Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Có lẽ do ánh mắt phía sau quá mãnh liệt, Khương Duật Bạch đang đứng trên ban công như cảm nhận được điều gì đó bèn ngoảnh đầu lại, nhìn chính xác vào đôi đồng tử đen thẫm sâu thẳm kia.
Lục Cẩm Diên bừng tỉnh, theo bản năng nở một nụ cười, sau đó lại nhớ ra mình đang đứng trong bóng tối, Tiểu Bạch chắc là không nhìn rõ mặt mình.
Anh cẩn thận kéo cửa ban công, bước ra rồi tiện tay đóng cửa lại.
Khương Duật Bạch thu hồi tầm mắt, lại ngước mặt nhìn vầng trăng treo lơ lửng nơi chân trời xa tắp
Lục Cẩm Diên đứng cạnh cậu, sánh vai cùng cậu, ánh mắt dừng lại trên sườn mặt thanh tú xinh đẹp, tựa như sợ làm kinh động đến tiên tử dưới trăng, giọng nói vô thức trở nên thấp nhẹ: “Không ngủ được à?”
“Ừm.” Khương Duật Bạch khẽ đáp, “Gặp ác mộng.”
Lục Cẩm Diên cau mày, giọng quan tâm: “Mơ thấy ác mộng gì thế?”
Khương Duật Bạch nhìn đăm đăm vào vầng trăng vĩnh hằng bất biến kia, hồi lâu sau mới mở lời đáp: “Mơ thấy bị người ta bỏ rơi.”
Lục Cẩm Diên giật mình: “Cậu đã biết hắn ngoại—”
Nói được nửa chừng, anh chợt nhận ra có gì đó không ổn, vội vàng phanh gấp.
“Cái gì?” Khương Duật Bạch quay mặt nhìn anh, vẻ mặt ngơ ngác.
“Không có gì…” Lục Cẩm Diên chột dạ tránh ánh mắt cậu, “Tôi định nói là, sao cậu lại mơ thấy kiểu như thế?”
Khương Duật Bạch cụp mi mắt, nhất thời khó mà trả lời câu hỏi này.
Nhìn dáng vẻ u sầu mong manh của cậu, tim Lục Cẩm Diên nhói đau một cái, anh vụng về an ủi: “Không đâu, chỉ là giấc mơ thôi mà. Tiểu Bạch tốt như vậy, sao có thể có người nỡ bỏ rơi cậu được?”
Gã chó má kia chắc chắn là mù mắt mù tâm nên mới có được Tiểu Bạch rồi còn đi ngoại tình với kẻ khác.
Giả sử bạn trai của Tiểu Bạch là anh, anh nhất định sẽ…
“Vậy sao?” Khương Duật Bạch nâng hàng mi dài như lông vũ, đáy mắt phản chiếu ánh sáng thanh khiết của vầng trăng, “Tôi không tốt, tôi chẳng tốt chút nào.”
Nếu cậu thực sự tốt, tại sao không ai tình nguyện yêu cậu?
Ngay cả người thân thiết nhất trên đời này cũng rời bỏ cậu mà đi.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cảm giác vụn vỡ ẩn giấu trong giọng nói gần như ngay lập tức xuyên thấu trái tim Lục Cẩm Diên, giọng anh trở nên khẩn thiết: “Cậu rất tốt, Tiểu Bạch… Tôi thực sự rất… Cậu thực sự rất tốt!”
Tình yêu không thể thốt ra thành lời hóa thành những câu lặp đi lặp lại đảo lộn không đầu không đuôi.
Hiếm khi Lục Cẩm Diên nói năng lộn xộn như vậy, cả hai lần duy nhất đều là ở trên ban công với cậu.
Khương Duật Bạch không nhịn được cười một tiếng, tâm trạng sa sút thần kỳ vơi đi vài phần.
Thấy cậu cười, Lục Cẩm Diên lập tức thở phào nhẹ nhõm, lại nghiêm túc lặp lại lần nữa: “Tiểu Bạch, cậu rất tốt, cậu xứng đáng với tất cả những điều tốt đẹp nhất trên thế giới này.” TruyenLau
Khương Duật Bạch ngây người nhìn vào đáy mắt anh, dường như đang phân biệt thật giả trong lời nói đó.
Hai người nhìn nhau dưới ánh trăng, bầu không khí xung quanh bỗng trở nên nóng bỏng một cách kỳ lạ.
Lát sau, Lục Cẩm Diên không chịu nổi nữa, chủ động dời mắt đi trước, gượng gạo chuyển chủ đề: “Trăng đẹp không?”
Anh sợ nhìn thêm một giây nữa, anh sẽ không giấu nổi sự khao khát trong ánh mắt mình. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Không giấu nổi lòng tham lam hèn hạ của bản thân.
“Đẹp.” Khương Duật Bạch lại ngước mặt lên, giọng nói xa xăm đến mức khó nắm bắt, “Mỗi khi tâm trạng không tốt, tôi đều sẽ ngước lên nhìn trăng.”
Lục Cẩm Diên cũng bắt chước tư thế của cậu, ngước lên nhìn vầng trăng tĩnh lặng.
Đến giây phút này, anh cuối cùng không còn ngu ngốc cho rằng Tiểu Bạch đang nhớ tên tra nam kia nữa.
Đối với Tiểu Bạch, vầng trăng nhất định là một sự tồn tại có ý nghĩa đặc biệt nào đó.
Thậm chí bao gồm cả hình xăm kia, có lẽ cũng không giống như anh nghĩ là hình xăm đôi đơn giản.
Chỉ là, anh của hiện tại vẫn chưa có tư cách để biết nhiều hơn.
Hai người không nói gì thêm, đứng vai kề vai yên lặng ngắm trăng.
Khoảnh khắc này, không cần nói lời dư thừa, Lục Cẩm Diên dường như đã thấu hiểu được cảm xúc của người trong lòng.
Rất lâu sau, Khương Duật Bạch cúi đầu, nói khẽ: “Vào trong thôi.”
“Được.” Lục Cẩm Diên đáp lời, ánh mắt còn dịu dàng hơn cả ánh trăng, “Vào ngủ thôi.”
Khương Duật Bạch quay người, đẩy cửa ban công bước vào.
Lục Cẩm Diên đứng nguyên tại chỗ, nhìn đăm đăm vào bóng lưng gầy gò ấy, sự xót xa trong lòng càng thêm mãnh liệt.
Bất kể là ai cũng không được làm tổn thương Tiểu Bạch, không được để Tiểu Bạch đau lòng rơi lệ.
Sáng hôm sau, Thẩm Chiếu vừa ngáp vừa hỏi: “Nửa đêm qua trên ban công có người phải không nhỉ?”
Lục Cẩm Diên liếc hắn một cái: “Người nào?”
Thẩm Chiếu gãi gãi sau gáy: “Tao cũng không biết nữa, tao đang ngủ mơ mơ màng màng, mở mắt ra hình như thấy trên ban công có hai cái bóng.”
Khương Duật Bạch mím môi, không biết có nên nói với bạn cùng phòng rằng đêm qua cậu và Lục Cẩm Diên đứng trên ban công ngắm trăng suốt hồi lâu hay không.
Nghe chuyện này có vẻ hơi kỳ quặc…
“Mày mộng du đấy à?” Vẻ mặt Lục Cẩm Diên thản nhiên như không, “Nửa đêm nửa hôm, trên ban công làm gì có ai?”
“Phải đấy!” Chu Phong khẳng định, “Chắc chắn là mày nằm mơ rồi, lão Tam.”
Thẩm Chiếu quả nhiên bắt đầu nghi ngờ bản thân, miệng lầm bầm: “Chẳng lẽ do ban ngày tao mệt quá…”
Khương Duật Bạch không nhịn được nhìn Lục Cẩm Diên một cái, đối phương đáp lại cậu bằng một nụ cười rạng rỡ.
Chân mày cậu khẽ động, trong ánh mắt cũng có vài phần ý cười.
“Tiểu Bạch, hôm nay vẫn còn sớm, chúng ta cùng nhau đi ăn sáng nhé?” Lục Cẩm Diên đột ngột mở lời hỏi.
“Ăn sáng?” Khương Duật Bạch chớp chớp mắt, “Tôi không có thói quen ăn sáng.”
“Cái gì?” Lục Cẩm Diên cau mày, giọng điệu trở nên nghiêm nghị, “Không ăn sáng sao được? Cứ kéo dài thế này dạ dày sẽ hỏng mất.”
Khương Duật Bạch suy nghĩ một chút, lí nhí phản bác: “Nhưng giờ tôi vẫn ổn mà.”
“Giờ vẫn ổn, vậy còn tương lai thì sao?” Lục Cẩm Diên trực tiếp quyết định, “Từ hôm nay trở đi, tôi sẽ giám sát cậu rèn luyện thói quen ăn sáng.”
Khương Duật Bạch còn muốn đấu tranh: “Nhưng mà—”
Lục Cẩm Diên hoàn toàn không cho cậu cơ hội phản đối: “Quyết định vậy đi. Lão Đại, lão Tam, lão Tứ, bọn mày xong chưa?”
“Xong rồi, xong rồi!” Thẩm Chiếu xịt thêm hai cái keo định hình lên tóc, vô cùng hài lòng với kiểu tóc của mình, “Đẹp trai ngời ngời!”
Năm người ký túc xá 611 rầm rộ tiến về phía nhà ăn.
Sáng thứ Hai, đa số sinh viên có tiết sớm đều vội vàng mua đồ ăn sáng ở nhà ăn rồi mang đi, người ngồi lại ăn sáng không nhiều.
Nhưng mấy người họ vừa xuất hiện đã thu hút ánh nhìn của phần lớn sinh viên.
Cũng may các bạn cùng phòng đã quen rồi, hễ ở đâu có mặt nam thần trường thì khó tránh khỏi việc phải nhận sự chú ý của mọi người.
“Tôi đi xếp hàng.” Lục Cẩm Diên quay đầu hỏi: “Tiểu Bạch, cậu muốn ăn gì?”
Khương Duật Bạch suy nghĩ một lát rồi lười biếng đáp: “Cậu ăn gì thì lấy cho tôi một phần giống vậy là được.”
Lục Cẩm Diên nhướng mày, mỉm cười đáp: “Được.”
Rất nhanh sau đó, anh bưng hai khay thức ăn quay lại.
Khương Duật Bạch nhìn đống thức ăn đầy ắp trong khay, mắt mở tròn xoe: “Cậu… buổi sáng cậu ăn nhiều thế này cơ à?”
“Bữa sáng là quan trọng nhất trong ngày mà, sáng nào tôi cũng ăn nhiều thế này.” Lục Cẩm Diên đặt hai khay thức ăn lên bàn, “Ăn đi.”
“Không được, tôi không ăn hết đâu.” Khương Duật Bạch dứt khoát lắc đầu.
Lục Cẩm Diên đương nhiên biết sức ăn như mèo con của cậu, nụ cười mang theo vài phần cưng chiều rõ rệt: “Cậu cứ ăn trước đi, ăn không hết tôi sẽ giải quyết giúp cậu.”
Khương Duật Bạch đành gật đầu, dùng đũa gắp một chiếc bánh bao nhân đậu đỏ cắn một miếng, chậm rãi nhai.
Thẩm Chiếu cũng bưng khay quay lại, ngồi phịch xuống vị trí cạnh Khương Duật Bạch: “Chen lấn muốn chết luôn, cuối cùng cũng mua được rồi!”
Lục Cẩm Diên vừa ăn vừa âm thầm quan sát sở thích ăn sáng của Tiểu Bạch.
Ăn được một lúc, anh cầm ống hút ra hiệu: “Sữa đậu nành hay sữa tươi?”
“Sữa tươi.” Khương Duật Bạch ngoan ngoãn đáp.
Lục Cẩm Diên hài lòng cắm ống hút vào hộp sữa, đưa cho cậu: “Còn ấm đấy.”
Khương Duật Bạch đón lấy hộp sữa uống vài hớp, sau đó đặt xuống: “Tôi no rồi.”
“Ăn có tí xíu thế thôi à?” Lục Cẩm Diên đưa tay ra, lấy quả trứng trà từ trong khay của cậu ra bóc vỏ, “Ăn thêm một quả trứng nữa để bổ sung protein.”
Thẩm Chiếu ngồi bên cạnh kinh ngạc đến rớt cả cằm: “Anh Lục, phục vụ thế này thì chu đáo quá rồi đấy?”
Lục Cẩm Diên đến mí mắt cũng chẳng thèm nhấc lên, thản nhiên đáp: “Sao, ghen tị à?”
“Tự tay bóc trứng, bạn trai cực phẩm chắc cũng chỉ đến mức này là cùng nhỉ?” Thẩm Chiếu cười nhìn Đinh Hồng Vũ, “Lão Tứ, mày có bóc trứng cho bạn gái mày không?”
Khi ba chữ “bạn trai tốt” vang lên, tim Lục Cẩm Diên đập thình thịch, theo bản năng ngước mắt nhìn người đối diện.
Khi phát hiện nét mặt Tiểu Bạch vẫn tĩnh lặng như nước, trông không có chút dao động nào, dù biết mình không nên kỳ vọng hão huyền, nhưng anh vẫn không kiềm chế được một luồng thất vọng dâng lên trong lòng.
“Bóc trứng á?” Đinh Hồng Vũ lắc đầu, “Tiểu Tình không thích ăn trứng, chứ không phải tao không bóc cho cô ấy đâu!”
Lục Cẩm Diên lặng lẽ thu xếp cảm xúc, đặt quả trứng đã bóc vỏ vào bát, đưa cho Tiểu Bạch: “Này, đừng để bị nghẹn.”
“Cảm ơn.” Khương Duật Bạch nhận lấy bát, từng miếng nhỏ ăn hết, vành tai âm thầm nhuộm lên một tầng đỏ nhạt.
Đôi khi, sự chăm sóc tỉ mỉ không sót một chi tiết nào của Lục Cẩm Diên thực sự rất giống như đang chăm sóc trẻ con.
“Đừng, để, bị, nghẹn” Thẩm Chiếu làm khẩu hình cường điệu với lão Tứ, kết quả bị Lục Cẩm Diên bắt quả tang tại trận.
“Sao, mày cũng muốn ăn trứng à?” Lục Cẩm Diên liếc hắn một cái đầy ẩn ý, cầm quả trứng kho trong khay mình ra bóc.
“Đừng đừng đừng!” Thẩm Chiếu đâu dám hưởng thụ quả trứng do đích thân anh Lục bóc, “Cái này tao không dám ăn đâu, sợ ăn vào không tiêu hóa nổi!”
Lục Cẩm Diên ném quả trứng đã bóc cho hắn, nở nụ cười hiền hậu: “Ăn đi.”
Chu Phong không nhịn được cười lớn: “Ăn đi lão Tam, trứng do chính tay A Diên bóc đấy, ăn vào đảm bảo cả ngày mày không thấy đói luôn ha ha ha!”
Thẩm Chiếu đành ngậm ngùi ăn hết trong hai miếng, kết quả suýt thì nghẹn chết, phải uống liền mấy ngụm nước mới đỡ.
Sau khi ăn sáng xong, Khương Duật Bạch tách ra khỏi bọn họ, một mình đi đến tòa nhà giảng đường để học tiết Tiếng Anh chung cố định mỗi sáng thứ Hai.
Tề Đông Đông vẫn đạp cửa bước vào lớp vào phút chót như mọi khi, vừa ngồi xuống đã bắt đầu hóng hớt: “Tiểu Bạch, thứ Bảy mày đi ăn riêng với Lục Cẩm Diên đấy à?”
“Không phải.” Khương Duật Bạch khẽ giải thích, “Là hắn đi cùng tao để mua quà cho bạn trai của tao, nên tao mời hắn ăn một bữa cơm.”
“Cái gì?” Tề Đông Đông không kìm được cao giọng, khiến các bạn xung quanh đều nhìn về phía hai người.
Khương Duật Bạch lặng lẽ dựng cuốn sách Tiếng Anh lên che nửa khuôn mặt mình.
Tề Đông Đông hạ thấp giọng: “Lục Cẩm Diên có bệnh thật rồi, sao hắn lại cố chấp với việc mua quà cho bạn trai của mày thế?”
“Tao cũng không biết.” Khương Duật Bạch khẽ lắc đầu, “Nhưng sau lần này chắc hắn sẽ không nhắc lại nữa đâu.”
“Thế món quà đã mua đâu rồi?” Tề Đông Đông truy hỏi, “Cất đi rồi hay đem tặng người khác rồi?”
“Cất đi rồi.” Khương Duật Bạch ngập ngừng, “Chiếc đồng hồ bọn tao mua có hơi…”
Tề Đông Đông tò mò: “Hơi làm sao?”
“Xấu.” Khương Duật Bạch thốt ra một chữ nhẹ tênh.
Tề Đông Đông: “…”
“Tao biết ngay mà, với thẩm mỹ của mấy thằng trai thẳng thô kệch thì làm sao chọn được quà gì đẹp cơ chứ?” Hắn đảo mắt, không quên dặn dò, “Tiểu Bạch, lần sau mày mua quà cho bạn trai thật thì nhất định phải gọi tao đấy nhé, biết chưa?”
Khương Duật Bạch ngẩn ngơ, rồi gật đầu đồng ý: “Được.”
Bạn trai thật ư?
Cậu cũng chẳng biết đến năm nào tháng nào mới có nữa.
Tiết Tiếng Anh kết thúc, hai người cùng đi nhà ăn ăn cơm.
Đang đi giữa đường, điện thoại trong túi quần Khương Duật Bạch rung lên, lấy ra xem thì thấy tin nhắn của Lục Cẩm Diên.
Lục Cẩm Diên: [Trưa nay có muốn đi ăn cùng không?]
Tề Đông Đông buột miệng hỏi: “Ai thế?”
“Lục Cẩm Diên.” Khương Duật Bạch thật thà đáp, “Hắn hỏi tao trưa nay có muốn đi ăn cùng không.”
“Đi chứ, sao lại không?” Tề Đông Đông nở nụ cười không mấy tốt đẹp, “Tao sẽ không bỏ qua bất cứ cơ hội nào để khoe khoang đâu.”
Khương Duật Bạch vẻ mặt thắc mắc: “Khoe khoang cái gì?”
Rất nhanh sau đó, khi cả ba cùng ngồi vào bàn ăn trong nhà ăn, cậu cuối cùng cũng hiểu “khoe khoang” trong miệng Đông Đông là như thế nào.
“Nam thần này, nghe nói thứ Bảy cậu đi cùng Tiểu Bạch chọn quà à?” Tề Đông Đông đầy vẻ tươi cười, “Vất vả cho cậu rồi.”
Lục Cẩm Diên đáp lại một câu không mặn không nhạt: “Không vất vả.”
“Mặc dù thẩm mỹ của nam thần có chút vấn đề, nhưng bạn trai của Tiểu Bạch nhà chúng tôi vẫn rất thích món quà này đấy!” Tề Đông Đông nói giọng mỉa mai, khen đấy mà chê đấy, “Vừa nhận được đồng hồ là đeo ngay vào luôn đấy.”
Lục Cẩm Diên nheo mắt, nét mặt khẽ lạnh xuống.
Phải rồi, tên tra nam đó thích lắm chứ, thích đến mức đeo chiếc đồng hồ Tiểu Bạch tặng để vỗ mông tiểu tam cơ mà.
“Tôi đi xem có gì ăn không.” Khương Duật Bạch ngượng ngùng, không muốn nghe Đông Đông nói nhảm thêm nữa nên đi về phía quầy đồ ăn.
Hiếm khi Lục Cẩm Diên không chủ động đứng dậy đi cùng cậu mà chỉ dõi mắt nhìn cậu đi xa, bấy giờ mới quay mặt lại hỏi: “Bạn trai của Tiểu Bạch có phải tóc màu nâu đỏ không?”
“Tóc nâu đỏ?” Tề Đông Đông theo bản năng cho rằng đây là do Tiểu Bạch tự bịa ra, lập tức thêm dầu vào lửa: “Phải đấy, màu nâu đỏ cực kỳ tôn khí chất, bạn trai cậu ấy nhuộm lên trông đẹp trai lắm!”
Lục Cẩm Diên cười lạnh một tiếng: “Thế cơ à?”
Rõ ràng trông cứ như mấy gã trẻ trâu phá cách.
“Đương nhiên rồi, cậu tưởng danh hiệu nam thần trường cấp 3 là tự nhiên mà có à?” Tề Đông Đông lại một lần nữa thử chọc vào nỗi đau của anh, “Dù đeo chiếc đồng hồ xấu xí do cậu chọn thì cũng chẳng tổn hại gì đến vẻ đẹp trai của cậu ấy đâu.”
Lục Cẩm Diên: “…”
Im lặng vài giây, anh lại mở lời hỏi: “Bạn trai của Tiểu Bạch đối xử với cậu ấy tốt chứ?”
“Cái này còn phải hỏi à?” Tề Đông Đông trả lời không cần suy nghĩ: “Theo như tôi tận mắt chứng kiến nhé, cậu ấy đối với Tiểu Bạch là nghe lời răm rắp, việc gì cũng coi Tiểu Bạch là số một, cưng chiều hết mực luôn!”
Tay Lục Cẩm Diên đặt trên đầu gối siết lại thành nắm đấm, nỗ lực kìm chế khao khát muốn thốt lời phản bác.
“Chiều cao ngoại hình mười phân vẹn mười, cơ bụng tám múi, eo thon chắc khỏe, lại còn là bạn trai chuẩn mực nhị thập tứ hiếu, chỉ có người đàn ông như vậy mới tạm coi là xứng đôi với Tiểu Bạch nhà chúng tôi thôi.” Tề Đông Đông kết luận đầy ẩn ý, “Những người khác ấy mà, Tiểu Bạch thèm vào nhìn lấy một cái, mong họ đừng tự đa tình.”
Nắm đấm càng siết chặt hơn, Lục Cẩm Diên gượng ép nặn ra một nụ cười: “Hắn ta tốt nhất là như vậy—”
Tề Đông Đông không nhịn được rụt cổ lại, trong lòng thầm lo lắng.
Biểu cảm này của nam thần trông cứ như sắp đứng dậy đấm mình đến nơi rồi?
Nhưng cũng may Khương Duật Bạch đã quay lại, hỏi: “Các cậu không đi gọi món à?”
“Đi chứ, đương nhiên là phải đi rồi.” Lục Cẩm Diên thay đổi sắc mặt trong một giây, giọng điệu dịu dàng như nước, “Cậu gọi món gì thế, để tôi tham khảo chút?”
Tề Đông Đông: “?”
Khương Duật Bạch ngồi xuống, nói khẽ: “Đông Đông, cậu không nói gì linh tinh với Lục Cẩm Diên đấy chứ?”
“Không có, không có, tao đã rất khiêm tốn rồi.” Tề Đông Đông xua xua tay, trong lòng vẫn còn thành kiến, “Tao chỉ muốn cho hắn biết, ban đầu hắn tránh mày như tránh tà là một sai lầm nực cười đến mức nào thôi.”
Khương Duật Bạch do dự một chút: “Giờ hắn đối xử với tao rất tốt, Đông Đông, mày đừng cứ ghi nhớ chuyện cũ mãi thế.”
Tề Đông Đông cười khẩy: “Chẳng qua là vì biết mày có bạn trai rồi, sẽ không tơ tưởng đến hắn nữa thôi.”
“Cũng đúng.” Khương Duật Bạch gật đầu, “Hèn gì hắn còn muốn gặp bạn trai tôi nữa.”
Nhận được một số thông tin từ Tề Đông Đông, sau khi kết thúc buổi tập, Lục Cẩm Diên quay về ký túc xá, ngay lập tức chuyển sang tài khoản phụ đăng nhập vào WeChat.
. : [Tôi đã nghe ngóng rồi, tên tra nam đó rất giỏi ngụy trang, ngay cả người bên cạnh người tôi thích cũng bị hắn lừa rồi.]
Tiểu gaygay không phải Tiểu guyguy: [Phi! Quả nhiên bản lĩnh lớn nhất của tra nam chính là giả vờ làm người đàn ông tốt!]
. : [Tôi đã suy nghĩ kỹ rồi, vẫn không thể manh động được.]
. : [Tôi sẽ từ từ vạch trần bộ mặt thật của tên tra nam đó, cho cậu ấy thời gian đệm để chuẩn bị tâm lý, như thế khi biết sự thật cậu ấy sẽ không quá đau lòng.]
Tiểu gaygay không phải Tiểu guyguy: [Luộc ếch bằng nước ấm à?]
Tiểu gaygay không phải Tiểu guyguy: [Hay lắm, hay lắm! Xem ra cậu cũng không phải là loại gỗ mục không thể điêu khắc nhỉ!]
. : [?]
Tiểu gaygay không phải Tiểu guyguy: [Lão đại Dấu Chấm ơi, cậu có biết cách nhanh nhất để một người thoát khỏi tổn thương tình cảm là gì không?]
. : [Nói nhanh.]
Tiểu gaygay không phải Tiểu guyguy: [Yêu một người khác.]
Nhìn dòng chữ hiện ra trên màn hình, cả người Lục Cẩm Diên bỗng chốc rơi vào trạng thái tĩnh lặng.
Tiểu gaygay không phải Tiểu guyguy: [Nếu cậu có tự tin sẽ yêu thương cậu ấy thật tốt thì hãy tìm mọi cách để cậu ấy cũng yêu cậu đi.]
Lục Cẩm Diên nuốt nước miếng một cái thật mạnh, úp ngược điện thoại xuống mặt bàn.
Anh vốn đã chuẩn bị tâm lý chôn giấu tình cảm sâu trong lòng, dù chỉ có thể mãi mãi ở bên cạnh Khương Duật Bạch với tư cách bạn bè.
Nhưng vì anh đã nhìn thấu bộ mặt thật của tên tra nam, vậy tại sao anh không thể giành lại Tiểu Bạch từ tay hắn chứ?
Chỉ cần Tiểu Bạch yêu anh, sau này cậu ấy sẽ không vì sự phản bội của tên tra nam mà đau đớn muốn chết nữa.
Khoảnh khắc thông suốt này, anh cảm thấy máu huyết trong tứ chi lục phủ ngũ tạng khắp toàn thân đều sôi trào đầy phấn khích.
Thậm chí còn kích động đến mức muốn xuống lầu chạy vài vòng.
Sau vài lần hít thở sâu, Lục Cẩm Diên dần bình tĩnh lại.
Anh vào phòng tắm tắm nước ấm, thay quần áo sạch sẽ, sau đó đạp xe đến phòng tranh.
Đến trước cửa phòng tranh, Lục Cẩm Diên soi vào tấm kính phản quang bên cạnh để chỉnh lại kiểu tóc, bấy giờ mới gõ khẽ vào cửa.
“Vào đi.” Bên trong truyền ra một giọng nói trong trẻo mát lạnh.
Lỗ chân lông toàn thân Lục Cẩm Diên như được giãn nở, khóe môi vô thức nở nụ cười, đẩy cửa bước vào: “Tiểu Bạch, tôi đến rồi.”
Khương Duật Bạch ngoảnh lại nhìn anh, đáp lại bằng một nụ cười nhẹ.
Lục Cẩm Diên lập tức mở cờ trong bụng, bước chân cũng trở nên nhẹ bẫng: “Cậu đang vẽ gì thế?”
“Vẽ trăng.” Khương Duật Bạch khẽ đáp.
Ánh mắt Lục Cẩm Diên chuyển sang khung vẽ, không kìm được bước tới gần hai bước.
Khác với bức “Trăng đêm trên biển” lần trước chỉ thấy trăng mà không thấy ánh sáng, hôm nay Khương Duật Bạch vẽ một đêm trăng bình thường, trăng sáng treo cao, ánh trăng dịu dàng phủ lên cành cây, một con đường mòn u tĩnh kéo dài về phương xa.
Lục Cẩm Diên cảm thấy một cách kỳ lạ rằng vầng trăng tròn này rất giống vầng trăng họ đã thấy đêm qua.
Anh cụp mắt, thật tâm khen ngợi: “Rất đẹp.”
Tâm trạng hôm nay của Tiểu Bạch chắc hẳn là bình thản, thậm chí có chút vui vẻ.
Nói cũng lạ, mặc dù anh hoàn toàn không hiểu về hội họa, nhưng lần nào cũng có thể đọc hiểu được cảm xúc của Khương Duật Bạch qua tranh của cậu.
Cứ như ngày đầu tiên họ gặp mặt, anh nhặt bức tranh bị thất lạc trên sân tập, chỉ nhìn một cái đã cảm nhận được một sự cô độc lặng lẽ.
“Cảm ơn.” Khương Duật Bạch dặm thêm vài nét cuối cùng lên bức tranh, “Hôm nay đến đây thôi.”
“Tôi dọn dẹp cùng cậu.” Lục Cẩm Diên chủ động ngồi xổm xuống.
Khương Duật Bạch nhắc nhở: “Để tôi tự làm đi, kẻo bẩn quần áo cậu.”
“Quần áo mặc ra ngoài chẳng phải để làm bẩn sao?” Lục Cẩm Diên cười lên, “Nếu không chẳng lẽ khỏi cần giặt luôn?”
Khương Duật Bạch nghiêng đầu, bị lý lẽ cùn của anh thuyết phục: “Được rồi.”
Lục Cẩm Diên vừa rửa cọ vẽ vừa ấp ủ câu hỏi trong lòng.
Vấn đề đầu tiên anh cần làm rõ là rốt cuộc Tiểu Bạch thích tên tra nam kia ở điểm nào?
Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng.
“Tiểu Bạch, tôi có một thắc mắc nhỏ.” Hồi lâu sau, cuối cùng anh cũng lấy hết can đảm mở lời hỏi.
“Ừm?” Khương Duật Bạch đáp, “Thắc mắc gì thế?”
Lục Cẩm Diên nhắm mắt, hạ quyết tâm: “Cậu và bạn trai cậu làm thế nào mà ở bên nhau thế?”
Bàn tay đang thu dọn họa cụ khựng lại, Khương Duật Bạch nhìn nghiêng qua anh: “Sao đột nhiên lại tò mò chuyện này?”
Lục Cẩm Diên cố tỏ ra bình tĩnh: “Chẳng phải tôi độc thân từ trong trứng à? Khó tránh khỏi tò mò về kinh nghiệm yêu đương của người khác.”
Khương Duật Bạch: “…”
Với tư cách là người cũng chẳng có kinh nghiệm yêu đương gì, cậu chỉ có thể trả lời ngắn gọn: “Cậu ấy theo đuổi tôi, rồi chúng tôi ở bên nhau.”
“Hắn theo đuổi cậu là cậu đồng ý luôn?” Lục Cẩm Diên kích động đứng phắt dậy, suýt chút nữa làm nước văng tung tóe đầy đất.
“Cũng không hẳn…” Ánh mắt Khương Duật Bạch né tránh, “Tôi cũng khá thích cậu ấy, nên mới đồng ý.”
Chỉ một câu ngắn ngủi đã khiến Lục Cẩm Diên đờ người ra như một bức tượng đá cẩm thạch.
Mấy giây sau, anh cười gượng hỏi tiếp: “Vậy rốt cuộc cậu thích hắn ở điểm nào?”
Câu hỏi do chính mình đặt ra, dù lòng dạ có chua xót đến mức co thắt thì cũng chỉ có thể tiếp tục hỏi cho bằng được.
Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng…
Câu hỏi này trực tiếp khiến Khương Duật Bạch đứng hình.
Sau một hồi im lặng kéo dài, cậu đành cắn răng bịa ra: “Đẹp trai, dáng chuẩn, có năng khiếu thể thao—”
Lục Cẩm Diên thốt ra luôn: “Chẳng lẽ tôi không đẹp trai, dáng không chuẩn ư?”
Khương Duật Bạch: “Cái gì?”
Lục Cẩm Diên tiếp tục đầy lý lẽ: “Tôi chơi bóng rổ cũng giỏi, lại còn cao hơn hắn 2cm nữa.”
Khương Duật Bạch nhíu mày khó hiểu: “Vậy thì sao?”
“Vậy nên tôi có thể—” Lục Cẩm Diên đột nhiên im bặt, cố ép tham vọng suýt chút nữa bị bại lộ ngược trở lại vào bụng, “Vậy nên, hắn chắc hẳn phải có ưu điểm nào khác thu hút cậu chứ?”
Vào thời khắc mấu chốt, Khương Duật Bạch nảy ra ý hay, nhớ lại bộ phim tình cảm lần trước xem cùng Đông Đông ở rạp.
Cậu mượn luôn một lời thoại trong đó, nghiêm túc trả lời: “Vì tôi thích cậu ấy, nên trong mắt tôi, mọi thứ thuộc về cậu ấy đều thu hút tôi.”
Lời vừa dứt, Lục Cẩm Diên suýt nữa thì không thở nổi.
Hết chương 31
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.