Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Cài đặt

Kích thước chữ

Kiểu chữ

Chiều cao dòng

Xem trước

Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.

Ngọt Ngào Nhất Giới Giải Trí

Tác giả : 33 Độ

Chương 274: “Cùng Yêu Cùng Đi” (Phần 14)

Cố Lan Khê tắm xong bước ra, đang quấn tóc, dùng tăm bông lau nước trong tai, thì bất ngờ nghe tiếng gõ cửa.

“Ai vậy?”

“Anh.”

Nghe thấy giọng Lục Nam Đình, cô mới mở cửa, nép sau cánh cửa hé ra một khe.

Lúc này người cô thoang thoảng hương dầu gội thơm ngát, Lục Nam Đình nhanh chân lách vào phòng, thuận tay khóa cửa lại.

“Mệt không? Lại đây, để anh sấy tóc cho.”

“Nước sôi chưa?”

“Sôi từ lâu rồi, yên tâm, anh đã vặn nhỏ lửa, giao cho lão Lưu canh rồi.”

Lão Lưu là vệ sĩ của anh, làm việc với anh từ trước khi anh vào nghề, đã hơn mười năm, rất đáng tin cậy.

Ở những chỗ đông người, đồ ăn uống, đương nhiên anh không yên tâm giao cho người khác trông nom.

“Ừm. Sắp đến giờ rồi, anh đi tắm đi. Em tự sấy tóc, lát nữa còn phải ra ngoài.”

Lục Nam Đình “ừ” một tiếng, thấy quần áo đã được chuẩn bị sẵn để ở cuối giường, liền cầm lấy rồi vào phòng tắm.

Trong phòng tắm hơi nước mù mịt, gương phủ đầy những giọt nước li ti.

Anh tiện tay lau một cái, vừa soi gương vừa tháo dây chuyền.

Vừa tháo được nửa chừng, không nhịn được bật cười.

Lần này đi quay chương trình, với anh mà nói chẳng khác gì đi nghỉ dưỡng.

Bên ngoài, Cố Lan Khê đang sấy tóc, tiếng máy sấy vo ve nhẹ nhàng vang lên, Lục Nam Đình nắm lấy mặt dây chuyền, cúi đầu hôn nhẹ một cái.

Cùng lúc đó, ở ngoài cổng homestay, Sở Linh Vận — mặc váy len trắng, khoác cardigan xanh lá non, đầu đội mũ bucket trắng viền đen — đang bước xuống từ taxi.

Thượng Chí bước xuống từ phía bên kia, vòng qua nửa chiếc xe, đi đến cửa bên cạnh, một tay vòng ra sau lưng, một tay đưa ra đỡ lấy tay cô. Nguồn copy từ TruyenLau.com

Hai vợ chồng buổi chiều đi dạo Redtory — khu sáng tạo nghệ thuật nổi tiếng, uống cà phê, ghé hiệu sách, rồi tiện thể xem một buổi triển lãm nghệ thuật khá ổn.

So với vợ chồng Lan Đình mộc mạc, cặp đôi này thiên về vibe thời thượng và nghệ thuật.

Nhưng ngay lúc ấy, bác tài taxi cất giọng Quảng phổ:
Website TruyenLau.com
“Cô gái xinh đẹp ơi, tiền xe là chín mươi bảy tệ!”

Sở Linh Vận có chút không giữ nổi thần sắc, nhưng vẫn tiếc nuối móc ra một trăm tệ từ trong túi xách đưa cho bác tài.

Ban đầu còn định ngầu ngầu nói: “Khỏi thối lại!”

Nhưng khổ nỗi bữa trưa hai phần beefsteak mất 222 tệ, chiều hai ly Starbucks 78 tệ, tối hai phần salad 88 tệ… Bây giờ tiết kiệm được ba tệ, đúng là quá hấp dẫn.

Nhận ba đồng xu lẻ, cô lặng lẽ nhét vào ví, Thượng Chí khẽ cười, nắm lấy tay cô. TruyenLau

Cô liền khoác lấy tay anh, hai người dính nhau bước qua cổng homestay.

Vừa đi ngang hồ cá chép, đã ngửi thấy mùi thịt kho thơm lừng.

“Chồng ơi, có người đang kho thịt đó!”

Thượng Chí là người mẫu, cả năm ít nhất nửa thời gian sống bằng salad, ăn rau đến mức Sở Linh Vận chỉ cần ngửi thấy mùi thịt là lập tức chảy nước miếng.

Thượng Chí tất nhiên cũng thèm thịt, nhưng vì sự nghiệp, đành kìm nén ham muốn ăn uống.

Nhìn thấy vợ ánh mắt sáng rỡ, thương cô quá, anh không nhịn được nói: “Anh đi hỏi thử xem, có thể mua một ít cho em ăn không.”

“Không cần đâu, em ăn giống anh là được.”

Sở Linh Vận quanh năm đóng vai “bông hoa nhỏ yếu đuối”, dáng người cũng mảnh mai yểu điệu.

Cô vốn không thích vận động, nên đành phải kiểm soát khẩu phần nghiêm ngặt.

“Gần đến giờ rồi, em về phòng nghỉ chân tí đã.”

Nói vậy thôi, nhưng tay thì vuốt nhẹ má.

Thượng Chí lập tức hiểu ý.

protected text

Ban ngày quay chủ yếu là cảnh toàn thân từ xa, đến tối là quay cận mặt.

Những tập trước cô còn không quá áp lực, nhưng tập này lại có sự xuất hiện của “gương mặt thần thánh” Cố Lan Khê.

Trước khi đến quay, cô không chỉ mua một đống đồ mới, còn thuê stylist chuyên nghiệp phối đồ cho. Hôm nay cũng trang điểm thật kỹ, giờ lấy cớ về nghỉ là để tránh máy quay mà đi dặm lại lớp makeup.

Truyện được dịch đầy đủ tại rungtruyen.com

“Được, tắm thì không kịp rồi, anh lấy nước nóng ngâm chân cho em nhé.”

“Cảm ơn ông xã~”

Hai người ngọt ngào quay về sân nhà mình. Không lâu sau, Nhan Thải Lâm cũng cười tươi đi cùng chồng về.

Cặp đôi này lớn tuổi hơn một chút, theo Phật giáo. Đã đến Quảng Châu, tất nhiên phải đến chùa Quang Hiếu — ngôi chùa nghìn năm — để lễ Phật.

Hôm nay đúng ngày 29 tháng 9 âm lịch — ngày sinh của Dược Sư Phật.

Mọi năm, ngày này sẽ có pháp hội Dược Sư.

Năm nay lại đặc biệt hơn một chút.

Các cao tăng đến từ Hội Giao lưu Văn hóa Phật giáo Quảng Đông – Hồng Kông – Ma Cao đều có mặt, chùa Quang Hiếu tổ chức “Pháp hội cầu quốc thái dân an, tiêu tai diệt dịch”, do nhiều vị pháp sư cùng chủ trì, cầu nguyện dịch bệnh tiêu tan, đất nước thịnh vượng, nhân dân an vui.

Hai vợ chồng cùng tham gia như những Phật tử bình thường, thành tâm niệm kinh cầu nguyện.

Trên đường về, cả hai vẫn còn chìm trong trạng thái thanh thản và hạnh phúc, trên người vương đầy hương trầm nhẹ nhàng.

Vừa bước vào homestay, ngửi thấy mùi thịt kho, cả hai vờ như không nghe thấy gì, lặng lẽ về sân nhà mình.

Vì hai người đã ăn chay hơn mười năm rồi.

Nhưng họ cũng không bao giờ nghĩ rằng mình ăn chay thì người khác cũng phải vậy.

Chẳng mấy chốc, đã tám giờ tối.

Ba cặp đôi được nhân viên dẫn đến một căn phòng sinh hoạt đã được bày trí từ sớm.

Ghế sofa bọc vải mềm mại, gối ôm êm ái, ánh đèn vàng ấm áp, khiến người ta vừa ngồi xuống đã cảm thấy thư giãn hẳn.

Cửa sổ mở hé, bên bệ đặt một chậu lan hoàng thảo đang kỳ nở rộ, gió mát thổi vào mang theo mùi hương ngào ngạt.

Phải nói rằng, không gian này bài trí rất thích hợp để tâm sự.

Cố Lan Khê sấy tóc xong thì ra bếp xem thử.

Bột vẫn chưa nở xong, nước kho bò cũng vẫn còn nhiều.

Cô đậy nắp nồi lại, rồi đi đến phòng sinh hoạt chung.

Ba chiếc sofa đôi được xếp quanh bàn trà, phía đối diện trống trơn để đặt thiết bị quay.

Nhan Thải Lâm là tiền bối, lại có địa vị trong giới, nên vừa tới đã cùng chồng ngồi ngay chính giữa, đối diện với ống kính.

Vợ chồng Thượng Chí thì chọn sofa bên trái, vì Sở Linh Vận cho rằng nửa mặt bên trái của mình lên hình đẹp hơn.

Đến khi Cố Lan Khê mang theo cả mùi thịt kho bước vào, chỉ còn chỗ trong cùng của sofa bên phải.

Vì Lục Nam Đình — tấm gương “đạo đức nam giới” — chân dài, không muốn ngồi trong cùng sợ duỗi chân sẽ va phải đôi chân trần bóng loáng của Ảnh hậu Nhan.

Mọi người vừa yên vị, Nhan Thải Lâm đã tươi cười chào hỏi Cố Lan Khê:

“Hồi nãy tôi còn thắc mắc ai đang kho thịt, hóa ra là cô nhóc này! Tiếc là vợ chồng tôi ăn chay, không thì nhất định phải xin một miếng! Sao mà thơm dữ vậy!”

Nhan Thải Lâm và Lục Nam Đình là đồng hương, giọng nói mang đậm chất Bắc Kinh, mở miệng ra đã khiến người khác có cảm giác thân thiện vô cùng.

“Nếu có cơ hội mời hai anh chị ăn cơm, em nhất định sẽ chọn nhà hàng chay.”

Cố Lan Khê bắt tay chị ấy rồi mỉm cười đáp: “Mai em với anh Đình định đi leo núi, sợ trên đó đồ ăn vừa đắt vừa ít, nên mới nghĩ ra cách này.”

Cô vừa tắm xong, tóc còn xõa, không trang điểm mà cứ thế đến luôn.

Trên người mặc áo dài tay tông tím khoai môn kiểu Trung Hoa hiện đại, phối với áo gile trắng và quần ống rộng màu tím nho. Không đeo nhiều trang sức, nhưng cô và Lục Nam Đình đều đeo đồng hồ.

Là đồng hồ đôi do hãng cao cấp — thương hiệu mà Lục Nam Đình làm đại diện — thiết kế riêng cho hai người, độc bản toàn cầu.

Rõ ràng trông rất thư thái tự nhiên, ngay cả khi xuất hiện trong phòng khách nhà mình cũng chẳng có chút gượng ép nào — nhưng cặp đôi này, gương mặt lại quá đỗi xuất chúng.

Phải nói sao nhỉ…

Khoảnh khắc đối mặt với Cố Lan Khê, Sở Linh Vận chợt cảm thấy: việc vội vàng về phòng dặm lại lớp trang điểm, còn tỉ mỉ chọn góc ngồi để khoe nửa mặt đẹp nhất… tất cả đều vô nghĩa.

Vì có những người, chỉ cần xuất hiện thôi, là tất cả những người còn lại đã thành bại tướng.

Nhan Thải Lâm thì đã ở tuổi nhìn thấu thị phi, chẳng còn vướng bận. Nhưng Sở Linh Vận thì vẫn còn trẻ, đương nhiên còn có lòng ganh đua.

Trong ba người phụ nữ, hai người đã bắt đầu nói chuyện rôm rả, chỉ còn một người ngồi im lặng nghe, không có ý định hòa nhập.

Không khí có chút… ngượng ngùng.

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu