Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 270: “Cùng Yêu Cùng Đi” (Phần 10)

“Đâu có gì đâu?”

Lục Nam Đình nhìn đầy nghi ngờ, suýt nữa thì buột miệng nói “em kiếm cớ cũng dở quá rồi đấy”.

Nhưng Cố Lan Khê đâu phải đang bịa chuyện, cô thật sự thấy có thứ gì đó.

“Phía sau biển chỉ đường kìa, thấy cây mộc phù dung đang nở hoa không? Trên tán cây có buộc một cái túi ni lông đen kìa!”

“Em đứng xa ra, để anh lại xem!”

Hai người tò mò, cùng bước lại gần cây đó, cố gắng ngẩng cổ lên để nhìn cho rõ.

Khổ nỗi cây vừa cao lại tán lá um tùm, hai người dẫu có nhón chân tới mấy vẫn không thấy rõ.

“Đợi chút, kiếm cây gậy chọt xuống coi là gì!”

Cố Lan Khê vốn gan lớn, chẳng sợ gì.

Dù ngay khoảnh khắc thấy cái túi ni lông, trong đầu cô đã hiện ra hàng loạt vụ án phi tang xác, nhưng phản xạ đầu tiên vẫn là — chọt xuống coi thử.

“Em ôm con búp bê đi, để anh kiếm cành cây khô.”

Cố Lan Khê mắt tinh tay lẹ, Lục Nam Đình còn chưa dứt lời thì cô đã lách vào bụi cây, rút ra một cành cây khô.

“Anh cao hơn, nhìn rõ hơn, để anh làm!”

Thấy Lục Nam Đình kiên quyết, Cố Lan Khê đành nhận lấy búp bê, đứng sang một bên.

Cái túi bị kẹt giữa hai nhánh cây, quai túi còn được thắt thành nút trượt. Lục Nam Đình dùng cành cây gỡ nút, rồi khều cả cái túi xuống, quay lại đường cái, đặt đồ xuống đất.

Hai người cẩn thận, không dám dùng tay chạm vào, chỉ dám dùng cây khều khều mở túi ra.

Bên trong là một chiếc hộp giấy nhỏ, trên đó có dòng chữ được viết bằng bút lông: “Chúc mừng bạn đã tìm được kho báu~”

Nét chữ rất trẻ con, riêng chữ “kho” to bằng ba lần mấy chữ còn lại.

Lục Nam Đình ngơ ngác, không hiểu gì.

Ai lại đi giấu kho báu trong công viên chứ?
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Có phải tổ chương trình cài cắm tiết mục ẩn không?”

Cố Lan Khê hỏi đạo diễn, người nọ lắc đầu: “Không có đâu! Công viên rộng thế này, nếu có thiết kế trò chơi gì thì cũng phải dạng chủ động, kiểu người chơi phải đi tìm. Giấu đại một chỗ hẻo lánh thế này, khả năng được phát hiện gần như bằng không.”

Từ lúc hai người xuống máy bay đến giờ đều livestream liên tục, đến công viên cũng là đi ngẫu hứng, vốn định đi ngắm chim mà lại thành ra nhảy quảng trường, rồi chạy qua khu trò chơi.

Ai cũng thấy rõ lịch trình của họ ngẫu hứng cỡ nào. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Nên lời đạo diễn hoàn toàn có lý.

Tuy vẫn có người trong livestream nghi ngờ đây là “có kịch bản”, nhưng hai vợ chồng lúc này không hề hay biết.

Họ đã mở cái hộp ra rồi.

Bên trong là một cái ná cao su.
TruyenLau
Khung ná hình chữ Y làm từ gỗ chắc chắn, dây cao su màu vàng, giữa buộc một miếng da màu nâu.

Lấy ná ra, trong hộp còn có một tờ giấy.

Mặt trước là chữ trẻ con: [Đây là một kho báu, chúc mừng bạn đã tìm thấy. Mong bạn mỗi ngày đều vui vẻ!]

Mặt sau là chữ người lớn: [Đây là trò chơi truyền đi niềm vui và hạnh phúc. Ai tìm được có thể mang nó đi, nhớ phân loại túi ni lông và hộp giấy rồi vứt đúng nơi quy định nhé.]

Hai người nhìn nhau, đều không dám tin!

“Trời ơi! Một cái ná đó!”

“Cái này chơi làm sao?”

Cố Lan Khê thích ngắm chim, dĩ nhiên không có thói quen xấu dùng ná bắn chim, còn Lục Nam Đình thì thật sự không nghĩ ra trò gì thú vị với nó.

“Hay là sau này mình để cái bia ngắm trong sân, hoặc… anh quăng chai nước suối lên trời, em dùng đá bắn không cho nó rơi xuống. Còn nếu ngày nào đó anh trêu em, em có thể lén bắn bể kính cửa sổ anh…”

“Rồi tối hai đứa ngồi ngoài gió lạnh cho tỉnh à?”

“Ahahaha!”

Vì nhặt được “kho báu” nên Cố Lan Khê cứ muốn nhảy cẫng lên mà đi.

Cô rất thích món đồ chơi nhỏ này.

Hai người dọn đồ xong nhìn đồng hồ, cũng gần bốn giờ, nên không đi dạo tiếp nữa mà bắt đầu ra khỏi công viên.

Đi được nửa đường, Cố Lan Khê lại nhắc đến chuyện hôm nay tiêu xài quá tay.

“Anh phải kiềm chế lại đó! Không thể cái gì em thích cũng chiều.”

“Anh cũng muốn nói em phải kiềm chế, không phải cái gì cũng muốn lấy.”

“Anh chiều em cái gì chứ? Nói cứ như mình là ông vua mê muội vậy.”

Lục Nam Đình bật cười.

“Anh cười gì?”

Truyện được dịch đầy đủ tại rungtruyen.com

protected text

Lục Nam Đình cố né.

Hai người vừa đùa vừa chạy được mấy chục mét, Lục Nam Đình bỗng đề xuất:

“Bây giờ còn sớm, hay hai ta ra chỗ đông người biểu diễn đường phố đi, anh hát em nhảy, để cái nón ra, người ta đi ngang quăng tiền vào!”

“Thôi khỏi, anh chỉ cần ngồi ngay cổng công viên, em cầm tấm bìa viết ‘chụp hình một tệ một tấm’, tối nay mình đủ tiền ăn đại tiệc rồi.”

Lục Nam Đình không dám tin: “Một tệ một tấm? Em đang nói anh còn không đáng giá bằng con ngựa ban nãy à? Người ta còn lấy hai mươi đó!”

Cố Lan Khê không cần nghĩ đã đáp ngay: “Người ta lấy hai mươi vì còn cưỡi được cơ mà! Em thì không hy sinh tới mức đó đâu!”

Lục Nam Đình không nhịn nổi nữa, phá ra cười như ngỗng gáy.

Cố Lan Khê nghe tiếng cười, lập tức nhận ra câu mình nói có hiểu lầm, liền đấm anh: “Em nói là cưỡi vai anh! Anh đừng nghĩ bậy bạ! Anh không phải họ Lục mà họ Hoàng chắc?!”

Cô vừa đuổi vừa đánh, còn Lục Nam Đình thì ôm búp bê, khi thì trốn sau cây này, lúc lại núp sau cây kia, vừa chạy vừa hát nghêu ngao:

“Là ai đã đưa em đến bên anh…”

Cố Lan Khê đuổi được nửa đường thì cười không nổi nữa, đứng tại chỗ dậm chân.

Mấy người quay phim đi phía sau đều lắc đầu: đúng là hết biết.

Có vài fan theo dõi từ xa, nhìn cảnh này y hệt suy nghĩ của dân mạng trong livestream: “Hai người này mà ở cạnh nhau là cứ như lên cơn. Mà công nhận chơi với nhau vậy, nhìn cũng vui thật đấy!”

Hai người vừa đùa vừa giỡn, rời khỏi cổng Đông Bắc, qua khu kiểm tra an ninh, quẹt thẻ ba ngày, lại lên tuyến số 11.

Họ thuận lợi đến được một khu chợ thực phẩm.

Giờ này có khá nhiều người tan làm đi chợ, không khí nhộn nhịp hẳn.

Hai người tay trong tay, đường hoàng bước vào chợ.

Vì buổi chiều tiêu “nhỡ” mất 130 tệ, nên giờ họ chỉ còn 70 tệ để giải quyết bữa tối.

Nửa con gà Thanh Viễn vừa tầm – không già không non – giá 37.5 tệ, thêm 15 tệ tiền công chế biến, chủ quán hấp chín rồi xé ra, còn hào phóng tặng kèm hai chén nước chấm. Họ mua thêm một củ khoai tây giá 1.3 tệ, tiền công 6 tệ, làm thành món khoai tây xào chua cay. Hộp đựng – một lớn một nhỏ – hết 3 tệ, thêm một phần cơm trắng giá 2 tệ. Tổng cộng hết 64.8 tệ.

Hai người xách đồ ăn ra khỏi chợ, băng qua đường, vào công viên, tìm một chiếc bàn đá rồi ngồi xuống ăn tối.

Món khoai tây xào chỉ có đúng nửa quả ớt ngâm, mà còn là loại gần như không cay.

Lục Nam Đình gắp một lát ớt tròn lên, gọi một tiếng “vợ yêu”, rồi nhìn cô chằm chằm.

Cố Lan Khê liền nhanh tay gắp miếng chân gà duy nhất.

Thế là Lục Nam Đình cẩn thận móc lát ớt vào ngón dài nhất của cái chân gà.

“Quý cô gà hấp xinh đẹp, em có đồng ý lấy anh không?”

“Dạ đồng ý, thưa ngài ớt ngâm!”

“Vợ yêu, ăn cơm thôi nào!”

“Chồng yêu, đừng khách sáo nha~”

Hai người nghiêm túc diễn xong màn “cầu hôn”, rồi đồng loạt bật cười.

Cố Lan Khê không quên rút máy ảnh ra, chụp lại bữa tối này làm kỷ niệm.

“Tuy không được ăn cá hấp như hứa hẹn, cũng chẳng có ba món một canh, nhưng hôm nay tụi mình chèo thuyền trong công viên, chơi đủ thứ trong khu giải trí, còn ‘ẵm’ được một bé búp bê dễ thương. Cuối cùng, bữa tối này vừa có thịt vừa có rau, phải rất cố gắng mới ăn hết, nên đây đúng là một ngày rất hạnh phúc!”

“Phu nhân đảm đang quá! Cho anh sống những ngày vui vẻ! Thả tim cho em một cái!”

“Khụ khụ, em vẫn còn nhiều chỗ cần cải thiện, ngày mai cùng cố gắng nha~”

“Đừng mừng vội, hôm nay chưa hết đâu.”

“Lát nữa còn phải gặp mấy tiền bối, anh nhớ trò chuyện khéo léo, đừng để em bị quê đấy!”

“Yên tâm đi vợ yêu, chuyện đó cứ để anh lo!”

Cư dân mạng trong livestream đã cười suốt cả ngày, thấy hai người họ chỉ cần ở cạnh nhau là chuyện gì cũng trở nên thú vị, ai nấy đều ước gì chương trình này kéo dài mãi mãi.

Chỉ tiếc rằng – họ chỉ tham gia có một tập.

Nghĩ đến đây, fan đồng loạt tràn vào Weibo chính thức của chương trình, làm ầm làm ĩ, năn nỉ tổ chương trình giữ cặp đôi này lại làm khách mời cố định.

Nhân viên trong đoàn gần như muốn khóc:

“Chuyện này đâu phải bọn tôi nói được là được đâu!!”

Phải biết rằng để mời được hai vợ chồng này rảnh ra mấy ngày đã tốn bao công sức rồi.

Muốn họ làm khách mời thường xuyên á?

Các bạn đúng là dám nghĩ thật!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu