Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

CHƯƠNG 46: CHƯƠNG 46

46
Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
“Nhìn đi! Em đã bảo là có người gắp được mà!” Cô gái bên cạnh nhìn thấy con gấu bông trong tay Lục Cẩm Diên, lập tức phấn khích reo lên, “Em đã bảo đây đâu phải là trò đánh thuế trí tuệ đâu!”
Khương Duật Bạch chợt bừng tỉnh, hoảng hốt quay người đi, giơ hai tay che lấy đôi tai đang nóng bừng, cố gắng giảm nhiệt cho bản thân.
Chàng trai bên cạnh có chút mất mặt, cứng miệng nói: “Đó là trùng hợp thôi! Chẳng qua là chó ngáp phải ruồi!”
Lục Cẩm Diên liếc đối phương một cái, không buồn tranh cãi.
Anh bước đến bên cạnh Khương Duật Bạch, nhét con thỏ bông vào lòng chú thỏ trắng, thấp giọng hỏi: “Tôi gắp thêm một con sói xám nữa nhé, được không?”
Khương Duật Bạch ôm chặt con thỏ: “Liệu có còn gắp được nữa không?”
“Dĩ nhiên rồi.” Lục Cẩm Diên mỉm cười, quay lại trước máy gắp thú.
Thế là, cặp đôi kia chỉ có thể trố mắt đứng nhìn anh thao tác cần gạt, chẳng mấy chốc đã câu ra được một con sói xám đang nằm phủ phục.
Trước khi đi, Lục Cẩm Diên còn giơ con gấu bông lên vẫy vẫy trước mặt chàng trai kia: “Lần này, chắc chắn không phải chỉ nhờ may mắn rồi.”
TruyenLau Chàng trai tức đến mức lầm bầm chửi đổng, bị cô bạn gái đẩy mạnh một cái: “Đừng nói nữa! Mất mặt chết đi được!”
Lục Cẩm Diên phẩy tay áo, lại nhét con sói xám cho chú thỏ trắng: “Đi thôi, Tiểu Bạch.”
“Ừm.” Khương Duật Bạch khẽ đáp, bước về phía lối ra.
Mãi đến tận lúc ăn cơm, cậu vẫn ôm khư khư hai con gấu bông trong lòng.
“Để lên bàn đi.” Lục Cẩm Diên nhìn cậu cười, “Gấu bông đâu có cần ăn gì.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com Khương Duật Bạch nhìn cái bàn một cái, nhỏ giọng đáp: “Tôi sợ làm bẩn chúng.”
Lục Cẩm Diên suy nghĩ một chút, gọi nhân viên phục vụ của Haidilao đến: “Chào bạn, phiền bạn cho tôi xin một chiếc túi để đựng gấu bông được không?”
“Dạ vâng, không vấn đề gì ạ!” Một lát sau, nhân viên mang đến một chiếc túi xách tinh tế, Khương Duật Bạch đặt hai con thú vào trong rồi để sang ghế bên cạnh. TruyenLau.com
Một lúc sau, nồi lẩu uyên ương mà họ gọi được bưng lên.
Lục Cẩm Diên vừa nhúng thịt bò và bò viên vào ngăn lẩu cà chua, vừa hỏi: “Tiểu Bạch, buổi hẹn hò hôm nay thế nào, cậu chấm mấy điểm?”
“Hả?” Khương Duật Bạch ngước mắt lên, “Hẹn hò?”
“Chứ còn gì nữa?” Lục Cẩm Diên cười nhìn cậu, “Cậu tưởng là gì nào?”
“Hôm nay chẳng phải là tôi đi chơi cùng cậu—” Nói được nửa câu thì khựng lại, Khương Duật Bạch chợt nhận ra mình nói sai rồi. Thay vì bảo cậu đi chơi cùng Lục Cẩm Diên, chi bằng nói là Lục Cẩm Diên đã tháp tùng cậu suốt cả một buổi chiều.
“Được rồi, Tiểu Bạch nói không phải thì không phải.” Lục Cẩm Diên không truy cứu vấn đề này, giọng điệu chẳng chút nản lòng, “Vậy tôi sẽ tiếp tục cố gắng để giành được một buổi hẹn hò thực thụ.”
Khương Duật Bạch rũ mắt xuống, thầm tự vấn có phải mình hơi quá đáng rồi không?
Vài giây sau, cậu khẽ thừa nhận: “Lục Cẩm Diên, hôm nay tôi thật sự rất vui.”
“Ừm.” Lục Cẩm Diên dịu dàng đáp, “Cậu vui là tôi vui rồi.”
Khương Duật Bạch mím môi: “Lần sau… lần sau cậu có nơi nào muốn đi, tôi sẽ đi cùng cậu.”
“Thật không?” Lục Cẩm Diên lộ vẻ kinh ngạc, rướn người hỏi dồn, “Nơi nào cũng sẽ đi cùng tôi chứ?”
Khương Duật Bạch ngẫm nghĩ, nhấn mạnh: “Nơi nào bình thường là được.”
“Dĩ nhiên rồi.” Khóe mắt chân mày Lục Cẩm Diên đều rạng rỡ ý cười, “Vậy quyết định thế nhé, không được nuốt lời đâu đấy!”
“Ừm.” Khương Duật Bạch nghiêm túc gật đầu, “Không nuốt lời.”
Lục Cẩm Diên mãn nguyện, thở dài cảm thán: “Tiểu Bạch, sao cậu lại tốt thế cơ chứ?”
“Tôi không tốt, cậu mới là người thật sự tốt.” Hàng mi dài run rẩy, Khương Duật Bạch nhìn nguyên liệu đang sôi sùng sục trong nồi nói.
“Chúng ta đều tốt cả.” Lục Cẩm Diên gắp miếng thịt bò từ ngăn lẩu cà chua bỏ vào bát cậu, “Nào, thịt bò chín rồi, ăn đi.”
Dưới sự chăm sóc tỉ mỉ của Lục Cẩm Diên, gần như suốt cả bữa Khương Duật Bạch chỉ việc ăn, những việc khác đều không phải lo nghĩ, ngay cả bát nước chấm thơm ngon cũng là do anh tự tay pha cho.
Ăn tối xong, hai người chuẩn bị quay về trường.
Vừa đi đến góc cua của trung tâm thương mại, Lục Cẩm Diên đột nhiên nghe thấy một giọng nói quen thuộc.
Anh nhìn theo hướng phát ra âm thanh, sắc mặt lập tức sa sầm.
Từ phía thang cuốn đi tới là hai người, một trong số đó là bạn trai cũ của Tiểu Bạch, nhưng người còn lại thì không phải kẻ lần trước. Chỉ trong thời gian ngắn như vậy mà đã có tình nhân mới rồi sao?
Nhìn thấy hai kẻ đó đang tiến lại gần, trong đầu Lục Cẩm Diên vang lên tiếng chuông cảnh báo inh ỏi.
Tuyệt đối không được để Tiểu Bạch nhìn thấy chúng nó!
Khương Duật Bạch vẫn đang ôm hai con gấu bông, chỉ thấy trước mắt tối sầm, một bàn tay ấm áp nắm lấy vai cậu, đẩy mạnh cậu vào bức tường phía sau.
“Sao thế?” Cậu giật mình, ngơ ngác ngước mắt lên.
Lục Cẩm Diên không nói gì, chỉ cúi thấp đầu, đôi mắt đen sâu thẳm nhìn chằm chằm vào mắt cậu.
Khoảng cách của họ quá gần, gần đến mức Khương Duật Bạch không thể né tránh ánh nhìn ấy, cũng không thể kiểm soát được nhịp tim đang ngày một nhanh hơn.
Chỉ vài giây trôi qua mà cứ như đã cả thế kỷ, Lục Cẩm Diên cuối cùng cũng buông tay, lùi lại một bước.
Hai con gấu bông bị ép biến dạng ở giữa hai người khôi phục lại độ đàn hồi, Khương Duật Bạch luống cuống ôm lấy sói xám và thỏ trắng, dường như vẫn còn nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch.
“Chúng ta đi thôi, muộn chút nữa là không bắt được xe đâu.” Lục Cẩm Diên không biết giải thích thế nào về hành động đột ngột của mình, đành tìm cách lấp liếm cho qua.
May mà Khương Duật Bạch cũng không tâm trí đâu mà truy hỏi, nhỏ giọng đáp: “Được.”
**
Tuy ở vùng ngoại ô, nhưng vì gần công viên giải trí và trung tâm thương mại lớn nên khu vực này khá sầm uất, việc bắt taxi cũng thuận lợi.
Trên đường đi bộ về ký túc xá, những sinh viên đi ngang qua đều không nhịn được mà nhìn Khương Duật Bạch, không biết là họ đang nhìn cậu hay nhìn hai con gấu bông trên tay cậu nữa.
Sau vài lần như vậy, Khương Duật Bạch có chút ngượng ngùng hỏi: “Lục Cẩm Diên, tôi ôm hai con gấu bông trông có ngốc lắm không?”
“Làm gì có? Đáng yêu chết đi được.” Lục Cẩm Diên khựng lại một chút, nghiêm túc khen ngợi.
Khương Duật Bạch mím môi, rõ ràng là không tin lắm.
“Đưa tôi cầm giúp cho.” Lục Cẩm Diên đưa tay đón lấy hai con thú, lại cười bổ sung, “Họ là đang ghen tị với cậu thôi.”
Cánh tay rắn rỏi lấy hai con gấu bông đi, ngay cả con sói xám trong lòng anh cũng trở nên nhỏ nhắn đáng yêu hơn. Khương Duật Bạch không nhịn được mà lén nhìn một cái, rồi lại lén nhìn cái nữa.
Lục Cẩm Diên cứ thế hiên ngang đi về ký túc xá, gặp bạn học nam chào hỏi, anh thậm chí còn chủ động giới thiệu: “Gấu bông sói xám và thỏ trắng đấy, đều là chiến lợi phẩm tao gắp được hôm nay.”
“Đỉnh thật đấy anh Lục!” Bạn nam giơ ngón tay cái, “Nhưng mà sói xám với thỏ trắng, tổ hợp này có hơi kỳ lạ không?”
“Kỳ lạ?” Lục Cẩm Diên nhìn chú thỏ trắng một cái đầy ẩn ý, cười thâm sâu, “Mày không thấy chúng trông rất đẹp đôi à?”
Khương Duật Bạch: “…”
Về đến ký túc xá, đúng như dự đoán, hai con thú lại thu hút sự chú ý của các bạn cùng phòng, Lục Cẩm Diên thản nhiên phổ cập lại thành tích của mình.
“Anh Lục, lần sau mày dạy tao cách gắp thú đi!” Đinh Hồng Vũ ngưỡng mộ không thôi, “Mỗi lần đi chơi với Tiểu Tình, cô ấy đều bắt tao gắp cho mà tao chưa từng thành công phát nào!”
Lục Cẩm Diên cười: “Không vấn đề gì, chỉ cần nắm được kỹ thuật, gắp đến mức chủ tiệm phá sản cũng được.”
Chu Phong tiện miệng hỏi: “A Diên, hôm nay mày với Tiểu Bạch đi chơi những gì?”
“Bọn tao đi công viên giải trí ở ngoại ô.” Lục Cẩm Diên nựng nhẹ cái tai mềm mại của thỏ trắng, “Sau đó còn đi khu điện tử nữa.”
“Công viên giải trí?” Thẩm Chiếu ngạc nhiên, “Đó chẳng phải chỗ dành cho trẻ con à, anh Lục, sao mày lại trở nên trẻ con thế?”
Gương mặt Khương Duật Bạch nóng lên, chủ động giải thích: “Là tôi muốn đi.”
“Trẻ con?” Lục Cẩm Diên liếc hắn một cái, “Lần sau đưa mày đi thử tàu siêu tốc xuyên rừng, để xem mày còn bảo trẻ con nữa không.”
“Thôi thôi thôi!” Thẩm Chiếu lùi lại hai bước, “Trái tim nhỏ bé của tao không chịu nổi kích thích đâu, hai người cứ chơi đi!”
“Đi chỗ khác chơi.” Lục Cẩm Diên xua tay, “Tiểu Bạch, gấu bông để đâu?”
Khương Duật Bạch đang định trả lời thì điện thoại để trên bàn bỗng rung lên.
Cậu nhíu mày, cầm điện thoại đi ra ban công: “Tôi nghe điện thoại chút.”
Phản ứng đầu tiên của Lục Cẩm Diên là gã bạn trai cũ gọi đến, tim anh hẫng một nhịp, không nhịn được hỏi: “Tiểu Bạch, điện thoại của ai thế?”
“Là…” Ngón tay nắm điện thoại siết chặt, Khương Duật Bạch trầm giọng đáp, “Là người nhà.”
Lục Cẩm Diên lập tức thở phào, giọng điệu cũng nhẹ nhõm hơn: “Vậy cậu nghe máy đi.”
Khương Duật Bạch cầm điện thoại ra ban công, nhấn nút nghe. Đầu dây bên kia vang lên giọng chất vấn quen thuộc: “Lại đang làm gì thế, sao nghe máy chậm thế?”
“Đang vẽ tranh.” Khương Duật Bạch đè thấp giọng, “Có chuyện gì không?”
“Con gái chú Lưu của con vừa từ nước ngoài về, sắp xếp thời gian gặp mặt con bé một chuyến.” Người ở đầu dây bên kia nói bằng giọng ra lệnh.
Khương Duật Bạch nắm chặt lan can ban công, cố gắng giữ giọng bình tĩnh: “Dạo này con rất bận, không có thời gian.”
Cơn giận của đối phương lập tức bùng nổ: “Bận? Rốt cuộc là cả ngày con bận rộn cái gì?”
“Bận vẽ tranh, bận việc học.” Khương Duật Bạch đáp, “Bận rộn cho cuộc đời của con.”
Đầu dây bên kia vang lên tiếng vật nặng rơi xuống đất chói tai: “Ta phải xem xem rốt cuộc con bận ra được cái thứ gì!”
Điện thoại ngắt kết nối, Khương Duật Bạch đứng ở ban công, ngước mặt nhìn vầng trăng trên trời.
Chuyện này đã bắt đầu từ bao giờ? Cậu không còn mong chờ sự quan tâm từ người đó nữa, mỗi lần liên lạc đều kết thúc trong không vui.
Không biết đã bao lâu trôi qua, cửa ban công bị đẩy ra từ bên trong, một giọng nói trầm ấm vang lên: “Tiểu Bạch, nghe điện thoại xong chưa?”
“Ừm.” Khương Duật Bạch quay người đi vào phòng.
“Gấu bông tôi để trên giường cho cậu rồi.” Lục Cẩm Diên chỉ vào con sói xám và thỏ trắng đang ngồi cạnh nhau trên giường tầng trên.
Nhìn hai con thú lông xù, tâm trạng của Khương Duật Bạch dường như bớt tồi tệ hơn, cậu hỏi: “Cậu không lấy một con à?”
“Cậu định chia cho tôi một con à?” Lục Cẩm Diên nhìn chú thỏ trắng trên giường đầy mong đợi, “Vậy tôi muốn thỏ trắng.”
Khương Duật Bạch vừa định đồng ý, nhưng không hiểu sao trong đầu lại hiện lên cảnh Lục Cẩm Diên hôn tai thỏ, liền dứt khoát đổi ý: “Thôi bỏ đi, đừng để chúng phải xa nhau.”
Lục Cẩm Diên khẽ nheo mắt, chẳng chút giận dỗi: “Cũng được, dù sao trên giường cũng có một chú gấu nhỏ bầu bạn với tôi rồi.”
Một chú gấu nhỏ mang đậm hơi thở của Khương Duật Bạch.
**
Tuần mới bắt đầu, Khương Duật Bạch vẫn đi lại giữa giảng đường, phòng tranh, ký túc xá và tiệm xăm.
Còn Lục Cẩm Diên, sau khi mọi chuyện giữa hai người đã được làm sáng tỏ, anh dường như không còn vội vã nữa, quay lại nhịp độ thong dong thường lệ.
Mấy ngày nay họ cùng nhau ăn sáng, buổi tối anh luôn đến phòng tranh đón cậu, thỉnh thoảng lại dạy cậu chơi bóng rổ. Ngoại trừ những lời tỏ tình trực tiếp khiến cậu đỏ mặt tía tai, đa số thời gian anh đều rất chừng mực.
Khương Duật Bạch vẫn chưa biết đây gọi là luộc ếch bằng nước ấm, cậu chỉ biết mình thích ở bên cạnh Lục Cẩm Diên, dù chỉ là mỗi người làm việc của riêng mình cũng khiến cậu cảm thấy an tâm lạ thường.
Cậu thầm nghĩ trong lòng, giá như họ cứ mãi như thế này thì tốt biết mấy…
Chiều hôm đó, Khương Duật Bạch đang ngồi vẽ tranh trong ký túc xá thì nhận được tin nhắn WeChat từ Lục Cẩm Diên.
Lục Cẩm Diên: [Tiểu Bạch, cậu có ở ký túc xá không?]
Khương Duật Bạch: [Có, sao thế?]
Lục Cẩm Diên: [Lúc nãy đi học vội quá tôi quên mang bài tập rồi, cậu có thể mang qua cho tôi được không?]
Khương Duật Bạch gần như không suy nghĩ mà đáp ngay: [Được, bài tập để ở đâu?]
Lục Cẩm Diên: [Để ở ngăn thứ hai, ngay phía trên cùng ấy.]
Lục Cẩm Diên: [Vất vả cho Tiểu Bạch rồi (hôn hôn)]
Khương Duật Bạch phớt lờ cái icon kia, đứng dậy đi lục tủ sách của Lục Cẩm Diên. Bài tập rất dễ tìm, nhưng lúc lấy xuống cậu vô ý làm rơi một cuốn sách khác. Đang định cất sách lại chỗ cũ, cậu tình cờ thấy một bản thảo vẽ có nếp gấp mờ rơi ra.
Khương Duật Bạch nhặt bản thảo lên lật lại, giây phút nhìn rõ bức tranh, cậu sững sờ.
Đây chẳng phải bản thảo cậu đã làm mất từ hồi khai giảng sao? Tại sao nó lại ở chỗ của Lục Cẩm Diên?
Đúng lúc này, WeChat lại nhảy lên tin nhắn mới.
Lục Cẩm Diên: [Tìm thấy chưa?]
Khương Duật Bạch ép bản thảo vào lại trong sách, đặt về chỗ cũ rồi trả lời tin nhắn: [Tìm thấy rồi, cậu đang học ở tòa nhà nào?]
Khoảng hai mươi phút sau, Khương Duật Bạch ôm xấp bài tập xuất hiện trước tòa giảng đường, đúng lúc tiếng chuông tan tiết một vang lên. Cậu tự trấn an tâm lý, bước lên bậc thang đi vào trong.
“Tiểu Bạch, ở đây!” Một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía trên.
Khương Duật Bạch ngước lên, dễ dàng xác định được người đang vẫy tay với mình trên hành lang.
Trời dần trở lạnh, Lục Cẩm Diên cuối cùng cũng bỏ chiếc áo thun thường mặc, thay bằng một chiếc hoodie dày dặn. Với đôi chân dài, anh tựa vào lan can hành lang, nở một nụ cười rạng rỡ đến mức chói mắt.
Tim Khương Duật Bạch khẽ động, cậu cũng giơ tay vẫy lại rồi bước tiếp lên cầu thang. Đây là lần đầu tiên cậu đến tòa nhà của khoa Tài chính, những sinh viên đi lên xuống đều tò mò nhìn gương mặt mới này. Thậm chí có cô gái lúc xuống cầu thang cứ mải nhìn cậu mà suýt hụt chân, may nhờ bạn đi cùng giữ lại mới không ngã.
Khương Duật Bạch âm thầm rảo bước nhanh hơn, vừa lên đến tầng hai, Lục Cẩm Diên đã đón lấy: “Tiểu Bạch, cậu đến rồi.”
“Ừm.” Cậu dừng lại trên bậc thang, đưa xấp bài tập trong lòng ra: “Bài tập của cậu đây.”
Lục Cẩm Diên không đón lấy bài tập, rủ mắt cười nói: “Đã đến đây rồi, hay là cậu ngồi cùng tôi nốt tiết cuối nhé?”
“Hả?” Khương Duật Bạch mở to mắt, “Cậu muốn tôi dự giờ cùng cậu?”
“Cậu không muốn à?” Lục Cẩm Diên đút hai tay vào túi quần, hơi cúi người xuống, “Tôi định là học xong chúng ta có thể đi ăn tối trước, sau đó tôi sẽ đưa cậu đến phòng tranh.”
“Tiểu Bạch? Cậu đến thật à!” Thẩm Chiếu ló đầu ra từ cầu thang phía trên, gọi bằng giọng ngạc nhiên, “Mau lên đây! Để mấy đứa con gái lớp tôi biết là tôi không bốc phét!”
Khương Duật Bạch ngơ ngác: “Cái gì cơ?”
Thẩm Chiếu nhảy ba bậc làm hai bước xuống dưới, không nói không rằng ôm lấy cánh tay cậu kéo đi: “Đi đi đi, khoa Tài chính học thế nào cậu không tò mò à?”
Khương Duật Bạch bị kéo về phía lớp học, bất lực quay đầu nhìn Lục Cẩm Diên, nhưng chỉ thấy khóe môi anh cong lên một nụ cười đầy ẩn ý.
Một phút sau, Khương Duật Bạch cúi đầu ngồi vào chỗ bên cạnh Lục Cẩm Diên, hứng chịu mọi ánh nhìn của các nam thanh nữ tú trong lớp Tài chính.
“Nam thần khoa Mỹ thuật quả nhiên danh bất hư truyền!” Lớp trưởng phá tan bầu không khí im lặng đầu tiên, “Thẩm Chiếu, hóa ra cậu không bốc phét thật à!”
“Dĩ nhiên rồi!” Thẩm Chiếu đắc ý, “Anh Thẩm của các cậu có bao giờ bốc phét đâu?”
Khương Duật Bạch: “…”
“Nam thần ơi, cho xin WeChat được không?” Một cô gái bạo dạn bước tới, “Tôi tên là—”
“Xin lỗi, hôm nay Tiểu Bạch không mang điện thoại.” Lục Cẩm Diên mở lời từ chối, một cánh tay gác lên thành ghế sau lưng Khương Duật Bạch, biểu cảm và giọng điệu đều hờ hững nhưng lại mang một khí thế áp đảo khó tả.
Cô gái xin WeChat lập tức chùn bước, tiếng chuông vào học cũng vang lên đúng lúc, sinh viên lục đục ngồi về chỗ cũ. Khương Duật Bạch thầm thở phào, bờ vai đang căng cứng cũng thả lỏng đôi chút.
“Họ chỉ tò mò thôi, không có ý xấu đâu.” Lục Cẩm Diên thấp giọng nói bên tai cậu, “Có tôi ở đây, họ không dám làm gì đâu.”
“Không sao.” Khương Duật Bạch nghiêng mặt sang, nhỏ giọng đáp, “Bạn cùng lớp của cậu nhiệt tình quá.”
“Nhiệt tình à?” Lục Cẩm Diên ghé sát mặt lại, cười rạng rỡ nhìn vào mắt cậu, “Có nhiệt tình bằng tôi không?”
Khương Duật Bạch theo phản xạ giơ tay chặn trước ngực anh, ngăn anh tiến lại gần: “Đang, đang học mà!”
“Ồ.” Lục Cẩm Diên ngồi thẳng lưng dậy, ra vẻ học sinh gương mẫu, “Lát nữa nếu giáo sư gọi cậu trả lời câu hỏi, nhớ cầu cứu tôi nhé.”
“Hả?” Khương Duật Bạch nghiêng đầu đầy nghi hoặc, “Nhưng tôi đâu phải sinh viên lớp cậu.”
Lục Cẩm Diên cố ý trêu chọc: “Cậu đã bước vào cửa lớp Tài chính, thì chính là người của lớp Tài chính rồi.”
Khương Duật Bạch định phản bác thêm thì giảng viên đã bước lên bục: “Nào, chúng ta tiếp tục kiến thức của tiết trước.”
Khương Duật Bạch theo phản xạ ưỡn thẳng lưng, tạo tư thế tập trung nghe giảng theo thói quen. Lục Cẩm Diên khẽ nghiêng người, một tay chống trán để đảm bảo mình có thể quan sát gương mặt xinh đẹp của người bạn cùng bàn mới bất cứ lúc nào.
Giáo sư bắt đầu giảng bài, nhưng những kiến thức tài chính đối với Khương Duật Bạch chẳng khác nào thiên thư, cậu nghe mà đầu óc lùng bùng, lần đầu tiên cảm thấy việc lên lớp giống như đang nghe hát ru.
Nếu không phải ánh mắt nóng rực đang dừng trên mặt cậu có sự tồn tại quá mạnh mẽ, chắc chắn cậu sẽ ngủ gật mất.
“Lục Cẩm Diên, em hãy trả lời câu hỏi này.” Giáo sư gõ vào bảng đen, bất thình lình gọi tên.
Khương Duật Bạch quay sang bắt gặp ánh mắt đầy ý cười của anh, không khỏi toát mồ hôi hột thay cho anh.
Người này nãy giờ có nghe giảng chút nào đâu, làm sao trả lời được?
Thế nhưng, Lục Cẩm Diên điềm nhiên thu hồi tầm mắt, đứng dậy, dùng chất giọng nam tính ưu nhã, mạch lạc trả lời câu hỏi.
“Tốt, ngồi xuống đi.” Giáo sư gật đầu, “Cứ tưởng em đang thả hồn theo mây khói, không ngờ là thầy nhìn nhầm rồi.”
Lục Cẩm Diên mỉm cười ngồi xuống.
“Ơ, đợi chút!” Giáo sư đẩy gọng kính trên mũi, “Cậu bạn ngồi bên cạnh em trông lạ mặt quá, không phải lớp mình nhỉ?”
“Giáo sư Tưởng, đó là nam thần của khoa Mỹ thuật đấy ạ!” Một bạn nữ hàng ghế đầu nhiệt tình trả lời.
“Khoa Mỹ thuật?” Giáo sư ngạc nhiên, “Sao khoa Mỹ thuật lại sang dự giờ Tài chính của chúng ta thế?”
Nghệ thuật và Tài chính, một bên nhấn mạnh văn minh tinh thần, một bên xây dựng trên sự thế tục của đồng tiền, theo nghĩa nào đó thì có thể coi là hai thái cực.
Vành tai Khương Duật Bạch nóng bừng, đang lúc bối rối thì giọng nói quen thuộc ấy vang lên: “Thưa thầy, bạn ấy đến dự giờ cùng em ạ.”
“Hóa ra là vậy.” Giáo sư dở khóc dở cười, “Thầy từng nói hoan nghênh các em mang người nhà đi học cùng, nhưng em thế này…”
“Giáo sư Tưởng, cậu ấy chính là người nhà của em mà.” Lục Cẩm Diên tung ra một câu sấm sét giữa trời quang.
Dứt lời, cả lớp rơi vào một khoảng lặng im phăng phắc.
Khương Duật Bạch ngẩn người, vội vàng luồn tay dưới gầm bàn kéo vạt áo hoodie của anh, ra hiệu cho anh mau giải thích.
Lục Cẩm Diên nhìn bàn tay nhỏ bé đang lo lắng kia, ung dung bổ sung thêm một câu: “Bạn cùng phòng sao có thể không tính là người nhà được chứ?”
“Đúng thế đúng thế!” Thẩm Chiếu phản ứng nhanh nhất, “Giáo sư Tưởng, cậu ấy là bạn cùng phòng của bọn em, tính là người nhà đấy ạ!”
Cả lớp vang lên những tiếng cười thiện chí, cuộc khủng hoảng cuối cùng cũng được giải tỏa.
Khương Duật Bạch thở phào nhẹ nhõm, ngay sau đó lại tức giận trừng mắt nhìn kẻ đầu sỏ vừa nói năng bậy bạ.
Lục Cẩm Diên cố gắng kìm nén khóe môi đang cong lên, thì thầm an ủi: “Đừng giận nữa, lát nữa tan học sẽ để cậu đánh tôi xả giận.”
Khương Duật Bạch quay mặt đi, không buồn để ý đến anh nữa.
May mà thời gian sau đó, Lục Cẩm Diên đều giữ mình đúng mực, tiết học cuối cùng cũng kết thúc êm đẹp. Khi đám đông sinh viên đã rời đi gần hết, mấy người phòng 611 mới là những người cuối cùng bước ra khỏi cửa lớp.
Thẩm Chiếu hỏi: “Anh Lục, giờ hai người định làm gì?”
“Tao với Tiểu Bạch đi ăn tối.” Lục Cẩm Diên nhìn lên bầu trời âm u, “Hình như sắp mưa rồi, chúng mày muốn về ký túc xá thì về nhanh đi.”
“Được rồi! Về phòng cày game thôi!” Thẩm Chiếu đáp lời, khoác vai Chu Phong đi về phía trước.
Đinh Hồng Vũ vẫy tay: “Tao còn phải đi đón Tiểu Tình, tao đi trước đây!”
Lục Cẩm Diên quay người: “Tiểu Bạch, chúng ta cũng đi thôi?”
“Ừm.” Khương Duật Bạch đáp lời, rõ ràng đã quên mất việc đang giận anh.
Hai người sóng bước đi xuống cầu thang, đi được một nửa thì điện thoại trong túi quần Khương Duật Bạch rung lên. Cậu vừa đi vừa lấy điện thoại ra, giây phút nhìn rõ tên người gọi, chân mày khẽ nhíu lại.
“Ai thế?” Lục Cẩm Diên liếc nhìn màn hình nhưng không thấy rõ, cũng không tiện nhìn thêm.
“Người nhà.” Khương Duật Bạch trả lời ngắn gọn, chuyển điện thoại sang tay kia áp vào tai, “Alo.”
Đầu dây bên kia không rõ đã nói gì, chỉ thấy đôi lông mày thanh tú của cậu ngày càng nhíu chặt, Lục Cẩm Diên không khỏi dừng bước.
“Biết rồi.” Khương Duật Bạch lạnh lùng đáp lại hai chữ rồi cúp máy, “Cậu về trước đi, tôi phải ra ngoài gặp một người.”
Lục Cẩm Diên lập tức đáp: “Tôi đi cùng cậu.”
“Không cần đâu, tôi muốn đi một mình.” Khương Duật Bạch không nhìn anh lấy một cái, “Cậu cứ ở nhà ăn chờ tôi là được.”
Nói đoạn, chẳng đợi anh phản ứng, cậu đã rảo bước nhanh chóng rời khỏi tòa nhà.
Lục Cẩm Diên dõi mắt nhìn bóng dáng thanh mảnh, vững chãi kia đi về phía cổng trường, rồi lại ngước nhìn bầu trời xám xịt, quyết định đi mua một chiếc ô trước.
**
Khương Duật Bạch đi đến cổng trường, lập tức nhìn thấy chiếc xe Maybach màu đen đang đỗ ở đó. Bước chân nhẹ nhàng bỗng trở nên nặng trĩu, nhưng cậu vẫn từng bước đi tới.
Người tài xế đứng bên cửa xe cúi người chào: “Thiếu gia.”
Khương Duật Bạch khẽ gật đầu xem như chào hỏi.
“Ông chủ đợi cậu lâu rồi.” Tài xế mở cửa xe cho Khương Duật Bạch bước vào.
“Đến rồi à.” Một người đàn ông trung niên mặc vest chỉnh tề ngồi ở ghế sau, toàn thân toát ra khí thế uy nghiêm khiến bầu không khí trong xe trở nên ngột ngạt, “Càng ngày càng ra vẻ rồi đấy.”
Khương Duật Bạch nhìn thẳng vào lưng ghế da, giọng điệu lạnh nhạt: “Tìm con có việc gì không?”
“Không có việc thì không được tìm con chắc?” Khương Minh Việt quay sang nhìn đứa con trai duy nhất của mình, “Con còn nhớ ta là cha của con không?”
“Nhớ.” Khương Duật Bạch trầm giọng đáp.
“Hóa ra là con còn nhớ.” Khương Minh Việt cười lạnh một tiếng, đi thẳng vào vấn đề, “Thứ Bảy gặp mặt thiên kim tiểu thư nhà họ Lưu, thời gian địa điểm đã sắp xếp xong cả rồi, con chỉ cần có mặt là được.”
Khương Duật Bạch vẫn chỉ hai chữ: “Không rảnh.”
“Không rảnh cũng phải đi cho ta!” Khương Minh Việt cao giọng, chân mày nhíu lại thành hình chữ Xuyên, “Con định làm phản đấy à!”
Khương Duật Bạch không muốn lặp lại thêm câu nào nữa, đưa tay định kéo cửa xe: “Không còn việc gì khác thì con về trường đây.”
“Đợi đã.” Khương Minh Việt gọi cậu lại, nhìn gương mặt nghiêng quen thuộc ấy mà có chút thẫn thờ, nhưng giọng điệu vẫn nghiêm khắc như cũ, “Bao giờ thì về nhà một chuyến? Ngày giỗ của mẹ con, chắc con không bận đến mức quên rồi chứ?”
Bàn tay đang nắm lấy cửa xe chợt siết chặt, Khương Duật Bạch quay đầu lại, giọng điệu mang theo sự mỉa mai: “Năm nay ngài định đưa cả người vợ mới cưới của mình cùng đi viếng bà ấy à?”
“Con nói cái gì?” Khương Minh Việt lập tức biến sắc.
“Hồi đó thề thốt cả đời không tái hôn, giờ mới qua có mười tám năm thôi mà.” Ánh mắt Khương Duật Bạch lạnh lẽo, “Lời thề bị hủy bỏ, năm nay còn dám đi viếng bà ấy nữa sao?”
“Bốp!” Một cái tát khiến mặt cậu lệch sang một bên.
“Khương Duật Bạch!” Khương Minh Việt tức đến mức tay run rẩy, gào thét mất kiểm soát, “Con đừng quên rốt cuộc là ai đã hại chết bà ấy! Con có tư cách gì mà nói lời đó?”
Gò má trắng ngần đỏ ửng lên một cách rõ rệt, Khương Duật Bạch quay mặt lại, nhìn thẳng vào mắt ông không chớp lấy một cái, dường như hoàn toàn không cảm nhận được nỗi đau trên khuôn mặt.
“Cút.” Vài giây sau, Khương Minh Việt nhắm mắt lại, “Cút ngay cho ta!”
Khương Duật Bạch không nói thêm lời nào, mở cửa xuống xe.
Chiếc Maybach phóng đi mất hút, bầu trời âm u cuối cùng cũng rách ra một vết toạc, mưa trút xuống xối xả.
Khương Duật Bạch đứng chôn chân tại chỗ, để mặc những hạt mưa đứt đoạn tạt vào mặt, trông như một con búp bê vô hồn.
Cho đến khi một chiếc ô đen từ phía sau đưa tới, che chắn hoàn toàn cho cậu dưới tán ô.
Lục Cẩm Diên im lặng đứng sau lưng cậu, thân hình cao lớn tựa như muốn che chắn cho cậu khỏi mọi bão giông của cuộc đời.
Hết chương 46

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu