Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 14: Cũng hơi thiệt thòi quá rồi

Không ngờ Cố Lan Khê đã gom hết dũng khí để nói ra mặt tệ nhất của bản thân, thế mà Lục Nam Đình chẳng những không bị dọa chạy, trái lại còn có vẻ càng rung động hơn.

protected text

Đã khuyên đến nước này rồi mà anh vẫn cố chấp không quay đầu, vậy thì thôi vậy!

Anh không sợ, cô còn gì phải sợ?

Lấy nhau cũng chẳng thiệt thòi gì cho cô, lỡ sau này không hợp thì chia tay cũng chưa muộn.

Cho dù phải chịu tổn thương một thời gian, thì coi như trả giá cho những lỗi lầm trong quá khứ.

Cả hai đeo khẩu trang, kính râm, giữa trời hè nắng gắt, trang bị kín mít đi vào Cục Dân Chính. Rất nhanh sau đó, họ cầm trên tay hai quyển sổ đỏ chói, bước ra ngoài.

Lục Nam Đình kích động đến không chịu được, hai quyển giấy đăng ký kết hôn bị anh nắm chặt trong tay, đi được vài bước lại lật ra xem một lần, đi được mấy bước nữa lại mở ra nhìn, khiến Cố Lan Khê không thể nào nhìn nổi, tăng tốc đi trước.

Giữa cái nắng tháng Bảy gay gắt, Cố Lan Khê mặc kệ anh, tự mình lên xe trước.

Cả ngày nay đã chạy khắp ba nơi, lại phải nói biết bao nhiêu chuyện trên trời dưới đất, giờ thì cô mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần, leo thẳng lên băng ghế sau nghỉ ngơi.

Cô thắt dây an toàn xong rồi vẫn không thấy Lục Nam Đình lên xe, hạ kính xuống nhìn thử thì thấy anh kéo khẩu trang xuống, đứng trên bậc thềm ngoài phòng đăng ký kết hôn, một tay giơ sổ hôn thú sát bên má, tay kia cầm điện thoại “tách tách” chụp hình. Nhìn chẳng khác gì mấy đôi vợ chồng trẻ mới ra khỏi chỗ này.

À không, cũng có khác đấy.

Người ta chụp đôi, ôm nhau hay tạo dáng hình trái tim, chỉ có mình anh là tự biên tự diễn, đứng một mình tự sướng.

Nhưng chuyện đó còn chưa phải điều khiến người ta sốc nhất – vấn đề là anh gỡ khẩu trang ra!

Cố Lan Khê lập tức thấy đầu mình ong ong, tức đến mức suýt ngất!

Cũng may người này còn biết điều, chụp hai tấm xong lại đeo khẩu trang vào, chạy về ngay.

Chưa lên xe đã bắt đầu giải thích:
“Khoảnh khắc quan trọng trong đời mà, phải lưu lại làm kỷ niệm chứ. Hehe! Em yên tâm, anh chuyên nghiệp lắm, trước sau không quá ba giây!”

Cố Lan Khê chỉ cảm thấy bất lực, giả vờ như không nghe thấy. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Rõ ràng là hai người không cùng một tần số, quan tâm những thứ hoàn toàn khác nhau.

Lục Nam Đình tự giác khởi động xe, tìm chuyện để nói:
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Lát nữa em có kế hoạch gì không? Hay mình tìm chỗ nào ăn một bữa, coi như mừng kết hôn?”

Cố Lan Khê lúc này có cảm giác như vừa lén bắt được một con gấu trúc từ sở thú, lo sợ bị người ta phát hiện. Nghĩ đến cái gọi là “không quá ba giây” của anh, cô càng không muốn nói chuyện với anh, chứ đừng nói gì đến chuyện ăn uống, dứt khoát nhắm mắt giả vờ ngủ.

Lục Nam Đình biết cô chắc là đang giận, cũng không làm phiền, ngoan ngoãn lái xe về nhà.

Hai người xuống xe, đi vào khu chung cư. Thấy anh dọc đường ngoan ngoãn như thế, Cố Lan Khê lại thấy hối hận, cảm giác mình phản ứng hơi quá. TruyenLau.com

Nhưng cô không nói gì, đến tầng 18 thì bước ra khỏi thang máy.

Hôm nay Lục Nam Đình đã quá hài lòng, cũng không đòi hỏi gì thêm. Nghe tiếng bước chân cô càng lúc càng xa, anh chỉ nói tạm biệt mà không đi theo.

Một cặp vợ chồng mới cưới, nhìn qua lại giống như hai người hàng xóm xa lạ, cũng thật kỳ lạ.

Cố Lan Khê về đến nhà, tắm rửa, tẩy trang, đắp mặt nạ phục hồi rồi ngồi trên ghế sofa bên cửa sổ trong phòng làm việc, vừa xem tin tức tài chính, vừa chờ dì Vương nấu bữa tối.

Xem rồi lại ngẩn người.

Chuyện hôm nay, đối với cô, cũng không phải hoàn toàn không có ý nghĩa.

Về nhà cái là cô đem hai chiếc nhẫn cùng mấy tài liệu kia cất vào két sắt.

Nhưng ngồi một lát, cô lại không nhịn được mà lấy ra.

Nhẫn trơn thì đeo lên tay, chiếc nhẫn kim cương to bằng hột xoàn thì cầm trên tay ngắm.

Dịch và biên tập bởi Rừng Truyện!!!

Ánh hoàng hôn chiếu lên mặt nhẫn, xoay nhẹ một chút, ánh sáng lấp lánh khắp phòng.

Thứ này nhìn qua đã thấy không rẻ.

Cố Lan Khê không thích nợ ai tình cảm, do dự một lúc, liền cầm điện thoại gọi đi một cuộc.

Người bên kia bắt máy rất nhanh, giọng đầy vui mừng:
“Mãn Mãn, em tìm chị có chuyện gì sao?”

Những người thân quen ở quê nhà chưa bao giờ gọi cô bằng tên thật.

Vì cô sinh tháng Chín – chín là số cực lớn, có một bà bác trong tộc đã đặt cho cô biệt danh “Mãn Mãn”, mong cô cuộc đời đủ đầy, hạnh phúc viên mãn.

“Chị, mấy hôm trước em nghe bác nói, chị định định cư nước ngoài, căn nhà bên cổng Đông tính bán lại đúng không?”

Cố Vịnh Hân là chị họ cách ba đời của Cố Lan Khê, tuy không thân thích gần gũi nhưng quan hệ giữa hai người vẫn rất tốt, có chuyện gì cũng nói thẳng không vòng vo.

Mấy hôm trước bác gái nói trong nhóm gia đình về chuyện đó, cô vô tình thấy được, sợ chị họ gặp khó khăn tài chính nên gọi điện hỏi thăm, mới biết chuyện.

“Em có căn nhà gần 400m² ở trung tâm thành phố, giao thông thuận tiện, một mình ở cũng thoải mái, sao lại muốn đổi nhà?”

Cố Lan Khê không phải kiểu người thích tán gẫu linh tinh, nếu đã gọi điện đường dài thì chắc chắn là có ý định mua thật.

Người khác mua nhà có thể vì đầu tư, chứ Mãn Mãn thì không hứng thú với mấy dự án có tỷ suất lợi nhuận thấp như vậy.

Cô từng nói: thị trường bất động sản đã qua thời kỳ bùng nổ, không còn là tài sản chất lượng cao nữa. Trừ khi không biết đầu tư, dư tiền quá nhiều, hoặc có lý do khác, còn không thì không nên mua.

Điều đó thể hiện rõ qua các công ty cô đầu tư – toàn là chuỗi đồ uống như trà sữa, cà phê, hoặc lĩnh vực trí tuệ nhân tạo, năng lượng mới, sức khỏe – dưỡng sinh, nền tảng Internet…

Chị họ cô mê đầu cơ bất động sản, từ nhiều năm trước cô đã khuyên: nếu muốn mua thì nên chọn nhà đất vị trí đẹp ở thành phố lớn, ít ra còn giữ giá. Đừng dại đi lướt sóng mấy khu mới, hoặc mua biệt thự dưỡng lão, biệt thự nghỉ dưỡng ở nơi heo hút.

Tuy khó bán, số vốn bỏ ra lớn, chu kỳ đầu tư dài, nhưng ít ra không lo chuyện giá nhà giảm mạnh, ôm lỗ đến chết.

Mấy hôm trước Cố Vịnh Hân phát hiện có thai, muốn đổi sang căn nhà lớn hơn, trong tay lại không có đủ tiền, cũng ngại xin cha mẹ nên mới định bán căn biệt thự hồi môn này, lấy tiền đổi nhà bên kia đại dương.

Vì vậy cô ấy nghi ngờ, Mãn Mãn có ý định mua chỉ là muốn giúp mình.

Nhưng bác gái vốn sĩ diện, tất nhiên sẽ không kể chuyện con gái mình vì thiếu tiền mới bán nhà, chỉ nói con gái và con rể định cư nước ngoài, không định quay lại.

Cố Lan Khê tin lời bác, cứ nghĩ chị họ thấy để không thì phí, cho thuê thì sợ xuống cấp nhanh, nên mới tranh thủ bán trước khi bị mất giá.

Đúng lúc phong cách trang trí và bố cục căn nhà lại rất hợp gu cô, mà còn chưa từng có ai ở, nên cô mới muốn mua.

Dù sao người nhà dễ nói chuyện, chứ mua của người ngoài thì kéo qua kéo lại vài tháng cũng chưa chắc xong.

“Phải, em định đổi chỗ ở, bên này chật quá, lại nhiều người, khó giữ được sự riêng tư.”

Chuyện kết hôn với Lục Nam Đình cô còn chưa nói với nhà họ Cố, đã định giữ kín thì tất nhiên không thể kể thật lý do mua nhà.

Lục Nam Đình từ mấy năm trước đã chuẩn bị sẵn nhẫn cưới giá trị không nhỏ cho cô, thì cô cũng phải tự giác chuẩn bị một căn nhà đủ rộng, để cả hai cùng ở sau này.

Chứ để anh phải ở phòng ngủ phụ, thì cũng thiệt cho anh quá rồi.



Ừ, mới cưới mà đã cảm thấy để người ta ở căn hộ gần 400m² giữa trung tâm thành phố là… thiệt thòi.

Lại thêm một lần khiến “anh trai tổng tài” thấy mãn nguyện!

Cùng nhau ghen tị với người đàn ông này thôi!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu