Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Thị trấn nhỏ cổ kính, tĩnh lặng bị bao phủ bởi màn mưa liên miên không dứt. Trước hiên những căn homestay mang hơi thở xưa cũ treo vài chiếc đèn lồng, khiến ánh điện sáng rực trở nên dịu nhẹ hơn.
Hai người, một trên một dưới.
Người đứng trên thang gỗ, kẻ dừng bước giữa cơn mưa tầm tã.
Trong giây phút bốn mắt nhìn nhau, dường như cả thế giới xung quanh đều tan biến, chỉ còn lại hình bóng đối phương phản chiếu trong đáy mắt.
Lúc này, Mục Tân Vũ từ phía bên kia hành lang đi ra, thấy bóng dáng thanh mảnh đứng ở cửa liền lấy làm lạ hỏi: “Tiểu Bạch, cậu đứng ở cửa làm gì thế?”
Khương Duật Bạch bừng tỉnh, bấy giờ mới chú ý tới Lục Cẩm Diên vẫn đang đứng dưới mưa, cậu vội vàng vẫy tay gọi: “Mau lên đây trú mưa đi!”
Lục Cẩm Diên cất bước, bước lên từng bậc thang gỗ, tiến lại gần người thương. Băng rừng lội suối, cũng chỉ vì để được gặp người mà mình đặt nơi đầu quả tim này một lần.
“Tiểu Bạch, đây là bạn cậu à?” Mục Tân Vũ cũng đi ra cửa, nhìn chàng trai cao lớn ướt đẫm từ đầu đến chân, cảm thấy người này trông hơi quen mắt.
Lục Cẩm Diên đưa tay vuốt ngược phần tóc mái đẫm nước ra sau, lịch sự chào hỏi: “Xin chào, tôi là Lục Cẩm Diên.”
“Thảo nào!” Mục Tân Vũ vỗ đùi cái đét, “Tôi cứ bảo sao trông cậu quen thế, hóa ra là cậu!” Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Áo cậu ướt hết rồi.” Khương Duật Bạch không có tâm trí đâu mà chào hỏi xã giao, đôi lông mày thanh tú nhíu lại: “Mưa to thế này, sao cậu không che ô?”
“Tôi đi gấp quá, không tìm thấy chỗ bán ô, với lại…” Ánh mắt Lục Cẩm Diên nóng bỏng nhìn chằm chằm vào cậu, “Chẳng phải là vì tôi muốn gặp cậu sớm hơn một chút sao?”
Lời vừa dứt, tim Khương Duật Bạch hẫng một nhịp, giống như có một bàn tay bóp chặt lấy trái tim cậu, đến mức cậu có thể cảm nhận rõ ràng từng nhịp đập. Cảm giác này quá đỗi xa lạ, cậu bối rối tránh đi ánh mắt đối phương: “Vào… vào trong thay quần áo trước đã.” TruyenLau
“Được.” Lục Cẩm Diên đáp lời, xoay người vắt bớt nước trên áo, “Vắt khô một chút, đỡ lát nữa đi đến đâu nước nhỏ ròng ròng đến đấy.”
Phòng của Khương Duật Bạch và Mục Tân Vũ ở tầng hai, ba người nối đuôi nhau vào phòng. Vừa vào cửa, Lục Cẩm Diên đã âm thầm quan sát một lượt, gần như ngay lập tức xác định được giường của Tiểu Bạch.
“Tôi dùng nhờ phòng tắm một chút được không?” Anh đặt balo xuống, “Tôi muốn tắm qua một cái.”
“Balo của cậu ướt hết rồi.” Khương Duật Bạch đi tới sờ thử, “Chắc quần áo bên trong cũng ướt rồi.”
TruyenLau
Lục Cẩm Diên mỉm cười: “Không sao, balo của tôi chống nước.”
Khương Duật Bạch bán tín bán nghi, tận mắt thấy anh kéo khóa balo lấy ra bộ quần áo khô ráo mới thở phào nhẹ nhõm: “Thế cậu mau đi tắm đi.”
Thời tiết này nói lạnh thì không lạnh, nhưng dầm mưa lâu thế này cũng rất dễ bị cảm.
“Được.” Lục Cẩm Diên cầm quần áo sạch vào phòng tắm, chẳng mấy chốc bên trong vang lên tiếng nước róc rách.
“Tiểu Bạch, sao nam thần trường mình lại đột ngột tới đây thế?” Mục Tân Vũ nhịn nãy giờ, cuối cùng cũng không kìm được sự tò mò, “Cậu ấy đến tìm cậu à? Cậu ấy không phải đi học à?”
Khương Duật Bạch thấp giọng đáp: “Tôi cũng vừa mới thấy cậu ấy, chưa kịp hỏi.”
“Ồ!” Mục Tân Vũ đành tạm thời nuốt mọi thắc mắc vào bụng, nằm vật ra giường chơi điện thoại.
“Tiểu Bạch!” Một lúc sau, từ phòng tắm truyền ra tiếng gọi của Lục Cẩm Diên.
Khương Duật Bạch đứng dậy đi tới trước cửa phòng tắm, cách một lớp cửa kính mờ hỏi: “Sao thế?”
Lục Cẩm Diên đáp: “Tôi quên mang khăn lau rồi, cho tôi mượn khăn của cậu được không?”
Khương Duật Bạch nhíu mày, không lập tức đồng ý.
Khăn mặt là đồ dùng cá nhân, cậu vốn phân định rất rõ ràng, chưa bao giờ cho ai mượn.
“Khăn lau tóc là được rồi, không lau người đâu.” Dường như đoán được sự đắn đo của cậu, bên trong lại truyền ra giọng nói trầm thấp dễ nghe.
“Được rồi, cậu chờ chút.” Khương Duật Bạch đi ra ban công lấy khăn lau tóc, rồi quay lại gõ cửa phòng tắm.
Cửa kính mờ hé mở, một luồng hơi nóng phả vào mặt, ngay sau đó là một cánh tay ướt át vươn ra: “Cảm ơn Tiểu Bạch.”
Ánh mắt Khương Duật Bạch vô thức rơi xuống cổ tay anh, phát hiện hình vẽ chiếc bánh ngọt và con mèo nhỏ cậu vẽ trước khi đi vẫn còn đó, cậu không khỏi kinh ngạc: “Cậu không rửa sạch hình vẽ đi à?”
“Tất nhiên là không rồi.” Lục Cẩm Diên xoay tay lại, khoe cổ tay cho cậu xem, “Mấy ngày nay lúc tắm tôi đều bọc màng bọc thực phẩm đấy, đã hứa là để chúng ở bên cạnh mười ngày mà.”
Có điều, hiện giờ anh đã gặp được chủ nhân của chúng, việc bạn đồng hành này có thể tạm thời kết thúc được rồi.
“Màng bọc thực phẩm…” Khương Duật Bạch hình dung ra cảnh tượng đó, bật cười, đặt chiếc khăn vào tay anh: “Nếu cậu thích, lần sau tôi lại vẽ cho.”
“Được.” Lục Cẩm Diên thu tay về, trán tựa vào cửa kính, giọng điệu đầy ẩn ý: “Lần sau vẽ, phải đổi chỗ khác đấy.”
Hai phút sau, anh lau tóc bước ra khỏi phòng tắm.
Khương Duật Bạch đứng dậy: “Cậu ăn tối chưa?”
“Chắc là qua giờ cơm của các cậu rồi đúng không?” Lục Cẩm Diên bước đến trước mặt cậu, “Không sao, tôi ăn một bát mì hộp là được rồi.”
“Mì hộp sao mà no được?” Khương Duật Bạch suy nghĩ một chút, “Cậu lau tóc đi, để tôi nhờ bà chủ homestay làm cho cậu chút gì đó ăn.”
“Cũng được.” Lục Cẩm Diên mạnh tay lau tóc một cái rồi đặt khăn xuống, “Chúng ta cùng đi đi.”
Mục Tân Vũ ở lại trong phòng, hai người kia ra ngoài tìm đồ ăn. Các bạn học sau khi ăn tối xong đa số đều về phòng, nhưng vẫn còn lác đác vài nhóm ngồi ở sảnh tán gẫu, thấy hai người đi tới liền xì xào bàn tán.
Khương Duật Bạch không để tâm đến ánh mắt của họ, đi thẳng đến chỗ bà chủ: “Xin chào, có thể chuẩn bị thêm một phần cơm tối được không ạ?”
Bà chủ đang mải cày phim, nghe vậy ngẩng mặt lên, nhiệt tình đáp: “Được chứ cậu em đẹp trai! Muốn ăn gì cứ nói!”
“Không phải em, là cậu ấy.” Khương Duật Bạch chỉ tay về phía người phía sau.
“Chào chị, em không kén ăn đâu ạ.” Lục Cẩm Diên nở nụ cười thương hiệu, lịch sự lên tiếng.
Anh vừa tắm xong, tóc còn ẩm một nửa, tóc mái vuốt ngược ra sau thành kiểu đầu hất, vài lọn tóc tùy ý rủ xuống vầng trán đầy đặn, trông vừa phong độ vừa lãng tử. Bà chủ đã ngoài ba mươi, bình sinh thích nhất là mấy cậu trai trẻ đẹp, đặc biệt bao dung với khách hàng có nhan sắc, vừa thấy Lục Cẩm Diên là mắt sáng rực lên: “Cậu em, mấy ngày trước sao chị không thấy em nhỉ?”
Lục Cẩm Diên đáp: “Em vừa mới đến hôm nay thôi ạ.”
“Cậu ấy là bạn của em, cũng là sinh viên Đại học A, nhưng không phải bạn đi vẽ cùng đợt này ạ.” Khương Duật Bạch giải thích thêm.
“Hóa ra là vậy!” Bà chủ đặt iPad xuống, nhanh nhẹn bước ra khỏi quầy lễ tân: “Chờ nhé cậu em đẹp trai, chị đây sẽ trổ tài cho các em thấy!”
“Chúng ta vào phòng ăn trước đi.” Khương Duật Bạch quay người đi về phía phòng ăn.
Sau khi ngồi đối diện nhau, Lục Cẩm Diên cầm chén trà úp ngược trên khay, rót cho mỗi người một chén. Khương Duật Bạch nhận lấy chén trà, cuối cùng cũng có cơ hội hỏi: “Sao đột nhiên cậu lại tới đây?”
“Video cậu gửi cho tôi đẹp quá, tôi không chịu nổi sự cám dỗ của mỹ… cảnh.” Lục Cẩm Diên nhìn cậu với đôi mắt chan chứa ý cười, “Thế là làm một chuyến du lịch ngẫu hứng luôn, cảm giác cũng không tệ.”
Thực tế là từ tối qua, khi trằn trọc trên giường của Khương Duật Bạch, ý nghĩ này đã nảy ra trong đầu anh. Muốn gặp cậu, muốn chạm vào cậu, muốn ở bên cạnh cậu, muốn cùng cậu cảm nhận món quà của thiên nhiên. Khi nỗi nhớ tích tụ đến mức không thể chịu đựng nổi, chỉ có gặp mặt mới có thể giải tỏa.
Khương Duật Bạch bưng chén trà: “Cậu đi bằng gì tới đây?”
“Đi tàu cao tốc trước, sau đó bắt xe khách.” Lục Cẩm Diên đáp nhẹ nhàng, “Vốn dĩ chiều tối là đến nơi rồi, chỉ là chiếc xe đó không vào tận khu du lịch, lại đúng lúc mưa to nên mới bị trễ thế này.”
“Thế còn việc học ở trường của cậu thì sao?” Khương Duật Bạch im lặng một hồi rồi hỏi tiếp.
“Tôi xin nghỉ rồi, nghỉ ốm.” Lục Cẩm Diên đưa tay gạt tóc mái, nụ cười trên môi càng rộng, “Đây là lần đầu tiên tôi giả ốm để đi chơi đấy.”
Khương Duật Bạch khẽ ngước mắt nhìn anh, khóe môi khẽ cong lên: “Thế cậu phải khiêm tốn một chút, vạn nhất bị thầy cô phát hiện thì sao?”
Lục Cẩm Diên nghiêm túc nói dối không chớp mắt: “Nếu bị thầy cô phát hiện, tôi sẽ bảo bệnh của tôi là chứng nan y hiếm gặp, chỉ có tiểu thần tiên ở núi Tiên Vân mới chữa khỏi được.”
Khương Duật Bạch bị chọc cười: “Núi Tiên Vân làm gì có tiểu thần tiên nào?”
“Sao lại không có?” Lục Cẩm Diên nhìn chằm chằm vào cậu, ánh mắt đen thẳm ẩn chứa cảm xúc mập mờ, rõ ràng không nói gì nhưng lại như đã nói hết thảy.
Khương Duật Bạch bị anh nhìn đến mức tim đập loạn nhịp, không hiểu chuyện gì hỏi: “Sao thế?”
“Cơm tối đến rồi đây!” Lục Cẩm Diên vừa định lên tiếng thì bà chủ bưng khay thức ăn đi tới.
“Cảm ơn chị.” Anh đứng dậy nhận khay, đặt lên bàn.
“Mì trộn thịt băm gia truyền, nguyên liệu xịn lắm đấy nhé.” Bà chủ cười híp mắt đứng bên cạnh, “Cậu em, nếm thử xem có ngon không?”
Lục Cẩm Diên cầm đũa gắp một miếng mì nếm thử, chân thành khen ngợi: “Sợi mì dai mướt, nước sốt đậm đà mà không ngấy, tay nghề của chị giỏi thật đấy.”
“Chà! Cậu em không chỉ đẹp trai mà mồm mép còn ngọt xớt, thật khéo làm người ta thích!” Bà chủ cười không thấy mặt trời, đột nhiên hóng hớt: “Cậu em này, có phải bạn gái em cũng đang ở đây không?”
Nghe vậy, Lục Cẩm Diên khẽ nhướng mày, ánh mắt rơi trên mặt Khương Duật Bạch: “Sao chị lại nghĩ thế?”
“Chẳng lẽ em lại lặn lội đường xá xa xôi một mình đến núi Tiên Vân này chỉ để ngắm cảnh thôi à?” Bà chủ phân tích có lý có tình, “Bây giờ đâu phải ngày lễ, nhóm cậu em đây là đi vẽ thực tế, còn em đến ngắm cảnh hả?”
“Tiếc là lần này chị đoán sai thật rồi.” Lục Cẩm Diên thu hồi ánh mắt, cười như không cười: “Em chưa có bạn gái.”
Tuy nhiên, lời bà chủ nói cũng không hoàn toàn sai.
Bạn trai tương lai của anh, hiện đang ngồi đối diện đây thôi.
Sau khi chén sạch bát mì nóng hổi, Lục Cẩm Diên thấy cả người ấm hẳn lên.
Trở về phòng, Mục Tân Vũ ngồi dậy hỏi han: “Hai người tìm được đồ ăn chưa?”
Khương Duật Bạch đáp: “Ăn rồi.”
Lục Cẩm Diên tự nhiên cầm lấy chiếc khăn vắt trên lưng ghế, đi ra ban công phơi lên, tiện miệng khơi mào câu chuyện: “Tiểu Bạch, hôm nay các cậu đi đâu vẽ thế?”
“Hôm nay không leo núi, chỉ vẽ quanh thị trấn thôi.” Khương Duật Bạch trả lời, “Sau đó mưa to nên bọn tôi về homestay trước.”
“Cũng may Giáo sư Bùi có tầm nhìn xa trông rộng, sắp xếp cho bọn tôi vẽ ở trấn.” Mục Tân Vũ xen vào, “Nếu hôm nay mà ở trên núi, mưa to thế này chắc chẳng xuống được mất!”
Lục Cẩm Diên liếc hắn một cái, dùng giọng điệu dịu dàng hỏi: “Tiểu Bạch, có thể cho tôi xem những bức tranh cậu vẽ mấy ngày nay không?”
“Được chứ.” Khương Duật Bạch gật đầu, lấy xấp tranh cuộn tròn trên bàn ra, “Cậu qua đây xem này.”
Lục Cẩm Diên lập tức bước tới, đứng định bên cạnh cậu.
Khi bức tranh được mở ra, thị trấn cổ dưới ánh hoàng hôn dần hiện ra trước mắt.
“Đây là hôm đầu tiên tôi đến homestay, ngồi ngoài ban công vẽ đấy.” Khương Duật Bạch dùng ngón trỏ chỉ vào chiếc ghế gỗ ngoài ban công, “Ngồi ngay chỗ đó.”
“Tiểu Bạch thực sự rất giỏi luôn!” Mục Tân Vũ lại sáp tới, “Ngày đầu tiên ai cũng thấy lạ lẫm, chẳng có tâm trí đâu mà vẽ vời, chỉ có mỗi Tiểu Bạch là vẽ lại bức tranh hoàng hôn này thôi.”
Lục Cẩm Diên cau mày, trong mắt bắn ra tia nhìn sắc lẹm đầy khó chịu.
Cái tên này thật quá tự nhiên thái quá, bất kể là những đụng chạm cơ thể không có ranh giới, hay là việc chen vào giữa hai người như bây giờ. Nhưng hắn không trực tiếp lên tiếng, mà cố ý tựa sát vào người Tiểu Bạch, để vai mình chạm vào bờ vai gầy mỏng manh của cậu. Như vậy, khoảng trống giữa hai người trở nên cực kỳ nhỏ hẹp.
Mục Tân Vũ dường như cũng nhận ra điều gì đó, đưa tay gãi gáy, không nói một lời lùi về giường mình.
Nhưng Khương Duật Bạch chẳng hề nhận ra những đợt sóng ngầm giữa họ, chậm rãi mở bức tranh thứ hai, tiếp tục giới thiệu mấy ngày qua cậu đã vẽ những gì.
“Chỗ này quen quá, là góc nhìn trong video cậu gửi cho tôi đúng không?” Lục Cẩm Diên nhận ra phong cảnh trong tranh, giọng nói lộ ra chút phấn khích.
“Đúng.” Khương Duật Bạch đưa ra câu trả lời khẳng định, “Hai ngày trước tôi ngồi trên bậc đá ở đài quan sát nhìn xuống.”
“Đài quan sát đó cao quá, trông có vẻ nguy hiểm.” Lục Cẩm Diên nghiêng đầu nhìn cậu, “Tiểu Bạch gan lớn thật đấy.”
“Cũng không có gì nguy hiểm, tôi chỉ ngồi im một chỗ thôi mà.” Khương Duật Bạch thản nhiên đáp, “Có ai đẩy tôi xuống đâu.”
“Đừng nói bừa.” Lục Cẩm Diên cúi người nói bên tai cậu, giọng điệu đầy ẩn ý: “Nhưng giờ tôi đến rồi, dù có đi đến nơi cao hơn nữa, tôi cũng sẽ bảo vệ tốt cho cậu.”
Ngón tay Khương Duật Bạch đang đặt trên mặt tranh hơi khựng lại, khẽ đáp: “Ừm.”
Hai người tiếp tục xem tranh, thỉnh thoảng trao đổi vài câu.
Mục Tân Vũ ngồi trên giường nghe họ nói chuyện, càng nghe càng cảm thấy cuộc đối thoại của họ có gì đó sai sai.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên tối nay, hắn đã cảm thấy ánh mắt Lục Cẩm Diên nhìn Tiểu Bạch có gì đó kỳ lạ không tả nổi. Hơn nữa, lặn lội từ Đại học A tới đây, lại còn đang trong thời gian đi học bình thường, phong cảnh núi Tiên Vân thực sự có sức hút lớn đến vậy sao?
“Tiểu Bạch, không còn sớm nữa đâu.” Nghĩ ngợi một hồi, Mục Tân Vũ đột ngột lên tiếng, “Bạn cậu hôm nay đi đường chắc mệt lắm rồi, có nên để cậu ấy đi nghỉ ngơi không?”
Sống lưng Lục Cẩm Diên cứng đờ, quay ngoắt lại lườm hắn.
Mục Tân Vũ bị cái liếc mắt này làm cho rùng mình, nhưng vẫn cố gồng mình không nhúc nhích.
Khương Duật Bạch nhìn đồng hồ: “Cũng không còn sớm thật, để chúng ta đi tìm bà chủ thuê thêm một phòng nhé.”
Lục Cẩm Diên thu hồi ánh mắt, dịu giọng nói: “Để tôi tự đi là được rồi, Tiểu Bạch, cậu giúp tôi lau nước trên balo được không?”
Khương Duật Bạch không nghi ngờ gì, đáp: “Thế cậu đi đi.”
Lục Cẩm Diên vừa đi khỏi, Mục Tân Vũ đã nhảy xuống giường: “Tiểu Bạch, cậu nói hai người là bạn cùng phòng đúng không?”
“Ừm.” Khương Duật Bạch gật đầu, “Sao thế?”
“Không có gì, tôi chỉ cảm thấy…” Mục Tân Vũ nhất thời không sắp xếp được ngôn từ, “Cậu ấy chạy từ xa tới đây một mình như vậy, cứ thấy lạ lạ.”
Khương Duật Bạch thần sắc bình tĩnh: “Cũng chẳng có gì lạ, thích thì đến thôi.”
Mục Tân Vũ còn muốn nói thêm gì đó, cửa phòng “két” một tiếng đẩy ra, Lục Cẩm Diên bước vào.
“Nhanh thế?” Cậu ngạc nhiên nhìn đối phương.
“Bà chủ bảo hết phòng trống rồi.” Lục Cẩm Diên nhíu mày, “Xem ra chỉ có thể đi tìm homestay khác thôi.”
“Giờ này chắc các homestay khác vẫn chưa đóng cửa đâu.” Mục Tân Vũ đề xuất, “Thế cậu mau đi tìm chỗ ở đi.”
Lục Cẩm Diên nhìn cơn mưa tầm tã ngoài ban công, giọng điệu thoáng vẻ lo lắng: “Ngoài kia mưa to quá, không biết có dễ tìm chỗ ở không.”
Khương Duật Bạch cũng nhìn ra ngoài cửa sổ, nghe tiếng mưa rơi lộp bộp trên bệ cửa, ngập ngừng nói: “Hay là…”
“Hay là, tôi ở tạm chỗ các cậu một đêm nhé?” Lục Cẩm Diên tiếp lời, “Tôi có thể nằm đất, thời tiết bây giờ cũng không lạnh.”
Khương Duật Bạch nhíu mày: “Thế sao được?”
“Xin bà chủ thêm cái chăn là ổn thôi.” Lục Cẩm Diên cười nói, “Dù sao cũng tốt hơn là ra ngoài dầm mưa.”
Vài câu nói đã thuyết phục được Khương Duật Bạch. Lục Cẩm Diên lại quay sang nhìn Mục Tân Vũ, lịch sự và thân thiện hỏi: “Cậu bạn này, không phiền nếu tôi nằm đất trong phòng chứ?”
Mục Tân Vũ: “Không phiền…”
Giải quyết xong vấn đề chỗ ở, biểu cảm trên mặt Lục Cẩm Diên giãn ra và vui vẻ thấy rõ. Tranh thủ lúc người không phận sự đi tắm, anh lấy từ trong túi nhỏ sâu nhất của balo ra một món đồ tròn tròn, đưa cho Khương Duật Bạch.
“Đây là gì?” Khương Duật Bạch vô thức đưa tay nhận lấy.
“Vốn dĩ tôi muốn mang bánh ngọt cho cậu, nhưng đường xa quá, tôi sợ bánh bị nát mất.” Lục Cẩm Diên thấp giọng đáp, “Đây là kẹo mút mặt trăng, vừa nhìn thấy là tôi đã nghĩ chắc chắn cậu sẽ thích.”
Khương Duật Bạch giơ kẹo mút lên ngắm nghía kỹ càng.
Bên trong viên kẹo có một vầng trăng khuyết, trên mặt trăng có một chú thỏ trắng nhỏ đáng yêu đang nằm bò, những ngôi sao điểm xuyết phản chiếu ánh sáng rực rỡ dưới ánh đèn, trông giống như một bầu trời sao đêm thực thụ.
Lục Cẩm Diên nhìn chằm chằm vào đôi mắt đẹp đến phát sáng kia, giọng nói vô thức trở nên dịu dàng hơn: “Thích không?”
“Thích.” Khương Duật Bạch quay sang nhìn anh, đáy mắt lấp lánh như những vì sao vụn, “Rất đẹp.”
“Cậu còn đẹp hơn.” Lục Cẩm Diên không tự chủ được mà thốt lên.
Khương Duật Bạch ngẩn người: “Gì cơ?”
Lục Cẩm Diên phát âm rõ ràng đáp lại: “Tinh tú của cả vũ trụ đều nằm trong đôi mắt cậu.”
Tinh tú vũ trụ, cũng chẳng bằng một phần vạn vẻ đẹp của cậu trong mắt tôi.
Khương Duật Bạch phản ứng lại, vành tai thoắt cái đỏ bừng, nhất thời không biết nói gì, cuối cùng chỉ khẽ đáp: “Cảm ơn cậu…”
Mấy ngày không gặp, cậu mơ hồ nhận ra Lục Cẩm Diên dường như đã thay đổi một chút. Nhưng cụ thể là thay đổi ở đâu thì cậu lại không nói rõ được. Nào hay biết, cái dáng vẻ vừa thẹn thùng vừa nghiêm túc cảm ơn của cậu khiến tim gan Lục Cẩm Diên rung động loạn nhịp.
Sao lại có thể ngoan thế cơ chứ?
Ngoan đến mức anh hận không thể giam người vào lòng mà bắt nạt một trận ra trò…
“Tôi trải chỗ nằm trước đã.” Nhận ra đại não lại nảy sinh mấy hình ảnh không đúng lúc, Lục Cẩm Diên vội vàng chuyển dời sự chú ý.
Khương Duật Bạch cẩn thận đặt viên kẹo mút mặt trăng lên bàn: “Tôi giúp cậu.”
Bà chủ rất trượng nghĩa, mang đến một chiếc chăn bông xốp và dày, hai người mỗi người một đầu trải ra sàn, rồi phủ ga giường lên. Khương Duật Bạch quỳ một gối trên chỗ nằm, cúi người vuốt phẳng những nếp nhăn trên ga giường, rồi lấy vỏ gối lồng vào gối bông.
Lục Cẩm Diên đứng sau lưng cậu, ánh mắt rơi trên phần gáy lộ ra khi cậu cúi đầu. Thanh mảnh mà thon dài, mong manh lại ưu mỹ, dưới ánh đèn càng thêm trắng nõn mịn màng, khiến người ta nhịn không được muốn cắn một cái, ngậm trong môi răng để cảm nhận kỹ sự mềm mại và hương thơm của cậu.
Yết hầu vô thức lăn lên lộn xuống, Lục Cẩm Diên chật vật dời mắt đi.
Tệ thật, bây giờ chỉ cần nhìn thấy Tiểu Bạch là trong đầu anh lại tuôn ra hàng loạt phế thải màu vàng.
Không đúng, ngay cả mấy ngày không gặp kia, anh cũng có kiểm soát được mình đâu…
“Trải xong rồi.” Khương Duật Bạch chống tay vào mép giường đứng dậy, “Ngồi xe cả ngày rồi, ngủ sớm đi.”
“Được.” Lục Cẩm Diên đáp, giọng nói nghe có vẻ khàn khàn khó nhận ra.
Sau khi tắt đèn, Khương Duật Bạch nằm trên giường nhưng cơn buồn ngủ mãi không tới. Có lẽ là vì dưới chân giường có một người đang nằm, hoặc cũng có thể là do hôm nay không mệt. Chẳng mấy chốc, trong phòng vang lên tiếng ngáy, Mục Tân Vũ hiển nhiên đã ngủ say.
Khương Duật Bạch khẽ trở mình, nằm nghiêng.
“Không ngủ được à?” Dưới mép giường truyền lên một giọng nói trầm thấp.
“Ừm.” Khương Duật Bạch dùng giọng gió đáp lại, “Sao cậu cũng chưa ngủ?”
Lục Cẩm Diên không trả lời câu hỏi này, mà hỏi: “Tiểu Bạch, hắn… mấy ngày nay có tìm cậu không?”
Khương Duật Bạch chớp mắt: “Không có.”
“Thế hai người…” Lục Cẩm Diên nằm nghiêng đối diện mép giường, một tay kê sau gáy, trong tầm mắt hiện ra một đường cong nhấp nhô, “Hai người chia tay chưa?”
Lần này, Khương Duật Bạch im lặng vài giây mới đáp: “Chắc là sắp rồi.”
Lục Cẩm Diên sốt sắng ngồi phắt dậy: “Tiểu Bạch, nếu như… tôi nói là nếu như, hắn cầu xin cậu cho hắn thêm một cơ hội, cậu có đồng ý không?”
Khương Duật Bạch nhất thời không nắm rõ ý của anh khi nói câu này là gì.
Lục Cẩm Diên rốt cuộc là hy vọng cậu chia tay hay không chia tay?
“Hiện giờ tôi cũng không rõ lắm.” Sau khi suy nghĩ kỹ, Khương Duật Bạch đưa ra một câu trả lời lấp lửng, “Để tôi về rồi tính sau.”
Lục Cẩm Diên chống một tay trên sàn, sắc mặt ẩn trong bóng tối âm u bất định, thậm chí muốn hít đất một trăm cái tại chỗ cho tỉnh người.
Hít sâu một hơi, anh từ từ nằm lại chỗ của mình, đột nhiên bắt đầu ho: “Khụ khụ…”
“Cậu sao thế?” Khương Duật Bạch lăn một vòng tới sát mép giường, thò cái đầu nhỏ ra hỏi với giọng lo lắng: “Không phải bị cảm rồi chứ?”
“Chắc là không đâu khụ khụ…” Lục Cẩm Diên bịt miệng, tiếng ho vẫn lọt qua kẽ tay.
Mục Tân Vũ ở giường bên kia trở mình, dường như có dấu hiệu sắp tỉnh.
Khương Duật Bạch nhíu mày, sau một hồi đắn đo mới hạ quyết tâm, nhỏ giọng hỏi: “Cậu có muốn lên đây ngủ không?”
Trong lòng Lục Cẩm Diên sướng điên người, phải ra sức bịt miệng mới không để tiếng ho biến thành tiếng cười, anh tỏ vẻ chu đáo đáp: “Không phải cậu không thích khụ khụ… ngủ chung giường với người khác sao?”
“Giường này cũng khá rộng, chỉ là…” Trong bóng tối, vành tai Khương Duật Bạch lại đỏ lên, giọng nói nhẹ bẫng: “Cậu có ngại không?”
Mặc dù Lục Cẩm Diên không còn kỳ thị đồng tính, nhưng để một trai thẳng ngủ chung giường với một người đồng tính, e là vẫn sẽ thấy không thoải mái.
“Tất nhiên là không ngại rồi!” Lục Cẩm Diên bật dậy như cá gặp nước, nương theo ánh trăng ngoài cửa sổ nhìn chằm chằm vào cái bóng mờ ảo kia: “Vậy tôi lên nhé?”
“Ừm.” Khương Duật Bạch lăn về phía bên kia giường, nghĩ một chút rồi bổ sung: “Cậu yên tâm, tướng ngủ của tôi rất tốt, sẽ không làm gì cậu đâu.”
Tay Lục Cẩm Diên siết chặt lấy chiếc gối, đầu ngón tay lún sâu vào lớp bông mềm mại, ánh mắt nhìn cậu lập tức thay đổi.
“Lên đi.” Khương Duật Bạch thấy đối phương không động tĩnh gì, không nhịn được khẽ thúc giục.
Trong bóng tối vang lên tiếng nuốt nước miếng rõ mồn một, Lục Cẩm Diên đáp: “Được.”
Hết chương 38
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.