Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 237: Phải tự tin lên

“Em vừa nói gì thế? Anh nghe không rõ, nói lại lần nữa đi~”

Từ lúc xuống máy bay, Lục Nam Đình cứ quấn lấy Cố Lan Khê hỏi mãi.

“Em chẳng nói gì cả, anh nghe nhầm rồi.”

“Rõ ràng có nói! Em bảo lúc nhỏ em mong muốn điều gì nhất còn gì!”

“Bên ngoài đông người quá, lát nữa về rồi nói.”

“Thì em nói nhỏ với anh thôi, hoặc nhắn WeChat cũng được mà!”

“Đã bảo là về rồi nói! Sao anh tò mò dữ vậy hả?!”

Cố Lan Khê tức đến nghiến răng, nắm tay anh, lắc qua lắc lại mấy cái!

“Anh giận à? Cố tình dằn mặt em đúng không?”

“Không có!”

“Vậy nói chuyện cho đàng hoàng đi! Đừng giở chiêu làm nũng! Em không dính bẫy đó đâu!”

“Anh không có!!”

Miệng thì bảo không, mà khoé môi anh lại cong lên còn hơn súng AK47, khiến Cố Lan Khê tức xì khói, hất tay anh ra rồi nhào tới chọc lét eo anh.

Lục Nam Đình vội vàng tóm lấy tay cô.

Gặp kẻ địch thì Cố Lan Khê có cả trăm cách đối phó, nhưng gặp Lục Nam Đình thì không thể giơ tay đánh được, đành phải nghĩ cách khác.

Thấy hai người tay nắm tay, chẳng ai chịu nhường ai, đẩy qua đẩy lại, rồi lại trán kề trán, người này nghiến răng tiến lên hai bước, người kia cũng ráng rướn theo hai bước.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Nhìn như giằng co, nhưng thật ra là đang tận hưởng.

Nhân viên đi theo đều chỉ biết thở dài.

Người ta cưới xong thì trưởng thành hơn, còn hai người này cưới xong thì như trẻ ra mấy tuổi.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Chỗ đông người thì còn đỡ, chứ không có ai là lại chí choé nghịch ngợm.

Bảo sao fan Tiểu Dép Lê lại cho ra mắt tới hơn hai mươi tập truyện tranh “Lục ba tuổi và Cố ba tuổi”.

Phải nói là fan nhận xét chuẩn cực — “Nhìn khắp thế giới, không ai thay thế được vợ chồng Lan – Đình.”

Ngọt gì đâu mà ngọt lịm tim!
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Cả đoàn người lấy hành lý xong thì đi thẳng lối VIP tránh bị vây.

Hai người vừa đùa vừa nghịch đi đến xe, thì thấy Trương Minh Viễn đứng chờ sẵn, mặt mũi bất lực.

“Thật đó, hai người không thể đi riêng mỗi người một chuyến hả!”

Vừa gặp, Trương Minh Viễn đã không nhịn được mà mỉa mai giơ ngón tay cái về phía họ!

protected text

Lục Nam Đình giọng bình thản, khoé miệng còn cười tươi rói.

Thấy cậu ta tuy nói chuyện với mình nhưng mắt cứ dõi theo Cố Lan Khê, rõ ràng không thèm để tâm mấy chuyện đó, Trương Minh Viễn chỉ biết thở dài, không nhắc đến việc lên đến tám cái hot search nữa mà đổi chủ đề:

“Lên xe nhanh đi! Tới giờ này mà anh còn chưa kịp uống miếng nước, chứ nói gì ăn cơm.”

Mai Tuyết phụ trách trông hành lý, đi phía sau nghe thấy Trương Minh Viễn than thở thì cười bước tới, bắt tay anh ta một cái.

“Anh vất vả rồi, sau này có việc gì cần cứ giao cho tôi.”

Hai bên hợp thành một nhà, điểm tốt là chỗ này — phối hợp tốt, lúc nguy cấp còn có người hỗ trợ.

Hai quản lý gặp nhau, có nhiều chuyện công việc cần trao đổi, dắt theo trợ lý lên một xe riêng.

Các nhân viên khác cũng lên xe của mình.

Cặp đôi nhỏ thì cùng bảo vệ lên xe riêng.

Cố Lan Khê vừa ngồi xuống, còn chưa kịp thắt dây an toàn đã mở điện thoại ra.

So với mấy bài viết kiểm soát dư luận trên Weibo, khi muốn tìm gì đó, cô lại thích lên Douyin hơn.

Mở app ra, cô không lướt bừa, mà tìm luôn tên Lục Nam Đình, rồi sắp xếp theo thời gian đăng.

Chưa đến mười giây, cô đã thấy thứ mình muốn.

“Phì~”

Cô bật cười thành tiếng!

Không đeo tai nghe nên Lục Nam Đình cũng nghe thấy, tò mò hỏi:

“Lại có video chế hài hả? Cho anh xem với.”

Từ lần trước bị lộ khi chơi game, anh đã lâu rồi không bị biến thành meme nữa.

Có vẻ sau lần đó anh đã luyện được tinh thần thép, thật lòng mà nói, biết tin này anh còn hơi mong chờ.

Thấy anh tò mò, Cố Lan Khê đưa điện thoại qua cho anh xem.

Lục Nam Đình trước tiên thắt dây an toàn cho cô, rồi mới nghiêng người tới xem cùng cô.

Hạ Môn là thành phố du lịch nổi tiếng, Lục thị cũng có khách sạn tại đây.

Sắp đến lễ trao giải, mấy khách sạn tốt đều phải đặt trước. Hai người sắp đến nên bên khách sạn đã sớm giữ sẵn đủ phòng cho cả đoàn.

Xe rời sân bay, đi thẳng về khách sạn.

Hai người nâng vách ngăn lên, ngồi phía sau xem clip, bảo vệ và tài xế phía trước cũng không lên tiếng làm phiền.

Trong xe, toàn âm thanh hài hước vang vọng.

Lục Nam Đình thấy vậy liền lấy tai nghe ra, chia mỗi người một bên.

Trong lúc hai người còn đang trên máy bay, fan “Viên Viên” đã “múa” đến sôi cả fandom, clip Lục Nam Đình nhảy “vũ điệu tìm bạn đời” ở sân bay cũng đã ra tới phiên bản chế 3.0.

Truyện được dịch đầy đủ tại rungtruyen.com

Từng nhịp nhạc khớp cực chuẩn, điệu nhảy quái dị, không khí ám muội — ai xem cũng phải khen “tuyệt phẩm nên thưởng”!

Nếu không bị Cố Lan Khê sống chết ngăn lại, chắc anh đã dùng tài khoản chính đi thả tim rồi.

Mỗi khi trước sự kiện lớn, hai người này lại gây cười một trận, hay nói đúng hơn, chỉ cần ở cạnh nhau là y như rằng có chuyện hay ho.

Fan cũng đã quen rồi.

Cư dân mạng rôm rả bàn luận về điệu nhảy hài hước của anh, đến cả anti cũng hô hào khắp mạng đòi gửi anh đi tham gia chương trình 《Người Hài Kịch》.

Đúng là cảnh tượng chưa từng có trong giới giải trí!

Cố Lan Khê cười đau cả bụng!

“Anh không ngờ luôn phải không? Có ngày anti với fan ‘chị Chuồn Chuồn’ của anh lại đồng lòng như vậy, hahahaha~”

“Khụ, đã làm nghề này thì phải có tinh thần giải trí cho công chúng chứ. Cười một cái, mười năm trẻ, cứ để họ cười thôi!”

“Ồ, giải trí công chúng, vậy em chỉ là đạo cụ sân khấu hả?”

“Không không, anh nói sai rồi, là anh muốn chọc em cười, tiện thể chọc họ cười luôn.”

“Ừ ha, em vui lắm nè, trên mạng đã có cả clip tổng hợp tiếng cười của em rồi đấy.”

Từ trước đến nay cô luôn chỉ mỉm cười, nhưng từ sau khi kết hôn, cứ ra chốn đông người là lại cười nghiêng ngả, có mấy lần còn cười đến chảy cả nước mắt.

“Thật đấy, tại anh mà giờ hình tượng của em cũng vỡ tan tành rồi.”

“Đồng chí Tiểu Cố, anh phải phê bình em mới được, em quá để tâm đến ánh nhìn của người khác rồi đấy! Mình sống theo cách mình thích là được, người ta nghĩ sao kệ họ! Cứ mãi giữ hình tượng ngôi sao, không thấy mệt à?”

Hồi Lục Nam Đình ngỏ lời cầu hôn, điều Cố Lan Khê bận tâm nhất lại không phải là bản thân cảm thấy thế nào, mà phản ứng đầu tiên là: nếu fan biết thì sẽ ra sao?

Bây giờ cũng vậy.

Cô chẳng quan tâm chuyện đó bản thân thấy vui thế nào, mà lại để ý đến vấn đề hình tượng.

Hình như… đúng thật là như thế.

Cố Lan Khê nghĩ ngợi rồi gật đầu: “Điểm này em phải học anh mới được.”

Lục Nam Đình lập tức cười đắc ý.

Mới cười được nửa chừng, Cố Lan Khê bỗng ghé sát lại bên tai anh, thì thầm:

“Hồi nãy lúc trên máy bay, em nói là… lúc nhỏ điều em muốn nhất chính là có mẹ, nhưng em không muốn là mẹ nam.”

Lục Nam Đình không hiểu tại sao cô lại nói vậy.

Anh thừa nhận bản thân muốn bù đắp tuổi thơ thiếu thốn cho cô, nhưng chưa bao giờ coi mình là “mẹ”.

“Rồi sao nữa?”

“Rồi thì… Em muốn nói là, anh không cần phải chăm sóc em chu đáo từng li từng tí như mẹ lo cho con, chỉ cần làm đúng những gì một người chồng nên làm là đủ rồi.”

“Ý em là… vì anh quá giỏi, nên làm em cảm thấy tự ti?”

“Ờm… Nói sao nhỉ? Anh đối xử với em quá tốt, khiến em lúc nào cũng loay hoay không biết làm sao mới có thể tốt lại với anh như thế.”

“Chuyện tình cảm đâu phải giao dịch buôn bán, em đừng đặt bọn mình lên bàn cân mà so đo. Hãy cứ làm theo trái tim mình. Chỉ cần anh muốn, thì thế là đủ rồi. Em đối xử với anh thế nào là chuyện của em, anh đối xử với em thế nào là việc của anh, em không cần phải mang gánh nặng tâm lý gì cả.”

Cố Lan Khê thở dài, xoa mặt, không biết phải diễn đạt cảm xúc thế nào cho đúng.

Một lúc sau, cô mới khẽ nói: “Em cứ có cảm giác như đang nằm mơ vậy, không thật chút nào. Kiểu như… cuộc đời ít khi đối xử tử tế với em. Mỗi lần gặp may mắn, em lại thấy bất an trong lòng.”

“Ừm, ăn rau dại quen rồi, bỗng được ăn sơn hào hải vị, thì lại sợ chẳng giữ được lâu.”

Phải nói là — tổng kết quá chính xác!

Cố Lan Khê có chút nản lòng.

Không muốn nói gì thêm nữa.

Lục Nam Đình hôn nhẹ lên trán cô, thì thầm hỏi: “Vậy em có từng nghĩ, tại sao em lại gặp được anh không?”

“Vì cô giáo giới thiệu cho em một công việc làm thêm?”

“Không, anh không hỏi là chúng ta gặp nhau thế nào, mà là tại sao chúng ta lại gặp được nhau.”

“À, được rồi, là duyên số. Duyên số đưa bọn mình đến với nhau. Thế này mới đúng ý anh chứ gì?”

Lục Nam Đình gật đầu, miễn cưỡng đồng tình với câu trả lời đó.

“Là duyên số, nhưng duyên này không phải tự nhiên mà có. Vận may em tích cóp suốt bao năm, đều gom lại đấy, biết không? Chúng ta có thể gặp được nhau, là vì cả hai cùng dùng rất nhiều may mắn để đổi lấy. Một nửa của anh, một nửa của em, em hiểu không? Em vốn dĩ chưa bao giờ là đứa trẻ kém may mắn, biết không?”

Cố Lan Khê nắm lấy tay anh, lần lượt đếm từng ngón tay, cố nhịn cười, đồng tình với lý lẽ ngược đời này: “Được rồi, em biết rồi.”

“Em phải thật sự tin vào điều đó từ tận đáy lòng, biết không?”

“Biết rồi.”

“Ừm, lần sau nếu gặp chuyện tương tự, em phải nói thế nào?”

“Không hổ là em! Em đúng là xuất sắc quá đi! Bảo sao ông xã em lại yêu em đến thế! Anh ấy thậm chí còn có thể đối xử với em tốt hơn nữa!”

“Đấy, phải vậy chứ, phải tự tin lên.”

“Vâng, em phải tự tin!”

“Phải rồi! Một mối quan hệ tốt là khi cả hai cùng nhau tiến bộ. Em càng sống tốt, thì càng chứng minh là anh siêu giỏi. Vì danh dự của anh, làm ơn cố gắng nhé!”

“Anh Tiểu Lục cũng phải cố gắng nha! Không được để em mất mặt đấy!”

“Đương nhiên rồi!”

Hai người cứ thế nói qua nói lại, rồi lại bật cười nghiêng ngả.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu