Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 311: Chọn kịch bản

Những người tham gia cuộc họp quyết định này, ngoài Mai Tuyết ra, còn có hai tinh anh thương mại từ tầng ba – một là Phí Vân Tiêu, người kia là Trương Hải Đông, chuyên gia phân tích dữ liệu cực kỳ được Cố Lan Khê trọng dụng.

Mai Tuyết am hiểu sâu sắc quy tắc vận hành trong giới giải trí, còn Phí và Trương là hai người hiểu rất rõ bản chất của giới đầu tư. Ba người cùng ngồi lại bàn chuyện, đúng kiểu mạnh gặp mạnh.

Phòng họp được kiểm tra kỹ lưỡng về độ an toàn trước khi chính thức bắt đầu, đảm bảo không có sơ suất rồi mới đóng cửa thảo luận.

“Đây là mấy kịch bản đã được tôi sàng lọc bước đầu. Chất lượng cao, ekip làm phim đáng tin, lịch trình cũng ổn.”

Cuộc họp được tổ chức ở tầng ba. Khi Mai Tuyết lên lầu, cô ôm theo một chồng tài liệu, đặt xuống bàn, xòe ra thành hình cánh quạt — tổng cộng bảy kịch bản, đều đã đóng tập gọn gàng.

“Tôi đã thống kê dữ liệu trong mười năm gần đây. Do lượng vốn đổ vào quá nhiều, mỗi năm nội địa có khoảng 400-500 phim điện ảnh được phát hành chính thức. Nhưng vì ảnh hưởng của lưu lượng, nên bong bóng đầu tư rất nghiêm trọng. Những tác phẩm chất lượng cao vừa có tính nghệ thuật, vừa được lòng khán giả, hoặc có sức ảnh hưởng quốc tế, chỉ chiếm khoảng 5-10%.”

Trương Hải Đông vừa mở miệng đã trích dẫn số liệu chi tiết, nói xong thì im lặng, chỉ liếc mắt nhìn chồng kịch bản trước mặt Mai Tuyết.

Ánh mắt ấy nói lên tất cả: Sao ít thế?

Thấy anh đeo kính mà ánh mắt tò mò còn không giấu nổi, Mai Tuyết dù cạn lời nhưng vẫn kiên nhẫn, dịu dàng giải thích:

“Lý thuyết cũng phải kết hợp thực tế mới được.

“Thứ nhất, những phim thương mại lớn hay phim chính kịch, thường đã chọn xong nữ chính trước đó nửa năm đến một năm. Sếp không thích nhảy đoàn liên tục. Lại thêm 《Ẩn Mình》 là phim chính kịch, không thể vừa quay phim này vừa nhảy sang phim khác. Tôi bắt đầu chọn kịch bản từ khi phim quay được 2/3 rồi, nên những dự án sẽ khởi quay vào năm sau chúng ta không kịp chen vào đâu.
TruyenLau.com
“Thứ hai, sếp có nguyên tắc, chỉ nhận phim có kịch bản hoàn chỉnh. Nhiều đạo diễn lớn vẫn chưa có kịch bản hoàn chỉnh mà đã gọi đầu tư rồi, rủi ro quá cao, tôi loại hết khỏi danh sách.

“Thứ ba, dù tôi rất muốn khen sếp mình, nhưng phải thừa nhận là trong giới vẫn còn nhiều diễn viên xuất sắc khác. Không phải vai nào sếp cũng hợp, nên khi bên kia casting, họ không xét tới sếp cũng là chuyện thường. Ví dụ có những vai cần nữ chính có nhiều trải nghiệm hơn.”

Thấy hai người kia đang nhìn mình, nghĩ đến sau này còn phải phối hợp dài dài mới ăn ý được, Mai Tuyết lại thở dài một cái, nói tiếp: TruyenLau.com

“Có phim người ta cần nhân vật đứng tuổi, sếp mình còn trẻ quá, ngoại hình không hợp, hiểu không?”

“Xin lỗi, tôi chưa nắm được mấy quy tắc ngầm trong giới, sau này tôi sẽ cẩn thận hơn.”
TruyenLau
Đây là lần đầu tiên Trương Hải Đông làm một dự án liên quan đến giới giải trí.

Tuy sếp của anh mấy năm gần đây cũng có đóng phim, nhưng đa phần là đóng cho vui, không thật sự trông mong kiếm lời từ đó. Vì thế, đầu tư và giới giải trí vốn được tách bạch khá rõ ràng.

Kiểu hợp tác giao thoa như bây giờ, không chỉ Mai Tuyết thấy không quen, ngay cả anh và các đồng nghiệp bên studio đầu tư cũng cảm thấy mới mẻ.

“Không sao, tuy chúng ta thuộc các nhóm khác nhau, nhưng ai cũng có sở trường riêng. Hợp tác ban đầu chắc chắn cần thời gian làm quen, lâu rồi sẽ ổn thôi.”

Mai Tuyết dày dạn kinh nghiệm, chỉ vài câu đã giành lại thế chủ động trong cuộc họp, bắt đầu coi hai anh tài chính kia như công cụ hỗ trợ.

“À đúng rồi, còn một điều nữa tôi quên nói: để tránh làm giảm đẳng cấp, từ sau 《Mùa hè rực lửa》 năm kia, sếp không nhận phim ngôn tình ngọt sủng nữa. Phim thể loại này khó có độ nhận diện quốc tế, dễ khiến diễn viên bị đóng khung. Phim tiên hiệp cổ trang cũng bị tôi gạch rồi. Thế là phạm vi chọn lựa lại hẹp thêm.”

Khi bàn chuyện công việc, Mai Tuyết cực kỳ nghiêm túc, có phần chi li tính toán.

Trương Hải Đông đỏ hết cả tai.

“Dạ vâng, chị Mai nói tiếp đi.”

Lúc đã giành được quyền dẫn dắt, Mai Tuyết bắt đầu nói chuyện rành mạch:

“Sau phim chính kịch 《Ẩn Mình》, hướng đi tiếp theo tốt nhất cho sếp có ba loại:

Thứ nhất, phim nghệ thuật có tiếng tăm, củng cố địa vị về diễn xuất.

Thứ hai, phim vừa có doanh thu tốt, vừa được đánh giá cao — đạt được cân bằng giữa thương mại và nghệ thuật.

Thứ ba, phim hợp tác quốc tế, có thể nâng cao tầm ảnh hưởng toàn cầu.”

Vừa nói, Mai Tuyết vừa rút hai quyển kịch bản đặt riêng ra một bên.

“Loại thứ nhất, phim nghệ thuật thì dễ tranh giải. Hiện tại, mình thiếu giải thưởng trong nước lẫn quốc tế. Từng được đề cử nữ phụ ở Cannes, nhưng chưa có thêm bước tiến nào nữa, cần phải lên kế hoạch kỹ.

Cannes, Berlin, Venice đều là các liên hoan phim thân thiện với điện ảnh Hoa ngữ. Chỉ cần sải bước trên thảm đỏ một lần, với nhan sắc của em là đã đủ khiến người ta tò mò muốn tìm hiểu rồi.

À, nhắc thêm, mấy năm nay dân mình ngày càng mạnh mẽ về nhận thức dân tộc, nên cần cân nhắc kỹ khi tham gia Liên hoan phim Tokyo vì yếu tố hình tượng quốc gia.”

Cố Lan Khê cầm hai kịch bản lên, lật sơ qua.

Một cái tên là 《Hương Tâm》, kể về một cô gái câm điếc vươn lên trong nghịch cảnh. Cái kia tên là 《Không Ai Nhận Sai》, thoạt nhìn có vẻ ấm áp, thực chất lạnh lùng, là phim khai thác chiều sâu nhân tính, càng nghĩ càng thấy rợn người.

Cái đầu tiên tập trung vào nhóm yếu thế, chú trọng sự trỗi dậy của nữ giới, cũng rất tốt. Nhưng Cố Lan Khê từng đóng 《Xuân Nhật》, phim cũng nói về nữ quyền.

Lật xong hai quyển, cô không nói thích hay không, chỉ chồng hai cuốn lại đặt bên tay.

Bạn đang đọc truyện tại rungtruyen.com. Chúc vui vẻ!!!

“Phim đầu tiên khởi quay tháng Ba, phong cách ghi hình khá chân thực, quay tầm hơn hai tháng là xong. Nếu ưu tiên quay cho em thì chưa tới hai tháng đã có thể wrap.

Phim thứ hai đạo diễn chú trọng ánh sáng tự nhiên và màu sắc, set bối cảnh tốn nhiều thời gian hơn, lại còn phụ thuộc vào thời tiết. Lịch quay dự kiến hơn bốn tháng, có khi nửa năm cũng chưa chắc xong. Nhưng nếu quay tốt thì khả năng tranh giải rất cao.”

Mai Tuyết vừa dứt lời, Phí Vân Tiêu và Trương Hải Đông đã lập tức mở bảng phân tích dữ liệu, thống kê các phim cùng phong cách trong nhiều năm gần đây.

Thời lượng quay, mức đầu tư, giải thưởng, danh tiếng, doanh thu phòng vé…

Mai Tuyết vừa nhìn vừa xuýt xoa, ánh mắt tràn đầy ngưỡng mộ:

“Quả nhiên, việc chuyên môn phải để người chuyên làm mới đúng!”

Thấy ba người phối hợp ngày càng ăn ý, Cố Lan Khê chỉ lặng lẽ ngồi một bên, ánh mắt bình tĩnh không gợn sóng.

“Loại thứ hai, là mấy bộ phim bom tấn vừa có danh tiếng vừa có doanh thu. Nhưng đa số đều là phần tiếp theo, vai nữ chính đã được cố định từ lâu rồi. Đây là hai kịch bản tôi thấy có khả năng bùng nổ.

Một bộ là phim hài, quay sẽ khá vui, nhưng nam chính là ‘vua hài’ trong nước, nữ chính sẽ bị lu mờ. Bộ còn lại là phim chiến tranh, dựa trên một trận đánh lịch sử có thật, bán điểm yêu nước, vẫn là lấy nam chính làm trung tâm, nữ chính khó mà toả sáng.”

“Ừm, em sẽ cân nhắc.”

Cố Lan Khê nghe ra giọng Mai Tuyết có phần thiên vị, nhưng cô vẫn cầm hai kịch bản lên, xếp trên chồng hai cuốn kia.

“Ba bộ cuối cùng đều là phim hợp tác quốc tế: một là bản live-action chuyển thể từ phim hoạt hình Disney, một là phim hành động hợp tác Trung – Mỹ, một là phim cảm động về tình thân hợp tác Trung – Hàn…”

Mai Tuyết nghiêm túc giới thiệu, còn hai người kia thì lập tức tìm số liệu bổ trợ.

Buổi sáng họp đến đúng mười hai giờ trưa thì nghỉ. Mọi người cùng xuống ăn trưa ở canteen của nhà họ Lục, ăn tạm vài miếng rồi lại quay lại họp tiếp.

Sếp còn như có “mông sắt” ngồi lì cả buổi, thì mấy người khác làm sao dám than mệt.

Tranh thủ giờ nghỉ trưa, Cố Lan Khê đọc lướt cả bảy kịch bản.

Vì tính chất chính trị nhạy cảm, cô loại ngay ba phim hợp tác quốc tế.

Cuối cùng, cô chọn 《Không Ai Nhận Sai》.

Buổi chiều tập trung phân tích sâu kịch bản này — từ đội ngũ đạo diễn đến ekip sản xuất đều được điều tra kỹ. Nhân tiện cô cũng tra luôn những diễn viên chính đã xác định, xem có ai dính phốt không.

Mọi thứ đều ổn, Cố Lan Khê khá hài lòng. Nhưng khi kiểm tra đến phần nhà đầu tư, lại phát hiện tài chính của bên đó có vấn đề.

“Nếu mình nhận phim này, bất cứ lúc nào cũng có thể bị biến thành ‘con tin’, tự bỏ tiền túi ra quay nốt phim cũng không chừng.”

Mai Tuyết nghe vậy cũng ngại ngùng:

“Chuyện này tôi cũng không biết. Quả nhiên, việc chuyên môn đúng là phải để người chuyên xử lý.”

“Để em nghĩ thêm. Phía bên đó có yêu cầu thời hạn phản hồi không?”

“Trước thứ Năm tuần sau.”

Dù sao nếu bên này không nhận, họ còn phải tìm người khác. Đoàn phim vì tránh mích lòng ai nên phải hẹn sẵn thời gian trả lời, kẻo người thứ hai vừa nhận thì người đầu tiên lại đồng ý, lúc đó chẳng biết ăn nói thế nào.

“Có kịch bản nào viết riêng cho em không? Chị có để ý dạng mời riêng không?”

“Cũng có, nếu em quan tâm, chị có thể sắp xếp gặp đạo diễn hay nhà sản xuất ăn uống trò chuyện thử.”

“Nhưng dạng này thường chưa có kịch bản, càng chưa có ekip hay đầu tư gì. Dù mọi thứ suôn sẻ, sớm nhất cũng phải năm sau mới khởi động được.”

Cố Lan Khê bắt đầu cảm thấy bực — như thể cả ngày hôm nay đã bị phí hoài vô ích.

Cô lập tức tuyên bố tan họp, đeo ba lô rời khỏi studio.

Vừa mở điện thoại ra, tin nhắn chưa đọc đúng như dự đoán — hơn 99+.

Lướt sơ qua, đa phần đều gửi từ sáng, đến chiều thì ngưng hẳn.

Gọi lại thì đầu kia đã tắt máy.

Gọi cho Tiểu Khương, thì vẫn đang quay ngoại cảnh.

Cố Lan Khê nghĩ một lát, liền dặn dì Vương nấu một ấm trà gừng, quay về nhà lấy rồi mới đi sang bên kia.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu