Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

CHƯƠNG 01: CHƯƠNG 01

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Đầu tháng Chín, học kỳ mới của Đại học A bắt đầu.
Ánh nắng lúc ba bốn giờ chiều nóng bỏng như lửa đốt, xuyên qua những tán lá rậm rạp rải xuống, khiến da thịt người ta bỏng rát.
Khi Khương Duật Bạch ôm bản thảo đi ngang qua sân vận động nhỏ, một bài hát trong tai nghe Bluetooth vừa vặn đi đến hồi kết, những tiếng hét phấn khích của các cô gái liền lọt rõ vào tai.
“Cứu mạng! Đẹp trai quá đi mất! Tớ sắp ngất vì vẻ đẹp này rồi!”
“Dẫn bóng! Nam thần lại dẫn bóng rồi!”
“Nam thần cố lên a a a a — Ơ?”
Tiếng cổ vũ của cô gái bỗng nhiên chuyển tông, ánh mắt đờ đẫn rơi vào một bóng hình cao gầy, thanh mảnh như người giấy.
Lúc này rõ ràng là thời điểm oi bức nhất, nhưng người nọ lại trông đặc biệt thanh lãnh, sạch sẽ. Khi lướt ngang qua, dường như còn có một mùi hương lành lạnh thoang thoảng. Cả người cậu như một khối ngọc ôn nhuận trong suốt, dường như không cùng một đẳng cấp không gian với mọi người xung quanh.
Thậm chí chỉ cần lộ ra nửa khuôn mặt nghiêng, cũng đủ đẹp đến mức khiến người ta nín thở.
“Hình như là… là Khương Duật Bạch của khoa Mỹ thuật!” Cô gái buộc tóc đuôi ngựa khẽ thốt lên.
“Trời ạ đúng là cậu ấy rồi! Mẹ ơi cậu ấy đẹp quá…” Nguồn copy từ TruyenLau.com
“A a a tớ phản bội đây!”
Nam thần khoa Mỹ thuật Đại học A Khương Duật Bạch là người cực kỳ kín tiếng, không thích những nơi náo nhiệt, rất nhiều hoạt động công khai trong trường cậu đều không tham gia. Ngay cả tấm ảnh dùng để bình chọn danh hiệu nam thần khoa cũng là một tấm ảnh thẻ được cắt ra. Nhờ vào nhan sắc được truyền miệng, cậu trở thành vị nam thần bí ẩn nhất Đại học A.
TruyenLau Và điều duy nhất nổi tiếng hơn nhan sắc của cậu, chính là thiên phú và tài năng của cậu.
Đây là lần đầu tiên mấy cô gái này thấy người thật. Trong lúc họ đang bàn tán nhỏ nhẹ nhưng mãnh liệt, Khương Duật Bạch đã đi qua.
Giây tiếp theo, các cô gái đồng loạt hét lên: “Cẩn thận quả bóng!”
Biến cố bất ngờ xảy ra, Khương Duật Bạch không kịp phản ứng gì, bên tai chợt vang lên một tiếng “bộp” thật lớn, chấn động qua tai nghe khiến tim cậu thót lại.
TruyenLau Cùng lúc đó, có thứ gì đó nóng hổi sượt qua vành tai cậu.
Một cơn rùng mình sinh lý trỗi dậy ở gốc tai, Khương Duật Bạch ngẩn ngơ, có chút ngơ ngác ngước mắt lên.
Một cánh tay dài săn chắc đập vào mắt, cơ bắp cánh tay vì dùng lực mà gồ lên, trên bề mặt phủ một lớp mồ hôi mỏng, tỏa ra hơi nóng bừng bừng.
Nhìn theo đường nét cơ bắp mượt mà đi lên, là một khuôn mặt đẹp trai, sắc sảo.
Làn da trắng sạch, màu mắt đen sẫm, xương lông mày sâu tạo cảm giác lai nhẹ, đường nét khuôn mặt hoàn mỹ như một bức tượng điêu khắc bằng đá cẩm thạch.
Làn gió khô nóng thổi qua, mồ hôi bên thái dương chàng trai lăn dọc theo gò má, rơi “tõm” một cái xuống xương quai xanh.
Khương Duật Bạch bừng tỉnh ngay lập tức, lùi lại một bước.
Lục Cẩm Diên khống chế chắc quả bóng, thu lại cánh tay đang chắn ngang: “Cậu không sao chứ?”
Anh vừa cất lời, vẻ công kích giữa đôi lông mày lặng lẽ tan biến, thay vào đó là sự ôn hòa, lịch thiệp. Cộng thêm giọng nói trầm thấp dễ nghe, thật khó để người ta không nảy sinh thiện cảm.
Khương Duật Bạch bấy giờ mới nhìn rõ, hóa ra đối phương đã dùng một tay chắn giúp mình một quả bóng rổ từ đâu bay tới.
Ánh mắt cậu vô thức rơi xuống chiếc áo thun đẫm mồ hôi, rồi nhanh chóng dời đi, lúc này mới nhớ ra nên cảm ơn: “Cảm ơn.”
Chân mày Lục Cẩm Diên khẽ động, định nói gì đó thì phía sau vang lên tiếng gọi của bạn cùng phòng: “Anh Lục! Anh Lục mau quay lại đây!”
Anh quay đầu đáp một tiếng, nhưng chỉ trong chớp mắt ấy, Khương Duật Bạch đã đi xa.
Đi quá vội vàng, đến mức không nhận ra một tờ bản thảo vẽ tay đã rơi lại trên bãi cỏ.
Trước khi gió thổi bay tờ giấy, Lục Cẩm Diên cúi người nhặt nó lên, gấp lại nhét vào túi quần, rồi xoay quả bóng rổ trong tay đi thẳng vào sân.
“Uầy! Anh Lục, lúc nãy mày đỡ bóng quá ngầu luôn! Ngầu nổ trời!” Thẩm Chiếu đi tới huých vai anh một cái, cố tình bắt chước mấy cô em đáng yêu ôm mặt hét chói tai.
Lục Cẩm Diên cười một tiếng, ném quả bóng trong tay cho gã tóc vàng vừa ném bay bóng: “Lần sau chuyền chuẩn một chút.”
Gã tóc vàng bắt lấy bóng, gào lên: “Không phải đâu anh Lục, tao nhắm trúng cậu ta mà!”
Lục Cẩm Diên: “Cái gì?”
“Anh Lục, cậu không biết rồi.” Thẩm Chiếu cười hề hề giải thích thay gã tóc vàng, “Vừa rồi người mày ‘anh hùng cứu mỹ nhân’ là nam thần khoa Mỹ thuật Khương Duật Bạch đấy. Học kỳ trước nó công khai từ chối nữ thần khoa Tiếng Anh, làm nữ thần đau lòng muốn chết. Kết quả là Lão Nghiêm lại không biết điều, bày đặt tỏ tình sến súa đúng lúc nữ thần đang bực, kết cục thế nào thì mày biết rồi đấy!”
Một nam sinh khác chen vào: “Này, bọn mày nói xem, Khương Duật Bạch này trông mặt thì đẹp thật đấy, nhưng nhìn kiểu gì cũng thấy hơi ẻo lả nhỉ! Tao cứ thắc mắc mãi, nữ thần nhìn trúng thằng đó ở điểm nào?”
“Bọn mày không hiểu đâu! Giờ nhiều đứa con gái thích kiểu tiểu thịt tươi với bạch trảm kê thế này lắm!”
“Thế thì tao chịu thật! Nhìn lão Nghiêm nhà bọn mình nam tính thế này cơ mà! Vậy mà cũng không lọt mắt xanh?”
Mọi người bàn tán xôn xao, Lục Cẩm Diên lại khẽ nhíu mày.
Nam tính? Cầm bóng đập người là nam tính?
Lão Nghiêm ôm bóng với bộ mặt buồn bực: “Nếu không phải tại nó làm nữ thần mất mặt giữa đám đông, tao có đến mức bị nữ thần giận chó đánh mèo, out luôn từ vòng gửi xe không!”
“Giận chó đánh mèo?” Nghe đến đây, Lục Cẩm Diên nhướng mày, nửa cười nửa không hỏi vặn lại: “Hành động của mày, chẳng lẽ không phải là đang giận chó đánh mèo ư?”
Lão Nghiêm sững người, trừng mắt định phản bác, nhưng khí thế lại vô thức yếu đi: “À thì, cũng không hẳn là thế…”
Thấy không khí có chút sai sai, mấy người đang cười đùa liền im lặng, không dám chen mồm nữa. Mày nhìn tao, tao nhìn mày, nhất thời không hiểu ý anh Lục là gì.
Nhưng Lục Cẩm Diên dường như chỉ thuận miệng nhắc nhở một câu, giơ tay vuốt ngược mái tóc ướt đẫm mồ hôi: “Hôm nay đánh đến đây thôi. Lão Tam, đi thôi.”
“Đến đây!” Thẩm Chiếu đáp lời, bỏ mặc những người khác, lon ton chạy theo anh Lục về ký túc xá.
Hai người về đến phòng, cửa vừa mở ra, một luồng khí lạnh từ điều hòa đập vào mặt, Thẩm Chiếu không kìm được cảm thán: “A! Sướng quá!”
“Đánh xong rồi à?” Chu Phong tháo tai nghe xuống, quay đầu nhìn hai người: “Không đúng, mới có mấy giờ đâu?”
“Haiz! Đừng nhắc nữa!” Thẩm Chiếu ngồi phịch xuống ghế, bắt đầu khua tay múa chân kể lại cho lão đại nghe tình tiết anh hùng cứu mỹ nhân vừa rồi.
Hắn diễn tả sinh động đến mức Chu Phong phải liên tục tặc lưỡi kinh ngạc, cuối cùng không nhịn được hỏi: “Cái người nam thần khoa Mỹ thuật đó, ngoài đời trông thế nào? Có phóng đại như lời đồn không?”
“Lúc đó tao đứng xa quá, nhìn không rõ lắm, chỉ cảm thấy người thật trắng đến phát sáng.” Thẩm Chiếu tiện tay cầm chai nước khoáng uống dở trên bàn, ra bộ điệu quá khích, “Tự mang hào quang luôn, mày có hiểu không? Cứ như có một kết giới ngăn cách với những thằng con trai phổ thông như bọn mình ấy, không ai hòa nhập nổi vào khung hình của cậu ta!”
“Hai đứa mình là phổ thông, chứ A Diên thì không nhé.” Chu Phong cười hỏi dồn dập: “Trắng cỡ nào? Có trắng bằng A Diên không?”
Lục Cẩm Diên là người trắng nhất phòng, thường xuyên chơi bóng cũng không bị đen đi. Nhưng chưa ai dám bảo anh là thằng mặt trắng ẻo lả cả, kể cả trước mặt hay sau lưng.
“Này anh Lục! Hai người đứng gần nhau.” Thẩm Chiếu quay sang nhìn Lục Cẩm Diên: “Mày thấy cậu ta trông thế nào?”
Chu Phong lập tức cũng dời tầm mắt sang anh.
Lục Cẩm Diên đang mở tờ giấy vẽ nhặt được ra, nghe vậy ánh mắt có chút ngưng đọng lại. Hồi tưởng lại cảnh tượng trên sân vận động, anh nhận ra mình lại nhớ rõ mồn một từng chi tiết lúc đó.
Giống như một đoạn phim quay chậm, có thể tua lại từng khung hình.
Trong ánh mắt mong chờ của hai người bạn cùng phòng, anh thong thả mở miệng nhận xét: “Rất trắng, lông mi rất dài, mắt rất sạch sẽ.”
Còn rất thơm nữa.
Chu Phong kinh ngạc: “A Diên? Mày vừa dùng liên tiếp ba chữ ‘rất’ đấy à?”
Trong mắt người ngoài, nam thần Lục Cẩm Diên lừng danh Đại học A là người có phong độ quý tộc, lịch thiệp. Nhưng bạn cùng phòng của anh lại biết rất rõ, nhãn quang nhìn người của anh cực kỳ khắt khe và kén chọn.
Người có thể khiến anh dùng mức độ từ ngữ này để đánh giá, dường như từ trước tới nay chưa từng xuất hiện.
Mắt Thẩm Chiếu sáng rực lên, nhưng vẫn chưa tưởng tượng ra được đẹp đến mức nào, lại hỏi: “Vậy so với nữ thần hoa khôi của trường mình thì sao, ai đẹp hơn?”
Lục Cẩm Diên không thèm để ý đến hắn, thong thả vuốt phẳng tờ giấy vẽ, ép vào trong sách.
“Nói đi nói đi!” Thẩm Chiếu không chịu buông tha: “Hoa khôi và nam thần khoa, ai đẹp hơn?”
Lục Cẩm Diên liếc hắn một cái, giọng điệu bình thản: “Mày cũng nói rồi đấy, một người là hoa khôi, một người là nam thần khoa, giới tính khác nhau thì so sánh kiểu gì?”
Thẩm Chiếu nhất thời nghẹn họng: “Thì…”
Chu Phong cười phụ họa: “A Diên nói đúng đấy, nam thần khoa có đẹp đến mấy thì cũng là đàn ông, không so với hoa khôi được.”
Thẩm Chiếu vội giơ tay xin hàng: “Sorry sorry, quên mất anh Lục nhà mình là trai thẳng, có bẻ cũng không cong!”
Lục Cẩm Diên không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận, mở tủ quần áo lấy một chiếc quần đùi ra: “Cả người đầy mồ hôi, tao đi tắm cái đã.”
Thực tế là, khoảnh khắc hai người nhìn nhau khi nãy, đầu óc anh hiếm khi xuất hiện một khoảng trống ngắn ngủi. Đôi mắt trong vắt như pha lê lưu ly kia dường như có ma lực, khiến anh căn bản không kịp quan sát kỹ diện mạo của đối phương.
Chu Phong quay lại nhìn màn hình máy tính, đột nhiên nhớ ra một việc: “Đúng rồi, hôm nay có bạn cùng phòng mới dọn vào đấy.”
Thẩm Chiếu: “Cái gì? Bạn mới?”
“Thông báo gửi trong nhóm khoa lâu rồi, bọn mày không để ý à?” Chu Phong tận tâm truyền đạt thông tin, “Hình như tòa ký túc xá mới của bên Nghệ thuật chưa xây xong, phòng cho tân sinh viên không đủ chỗ, nên họ điều bớt ký túc xá nam năm hai, năm ba khoa Mỹ thuật ra, sắp xếp xen kẽ vào các khoa khác.”
Khi ba chữ “khoa Mỹ thuật” thốt ra, động tác cầm tay nắm cửa phòng tắm của Lục Cẩm Diên khựng lại một chút.
“Sao lại là khoa Mỹ thuật?” Thẩm Chiếu cười không ngớt mồm: “Hôm nay bọn mình chọc phải ổ kiến lửa khoa Mỹ thuật đấy à?”
Lục Cẩm Diên khẽ lắc đầu, tiếp tục bước vào phòng tắm.
Khương Duật Bạch đeo một chiếc túi du lịch lớn trên vai, tay kéo một chiếc vali, chuẩn bị chuyển đến ký túc xá nam khoa Tài chính.
Đồ dùng hàng ngày của cậu không nhiều, lần chuyển phòng này cậu đã vứt đi khá nhiều thứ. Nhưng chỉ riêng bản thảo và bài tập trong vali đã đủ nặng rồi, cộng thêm khoảng cách giữa hai tòa nhà thực sự hơi xa, khiến cho khi xuất hiện trước cửa phòng 611, cậu đã mệt đến mức thở hồng hộc.
Cậu đứng ngoài cửa, đợi hơi thở ổn định lại, dùng mu bàn tay lau mồ hôi trên mặt, bấy giờ mới gõ cửa phòng mới.
“Ai đấy?” Bên trong vang lên một tiếng gọi đầy khí thế: “Đến đây đến đây!”
Vài giây sau, cửa mở từ bên trong, lộ ra một khuôn mặt thanh tú lạ lẫm.
Khương Duật Bạch nhìn thẳng vào mắt đối phương, nói ra lời giới thiệu đã chuẩn bị sẵn: “Xin chào, tôi là người dọn đến hôm nay —”
“Rầm” một tiếng, cửa đóng sầm ngay trước mặt cậu.
“Đù! Có phải tao đang nằm mơ không?” Thẩm Chiếu quay đầu lại với vẻ mặt không thể tin nổi: “Bạn cùng phòng mới hình như chính là cái… cái… cái nam thần khoa Mỹ thuật kia!”
Chu Phong cũng ngẩn người, vội vàng nói: “Lão Tam, mày làm cái gì thế? Mau cho người ta vào đi!”
Thẩm Chiếu vỗ đầu một cái, lật đật quay người mở cửa, liên tục xin lỗi: “Xin lỗi nhé nam thần! Nhất thời kích động, nhất thời kích động, mời vào, mời vào!”
Khương Duật Bạch: “…”
Cậu giả vờ như không tốn chút sức lực nào xách vali vào phòng, đưa mắt đảo quanh một lượt.
Ký túc xá cũ bên Nghệ thuật là phòng bốn người, giường trên bàn dưới. Có lẽ do nam sinh khoa Tài chính quá đông nên ở đây là phòng sáu người giường tầng. May mà có ban công và nhà vệ sinh riêng, không gian cũng khá rộng rãi.
Trên bàn bày đầy những đồ dùng linh tinh như tai nghe, chai nước và bát mì ăn dở chưa vứt. Trên giường nhồi nhét đầy quần áo chẳng biết sạch hay bẩn, tỏa ra một mùi hương không mấy dễ chịu.
Điển hình là ký túc xá nam, nhưng khu vực chung vẫn còn chỗ để đi lại.
Khương Duật Bạch bình tĩnh thu hồi tầm mắt: “Chào mọi người, tôi tên Khương Duật Bạch.”
“À chào cậu chào cậu…” Chu Phong bấy giờ mới hoàn hồn, đứng phắt dậy, nhiệt tình giới thiệu: “Tôi tên Chu Phong, là trưởng phòng 611, cũng là người lớn tuổi nhất.”
Ánh mắt Thẩm Chiếu vẫn dính chặt trên mặt bạn mới, hiếm khi nói lắp bắp: “Tôi… tôi… tôi là Thẩm Chiếu, xếp thứ ba!”
Chu Phong tiếp tục bổ sung: “Lão Nhị đang tắm, lão Tứ đi giúp bạn gái chuyển đồ rồi, lão Ngũ thuê phòng bên ngoài nên thường không về, lão Lục thì ra nước ngoài từ học kỳ trước rồi, cho nên bình thường phòng này chỉ có bốn người thôi.”
“Thêm cậu nữa là năm, sau này leo rank không lo thiếu người rồi!” Thẩm Chiếu lấy lại bình thường, hào hứng hỏi: “Nam thần, cậu rank gì?”
“Tôi… tôi không chơi game.” Khương Duật Bạch chỉ tay vào giường tầng trên đang để đồ linh tinh: “Tôi ở giường này?”
“Đúng rồi, giường đó còn trống.” Chu Phong bước tới vài bước, tiên phong dọn đống đồ lớn xuống, “Lão Tam, lại giúp một tay.”
Về việc bạn mới không chơi game, Thẩm Chiếu tuy cảm thấy thất vọng nhưng vẫn tích cực chạy lại dọn giường.
Động tĩnh bên ngoài không nhỏ, Lục Cẩm Diên ở trong phòng tắm đương nhiên cũng nghe thấy. Anh tắt vòi hoa sen, vớ lấy khăn tắm lau qua loa nước trên người, xỏ cái quần đùi rồi mở cửa đi ra: “Bạn mới đến rồi à…”
Vĩ âm đột ngột biến mất nơi đầu môi.
Khương Duật Bạch cũng sững người, không ngờ gặp lại người này lần nữa lại thành bạn cùng phòng, mà vừa gặp đã thấy người ta bán khỏa thân…
Chàng trai cao hơn 1m90, vai rộng chân dài, cơ ngực thu hẹp lại thành một vòng eo săn chắc, tạo nên hình thể tam giác ngược hoàn mỹ.
Tám múi bụng phân bố đối xứng, rõ nét nhưng không quá phô trương, đúng kiểu mặc quần áo thì gầy, cởi áo thì có thịt.
Những giọt nước chưa lau khô tùy ý lăn trên những thớ cơ, đường nhân ngư đẹp mắt cùng gân xanh nổi lên kéo dài xuống tận chiếc quần đùi xộc xệch. Dù mặc quần đùi thể thao rộng rãi cũng có thể thấy lờ mờ một cục to lớn.
Khương Duật Bạch chỉ nhìn một cái liền rất giữ kẽ mà dời mắt đi.
Chiều nay cậu nhìn không sai, dáng người Lục Cẩm Diên rất đẹp, tỉ lệ còn chuẩn hơn cả những người mẫu nam mà cậu từng vẽ.
Rất hợp làm người mẫu khỏa thân.
**
Chan: Elm ơi, hoang dã thế, mới gặp lần đầu mà đã đòi vẽ khỏa thân người ta rồi?????
À hình như tụi này nó phân chia lão đại, nhị, tam, tứ theo tháng sinh á, tại tui thấy Chu Phong kêu lớn tuổi nhất nhưng vẫn gọi công là anh Lục.
Hết chương 01

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu