Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa hửng lên, Khương Duật Bạch đã mở mắt.
Cậu vốn dĩ ngủ rất nông, nên đêm qua ngay khi các bạn cùng phòng trở về, cậu đã bị đánh thức, nhưng lại cố tình giả vờ như đang ngủ say.
Cậu biết rõ Lục Cẩm Diên đã ra ban công đứng bao lâu, và cậu cũng đã thẫn thờ trong bóng tối bấy nhiêu lâu.
Nhân lúc các bạn cùng phòng còn đang chìm trong giấc ngủ, Khương Duật Bạch lặng lẽ trèo xuống giường, thậm chí không dám liếc nhìn xuống giường dưới lấy một cái, nhanh chóng vệ sinh cá nhân rồi rời khỏi ký túc xá.
Buổi sáng lại là tiết của Giáo sư Bùi, ông bắt đầu bằng việc nhận xét bài tập về nhà lần trước, sau đó theo lệ thường, ông lấy tác phẩm của Khương Duật Bạch làm mẫu để giảng giải cho các sinh viên khác về những điểm mấu chốt khi lên màu.
Tuy nhiên, trong suốt tiết học này, chính Khương Duật Bạch lại hoàn toàn không tập trung.
Giáo sư Bùi đi tới sau lưng cậu, không khỏi nhíu mày: “Khương Duật Bạch, có phải em nghe không rõ yêu cầu của tác phẩm không?”
Khương Duật Bạch dời tầm mắt khỏi tờ giấy vẽ, khẽ đáp: “Em nghe rõ ạ.”
Giáo sư Bùi chỉ vào bức tranh của cậu: “Tôi yêu cầu các em sáng tạo ra hình ảnh ‘Thiếu nữ trong kỳ rực rỡ tình yêu’, chứ không phải bảo em vẽ một ‘Góa phụ vừa mất chồng’.”
“Ha ha ha ha ha ha!” Trong phòng vẽ bỗng chốc rộ lên một tràng cười nhạo.
Giáo sư Bùi xưa nay nổi tiếng độc miệng, sinh viên của ông lúc nào cũng phải chuẩn bị sẵn tinh thần để đón nhận những lời mỉa mai. Nhưng ai cũng biết Khương Duật Bạch là học trò cưng của ông, hiếm khi thấy Giáo sư khẩu xà với cậu như vậy.
“Cười cái gì mà cười? Để tôi xem các cậu vẽ có ra hồn không?” Ánh mắt Giáo sư Bùi quét qua, sải bước tới chỗ nam sinh đang cười to nhất, giật lấy cây cọ trên tay hắn: “Lại đây, nhìn cho kỹ!”
Nói xong, ông dùng cây cọ dính màu đỏ đâm thẳng vào hũ màu trắng, miệng mắng: “Vẽ cái thứ quái quỷ gì thế này?”
Nam sinh kia trơ mắt nhìn hũ màu trắng mới toanh vừa mở nắp bị vấy bẩn, lòng đau như cắt nhưng chỉ đành ngậm ngùi lui sang một bên, quan sát Giáo sư Bùi sửa màu cho mình.
Các sinh viên khác thấy vậy lập tức nén cười, sợ cười to quá sẽ rước họa vào hũ màu của chính mình. Website TruyenLau.com
Cùng lúc đó, Khương Duật Bạch nhìn lại bức tranh của mình, suy nghĩ vài giây rồi trực tiếp xé lớp băng keo, thay một tờ giấy mới.
“Khương Thần, cậu định vẽ lại từ đầu à?” Nữ sinh ngồi bên cạnh nhỏ giọng hỏi, “Nhưng sắp hết giờ rồi, có kịp không?”
Khương Duật Bạch gật đầu: “Kịp.”
TruyenLau.com
Mười một giờ hai mươi phút, Khương Duật Bạch dừng bút. Một thiếu nữ mặc váy trắng đứng giữa cánh đồng hoa hiện ra trên giấy, một tay cô đặt lên vành mũ hướng dương, bàn tay thon thả còn lại như một chú bướm linh hoạt, nhẹ nhàng đung đưa theo làn gió.
“Oa…” Đám bạn xung quanh nhìn đến ngây người, “Khương Thần, hóa ra cậu cũng rất thạo phong cách thanh thuần thế này cơ à!”
Khương Duật Bạch không nói gì, ánh mắt định hình trên vành mũ hướng dương của thiếu nữ.
“Khôn lỏi.” Giáo sư Bùi đi tới liếc nhìn một cái, tuy lời nói vẫn không mấy lọt tai nhưng giọng điệu đã dịu đi nhiều, “Trông cũng ra dáng hơn bức trước, nhưng hoàn toàn không đạt yêu cầu về tạo hình.”
TruyenLau
Khương Duật Bạch cụp mi, đáp một tiếng.
Tiếng chuông tan học vang lên, sinh viên lần lượt rời khỏi phòng vẽ. Giáo sư Bùi gọi cậu lại trước mặt mình, hỏi: “Có chuyện gì vậy, hay là gặp khó khăn gì trong cuộc sống?”
Khương Duật Bạch lắc đầu: “Không có ạ.”
“Em không cần giấu tôi. Em là đứa học trò làm việc theo cảm xúc nhất mà tôi từng thấy, những bức tranh của em phản ánh rất trung thực trạng thái tâm lý hiện tại của em.” Giáo sư Bùi chỉ thẳng ra vấn đề, “Bức họa thứ hai, em cố tình dùng kỹ xảo để vẽ, nhưng cách xử lý màu sắc của cả bức tranh đã bán đứng em rồi.”
Khương Duật Bạch nhìn xuống sàn, im lặng không nói.
“Tiểu Khương à, không phải ai cũng có thiên phú hội họa như em, hãy trân trọng nó.” Giáo sư Bùi thở dài, giọng nói trở nên ôn hòa hơn, “Bất luận cuộc sống gặp vấn đề gì, em đều có thể tìm đến thầy, thầy nhất định sẽ cố gắng hết sức giúp em.”
Lúc này, Khương Duật Bạch mới ngước mắt lên, chân thành cảm ơn: “Cảm ơn Giáo sư, em nhớ rồi ạ.”
Giáo sư Bùi gật đầu: “Được rồi, đi ăn cơm đi.”
Khương Duật Bạch dọn dẹp dụng cụ, một mình rời khỏi phòng vẽ.
Cậu về ký túc xá như thường lệ, trong phòng không một bóng người, sau đó cậu lại đến nhà ăn số 2 ăn trưa.
Đúng như dự đoán, Lục Cẩm Diên hôm nay không xuất hiện. Cậu vẫn ngồi ở vị trí cạnh cửa sổ đó, chỉ có điều lần này phía đối diện trống không.
Khương Duật Bạch lẳng lặng ăn xong bữa cơm, đeo balo đi về phía cổng trường.
Giữa trưa, khi mặt trời gay gắt nhất, trong sân trường gần như không có người qua lại. Thỉnh thoảng có vài sinh viên xuất hiện cũng đều đội mũ hoặc che ô.
Chỉ có Khương Duật Bạch một mình đón nắng gắt, ra khỏi cổng trường rồi rẽ vào một con hẻm nhỏ.
Xuyên qua con hẻm đó là một con phố khác. Con phố này có rất nhiều cửa hàng nhỏ: làm tóc, làm móng, tiệm phụ kiện, trà sữa…
Khương Duật Bạch dừng lại trước một tiệm xăm mang tên “Trác Ngọc”, đẩy cửa bước vào.
Tiếng chuông gió treo ở cửa kêu “đinh đang” báo hiệu có khách. Cô gái trông tiệm ở quầy lễ tân ngẩng đầu lên, giọng uể oải: “Chào mừng quý khách đến với tiệm xăm Trác Ngọc ạ~”
“Là anh đây.” Khương Duật Bạch đặt balo lên quầy.
“A~ là anh Duật Bạch ạ!” Tiểu Thanh mắt sáng như sao, lập tức biến thành một robot nhỏ đầy năng lượng, chạy ra khỏi quầy, “Sao hôm nay anh đến sớm thế ạ?”
“Chiều nay anh không có tiết, cũng không muốn ở lại phòng vẽ.” Khương Duật Bạch giải thích đơn giản rồi hỏi, “Anh trai em đâu?”
“Anh ấy đang ở phòng khách, vừa có khách đến ạ.” Tiểu Thanh lon ton chạy theo sau cậu.
Khương Duật Bạch đi về phía phòng khách, gõ cửa, nghe thấy bên trong nói “vào đi” mới đẩy cửa bước vào.
“Tiểu Bạch, cậu đến đúng lúc lắm.” Lê Tư đang ngậm một điếu thuốc chưa châm, hất cằm về phía cậu, “Giúp khách chọn mẫu trước đi, tôi ra ngoài làm điếu thuốc đã.”
Khương Duật Bạch gật đầu: “Vâng.”
Lê Tư là chủ tiệm xăm này, gương mặt cương nghị, thân hình vạm vỡ, tóc cắt cua sát da đầu. Cánh tay và chân lộ ra ngoài đều kín hình xăm, cả những chỗ không lộ ra chắc cũng vậy, trông anh ta như có thể một đấm hạ gục mười tên say rượu.
Nhân viên trong tiệm không nhiều, ngoài ông chủ và em gái còn có một thợ xăm toàn thời gian, một thực tập sinh chạy vặt, cộng thêm Khương Duật Bạch làm thợ xăm bán thời gian.
“Chào, chào, chào cậu!” Cô gái ngồi trên sofa vừa nhìn thấy Khương Duật Bạch là mắt dán chặt luôn, nói chuyện cũng lắp bắp.
“Chào bạn.” Khương Duật Bạch ngồi xuống đối diện cô, đi thẳng vào vấn đề, “Bạn muốn xăm ở vị trí nào?”
“À… muốn xăm ở trước ngực…” Mặt cô gái đỏ bừng, giọng nhỏ rí.
Khương Duật Bạch thần sắc vẫn tự nhiên: “Bạn có ý tưởng gì về kiểu họa tiết chưa?”
“Ừm… ý mình là xăm một chữ cái kết hợp với họa tiết hoa.” Thấy thái độ của cậu rất tự nhiên, cô gái cũng thoải mái hơn, “Nhưng mấy mẫu có sẵn ở đây mình đều không ưng lắm.”
“Không sao, thợ xăm có thể thiết kế mẫu riêng cho bạn.” Khương Duật Bạch nhìn cô, “Bạn định xăm tên bạn trai à?”
Mặt cô gái lại đỏ lên, nhưng vẫn gật đầu: “Đúng vậy, mình muốn xăm chữ cái đầu trong tên anh ấy.”
Khương Duật Bạch nhắc nhở: “Nếu định xăm tên người yêu lên người, tôi khuyên bạn nên cân nhắc kỹ lại một chút.”
“Hả?” Cô gái ngẩn ngơ, “Tại sao?”
Lúc này Lê Tư hút thuốc xong quay lại: “Nói đến đâu rồi?”
Khương Duật Bạch quay mặt đi: “Đang nói đến đoạn em không khuyến khích khách xăm tên người yêu lên người.”
Lê Tư cười một tiếng, giọng trầm đục: “Cậu đấy, lại muốn đuổi khách của tôi đi rồi.”
“Có thể xăm họa tiết khác.” Khương Duật Bạch lại nhìn cô gái, “Xóa xăm rất rắc rối, cá nhân tôi khuyên bạn nên xăm một hình nào đó mà bản thân sẽ không hối hận.”
Cô gái quả nhiên bắt đầu do dự, hỏi mấy câu mà khách xăm hay hỏi nhất: “Xóa xăm có đau không? Có xóa sạch hoàn toàn được không? Có để lại sẹo không?”
“Mấy câu này để tôi trả lời cho.” Lê Tư ngồi lại ghế sofa, “Tiểu Bạch, vị khách lần trước hẹn chiều nay đến dặm lại màu, cậu đi chuẩn bị trước đi.”
Khương Duật Bạch không nghi ngờ gì, đẩy cửa đi ra. Không biết hai người họ nói gì trong phòng, trước khi đi, cô gái đặc biệt tìm Khương Duật Bạch để chân thành cảm ơn: “Cảm ơn cậu vừa rồi đã nhắc nhở mình.”
Khương Duật Bạch tháo găng tay, giọng nhàn nhạt hỏi: “Vẫn quyết định xăm chứ?”
“Ừm.” Cô gái kiên định gật đầu, “Nhưng anh chủ Lê có cho mình xem phong cách mẫu thiết kế trước đây của cậu, mình rất thích, có thể nhờ cậu thiết kế cho mình không?”
Khương Duật Bạch nhướng mày, chạm mắt với Lê Tư.
“Biết sao được, ông chủ đây tay nghề không bằng người ta.” Lê Tư cười một cách phong trần, “Cậu nhận đi, con gái yêu cái đẹp, thích mấy hình vẽ lung linh mà.”
Cô gái ngượng ngùng mỉm cười, lấy điện thoại trong túi ra: “Vậy… cho mình xin WeChat nhé?”
Khương Duật Bạch lấy điện thoại ra, định chuyển sang tài khoản công việc thì vô tình thấy Lục Cẩm Diên gửi cho mình vài tin nhắn.
Đầu ngón tay đang lướt khẽ khựng lại, rồi nhanh chóng ra vẻ như không có chuyện gì tiếp tục thao tác, thêm liên lạc với khách hàng.
Sau đó cho đến tận tối, Khương Duật Bạch không hề chạm vào điện thoại nữa.
Đến khi cậu đeo balo về tới ký túc xá, trời đã tối mịt.
Đứng trước cửa phòng 611, nghe thấy tiếng đùa giỡn quen thuộc bên trong, cậu phải chuẩn bị tâm lý một hồi mới gõ cửa.
Chưa kịp gõ nhịp thứ hai, cửa đã mở ra, lộ ra một gương mặt điển trai, đường nét lập thể.
“Về rồi à?” Vài giây sau, Lục Cẩm Diên lùi lại một bước, “Hôm nay hơi muộn đấy.”
Đây là lần đầu tiên Khương Duật Bạch đối mặt trực tiếp với Lục Cẩm Diên kể từ chuyện hôm qua, nhưng cảm xúc của đối phương được thu liễm rất tốt, gần như không thấy điều gì khác lạ.
“Ừm, có việc.” Khương Duật Bạch kiệm lời như vàng, lúc đi lướt qua anh để vào phòng, vai vô tình chạm vào đối phương một cái.
Lục Cẩm Diên như bị điện giật, nhanh chóng né sang một bên. Khương Duật Bạch thấy hành động đó, lòng khẽ chùng xuống.
“Tiểu Bạch về rồi đấy à!” Thẩm Chiếu và Chu Phong đang leo rank, tranh thủ chào cậu một câu rồi lại quay phắt lại trò chơi, “Giết giết giết!”
Khương Duật Bạch ngồi xuống ghế, lấy đồ từ balo ra, lúc này mới rút điện thoại trong túi quần.
“Trưa nay tôi có việc, không kịp ra nhà ăn số 2.” Lục Cẩm Diên tựa người cạnh mép bàn, “Tôi có nhắn tin cho cậu đấy.”
Khương Duật Bạch lạnh nhạt đáp một câu: “Ừm.”
Chỉ số EQ của cậu tuy thấp, nhưng nghĩ một chút cũng hiểu ra, Lục Cẩm Diên muốn giữ khoảng cách với mình, nhưng vì tính cách bản thân nên không muốn làm cậu quá khó xử, mới dùng cách uyển chuyển này để từ chối ăn cơm chung.
Lục Cẩm Diên nhìn góc mặt xinh đẹp mà lạnh lùng của đối phương, bờ môi mỏng mấp máy, cuối cùng chỉ vươn tay mở tủ lấy khăn tắm và quần đùi: “Tôi đi tắm trước đây.”
Anh bước vào phòng tắm, vừa định bật vòi sen thì đột nhiên nhớ ra điều gì đó, lại mở cửa đi ra.
Đinh Hồng Vũ đang nằm trên giường nấu cháo điện thoại với bạn gái, thuận miệng hỏi một câu: “Anh Lục, tắm gì mà nhanh thế?”
“Chưa tắm.” Lục Cẩm Diên đi tới tủ lấy một chiếc áo phông trắng, lúc này mới thực sự đi tắm.
Khoảng hai mươi phút sau, cửa phòng tắm lại mở, một luồng hơi nước ấm áp ùa ra.
“Tôi tắm xong rồi, ai đi tắm?” Lục Cẩm Diên vừa lau tóc ướt vừa bước ra ngoài.
“Tao!” Thẩm Chiếu vừa xong một ván, nghe vậy liền quay mặt lại, “Uầy! Anh Lục mới tắm xong mà mặc nhiều thế không nóng à?”
Lục Cẩm Diên vô thức liếc nhìn Khương Duật Bạch, thấy cậu không có phản ứng gì, giọng trấn tĩnh đáp: “Không nóng, đang bật điều hòa cơ mà?”
“Thế cũng không được, cứ cởi trần ra cho nó sướng.” Thẩm Chiếu vừa nói vừa định nhấc tay cởi áo, nhưng bị một bàn tay to lớn ấn chặt lại.
“Văn minh chút đi, mất mỹ quan phòng.” Lục Cẩm Diên nói đùa, “Có nóng lắm đâu? Mày xem lão đại vẫn mặc quần áo chỉnh tề đấy thôi?”
Chu Phong cười theo: “Tao mà ở nhà cởi trần là bị mẹ giã cho một trận đấy.”
Thẩm Chiếu không cho là vậy: “Đó là vì dì là phụ nữ, phòng mình toàn đàn ông con trai với nhau, cởi trần thì sợ gì?”
Nghe vậy, động tác trên tay Khương Duật Bạch khựng lại, ngòi bút cảm ứng chấm lên iPad tạo thành một vết mực nhỏ.
Lục Cẩm Diên cũng đột nhiên nhận ra có gì đó không ổn, đẩy Thẩm Chiếu một cái: “Thôi đi, cút đi tắm đi.”
Nếu là thường ngày, anh nhất định sẽ sấn tới xem Khương Duật Bạch đang vẽ gì, nhưng tối nay sau khi lau khô tóc, anh nhanh chóng leo lên giường nằm.
Bề ngoài trông như đang nghịch điện thoại, nhưng thực tế ánh mắt thỉnh thoảng lại lén nhìn bóng lưng thanh mảnh kia, trong lòng thầm bực bội không biết có phải mình làm hơi lộ liễu quá rồi không?
Đợi đến khi tất cả mọi người tắm xong đã lên giường, Khương Duật Bạch mới cắm sạc iPad, đứng dậy đi tắm.
Cậu tắm rất nhanh, mái tóc ướt sũng cũng không lau khô, xỏ dép lê định trèo lên thang.
“Khương Tiểu Bạch.” Lục Cẩm Diên gọi theo thói quen, “Lau khô tóc rồi hãy ngủ.”
Khương Duật Bạch quay mặt nhìn đối phương, đồng tử trong veo phản chiếu bóng hình cao ráo.
Cậu đứng bên giường, vẫn mặc chiếc áo phông trắng đó, cái quần ngủ dài đến đầu gối rộng thùng thình, lộ ra đoạn xương quai xanh thẳng tắp, phía bên trái có một nốt ruồi đỏ nhỏ xíu thoắt ẩn thoắt hiện, đầy vẻ gợi mở.
Lục Cẩm Diên không chịu nổi ánh mắt này, nhìn chằm chằm vào lọn tóc còn ướt: “Tóc ướt đi ngủ dễ bị đau nửa đầu lắm đấy.”
Thị lực của anh rất tốt, có thể thấy những giọt nước từ đuôi tóc trượt dọc theo đường cổ thon dài, chui vào cổ áo rộng rồi biến mất, chỉ để lại vài vệt nước rõ ràng trên làn da trắng như ngọc.
Lục Cẩm Diên đột nhiên cảm thấy khô họng, lập tức dời mắt sang chai nước khoáng trên bàn, định lấy uống một ngụm.
Khương Duật Bạch chú ý tới tầm mắt của anh, do dự một chút, quay người cầm chai nước đưa cho anh. Dù hiện giờ quan hệ hai người đang căng thẳng, nhưng không thể phủ nhận thời gian qua Lục Cẩm Diên đã làm cho cậu rất nhiều việc.
“Cảm ơn.” Lục Cẩm Diên có chút thụ sủng nhược kinh, giơ tay đón lấy chai nước, kết quả ngón tay vô tình chạm vào đầu ngón tay lạnh lẽo của cậu.
Một luồng điện kỳ lạ nổ bùng từ điểm chạm, làm tay anh tê rần, anh vung tay ra theo phản xạ tự nhiên.
Bàn tay cầm chai nước của Khương Duật Bạch siết chặt, giây tiếp theo, cậu không khách sáo ném thẳng chai nước vào người anh, rồi không nói lời nào trèo tuốt lên giường của mình.
“Tiểu Bạch.” Lục Cẩm Diên nhặt chai nước lên, bướng bỉnh gõ gõ vào dát giường, “Lau khô tóc rồi hãy ngủ.”
Hồi lâu sau, từ giường trên truyền xuống một câu: “Liên quan gì đến cậu?”
Anh định khuyên tiếp thì Chu Phong nằm giường trên gần cửa lên tiếng: “Không ai dậy nữa thì tao tắt đèn nhé.”
Thẩm Chiếu phụ họa: “Tắt đi tắt đi!”
Một tiếng “cạch”, ký túc xá rơi vào bóng tối.
Khương Duật Bạch nằm ngửa trên giường thẫn thờ một lát, sờ đến điện thoại, chuyển sang WeChat thường dùng. Tin nhắn trưa nay Lục Cẩm Diên gửi cậu vẫn chưa xem, giờ cũng chẳng muốn xem, cậu bấm thẳng vào khung chat với Tề Đông Đông.
Khương Duật Bạch: [Đông Đông, Lục Cẩm Diên biết tao là gay rồi.]
Tề Đông Đông: [???]
Tề Đông Đông: [Biết lúc nào? Chuyện là thế nào? Hắn không làm gì mày chứ?]
Khương Duật Bạch: [Lúc tao đang xem phim trong phòng, hắn đột ngột về lấy đồ nên bị bắt gặp.]
Tề Đông Đông: [Xem phim? Mày xem kiểu gì?]
Khương Duật Bạch: [Xem bằng máy tính.]
Tề Đông Đông: [What???]
Tề Đông Đông: [Bảo bối ơi, mấy cái loại phim này mày không chui vào chăn, cắm tai nghe rồi dùng điện thoại lén lút xem được à?]
Khương Duật Bạch: [Tóm lại là hắn biết rồi.]
Tề Đông Đông: [Thế giờ hắn phản ứng thế nào?]
Khương Duật Bạch suy nghĩ một chút, gõ từng chữ: [Tránh tao như tránh tà.]
Không ăn cơm cùng, vô tình chạm phải là né ngay lập tức, tắm xong mặc đồ kín mít, thậm chí còn bắt những người khác cũng phải mặc áo vào.
Tề Đông Đông: [Cái gì? Dựa vào đâu chứ?]
Tề Đông Đông: [Dù mình là gay thì cũng là gay có lòng tự trọng, đâu phải thấy ai cũng nhào vô đâu?]
Khương Duật Bạch: [Tao nói rồi, hắn không tin.]
Tề Đông Đông lập tức quên luôn đối phương là nam thần của mình, qua màn hình cũng cảm nhận được sự phẫn nộ: [Cái loại người gì thế! Dám chê bảo bối nhà tao à? Hắn tưởng mình là ai chứ?!!]
Khương Duật Bạch nhìn ra ban công với ánh mắt u buồn, rồi gõ tiếp: [Tao muốn đổi ký túc xá.]
Tề Đông Đông: [Đổi! Nhất định phải đổi! Tao ủng hộ mày!]
Tề Đông Đông: [Tối mai đi ăn cơm đi, lúc đó gặp mặt rồi nói kỹ hơn!]
Khương Duật Bạch: [Ok.]
Cậu định tắt máy đi ngủ thì WeChat lại hiện lên một tin nhắn.
Lục Cẩm Diên: [Ngủ chưa?]
Khương Duật Bạch không thèm để ý, tin nhắn khác lại tới ngay.
Lục Cẩm Diên: [Tôi thấy ánh sáng màn hình điện thoại của cậu rồi.]
Khương Duật Bạch: […]
Lục Cẩm Diên: [Về chuyện cậu là… cái đó, tôi đã suy nghĩ kỹ rồi.]
Khương Duật Bạch: [Cái đó là cái gì? Gọi là gay hay đồng tính đều được.]
Sau đó, khung chat cứ hiện dòng chữ: “Đối phương đang nhập…”.
Khương Duật Bạch kiên nhẫn đợi, kết quả dòng chữ đó biến mất mà tin nhắn mới vẫn chưa thấy đâu.
Cậu hít một hơi, gõ: [Ra ban công đợi tôi.]
Một lát sau, giường dưới vang lên tiếng sột soạt, một bóng người cao lớn mò mẫm đi ra ban công.
Khương Duật Bạch cẩn thận trèo xuống thang, bám theo ra ban công rồi xoay người khép chặt cửa lại.
Đêm khuya thanh vắng, xung quanh chỉ còn tiếng côn trùng kêu và tiếng ếch nhái. Cậu ngước mặt lên nhìn Lục Cẩm Diên đang tựa người vào lan can, giọng rất thấp: “Tôi đã nói rồi, tôi không phải hạng người tùy tiện.”
“Hả?” Lục Cẩm Diên ngẩn ngơ, quay mặt nhìn lại cậu, “Tôi đâu có nói cậu là…”
“Vậy ý cậu là gì?” Giọng Khương Duật Bạch lộ ra sự sắc sảo chưa từng có, “Tại sao tối nay cậu lại mặc áo ra ngoài?”
Lục Cẩm Diên không khỏi đứng thẳng người, ngượng ngùng giải thích: “Tôi sợ cậu không thoải mái…”
“Người không thoải mái là cậu mới đúng.” Khương Duật Bạch chằm chằm nhìn anh, giọng điệu như đang lên án, “Cậu thậm chí còn bắt những người khác cũng phải mặc quần áo vào.”
Cậu là người đồng tính, nhưng cậu không phải kẻ biến thái. Nói theo cách của Tề Đông Đông, cậu chưa vã tới mức đó.
“Không phải… thật sự không phải!” Lục Cẩm Diên cuống quá nói hơi to, bỗng dưng có cảm giác bất lực vì không biết giải thích sao cho thấu.
Khương Duật Bạch mím chặt môi, chờ đợi lời tiếp theo của anh.
“Tôi chỉ là… nhận ra bình thường ở trong phòng, cậu lúc nào cũng mặc đồ rất chỉnh tề.” Đại não hoạt động trở lại, Lục Cẩm Diên tìm được một từ thích hợp nhất, “Tôi sợ mạo phạm đến cậu.”
Mạo phạm?
Khương Duật Bạch nhất thời ngẩn người.
Lục Cẩm Diên giải thích nhỏ nhẹ: “Giống như trước mặt con gái mà phanh ngực hở bụng là một kiểu quấy rối… Tất nhiên ý tôi không phải cậu giống con gái!”
“Ừ.” Khương Duật Bạch đáp một tiếng.
“Xin lỗi cậu.” Lục Cẩm Diên cực kỳ chân thành xin lỗi, “Vì chưa bao giờ tiếp xúc với người… thích đồng giới, nên tôi đã có một số hành động kỳ quặc.”
Thấy thái độ của anh như vậy, Khương Duật Bạch ngược lại không biết nên nói gì nữa.
Yên lặng một hồi, cậu lại lên tiếng: “Lục Cẩm Diên, tôi thật sự không có ý đồ gì khác với cậu đâu.”
Lục Cẩm Diên gật đầu: “Tôi biết rồi.”
Giây tiếp theo, anh không khỏi nhớ tới mấy trường hợp mà lão Ngũ phân tích, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó tả.
“Tôi với những người khác cũng không có hứng thú.” Nghĩ một chút, Khương Duật Bạch bổ sung thêm, “Càng không có hứng thú bẻ cong trai thẳng.”
Dưới ánh trăng, biểu cảm trên mặt Lục Cẩm Diên tức khắc giãn ra: “Vậy thì tốt quá.”
Khương Duật Bạch khẽ nhíu mày, không nhịn được liếc nhìn anh một cái.
Cái người này sao thế nhỉ, lo lắng cho bạn cùng phòng còn hơn lo cho chính mình?
Hết chương 07
Bạn Cùng Phòng Hotboy Có Gì Đó Không Ổn
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.