Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 326: “Auuu” một tiếng

Tối mùng 5, nhà họ Lục vốn định tổ chức bữa tối tại nhà Cố Lan Khê. Nhưng vì hai vợ chồng cô đã dọn về nhà tổ, nên địa điểm ăn tối chuyển về đây luôn.

Cố Lan Khê tan làm, như thường lệ đi nhờ xe Lục Vệ Đông về. Lục Nam Nghị và Lục Nam Thịnh ăn xong sẽ chở vợ con về nhà, nên cũng lái xe riêng tới.

protected text

Một lúc sau, sân nhà đông vui nhộn nhịp hẳn lên.

Hai đứa nhỏ đã tan học. Lục Vệ Thần đang ở trên lầu làm bài tập, còn Lục Gia Ninh thì đang vui vẻ chơi con quay trong sân.

Mấy tháng qua, trò này cô bé đã luyện khá thành thục.

Thấy ông nội, bác cả và ba đều đã vào nhà, chỉ còn Cố Lan Khê đứng dưới hiên nhìn, Gia Ninh bèn vung roi, gọi:

“Thím ơi, chơi với con nha!”

Cố Lan Khê liền đặt túi lên bàn đá dưới giàn nho, thật sự cầm roi chơi cùng.

Cô đánh con quay cũng điêu luyện chẳng kém, con quay thi thoảng còn bật lên, hoặc nhảy loi choi tại chỗ khiến Gia Ninh vỗ tay thích chí.

Lục Nam Đình đang làm bánh trong bếp, chị dâu cả chuẩn bị nguyên liệu, chị dâu hai thì trông nồi đang xào. Còn Lục phu nhân hôm nay đi nông trại về mệt, đang ngồi ghế nhỏ cạnh thùng rác lột tỏi. TruyenLau

Vừa lột, bà vừa trò chuyện với hai cô con dâu về chuyện da lừa làm a giao.

“Huyên Huyên này, mẹ nhớ tháng sau em họ con sinh em bé hả? Lát nữa a giao nấu xong, nhớ mang cho con bé ít nhé.”

Vệ Huyên đang cắt cà rốt, nghe mẹ nhắc liền cười:
TruyenLau
“Con biết rồi mẹ, may mà mẹ nhớ, chứ con mà tìm quà tặng chắc không nghĩ ra thứ gì vừa chân thành như vậy.”

Vương Phối Linh đội mũ chống dầu, đeo khẩu trang, giọng nói hơi bị nghẹt nhưng vẫn líu lo.

Nói đến buổi triển lãm cá nhân mà cô đang chuẩn bị, gương mặt bừng sáng.

“Trước giờ con chưa từng làm mảng nghệ thuật, nhờ chị dâu góp ý chuyên môn mà tự tin hơn hẳn.”
TruyenLau
“Có gì đâu, người một nhà mà.” – Cố Lan Khê cười đáp.

Tối nhà có tiệc thì không nhờ người giúp việc, ba chị em dâu vừa làm vừa tám chuyện, còn Lục Nam Đình thì cắm cúi nướng bánh trong góc, im lặng làm việc.

Thấy anh thỉnh thoảng lại rướn cổ nhìn ra ngoài, ba người nghe thấy tiếng xe ngoài cổng, biết là “người đi làm” đã về, chị dâu cả liền bảo anh ra ngoài trò chuyện.

Lục Nam Đình làm ngành giải trí, chẳng có mấy đề tài chung với ba và anh, lại không phải kiểu hay tán gẫu, nên nói vậy chẳng qua là muốn vợ chồng anh có thời gian bên nhau nhiều hơn chút.

Thật tội nghiệp, cưới nhau mấy tháng mà thời gian ở cạnh nhau thì ít đến đáng thương.

“Không cần đâu, để em nướng bánh cho xong.”

Cố Lan Khê vốn nói sẽ về làm bánh, ai ngờ vừa vào sân đã bị cháu gái rủ chơi, thành ra bị “bắt cóc”.

Lục Nam Đình tất nhiên không trách cô.

Làm việc cả ngày mệt rồi, còn bắt làm bánh nữa, chẳng nhẽ anh chết rồi chắc?

Gia Ninh bị Cố Lan Khê chọc cười đến “hú hét”, vui đến mức nhảy cẫng lên. Nghe tiếng, Lục phu nhân nheo mắt cười.

Rồi chọc ghẹo cậu con út:

“Tối qua con về lúc mấy giờ? Sao không nghe thấy Mãn Mãn la gì cả?”

Lời vừa ra khỏi miệng, thấy con trai út đỏ bừng cả tai, hai nàng dâu thì nháy mắt với nhau, bà mới nhận ra mình nói hớ, bèn thở dài giải thích:

“Hôm kia con bé Mãn Mãn đi xã giao, say khướt về nhà, mẹ sợ nó nửa đêm nôn không ai biết, nên ngủ cùng nó. Ai ngờ con bé này nửa đêm khát nước, dậy đi uống, không biết có người trong phòng, la lên một tiếng ‘áu!’ làm mẹ giật mình hét theo, xém nữa tăng xông máu. Sao tới phiên con về thì con bé lại im ru? Mở mắt chờ con tới tận nửa đêm à?”

Lục Nam Đình chỉ biết chuyện Cố Lan Khê say rượu, ôm mẹ anh khóc ầm ĩ, chứ chuyện này thì chưa nghe. Nghe xong liền sững người, rồi không nhịn được bật cười:

“Thì làm sao được? Cô ấy quen ngủ với con rồi mà~ Mẹ phải cảm ơn vì lúc đó mẹ lên tiếng kịp, chứ không khéo ăn ngay cú đấm đấy.”

Cố Lan Khê là kiểu cực kỳ cảnh giác, dù đang ngủ, chỉ cần có người lạ lại gần là bật dậy đánh liền.

Lục Nam Đình liền kể lại vụ việc hồi đóng phim, lúc bị cô “phản ứng mạnh”.

Nghe xong, Lục phu nhân thở dài:

“Con bé này hồi nhỏ khổ thật, nghe nói từng phải ngủ ngoài hành lang mấy tháng liền, chẳng hiểu cha ruột kiểu gì mà có thể làm lơ như vậy.”

Cố Lan Khê từ bé đã xinh xắn, gương mặt chưa từng qua dao kéo. Nếu cô không biết tự bảo vệ, giờ chẳng biết đã gặp những gì khủng khiếp…

“Biết sao giờ? Đến cha ruột còn mặc kệ, thì ai dám can thiệp? Người thân cũng không thể qua mặt người giám hộ để lo cho cô ấy được.”

Lục Nam Đình thở dài.

“Sớm biết sau này cô ấy là vợ con, thì ba tuổi đã phải đón về nuôi rồi.”

“Em út à, buôn người là phạm pháp đó nha~” – Vệ Huyên cười ngặt nghẽo.

Cả nhà đều phá lên cười.

Truyện được dịch đầy đủ tại rungtruyen.com

“Hồi nhỏ con toàn nghĩ vẩn vơ, cứ bảo đồ ăn nhà mình không ngon bằng ông nội làm.”

“Lúc đó đang tuổi lớn, ăn gì cũng háu. Nhìn con bây giờ đi, cái này thì nhiều calo, cái kia thì đường nhiều…” – Lục phu nhân không ngừng “bóc phốt” con trai.

Biết sao được, mẹ ruột mà, đành ngồi nghe.

Lục Nam Đình thở dài: “Làm nghề thì phải yêu nghề chứ, sao có thể cái gì cũng được như ý?”

“Ờ ha, đúng là thế.”

Đang nói chuyện thì Cố Lan Khê dắt Gia Ninh vào, giao cho Lục Nam Thịnh, rồi định vào bếp giúp.

Nghe tiếng cười bên trong, cô liền hỏi:

“Mọi người cười gì thế?”

Đám người kia tất nhiên không dại gì kể mấy chuyện xấu hổ của cô, nên lập tức kiếm bừa một cái cớ:

“Đang nói chuyện công ty Vinh Thăng ấy, em có biết vụ đó chưa?”

“Chuyện gì cơ?”

Cố Lan Khê thật sự chưa biết gì.

Tập đoàn Vinh Thăng là đối thủ cạnh tranh với Lục thị, mấy người nhà họ Lục thường hay xì xầm về họ cũng chẳng có gì lạ.

Cô cũng không để tâm.

Thấy Lục Nam Đình đang làm vỏ bánh, Cố Lan Khê liền cầm đôi đũa lại đứng canh chảo nướng bánh, vừa lật mấy chiếc bánh trong chảo.

“Dạo gần đây Vinh Thăng sa thải nhân viên, lại trúng ngay chỗ hiểm, một kế toán nhỏ tên thật tố cáo công ty trốn thuế hơn sáu mươi triệu. Em nghe mà muốn cười chết!”

“Kế toán nghĩ gì thế? Trách nhiệm nghề nghiệp là suốt đời mà? Bị đuổi rồi cũng đâu thoát được trách nhiệm pháp lý?”

“Người này chỉ là một kế toán nhỏ, chuyên làm việc vặt, không có quyền ký tên trên hồ sơ gì cả, nên không phải chịu trách nhiệm. Ngược lại, cấp trên từng chèn ép anh ta giờ bị lôi vào rồi.”

“Vậy là chọn sai ngành rồi! Làm gì kế toán? Nên thi vào ngành công an, chuyên bắt gián điệp thì hợp hơn.”

Một kế toán nhỏ mà có thể đào ra được chuyện lớn vậy, dù công ty có vấn đề thì năng lực cá nhân cũng không thể coi thường.

“Lập kế hoạch nghề nghiệp thật sự quan trọng. Có người ban đầu chọn sai đường, sống khổ một thời gian, đổi sang ngành khác là đổi đời ngay.”

Chuyện hậu trường thế này, Cố Lan Khê biết không ít. Thấy mọi người thích nghe, cô kể luôn một vụ:

“Hồi đó bên Tố Trà cũng sa thải một kế toán nhỏ, tiền đền bù N+1 cũng chỉ chịu trả sau khi bị đưa ra trọng tài lao động. Ai ngờ người ta vừa bị sa thải xong thì thi đậu vào cục thuế. Giờ hễ bên nào bị kiểm tra sổ sách, là thế nào cũng thấy ‘đồng chí’ đó xuất hiện đầy nhiệt tình.”

“Nghe thôi đã thấy truyền cảm hứng rồi.” – Vệ Huyên gật đầu.

Lục Nam Đình chợt tò mò:

“Nếu người bị đuổi là em, em sẽ làm gì?”

Cố Lan Khê nhìn anh như thể anh hỏi chuyện ngớ ngẩn:

“Em sẽ không để mình bị đuổi. Vào công ty là em thăng tiến nhanh nhất có thể, đá mấy kẻ bất tài ra. Nếu có người cứ nhằm vào em, thì em sẽ để sếp hiểu rằng, nếu bắt buộc phải chọn một trong hai, mà không chọn em, em sẽ nhảy việc sang công ty đối thủ.”

“Thế thì khổ cho ông sếp rồi. Một bên là nhân viên kỳ cựu trung thành, một bên là tân binh thực lực mạnh – đúng là thế khó.”

Chương Nhược Lan vừa búng mấy vỏ tỏi khỏi tay, vừa đưa ra nhận xét.

“Khó gì? Thực lực mới là vua. Ngồi ghế cao mà không có năng lực thì chỉ là ăn bám.”

Cố Lan Khê chẳng hề kiêng dè.

“Không hẳn đâu. Người cũ thường có gốc rễ sâu, động vào dễ kéo theo dây chuyền. Người mới dù giỏi nhưng chưa có nền tảng. So ra, chưa chắc bên nào nặng ký hơn. Em không tin thì đi hỏi ba với hai anh xem, gặp tình huống vậy sẽ chọn ai?”

Cố Lan Khê ước lượng thời gian, mở chảo, gắp bánh ra dĩa, Lục Nam Đình liền đặt vỏ bánh mới vào.

Chờ anh rút tay, cô đậy nắp lại, bắt đầu bấm giờ.

Xong xuôi, cô sờ cằm suy tư:

“Nếu là em, em sẽ điều chuyển người cũ sang bộ phận khác, tách hai bên ra, cho người mới một không gian phát triển.”

Suy cho cùng, cô vẫn là người mang tư duy của một ông chủ.

“Cái đó là phải công ty đủ lớn mới làm được.” – Chị dâu cả nói.

“Đúng thế, chuyện khó xử không thiếu.” – Vệ Huyên tiếp lời.

Sau đó, Cố Lan Khê kể thêm mấy chuyện cô chứng kiến trong công ty hôm nay.

Cảm giác cả đại gia đình quây quần bên nhau, ríu rít nói chuyện không dứt, thật sự rất tuyệt vời.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu