên không thể nào có tình cảm vượt quá mức tình bạn với cậu được.
“Ngoan lắm.” Lục Cẩm Diên cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, cúi đầu thân mật cọ cọ vào trán cậu: “Câu lúc nãy anh giảng lại cho em một lần nữa nhé.”
Kể từ ngày đó, số lần Lục Cẩm Diên chạy sang tòa nhà Nghệ thuật ngày càng nhiều hơn.
Mỗi khi Tề Đông Đông đến tìm Khương Duật Bạch, anh lại xuất hiện như ma quỷ sau lưng hai người, vòng tay ôm lấy cậu vào lòng để khẳng định chủ quyền.
Tề Đông Đông tức đến mức muốn bật cười, nhưng Tiểu Bạch không cho hắn thử nghiệm nên đành tạm thời thôi.
May mà dạo gần đây mấy trường cấp ba liên kết tổ chức một giải đấu bóng rổ, cường độ tập luyện của đội bóng tăng cao, Lục Cẩm Diên cuối cùng cũng không có quá nhiều thời gian để giám sát bọn họ.
“Ngày mai là trận đấu bóng rổ rồi, Đông Đông, cậu có đi xem không?” Khương Duật Bạch ngồi trong phòng tranh, tay cầm chiếc bánh mì Đông Đông đưa cho.
“Tớ đi xem đấu bóng?” Tề Đông Đông cười khẩy, giọng nửa đùa nửa thật: “Nếu để Lục Cẩm Diên nhìn thấy tớ ở cùng cậu, chắc cậu ta lại dùng ánh mắt giết chết tớ mất.”
“Sẽ không đâu.” Khương Duật Bạch lắc đầu: “Lục Cẩm Diên nói cậu ấy sẽ không ngăn cản tớ kết bạn nữa.”
Tề Đông Đông không nỡ vạch trần: “Được, vậy tớ đi xem cùng cậu.”
Trận chung kết bóng rổ liên trường lần này được tổ chức ngay tại nhà thi đấu của trường, để tránh tình trạng quá tải, nhà trường đặc biệt áp dụng chế độ soát vé, mỗi lớp của mỗi khối sẽ được phát một số lượng vé nhất định.
Khương Duật Bạch đương nhiên nhận được vé, còn đặc biệt xin thêm Lục Cẩm Diên một tờ vé nữa, nói thẳng là cho Đông Đông.
Lục Cẩm Diên trong lòng nghiến răng nghiến lợi, ngoài mặt vẫn phải giả vờ rộng lượng, cuối cùng rất trẻ con đưa cho một tờ vé ở hàng ghế cuối cùng.
Ngày thi đấu, Khương Duật Bạch và Tề Đông Đông cùng bước vào nhà thi đấu bóng rổ, vừa vào đã cảm nhận được sự nhiệt tình như lửa của các bạn học.
Mười phút sau, đội bóng rổ của trường chính thức ra sân.
Chiều cao của Lục Cẩm Diên rất nổi bật trong các thành viên, khoác lên mình bộ đồng phục bóng rổ màu đen, trên đầu buộc băng đô màu xanh, lộ ra vầng trán đầy đặn và xương lông mày cao, ngũ quan trông càng thêm sắc sảo, hệt như một con sói trẻ đang chuẩn bị lao vào cuộc chiến.
Khán đài vang lên những tràng reo hò la hét, có người lớn tiếng gọi tên Lục Cẩm Diên, còn ánh mắt anh lại xuyên qua đám đông náo nhiệt, nhìn chằm chằm vào một người duy nhất.
Khương Duật Bạch cảm nhận được cái nhìn của anh từ xa, liền giơ tay vẫy nhẹ: “Cố lên!”
“Ôi chao!” Tề Đông Đông ngả người ra sau: “Đẹp trai thật sự, tớ tạm thời tha thứ cho chuyện cậu ta đưa vé hàng cuối cho tớ!”
Trận đấu chính thức bắt đầu, Lục Cẩm Diên như cá gặp nước trên sân bóng, dẫn dắt đội trường ghi điểm hết lần này đến lần khác, làn sóng nhiệt trong nhà thi đấu cũng theo đó mà dâng cao mạnh mẽ.
Ở những giây cuối cùng, bằng một cú úp rổ đẹp mắt và đầy sức mạnh của Lục Cẩm Diên, đội trường đã giành chiến thắng trong trận đấu này.
Kết thúc trận đấu, Lục Cẩm Diên sải bước chạy về phía khán đài.
Những nữ sinh còn lại trên khán đài không khỏi phấn khích, kết quả phát hiện nam thần mục tiêu rõ ràng đang chạy về phía một khu vực nhất định.
Rất nhanh, Lục Cẩm Diên dừng lại trước mặt Khương Duật Bạch, vừa thở dốc vừa nói: “Em tới rồi, anh thắng rồi!”
Thiếu niên vừa thắng trận hào quang tỏa sáng, đôi lông mày và ánh mắt sắc sảo vương chút mồ hôi, bộ đồng phục màu đen cũng ướt đẫm, dán sát vào cơ thể thấp thoáng lộ ra những đường nét cơ bắp, ánh mắt nhìn cậu đầy hưng phấn và nhiệt huyết.
Khương Duật Bạch không kìm được đứng dậy, định dành cho anh một cái ôm, lại nghĩ xung quanh toàn là bạn học nên chỉ có thể thúc giục: “Anh mau đi thay quần áo đi, lát nữa bọn mình nói chuyện sau.”
Lục Cẩm Diên biết nỗi lo của cậu, kiềm chế nhìn cậu một cái: “Được, đợi anh.”
Tề Đông Đông đứng bên cạnh xem nãy giờ chép miệng: “Chậc chậc chậc…”
“Sao thế Đông Đông?” Khương Duật Bạch quay lại nhìn hắn.
Vẻ mặt Tề Đông Đông như thể không còn gì để nói: “Cái ánh mắt cậu ta nhìn cậu lúc nãy ấy, nếu không phải ở giữa thanh thiên bạch nhật, tớ đều nghi ngờ cậu ta định—”
Khương Duật Bạch nhanh tay lẹ mắt bịt miệng hắn lại, hạ thấp giọng: “Đông Đông, không được nói lung tung!”
Tề Đông Đông giơ hai tay lên ra hiệu đầu hàng.
Học sinh trong nhà thi đấu lục tục tản đi, chỉ còn hai người ngồi lại trên khán đài đợi Lục Cẩm Diên thay đồ xong đi ra.
“Tiểu Bạch, cậu không cảm thấy mình đã quá nuông chiều Lục Cẩm Diên à?” Lúc rảnh rỗi Tề Đông Đông lại bắt đầu bài phân tích: “Dường như bất kể cậu ta làm gì với cậu, cậu cũng sẵn lòng chấp nhận.”
Khương Duật Bạch không lay chuyển: “Cậu ấy đâu có làm chuyện gì xấu với tớ.”
“Cậu đối xử với mọi người bạn đều như vậy, hay chỉ đối xử với một mình Lục Cẩm Diên như vậy?” Tề Đông Đông tò mò ghé sát lại ôm lấy cậu.
Khương Duật Bạch theo bản năng né sang một bên: “Đông Đông?”
“Được rồi.” Tề Đông Đông lùi về khoảng cách an toàn: “Hóa ra hai người là tình trong như đã.”
“Ý cậu là sao?” Khương Duật Bạch nghiêng đầu hỏi.
“Ý là—” Tề Đông Đông kéo dài giọng: “Không chỉ Lục Cẩm Diên thích cậu, mà tình cảm cậu dành cho cậu ta cũng đã vượt quá mức tình bạn rồi.”
Còn chưa đợi Khương Duật Bạch tiêu hóa xong câu nói này, một giọng nói đầy nội lực vang lên trong nhà thi đấu: “Khương Duật Bạch!”
Khương Duật Bạch nhìn theo hướng tiếng vang, hóa ra là Văn Tử Khiên.
“Quen à?” Tề Đông Đông cũng nhìn đối phương.
Khương Duật Bạch giải thích đơn giản: “Bạn học năm lớp 10.”
“Tiểu Bạch, cậu cũng tới nhà thi đấu xem trận đấu à?” Văn Tử Khiên vẻ mặt hớn hở đi tới gần bọn họ: “Kể từ khi phân lại lớp 11, lâu lắm rồi tớ không được gặp cậu!”
Khương Duật Bạch khẽ gật đầu: “Tòa nhà Nghệ thuật hơi hẻo lánh.”
“Thực ra tớ đã tới tòa nhà Nghệ thuật mấy lần rồi nhưng đều không gặp được cậu.” Văn Tử Khiên gãi gãi sau gáy, vẻ mặt có chút ngượng ngùng: “Cái đó… có thể cho tớ xin phương thức liên lạc không?”
Khương Duật Bạch không hiểu: “Có chuyện gì sao?”
“Không, không có chuyện gì cả!” Văn Tử Khiên vội vàng giải thích: “Tớ chỉ cảm thấy nói chuyện với cậu rất hợp, nên muốn sau này có thể giữ liên lạc.”
Tề Đông Đông bật cười: “Nói chuyện thì cứ nói chuyện đi, cậu đỏ mặt cái gì?”
Lần này mặt Văn Tử Khiên càng đỏ hơn, lắp bắp nói: “Tớ, tớ hơi căng thẳng.”
“Cậu căng thẳng cái gì?” Tề Đông Đông ung dung nhìn đối phương: “Có phải là cậu đang tỏ tình đâu.”
“Tớ, tớ tớ tớ…” Văn Tử Khiên nghẹn lời mất mấy giây, đột nhiên gồng cổ thừa nhận: “Đúng thế, tớ thích Khương Duật Bạch!”
Lời vừa dứt, cả ba người có mặt đều sững sờ.
“Tránh xa Khương Duật Bạch ra một chút!” Một giọng nói âm u khác vang lên giữa không trung, phá vỡ sự im lặng trong nhà thi đấu.
Lục Cẩm Diên rảo bước đi tới, gương mặt hằm hằm như sắp có bão lớn.
Tề Đông Đông sợ hãi rụt cổ lại, nhỏ giọng nhắc nhở: “Này bạn gì ơi, tôi khuyên cậu nên nhanh chóng rời khỏi đây đi!”
Văn Tử Khiên không hiểu chuyện gì, kiên trì định nói hết lời mình định nói: “Tiểu Bạch, những gì tớ vừa nói là thật—”
“Tôi bảo cậu cút xa ra!” Lục Cẩm Diên mạnh bạo đẩy hắn ra, chắn giữa hắn và Khương Duật Bạch, dáng vẻ giận dữ ngút trời hệt như một con dã thú đang bảo vệ con non, hay giống như một con sói đầu đàn đang nổi giận vì lãnh địa bị xâm phạm.
Văn Tử Khiên bị ép lùi về phía sau một bước, lại lấy hết can đảm đáp lại: “Tôi đang nói chuyện với Khương Duật Bạch, không liên quan đến cậu!”
Lục Cẩm Diên giơ tay túm lấy cổ áo hắn, tay kia đã nắm chặt thành nắm đấm.
Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, Khương Duật Bạch từ phía sau ôm lấy eo anh: “Lục Cẩm Diên!”
Hệt như bị bấm nút tạm dừng, nắm đấm đang giơ lên của Lục Cẩm Diên khựng lại giữa không trung, những khối cơ bắp đang cứng đờ như đá trên người cũng âm thầm thả lỏng xuống.
“Bình tĩnh lại đi, em không sao.” Khương Duật Bạch áp mặt vào lưng anh, giọng nói run rẩy nhẹ nhàng: “Bọn mình về rồi nói sau, có được không?”
“Được.” Lục Cẩm Diên trầm giọng đáp, miễn cưỡng buông cổ áo Văn Tử Khiên ra.
Văn Tử Khiên cũng đầy bực bội, dùng sức kéo mạnh chiếc áo thun xuống: “Cậu có bệnh à?”
“Lục Cẩm Diên, mình đi thôi.” Khương Duật Bạch sợ anh lại nổi khùng, không màng đến sự có mặt của người ngoài, bàn tay đang ôm eo trượt xuống dưới, nắm lấy tay anh.
Bàn tay mềm mại lọt thỏm trong lòng bàn tay, dù sắc mặt Lục Cẩm Diên vẫn khó coi nhưng anh vẫn ngoan ngoãn để cậu dắt ra ngoài.
Tề Đông Đông chứng kiến toàn bộ quá trình, lặng lẽ đi theo sau.
Đi ra ngoài nhà thi đấu, Khương Duật Bạch nhẹ giọng giải thích: “Cậu ta đột nhiên tỏ tình với em, em cũng không biết là chuyện gì nữa.”
Lục Cẩm Diên dừng bước, giọng lạnh lẽo: “Vừa nãy em không nên cản anh.”
Lại dám tơ tưởng đến người anh dày công nuôi lớn ngay dưới mí mắt anh!
“Anh cũng không cần phản ứng mạnh đến thế.” Khương Duật Bạch quay mặt đi: “Cũng giống như rất nhiều người thích anh vậy, có người tỏ tình với em cũng là chuyện bình thường thôi.”
Mặc dù những nữ sinh đó thường xuyên đưa thư tình cho Lục Cẩm Diên ngay trước mặt cậu, trong lòng cậu cũng thấy khó chịu nhưng cậu chưa bao giờ thể hiện ra ngoài.
Lục Cẩm Diên ngẩn người: “Đây không phải cùng một chuyện.”
“Sao lại không phải cùng một chuyện?” Khương Duật Bạch buông tay anh ra: “Lần nào có người tỏ tình với em anh cũng nổi giận, nhưng đâu phải em muốn được người ta tỏ tình đâu.”
“Điềm Điềm, chẳng lẽ em…” Lục Cẩm Diên nhíu mày: “Em thực sự muốn yêu đương rồi sao?”
“Lục nam thần ơi, cậu quản chuyện này có hơi quá rồi đấy?” Tề Đông Đông liều chết mở miệng: “Muốn yêu đương chẳng lẽ không phải chuyện thường tình ở đời sao?”
Ánh mắt Lục Cẩm Diên lạnh lẽo phóng về phía hắn: “Kẻ đó là con trai!”
“Con trai thì sao?” Tề Đông Đông bước chân ra, chuẩn bị sẵn tư thế chạy trốn bất cứ lúc nào: “Thời đại nào rồi mà cậu còn kỳ thị người đồng tính hả?”
“Tôi—” Lục Cẩm Diên bị nghẹn lời, cơ mặt co giật một cách mất tự nhiên: “Tôi không kỳ thị người đồng tính, nhưng hắn không được có ý đồ với Khương Duật Bạch!”
“Vậy sao cậu không hỏi Tiểu Bạch xem có thích đàn ông hay không?” Tề Đông Đông quăng ra câu nói cuối cùng, chân bôi dầu chuồn mất: “Tớ về phòng tập trước đây, Tiểu Bạch, gặp lại sau nhé!”
Lục Cẩm Diên đứng sững tại chỗ mất mấy giây, đột ngột quay người lại: “Điềm Điềm, em thích đàn ông?”
Mặc dù Khương Duật Bạch đã cam đoan đi cam đoan lại rằng, dù là con trai hay con gái thì hiện tại cậu đều chưa có đối tượng muốn yêu đương, nhưng trong lòng Lục Cẩm Diên vẫn gieo xuống một hạt giống nghi ngờ, và nó nhanh chóng bén rễ nảy mầm, lớn nhanh như thổi.
Trước kia anh chỉ cần đề phòng con gái tỏ tình với Khương Duật Bạch, bây giờ nhìn đàn ông cũng thấy không ổn, đặc biệt là còn có một Tề Đông Đông âm hồn không tan.
Khổ nỗi anh lại không thể lúc nào cũng túc trực bên cạnh cậu, chỉ đành tối nào cũng tìm đủ mọi cách hỏi đông hỏi tây.
Khương Duật Bạch bị hỏi đến phát phiền, ném chiếc bút trong tay vào người anh: “Rốt cuộc anh muốn hỏi cái gì?”
Lục Cẩm Diên bắt lấy bút, cười nịnh nọt: “Không có gì, chỉ là hỏi bừa thôi mà.”
“Em đã nói với anh hàng trăm lần rồi, hiện giờ em không có ý định yêu đương.” Khương Duật Bạch tức giận lườm anh: “Nếu một ngày nào đó em muốn yêu, em nhất định sẽ báo cho anh đầu tiên, được chưa?”
“Không được!” Lục Cẩm Diên kích động đứng phắt dậy: “Không được yêu người khác!”
“Anh…” Khương Duật Bạch đưa tay day trán: “Đông Đông nói đúng đấy, tính chiếm hữu của anh đối với em có hơi quá mức rồi.”
“Tề Đông Đông lại nói gì với em nữa hả?” Lục Cẩm Diên đi tới bên cạnh, xoay cả người lẫn ghế của cậu lại: “Chúng ta cùng nhau lớn lên, em không tin anh mà đi tin hắn?”
“Em hỏi anh này, Lục Cẩm Diên—” Khương Duật Bạch lại hỏi: “Anh định độc thân cả đời, rồi cũng không cho em yêu đương luôn sao?”
“Anh…” Bàn tay Lục Cẩm Diên đặt trên lưng ghế vô thức dùng lực: “Có gì không được chứ?”
Anh trông có vẻ quá đỗi hùng hồn, Khương Duật Bạch cạn lời: “Anh không thấy như vậy rất không thực tế à?”
“Nói đi nói lại, tóm lại là em muốn yêu đương đúng không?” Lục Cẩm Diên giận rồi, những lời tiếp theo hoàn toàn không qua não: “Nếu em thực sự muốn yêu đương, thì yêu anh này!”
Khương Duật Bạch nghi ngờ tai mình nghe nhầm: “Anh nói gì cơ?”
Lục Cẩm Diên nói xong chính mình cũng sững lại một chút, tuy nhiên giây tiếp theo, câu nói này hệt như đã đả thông kinh mạch của anh vậy.
“Đúng rồi!” Đôi mắt đen lánh chợt sáng rực lên: “Chỉ cần hai đứa mình yêu nhau, mọi vấn đề đều được giải quyết hết!”
Khương Duật Bạch: “…”
“Điềm Điềm, bọn mình yêu nhau đi.” Lục Cẩm Diên quỳ một gối trước mặt cậu, ngẩng mặt nhìn cậu: “Ở bên anh, anh nhất định sẽ làm một người bạn trai tốt, đáp ứng mọi nhu cầu của em!”
“Anh là trai thẳng mà.” Khương Duật Bạch nhẹ giọng nhắc nhở.
Lục Cẩm Diên nắm lấy tay cậu: “Giờ anh hết thẳng rồi.”
Khương Duật Bạch: “Yêu đương là hai người thích nhau ở bên nhau, chứ không phải kiểu này của anh…”
Cậu hoàn toàn không hiểu nổi mạch não của Lục Cẩm Diên, chỉ để ngăn cản cậu yêu đương mà lại đề nghị ở bên cậu sao?
“Anh thích em, chuyện này không có gì phải nghi ngờ cả.” Lục Cẩm Diên nhìn cậu chằm chằm: “Chẳng lẽ em không thích anh hả?”
“Tất nhiên là em cũng thích anh, nhưng chúng ta là bạn bè.” Khương Duật Bạch cúi mắt: “Tình bạn và tình yêu sao có thể đánh lừa được?”
“Tình yêu…” Ánh mắt Lục Cẩm Diên dao động một chút, rồi lại trở nên kiên định: “Điềm Điềm, bọn mình quen nhau từ năm sáu tuổi rồi, anh muốn cùng em đi hết cuộc đời này, chẳng lẽ loại tình cảm này lại không bằng tình yêu sao?”
“Khác nhau, yêu đương là chuyện hoàn toàn khác…” Khương Duật Bạch quay mặt đi: “Anh đừng nói nữa, bọn mình không yêu nhau được đâu.”
Lục Cẩm Diên không cam lòng: “Còn chưa thử cái nào, sao em biết không được?”
Khương Duật Bạch không kìm được nhớ lại những lời Đông Đông đã nói với mình, đánh liều một phen: “Anh đứng dậy đi.”
Lục Cẩm Diên không hiểu chuyện gì đứng thẳng người dậy: “Sao thế?”
Khương Duật Bạch nhìn thẳng vào mắt anh: “Anh hôn em thử một cái xem.”
“Hả?” Lục Cẩm Diên không dám tin xác nhận lại: “Điềm Điềm, em muốn anh hôn em?”
Hồi nhỏ anh rất thích hôn lên đôi má bánh bao của cậu, nhưng kể từ khi Khương Duật Bạch bước vào tuổi dậy thì, cậu không cho anh hôn nữa, lần nào cũng chỉ được cọ cọ má cho đỡ thèm thôi.
“Vâng.” Khương Duật Bạch gật đầu, khẽ hếch cằm lên.
Niềm vui bất ngờ ập đến, Lục Cẩm Diên gần như không thể chờ đợi thêm được nữa, cúi người xuống, phát ra tiếng “chụt” một cái hôn lên gò má hơi ửng hồng.
Hôn xong, anh tì vào trán Khương Duật Bạch, cười hỏi: “Đây là ý làm hòa đúng không?”
Cổ Khương Duật Bạch như miếng ngọc mỡ cũng đỏ bừng lên, nén nỗi xấu hổ trong lòng, nhỏ giọng đáp: “Hôn một cái mà em nói là hôn môi cơ.”
Hơi thở Lục Cẩm Diên nghẹn lại, ánh mắt vô thức nhìn xuống dưới, rơi trên bờ môi đỏ hồng căng mọng, giọng nói khàn đặc: “Điềm Điềm?”
“Giữa bạn bè có thể hôn má, nhưng giữa người yêu thì còn xa hơn thế nhiều.” Khương Duật Bạch hơi dời mắt đi: “Nếu anh không thể ưm—”
Nửa câu nói còn lại cùng với hơi thở đều bị đôi môi nóng bỏng chặn lại hoàn toàn.
Khoảnh khắc hai cánh môi chạm vào nhau, một luồng điện kỳ lạ chạy dọc sống lưng hai người lên trên, trái tim gần như cùng lúc lỡ mất một nhịp.
Lục Cẩm Diên cúi người, bất động hôn Khương Duật Bạch.
Cả hai đều là lần đầu tiên hôn môi, hoàn toàn không có chút kinh nghiệm nào, đều không biết tiếp theo nên làm gì. Một lúc sau, Lục Cẩm Diên lùi ra sau một chút, giọng khàn đi: “Điềm Điềm, em có cảm giác gì?”
Lúc nói chuyện, hơi thở nóng rực phả qua cánh môi, Khương Duật Bạch không chịu nổi run rẩy một cái, âm cuối cũng trở nên mông lung: “Em… em không biết…”
Cậu thực sự không biết, lúc này suy nghĩ của cậu đã rối thành một nùi, bên tai chỉ còn lại tiếng tim đập dữ dội như nhau của hai người.
“Không biết hả?” Lục Cẩm Diên nuốt nước bọt một cái, hỏi ý kiến của cậu: “Vậy… hôn lại lần nữa nhé?”
Nói xong cũng chẳng đợi Khương Duật Bạch đồng ý, một lần nữa phủ lên đôi môi mỏng.
Lần này, Lục Cẩm Diên không còn thỏa mãn với việc chỉ chạm môi đơn thuần, anh dùng sức cọ xát đôi môi mềm mại, rồi lại vươn đầu lưỡi khẽ liếm liếm. Giống như đang ăn kẹo vậy, coi đôi môi cậu như một viên kẹo sữa ngọt ngào.
Không đúng, đôi môi của bé thỏ trắng rõ ràng còn ngọt hơn cả kẹo sữa nữa…
Lục Cẩm Diên như bị trúng bùa mê, lực đạo của đầu lưỡi ngày càng nặng, dường như con dã thú bị kìm nén khổ sở bấy lâu nay trong lòng cuối cùng cũng đã tìm được lối thoát để giải tỏa.
“Ưm…” Khương Duật Bạch hơi hé mở môi, phát ra một tiếng rên rỉ ngọt ngào và đầy lúng túng.
Lục Cẩm Diên hệt như tự học không thầy tự thông, lách qua kẽ môi, cuối cùng cũng tiến vào khoang miệng ẩm ướt và thơm tho. Giống như chú cá sắp khô cạn được trở về với nước, anh phát ra một tiếng thở dài thỏa mãn từ tận sâu trong cổ họng, bàn tay to giữ chặt lấy gáy tròn trịa, tham lam làm sâu thêm nụ hôn này.
Hóa ra hôn môi lại là một chuyện tuyệt vời đến thế, rốt cuộc anh đã bỏ lỡ bao nhiêu rồi?
Hết Ngoại truyện 04: Nếu 06

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu