Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 191: Không giữ lời

Lúc dân tình còn đang vừa ăn “kẹo couple” vừa hóng drama, thì hai vợ chồng đã về đến khách sạn.

Nói ra thì đây là lần đầu tiên hai người ở khách sạn cùng nhau.

Lục Nam Đình vốn quen có vệ sĩ canh ngoài cửa lúc ngủ, nhưng đêm nay đã có Cố Lan Khê ở đây, tất nhiên không thể như thế.

Cố Lan Khê thấy mấy vệ sĩ tới lui kiểm tra mấy lần, đóng cửa rồi mà Lục Nam Đình vẫn tỉ mỉ kiểm tra lại từng chỗ, bộ dạng rõ ràng là không yên tâm, bèn không nhịn được hỏi:

“Fan cuồng thật sự đáng sợ vậy sao?”

Cô biết anh từng gặp fan cuồng, nhưng chưa từng hỏi kỹ, hôm nay hiếm khi tò mò, Lục Nam Đình cũng không giấu:

“Ừ, thật sự rất đáng sợ. Anh gặp hai lần rồi. Không phải bản thân họ có gì ghê gớm, mà là luôn xuất hiện vào những lúc em không có chút phòng bị nào, làm ra mấy chuyện mà em không thể hiểu cũng không thể chấp nhận nổi.”

“Sao cơ? Cụ thể là chuyện gì?”

“Một người là nam, gầy, thấp, đen, trốn dưới gầm giường. Anh vừa nằm xuống thì nghe thấy tiếng thở gấp gáp. Hắn ta chui ra, lao lên người anh rồi ôm hôn lấy hôn để. Anh hoảng tới mức cả đêm không ngủ được, hai ngày sau cũng không ăn nổi gì.”

“Còn người kia?”

“Là nữ, da trắng, hơi mũm mĩm, trốn trong tủ quần áo. Anh vừa mở cửa tủ, cô ta nhào ra, ôm chặt lấy anh rồi gào thét tỏ tình, giãy mãi không thoát được. Cảm giác lúc đó như đang ở trong phim kinh dị vậy, em hiểu không?”

Lúc mới debut, dáng người Lục Nam Đình còn gầy hơn bây giờ, da trắng hồng, mặt dửng dưng dù thế fan vẫn cho là “cool ngầu”. Bên ngoài lạnh lùng, bên trong ngoan ngoãn, lại còn “nai tơ”, fan nữ lẫn nam đều mê như điếu đổ.

Không ngờ có người mê đến mức mất lý trí như vậy!

“Em chưa từng gặp à?”

“Fan của em khá lành, chắc chưa bao giờ gặp kiểu đó. Nhưng mà em từng đụng độ quấy rối tình dục.”

“Quấy rối?!”

Lục Nam Đình cau mày hẳn lại.

“Em thế này, lại không được nhà coi trọng, từ nhỏ đã bị mấy người có tâm lý lệch lạc để mắt tới rồi.”

“Rồi em xử lý sao?” TruyenLau.com

“Thì đánh người thôi~ Lúc đầu chưa kiểm soát được lực, đánh gãy tay người ta, ông bà nội phải bồi thường một khoản. Xong rồi còn chửi mắng em nửa năm. Sau này lớn hơn, kỹ thuật tiến bộ, ra tay vừa đau mà không để lại chứng cứ, đánh xong còn báo công an, để viện kiểm sát truy tố luôn.”

“Dưới 14 tuổi, dù là sàm sỡ chưa thành công cũng chỉ bị xử dưới 5 năm. Từ 14 đến dưới 18, thường chỉ bị xử không quá 3 năm. Mỗi lần tuyên án, em đều có mặt ở toà. Ban đầu không hiểu gì, sau học thuộc cả luật liên quan và các án lệ điển hình rồi.”

Thấy cô nói với vẻ tự hào, chẳng nhắc gì đến nỗi sợ khi ấy, Lục Nam Đình khẽ thở dài, rồi nở nụ cười, giọng đầy tự hào:

“Vợ anh là số dzách!”
Website TruyenLau.com
Cố Lan Khê hớn hở, kiễng chân xoay một vòng, vui như trẻ con.

Thấy anh thở dài, cô liền kéo tay anh, nghiêm túc dạy:

“Để em dạy anh vài chiêu. Nếu gặp fan cuồng, anh có thể thế này, bước nghiêng tránh rồi đá ngang một phát, đá bay người ta; hoặc tấn công phía trên, mắt là chỗ ai cũng sợ, người ta sẽ bản năng né, lúc đó anh nhào vào, cho một cú vật qua vai; hoặc đấm thẳng vào dạ dày, chỗ đó nhiều dây thần kinh, đau lắm…”

Cô vừa nói vừa mô phỏng, Lục Nam Đình chỉ biết thở dài: “Lúc đó sợ đến đơ người rồi, phản ứng gì nổi.”

Cố Lan Khê cũng thở dài theo: “Phản ứng không kịp thì phải luyện cho cơ bắp có phản xạ! Võ công thì cần học từ nhỏ, giờ muộn rồi, chỉ còn cách học mấy chiêu đơn giản hữu dụng. Để em dạy, anh luyện từ từ, lỡ bảo vệ không tới kịp thì còn tự cứu được.” Nguồn copy từ TruyenLau.com

“Ừm.”

Lục Nam Đình gật đầu.

Hồi nhỏ nhà cũng từng mời người dạy anh kỹ năng phòng thân, nhưng anh không hứng thú, chỉ thích học nhảy, nên khoản này yếu.

Giờ vợ sẵn lòng dạy, anh cũng không ngại học.

“Thế nên sau đó anh mới mua nhiều nhà vậy?”

So với khách sạn, nhà riêng rõ ràng an toàn hơn, người ngoài muốn vào chẳng dễ.

“Cũng không nhiều lắm, vì giữ giá trị nên chỉ mua ở mấy thành phố lớn, khu trung tâm, an ninh tốt. Còn như C thị, ít đến, chỉ có thể ở khách sạn thôi.”

Truyện được dịch đầy đủ tại rungtruyen.com

“Nếu em không ở đây, thì anh lại bay về trong đêm đúng không?”

“Ừ, có mệt cũng bay về.”

Cố Lan Khê khẽ thở dài, xót xa xoa đầu anh: “Ám ảnh tâm lý nặng vậy không tốt đâu. Về sau em sẽ cố gắng theo anh đi công tác nhiều hơn, ngủ khách sạn nhiều hơn, biết đâu sẽ bớt sợ.”

“Em nói hai lần rồi đó, nhớ giữ lời.”

“Em nói là làm! Một lời nói ra là một cái đinh, em chưa từng nuốt lời!”

Thấy Lục Nam Đình lườm đầy hàm ý, Cố Lan Khê quay đầu ngại ngùng: “Người không hoàn hảo mà~ Thỉnh thoảng em cũng… trật nhịp tí xíu.”

Lục Nam Đình càng tỏ vẻ oán hận, Cố Lan Khê bực: “Cái bản cam kết đó là anh dụ em viết, em tưởng viết chơi thôi! Giờ lại trách em không giữ lời!”

“Ồ, anh suýt nữa quên vụ đó!”

“Khoan, anh không nói cái đó, ý anh là chuyện nào?”

“Lần trước ai đó bảo muốn vắt kiệt anh, anh đã cố vượt qua nỗi sợ tâm lý, chuẩn bị tâm thế kỹ lưỡng, cuối cùng người ta lại quay sang dạy anh phải tiết chế, biết giữ sức khỏe…”

“Câm miệng! Câm miệng! Anh không thấy mình vô lý à? Anh đúng là đồ cầm thú! Em mí mắt còn chưa mở nổi, mà anh còn lải nhải gì mà…”

“Khoan khoan khoan! Đừng nói nữa!”

“Em phải nói! Chính anh quá đáng còn quay sang trách em không giữ lời?”

“Em nói nữa là anh Hai không kìm được đâu nha~”

“Xì! Đồ hư hỏng!”

Cố Lan Khê vội chạy ra cửa, mở chai nước.

Thấy anh không đuổi theo, cô mới ló đầu hỏi:

“Khách sạn này an ninh cũng ổn mà? Vậy mấy người kia chui vào kiểu gì?”

Lục Nam Đình không phải kiểu chịu khổ, dù tới đâu cũng chọn khách sạn xịn nhất vùng, an ninh vốn không tệ.

“Hai lần đó đều báo công an, họ điều tra ra rất nhanh. Thằng gầy kia làm nghề lau kính cao tầng, từ mái nhà tụt xuống, leo cửa sổ vào.”

“Còn cô gái kia?”

“Lầu ba thôi, cô ta thuê phòng sát vách, rồi trèo qua cửa sổ.”

“Ra khỏi phòng không biết đóng cửa sổ hả?”

“Thường chẳng ai nghĩ đến đâu. Với lại khách trước vừa trả phòng, người dọn phải khử trùng thông gió mà.”

“Haiz, mấy người đó nghĩ gì vậy chứ?”

“Không có ý thức pháp luật, đạo đức cũng yếu kém, lại thần tượng hóa anh quá đà thôi.”

“Không nói quá chứ, anh đúng là hoàn hảo thật.”

“Vì em yêu nên mới thấy thế thôi. Nào, cho em xem cái này hay lắm~”

protected text

“Giúp sao cơ?”

“Đồ lưu manh!”

Thấy cô đảo mắt rồi chạy biến vào phòng tắm, Lục Nam Đình cười hớn hở, vội vàng đuổi theo.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu