Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn

CHƯƠNG 67: CHƯƠNG 67

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Lục Cẩm Diên vốn tưởng sẽ sớm nhận được cuộc gọi từ nhà họ Lục, nhưng lạ là những ngày sau đó trời yên biển lặng. Trong thời gian này, anh hộ tống Khương Duật Bạch đến phòng tranh của thầy Đan một chuyến, còn nhận được lời mời từ một câu lạc bộ bóng rổ.
“Anh thích bóng rổ, lại có thực lực, sao không đi thử xem?” Khương Duật Bạch đặt bút vẽ xuống, ngẩng mặt nhìn anh.
“Tiểu Bạch, chuyện này thực ra anh đã cân nhắc rồi.” Lục Cẩm Diên bước vào phòng tranh, ngồi xuống tấm thảm đối diện cậu, “Đội bóng đại học và câu lạc bộ chuyên nghiệp có khoảng cách thực lực không nhỏ. Trình độ của anh so với những vận động viên chuyên nghiệp được đào tạo từ nhỏ cũng có cách biệt, không gian thăng tiến rất hạn chế. Nên giữa việc tiếp tục hoàn thành việc học và ký hợp đồng với câu lạc bộ, anh chọn vế trước.”
“Nhưng mà…” Khương Duật Bạch đưa tay phủ lên mu bàn tay anh, khẽ khuyên: “Bóng rổ là sở thích duy nhất anh kiên trì bấy nhiêu năm, bỏ lỡ cơ hội này, em sợ sau này anh sẽ hối hận.”
“Bóng rổ là sở thích anh kiên trì nhiều năm, cũng sẽ là sở thích cả đời.” Lục Cẩm Diên lật tay nắm ngược lại tay cậu, “Giải đấu nghiệp dư rất nhiều, chỉ cần anh còn chơi nổi, chỉ cần còn một khán giả, thì đâu chẳng phải là sân đấu của anh?”
Khương Duật Bạch nhìn vào đôi mắt đen thâm trầm kia, nghiêm túc hứa hẹn: “Dù ở bất cứ đâu, em nhất định sẽ là vị khán giả cuối cùng của anh.”
“Có em cổ vũ, còn hơn vạn người vỗ tay.” Lục Cẩm Diên dắt tay cậu, khẽ cọ vào gò má, “Đợi anh tám mươi tuổi, chống gậy ném bóng vào rổ, lúc đó em nhất định phải thấy tự hào về anh đấy.”
“Tám mươi tuổi?” Khương Duật Bạch bật cười, “Tám mươi tuổi anh còn sức để chơi bóng rổ hả?”
“Sao lại không?” Lục Cẩm Diên chống hai tay xuống thảm, đổ người ép sát về phía cậu, “Thể lực của anh thế nào, vợ còn không rõ sao?”
Khương Duật Bạch theo bản năng lùi lại, bị ép vào góc tường không còn đường lui, cuối cùng vẫn bị bóp cằm chặn đứng hơi thở. Trong phòng tranh vang lên tiếng mút ướt át, rồi nhanh chóng bị tiếng chuông điện thoại đột ngột cắt ngang.
Lục Cẩm Diên mở đôi mắt u tối, không thỏa mãn cắn nhẹ vào môi dưới căng mọng của cậu, lùi lại một chút rồi móc điện thoại từ trong túi ra. Thấy tên hiển thị trên màn hình, anh nhíu mày, đứng dậy khỏi mặt đất.
Khương Duật Bạch tựa vào tường lấy lại hơi: “Điện thoại của ai thế?”
Lục Cẩm Diên giơ màn hình lên: “Cha anh gọi.”
Đọc truyện tại TruyenLau.com Khương Duật Bạch lập tức căng thẳng: “Có phải chú định mắng anh không?”
“Không sao, dù sao cũng qua điện thoại, ông ấy không làm gì được anh đâu.” Lục Cẩm Diên cười trấn an, “Để nghe xem ông ấy nói gì đã.”
Khương Duật Bạch gật đầu, cũng đứng dậy theo. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lục Cẩm Diên bắt máy, nhấn loa ngoài: “Cha.”
“Ừ.” Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói uy nghiêm, trầm thấp, “Năm nay chuẩn bị tổ chức tiệc sinh nhật cho con, về trước ba ngày.”
Lục Cẩm Diên và Khương Duật Bạch nhìn nhau, không khỏi thắc mắc: “Mẹ chưa nói với cha?”
Đọc truyện tại TruyenLau.com Lục Dịch Minh khựng lại: “Chuyện gì?”
“Con có bạn trai rồi.” Lục Cẩm Diên trực tiếp tung tin chấn động.
Sau vài giây ngẩn người, Lục Dịch Minh đột nhiên cao giọng: “Con nói cái gì?”
“Cha, ngài nghe rõ rồi đấy.” Lục Cẩm Diên lặp lại bằng giọng bình thản, “Người con thích là đàn ông, đời này con sẽ không kết hôn sinh con với phụ nữ nữa.”
Một tiếng “ầm” vang dội, Lục Dịch Minh nghiến răng nghiến lợi quát vào điện thoại: “Lục Cẩm Diên, lập tức cút về đây cho ta!”
Cúp máy, ông đứng bật dậy đầy giận dữ, vung tay hất văng mọi thứ trên bàn làm việc, ông vạn lần không ngờ đứa con trai mình tự hào nhất lại lén lút quan hệ với đàn ông ngay dưới mí mắt của mình! Lúc này, nơi cửa phòng sách xuất hiện một bóng dáng yếu ớt.
Lục Dịch Minh đập mạnh tay xuống bàn, gắt gao chất vấn: “Có phải bà đã biết từ lâu con trai bà là đồng tính luyến ái không?”
Tô Ngọc Thù bám tay vào khung cửa, lấy hết can đảm nói: “Dịch Minh, bây giờ thời đại khác rồi, thực ra đồng tính—”
“Quả nhiên bà đã biết từ lâu rồi!” Lục Dịch Minh giận dữ ngắt lời, “Bà không kéo nó về đường chính đạo, lại còn giúp nó giấu giếm, bà muốn hại chết nó, hại chết cả nhà họ Lục sao?”
“Dịch Minh, tôi…” Tô Ngọc Thù trào nước mắt, cơ thể trong bộ váy trắng run rẩy vì sợ hãi, “Không phải thế đâu…”
“Mẹ hiền sinh con hư!” Lục Dịch Minh tức đến tối sầm mặt mày, một tay chống lên bàn gằn giọng: “Chỉ cần Lục Dịch Minh này còn sống ngày nào, tuyệt đối không cho phép bất cứ ai làm ra chuyện nhục nhã gia môn!”
Một câu nói ấy đâm nát trái tim vốn đã đầy vết sẹo của Tô Ngọc Thù.
Bà nén nước mắt, cất lời phản bác: “Mẹ hiền sinh con hư, nhưng rõ ràng tôi chính là người mẹ nhu nhược, vô dụng nhất thế gian này.”
Lục Dịch Minh không thể tin nổi ngẩng đầu lên, như thể lần đầu tiên nhận ra người vợ dịu dàng nhu thuận của mình: “Bà nói thế nghĩa là sao?”
“Diên Diên là con trai tôi, là một con người bằng xương bằng thịt.” Tô Ngọc Thù lau nước mắt nơi khóe mắt, đứng thẳng lưng từng bước đi vào phòng sách, “Một cuộc hôn nhân không có tình yêu tôi đã cam chịu hai mươi năm rồi, nên tôi hy vọng con trai mình có quyền lựa chọn người mình yêu, lựa chọn người sẽ cùng nó đi hết quãng đời còn lại.”
Bấy nhiêu năm bà đã không thể cho con sự quan tâm bình thường, lần này, bà muốn với tư cách là một người mẹ, nỗ lực hết mình vì hạnh phúc của con trai.
**
Lục Cẩm Diên đang mặc áo khoác chuẩn bị ra ngoài thì nhận được tin nhắn.
Tô Ngọc Thù: [Diên Diên, mẹ đã nói chuyện với cha con rồi, ông ấy tạm thời sẽ không đến làm phiền các con đâu. Nhưng sinh nhật năm nay mẹ không thể đón cùng con được, con về nhà ngoại đón sinh nhật nhé?]
“Sao thế?” Đợi mãi không thấy người, Khương Duật Bạch quay lại: “Ai nhắn tin cho anh vậy?”
“Mẹ anh.” Lục Cẩm Diên đưa điện thoại tới trước mặt cậu, “Không biết họ vừa nói gì, tóm lại là giờ chúng ta không cần về nữa.”
Khương Duật Bạch lướt nhanh nội dung tin nhắn, trầm ngâm: “Đối với dì, đây chắc hẳn là một việc không hề dễ dàng.”
Một người vợ vốn quen phục tùng chồng lại có thể thuyết phục người chồng đang lôi đình lôi đình chỉ trong thời gian ngắn như vậy.
Lục Cẩm Diên im lặng một lát, gõ chữ trả lời: [Được, mẹ.]
“Dù sao đi nữa, không phải về để bị ăn đòn là chuyện tốt rồi.” Khương Duật Bạch tháo khăn quàng cổ, đi vào phòng khách.
“Sao em biết anh chắc chắn sẽ bị đòn?” Lục Cẩm Diên cất điện thoại, giọng ý cười, “Nếu anh bị ăn đòn thật, vợ không đau lòng à?”
“Không đau lòng.” Khương Duật Bạch lắc đầu, trả lời rành rọt, “Vì em sẽ bị đòn cùng anh.”
Ít nhất cũng có thể giúp Lục Cẩm Diên san bớt một nửa nỗi đau.
Lục Cẩm Diên sững người, nhào tới ôm chầm lấy Khương Duật Bạch, cảm động đến chết đi được: “Vợ ơi, em đối với anh tốt quá…”
Bất kể là hôm qua đưa thẻ ngân hàng bảo sẽ nuôi anh, hay hôm nay không chút đắn đo muốn cùng anh về nhà đối mặt với phụ huynh, thậm chí đã chuẩn bị tâm lý chịu đòn cùng anh. Bé thỏ trắng của anh rõ ràng mong manh như vậy, mà lại dũng cảm đứng chắn trước mặt anh như thế.
“Nhưng giờ chúng ta đều không bị đòn nữa, nên anh cũng đừng cảm động quá.” Khương Duật Bạch xoa sau gáy anh, “Đúng rồi, anh muốn quà sinh nhật gì?”
Lục Cẩm Diên vùi mặt vào hõm cổ mềm mại, hít sâu mùi hương quen thuộc: “Quà vợ tặng anh đều thích hết.”
Khương Duật Bạch cố giữ vững trọng tâm: “Nói nghiêm túc đấy, anh cũng biết em chẳng có kinh nghiệm tặng quà gì mà.”
“Anh cũng nói nghiêm túc.” Lục Cẩm Diên ngẩng mặt lên, “Vợ chính là món quà tuyệt nhất dành cho anh.”
Khương Duật Bạch nhìn anh, đột nhiên dắt tay anh đi về phía phòng tranh: “Nhớ ra bức tranh hứa tặng anh vẫn chưa vẽ, đúng lúc dạo này rảnh.”
“Không được, vợ!” Lục Cẩm Diên lập tức phản đối, “Tranh là em hứa với anh từ lâu rồi, không được tính là quà sinh nhật!”
“Biết rồi.” Khương Duật Bạch vừa đi vừa dỗ dành, “Sẽ có quà khác nữa, hôm nay vẽ xong bức tranh đã.”
Cậu biết ngay Lục Cẩm Diên không phải kiểu người tặng quà gì cũng hài lòng mà.
Bước vào phòng tranh, thay một tấm vải vẽ mới, Khương Duật Bạch hé mi: “Em chuẩn bị xong rồi.”
“Anh phải tạo dáng thế nào?” Lục Cẩm Diên đứng đối diện cậu, làm vài tư thế rồi lại bỏ cuộc, “Tư thế như trong phim Titanic được không?”
Khương Duật Bạch nhớ lại một chút rồi gật đầu: “Được.”
Lục Cẩm Diên lập tức bê một chiếc sofa từ phòng ngủ vào, bỗng như nhớ ra điều gì: “Có phải anh nên cởi hết đồ rồi mới nằm xuống không?”
Khương Duật Bạch nhắc nhở: “Chỉ cần cởi nửa thân trên thôi.”
Lục Cẩm Diên không nói hai lời, cởi phăng áo mặc ở nhà vứt sang một bên. Những khối cơ bắp như điêu khắc bằng đá cẩm thạch đập vào mắt, Khương Duật Bạch đỏ mặt, lặng lẽ cụp mi xuống. Dù mấy ngày qua họ đã trao đổi sâu không ít lần, nhưng khi hoàn toàn tỉnh táo đối mặt với cơ thể này, cậu vẫn thấy tim đập nhanh và đỏ mặt.
“Hay là cởi luôn cả quần đi?” Lục Cẩm Diên nghĩ ngợi, giọng nghiêm túc, “Vì nghệ thuật mà.”
Khương Duật Bạch: “…”
Không có lý do chính đáng để ngăn cản, cậu chỉ có thể trơ mắt nhìn Lục Cẩm Diên cởi nốt quần ngủ, lộ ra đôi chân dài săn chắc, cùng với…
Khương Duật Bạch vội dời tầm mắt: “Xong rồi thì nằm lên đi.”
Lục Cẩm Diên lười nhác nằm trên sofa, một chân dài co lên che đi bộ phận trọng yếu, một tay gối sau đầu, tay kia tùy ý đặt trên người, vừa khéo để lộ hình xăm gần đường nhân ngư, gợi cảm mà phóng khoáng. Đúng là tư thế của nàng Rose.
Khương Duật Bạch hít sâu một hơi, chuẩn bị tâm lý xong mới dám nhìn thẳng vào người mẫu nam đang nằm trên sofa.
Cậu từng mô phỏng ngày này trong đầu, Lục Cẩm Diên làm người mẫu cho cậu, hiện ra cơ thể hoàn mỹ dưới ngòi bút của cậu. Và thực tế là, những khối cơ ngực, cơ bụng và đường nhân ngư đẹp đẽ kia cậu đều đã dùng lòng bàn tay chạm vào không chỉ một lần, nên cậu rất quen thuộc với từng thớ cơ và hướng đi của chúng, thậm chí có thể hình dung ra hình thái và cảm giác của chúng vào những thời điểm khác nhau, lúc cứng lúc mềm…
“Anh nghĩ Monet lúc vẽ tranh sẽ không đỏ mặt đâu nhỉ, họa sĩ nhỏ của anh?” Lục Cẩm Diên bắt chước giọng điệu của Rose cười nói.
“Người ta vẽ là tĩnh vật cảnh vật.” Khương Duật Bạch nhìn anh một cái, “Em bắt đầu vẽ đây, anh cố gắng giữ trạng thái thả lỏng.”
Cây bút vẽ từng chút một phác họa nên hình dáng cơ thể, rất nhanh, Khương Duật Bạch đã nhập tâm vào trạng thái sáng tác, thậm chí còn tập trung hơn bình thường. Còn Lục Cẩm Diên thì cứ bất động nhìn chằm chằm cậu, như thể có thể nhìn như vậy đến thiên hoang địa lão.
Không biết qua bao lâu, Lục Cẩm Diên lại lên tiếng: “Người mẫu có thể xin nghỉ giải lao một chút không?”
“Được.” Tay Khương Duật Bạch vẫn không ngừng bút, “Lát nữa anh cứ giữ nguyên tư thế này là được.”
Lục Cẩm Diên nhướng mày, đưa ra yêu cầu: “Làm phần thưởng cho người mẫu, anh có thể xin một nụ hôn không?”
Khương Duật Bạch suy nghĩ một chút, đặt bút xuống thương lượng: “Vậy anh mặc quần vào trước đã.”
“Dù sao lát nữa chẳng phải vẫn phải cởi sao?” Lục Cẩm Diên mắt chứa ý cười, tiện tay lấy một chiếc áo đắp lên, “Đến đây đi, thầy Khương.”
Khương Duật Bạch đành đi tới, cúi người đặt một nụ hôn lên môi anh. Nhưng chưa kịp đứng thẳng dậy, cậu đã bị một bàn tay to lớn kéo xuống.
“Lục Cẩm Diên!” Cậu kêu khẽ một tiếng, bị ép ngồi dạng chân trên hình xăm của anh, tầm mắt không thể tránh khỏi mà nhìn xuống dưới.
Lục Cẩm Diên khàn giọng cười: “Người mẫu cần thêm nhiều phần thưởng nữa…”
Hồi lâu sau, Lục Cẩm Diên bế cậu đến trước giá vẽ, bản thân nằm trên thảm, bắt thầy Khương cầm bút vẽ con thỏ trắng lên cơ ngực của mình. Nét vẽ đầu tiên hạ xuống, chẳng may quẹt ra một đường nguệch ngoạc.
“Thế này là không được đâu nhé, thầy Khương…” Lục Cẩm Diên bóp lấy vòng eo dẻo dai, “Vẽ sai một nét, phải cộng thêm một lần…”
“Ưm…” Bàn tay cầm bút của Khương Duật Bạch chưa bao giờ run rẩy đến mức suýt tuột khỏi tay như lúc này.
Lại một nét nữa, trực tiếp vẽ lên cơ bụng đang đẫm mồ hôi.
“A…” Lục Cẩm Diên lập tức hít một hơi lạnh, “Vợ ơi, em cố ý đấy à?”
Hết chương 67

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu