Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 185: Dũng Khí

Những nhân viên quen thuộc đều không có mặt bên cạnh, nhóm độc fan lên cơn quá khích, từng người một như muốn đập vỡ cửa kính xe để lôi anh ra.

Tình cảnh đó thực sự kinh khủng, theo một nghĩa nào đó, chẳng khác gì cảnh xác sống vây thành.

Nói thật, bất kỳ ngôi sao nào gặp phải chuyện này đều sẽ bản năng mà cảm thấy sợ hãi, chỉ muốn rời khỏi càng nhanh càng tốt.

Lục Nam Đình cũng không ngoại lệ.

Nhưng, làm người thì phải có trách nhiệm.

Hôm nay nếu anh dám trốn, đám người này chắc chắn sẽ quay đầu đi gây sự với Cố Lan Khê.

Hiện tại Cố Lan Khê đang bệnh, hoàn toàn không chịu nổi giày vò.

Anh dặn dò vài câu với nhân viên đoàn phim đi cùng, đến khi xe dừng hẳn, Lục Nam Đình tháo khẩu trang, cất kính râm, ôm áo khoác, đeo ba lô, không chút do dự mở cửa bước xuống.

Xe dừng bên một bãi đất trống ven đường, lập tức có một đám người ào ào xông lên.

Lục Nam Đình bước lên một bồn hoa cao chừng một thước, trên đầu là một cây đa sum suê.

Anh trông rất bình tĩnh, nghiêm túc nhìn qua đám đông một lượt, rồi giơ tay làm động tác hạ xuống, ra hiệu mọi người yên lặng.

Có khoảng hai mươi người, trong đó có người chuyên chụp ảnh bán, có paparazzi bám theo anh đến tận huyện Khai Nguyên, và hơn chục nam nữ trẻ tuổi trông khá quen – chính là nhóm độc fan trung thành.
Website TruyenLau.com
Đám này vừa cực đoan vừa cuồng nhiệt, lại dư dả thời gian và tiền bạc, đã bị Tiểu Chuồn Chuồn xếp vào nhóm “bọ độc”.

Bọn họ chen chúc lên phía trước như mạng sống không còn giá trị gì, người thì tóc tai cắm đầy cọng cỏ, người thì đội vòng hoa tết từ cây dại, có người giơ tay lên để lộ cánh tay nâu đen lệch tông…

Ai nấy đều có một chiếc máy ảnh đắt tiền đeo trên cổ.

Từ sau Đêm Điện Ảnh Weibo, nhóm độc fan này đã bám trụ ở đây, cố chấp muốn moi được phốt của Cố Lan Khê, chỉ mong Lục Nam Đình sớm nhận ra “bộ mặt thật” của cô, rồi kịp thời tỉnh ngộ.

Không ngờ chẳng moi được gì, lại chụp được cảnh Cố Lan Khê đang bệnh phải uống thuốc, còn bị Lục Nam Đình ẩn mình trong nhóm nhìn thấy. Đọc truyện tại TruyenLau.com

Vì vậy vừa kết thúc công việc là anh lập tức chạy tới.

Trong đám đông, số lượng fan áp đảo, lại toàn là loại cuồng đến bất chấp tính mạng. Lục Nam Đình đứng yên ở đó, đám chụp thuê và paparazzi cũng không chen lấn nữa, chỉ đứng xa xa tìm góc chụp điên cuồng.
TruyenLau
Khi paparazzi và chụp thuê dừng lại, fan cũng im lặng theo.

Không ai ngờ, trong tình cảnh thế này mà Lục Nam Đình vẫn dám xuống xe, tất cả đều ngây người ra.

Mấy hôm nay anh toàn ở nhà xem album ảnh, lại từng gặp mặt trực tiếp rất nhiều lần, thực ra đám người này anh đều thấy quen.

Thấy mấy người khóc sưng cả mắt, Lục Nam Đình lật áo khoác, lấy ra một gói khăn giấy, xé bao, rút từng tờ đưa qua.

Có người theo phản xạ nhận lấy, nhét vào túi, rồi mới cúi đầu lục túi mình.

Lục Nam Đình không chịu nổi, mở ba lô, lại lấy thêm một gói, tiện tay rút bút ký tên, viết luôn chữ “to…” rồi mới đưa cho người đó.

Người kia đón lấy, thấy anh còn nhớ tên mình thì há hốc miệng, kinh ngạc nhìn chằm chằm anh!

Người này là fan nam, nổi trên Douyin với hơn mười vạn follow, ngày nào cũng đăng clip liên quan đến anh, là một fan cuồng chính hiệu, tài khoản phụ của Lục Nam Đình cũng có follow người này, thi thoảng còn lướt xem, đương nhiên nhớ tên.

Nhưng người này tâm địa xấu, ban nãy còn đập cửa kính xe, nên anh chẳng buồn nói ra.

Không những không nói, anh còn giở giọng châm chọc: “Thương hiệu tặng đó, đừng tiếc mà không dám dùng.”

Nói xong lại thấy mình hơi quá, lập tức đổi sang giọng ôn hòa: “Lát nữa gửi địa chỉ vào hòm mail của Tiểu Trần, tôi bảo cậu ấy gửi cho mỗi người một thùng.”

Tiểu Trần là người phụ trách quản lý hậu viện hội, nhiều người ở đây đều quen biết với cậu ta.

Nói xong, thấy đám người kia vẫn đứng đực ra, Lục Nam Đình không khỏi thở dài: “Lau mặt nhanh lên, đang bị quay đấy! Mỗi người như con mèo mướp lem luốc vậy, tôi không cần mặt mũi à?”

Đúng là giọng điệu quen thuộc.

Một câu nói ra, nhóm độc fan lập tức ngoan ngoãn.

Thấy tình hình ổn định, chiếc xe buýt dán logo đoàn phim “Ẩn Mình” cũng chạy tới, Lục Nam Đình mới nói:

Bạn đang đọc truyện tại rừng truyện chấm com

“Tôi biết, các bạn đều là người tốt, tôi cũng hiểu các bạn có rất nhiều điều muốn hỏi trực tiếp tôi. Nhưng bây giờ tôi phải ra sân bay, nếu trễ thì chiều nay không kịp quay. Nên nếu các bạn thực sự muốn nói chuyện với tôi, thì lên xe đi! Hôm nay tôi không mang theo vệ sĩ, các bạn làm vệ sĩ tạm cho tôi, tiễn tôi ra sân bay, được không?”

Nói xong, xe buýt dừng lại.

Lục Nam Đình kéo cửa xe, không do dự bước lên trước.

Mọi người nhìn nhau một chút, rồi lần lượt nghiến răng trèo trẹo mà bước theo sau.

protected text

Mấy năm nay, họ ngày ngày làm dữ liệu cho anh, quản lý nhóm fan, duy trì siêu thoại, tổ chức cổ vũ offline, thậm chí có người còn lấy tên anh làm đại diện để tổ chức từ thiện…

Họ đã bỏ ra rất nhiều công sức, từng bước từng bước đưa Lục Nam Đình lên vị trí đỉnh lưu. Chỉ là tiễn anh ra sân bay thôi mà, hoàn toàn không chút do dự!

Dù đây là chuyện họ chưa từng trải qua, thậm chí còn chưa từng nghe hay thấy bao giờ, nhưng khi thật sự xảy ra rồi, họ không hề do dự!

Cả đám người vô cùng kích động, vội vàng thu dọn thiết bị rồi lần lượt lên xe, thậm chí có người không kìm được mà bật khóc.

Rất nhiều người có ấn tượng xấu về độc fan, luôn cảm thấy họ hành xử không có giới hạn, ngày nào cũng chửi người này mắng người kia, khiến chính chủ bị vạ lây.

Nhưng không thể phủ nhận, họ là nhóm yêu thương một cách thuần khiết nhất.

Lục Nam Đình chịu đối xử tử tế với họ, cũng vì đám fan này tuy có hung hăng một chút, nhưng vẫn có giới hạn, khác hoàn toàn với đám fan cuồng theo dõi xâm phạm đời tư nghệ sĩ.

Nói đâu xa, họ bám trụ quanh đây gần một tháng rồi, nhưng chưa ai từng chạy tới trước mặt Cố Lan Khê mà giở trò cả.

Cả đám người lần lượt lên xe, paparazzi và đám chụp thuê cũng muốn theo, nhưng họ lập tức chắn cửa xe, lớn tiếng quát lui!

Ai dám tiến lại gần, họ liền vung gậy selfie ra, dứt khoát gõ liên tục.

Không gõ người, mà chỉ nhắm vào ống kính mà đập.

Ống kính tele cao cấp, cái nào ra hồn cũng phải mấy vạn, mà đám này đang rượt xe vốn đã không hợp lý, nếu bị đập hỏng phần lớn cũng chỉ có nước ngậm bồ hòn.

Đám paparazzi và chụp thuê chỉ là làm công ăn tiền, dĩ nhiên không dám mạo hiểm.

Tài xế thấy vậy liền tăng ga.

Chẳng bao lâu, đã bỏ lại hết đám người phía sau.

Cố Lan Khê nghe nói độc fan chặn đường, vội vàng chạy ra, thì xe đã đi mất hút.

Phải công nhận, Lục Nam Đình đúng là siêu bản lĩnh.

Giải quyết chuyện gọn ghẽ, dứt khoát.

Từ lúc bị chặn đường đến lúc “thu phục” cả đám fan đi luôn, tổng cộng chưa đến mấy phút.

Cố Lan Khê không rõ tình hình, vội gọi điện cho anh.

Chuông vừa đổ một tiếng đã có người bắt máy.

Lúc đó Lục Nam Đình vừa khui một thùng nước lọc, đang giúp nhân viên chia ra, nghe thấy nhạc chuông quen thuộc lập tức bắt máy.

“Đừng lo, đều là fan thôi, thấy anh thì kích động quá… Ừ, em cứ nghỉ ngơi đi, nhớ uống thuốc đúng giờ, ăn uống đầy đủ. Anh tới nơi sẽ báo cho em.”

Nói mấy câu đơn giản rồi cúp máy. Thấy cả đám người đang lặng im nhìn mình, Lục Nam Đình thản nhiên lờ đi, tiếp tục chia nước.

Cả đám người câm nín, không phải vì chuyện gì to tát, mà vì lúc Cố Lan Khê gọi tới, nhạc chuông của anh là… chính giọng anh thu âm.

【Mau nghe máy mau nghe máy mau nghe máy…】

Thật sự còn phiền hơn tiếng gọi hồn!

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu