8
Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Cái liếc mắt đó khiến Lục Cẩm Diên nhận ra lời mình vừa nói dễ gây hiểu lầm, biểu cảm khẽ khựng lại: “Không, ý tôi là—”
“Tôi biết rồi.” Khương Duật Bạch nhẹ giọng ngắt lời bào chữa của anh, “Muộn rồi, về ngủ đi.”
Lục Cẩm Diên cúi đầu, những ngón tay thon dài luồn vào mớ tóc mái xòa trước trán, không khỏi cảm thấy bực bội với chính mình. Anh vốn dĩ là người ăn nói làm việc đều suy nghĩ thấu đáo, sao cứ đứng trước mặt Khương Tiểu Bạch là không chỉ mất bình tĩnh mà còn trở nên vụng về thế này?
Nhưng Khương Duật Bạch không cho anh cơ hội mở miệng nữa, cậu cẩn thận hé cửa ban công, lách người vào trong.
Lục Cẩm Diên thở dài không thành tiếng, bước theo vào phòng và khép cửa lại.
Bước chân Khương Duật Bạch nhẹ như làn khói, giống như một chú mèo uyển chuyển và linh hoạt. Cậu đưa tay nắm lấy thang, đá dép lê ra rồi định trèo lên giường trên.
Lục Cẩm Diên tiện tay quờ lấy điện thoại trên giường, bật đèn pin soi ra một vùng sáng. Bước chân trên thang khựng lại một nhịp, Khương Duật Bạch cụp mắt nhìn người đang soi đèn cho mình. Đáng tiếc là luồng sáng đó chỉ soi rõ khoảng không gian nhỏ nơi cậu đứng, không nhìn rõ được biểu cảm trên mặt Lục Cẩm Diên.
Cậu thu hồi ánh mắt, từng bước trèo lên giường mình. Còn Lục Cẩm Diên thì đứng yên tại chỗ, ánh mắt vô thức di chuyển theo từng động tác của cậu.
Ánh đèn điện thoại rọi vào bắp chân thon dài trắng nõn, khiến làn da tỏa ra một lớp hào quang trắng lạnh, ngay cả bàn chân trần đang giẫm trên thang trông cũng như một khối ngọc thượng hạng.
Lục Cẩm Diên miên man suy nghĩ: “Trắng thật đấy.” Những chỗ lộ ra đã trắng thế này, chẳng lẽ những chỗ không lộ ra còn trắng hơn nữa à?
“Giết!” Đột nhiên, bên tai vang lên một tiếng hét đầy sát khí.
Lục Cẩm Diên giật mình, lực tay lỏng ra, chiếc điện thoại rơi thẳng xuống trúng mu bàn chân anh, phát ra một tiếng “cộp” nặng nề.
“Au…” Anh hít một hơi khí lạnh, một tay bám chặt vào thành giường trên, gồng mình chịu đựng cơn đau thấu xương trong bóng tối.
Mà thủ phạm Thẩm Chiếu thì chép chép miệng rồi lại ngủ say như chết.
Anh dở khóc dở cười, vừa ngước mắt lên đã thấy một cái đầu nhỏ ló ra từ giường trên.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Khương Duật Bạch nhìn chằm chằm anh, thì thầm hỏi: “Cậu không sao chứ?”
Lục Cẩm Diên lắc đầu, lại nhớ trong bóng tối đối phương không thấy mình, cũng bắt chước cậu dùng giọng thì thầm đáp lại: “Tôi không sao.”
Nghe vậy, Khương Duật Bạch lại nằm xuống. Những gì nên nói và không nên nói, đêm nay cậu đều đã nói rõ với Lục Cẩm Diên rồi. Còn trong lòng Lục Cẩm Diên tin hay không, cậu không cách nào biết được, cũng không thể thay đổi.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Khương Duật Bạch ngủ một mạch đến mười giờ sáng thứ Bảy mới hoàn toàn tỉnh táo.
Sáng thứ Bảy mọi người đều không có tiết, ký túc xá yên tĩnh lạ thường. Cậu nằm trên giường thẫn thờ một lát, ngồi dậy rồi nhẹ nhàng di chuyển về phía cuối giường.
Kết quả là vừa chạm chân xuống sàn, ánh mắt cậu đã chạm ngay phải một đôi mắt đen sâu thẳm. Vài giây sau, Lục Cẩm Diên là người dời mắt đi trước.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Khương Duật Bạch cũng thu hồi tầm mắt, quay người đi vào nhà vệ sinh. Sau khi vệ sinh cá nhân xong, cậu dọn dẹp qua mặt bàn, đeo balo định rời khỏi phòng.
“Ơ Tiểu Bạch, sớm thế này cậu đi đâu đấy?” Thẩm Chiếu từ trên giường nhảy xuống, “Trưa nay không đi ăn với bọn tôi à?”
Khương Duật Bạch nhàn nhạt đáp: “Không, tôi phải đến phòng vẽ làm bài tập.”
“Thật hả, thứ Bảy mà cậu cũng đi vẽ bài tập á?” Giọng Thẩm Chiếu đầy vẻ thán phục, “Đây chính là thế giới của học bá à?”
Đinh Hồng Vũ tiếp lời: “Đừng vất vả thế, hay chúng ta cùng nhau đi ăn tôm hùm đất đi?”
Hàng mi dài dày rậm khẽ run lên, lúc Khương Duật Bạch còn đang lưỡng lự thì phía sau truyền đến giọng nói trầm thấp quen thuộc: “Tôm hùm lúc nào chẳng ăn được, cứ để Tiểu Bạch đi làm việc chính đi.”
Ngón tay Khương Duật Bạch siết chặt quai balo, bước nhanh ra cửa: “Tôi đi trước đây.”
Cậu mặt không cảm xúc đến nhà ăn số 2 ăn bữa sáng muộn rồi bước vào phòng vẽ tranh.
Dương Văn Kiệt đã đến phòng vẽ từ sớm, vừa thấy cậu liền hỏi với vẻ mặt không mấy thiện cảm: “Mày đến đây làm gì?”
Khương Duật Bạch không thèm liếc nhìn hắn một cái, đi thẳng đến chỗ ngồi của mình.
“Để tao đoán xem nào—” Dương Văn Kiệt vẫn giữ cái giọng mỉa mai thường lệ, “Chắc không phải bị Giáo sư Bùi mắng cho nên định lén lút nỗ lực để phục thù đấy chứ?”
Khương Duật Bạch coi như không nghe thấy, đặt một tờ giấy vẽ mới toanh lên giá, dán băng keo lại.
“Này!” Hết lần này đến lần khác bị ngó lơ, Dương Văn Kiệt thực sự nổi cáu, hắn bật dậy khỏi chỗ ngồi lao đến bên cạnh cậu: “Khương Duật Bạch, mày có bệnh à! Tao nói chuyện với mày mà mày không nghe thấy à?”
Khương Duật Bạch ngước mắt nhìn hắn một cái: “Có việc gì không?”
“Tao—” Như đấm vào bông, Dương Văn Kiệt chỉ có thể hậm hực đá văng cái ghế: “Không có gì!”
Suốt cả buổi chiều hôm đó, Khương Duật Bạch dồn hết tâm trí vào việc vẽ tranh. Dương Văn Kiệt nghẹn một cục tức trong lồng ngực không ra không vào được, cứ thế ngồi lì trong phòng vẽ thi thố với cậu.
Kết quả là sau nửa ngày, hắn phát hiện khả năng tập trung của Khương Duật Bạch mạnh đến mức đáng sợ. Cả buổi chiều cậu không hề chạm vào điện thoại, ngay cả nước cũng chỉ uống vài hớp, dường như hoàn toàn đắm chìm vào một thế giới khác.
Hắn lén liếc nhìn bài tập trên giấy, màu sắc phong phú rực rỡ, cách xử lý sáng tối cực kỳ sạch sẽ. Cho dù hắn không ưa gì con người Khương Duật Bạch, cũng phải thừa nhận đây là một tác phẩm rất xuất sắc.
Nhưng Khương Duật Bạch ngắm nhìn kỹ một lát rồi không chút nương tay xé lớp băng keo, vò nát bài tập vừa vẽ xong ném đi. Dương Văn Kiệt đau lòng thay cho bức tranh, suýt chút nữa thì mở miệng chất vấn, nhưng nhìn góc nghiêng lạnh lùng của đối phương, hắn lại ngậm miệng lại.
Cho đến khi trời sập tối, cửa phòng vẽ bị đẩy ra một khe nhỏ, một cái đầu lấm lét thò vào: “Tiểu Bạch, Tiểu Bạch, mày có đó không?”
Dương Văn Kiệt nhíu mày, định quát đối phương thì thấy Khương Duật Bạch đứng dậy đi ra cửa, vừa đi vừa hỏi: “Sao mày lại đến phòng vẽ?”
“Tao nhắn tin mày không trả lời, đoán ngay là mày đang nhập định ở đây mà!” Tề Đông Đông đẩy cửa bước hẳn vào trong, định nhào lên ôm cậu một cái, “Nhớ mày chết đi được bảo bối ơi!”
Khương Duật Bạch đưa tay chặn lại: “Bẩn, toàn màu vẽ thôi.”
“Thế thì đã sao? Tao đâu có chê mày!” Tề Đông Đông vẫn bướng bỉnh đòi ôm cho bằng được.
“Bọn mày đang làm cái trò gì thế?” Dương Văn Kiệt đứng hình toàn tập, mắt trợn tròn, “Bọn mày là đồng tính à? Có thấy tởm không?”
Ánh mắt Khương Duật Bạch lạnh đi: “Cậu nói cái gì?”
“Mày là thằng nào? Có bệnh à?” Tề Đông Đông lập tức xù lông, kéo Khương Duật Bạch ra sau lưng mình, chỉ thẳng mặt đối phương mà mắng: “Chưa cần biết bọn tao có phải hay không, đồng tính thì ăn hết gạo nhà mày chắc? Nhìn cái bộ dạng lùn tịt vừa xấu vừa nghèo của mày đi, cho dù ông đây có là đồng tính cũng không thèm nhìn mày lấy một cái!”
Dương Văn Kiệt bình thường chỉ giỏi mỉa mai bóng gió, chưa bao giờ gặp phải đối thủ có sức chiến đấu mạnh thế này, lắp bắp lùi lại một bước: “Mày… mày mày mày—”
“Mày cái gì mà mày? Mồm mày vừa ăn phân hay sao mà thối thế?” Tề Đông Đông hỏa lực đầy mình, “Sau này thấy bọn tao thì tốt nhất là đi đường vòng, không thì ông mày thấy một lần là mắng mày một lần!”
Dương Văn Kiệt thảm bại, hậm hực sập cửa bỏ đi. Tề Đông Đông thở phào một hơi dài: “A! Đã quá!”
Sự u uất trong lòng Khương Duật Bạch cũng vơi bớt phần nào, cậu quay lại giá vẽ: “Đợi tao dọn dẹp chút.”
Hai người đi bộ đến nhà ăn số 1 gần đó, chọn một vị trí yên tĩnh cạnh cửa sổ, mỗi người gọi một bát mì tương đen.
“Vậy giờ nam th… à Lục Cẩm Diên đối với mày rốt cuộc là thái độ gì?” Sau khi ngồi xuống, Tề Đông Đông hỏi chuyện mình quan tâm nhất, “Hắn không làm gì mày chứ?”
Khương Duật Bạch nhìn chằm chằm hoa văn trên mặt bàn, khẽ đáp: “Tao tưởng đêm qua đã nói rõ ràng với hắn rồi, nhưng hắn vẫn không muốn ăn cơm cùng tao nữa.”
Tề Đông Đông đập bàn cái “bộp”: “Mẹ kiếp!”
Đôi tình nhân trẻ gần đó nhìn sang với ánh mắt kỳ quặc, hắn ngượng ngùng cười trừ rồi tiếp tục hạ giọng mắng: “Bọn mình là mầm bệnh chắc? Ăn cơm cùng thì hắn sẽ bị lây hay à?”
“Hắn sợ đồng tính.” Gương mặt Khương Duật Bạch không có biểu cảm gì, “Tao vẫn muốn làm đơn đổi ký túc xá, mày có biết thủ tục thế nào không?”
“Tao cũng chưa đổi bao giờ, nhưng nghe nói là viết đơn nộp cho cố vấn học tập, nêu rõ lý do thôi.” Tề Đông Đông suy nghĩ một chút, “Chuyện này dễ mà, mày trực tiếp tìm Giáo sư Bùi đi, chút việc nhỏ này ông ấy chắc chắn giúp được.”
Khương Duật Bạch khẽ nhíu mày: “Tao không muốn làm phiền Giáo sư Bùi.”
“Vậy thì trực tiếp nộp đơn cho cố vấn đi, lý do để tao nghĩ cho…” Tề Đông Đông chống cằm nhìn lên trần nhà, bỗng nảy ra ý hay, “Cứ bảo giờ giấc sinh hoạt của mày với khoa Tài chính không hợp, xin chuyển sang khoa Vũ đạo bọn tao đi!”
Khương Duật Bạch gật đầu tán thành: “Được đấy.”
Tề Đông Đông đưa tay chạm nhẹ vào tay cậu, nhỏ giọng an ủi: “Bảo bối không sao đâu, đổi ký túc xá là ổn ngay ấy mà. Suy nghĩ tích cực lên, ít nhất Lục Cẩm Diên cũng không rêu rao chuyện này ra ngoài, đúng không?”
“Ừm.” Khương Duật Bạch đáp, giọng nghe có vẻ đượm buồn, “Giờ tao mới biết, hóa ra xu hướng tính dục lại mang đến nhiều rắc rối thế này.”
“Sao mày lại nghĩ thế hả bảo bối?” Tề Đông Đông nghiêm mặt lại, “Bọn mình không trộm không cướp, sống ngay thẳng, đơn thuần là thích người cùng giới thì có gì sai? Sai rõ ràng là ở những kẻ mang định kiến với bọn mình kia kìa.”
**
Tám giờ tối, Lục Cẩm Diên ngồi tựa vào ghế, ánh mắt liên tục liếc về phía cửa ký túc xá.
“Anh Lục, leo rank đi!” Thẩm Chiếu đeo tai nghe vào, “Mấy ngày rồi mày không chơi với bọn tao đấy!”
Lục Cẩm Diên rút điện thoại ra, thuận miệng đáp: “Hôm nay không chơi.”
Chu Phong đi tới, nhìn hộp tôm hùm đất đã được đóng gói kỹ trên bàn: “A Diên, Tiểu Bạch vẫn chưa trả lời tin nhắn của mày à?”
“Chưa.” Lục Cẩm Diên bấm vào WeChat, nhìn khung chat im lìm không động tĩnh, vô thức nhíu mày.
“Lát nữa tôm hùm nguội ngắt là thịt không ngon đâu.” Thẩm Chiếu tháo tai nghe xen mồm vào, “Hay là bọn mình ăn trước đi?”
“Tối nay mày ăn chưa đủ à?” Lục Cẩm Diên liếc hắn một cái, “Lo mà chơi game của mày đi.”
“Haiz! Cùng một phòng mà số phận khác nhau quá!” Thẩm Chiếu giả bộ ai oán, giọng u buồn, “Chiêu quý nhân thế là bị tống vào lãnh cung rồi sao?”
Lục Cẩm Diên: “Nhanh cái chân lên, tự cút đi.”
“Không đúng!” Thẩm Chiếu bỗng quát lên một tiếng lớn, “Nói thật đi! Anh Lục, giữa mày và Tiểu Bạch có phải đã có gian tình gì đó rồi không?”
Lời vừa dứt, nhịp tim Lục Cẩm Diên bỗng đập nhanh hơn một nhịp, thậm chí không kịp phản bác ngay lập tức.
“Tao đã nghi nghi rồi mà, sao anh Lục lại quan tâm Tiểu Bạch thế, đang ăn tôm hùm ngon lành mà vẫn không quên mua một phần mang về cho cậu ấy?” Thấy anh không nói gì, Thẩm Chiếu càng đắc ý, nhảy xuống khỏi ghế: “Sự thật chỉ có một, đó chính là—”
Lục Cẩm Diên cuối cùng cũng phản ứng lại, mở miệng cảnh cáo: “Tốt nhất là mày đừng có nói bậy.”
“Anh Lục là muốn dùng chiêu này để thu phục Tiểu Bạch, khiến cậu ấy tâm phục khẩu phục làm đàn em cho mày, đúng không?” Thẩm Chiếu đẩy gọng kính tưởng tượng, lộ ra một vẻ mặt cực kỳ thông thái.
Lục Cẩm Diên: “…”
Khương Duật Bạch đang định đẩy cửa bước vào: “…”
**
Chan: Chiêu quý nhân vì muốn gần nam thần mà đóng vai thiểu năng cũng không dễ dàng gì 🙂
Hết chương 08
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.