Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

CHƯƠNG 39: CHƯƠNG 39

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Chiếc nệm mềm mại hơi lún xuống, kèm theo tiếng “kẽo kẹt” nhỏ, trên giường có thêm một bóng người cao lớn. Lần đầu tiên ngủ chung giường với người khác, nghe tiếng thở truyền đến bên tai, Khương Duật Bạch không nhịn được lại nhích về phía mép giường thêm một chút.
“Nhích nữa là ngã đấy.” Lục Cẩm Diên nhỏ giọng nhắc nhở, “Không sao đâu, giữa chúng ta còn khoảng trống lớn mà.”
“… Được.” Khương Duật Bạch ngoan ngoãn nhích lại một chút, bỗng lại nhỏ giọng nói: “Lục Cẩm Diên, cậu nhặt chiếc gối dưới sàn lên đi.”
Lục Cẩm Diên vươn dài tay nhặt gối đưa cho cậu: “Gối của cậu không thoải mái à?”
“Không phải.” Khương Duật Bạch nhận lấy gối, đặt vào khoảng trống giữa hai người, dùng gối ngăn ra một ranh giới, “Chắn như thế này thì không sợ tôi sẽ lỡ trở mình sang bên kia.”
Lục Cẩm Diên: “…”
Chắp hai tay để lên bụng, Khương Duật Bạch nhắm mắt: “Ngủ ngon.”
“Ngủ ngon.” Lục Cẩm Diên nằm ngay ngắn, tứ chi duỗi thẳng, cũng nhắm mắt giả vờ ngủ.
Một lúc sau, hơi thở bên cạnh trở nên đều đặn và sâu dài, anh mới dám mở mắt ra lần nữa. Thận trọng nằm nghiêng người lại, anh tham lam nhìn ngắm người trong lòng. Chỉ vào lúc này, anh mới dám phóng túng như thế.
Chẳng biết đã nhìn bao lâu, anh không kìm nén được mà đưa một bàn tay lên, từ từ vươn về phía gương mặt đang ngủ say kia. Ngay khi đầu ngón tay sắp chạm vào làn da mịn màng, Khương Duật Bạch bỗng nhiên trở mình.
Anh lập tức rụt tay lại như bị điện giật, tim đập nhanh dữ dội, cả người cứng đờ như một tảng đá.
Nhưng may thay, Khương Duật Bạch không tỉnh.
Trái tim đang treo ngược trên cổ họng rớt xuống, Lục Cẩm Diên lặng lẽ thở hắt ra, giây tiếp theo lại vô thức nín thở.
Mặc dù có chiếc gối ngăn cách, nhưng khoảng cách gần thế này đủ để mùi hương thanh mát dễ chịu kia tràn vào mũi. Lục Cẩm Diên hít sâu một hơi, như muốn hít hết hơi thở mình yêu thích vào phổi, giữ lại mãi mãi.
Dừng lại vài giây, ánh mắt sâu thẳm trượt từ đôi mắt đang nhắm nghiền xuống chóp mũi, cuối cùng dừng lại trên cánh môi xinh đẹp.
Website TruyenLau.com Yết hầu lăn lên lộn xuống, anh nỗ lực kiềm chế tà niệm trong lòng mới không áp tới hôn trộm đôi môi mà mình khao khát đêm ngày kia.
Nhưng mà, anh thực sự sắp nhịn không nổi rồi.
Ngày mai, anh sẽ cho Tiểu Bạch biết toàn bộ sự thật.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Một đêm trôi qua, khi Khương Duật Bạch thức dậy phát hiện chiếc gối ngăn giữa hai người vẫn làm tròn nhiệm vụ phân định ranh giới. Cậu thầm thở phào nhẹ nhõm, may mà mình không có thói quen lăn lộn khắp giường, nếu không Lục Cẩm Diên chắc chắn sẽ nghi ngờ cậu có ý đồ xấu.
Rửa mặt xong xuôi, Khương Duật Bạch dẫn người xuống lầu ăn sáng. Lúc này còn khá sớm, phần lớn các bạn học chưa ngủ dậy. Trong phòng ăn chỉ có vài nhóm sinh viên đang ăn sáng.
“Khương Duật Bạch, ở đây!” Lớp trưởng Thu Tử Hân tinh mắt phát hiện ra Khương Duật Bạch, lập tức vẫy tay gọi.
Khương Duật Bạch khẽ gật đầu chào hỏi.
Website TruyenLau.com Giây tiếp theo, Lục Cẩm Diên bước ra từ phía sau cậu, các nữ sinh trong phòng ăn đồng loạt xôn xao.
“Lục Cẩm Diên?” Trịnh Vi Vi là người phản ứng đầu tiên, đứng phắt dậy khỏi ghế: “Nam thần, sao cậu cũng ở đây?”
Lục Cẩm Diên liếc đối phương một cái, giọng điệu khách sáo nhưng xa cách: “Xin lỗi đã làm phiền mọi người, tôi đến tìm Tiểu Bạch.”
Trịnh Vi Vi ngồi xuống, thì thầm bàn tán gì đó với các nữ sinh cùng bàn.
Khương Duật Bạch dẫn Lục Cẩm Diên đi về phía bàn của Giáo sư Bùi, Mục Tân Vũ đi ngay phía sau thấy thế liền vội vàng lách sang phía khác.
Hắn không muốn ngồi cùng bàn ăn với Giáo sư Bùi đâu!
“Thưa thầy.” Đi tới gần, Khương Duật Bạch dừng bước chào hỏi.
“A, Duật Bạch dậy rồi à.” Giáo sư Bùi nhìn Lục Cẩm Diên phía sau cậu: “Đây là?”
“Cậu ấy tên Lục Cẩm Diên, là bạn của em.” Khương Duật Bạch giải thích đơn giản, “Cậu ấy hôm qua mới đến núi Tiên Vân, nhất thời không tìm được phòng nên ở tạm đây một đêm.”
“Chào Giáo sư Bùi ạ.” Lục Cẩm Diên khẽ cúi người, lễ nghi chu toàn: “Mấy ngày tới em sẽ ngoan ngoãn đi theo Khương Duật Bạch, tuyệt đối không gây thêm rắc rối cho thầy đâu ạ.”
“Không sao, có gì rắc rối đâu?” Giáo sư Bùi cười hiền từ, “Tiểu Lục, em cũng biết tôi à?”
Lục Cẩm Diên mỉm cười đáp: “Danh tiếng của Giáo sư Bùi vang xa, sinh viên bọn em biết đến thầy cũng không có gì lạ ạ.”
“Cậu ấy cũng là sinh viên Đại học A, khoa Tài chính ạ.” Khương Duật Bạch bổ sung thêm một câu.
“Thảo nào.” Giáo sư Bùi xua tay, “Ngồi xuống cả đi, cùng ăn sáng luôn.”
Chưa đợi Khương Duật Bạch nhúc nhích, Lục Cẩm Diên đã thuận tay kéo ghế ra, ra hiệu: “Tiểu Bạch, ngồi đây đi.”
“Được.” Khương Duật Bạch ngồi xuống theo lời anh.
Lục Cẩm Diên kéo chiếc ghế bên trái cậu ra rồi tự mình ngồi xuống.
Chẳng mấy chốc, giọng bà chủ vang lên: “Bữa sáng xong rồi, mọi người qua lấy nhé!”
Bữa sáng ở homestay khá phong phú, món hấp, luộc, chiên xào đều có đủ, ai muốn ăn gì thì tự cầm khay đi lấy.
Khương Duật Bạch lấy một bắp ngô, một quả trứng trà, hai viên bánh khoai lang tím chiên giòn, thêm một cốc sữa nóng.
“Tốt đấy.” Giáo sư Bùi nhìn khay thức ăn của cậu, “Sức ăn có vẻ khá hơn trước rồi.”
Khương Duật Bạch mím môi, cầm bắp ngô, nghiêng đầu nhỏ giọng nói: “Em chỉ muốn ăn một nửa thôi.”
Lục Cẩm Diên hiểu ý, nhận lấy bắp ngô bẻ đôi, đưa lại một nửa cho cậu, một nửa mình giữ lại.
“Cảm ơn.” Khương Duật Bạch bắt đầu gặm ngô.
Miệng cậu nhỏ, răng cũng xinh, lúc gặm hạt ngô trông rất giống một chú thỏ nhỏ, vừa ngoan vừa yêu.
Lòng Lục Cẩm Diên mềm nhũn như nước, lúc ăn sáng người cứ nghiêng về phía cậu, thỉnh thoảng lại ngước mắt nhìn một cái.
Giáo sư Bùi ngồi đối diện cảm nhận được bầu không khí đặc biệt giữa hai người, ánh mắt nhìn Lục Cẩm Diên cũng từ thưởng thức chuyển sang cân nhắc.
“Tiểu Lục này.” Giáo sư Bùi đột ngột hỏi, “Em cứ thế chạy tới núi Tiên Vân, thế còn việc học ở trường tính sao?”
Tay Khương Duật Bạch bưng ly sữa siết chặt, vô thức liếc nhìn Lục Cẩm Diên một cái. Không lẽ cậu ấy lại định nói nhảm chuyện núi Tiên Vân có thần tiên gì đó chứ?
“Dạ em đã xin nghỉ phép ở trường rồi thưa Giáo sư.” May mà lần này Lục Cẩm Diên thành thật trả lời, “Chủ yếu là vì cơ hội hiếm có, em không muốn bỏ lỡ ạ.”
“Cơ hội hiếm có à…” Giáo sư Bùi như có điều suy nghĩ, sau đó mỉm cười gật đầu, “Nói đúng lắm. Tuổi trẻ mà, đôi khi cứ thích là đi thôi, không cần lo lắng quá nhiều.”
“Cảm ơn Giáo sư đã thấu hiểu ạ.” Lục Cẩm Diên nói giọng nửa đùa nửa thật, “Chuyện ở trường, xin Giáo sư giữ bí mật giúp em với nhé.”
Giáo sư Bùi cười lớn: “Thế thì phải xem biểu hiện của em thế nào đã ha ha ha!”
Sau khi bữa sáng kết thúc, Giáo sư Bùi rời khỏi phòng ăn trước, Khương Duật Bạch cũng đứng dậy chuẩn bị về phòng thu dọn dụng cụ.
“Khương Duật Bạch!” Trịnh Vi Vi nhịn cả buổi sáng, giờ mới tìm được cơ hội chạy tới: “Không định giới thiệu nam thần cho bọn này à?”
Khương Duật Bạch thản nhiên đáp: “Không phải cậu đã nhận ra rồi ư?”
“Tôi biết nam thần, nhưng nam thần đâu có biết tôi!” Trịnh Vi Vi hào hứng nhìn Lục Cẩm Diên: “Chào anh chàng đẹp trai, tôi là Trịnh Vi Vi!”
“Xin chào.” Giọng Lục Cẩm Diên không nóng không lạnh, “Bọn tôi phải về phòng rồi, cậu còn việc gì khác không?”
“Tôi…” Trịnh Vi Vi ngập ngừng một chút, đánh bạo nói: “Lần trước tôi hỏi Khương Duật Bạch xin WeChat của cậu, cậu ấy bảo cậu không kết bạn với người lạ, thế giờ chúng ta tính là người quen chưa?”
Nghe vậy, Lục Cẩm Diên khẽ nhướng mày, quay sang nhìn Khương Duật Bạch: “Tiểu Bạch nói vậy à?”
“Đúng thế!” Trịnh Vi Vi nhớ lại, “Tôi hỏi cậu ấy hai lần mà cậu ấy nhất quyết không cho đấy!”
Khương Duật Bạch nhíu mày, thừa nhận chuyện này: “Đúng là vậy.”
Khóe mắt chân mày rạng rỡ ý cười, Lục Cẩm Diên chẳng hề che giấu sự vui sướng trong giọng nói: “Tiểu Bạch nói đúng đấy, tôi không kết bạn WeChat với người lạ.”
Trịnh Vi Vi không muốn bỏ cuộc: “Nhưng giờ chẳng phải chúng ta đã quen nhau rồi sao?”
“Xin lỗi, tôi không mang theo điện thoại.” Lục Cẩm Diên đưa tay hờ hững ôm lấy vai Khương Duật Bạch, “Chúng ta đi thôi, Tiểu Bạch.”
Những người khác trong phòng ăn cũng đang đi ra cửa, giữa thanh thiên bạch nhật, Trịnh Vi Vi không tiện đuổi theo đòi tiếp, chỉ đành giậm chân một cái rồi cùng hội chị em rời đi.
“Tiểu Bạch, sao cậu không chịu cho WeChat của tôi?” Sau khi về phòng, Lục Cẩm Diên cười cười, thấp giọng hỏi dồn.
Động tác thu dọn dụng cụ vẽ của Khương Duật Bạch khựng lại, trong lòng bỗng thấy hơi khó chịu, cậu không ngẩng đầu lên đáp: “Cậu muốn cho thì tự đi mà cho.”
“Không phải—” Tim Lục Cẩm Diên thót một cái, vội vàng giải thích, “Cậu cũng đâu phải không biết tôi, sao tôi lại muốn cho người lạ WeChat cơ chứ?”
Khương Duật Bạch ngước mắt lên, nghiêm túc đáp: “Bởi vì cậu không thích kết bạn với người lạ, nên tôi sẽ không tự tiện cho bất kỳ ai WeChat của cậu.”
Lục Cẩm Diên sững người, sau đó lại cười rộ lên: “Tôi biết rồi, cảm ơn Tiểu Bạch đã nghĩ cho tôi nhiều như vậy.”
Mặc dù câu trả lời không phải là điều anh muốn nghe nhất, nhưng anh vẫn cảm thấy rất vui.
Bởi vì ít nhất điều đó cho thấy Tiểu Bạch có để tâm đến tâm trạng của anh.
Cơn mưa to hôm qua đã làm gián đoạn kế hoạch, hôm nay các bạn học tiếp tục quay lại địa điểm cũ để vẽ. Bầu trời trong xanh như gột rửa, thị trấn cổ sau cơn mưa càng thêm thanh khiết và xinh đẹp, tựa như một bức tranh thủy mặc thiên nhiên.
Khương Duật Bạch ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ, phác họa lại những phiến đá xanh trên cầu cổ và mặt nước lấp lánh sóng sánh.
Còn Lục Cẩm Diên thì ngồi trên băng ghế đá chéo phía sau cậu, mãn nguyện ngắm nhìn cái gáy xù xì kia, càng nhìn càng thấy thích.
“Đẹp không?” Khương Duật Bạch đột nhiên hỏi một câu.
“Đẹp!” Lục Cẩm Diên thốt ra theo bản năng, sau đó mới sực tỉnh, “Cậu đang hỏi cái gì cơ?”
Khương Duật Bạch bật cười: “Cậu còn chẳng biết tôi hỏi cái gì mà đã trả lời là đẹp à?”
Khóe môi Lục Cẩm Diên mang theo ý cười: “Đẹp, cái gì cũng đẹp.” Phong cảnh đẹp, mà người còn đẹp hơn.
Khương Duật Bạch cuối cùng cũng dời mắt khỏi bảng vẽ, liếc nhìn anh: “Tôi mà đã vẽ là vẽ cả buổi sáng đấy, nếu cậu thấy chán thì có thể tự đi tham quan chỗ khác.”
“Sao mà chán được?” Lục Cẩm Diên lắc đầu, giọng điệu không có vẻ gì là nói dối, “Được ở bên cạnh xem cậu vẽ, chẳng chán chút nào cả.”
Khương Duật Bạch không khuyên nữa, tập trung tinh thần vào việc vẽ.
Một ngày trôi qua rất nhanh, lúc hoàng hôn buông xuống, Khương Duật Bạch thu dọn giá vẽ và dụng cụ vẽ: “Chúng ta về thôi.”
Lục Cẩm Diên giúp cậu thu dọn, bỗng nhiên lên tiếng: “Chỗ này vẫn chưa quay video này.”
“Video gì cơ?” Khương Duật Bạch ngơ ngác chớp mắt.
“Cái video mấy ngày trước cậu gửi cho tôi ấy.” Lục Cẩm Diên lấy điện thoại từ trong túi ra, “Hôm nay để tôi quay cho.”
Khương Duật Bạch bấy giờ mới nhớ ra mớ lý thuyết của anh, lẳng lặng đứng sau lưng anh để anh quay cảnh trấn cổ. Chỉ có điều, ý đồ của Lục Cẩm Diên vốn chẳng nằm ở sơn thủy, quay một lúc liền xoay người lại, hướng ống kính điện thoại về phía Khương Duật Bạch: “Tiểu Bạch, lại đây chào khán giả cái nào.”
Khương Duật Bạch ngẩn người, phản xạ có điều kiện đưa tay vẫy vẫy trước ống kính, dáng vẻ ngoan vô cùng.
Lòng Lục Cẩm Diên mềm nhũn, quay thêm vài giây nữa mới đặt điện thoại xuống: “Chúng ta đi thôi.”
Hai người đi về, Khương Duật Bạch suy nghĩ một lát rồi nói: “Lát nữa ăn tối xong, cậu có muốn đi dạo một chút không?”
Lục Cẩm Diên lặn lội đến núi Tiên Vân chơi, chẳng lẽ cứ để anh ở bên cạnh xem mình vẽ cả ngày mãi sao.
Việc này đúng như ý muốn của Lục Cẩm Diên, anh không chút do dự đồng ý ngay: “Được chứ!”
Vừa ăn tối xong, anh đã không kìm được mà kéo Khương Duật Bạch ra ngoài.
Thị trấn cổ về đêm tĩnh mịch vô cùng, hai người tản bộ trên con đường đá xanh lâu đời, tận hưởng nhịp sống chậm rãi hiếm có.
Lục Cẩm Diên thấp giọng kể về vài chuyện xảy ra trong mấy ngày qua, Khương Duật Bạch thỉnh thoảng phụ họa một hai câu, bầu không khí vô cùng tốt đẹp.
Khi đi đến trước một cây cầu vòm đá, Lục Cẩm Diên bỗng dừng bước, gọi khẽ: “Tiểu Bạch.”
“Ừm?” Khương Duật Bạch khựng lại, quay đầu nhìn anh, “Sao thế?”
“Có một chuyện, tôi luôn muốn nói với cậu.” Lục Cẩm Diên nuốt một ngụm nước miếng để làm ẩm cổ họng hơi khô khốc, “Tôi đã suy nghĩ rất lâu, cậu có quyền được biết sự thật.”
Trong lòng Khương Duật Bạch dâng lên một dự cảm chẳng lành, giọng điệu nghi hoặc: “Chuyện gì?”
Lục Cẩm Diên thở dài một tiếng: “Về chuyện bạn trai của cậu.”
“Bạn trai tôi?” Đôi lông mày như bàn chải nhỏ khẽ rung động, Khương Duật Bạch giữ giọng trấn định: “Có phải cậu muốn hỏi tôi rốt cuộc có chia tay với cậu ấy hay không?”
“Không phải.” Lục Cẩm Diên phủ nhận.
Khương Duật Bạch: “Thế là chuyện gì?”
Lục Cẩm Diên hạ quyết tâm, không để bản thân do dự thêm nữa, nói nhanh như gió sự thật: “Bạn trai cậu ngoại tình rồi.”
Sắc mặt Khương Duật Bạch càng thêm ngơ ngác hơn: “Cậu nói gì cơ?”
Ngoại tình?
Người bạn trai do cậu hư cấu ra, làm sao có thể ngoại tình được?
Tuy nhiên, sự ngơ ngác của cậu trong mắt Lục Cẩm Diên lại tự động chuyển hóa thành sự chấn động và không thể tin nổi. Trái tim khẽ thắt lại, Lục Cẩm Diên nén đau lòng nói tiếp: “Là chính mắt tôi nhìn thấy, hắn ôm ấp một cậu trai khác giữa bàn dân thiên hạ, cử chỉ thân mật, chẳng hề kiêng dè gì cả.”
“Chờ đã…” Khương Duật Bạch nhíu mày, cố gắng tìm ra một mạch suy nghĩ, “Sao cậu lại quen bạn trai tôi?”
Lục Cẩm Diên nhìn cậu không chớp mắt: “Vô tình bắt gặp thôi, tôi nhận ra chiếc đồng hồ cậu mua cho hắn.”
Khương Duật Bạch: “…”
Chiếc đồng hồ đó rõ ràng đã bị cậu ném vào xó tủ từ lâu rồi, không ngờ lại có người có cùng khiếu thẩm mỹ khó đỡ như vậy sao?
Khương Duật Bạch không muốn để người lạ vô tội kia phải mang danh “ngoại tình”, liền tìm cách giải thích: “Có lẽ chỉ là tình cờ đeo cùng mẫu đồng hồ thôi, không nhất định đã là—”
“Chính mắt tôi đã thấy rồi, cậu còn muốn bào chữa cho hắn nữa à?” Lục Cẩm Diên lại thấy chua xót cả lòng, hoàn toàn không nghe lọt tai lời giải thích của cậu, “Tiểu Bạch, cậu không tin tôi đúng không?”
Khương Duật Bạch há miệng, giọng nói có phần bất lực: “Không phải không tin cậu.”
“Cũng đúng, hai người quen nhau bao nhiêu năm rồi, còn chúng ta mới quen nhau bao lâu, cậu không tin tôi cũng là bình thường, chỉ trách tôi lúc đó không chụp lại bằng chứng.” Lục Cẩm Diên ngoài miệng thì nói là thấu hiểu, nhưng đầu lại cúi thấp xuống, giọng điệu cũng ngày càng trầm xuống, “Tôi chỉ là… chỉ là không muốn thấy cậu bị gã tồi đó lừa dối thôi.”
Khương Duật Bạch không biết nên tiếp lời thế nào cho phải.
“Tiểu Bạch, hắn không xứng với cậu.” Lục Cẩm Diên nhìn chằm chằm phiến đá xanh dưới chân, nói từ tận đáy lòng: “Cậu xứng đáng với những điều tốt đẹp nhất.”
Khương Duật Bạch cắn mạnh môi một cái, đáp: “Tôi biết rồi, tối nay tôi sẽ chia tay dứt khoát với cậu ấy.”
“Thật à?” Lục Cẩm Diên đột ngột ngẩng mặt lên, nỗi buồn trên mặt chưa kịp thu lại đã lộ ra vẻ hớn hở, “Đừng đợi về nữa, chia tay ngay đi!”
Khương Duật Bạch: “…”
“Còn vấn đề gì à?” Lục Cẩm Diên từng bước ép sát, đôi mắt sáng quắc nhìn chằm chằm vào cậu, “Nếu cậu không nói ra được, để tôi nói hộ cho.”
Khương Duật Bạch vô thức lùi lại một bước, không thèm suy nghĩ mà từ chối ngay: “Không cần đâu, để tôi tự nói.”
Cậu vốn dĩ làm gì có bạn trai, sao có thể để Lục Cẩm Diên giúp cậu chia tay được?
Lục Cẩm Diên đứng yên tại chỗ, đưa tay vịn vào lan can đá của cầu vòm: “Được, vậy tôi đứng đây xem cậu chia tay.”
Thái độ của đối phương quá đỗi nghiêm túc, Khương Duật Bạch thậm chí có cảm giác như mình đang bị giáo viên giám sát làm bài thi.
Cậu lại lùi thêm mấy bước nữa, lùi đến một khoảng cách an toàn, bấy giờ mới bấm số của Đông Đông. Điều duy nhất may mắn là Lục Cẩm Diên không yêu cầu cậu bật loa ngoài. Vài giây chờ chuông reo đối với cả hai người mà nói chắc chắn đều là một loại tra tấn.
Cuối cùng, Tề Đông Đông cũng bắt máy: “A lô! Bảo bối nhớ tao rồi à?”
“Chúng ta chia tay đi.” Khương Duật Bạch đi thẳng vào vấn đề, giọng điệu lạnh lùng, “Em đã biết chuyện anh ngoại tình rồi.”
“Tiểu Bạch, mày nói cái gì cơ?” Tề Đông Đông ngơ ngác một giây, nhưng rất nhanh đã phản ứng lại, nhập vai ngay lập tức, “Bảo bối, đều là hiểu lầm cả, đừng chia tay với anh mà!”
“Không có hiểu lầm gì hết.” Khương Duật Bạch đáp lại một cách tuyệt tình, “Chia tay đi, sau này đừng tìm em nữa.”
Nói xong, cậu hoàn toàn phớt lờ lời níu kéo đầu dây bên kia, dứt khoát cúp điện thoại.
Chứng kiến toàn bộ quá trình, Lục Cẩm Diên nhất thời vẫn chưa kịp phản ứng: “Chia tay rồi?”
“Chia tay rồi.” Khương Duật Bạch bình thản đáp.
Lục Cẩm Diên xác nhận lại lần nữa: “Thật sự chia tay rồi?”
Khương Duật Bạch kiên nhẫn đáp: “Thật sự chia tay rồi.”
Sự phấn khích muộn màng ập đến, Lục Cẩm Diên vui mừng khôn xiết sải bước chạy về phía cậu, ôm lấy vòng eo thon gọn, bế bổng cậu lên xoay mấy vòng: “Tốt quá! Tôi vui quá!”
“Lục Cẩm Diên!” Khương Duật Bạch khẽ kêu lên một tiếng, sợ tới mức hai tay túm chặt lấy lớp vải trên vai áo anh, đáy mắt hiện lên vẻ hoảng hốt: “Cậu… cậu bỏ tôi xuống!”
Lục Cẩm Diên biết mình thất thố, nhưng vẫn nuông chiều lòng tham mà ôm thêm một lát nữa mới cẩn thận đặt cậu xuống, lập tức xin lỗi: “Xin lỗi, hình như tôi hơi quá khích rồi… Làm cậu sợ rồi phải không?”
“Không sao.” Khương Duật Bạch lấy lại nhịp tim, sau đó đột nhiên nhíu mày, “Tôi chia tay là một chuyện đáng để vui mừng thế sao?”
“Tất nhiên rồi!” Lục Cẩm Diên không cần suy nghĩ đáp, “Thoát khỏi gã tồi, cả thế giới phải ăn mừng!”
Anh hận không thể cầm cái loa lớn đi rêu rao cho cả thế giới biết rằng, người anh thích cuối cùng cũng trở lại độc thân rồi! Từ hôm nay trở đi, anh không còn phải mang trên mình cái xiềng xích đạo đức nữa, anh không còn là kẻ hèn hạ dòm ngó bạn trai người khác nữa. Cuối cùng anh cũng có thể quang minh chính đại tỏ tình, đường đường chính chính theo đuổi người thương rồi!
Lời đối phương nói lúc nào nghe cũng có vẻ rất có lý, Khương Duật Bạch nhất thời không thể phản bác, chỉ đành cụp mi mắt mặc nhận.
Một luồng gió lạnh thổi qua cầu đá, Lục Cẩm Diên chợt nhận ra cảm xúc của cậu dường như không đúng lắm, sự phấn khích cũng theo đó mà nguội bớt. Cất bước đi về phía bên kia cầu vòm, Lục Cẩm Diên vừa đi vừa cởi áo khoác ngoài, dừng lại trước mặt cậu, đưa tay choàng áo khoác lên người cậu: “Gió hơi to đấy.”
Khương Duật Bạch ngước mắt: “Tôi không lạnh.”
“Ngoan nào, cẩn thận kẻo cảm lạnh.” Động tác của Lục Cẩm Diên vừa dịu dàng vừa không cho phép từ chối, “Cảm lạnh rồi là phải uống thuốc đấy, chẳng phải cậu sợ đắng nhất sao?”
Khương Duật Bạch mím môi, ánh mắt rơi trên chiếc áo thun ngắn tay của anh: “Nhưng cậu mặc còn ít hơn tôi.”
“Tôi khỏe mà.” Lục Cẩm Diên cười đáp, cách lớp áo xoa xoa cơ bụng của mình, “Chẳng phải Tiểu Bạch đã thấy rồi sao?”
Hình ảnh cơ bụng ướt át thoáng chốc hiện lên trước mắt, vành tai Khương Duật Bạch nóng lên, đẩy anh ra đi xuống cầu: “Về thôi.”
Lục Cẩm Diên xoay người đi theo, đáy mắt tràn ngập ý cười không dứt.
Khi trở về homestay, Mục Tân Vũ đang ngồi trên giường chơi game, thấy hai người cùng về liền buột miệng hỏi: “Cậu vẫn chưa tìm được chỗ ở à?”
Tâm trạng Lục Cẩm Diên tối nay thực sự quá đỗi tuyệt vời, phá lệ không dùng ánh mắt sắc như dao găm lườm hắn, chỉ thản nhiên đáp: “Tối nay tôi ngủ chung với Tiểu Bạch, cho tiết kiệm.”
“Cái gì?” Mục Tân Vũ trợn mắt nhảy dựng lên khỏi giường, “Cậu ngủ chung với Tiểu Bạch?”
Khương Duật Bạch tiếp lời: “Giường rộng, đủ nằm mà.”
Lục Cẩm Diên nhìn cậu mỉm cười: “Tạm thời thì đủ.”
Mục Tân Vũ cứ thấy có gì đó không ổn, nhất thời lại không rõ rốt cuộc là không ổn ở đâu, đành ngậm miệng nằm xuống lại.
“Tiểu Bạch, cậu đi tắm trước đi.” Lục Cẩm Diên dịu dàng nhắc nhở, “Ngày mai còn phải dậy sớm nữa.”
Khương Duật Bạch đáp: “Được.”
Đợi cậu vào phòng tắm, Lục Cẩm Diên tựa vào mép bàn, hờ hững lên tiếng hỏi: “Bạn học Mục Tân Vũ này, cậu với Tiểu Bạch thân nhau lắm à?”
“Hả?” Mục Tân Vũ ngẩng đầu lên đáp, “Hình như cũng… không thân lắm.”
“Thế sau này, cậu cứ gọi thẳng tên cậu ấy đi.” Khóe môi Lục Cẩm Diên khẽ nhếch lên, nhưng ý cười chẳng hề chạm tới đáy mắt.
Rèm cửa ngoài ban công bị gió thổi tung lên, Mục Tân Vũ không kiềm chế được mà rùng mình một cái.
Khương Duật Bạch tắm xong đi ra, Lục Cẩm Diên lịch sự hỏi: “Bạn học Mục Tân Vũ, cậu có đi tắm không?”
Mục Tân Vũ nhìn đi chỗ khác: “Thôi, cậu tắm trước đi.”
Hai mươi phút sau, Lục Cẩm Diên cũng tắm xong, hắn mới ôm quần áo sạch chạy nhanh vào phòng tắm.
Trong phòng chỉ còn lại hai người, Khương Duật Bạch ngồi bên mép giường xem điện thoại, Lục Cẩm Diên cầm khăn lau đi tới, tự nhiên giúp cậu lau tóc.
Mấy lọn tóc ướt át rủ xuống trước trán, Khương Duật Bạch ngẩng mặt lên: “Để tôi tự lau.”
“Lục sư phụ phục vụ cậu, không hài lòng à?” Lục Cẩm Diên cúi nhìn cậu, cười hỏi.
Khương Duật Bạch không tiện từ chối thêm, để mặc hai bàn tay to kia cách một lớp khăn nhẹ nhàng vò tóc mình, ánh mắt chẳng biết đặt vào đâu, cuối cùng nhìn nghiêng xuống sàn nhà.
“Sắp được rồi đấy.” Một lúc sau, Lục Cẩm Diên sờ mái tóc đã khô một nửa, vắt khăn lên lưng ghế, chợt nảy ra ý hay: “Tiểu Bạch, chúng ta cùng chụp chung một tấm ảnh đi?”
Nói xong, nhân lúc chú thỏ nhỏ còn chưa kịp phản ứng, anh lấy điện thoại trên bàn, ngồi xuống cạnh Khương Duật Bạch, nghiêng mặt sát lại gần gương mặt trắng trẻo như ngọc kia.
Động tác mượt mà, nhanh gọn lẹ.
Khoảnh khắc hai má chạm nhau, một luồng điện tê dại chạy khắp cơ thể, anh không kìm được mà phát ra một tiếng thở dài thỏa mãn từ cổ họng.
Thật mịn, thật mềm, thật dễ chịu.
Chỉ riêng việc áp má thôi đã đủ khiến linh hồn anh sung sướng đến run rẩy.
Tiếng thở dài vang lên bên tai khiến Khương Duật Bạch bừng tỉnh, gò má bị áp chặt nóng bừng lên, đỏ rực với tốc độ mắt thường có thể thấy được.
Dường như đoán trước được cậu sẽ tránh né, một bàn tay to nắm chặt lấy bờ vai gầy, Lục Cẩm Diên âm thầm cọ cọ vào gò má nóng hổi kia, giọng khàn khàn: “Tiểu Bạch ngoan, chỉ chụp một tấm thôi mà.”
“Lục Cẩm Diên, cậu…” Chưa bao giờ Khương Duật Bạch có tư thế áp sát thân mật với người khác như thế này, nhưng muốn tránh tránh không được, muốn thoát thoát không xong, cả người cậu ngẩn ra.
Ngón tay nhấn nút chụp, bức ảnh hoàn thành, Lục Cẩm Diên mới buông tay ra.
Giống như một chú thỏ nhỏ bị kinh động, Khương Duật Bạch nhanh chóng đứng dậy rời khỏi mép giường, né sang bên cạnh bàn.
Lục Cẩm Diên kiểm tra bức ảnh chung, tự cảm thấy rất hài lòng, khi ngẩng lên nhìn Khương Duật Bạch thì thấy cậu xấu hổ đến mức sắp bốc khói rồi.
Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, vầng đỏ rực trên gương mặt xinh đẹp còn đẹp hơn cả ráng chiều nơi chân trời, vành tai như bạch ngọc đỏ như sắp nhỏ máu, sắc hồng lan xuống tận cổ trắng ngần, cuối cùng mất hút dưới cổ áo rộng rãi.
Đôi mắt đen thâm trầm tối lại, nhịp thở của Lục Cẩm Diên nặng nề thêm vài phần.
Sao lại có thể thẹn thùng đến thế cơ chứ?
Chỉ mới áp má thôi mà đã xấu hổ thành ra thế này, vậy nếu làm chuyện quá đáng hơn với cậu, chẳng phải là…
“Tiểu Bạch, lại đây.” Lục Cẩm Diên kìm nén ngọn lửa tà đang bốc lên từ đáy lòng, giọng nói ngày càng trầm: “Lại đây xem ảnh chung đi.”
Hết chương 39

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu